Trang chủ Blog Trang 195

Hãy đơn giản giữa cuộc đời phức tạp

Featured Image: Amanda Mabe

 

“Hãy cố gắng lên!” – Câu nói “tạo động lực” kinh điển tôi được nghe từ người thân cũng như nhiều người khác, tôi nghĩ chắc cũng không riêng tôi được nghe đâu nhỉ?

“Cố gắng học thật giỏi để làm được những điều lớn lao.”- Mẹ tôi.

“Mày phải cố gắng như con ông A, thằng cu con nhà bà B, cháu ông bà XYZ nào đó thì mày mới không uổng công dưỡng dục của cha mẹ mày!”– Mẹ của con nhà người ta.

“Cố mà đậu trường ABC rồi du học qua DCE nào đó cho đời bớt khổ con à. Cầm viết mà sống với đời, đừng cầm cuốc, cầm xẻng như ba má mày thì khổ cả đời.”– Bà con của con nhà người ta.

Tại sao phải cố gắng? Cố gắng trở thành một người phù hợp với xã hội nhưng không phải là chính mình, cố gắng làm hợp tình hợp ý với suy nghĩ người khác, cố gắng thành chú robot tuân thủ theo những chuẩn mực xã hội, khép mình trong định kiến giữa người với người và cố gắng giấu con người thật sau vỏ bọc… Để làm gì chứ?

Cố, cố nữa, cố mãi… cố quá rồi cũng quá cố. Nhưng có cái “cố” mà mình tâm nghiệm được từ những thăng trầm, trong những lúc cô độc, tuyệt vọng cho tới những khoảnh khắc hân hoan, hạnh phúc, cao hơn nữa là những thành công theo định nghĩa chủ quan của mình… Cố gắng đơn giản.

“Cuộc sống vốn dễ dàng, đừng khiến nó khó khăn hơn.” – Jon Jandai

Mình viết ra, đơn giản chỉ là muốn đơn giản hóa những gì mình cảm được từ cuộc sống phức tạp này…vạn vật vạn biến khi tâm mỗi người cũng vì đó biến hóa không lường không kém, qua truyền trông cũng như đời thực cũng đã thấy được bề nổi sự việc trên? Bề chìm thì còn tùy tâm, tùy người, bài viết cũng muốn đơn giản nên không tiện chi tiết thêm. Vô trọng tâm thôi.

Đơn giản là gì?

Đơn giản là những điều quen thuộc, ai cũng muốn làm điều mình thích, có ích cho xã hội và điều mình đam mê. Những ai còn lăn tăn làm cách nào để tìm ra nó thì… đơn giản nó đi. Điều gì bạn muốn làm khi nó không còn liên quan về những định nghĩa tiền bạc, danh vọng hay quyền uy? Nó có phù hợp với mình không? Về khả năng bản thân, khả năng tài chính, khả năng ngoại cảnh… bla bla bla? Thôi gạt hết đi cho bớt phức tạp Đơn giản là bạn thích nó, muốn nó và nó làm bạn thoải mái… ừ vậy thôi.

Bạn tôi nhanh nhảu trả lời ngay sau khi tôi trần tình quan điểm của mình về đam mê: “Lướt facebook chắc là đam mê của tớ rồi!”

Are you kidding me? Tâm thức bạn thoải mái một cách tích cực chứ không phải điều làm bạn ù lì, lười nhác trước màn hình máy tính đâu nhé! Hãy nhớ, nó thay đổi tâm thức bạn, từ trong ra ngoài, từ thời gian đến không gian, bạn muốn nó không vì mục đích cụ thể nào cả, không vì nghĩa vụ, không vì ai cả… Bạn hạnh phúc khi làm nó chứ không dành thời gian mải mê với những việc bạn cho là thích… rồi cuối ngày dành ít thời gian hối hận cho những việc đáng lẽ bạn cần làm.

Đơn giản là những việc giản đơn. Điển hình như trong việc thăm gặp người thân trong gia đình như cha mẹ, anh chị. Tôi quan sát thấy đa số vẫn tâm niệm rằng phải đem theo quà cáp vật chất nào đó và cho rằng đó là hiếu thảo, là quan tấm đến người khác trong khi lại hời hợt trò chuyện với nhau trong lời nói lẫn ánh mắt, cử chỉ. Đừng mang theo gì cả nếu như bạn đang mang theo một tâm hồn mục rỗng bởi sự thờ ơ đó!

Đơn giản hãy đến thăm người ta yêu thương với một tấm lòng chân thành của một người con, người em, một nụ cười sảng khoái khi tán gấu cùng nhau hay nấu một bữa ăn cho gia đình, dù có “nghèo nàn” về chuyên môn nhưng lại “giàu có” tấm lòng thì thiết nghĩ vẫn làm gia đình mỗi chúng ta yêu thương, mật thiết với nhau hơn. Sao cứ phải nghĩ rằng giàu có rồi thì mới dám cho đi, mà cho đi thì lại mong muốn nhận lại, đơn giản đi, ta đâu cần giàu có để cho, đâu cần gì nhận lại giữa những người ta yêu thương hay kể cả người xa lạ, chỉ cần một tấm lòng vừa đủ, nhận lại hay không và nhận gì thì còn tùy tâm mỗi chúng ta.

Đơn giản là những là chiếc mắt xích phức tạp. Một bài toán khó không đến từ những lý thuyết, nguyên tắc cao siêu, phức tạp nào đó mà nó là tập hợp những điều đơn giản lại với nhau. Tâm thức chúng ta chỉ cần bền bỉ tháo gỡ từng lớp đơn giản để tìm ra nút thắt được tổng hợp từ nó, kiền trì từng chút, từng chút một và không bào giờ từ bỏ, bạn sẽ tìm ra đáp số bài toán. Tập hợp thì có giới hạn, hãy đặt giới hạn cũng như tâm trí bạn tại tiệm cận của nó, thách thức giới hạn đó, cảm giác chiến thắng được bản thân và giới hạn của mình thật hạnh phúc biết bao!

Đơn giản không đơn giản như bạn nghĩ, nó phức tạp hơn ta tưởng nhiều. Ta cần một tâm hồn vui vẻ hòa mình vào sự nhàm chán của việc lặp đi, lặp lại những việc đơn giản. Ta cần một thái độ nghiêm túc thực hiện nó một cách không dễ dãi. Ta cần một trái tim yêu thương những thái độ chán ghét việc đơn giản,, xem nó là không đủ tầm với họ.

