Tôi chắc rằng đã hơn chục lần, bạn tự hỏi biết tin vào ai, khi xã hội ngày nay ngày càng loạn, khi bạn chẳng biết tin sao cho vừa, khi bạn thậm chí còn chẳng tin nổi bản thân (vì đã quen với dối lòng mình), khi niềm tin đang mòn dần đều theo thời gian, khi số tuổi tỉ lệ nghịch với niềm tin. Chả trách dân số của “con người đa nghi” ngày càng tăng vì hoài nghi là liệu pháp tuyệt diệu đề ngăn ngừa vết thương lòng, khá an toàn đúng không?
Có lẽ điều làm cho cái truyền thuyết này càng được khắc sâu hơn vào tim mọi người là hai chữ “duyên phận”. Tớ cũng phải tin vào duyên phận. Là một cá nhân nhỏ tí trong thế giới rộng lớn mà loài người có khi không bao giờ hiểu rõ này, lẽ tự nhiên là con người sẽ phải tìm ra một cái gì đấy vượt ngoài tầm của chính mình để tin vào, như đấng tạo hóa hay duyên phận. Vì là người, chúng ta luôn muốn tìm ra lí do (còn liệu có phải tất cả đều có lí do hay không lại là một chuyện khác). Tớ hỏi nhé, trong 2 lời giải thích sau đây về một chuyện khó hiểu xảy ra mọi người chọn cái nào? “Ờ đấy nó như thế là nó như thế thôi” hay là “chắc chắn phải có lí do gì chứ, có thể là do duyên phận/định mệnh/số mạng v.vv” Tớ đảm bảo mọi người chọn câu sau.
"Sự phù phiếm", cái từ nếu chỉ nghe lướt qua thì cũng rỗng tuếch không kém gì cái điều mà từ này định miêu tả. Thông thường, sự để ý sẽ giúp chúng ta nhận ra nó, đó là khi càng hiểu về 1 vấn đề gì đó ta càng thấy nó vô nghĩa. Vì vậy sự phù phiếm thường xuyên đi cùng với nỗi thất vọng vì thật khó mà phát giác ra điều này mà lại không cảm thấy điều kia. Cảm giác thất vọng này tự nó không phải là điều đáng mong muốn, nhưng có lẽ phần lớn động lực của chúng ta đều xuất phát từ đây.
Sống khác đi, sống mạnh mẽ lên, bạn bức bối, bạn tức tối thì được gì. Bạn là bạn với cá tính riêng. Điều đó thể hiện ở thái độ và hành động của bạn, người trẻ ạ. Bạn nghĩ mình bất lực khi lên tiếng hay bạn nghĩ mình sẽ thành trò cười cho mọi người khi bạn làm khác họ à? Bạn đã bao giờ thử chưa? Vậy tại sao lại sợ? Tin tôi đi, bạn sẽ cảm thấy thật tốt khi lên tiếng.
Trong giai đoạn suy thoái kinh tế, người người nhà nhà bị thất nghiệp và phải tìm đường để vượt qua là điều bình thường, và trong cái khó lại ló cái khôn (có thật không ?) để tìm một ra mô hình tối ưu và an toàn lại phải đặt ra hàng đầu. Với một số vốn tích góp được (khoảng 50 triệu) thì giai đoạn này các bạn làm văn phòng, sau khi bị thất nghiệp, họ luôn muốn làm gì đó cho riêng mình vì lý do chọn được một việc ổn định và lương cao trong giai đoạn này cực khó. Mô hình trà sữa thì sợ trân châu giả, trà chanh thì không sang trọng (tâm lý người làm văn phòng thường nghĩ thế), shop lưu niệm hoặc đồ handmade thì lợi nhuận không nhiều. Vì vậy, mô hình cafe nguyên chất rang xay tại chỗ được có lý do để bùng nổ.
Câu chuyện này nằm trong tác phẩm The Symposium của triết gia Plato. Chuyện kể rằng: ngày xưa, con người không mang hình dạng như bây giờ. Thuở ban đầu, con người có bốn tay, bốn chân, và một cái đầu với hai khuôn mặt. Con người được chia ra làm ba giới tính: nam, nữ, và "ái nam ái nữ". Người đàn ông là con của mặt trời, người phụ nữ là con của trái đất, và người ái nam ái nữ là con của mặt trăng, vốn được sinh ra từ mặt trời và trái đất. Vào thời đó, con người rất thông minh, nhạy bén và tài giỏi. Sức mạnh của họ đe dọa đến cả thần thánh.
Có những tình cảm chỉ xuất hiện lúc đã lạc mất nhau, dẫu nó không thể mang lại hạnh phúc, nhưng nó cho ta thấy rằng, ta - đã - từng - yêu chứ không phải là ngộ nhận cảm xúc. Có chút muộn màng lẫn nuối tiếc nhưng xem mất mát này là bài học để trân trọng tình cảm sau còn hơn là chỉ thu về đau đớn rồi lại mang trái tim chi chít vết thương cho mối tình sau đó.
Vậy bạn nên ứng xử thế nào với ông bạn già mang tên Thần Chết đây? Cách tốt nhất, theo tôi đó là, bạn hãy luôn đặt mình trong tâm thế cái chết sẽ đến bất cứ lúc nào, hoặc ngày mai bạn sẽ chết, từ đó, bạn sẽ sống như ngày hôm nay là ngày cuối đời của bạn. Đó là một trạng thái tâm lý rất tốt đấy bạn của tôi à! Chúng ta hãy học hỏi những bông hoa, chúng tự nhận thấy sự ngắn ngủi của cuộc đời chúng, vì vậy chúng không ngần ngại lớn lên, tự tin khoe sắc, chúng thể hiện hết bổn phận của chúng với cuộc đời rồi héo úa, không kêu ca, không than vãn.
Nếu bạn muốn biết về sự thành công của người Israel, một dân tộc luôn phải nỗ lực và bị đe dọa. Hẳn bạn nên biết trước nhất về văn hóa “xét lại” của người dân mang dòng máu Israel. Việc sống lưu vong ở nhiều nơi và buộc phải thích nghi với nhiều văn hóa đã khiến người Israel có tư duy phân tích và phản biện một cách tích cực với những điều thường hay xảy ra, những lề thói xung quanh. Việc suy nghĩ về tính đúng sai đối với những việc “rất đỗi bình thường, những suy tắc trong cuộc sống” khiến người Israel không đi vào lối mòn. Việc cởi mở trong tranh cãi và quan niệm “không vị nể” lẫn nhau khi tranh cãi (kể cả cấp trên) khiến người Israel luôn luôn đạt được những tiến bộ và sự sáng tạo vượt bậc trong khoa học.
Những người mà tôi cảm thấy là "thần tượng" phải có cái gì quen thuộc, gần gủi. Nếu không được gặp mặt, nghe tiếng, tôi phải biết người ta qua phim ảnh, sách báo thì mới cảm xúc được. Chỉ biết về lý trí thôi thì cũng không thật sự rung động. Tôi kính phục những người đang hy sinh chống độc tài nhưng không cảm thấy gần gủi vì không biết họ. Người như tôi chính là đối tượng béo bỡ của các cơ quan tuyên huấn. Sau mấy chục năm bị ảnh hưởng bởi văn hóa, giáo dục, cuộc sống và mọi hoạt động tuyên truyền, tẩy não của mọi bên (bên nào tôi cũng tò mò muốn biết họ nói gì), tôi có một số thần tượng.