Ranh giới giữa truyền thống và định kiến rất mong manh. Định kiến có gì hay hay chỉ giỏi tạo ra những con robot nhân bản vô tính, vô cảm với cuộc sống đa dạng và muôn màu muôn vẻ với sức sống mãnh liệt, tẩy chay sự khác biệt và vô tính người luôn. Khác với bình thường thì gần như nắm chắc trong tay bản án kì thị: Nhẹ thì cười cợt, phân biệt; nặng thì bị xúc phạm, bạo hành, thậm chí giết hại. Có lẽ người ta không hiểu được điều hiển nhiên là con người chỉ thoải mái học hỏi và cống hiến khi được tôn trọng và tự do.
Việc kinh doanh này với số vốn rất ít, có thể chỉ bằng tiền từ việc đi làm sau 1 năm, hoặc từ tiền của gia đình cho, nên vì thế khá nhiều bạn khởi sự việc kinh doanh với chỉ nhân bản thân mình mà không muốn hợp tác với người khác để tránh bất lợi về sau. Nếu bạn đã có kiến thức, có kinh nghiệm về việc kinh doanh mảng này thì không sao, nhưng nếu hoàn toàn là người mới thì cần phải cân nhắc do có liên quan đến điểm mạnh, điểm yếu của bản thân, của từng cá nhân.
Nền giáo dục đó phải đào tạo ra những con người vừa có học thức, vừa có ước mơ hoài bão, có tâm hồn lành mạnh, biết yêu thương, không vô cảm trước đồng loại, trước những khoảnh khắc của cuộc sống. Ở đó người ta học để hiểu biết, để làm giàu kiến thức và tâm hồn cũng như làm chủ những kiến thức và kỹ năng đó. Chứ không phải học như một cỗ máy, học để “chất chữ vào kho” và không biết sử dụng thế nào.
Đừng khoác lác về bất cứ thứ gì
Đừng có kể với cô gái của bạn về những thứ mà bạn không có hay bạn không sở hữu. Đừng có khoác lác về những khoản tiền mà bạn không có hay chiếc xe mà bạn sở hữu. Hãy tìm cách chứng minh rằng, bạn sẽ là một điểm tựa, một người có thể làm việc chăm chỉ để kiếm được những khoản tiền và những chiếc xe sang trọng thay vì bạn cứ nghĩ rằng mình chém gió thì người yêu mình sẽ thích và nghe theo. Phụ nữ họ rất tinh tế, dù biết là bạn chém gió nhưng họ sẽ không nói ra đâu. Hãy thật sự cẩn thận, đừng bao giờ kể lể hay khoác lác về bất cứ thứ gì mà bạn không có.
Cái bạn có thể làm cho cha mẹ tự hào chính là tài năng của bạn! Là tiền bạn kiếm ra, là những kiến thức của bạn phải làm mọi người nể phục, là khác người, là đặc biệt. Và người ta sẽ hỏi cha mẹ bạn: Làm sao mà anh chị dạy cháu hay thế? Đó chính là báo hiếu, đó chính là danh dự. Không phải việc thất nghiệp, không phải ổn định cuộc sống, cái đó ai cũng làm được, vậy thì chúng ta đừng nên lấy chúng làm gì gọi là tự hào.
Một người mạnh mẽ đích thực sẽ không bao giờ "ỷ mạnh hiếp yếu". Những kẻ ỷ mạnh hiếp yếu chỉ là những kẻ mạnh được cái xác, nhưng tâm hồn họ rất yếu đuối, bài viết này chỉ dành cho những ai muốn được mạnh mẽ trong tâm hồn. Người mạnh mẽ đích thực là người biết giúp đỡ kẻ khác.
Mọi người đều biết rằng các nhà tri thức trên khắp thế giới là một trong số những người chống chủ nghĩa tư bản và kinh tế thị trường quyết liệt nhất và kiên trì nhất. Các nhà văn, nhà báo, các giáo sư đại học theo đường lối tả khuynh ở đâu cũng có tỉ lệ rất cao. Robert Nozick, một trong những người cổ vũ cho chủ nghĩa tự do nổi bật nhất cho rằng nguyên nhân nằm ở hệ thống giáo dục của nhà trường hiện đại: tạo ra trong các nhà tri thức muốn biến thế giới thành một lớp học cho tất cả mọi người.
Từng nghe một câu chuyện về một anh chàng, suốt ngày anh ấy cứ ngồi cầu nguyện được trúng vé số. Anh ta ngồi vẽ vời, tưởng tượng ra một đống những dự định sẽ làm sau khi trúng số độc đắc. Nhưng thật vô ích khi anh ta chẳng bao giờ chịu bỏ tiền ra mua vé số. Cũng giống như cuộc đời bạn vậy! Bạn cứ mãi vẽ ra những dự định, kế hoạch cho tương lai mà chẳng bao giờ chịu thực hiện. Để rồi cuộc đời bạn cũng giống như chàng trai mơ trúng số.
Niềm tin biểu hiện ra bề ngoài là sự cam kết, nhưng hun đúc ở bên trong không nhìn thấy là sự thật. Vì thế, đơn giản là: ở đâu có sự thật, ở đó có niềm tin và ngược lại. Hay cũng có thể nói: Sự thành thật là năng lượng cho niềm tin.
Tôi luôn thích ví lòng hiếu thắng với một con ngựa hoang. Ai không thể điều khiển nó thì chỉ mang đến những tổn thương cho bản thân. Trên một con đường đua, người chế ngự được con ngựa này sẽ nhanh chóng về đích, còn kẻ nào không làm được thì cả chặng đường phải vật lộn với nó mà lợi ích đâu thì chưa biết, chỉ biết rằng mình phải giương mắt nhìn người ta đua nhau về đích còn mình thì mãi dậm chân tại chỗ.