“Đừng giao trách nhiệm lớn lao cho những người vẫn còn chưa làm xuất sắc những việc đơn giản.” – Khuyết danh

Cuộc sống vốn đơn giản, không phức tạp như con người và xã hội. Ta thường theo quy chiếu người khác và xã hội để phản ánh con người mình qua nó bằng nhiều thứ: Bằng cấp, tiền bạc, danh quyền…v.v. Xã hội không định nghĩa những quy chuẩn, nó tập hợp những định kiến của quy chế. Hạnh phúc nội tại không tồn tại qua những điều ngoại cảnh, trong khi những thứ tôi kể trên chỉ là “ảo cảnh” do chúng ta tạo ta chứ không được xem là ngoại cảnh chính thức tác động tới bạn (môi trường, thiên nhiên chẳng hạn..). Nếu bạn đã từng đọc bài viết 10 thói quen của những người hạnh phúc của tôi thì sẽ rõ hiểu ở trên hơn.

Tóm lại, mình muốn nói rằng những việc đơn giản trong cuộc sống này, ở bất cứ góc cạnh, bất cứ lĩnh vực nào đều quan trọng trực tiếp đến cuộc sống chúng ta, vì bài viết là đơn giản, nên mình muốn đơn giản như vậy thôi. Còn nhiều điều khác thiết nghĩ nên dành cho những tâm hồn tươi trẻ của mỗi người với những góc nhìn khác nhau vẽ nên vẻ đẹp của nó- vẻ đẹp của đơn giản.

Dù đi đến đâu, chỉ cần mang trong mình một tâm hồn khờ dại, khát khao, một tâm thức trung thực, hết lòng và… đơn giản thì dù có khókhăn như thế nào đều có thể giải quyết được.

“Think global, act local.” – Khuyết danh

 

Hoàng Khôi

Đừng xem thường những hành động nhỏ giúp nâng cao giá trị con người bạn

Featured Image: Danielle Hughson

 

Chủ động trong mọi tình huống

Bạn có thể không nhận ra rằng mình có thể chủ động trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. Nếu như xưa giờ bạn luôn là người bị động, để mặc mọi thứ ra sao thì ra. Thì nay, hãy thử trở thành một người chủ động, bạn sẽ thấy cuộc sống này thú vị đến thế nào.

Nếu như bạn muốn làm quen hay add friend một cô nàng/anh chàng nào đó qua facebook. Hãy bớt chút thời gian ghé thăm trang cá nhân của người ta để tìm hiểu những thông tin căn bản: nơi họ sống, cách họ giao tiếp với mọi người, những chủ đề họ quan tâm, những gì họ chia sẻ… Thật may mắn nhờ có facebook ta dễ dàng biết trước về một người trước cả khi ta quen họ, điều này là vô tưởng trong quá khứ đúng không.

Hãy tận dụng facebook để chủ động biết điều bạn muốn biết. Rồi sau đó, hãy viết vài dòng làm quen trước hoặc ngay khi nhấn nút add friend, đối phương hẳn sẽ cảm thấy bạn là một người lịch sự và chân thành. Còn ấn tượng nào tốt hơn thế để bắt đầu một mối quan hệ? Dù đôi khi ta kết bạn với nhau mà luôn biết khó có thể gặp được, có sao đâu, ấn tượng đầu tiên luôn là ấn tượng khó phai mà. Đừng để vuột mất những ấn tượng đầu tiên tốt đẹp mà bạn có thể tạo dựng. Rồi khi nói chuyện, hãy chủ động hỏi hay nói về chủ đề người ấy quan tâm, nhất định người ta sẽ rất ngạc nhiên đấy.

Trong buổi hẹn đầu hay những buổi hẹn khác. Hãy tự lên kế hoạch cho thật chu đáo nếu đối phương không có ý kiến gì. Phần lớn mọi người khi hẹn hò thường hỏi nhau: “Giờ em muốn đi đâu, giờ mình đi đâu, quán nào đây, chỗ nào được nhỉ?” Và câu trả lời đa phần của chúng ta là: “Sao cũng được.” Thật là nhàm chán làm sao. Việc chủ động chọn một quán cafe thú vị hay ăn một món ít người biết sẽ làm cho người ta dễ bị bất ngờ và ấn tượng lắm.

Không gì tuyệt vời hơn trong một buổi hẹn hò mà chúng ta được dẫn từ bất ngờ này đến bất ngờ khác đúng không? Tuyệt hơn nữa khi đối phương lại dẫn đến đúng nơi ta thích, chọn đúng món ta muốn ăn hay chủ động tạo ra những điều ta không nghĩ tới, một món quà nhỏ, một bản nhạc… Nhất định đối phương sẽ bất ngờ và cảm động, dù cho họ không nói ra, hẳn trong lòng họ đã thấy bạn thật ấn tượng. Tất cả những bước này sao có được nếu bạn không chủ động tìm hiểu về họ trước?

Trong công việc, hãy chủ động trong mọi tình huống, tìm hiểu trước về nó, sẵn sàng cho các hoàn cảnh có thể xảy ra. Nếu sếp bạn yêu cầu bạn đi mua một lãng hoa, hãy chủ động tìm hiểu hoa cho dịp gì, sếp thích phong cách nào, chi phí trong khoảng bao nhiêu… Tìm hiểu những điều này sẽ khiến bạn đỡ mất thời gian và công sức rất nhiều tránh khỏi các tình huống phát sinh. Hẳn bạn còn nhớ câu chuyện “chén nào mua mắm, chén nào mua tương, đồng nào mua mắm, đồng nào mua tương” đúng không?

Để chủ động, khi sếp nhờ bạn đi mua mắm hay tương, hãy hỏi lại ổng cho rõ đồng nào mua mắm, chén nào mua tương. Chỉ mất chút thời gian tìm hiểu, bạn sẽ tiết kiệm được rất nhiều công sức. Đương nhiên đây chỉ là một ví dụ minh họa thôi. Nhưng ngoài cuộc sống, trong những công việc thường ngày bạn phải làm, hãy để tâm và hoàn thành nó theo cách chủ động nhất có thể. Hãy tìm hiểu kỹ về công việc bạn đang làm, sắp làm và sẽ làm. Bạn sẽ không phải hối hận đâu.

Bạn cũng có thể chủ động trong các tình huống nhỏ li ti khác trong công việc. Những việc không ai nhờ hay những việc ai cũng làm lơ. Hãy chủ động tắt điện khi ra khỏi phòng họp, dẹp một đống giấy lộn vứt lăn lóc, sắp xếp lại tủ hồ sơ… Những việc này có thể chẳng ảnh hưởng gì đến công việc của bạn. Nhưng tin tôi đi, chắc chắn bạn sẽ được nhiều người quý mến. Công việc biết đâu nhờ đó sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

Trong học tập, hãy chủ động tìm hiểu những điều khác bên ngoài sách giáo khoa và những bài giảng truyền thống. Chủ động phát biểu, thắc mắc, nghi ngờ và đặt câu hỏi cho giáo viên. Chính từ những hành động này, tuy nhỏ nhưng sẽ tác động không nhỏ đến cuộc sống, công việc và khả năng thành công của bạn sau này.

Trong cuộc sống, nếu không ai đả động gì, thì chính bạn hãy là người chủ động tổ chức những buổi họp mặt gia đình, những buổi sinh nhật cho người thân dù chính họ cũng không nhớ, những buổi gặp mặt bạn bè khi rảnh rỗi… Chủ động làm cầu nối gắn kết mọi người lại với nhau. Bạn sẽ luôn là một người quan trọng trong mắt họ.

Để duy trì thật tốt các mối quan hệ, hãy chủ động quan tâm tới họ dù cho họ chưa quan tâm đến bạn. Chủ động nói lời xin lỗi để hàn gắn một mối quan hệ rạn nứt đã lâu. Chủ động bắt liên lạc với một người bạn nhiều năm không gặp. Chủ động làm quen hay ngỏ lời với một người mà bạn luôn nghĩ về hay thậm chí cả chủ động rời xa những thứ đang gò ép bạn: Một tình yêu danh nghĩa, một công việc tệ hại hay một cuộc sống buồn tẻ…

Nếu bạn có thể tập thói quen luôn chủ động dù cho chỉ trong từng công việc nhỏ, nhất định tương lai bạn sẽ luôn ở thế chủ động. Ai cũng thích được chủ động điều khiển mọi thứ. Nhưng người ta lại quá nhút nhát và lười biếng để có thể làm điều đó. Nếu như bạn cũng muốn được ở trong tâm thế của những người điều khiển, người cầm quyền, người lãnh đạo thì tập thói quen chủ động ngay từ hôm nay. Hãy luôn nhớ rằng bạn có thể chủ động trong mọi hoàn cảnh. Luôn có cách để làm điều đó.

Hãy luôn đúng giờ vì quý trọng thời gian là quý trọng chính mình

Nếu bạn thể hiện với mọi người rằng thời gian của bạn là quý giá, thể hiện sự trân trọng thời gian của chính mình. Thì hẳn người khác cũng sẽ tự nhiên trân trọng thời gian của bạn cũng như trân trọng chính bạn vậy. Người ta sẽ không gọi một người quý trọng thời gian ra quán nhậu làm vài chai bia giết thì giờ và sẽ không dám giữ bạn lại những cuộc vui vô bổ khi bạn từ chối nữa. Hãy trân quý thời gian của mình và thể hiện cho mọi người biết điều đó. Cách thể hiện rõ nhất là hãy luôn đúng giờ trong mọi cuộc hẹn, giờ giấc càng chính xác càng tốt.

Một người đến cuộc hẹn sớm 5 phút hẳn sẽ không ấn tượng bằng một người xuất hiện đúng chóc thời gian đã hẹn. Tôi từng bị ấn tượng mạnh như thế trong một cuộc hẹn. Gần đến giờ hẹn nhưng vẫn không thấy cậu bạn gọi, tôi sốt ruột phát điên. Và đến khi đồng hồ chỉ đúng giờ, cậu ấy gọi tới cho biết đã đứng trước nhà. Sự đúng giờ của cậu bạn làm tôi hơi ngạc nhiên đôi chút nhưng càng ngạc nhiên hơn nữa khi cậu ấy nói rằng đã tới trước đó 5 phút nhưng đợi đến đúng giờ mới gọi cho tôi. Trời, đây là câu chuyện về sự đúng giờ ấn tượng nhất mà cho tới giờ tôi vẫn nhớ được, dù đã khá nhiều năm.

Thời gian của bạn không quan trọng, không có nghĩa là thời gian của người khác cũng không quan trọng. Khi bạn tôn trọng thời gian của người khác, là tôn trọng chính họ. Vậy nên làm ơn đừng trễ hẹn, đừng để người khác phải chờ đợi, đừng thử thách lòng kiên nhẫn và sự quan tâm của người khác dành cho bạn. Nếu trong một cuộc hẹn mà bạn đến trễ, tôi xin chỉ bạn câu nói này, tôi xem nó từ một bộ phim và cảm thấy tâm đắc vô cùng. Văn hóa chúng ta không thường làm vậy, nhưng không có nghĩa là bạn không được làm vậy.

Khi bạn đến trễ một cuộc hẹn (dù quan trọng hay không) bạn có thể nói thế này: “Tôi xin lỗi vì đã trễ giờ hẹn của chúng ta. Tôi có hàng ngàn lý do để biện minh nhưng không, tôi chỉ muốn xin một lời xin lỗi chân thành.” Vậy thôi, chỉ ngắn gọn thế thôi. Không cần lý do gì cả, không cần giải thích gì cả. Chỉ cần thế thôi, ai có thể giận bạn được chứ?

Nếu như trong cuộc gặp mặt, ai cũng dùng giờ dây thun, thì chính bạn, hãy là người đúng giờ đầu tiên. Và hãy là người giữ nguyên tắc đúng giờ, đúng giờ thì tiến hành, đừng chờ đợi người trễ hẹn. Họ có tôn trọng bạn đâu mà phải dành thêm thời gian quý báu cho họ chứ.

Nhớ nhé, hãy luôn đúng giờ và đừng để thời gian trôi qua vô nghĩa, vì khi bạn trân quý thời gian của mình, người khác cũng sẽ trân quý thời gian của bạn. Và khi người khác trân quý thời gian của bạn, họ sẽ trân quý bạn!

Hãy cố gắng luôn giữ mọi lời hứa, dù to hay nhỏ bạn đã nói ra

Muốn trở thành người giá trị, đầu tiên hãy làm cho mọi lời nói của bạn trở nên giá trị. Nếu bạn hứa sẽ dạy đứa em học thêm toán, hãy làm điều đó. Nếu bạn hứa với ba mẹ sẽ đi chơi về đúng giờ, hãy về đúng giờ. Nếu bạn hứa sẽ gặp ai đó, đừng lãng quên họ. Thậm chí ngay cả khi bạn hứa với bản thân mình rằng sẽ thay đổi, sẽ không nói dối nữa, sẽ không hút thuốc nữa… Hãy cố gắng bằng mọi cách để thực hiện những lời hứa đó. Sẽ không ai đánh giá bạn khi bạn không hoàn thành, nhưng tâm khảm bạn sẽ tự đánh giá chính mình là một người thất hứa, một người không giữ lời, một người yếu đuối và vô trách nhiệm… Bạn không thể nào sống thoải mái cả đời với những lời trách cứ của chính bản thân mình như thế đâu.

Có câu nói rất hay trong Đắc Nhân Tâm rằng: “Cách duy nhất để giữ lời hứa đó là đừng hứa gì cả.” Đúng vậy, đừng hứa gì hết, đừng nói bất cứ gì khi bạn không hề có ý nghiêm túc với lời hứa đó. Đừng hứa gì hết khi bạn không hề muốn giữ lời, không muốn làm hay thấy không cần thiết. Đừng hứa. Bạn không biết được rằng đối với bạn, lời hứa chỉ là một lời nói, nhưng đối với người nghe, lời nói của bạn đôi khi còn là niềm hy vọng, niềm tin và niềm hạnh phúc nữa. Đừng tước đoạt những điều này khi chính bạn đã gieo hạt giống nơi họ.

Nếu bạn hứa sẽ dành cuối tuần dẫn cô con gái đi chơi công viên. Vì vài lý do, bạn không làm được và cũng chẳng buồn giải thích hay xin lỗi. Bạn có thể không biết con gái mình đã háo hức mong chờ đến cuối tuần đó như thế nào và tâm trí con sẽ buồn bã sụp đổ ra sao khi mọi sự chờ mong đều vô nghĩa. Nếu bạn hứa giúp một đồng nghiệp giải quyết một rắc rối nhỏ mà bạn quên bẵng đi. Người đồng nghiệp sẽ nhanh chóng chuyển từ trạng thái biết ơn bạn qua tức giận và cả thất vọng về điều đó lắm. Nếu bạn hứa với người yêu của mình rằng cuối năm sẽ cùng nhau đi du lịch và bạn lại không thể thực hiện nó. Hẳn khi bao nhiêu sự chuẩn bị, mong chờ, tưởng tượng của cô ấy về những tháng ngày ngọt ngào tan biến.

Sau tất cả bạn sẽ chỉ thấy được một gương mặt buồn đang cố che giấu cảm giác thực sự bên trong, đó là sự thất vọng. Nếu bạn hứa sẽ trả tiền nợ nhưng đến ngày hẹn bạn vẫn không thể xoay xở. Hãy giải thích hoặc xin khất lại vào đúng ngày hẹn đó. Người cho bạn mượn tiền có thể không cần đến khoản tiền đó ngay, nhưng chắc chắn sẽ rất vui lòng khi bạn khất hơn là khi bạn trốn biệt đi không đủ can đảm để lại dù chỉ là lời nhắn gửi. Đặc biệt là khi người bạn hứa không còn nhớ tới lời hứa của bạn, nhưng bạn vẫn nhớ, vẫn thực hiện, hẳn người ta sẽ bất ngờ và ấn tượng đến mức nào.

Không nhất thiết phải có từ “tôi hứa” thì nó mới là lời hứa. Chỉ cần một câu nói, một câu khẳng định, một lời đề nghị trong những câu chuyện thông thường đều có thể xem như lời hứa. Nếu như bạn muốn biết việc giữ lời hứa ảnh hưởng tới cách người khác nhìn nhận và đánh giá về bạn như thế nào. Hãy thử hứa gì đó và quên nó đi một vài lần. Tin tôi đi, rồi thì lời nói của bạn sẽ chẳng còn tí gía trị nào với ai cả. Nhưng, nếu như bạn có thể nhớ và giữ đúng mọi lời hứa cũng như lời nói của mình, tôi dám cá mọi lời nói của bạn về sau đều trở nên vô cùng trọng lượng và đáng giá. Bởi vì giữ được lời hứa với mọi người, bạn sẽ có lòng tin của họ. Và một khi đã có lòng tin, bạn có thể đạt được rất nhiều thứ khác nữa.

Một trong những lý do khiến chúng ta trở thành kẻ thất hứa, đôi khi chỉ là chúng ta không nhớ mình đã hứa gì. Để thay đổi điều này, hãy ghi mọi lời hứa vào nơi bạn có thể thấy, và coi đó như những nhiệm vụ tối mật mà mình phải thực hiện, càng sớm càng tốt. Giữ lời hứa, chính là tạo dựng danh dự cho bản thân. Giữ lời hứa, chính là thể hiện một người tự trọng và tinh thần trách nhiệm. Nuốt lời, cũng giống như kẻ nói dối, kẻ ba hoa hay thùng rỗng kêu to vậy. Chẳng ai đánh giá cao những người đó cả. Vậy nên, để làm cho bản thân của mình trở nên giá trị, hãy nhớ làm cho lời nói của bạn cũng trở nên giá trị như chính con người bạn vậy.

Hãy tìm cách và thôi ngay việc tìm cớ

Cách nhanh nhất để chứng minh mình là một kẻ bình thường, như mọi người bình thường khác, chính là việc viện cớ. Chúng ta đều là những kẻ viện cớ siêu giỏi giang. Chúng ta viện cớ trong mọi trường hợp, mọi lĩnh vực và mọi nơi mọi lúc. Điều này vốn chẳng hay ho tí nào.

Mỗi khi nói chuyện với một người nào đó về việc họ muốn làm mà không thể. Tôi thường đưa ra những lời gợi ý. Gợi ý một bị bác bỏ, tôi sẽ đưa thêm gợi ý hai, gợi ý hai bị bỏ qua tôi vẫn tiếp tục cho thêm một gợi ý nữa. Khi nó cũng bị bác bỏ tôi sẽ không nói gì nữa. Lúc đó tôi biết họ không thực sự muốn cái thứ mà họ nghĩ là họ muốn.

Bạn biết đấy, câu nói yêu thích của tôi có lẽ đã tác động được tới nhiều người. Câu nói đơn giản: “Khi ta muốn ta sẽ tìm cách, khi ta không muốn, ta tìm lý do.” Rất chi là đáng giá đối với mỗi người nếu họ muốn thành công. Chúng ta thường than van về mọi thứ, tưởng chừng như quan tâm về mọi thứ, nhưng thật ra chúng ta chẳng quan tâm thực sự đến thứ gì cả. Vì nếu ta quan tâm, nếu ta thực sự muốn điều gì đó, ta sẽ tìm cách chứ không tìm lý do. Nói chuyện với những người luôn tìm lý do thật là chán.

“Này, cuối tuần họp lớp đấy, mày đi chứ? -Ừ tao cũng thích lắm nhưng…”
“Hey, kế hoạch mở quán của cậu tới đâu rồi. – Ờ tớ không làm nữa vì…”
“Vẫn thể thao đều đặn chứ? – Ôi làm gì có thời gian” ….

Những người hay viện cớ là người nhút nhát, không bản lĩnh và thiếu đi khí chất quan trọng nhất để đạt được thành công, đó là tinh thần trách nhiệm. Trách nhiệm với lời nói của mình, trách nhiệm với bản thân và những người khác nữa. Họ không dám nhận trách nhiệm về sự yếu kém của mình, đối với họ, việc họ không làm được gì, không đạt được gì, tất cả đều do lỗi của mọi thứ xung quanh, tất cả người và sự vật xung quanh, chứ không phải tại họ.

Giữa rất rất nhiều người luôn viện cớ để trốn tránh, chính bạn hãy tạo nên khác biệt bằng cách không viện cớ nữa. Nếu bạn muốn điều gì, hãy tìm cách để đạt được điều đó. Nếu vấn đề là do bạn, hãy nhận trách nhiệm. Một người có tinh thần trách nhiệm luôn được mọi người yêu quý và kính trọng. Như có câu nói rằng: “Khả năng thành công của một người chính là khả năng chịu trách nhiệm của người đó.” Vậy thì còn chần chờ gì, hãy chịu trách nhiệm cho nhiều việc hơn, đừng kiếm cớ thoái thác hay sợ sệt. Nhất định bạn sẽ được trả công xứng đáng một ngày không xa.

Những việc nhỏ khác

Hãy dùng tiền bạc một cách khôn ngoan

Tiền bạc thì có giá, nhưng con người bạn phải là vô giá. Đừng để bất cứ một số tiền nào biến bạn thành kẻ rẻ tiền. Nhưng hãy sử dụng nó khôn ngoan để biến bản thân trở nên giá trị và được mọi người quý mến.

Nếu trong một cuộc hẹn và bạn là người phải trả tiền hay muốn trả tiền, tốt nhất hãy trả khi đối phương không biết, không để ý. Điều này tạo ấn tượng rất tốt về sự lịch sự, tinh tế và lịch thiệp.

Nếu trong một chầu vui chơi ăn uống mà bạn muốn mọi người cùng share. Hãy mạnh dạn là người nói ra điều đó. Sử dụng một vài câu bông đùa để mọi người cùng hiểu ý. Tiền bạc là một chủ đề tế nhị, hãy tự đứng ra giúp mọi người giải quyết nó một cách dễ dàng.

Nếu bạn nợ tiền ai đó, hãy trả đúng hẹn, nếu không thể trả đúng hẹn, hãy khất nợ đúng hẹn hoặc sớm hơn, đừng để trễ hơn ngày hẹn hay đừng để người ta phải nhắc. Nhắc một lần, hai lần rồi sẽ không ai còn muốn giúp đỡ bạn nữa. Hãy trả lời đúng ngày, dù cho là lời khất hẹn, bạn sẽ tạo được lòng tin cho người khác nhiều hơn rất nhiều.

Nếu như một ngày trong túi bạn có một số tiền nhỏ (20-30 ngàn đồng) và bạn muốn làm gì đó để nó mang lại niềm vui cho mình, thay vì quăng nó vào một trò game, một bao thuốc lá, một món ăn vặt hay một tờ vé số. Hãy làm gì đó biến số tiền đó trở nên ý nghĩa: mua cho cô đồng nghiệp một ly nước mía/rau má, rất rẻ. Mua cho bọn trẻ hàng xóm vài cây kẹo, tặng ai đó một món quà nhỏ xíu bất ngờ, hay chỉ là một bông hoa tặng cho người mẹ tảo tần của mình. Thật sự chỉ cần một số tiền nhỏ, rất nhỏ thôi, bạn hoàn toàn có thể mua được niềm vui cho mình, thông qua việc bán niềm vui cho người khác. Hãy thử đi!

Hãy thuần thục ngôn ngữ Việt Nam trong các cuộc trò chuyện

Thực tế chúng ta giao tiếp qua chữ viết nhiều hơn qua lời nói. Hãy là một người sử dụng tiếng Việt thành thạo, cả dấu câu lẫn chính tả. Điều này có thể không tạo thêm được ấn tượng tốt đẹp nào, nhưng chắc chắn chẳng ai thích nói chuyện (qua chữ viết) với những người vừa không viết dấu, hay không có chấm phẩy, thậm chí là sai chính tả cả. Những lỗi này nhỏ, nhưng sẽ để lại ấn tượng rất xấu cho người đối diện. Đây có thể là những hành động rất nhỏ, nhưng hãy duy trì và biến nó thành thói quen, thành phản xạ của bạn.

Cùng với chúng bạn sẽ trở nên đáng giá trong mắt mọi người và có thể chính nó sẽ làm thay đổi cuộc đời bạn nữa đấy. Nếu thấy bổ ích và cần thiết, bạn có thể ghi những điều này ra ngay cuốn sổ tay của mình như một lời nhắc nhở.

Trước khi cố trở thành người có giá trị với người khác, hãy làm sao để chính mình trở nên giá trị với bản thân mình, một người nói được làm được, một người không bao giờ thất hứa với bản thân, một người hoài bão và hữu ích… đây là một điều cực khó khăn chứ không dễ dàng đâu nhé.

 

Phi Tuyết

Ngộ nhận kính vỡ [Team Freenamese Vietsub]

 

Chiến tranh là tốt cho kinh tế? Cùng xem video clip này để hiểu vì sao đây là một ngộ nhận sai lầm.

“Thảm họa thiên nhiên, các cuộc tấn công khủng bố và chiến tranh đều có một điểm chung: Chúng mang lại sự tàn phá khủng khiếp. Nhưng mỗi khi có thảm họa thiên nhiên, khủng bố hay chiến tranh, thì hầu như sẽ luôn có một ai đó đến và nói rằng trong cái rủi còn có cái may. Nó tốt cho nền kinh tế vì nó sẽ tạo ra thêm nhiều việc làm….”

 

[youtube https://www.youtube.com/watch?v=H0QnKtF5KDM?rel=0]

Điều phụ nữ mong muốn mà không nói ra

Featured Image: Andrew Abajian

 

Đã từng đọc khá nhiều bài viết và những tâm sự của các anh, về mẫu hình người con gái lý tưởng. Tôi tâm đắc về tâm sự của một tác giả với cuốn sách mới xuất bản khá nổi trong dân marketing- anh ấy cho rằng, mẫu người con gái vừa có hình thức đẹp lại vừa có nội dung thì chắc chắn chàng trai nào cũng muốn đổ rạp trước chân cô ấy. Đây là một yêu cầu khá ngắn gọn, nhưng cũng hết sức tham lam. Con người là một loài tham lam, tham lam khủng khiếp. Không sao cả, điều này rất tốt. Vì nếu không tham lam mà chỉ biết bằng lòng với những gì mình có, thì có lẽ giờ đây chúng ta vẫn còn đang phải quấn lá cây chạy loăng quăng trong rừng nhặt quả bắn chim săn thú mà ăn ấy chứ.

Cho nên, tôi dám khẳng định rằng, về một khía cạnh nào đó. Tham lam là rất tốt. Đàn ông tham lam, thì phụ nữ cũng vậy. Các anh đề ra đủ loại tiêu chuẩn cho phụ nữ. Thì phụ nữ cũng có những tiêu chuẩn mong muốn nơi các anh. Các anh vẫn luôn muốn biết những điều mong muốn sâu kín trong lòng phụ nữ đúng không. Nhưng phái nữ dường như lại quá e dè trong việc nói ra mong muốn của mình làm các anh cứ hoang mang và nghi ngờ thắc mắc mãi không thôi. Là một nữ nhi 100% hôm nay tôi xin có đôi điều trình bày với các anh về những gì phái nữ giấu kín trong lòng, dù là 100 năm trước, hiện tại hay 100 năm sau đều bất biến cả, mong các anh đón nhận.

Đẹp trai – Con nhà giàu – học giỏi: Những tiêu chuẩn cổ xưa (cần quăng thùng rác) không còn hợp với thực tế nữa

Ngày trước, thậm chí hiện tại vẫn còn rất nhiều chị em nhắc đến tiêu chuẩn này, như một câu khen ngợi, tự hào, như một dạng thang đánh giá người đàn ông. Eo ôi…

  • Đẹp trai ư? Đáng ra đây là tiêu chuẩn thường gặp nhất ở độ tuổi “ô mai” thôi, cái độ tuổi xem phim Hàn và chết dí những vẻ đẹp công tử bột vừa sành điệu vừa ngọt ngào như kẹo. Nhưng rồi đẹp trai để làm gì? Đẹp trai có giúp cuộc sống gia đình tốt lên không hay đẹp trai có ăn được không? Một người con trai có gương mặt đẹp rất dễ gây thiện cảm với người khác. Anh ta thường biết thế mạnh đó của mình và thường sử dụng nó như một thứ vũ khí lợi hại. Con trai đẹp thường bị các con trai khác ghét bỏ. Cũng như con gái đẹp ghét con gái đẹp vậy. Đó là lý do các anh chàng mỗi khi nhắc đến một tên đẹp trai nào đó thường hay gắn với một thái độ xem thường, bĩu môi và hằn học. Ai cũng thích cái đẹp cả, nhưng tiêu chuẩn để chọn một người đàn ông trong gia đình mà lại đề cao vẻ đẹp gương mặt của người con trai thì xem ra … hỏng bét.
  • Con nhà giàu? Con gái thường mong muốn quen và lấy được một tấm chồng có khả năng tài chính tốt. Con gái ngoan thường thích trai nhà giàu vì cảm giác được chiều chuộng và sang chảnh. Càng giàu càng sang, càng hãnh diện với bạn bè. Sau rồi thì bao trường hợp về nhà tấm tức khóc thầm trong ân hận và tiếc nuối. Đặc biệt khi chứng kiến bộ mặt thật của những công tử nhà giàu chỉ biết hưởng thụ cơm bưng nước rót. Những người trai này thường bám vào gia đình, sự nghiệp ba mẹ mà bể là con cái cũng nát tan luôn. Vậy mà vẫn có những người tự tin vì quen được một anh con nhà giàu ư?
  • Học giỏi. Theo tôi đây là tiêu chuẩn hài hước nhất quả đất. Ở trường học, con trai học giỏi hẳn nhiên được mọi người nể và yêu quý, yêu quý để có gì còn xin chép bài trong các kì thi. Thế nhưng việc các chị em cho đây vào một trong ba tiêu chuẩn chọn người đàn ông của mình thì tôi thật không thể nào hiểu nổi. Chính xác là không thể nào chịu đựng nổi. Liệu có một chàng trai nào, tán tỉnh một cô gái mà dám mở miệng khoe rằng: “Em à, hãy yêu anh nhé, bởi vì anh học rất giỏi đó. Em biết không, anh có bằng học sinh xuất sắc này, ghê chưa?” Thật hài hước làm sao.

ÔI không? Bạn muốn nói với tôi rằng tiêu chuẩn của phụ nữ không chỉ có thế, đó chỉ là bề nổi đúng không, rằng sau những cụm từ này là những mong muốn sâu xa tiềm ẩn khác chứ không chỉ đơn giản là ba cụm từ thần thông đó? Thế thì đó là gì? Sao các chị em không nói huỵch toẹt ra cho các anh biết mà phấn đấu, mà cố gắng. Sao lại còn phải ẩn ý với giấu diếm những mong đợi của chính mình? Thôi hôm nay xin phép được đại diện cho phần lớn các chị em, trình bày với các anh em về những điều mà phụ nữ/phái yếu thực sự thích và mong muốn, để các anh biết đường mà thay đổi bản thân, để phấn đấu và đạt được trái tim của cô nàng các anh đang thương nhớ nè. Và sau khi đọc rồi thì yêu cầu hãy nhanh nhanh thử bắt tay dô hành động xem những bí quyết tôi chỉ cho anh có hiệu quả không nhé.

Các anh không cần đẹp trai, nhưng hãy cố gắng để có một sức khỏe tốt và một cơ thể đẹp.

Sức khỏe chính là tiền đề của mọi thứ. Các anh phải duy trì và bảo vệ nó như bảo vệ tương lai của chính mình vậy đó. Phần lớn các anh đang quá chú trọng đến những vấn đề quan trọng khác của một nam nhân (tài chính, sự nghiệp, tính tình, ý chí vân vân) mà quên đi hay chính xác hơn là lơ đi nhiệm vụ quan trọng này. Hiện anh không bệnh tật gì và đủ sức làm mọi thứ nên anh cho rằng tương lai anh cũng sẽ mãi khỏe mạnh như thế? Đây là điều chúng ta không bao giờ dám chắc chắn đúng không?

Tôi từng nghe từng đọc từng biết rất nhiều người đang khỏe mạnh bỗng đổ bệnh, bệnh nặng rồi nặng hơn tới mức không chữa được nữa. Tất nhiên không kể những trường hợp “ý trời” còn lại thì rất nhiều bệnh là do chính chúng ta tự chuốc lấy. Nếu ta biết có bao nhiêu việc cần làm để bảo vệ sức khỏe thì dường như ta cũng có bấy nhiêu lý do để làm biếng và chây lười. Thôi đừng biện hộ, thôi đừng nghi ngờ gì thêm nữa, anh cần phải quan tâm tới sức khỏe của mình ngay, không phải vì hôm nay, ngày mai hay năm sau, mà là cho tương lai hàng chục vài chục năm tới. Đừng để khi sức khỏe mất đi mới hối hả tìm lại. Đừng để cái viễn cảnh hiện tại đầu tắt mặt tối đi làm gom góp chút tiền sau đó lại phải đổ hết vào bệnh viện trong tương lai.

Các anh chắc chưa nhận ra việc mắc một căn bệnh nào đó có thể phá hủy toàn bộ sự nghiệp các anh gầy dựng, thiêu đốt tài sản các anh gom góp cả đời nhanh như thế nào đâu. Mọi người đều cần giữ sức khỏe tốt, nhưng khi là phái mạnh, các anh lại càng cần phải khỏe mạnh, để gánh vác vai trò trụ cột gia đình, để tạo sự an tâm cho vợ con và xa hơn nữa là để luôn đủ sức bảo vệ những người mà anh yêu thương nữa. Nếu có thể, xin hãy tiết giảm thuốc lá, rượu bia nhậu nhẹt chè chén, xin hãy thôi lười biếng vận động cơ thể, thôi dính chặt lấy cái máy tính hay bàn làm việc, để dành thời gian chăm sóc cho sức khỏe của chính mình.

Có sức khỏe tốt rồi, anh có thể làm việc để đạt được mọi điều anh mong muốn. Mạnh khỏe là tốt, nhưng chưa đủ tuyệt vời, các anh nên chú ý đến cơ thể mình và hãy tập luyện để có một cơ thể đẹp nữa. Lúc đó khía cạnh sức khỏe mới thật hoàn chỉnh. Bài viết “Tại sao các chàng trai cần một thân hình đẹp” chính là lý do và động lực tôi cung cấp cho các anh để thêm nghị lực phấn đấu.

Sức hấp dẫn giới tính – hy vọng sẽ là một động lực đủ lớn cho các anh thêm phần quyết tâm. Bài viết này quá dài nên tôi đã tách riêng mục đó ra, nó có vẻ hơi không được chính thống với trang tin của chúng ta, nhưng hãy cứ xem như đó là món tráng miệng để các anh chuẩn bị tinh thần cho món chính này. Nếu có thời gian, xin hãy chú ý một vài phản hồi khá thú vị, đó là một bạn trẻ đã nói rằng, nếu chỉ vài tháng trước mà bạn ấy đọc bài, sẽ cho rằng đó là một bài vớ vẩn, rằng sức khỏe mới quan trọng chứ hình thể đẹp mà làm gì, nhưng giờ bạn ấy đã đi tập được vài tháng thì suy nghĩ đã hoàn toàn khác hẳn, chỉ trách sao không đi tập từ sớm hơn mà cứ dầy dừa lâu như vậy, hiện tại bạn ấy cảm giác luôn tự tin và yêu bản thân, cơ thể mình hơn hẳn và nhất là cái suy nghĩ làm chủ được cuộc sống của chính mình khi không còn quá nghiện cái màn hình máy tính nữa.

Đây là một chia sẻ rất thật lòng làm tôi rất vui, việc quan tâm tới sức khỏe, tới hình thể mình, làm cho nó trở lên mạnh mẽ và hấp dẫn hơn các anh có thể làm được điều đó mà đúng không? Vậy thì tại sao không chứ? Các anh nên nhớ tôi không hề nói chỉ cần quan tâm tới sức khỏe hay hình thể mà không cần quan tâm tới việc trau dồi những kĩ năng sống, những nét tính cách tốt đẹp và sự nghiệp. Tôi không hề nói thế, cái nào cũng quan trọng cả, quan trọng như nhau, nhưng dường như các anh đang quá nuông chiều cơ thể mình rồi. Hãy kiên quyết với nó, mạnh mẽ với nó, rèn luyện được nó thì các anh cũng sẽ mạnh mẽ và kiên quyết được với rất nhiều những vấn đề khác trong cuộc sống nữ

Anh không cần con nhà giàu, nhưng hãy là một người giàu có về nghị lực, ý chí và nhất là không bao giờ được nghèo “tinh thần trách nhiệm lẫn bản lĩnh đàn ông”

Một người giàu có, anh ta thường thể hiện điều đó qua cách hành xử, nhất là khi muốn tỏ cho các cô gái thì anh ta sẽ dẫn họ đi những nơi sang trọng đẹp đẽ, tặng họ những món quà đắt tiền và làm những việc càng đập thẳng vào những con mắt hình chữ $ kia càng tốt để chứng tỏ ta đây, để khoe khoang hoặc lấy lòng. Những cô gái thường bị điều này hấp dẫn nhất đúng không? Nhưng khi anh không giàu có đi chăng nữa, anh vẫn có thể hấp dẫn được những người khác, tất nhiên bằng những cách thức hoàn toàn khác mà vẫn đem lại hiệu quả không ngờ.

Thật ra mà nói có hàng ngàn cách để gây ấn tượng với mọi người mà không cần phải có nhiều tiền bạc gì cả. Đó là những hành động đi sâu vào tâm khảm và tâm hồn của mọi người. Những hành động khiến người khác phải cảm nhận bằng trái tim, chứ không phải bằng mắt nhìn món quà đẹp hay lưỡi nếm đồ ăn ngon. Để là một người đàn ông đúng nghĩa, hãy là một người giàu nghị lực, đừng than thở về mọi điều trong cuộc sống. Đừng chỉ ngồi chê bai con gái thời nay sao chỉ thích trai giàu, mà hãy phấn đấu để mình cũng trở nên giàu có hơn. Để làm được điều đó, các anh phải chăm chỉ lên, phải cầu tiến vào. Chứ đừng lười biếng và ỷ lại thêm chút nào nữa.

Các anh có thể không giàu có, nhưng hãy làm mọi cách để đảm bảo mình có thể nuôi được vợ con, chăm lo được cho gia đình. Đừng bao giờ xem thường tầm quan trọng của đồng tiền trong đời sống hôn nhân, cũng đừng quá bắt ép vợ mình phải chịu chung gánh nặng tài chính. Tất nhiên việc san gánh nặng tài chính là của cả hai người, nhưng nhớ đừng bao giờ quên đó là trách nhiệm chính của anh, đừng than sao vợ người ta làm kinh tế tốt hơn vợ mình, đừng tự hào mình kiếm tiền giỏi hơn những thằng đàn ông khác. Anh nên tự hào khi anh có thể mang cho vợ và con mình một gia đình đúng nghĩa và hạnh phúc. Đó mới là điều đáng tự hào.

Một người phụ nữ khi được chồng con cô ấy đánh giá đúng những giá trị của mình, sẽ không bao giờ khiến các anh phải thất vọng. Nên trước tiên, đừng bao giờ để cho người phụ nữ của mình phải thất vọng, đừng bao giờ để người phụ nữ của mình phải nhìn gia đình khác mà thèm thuồng ước muốn. Các anh có làm được không?

Đặc biệt, khi anh là đàn ông, “bãn lĩnh” là một trong những đức tính nhất định mọi người đàn ông nên có và phải có. Đối với các anh, bản lĩnh chắc là phải đương đầu sóng gió, phải đối mặt gian nan thử thách hay phải là trải qua đau thương tầm cỡ thì mới là người bản lĩnh đúng không? Nếu các anh tưởng các cô gái cũng thấy vậy thì chưa đúng đâu. Ngoài điều đó, chúng tôi nhìn bản lĩnh của người đàn ông theo cách rất khác biệt. Một người đàn ông sẵn sàng giúp vợ công việc nhà mặc cho bạn bè bĩu môi, đó là bản lĩnh. Một người đàn ông dám đứng giữa mà phân xử cái đúng cái sai của mẹ chồng – nàng dâu, đó là bản lĩnh.

Một người đàn ông dám khước từ những lời mời nhậu nhẹt, dám nói câu “tôi đủ rồi, tôi chỉ uống bấy nhiêu thôi” đó là bản lĩnh, bãn lĩnh một cách khủng khiếp. Một người đàn ông biết nhận lỗi và xin lỗi, đó là bản lĩnh. Một người đàn ông biết từ bỏ những thói quen và sở thích có hại, vì sức khỏe bản thân, vì tương lai gia đình và con cái, điều đó quá chi là bản lĩnh luôn. Những bản lĩnh này bao gồm cả sự mạnh mẽ và quyết đoán, nó là điều mọi phụ nữ mong muốn ở người đàn ông của mình. Bạn có phải là một người đàn ông bản lĩnh chưa, nếu xét theo cách nhìn của các chị em phụ nữ?

Ngoài ra, tinh thần trách nhiệm là tính cách mọi cô gái đều mong muốn chàng trai của mình sở hữu. Trách nhiệm với bản thân, với gia đình và thậm chí trách nhiệm với xã hội nữa. Trách nhiệm với bản thân là khi biết tiết chế những thói quen xấu xí ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe và cuộc sống. Trách nhiệm với gia đình bao gồm cả gia đình trước và sau khi kết hôn, hãy luôn cố gắng để hoàn thành trách nhiệm cao cả của một người trụ cột, về kinh tế và tất cả những gì liên quan để duy trì hạnh phúc gia đình. Hãy thể hiện tinh thần trách nhiệm đối với cả những việc trong quá khứ, những việc đang xảy ra ở hiện tại và bao gồm cả tương lai của chính mình và gia đình mình. Cho các cô gái biết anh là một người đầy tinh thần trách nhiệm, họ sẽ có cảm tình với anh ngay.

Một khía cạnh khác của tinh thần trách nhiệm, mọi cô vợ sẽ hạnh phúc biết bao nhiêu, nếu anh có thể san sẻ gánh nặng việc nhà với họ. Vì họ cũng đang san sẻ gánh nặng tài chính với các anh mà. Họ thật ra chẳng yêu cầu các anh phải giặt quần áo thật sạch, lau nhà thật thơm, họ chẳng cần các anh phải nấu ăn ngon như đầu bếp nổi tiếng hay lãng mạn như diễn viên Hàn.

Không cần, các anh chỉ cần thực sự hiểu rằng phụ nữ đã phải vất vả như thế nào khi vừa phải đảm đương cả việc kiếm tiền, nội trợ và nuôi dạy con cái. Hãy thông hiểu và giúp họ một tay. Thật hạnh phúc biết bao nhiêu khi được cùng các anh dọn dẹp nhà cửa, cùng nhau nấu một bữa ăn tử tế hay cùng chơi đùa và dạy con học tập. Dù cho tất cả việc các anh làm chỉ là minh họa, chỉ làm vướng tay vướng chân, nhưng với tất cả phụ nữ, họ cũng đều rất vui mừng. Và nhất định sẽ tự hào đem đi khoe khắp nơi, hơn cả việc khoe một bộ váy mới nữa.

Hãy yêu thích việc phụ giúp các chị em, các anh sẽ làm gương được cho con cái. Và rồi chúng cũng sẽ là những người thành công trong cuộc sống. Vì có một nghiên cứu tại Israel được đề cập trong cuốn “vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương” rằng một khảo sát cho thấy những sinh viên thích làm việc nhà sau khi ra trường thường có công việc tốt hơn và tiền đồ tươi sáng hơn những đứa trẻ khác. Nhất định anh cũng muốn con cái mình sẽ thành công mà đúng không? Vậy hãy làm gương cho nó trước đã.

Mọi cô gái đều ngưỡng mộ những quý ông. Để trở thành một quý ông, cách đơn giản nhất là hãy đối xử với mọi phụ nữ như những quý cô:

Còn một loại hành động rất dễ dàng mà các anh hoàn toàn làm được, loại hành động này “được mắt” các chị em một cách khủng khiếp. Đó là sự ga lăng, lịch thiệp. Một cô gái được một chàng trai đối xử như một quý cô, đôi khi chỉ một vài hành động thôi, có thể khiến cô ấy mỉm cười hạnh phúc nhiều ngày trời. Những hành động nhỏ tí hin như là giúp con gái chọn đồ uống, gọi món ăn, chuẩn bị chén đũa, mở cửa giữ cửa, nhường đi trước, gắp thức ăn, nắm tay dẫn lối khi bước đi giữa chốn đông người… toàn những hành động nghe thì thật tầm thường, nhưng các anh thật sự không biết công lực của nó lớn đến thế nào đâu. Hãy tập cách đối xử với các cô gái như những quý cô thực thụ, anh sẽ lấy lòng được bất cứ ai.

Tôi vẫn còn nhớ mình đã bị ấn tượng thế nào khi ở trong một đám cưới cùng anh bạn. Cùng bàn có hai chú đã khá lớn tuổi, có lẽ là bạn của nhau. Họ đã già và có lẽ không quen ai trong bàn cả, nhưng cái cách mà hai chú ấy hành động thì không chê vào đâu được. Hai chú thay phiên để ý từng ly nước ngọt của chúng tôi (3 người phụ nữ duy nhất trên bàn trong đó gồm tôi, một cô đứng tuổi và một bé gái nhỏ), từng cái ống hút và từng viên đá, mỗi khi món ăn ra hai chú đều sắp xếp và gắp cho các chị em. Đây là những hành động xuất phát từ một người lịch thiệp vì không thể có ý đồ gì trong đó được.

Hay trong bất cứ một cuộc gặp gỡ nào mà người đồng hành đối xử với tôi như một quý cô, tôi đều cảm thấy không thể nào ghét bỏ họ được. Một ai đó mở cửa và giữ cửa cho tôi, ai đó mở lon nước và rót nước dùm tôi, ai đó kéo ghế cho tôi khi ngồi… Tất cả những hành động đó, làm tim tôi muốn vