Trang chủ Blog Trang 196

Một miền đất nằm ngoài không gian và thời gian – Terence Mckenna [LX Vietsub]

“Tôi đang ở trong miền tưởng trận và nói chuyện với các bạn đây. Một miền đất nằm ngoài không thời. Một miền đất chưa được phàm phu biết đến. Nhưng qua nhiều thế kỷ đã có vài cá nhân xuất chúng đã học được cái bí kiếp chu du qua lại các cõi giới. Tưởng trận là một vùng đất nơi mọi giấc mơ được kiện toàn. Nó rộng lớn hơn bạn có thể tưởng. Nó là một vũ trụ nằm trong tâm trí con người, và nó là nơi mà tương lai đang đi tới. Nó là nơi chứa giữ định mệnh của chúng ta. Một nơi mà những thực tại được làm ra từ tư tưởng và một nơi mà những quy luật duy nhất chính là những quy luật của trí tưởng tượng.

Đây là một nơi mà các pháp sư đã biết đến nhiều ngàn năm trước. Họ vượt qua những cánh cổng thường được để dành cho những linh hồn đã chết bước qua thế giới khác. Có một công nghệ và một hiểu biết mà bạn chỉ có thể mơ hồ tưởng tượng. Những thứ này đã được giữ bí mật khỏi tay người thường suốt hơn ngàn năm qua. Đây chính là bí mật thật sự đằng sau cái khái niệm về phép thuật. Đây chính là cái vũ trụ mà cả thế giới của bạn đã được định mệnh sắp đặt để tan hòa vào. Mọi thứ được làm ra từ ánh sáng. Mọi thứ được làm ra từ ánh sáng, mọi thứ đều là hiện thực ảnh quang và thân xác người chỉ là phế thải. Vài người trở lại thân xác để nghỉ ngơi, như một người bạn cũ trở về ngôi nhà đã bỏ hoang từ lâu.

Những khoái lạc cổ xưa, nỗi đau, sự siêu việt, sự dư giả của thực tại được dồn vào chính nó. Cái vô hạn trong một hạt cát. Thời gian nằm ngoài thời gian. Sự sống trước sau sự sống. Kinh ngạc, kinh ngạc là phản ứng thích hợp đối với thực tại. Trong một nơi mà những thực tại được làm ra từ tư tưởng, và một nơi mà những quy luật duy nhất chính là những quy luật của trí tưởng tượng. Bước ra ngoài thể xác trần tục và bước vào trong những đại dương photon điện trường, bước vào thế giới của ý tưởng, ta trở thành giấc mơ của mình. Ta trở thành những cơn mơ hoang từng có. Ta khám phá ra được chính mình. Ta đuổi theo kẻ khác thông qua Eros đi vào siêu việt. Ta bỏ lại đằng sau cái thân xác của loài khỉ. Ta dang cánh bay.”

Huy Nguyen chuyển ngữ

Thông báo: Công bố danh sách quán quân của cuộc thi viết giới thiệu sách

Như vậy là sau một tháng cuộc thi viết giới thiệu sách của THĐP cũng khép lại. Và thế là kệ sách của chúng ta bây giờ đã có thêm thật nhiều đầu sách tha hồ cho những ai muốn tìm sách hay để đọc lựa chọn. Cuộc thi này đối với cá nhân mình (ad NHH) có thể nói đã khá thành công, ngoài sự mong đợi. Ban đầu mình chỉ mong là có hơn 20 bài gửi về để cho nó đừng có quá ế, nhưng không ngờ tới hạn chót nộp bài đã có hơn 45 bài gửi về, vậy là nhiều hơn gấp đôi so với con số dự tính.

Triết Học Đường Phố muốn gửi lời cảm ơn đến tất cả những người đã gửi bài thi về, không cần biết là hay hay dở. đặc biệt là những người vì cuộc thi này mà lần đầu tiên gửi bài về cho website. Hy vọng các bạn sau này sẽ tiếp tục gửi bài chia sẻ với độc giả THĐP mà không phải cần tới một cuộc thi. Cũng qua cuộc thi này mà chúng ta cũng lại phát hiện ra thêm được một số nhân tài, những cây viết xuất sắc còn trẻ măng. Mình là một độc giả có thể nói ra rất khó tính nhưng cũng không ngờ là có thể được đọc và chấm điểm những bài viết hay như vậy, và mình cảm thấy biết ơn vì điều đó.

Có lẽ đã dài dòng, vậy nên mình xin đi luôn vào phần chính: Tuyên bố 3 người thắng giải. Nếu xét theo tổng điểm thì trong 3 bài có điểm số cao nhất thì có tới 2 bài của bạn Vũ Thanh Hòa, một cây viết gây cho mình nhiều bất ngờ nhất. Như vậy thì câu hỏi đặt ra là có để cho bạn Hòa nhận 2 lần giải hay không? Sau khi đã thảo luận với ban tổ chức thì mọi người đã thống nhất là chia giải thưởng cho 3 người thì sẽ vui hơn, với lại mình cũng không nghĩ là bạn Hòa sẽ vì vậy mà phiền lòng. Tổng kết lại chúng ta có 3 tác giả với 3 bài giới thiệu đạt điểm số cao nhất.

  1. Nguyễn Văn Thương — Tác phẩm: Đại gia — Tổng điểm: 287
  2. Vũ Thanh Hòa — Tác phẩm: Khi lỗi lầm thuộc về những vì sao — Tổng điểm: 282
  3. Xanh Thẫm — Tác phẩm: Rừng Na Uy — Tổng điểm: 249

Hạng 3 cũng đã có một chút lấn cấn xảy ra. Ban đầu thì bài của bạn Xanh Thẫm thực ra thấp hơn 2 điểm bài của bạn Phan Trẫm, một con số rất nhỏ. Không biết có trùng hợp gì không mà tên hai người này đều có vần ẫm. Vì thế nên đây cũng là một trường hợp cần được cân nhắc kĩ. Và cũng sau khi bàn luận với ban giám khảo, mọi người đều cho rằng bài của bạn Xanh Thẫm hay hơn và xứng đáng hơn, cá nhân mình cũng thích bài của Xanh Thẫm hơn, nhưng trong quá trình chấm bài mình đã sơ xuất chấm cho bài kia cao hơn 5 điểm, một điều thiếu hợp lý. Vì thế nên đã quyết định sửa lại còn 80 thay vì 85, bằng điểm với Xanh Thẫm. Sau khi có sự hạ điểm này thì tổng điểm của Xanh Thẫm lại cao hơn Phan Trẫm, và giải thưởng thì chỉ còn lại có một. Xin chúc mừng Xanh Thẫm, bạn xứng đáng với giải thưởng này.

Như đã thông báo từ trước, giải thưởng sẽ được gửi tới 3 người đạt giải bằng bitcoins. Riêng bạn Phi Tuyết đã có hứa tại trợ 1 triệu đồng, bằng tiền mặt, và sẽ chuyển khoản trực tiếp số tiền này vào ngân hàng người thắng giải. Chuyển cho người nào thì mình đã bốc thăm, bốc trúng tên bạn Nguyễn Văn Thương. Vì tổng giải thưởng là 200 USD, tính chẵn ra VND là 4 triệu, chia đều cho 3 mỗi người sẽ được 66.67 USD, bạn Thương nhận 1 triệu tiền mặt, còn lại 16.67 USD sẽ được gửi cho bạn bằng bitcoins, tính theo giá hiện tại (1 BTC = 472.70 USD) là 0.04 BTC. Vũ Thanh Hòa và Xanh Thẫm mỗi người sẽ nhận được 0.15 BTC. Ngoài ra 3 bạn còn sẽ nhận được thêm một bằng khen rất đẹp do admin Sadie thiết kế và in ra. 3 bạn hãy gửi địa chỉ bitcoin và địa chỉ nhà mình cho ban tổ chức để chúng tôi gửi phần thưởng đến các bạn.

Để kết lại, chúng ta cũng không quên cảm ơn các mạnh thường quân đã đóng góp và tài trợ tài chính cho cuộc thi này: ThachPham.com (website hướng dẫn tạo blog), Phi Tuyết, hai thành viên giấu tên, Karmi Phuc (developer chính của THĐP), Kính Kong (shop phụ kiện).

 

Ta cần những gì cho mỗi “cuộc đua”?

Featured Image: Tomás Fano

 

“Cuộc sống là một cuộc đua, nếu không chạy nhanh bạn sẽ chết.”

Tôi nhớ đây là một câu nói của nhân vật “Vi-rut” – thầy hiệu trưởng trong bộ phim “3 idots”( ba chàng ngốc) mà tôi đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần. Tất nhiên, sẽ có ai đó không đồng tình với câu nói này. Nhưng tôi nghĩ cuộc sống thiếu gì những cuôc đua như vậy, cam go, thử thánh và “chết chóc”. Trong cái xã hội mà mọi thứ như đang đảo lộn, cái ác lộng hành, cái xấu thì được coi là đương nhiên, tất yếu, còn cái tốt thì được xem là khác lạ, dị thường.

Sự khắc nghiệt của cuộc sống bên ngoài, sự lố bịch, vớ vẩn của luật lệ, thi cử, tuyển cử, ứng cử, bầu cử, sự cạnh tranh chưa bao giờ khốc liệt đến thế. Chúng ta dù muốn dù không vẫn cần dấn thân, vẫn phải chạy theo vì nếu không như thế ta sẽ “chết”. Riêng tôi, tôi nghĩ, chạy đua cũng là những trải nghiệm thú vị, miễn sao ta cảm thấy mình ổn và thực sự vui thì không cần quá nhiều thứ đề bàn.

Hôm nay, tôi ngồi đây và nói về những cuộc đua và những thứ để bắt đầu cho cuộc đua.

Sự nghỉ ngơi

Chắc chắn rồi. Ta cứ chạy hoài mà không nghỉ thì cũng có lúc sức cùng lực kiệt, nghỉ ngơi để ta lấy lại tinh thần, sức khỏe và bắt đầu cho những cuộc đua mới và cũng có thể là tiếp tục cho cuộc đua.

Luôn có 7 ngày cho 1 tuần, và tuần nào cũng có chủ nhật, vì sao vậy? Nó là ngày nghỉ đó! Tạo hóa cho ta chủ nhật là cho ta nghỉ ngơi nhưng ta không biết tận dụng. Nghỉ ngơi là lúc ta đổ xăng cho chiếc xe của mình, đừng chạy như một tên ngốc và nói rằng: Tôi có một năng lượng vĩnh cửu.

Nghỉ ngơi thực chất là ta đang đua, ta luôn đua, luôn đua trong cuộc đua có tên là: Cuộc đời.

Mục tiêu – mục đích

Sẽ chẳng có cái đích nào nếu ta không biết mục tiêu của mình là gì. Xác định mục tiêu rõ ràng là cách để thách thức thần kinh của ta, ta cần biết ta đang chạy vì cái gì, nếu không cuộc đua sẽ chẳng còn một ý nghĩa nào nữa. Ta cứ chạy, nhưng không biết đâu là đích, đâu là cái ta hướng tới.

Làm sao để xác định mục tiêu và mục đích? Hãy chắc chắn rằng bạn biết mình đang làm gì, và thực sự sẵn sàng. Hãy tự đánh giá năng lực của bản thân thông qua những cuộc đua trước, thông qua những gì mình cảm nhận về bản thân và đối thủ. Nếu cuộc đua là một sống một còn, hoặc là chắc chắn phải thắng, phải nhất vì một lý do, mục tiêu quan trọng, một cơ hội quan trọng bậc nhất nào đấy thì lúc đó mục tiêu là về nhất, vậy thì không cần quá nhiều thứ để bàn nữa.

Kế hoạch

Mỗi bước đi cần có những hoạch định rõ ràng, chiến thuật là thứ rất quan trọng trong từng đường đua bạn biết không? Kế hoạch giúp ta chủ động trong từng bước, nếu cứ làm đến đâu, tính đến đấy, làm việc không có kế hoạch cụ thể, nước đến chân mới nhảy thì thảm bại lắm.

Một lý do nữa là thời gian, có kế hoạch thời gian sẽ được sắp xếp hợp lý hơn, ta sẽ không bối dối và chết lặng với những khoảnh khắc không biết phải làm gì. Nhưng kế hoạch vẫn là kế hoạch, người tính không bằng trời tính, mọi thứ vãn có thể bị thay đổi do tác động khách quan nên không nhất thiết phải ôm khư khư kế hoạch. “Dĩ bất biến ứng vạn biến” là ở chỗ đó đó.

Niềm tin

Tôi nghe đâu đó có câu đại loại như vậy: Nếu bạn không có niềm tin thì coi như bạn đã thất bại một nửa rồi.

Niềm tin là một dạng sức mạnh tinh thần. Niềm tin nâng bước cho ta trên những đoạn đường cùng cực. Niềm tin là thứ tình cảm khát khao có một chiến thắng, tin vào chín bản thân mình, tin vào sức mạnh của bản thân mình.

Và tin vào nhân quả? Bạn biết sao không? Tôi tin vào nhân quả nhiều lắm mặc dù nó chẳng rõ ràng và dễ hiểu chút nào, nhưng tôi tin nếu tôi thực sự cố gắng, chăm chỉ, chuẩn bị thật tốt thì “thành công” sẽ đến, bất kể theo nghĩa nào đi chăng nữa. Nó là niềm tin mãnh liệt để tôi đủ mạnh mẽ để chơi đẹp trong mỗi cuộc đua. Nhiều lúc ta tin cũng chẳng vì cái gì cả, đơn giản là ta tự an ủi bản thân mình rằng, ông trời không phụ người có công, không ai chắc chắn và đảm bảo điều đó có xảy ra không nhưng ta hãy tin. Tin nó như một thứ tinh thần, giúp ta mạnh mẽ hơn, đúng đắn hơn.

Kiến thức – Kỹ năng

Đây là điều tối quan trong. Không có một hy vọng nào nếu ta không có tí kiến thức hay kỹ năng nào ngoài việc “chơi bẩn”. Chỉ có kiến thức và kỹ năng mới là động lực để ta tự tin vào chính bản thân mình.

Trong mỗi cuộc đua kiến thức là thứ ta có thể vượt trội hơn đối thủ. Hãy chắc chắn và chuẩn bị nó thật nhiều nếu bạn thực sự muốn thắng. Cách duy nhất là “làm nhiều hơn”. Bạn có thấy mình thông minh không? Nếu không hãy lấy cần cù để bù cho nó. Đơn giản là đối thủ có 1 tiếng chuẩn bị kiến thức, mình hãy có 2 tiếng, lúc đối thủ nghỉ là lúc ta làm, lúc đối thủ buông thả là lúc ta tập trung. Chỉ có cách đó mới làm ta chiến thắng trong cuộc đua. Hãy nhớ điều này: Làm nhiều hơn.

Tính đến thất bại

Có thể mâu thuẫn rằng ta đang cần có niềm tin chiến thắng thì lại tính đến thất bại. Đây là điều ít ai để ý, bởi lẽ trong mỗi cuộc đua không ai muốn mình thất bại. Nhưng ta nghĩ thử xem, ai dám đảm bảo rằng chuyện đó không xảy ra, trước mỗi cuộc đua không ai muốn mình thất bại nhưng điều đó luôn hiện hữu, có ai đó bảo: “Không có thất bại chỉ là thành công bị trì hoãn.” Có thể đúng, nhưng có những cuộc đua chỉ có một lần trong cuộc đời thôi bạn ạ.

Dù sao thì thất bại luôn xảy ra, hãy tính xem, mình có bao nhiêu phần trăm thất bại, nếu thất bại mình sẽ làm gì, và chuẩn bị sẵn tâm lý để đón nhận nó. Những người có kinh nghiệm trên đường đua thường nghĩ về những thứ này nhiều hơn những người mới đua. Họ không sợ thất bại, họ luôn sẵn sàng cho nó như một điều tất yếu.

Nhớ rằng: Thất bại luôn xảy ra, đừng bỏ qua nó, hãy học cách chấp nhận và đứng lên. Sãn sàng đón nhân.

Không có một đối thủ nào cả

Điều này có thể làm bạn vui vì thực tế ta chẳng đua với ai khác ngoài chính bản thân ta cả. Ta không nhất thiết phải vượt lên trên một ai khác mà điều quan trọng là vượt lên trên chính bản thân mình. Thành công được tính bằng sự tiến bộ của bản thân chứ không được tính bằng số người bạn có thể vượt qua. Có những thứ thực chất nó đơn giản nhưng người ta vẫn không thể chấp nhận nó vì cảm giác thua một ai đó.

Nó là ta cảm thấy khó chịu. Vậy thì hãy: Làm nhiều hơn. Tôi nhắc lại chỉ có thể là làm nhiều hơn với phương pháp tốt hơn mà ta có thể học hỏi họ qua những đường đua thất bại.

Nếu bạn không đang đua với chính bản thân mình thì đối thủ, gánh nặng chiến thắng là hai thứ ta nên để tâm đến, phân tích rõ ràng trong phần mục tiêu, và chiến thuật.

Cuộc đời không hẳn là một cuộc đua

Đúng thế, tôi không biết nói sao nữa. Nhưng bạn biết không, ta chạy mãi rồi cũng mệt mỏi, đua tranh, giành giật nhiều lúc cũng làm ta chán nản. Bon chen, cạnh tranh mọi thứ làm ta phí đi thời gian không cần thiết. Cuộc đời ta còn nhiều thứ đang quý hơn. Chạy xa khỏi những đường đua, sống một cuộc sống an nhàn, chạy xa khỏi xã hội ồn ào, tấp lập này, hóa thành cát bụi cũng với mẹ thiên nhiên. Ta chạy mãi rồi cũng chết, vậy thì tại sao ta phải chạy, hãy từ từ mà đi.

Nhưng tôi còn trẻ, tôi muốn trải nghiệm, muôn làm nhiều thứ để rồi lúc về già tôi không còn thấy hối tiếc. Cuộc đời phải có những lúc xông pha, lúc dại dột như vậy nó mới là cuộc đời.

Tôi sợ lắm chứ, sợ cái xã hội cạnh tranh khốc liệt, sợ sự vô cảm lạnh lùng của người tốt trước cái xấu, sợ thật nhiều nhưng tôi không trốn tránh nó, tôi sẽ đối mặt với nó.

Chiến thắng không phải là tất cả

Chiến thắng trên đường đua không phải là tất cả. Chiến thắng có thể ru ngủ ta nếu ta không tự nhận thức được rằng, luôn có những người muốn chinh phục ta, rồi ta cứ chạy mãi và về đâu…

Quan trọng là: Trải nghiệm.

Cuộc đời là dãy những cuộc đua dài, nếu ai đó đang thất bại hay chán nản thì đừng buồn, vì bạn biết không, mọi thứ dần cũng qua, một khi ta còn cố gắng thì đường đua còn chạy dài hơn nữa kìa.

Chạy đua không đơn thuần là để chiến thắng đâu bạn?

Nhìn ra cuộc đời lớn, hãy đứng lại nghỉ chân, nhìn lại phía sau và cười lên bạn nhé!

 

Nguyễn Duy

Trời Đất Yêu Quý Lòng Can Đảm — Terence McKenna [LX Vietsub]

Trời đất yêu quý lòng can đảm – Terence McKenna

[youtube https://www.youtube.com/watch?v=CafdNjqgvZs?rel=0]

“Trời đất yêu quý lòng can đảm. Nếu bạn đặt ra quyết tâm thì trời đất sẽ đáp ứng lại quyết tâm đó bằng cách loại bỏ hết mọi vướng bận tưởng chừng không thể. Mơ giấc mơ không tưởng và thế giới sẽ không nghiền nát bạn; nó sẽ nâng bạn lên. Đây chính là cái mẹo. Đây là những gì mà các đạo sư và các triết gia, những người thật sự đáng kể, những người thật sự đã chạm vào được hòn đá hóa kim, đây là những gì họ hiểu. Đây là điệu nhảy của pháp sư trong thác nước. Đây là cách phép thuật được thực hiện: Bằng cách quăng bản thân mình vào vực thẳm và khám phá ra được rằng nó là một chiếc giường tơ êm ái.” — Terence McKenna (NHH dịch)


Graphic edit: Sadie Pices

Cho một lãng quên xa xót

Featured Image: Danielle Hughson

 

Lời dụ ngôn bị đánh cắp
nằm nghêu ngao trong tiếng kinh cầu
đóa cúc vàng bung cánh sắc góc cắt chiều đỏ máu
rũ rượi dưới lưỡi hái thợ gặt trá hình
mùi hương cũ chợt đánh thức khuôn mặt em
đã ủ kín trong lãng quên xa xót
triệu hồi một miền nhớ xa lắc xa lơ
tháng Chín về cúi đầu trước cơn áp thấp nhiệt đới
khóc một dư thanh đã mơ hồ

Tiếng hát em trôi dập dềnh trong ký ức
nơi những đám mây rã họng rụng trắng rưng rức
người ngồi soi gương nhại bóng
khuôn mặt em vỡ ra trăm ngàn vết hoài nghi

Mùa thu có quá nhiều tạp âm
cuống họng mưa khan lời gào thét
điên dại một trận áp thấp sơ sinh trở về
cuống rốn rì rầm tiếng sấm

Người lữ khách bị bỏ lại sau khúc Main Theme
im lặng bên ly cà phê nguội
nghe chiều vàng sau đường biên
mặt trời rụng từng đám trong sa mù
dụ dỗ một cơn âm u mới
những ngôi nhà khóc bằng lời mật niệm phấp phới

Người đàn ông màu đỏ nằm trần truồng như bộ não
anh ngồi sắp xếp những lóng tay màu hổ phách hoại tử
nỗi đau hư cấu dụ dỗ anh trong cơn ám ảnh trầm mê
người đàn ông trở mình
trôi chậm qua chiếc bình hoa lõa thể
cơn gió viêm xoang lại trở về
ám một giấc ngày sắp qua trưa.

 

Phương Uy
06.09.2014

Thời đại triết lý “tầm phào” và trích dẫn kiểu mỳ ăn liền?

Photo: SethAllen623

 

Ở thời đại mới này, người ta đòi hỏi tự do nhiều quá đỗi. Mà tôi thì thấy, tự do được trao cho những người kém hiểu biết, thì chẳng được gì cả ngoài việc bị lạm dụng nhiều hơn, nghĩa là bị sử dụng không đúng chỗ, hoặc không hiệu quả.

Quan sát đã lâu thì tôi thấy hiện nay trên mạng xuất hiện một trào lưu của giới trẻ là tự mình viết ra những câu trích dẫn tầm phào. Vấn đề nếu nó chỉ là tầm phào cho người viết ra nó, thì đó không phải là nghiêm trọng, nhưng nếu nó tầm phào được phổ quát cho đại chúng thì điều đó dần trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.

Tôi đã thảo luận với những người bạn của mình rằng, điều như trên là tự nhiên hay trái tự nhiên, việc mà những câu chữ tầm thường dẫn dắt một thế hệ trẻ không đi đến đâu cả. Một số bạn nói với tôi rằng: Nó tự nhiên, rằng giới trẻ xuống cấp thì chỉ thưởng thức được những điều như thế thôi. Một số bạn nói với tôi là: Nó trái tự nhiên; điều mà văn học, nghệ thuật, triết lý được phổ quát cho đại chúng không có giá trị gì đặc biệt súc tích là đang đầu độc không thương tiếc tâm hồn của giới trẻ. Và tôi thì không chấp nhận luận điểm một, vì dù gì, người sản xuất ra những thứ như thế cũng có trách nhiệm của họ khi gửi thông điệp tới các bạn trẻ. Tôi cũng cho rằng, điều đáng sợ này là trái tự nhiên.

Khi chạm vào đề tài này, là tôi biết mình đang tuyên chiến với các thanh niên, thanh nữ sẵn sàng trở thành “anh hùng”, sẵn sàng ném đá và chửi rủa tôi một cách thậm tệ không hề thương tiếc một chút xíu xìu xiu xiu xiu nào. Bởi vì tôi đã chạm vào quyền tự do của các bạn, quyền tự do được nói những gì mình nghĩ, quyền tự do được thể hiện bản thân, quyền được tôn trọng – 3 điều quan trọng nhất của tháp nhu cầu Maslow. Nhưng hơn thế nữa, điều mà được coi là hệ trọng hơn cả, không phải chỉ có thế, mà là vì tôi đã chạm vào thứ gọi là “lòng tự ái” của các bạn. Với cái tuổi trẻ sôi hùng hục, và yêu đến 40 độ thì các thanh niên, thanh nữ mà tôi có không đủ thời gian rảnh để nghe ai góp ý về mình, điều mà các bạn thường vội vã cho là cố tình kiểm soát, gò ép hay ngăn cản các bạn.

Như các bạn đã thấy, một loạt các ngòi bút trẻ đã nổi lên, và sách ngôn tình của các ngòi bút ấy nhanh chóng bán hết như tôm tươi, là best seller của hội sách 2014 (mà tất cả nhà văn kỳ cựu đều cho là nó không có giá trị gì đặc biệt để trở thành best seller). Chắc tôi cũng không cần phải nhắc lại là những tác giả nào, tựa sách tên là gì nữa, vì thời gian qua cũng đã có những lời qua tiếng lại về việc này.

Tại sao tôi lại nhắc đến sách ngôn tình?

Bởi vì các bạn thanh niên, thanh nữ của tôi đang hừng hực yêu, và độ cuồng nhiệt là không ai có thể ngăn cản. Vâng, dĩ nhiên là tôi không đủ thẩm quyền để cản được thứ mà thuộc về tự nhiên như thế. Song, tôi có vài điều cần nói với bạn đây.

Thời trẻ ấy, tôi cũng đã từng thích nhiều người và yêu một người. Tôi lúc đó cũng không hiểu sao bản thân mình lại nghĩ đến các bạn nữ nhiều đến vậy. Có thể là hơn chuyện học hành, chiếm một lượng lớn, hầu như hết cả ngày của tôi là nghĩ về cô gái mà tôi thích. Ngay cả quyết tâm để học thật giỏi cũng vì cô gái ấy.

Tua lại xa xưa hơn nữa, nhanh một chút, tôi đã từng là một đứa trẻ trâu oai gái, làm gì cũng để chứng tỏ với con gái hay thu hút con gái về phía mình. Một cách rất khác với những người khác, trong sự im lặng của mình, tôi nuôi trong tâm tưởng một ý đồ thu hút các bạn nữ. Vì thời đó, mốt con trai ít nói làm con gái thích lắm. Thậm chí, những lần oánh nhau, những lần nhảy nhót, những lần nhậu nhẹt, đều để chứng tỏ mình lớn rồi. Nhưng bạn biết đấy, đâu phải lúc nào cũng có người nhìn mình. Thế là tôi uống rượu, uống bia với chúng bạn, nói về “em” này, “em” kia. Chúng tôi, lúc đó, tưởng rằng mình “đã lớn lắm” rồi.

Thời đó, bọn học sinh yêu nhau thật sung mãn. Nhưng chẳng may, chúng tôi rơi vào đúng cái giai đoạn đô thị hóa ở quê tôi. Mọi thứ nhanh chóng thay đổi từ đường phố đến xe cộ và quần áo. Tôi bị tuột lại phía sau, vì tôi không có xe đẹp, không có quần áo thời trang, có một dáng người đẹp, hay một cái miệng lanh lẻo. Thế là ở chỗ tôi, xuất hiện một kiểu thanh niên mới, là thanh niên oai gái. Bọn này lúc nào cũng chứng tỏ ta đây bản lĩnh, sẵn sàng nhậu nhẹt say mèm, đi bay ở quán karaoke, chạy xe thật nhanh, đánh nhau nếu thằng nào dám nhìn chúng. Có đôi khi, chúng cầm hàn xẻng gì đó, bem nhau, máu me tùm lum rồi nổi tiếng toàn trường…

Cái loại thanh niên oai gái thì tôi biết rồi, thời nào cũng có chứ không riêng gì thời tôi. Nhưng cái thế hệ tôi nó biến tướng đến đáng sợ quá, sao mà bọn thanh niên oai gái nhiều quá, đến nỗi mà đáng báo động.

Tôi biết con gái cũng thế, cũng như bọn con trai, vào cái tuổi đó, lúc nào cũng để ý xem có ai dòm mình không, mình có đủ thu hút chưa. Rốt cuộc, để đáp ứng lượng “cung” quá lớn về các thanh niên oai gái kia, xuất hiện 1 tầng lớp chị em chuyên ăn mặc sexy hở bụng hở rún, mặc áo 2 dây, tóc 2 phai các kiểu đèo nhau đến nào là những quán những xá, bắt đầu một hành trình trượt dài trên con đường hư hỏng.

Nhưng ngoài nhóm con gái đó ra, còn có nhóm con gái hiền hòa hơn mà tôi thấy cũng nguy hiểm không kém là dạng con gái hiền lành đến nỗi phụ thuộc vào lũ con trai. Đến nỗi mà hễ con trai bỏ ra một tí là cô đơn, hễ lỡ làm gì đó là buồn, là giận, là khóc. Bản thân mình, tôi không nghĩ, con gái chỉ có vậy. Nhưng trong cái thời kỳ đầy lãng mạn của tuổi học trò, thậm chí là sinh viên đó, bọn con gái cứ tưởng như mình đã trải qua những gì kinh khủng lắm khi thấy anh ghệ của mình chở một ai đó đi hay đột nhiên một ngày “đá” mình bay thẳng vào sọt rác… Chưa đâu, những điều đó bình thường lắm, và đừng vội buồn, khóc thút thít, bởi vì, nói thật nhé, chả ai quan tâm đâu!

Hầu hết những vấn đề rắc rối trên đời nẩy sinh xuất phát từ “tính dục”. Đó là ý kiến của nhà phân tâm học Sigmund Freud mà tôi nghĩ là có thể tạm giải thích cho những cảm xúc trên. Sự thu hút lẫn nhau giữa nam và nữ, thậm chí là nam-nam hay nữ-nữ. Điều mà gần hết loài người đều trong cái vòng xoáy đó.

Tôi không biết tại sao tôi lại nói ra tất cả những điều này, không vì lợi ích bản thân. Nhưng có lẽ là, nhìn từ xa, bao quát toàn bộ các bạn, tôi thấy có những mối nguy hiểm rình rập đến đáng sợ. Đáng sợ hơn cả những thứ mà bạn đã trải qua trong tình cảm, đó là những thứ văn học ngôn tình, những câu trích dẫn- triết lý đầy sáo rỗng tác động từ bên ngoài vào, cứ như ai đó đang chỏ mỏ vào chuyện riêng của bạn vậy. Một hình thức của cưỡng chế tinh thần và hiếp dâm tư tưởng. Chúng sẽ phá hủy bạn, đục nát tâm hồn bạn. Chúng làm bạn trầm ngâm vào những điều không cần thiết, thậm chí là quan trọng hóa khi mọi chuyện đã qua lâu rồi. Bạn phải biết, tuổi trẻ rất thích chứng tỏ, và những câu chữ đó viết ra, đáp ứng cho điều này, rằng tôi đã từng đau buồn quá. Rồi từ khi nào bạn bị dắt mũi bởi những câu chữ của ai ai ở đâu đâu chẳng biết?

Tôi thực sự đáng lo ngại cho giới trẻ, ở cách mà các bạn truyền tay những quyển sách ngôn tình quá tầm thường, share những câu trích dẫn tầm phào của ai đó trên facebook, những tấm hình sướt mướt, những cảm xúc bị khuếch đại kếch xù hóa, vân vân. Thoạt nhìn thì có vẻ như những câu triết lý, những câu chữ đó đang đồng cảm với bạn, nhưng đó chỉ là bề mặt. Nó bắt bạn hồi tưởng lại quá khứ dù mọi chuyện đã xảy ra rất lâu rồi, thậm chí nó làm bạn nghĩ nhiều hơn và thấy tồi tệ hơn mặc dù chuyện không đến nỗi như vậy. Điều duy nhất mà các bạn mê mẩn tít thò lò là ở chỗ, bạn tưởng ai đó đang đồng cảm với mình, ai đó hiểu cảm xúc của mình, và cảm xúc của mình nay đã được gọi thành tên.

Không cố ý đụng chạm, nhưng tôi phải đưa ra vài ví dụ những tựa sách như: Buồn làm sao buông, người yêu cũ có người yêu mới… vân vân của các tác giả trẻ gần đây là không có giá trị. Những điều đó rất bình thường (nếu không muốn nói là tầm thường), không có gì đặc biệt, thậm chí cũng không mang một triết lý thâm thúy nào cho người ta trở nên sâu sắc hơn ngoài việc cuốn vào những chuỗi cảm xúc tiêu cực đầy vô định. Dĩ nhiên là tôi đã cố gắng đọc thử những quyển sách đó cho biết, nhưng không làm sao nuốt cho kỳ nỗi. Lời văn không có gì thấm đượm, cảm xúc thì ai cũng biết là tác giả nói gì, tả cảnh cũng chẳng có gì đẹp, ngôn từ cũng không có gì đặc sắc.

Đến một lúc nào đó, bạn sẽ biết, đẳng cấp cao nhất của văn học, cũng như nghệ thuật nằm ở những thứ không lời. Những sự cảm thông trong cay đắng mà không biết làm sao hơn, những nụ cười mạnh mẽ mà ẩn chứa một con người đã qua nhiều thương tổn. Nếu bạn không tin, những ai có cha mẹ già thế hệ 5x 6x, về mà hỏi chuyện tình của họ xem có cay đắng, ngọt bùi sẻ chia và đầy nước mắt thế nào, hơn là phần nhiều giới trẻ bây giờ chỉ suốt ngày buồn bã, yếm thế, yếu đuối không làm sao hơn?

Điều quan trọng nhất khi bạn đọc một câu trích dẫn hay triết lý từ bất kỳ cái fanpage nào, là bạn phải biết suy xét xem câu đó có gì hay ở nhiều tầng nghĩa khác nhau không, ai viết ra câu đó, người này đã nghiên cứu tâm lý học và triết học chưa, người này đã trải nghiệm nhiều chưa, hay chỉ là một đứa vừa thất tình xong, mới bị đá vào sọt rác đang cay cú hận đời đến lộn ruột? Bởi vì fanpage trên facebook hay những blog trên mạng là những thứ mà ai cũng có thể viết hết. Có nhiều khi, họ chẳng biết họ đang viết gì, hoặc thậm chí họ vừa mới bị gấu đá cũng nên. Và rồi tự nhiên ta thả mình trôi vào đó, biến những thứ bên cạnh mình đang bình thường trở nên nghiêm trọng. Ta tự nhiên thành trò hề, mua vui cho ai đó, những đứa mà tống khứ cảm xúc của chúng ra bằng những câu “triết lý” tầm phảo chỉ trong tíc tắc, bằng những lượt like, lượt share, lượt comment rằng: Ừ, nhớ anh ý quá / Tớ cũng thế / Nói đúng ghê!! Bờ la, bờ le, bờ lu…

Ở một mặt khác, tích cực hơn, ta nhìn những tấm ảnh chơi đùa của những cặp tình nhân hạnh phúc, đầy lãng mạn, và ta chợt nhiên so sánh với chính mình và thấy mình không được như họ. Tin tôi đi, người ta thường thấy mình tệ hơn sau khi so sánh (hội chứng Missing Tile). Và bỗng dưng, ta tưởng mình đang xem những bức ảnh tích cực, hóa ra lại là tiêu cực và đang làm ảnh hưởng xấu đến mình, cũng như mối quan hệ của mình.

Tôi kể chuyện bí mật của mình, nói về Freud, nói về những thứ ngôn tình tầm phào không có gì hơn là mong muốn các bạn hiểu, rất nhiều người đã từng trải qua như thế, rất thường, không có gì quá khó khăn, quá buồn hay quá kinh hãi. Tôi mong nhìn thấy một giởi trẻ bừng tỉnh. Bởi vì tôi thấy giới trẻ bây giờ ủ rũ vì chuyện “tính dục” quá nhiều (tính dục rộng hơn tình dục). Trong tình yêu của con người còn nhiều loại tình yêu khác, không chỉ có tình yêu lứa đôi, chắc bạn biết rõ.

Một cái kết, chốt lại, hãy vẫn cứ yêu, nhưng yêu trong sự bừng tỉnh. Yêu mà không vội tin một ai chỏ mỏ vào chuyện của mình, dù nó có là bạn, là một cái fanpage của hot girl, hot bot hay Thích Ăn Phở gì gì đi nữa. Bởi vì, chúng rất tầm phào. Và nghe theo một thứ tầm phào nghĩa là đang bị dắt mũi. Những kẻ bị dắt mũi không biết gì về yêu, bọn chúng chỉ nghe theo những gì người khác nói. Người ta khen và động viên thì vui, người ta chê và tung hỏa mù thì buồn. Giới trẻ mà mọi người trông đợi ở đâu vậy?

Rốt cuộc, tại sao bạn lại tin vào điều mà một đứa trải nghiệm khác bạn, thậm chí là ít hơn bạn dạy cho bạn về những triết lý đầy sáo rỗng?

 

– Lục Phong –

[Vietsub] Chất thức thần (psychedelics) — Một trải nghiệm bất hợp pháp – Terence McKenna

“Trải nghiệm thức thần thực sự cũng đóng vai trò trọng tâm để thấu hiểu về cái tính người trong bạn, ngang với những việc như làm tình, hay có một đứa con, hay có những trách nhiệm, hay có những hy vọng và ước mơ, song nó phi pháp.” – Terence McKenna

Featured image: Sharm Murugiah

Nếu đã lỡ đến trường, xin đừng nghỉ học

Featured Image: Wikipedia Commons

 

Thực ra tất cả mọi chuyện đều không có sự phán xét tuyệt đối về đúng, sai, nhưng đâu đó có một vài trường hợp tôi không tin nó là đúng.

1. Nền giáo dục tại Việt Nam thua kém khá nhiều nơi trên thế giới, đồng ý. Và thực sự chúng ta thất bại trong giáo dục bởi có quá nhiều người ỷ lại, đổ lỗi, chửi bới và lôi nó làm tấm khiên để ngụy biện về sự kém cỏi, lười biếng và thất bại của họ, đấy là thất bại về nhận thức, chứ không phải kiến thức.

2. Ngoài những người thực sự rất giỏi, theo đuổi, tìm kiếm đam mê của mình, tự học thành tài chứ không dựa dẫm gì nhiều vào trường học nên họ sắp xếp ưu tiên học những gì cần, có những phương pháp học riêng cho mình, không phải lúc nào cũng ở trên giảng đường vì cùng thời gian đó, họ đang trải nghiệm, học hỏi những thứ khác hay và bổ ích hơn. Họ biết mình đang làm gì, biết cách ưu tiên và thực sự đủ bản lĩnh để sắp xếp cho chính cuộc sống của mình.

Tôi bắt gặp rất nhiều người trốn học chỉ vì:

  • Hôm nay trời mưa
  • Tối qua thức khuya quá không dậy đi học được
  • Ngủ quên
  • Chán
  • Đi chơi

Thôi không nói về lý tưởng, về đúng sai, về cái này cái kia. Chỉ muốn nói với mọi người một câu thôi: Đôi khi cái thứ mà bạn chán ghét mỗi ngày, lại là điều mà người khác phải mơ ước.

Để tôi kể cho các bạn nghe một vài câu chuyện:

1.
– Em bao nhiêu tuổi?
– Em 12 ạ.
– Em học lớp mấy?
– Dạ lớp 3 ạ.
– Sao lúc trước em không đi học?
– Dạ nhà em nghèo không có tiền cho em đi học.

Đây là một cuộc hội thoại tại một lớp học tình thương của một cụ già tại quận 7, chắc cũng nhiều người biết. Những đứa trẻ ở đây đi học bữa đực bữa cái, không phải là bọn nhóc không muốn đi, mà là phải phụ giúp ba mẹ bán hàng, làm công. Dù nơi này dạy học miễn phí cho bọn nhóc.

2.
– Mày lo mà học đi con, chứ như mẹ mày giờ lớn rồi, lại bận bịu, có muốn học tiếng Anh tiếng em cũng chẳng vô nổi. Nhiều khi bọn khách nước ngoài nói gì cũng không hiểu, mệt lắm.

Mẹ tui.

3.
– Ê mày, ngó vậy chứ không có gì sướng bằng đi học cả, giờ ra trường rồi đi làm mới thấy, đi làm vừa mệt, vừa chán, vừa phải xã giao, chán bỏ mẹ.

Bạn tui.

4.
– Em không được phép đến trễ! 10p cũng không được! Nếu em tự bỏ tiền túi ra đi học thì muốn làm gì thì làm, học cũng được, không cũng chẳng sao, tiền mình mình chịu. Còn bây giờ đang học bằng tiền của ba mẹ mà học hành vậy hả? Đi trễ, nghỉ học, toàn quy ra bằng mồ hôi nước mắt của ba mẹ đấy!

Thầy tui.

Định viết cái gì đó cao siêu lắm cơ, cơ mà nghĩ là mình cũng chẳng hay ho hơn ai, thôi thì chuyển qua thể loại kể chuyện cho khỏe. ^^

Dạo này không có nhiều tâm trạng viết lách nhiều, vì vừa mở quán cafe, vừa lo một vài chuyện cá nhân, sắp tới sẽ có nhiều thời gian hơn. Cảm ơn mọi người thời gian qua đã dành sự ưu ái cho tui, hehe.

 

– Ưng Đen –

Ngày mùa thu và khúc vô ngôn

Featured Image: Khánh Hmoong

 

Những đám mây dặn dò ngọn cây xám đừng khóc trong ngày áp thấp
bầu trời mùa thu không mang màu xanh lá cây
không lời mộng mơ hoa bướm
an nhiên không thật thà lật lọng khóc bên viên an thần
giãy tung thềm đêm bạch tạng
nụ hoa lặng lẽ chảy máu
đừng
cúi
đầu
đừng
để
nước
mắt
rơi
dưới
bầu
trời
mùa thu
ngôn ngữ tối tăm bập bẹ lời dẫm đạp
khuôn diện em kiều mị vết lem nhem thời gian
không còn chỗ cho ngày xưa về ký thác
những di chứng được tẩm liệm sau quên lãng
sẽ có những ngày mùa quả chín rời bỏ địa đàng
cơn mưa vong thân mùa lũ cũ
nụ hôn cằn cỗi bởi sự hãi sợ thời gian
nuối ức một cơn nắng khô rang ngày hè mất mặt
người trôi theo chiếc bóng mình thâu đêm trên vách
mơ hồ
rũ rượi
môi đau

 

Phương Uy
4.9.14

Vì sao tôi tham gia tổ chức “Cơm Có Thịt”

Featured Image: Cơm Có Thịt Australia

 

Không biết ở đâu đó có một câu nói rằng: “Trên đời này không ai làm điều gì mà không có mục đích.” Và cũng đôi khi có bạn đã hỏi tôi rằng, vì sao tôi lại thích tham gia các công tác từ thiện. Vâng, hôm nay tôi xin chia sẻ với các bạn, lý do thật sự nào đã khiến cho tôi tham gia vào tổ chức quỹ từ thiện Cơm Có Thịt, tại Australia.

Trước tiên, tôi xin thú nhận, tôi tham gia là vì chính bản thân mình

Là người làm khoa học, tôi không tin và không theo bất cứ một tôn giáo nào, nhưng tôi tin vào các triết học sâu xa trong tôn giáo. Một trong những triết lý đó là luật nhân quả. Những trải nghiệm nhỏ bé trong cuộc sống này đã phần nào giúp tôi hiểu được nghĩa ý sâu sắc nhưng rất bình dị của luật nhân quả: “Gieo nhân nào – gặt quả đấy” “gieo gió – gặt bão”, gieo yêu thương, sẽ gặt lấy yêu thương.

Tôi mong muốn có được một cuộc sống tốt đẹp hơn, yên bình hơn cho mình, cho gia đình mình. Tôi mong muốn được mọi người yêu thương mình nhiều hơn, vậy nên cách tốt nhất tôi làm là đem yêu thương của mình đến với mọi người, đặc biệt các em nhỏ kém may mắn hơn mình.

Và thực tế đã chứng minh như vậy. Một thời gian ngắn ngủi tham gia Cơm Có Thịt, tôi đã có thêm rất nhiều người bạn mới, có những người chưa từng gặp ngoài đời, nhưng họ rất chân thành, họ âm thầm nhắn tin, tỏ ý muốn hỗ trợ thêm cho những hoạt động của chúng tôi. Họ – những người tôi chưa bao giờ gặp mặt, cũng sẵn sàng bỏ cả ngày để đi giao những tấm bookmark, những chiếc khăn len gửi sang cho chúng tôi cho kịp chuyến bay, để bán hàng gây quỹ. Họ – những người tôi chưa từng bao giờ gặp mặt, sẵn sàng chuyển vào tài khoản của chúng tôi những đồng tiền nhỏ bé nhưng với bao gửi gắm yêu thương, cho những người mà họ cũng chưa bao giờ từng biết mặt.

Vâng, tất cả chúng tôi đều là như vậy – và cuộc sống này cũng là như vậy – là nơi để chúng ta gắn kết yêu thương, giữa con người với con người.

Thứ hai, tôi tham gia là vì bố mẹ của mình

Là sinh viên xa nhà, cũng chưa biết đến khi nào mới có thể quay trở về đất nước nếu không tính những kỳ nghỉ ngắn ngày, tôi hiểu rằng mình sẽ không có nhiều cơ hội để chăm sóc ông bà cha mẹ những lúc họ ốm đau. Cứ mỗi lần nhìn một ai đó trong số bạn bè mình, vội vàng về nước vì người thân gia đi, lòng tôi lại quặn thắt. Tôi hiểu rằng, chấp nhận cuộc sống xa nhà cũng là sẽ chấp nhận có những lúc những sự việc như thế cũng sẽ đến với mình, với gia đình mình. Người già có tuổi, sinh lão bệnh tử là lẽ trời, trong khi cuộc sống bên này chưa biết khi nào mới gọi là ổn để có thể về nước.

Vậy nên tôi cố gắng làm ông bà vui. Người Việt mình cha mẹ nào cũng thương con, nhất là khi về già. Bố mẹ tôi cũng không ngoại lệ, ông bà không có nhu cầu vật chất gì nhiều. Mỗi khi mua cho ông bà món quà gì đó, thì các cụ lại bảo thôi không cần, giờ già rồi có cần dùng gì đến nữa đâu. Hàng ngày về quê trồng rau, ăn uống đơn giản, thỉnh thoảng lại đi vào chùa chữa bệnh cho mọi người.

Có lẽ điều vui nhất đối với các đấng sinh thành là sự thành đạt của con cái. Nhưng cái sự thành đạt đó không chỉ đơn giản kiếm được nhiều tiền, hay làm quan chức, mà cái sự thành đạt đó lại là về nhân cách, đạo đức, lối sống và sự hạnh phúc trong gia đình con cái của mình. Tôi tin rằng, tôi đang làm cho bố mẹ mình vui về những việc mình đang làm. Tôi quan niệm rằng mình làm như vậy, cũng là để cố gắng tích lũy phước đức cho gia đình mình, cho dòng họ mình, để cầu mong ông bà luôn được khỏe mạnh với con cháu sau này.

Và còn một lý do nữa, tôi tham gia vì con cái của mình

“Cha mẹ là tấm gương soi rõ nhất cho con cái.” Tôi hiểu rằng việc dạy dỗ con không thể bằng những lời lẽ hoa mỹ, mà quên đi rằng cách sống của mình – chứ không phải lời nói – mới là thứ ảnh hưởng lớn nhất đến tính cách của con sau này. Con tôi sẽ không thể trở thành người bao dung – nếu hàng ngày tôi vẫn đối xử cay nghiệt với những người xung quanh mình: dù là người giúp việc, hay đồng nghiệp bạn bè xung quanh mình.

Trẻ con chỉ có thể phát triển một cách tốt nhất bởi tình yêu thương. Những câu chuyện cho con buổi tối, về những em nhỏ nghèo đâu đó mà con chưa bao giờ gặp mặt, không có đủ cơm ăn áo mặc, sẽ là những bài học giúp con không thể là người tiêu xài hoang phí, ăn uống thừa thãi. Càng hiểu được nỗi khổ, sự khó khăn của người khác bao nhiêu, con sẽ càng hiểu rằng mình là người hạnh phúc bấy nhiêu, và càng phải trân trọng cuộc sống của mình bấy nhiêu.

Tôi mong rằng sau này các con mình, có thể không phải là người xuất sắc nhất, nhưng nhất định sẽ phải là những người có lòng bao dung độ lượng, và tình yêu thương con người. Đó mới là điều mong muốn thực sự của một người làm cha mẹ Việt Nam mình.

Vâng, đó là tất cả những lý do thực sự, vì sao tôi tham gia tổ chức Cơm Có Thịt Australia.

“Where there is love, there is life.” – Mahatma Gandhi

 

Evelyn Chi Nguyen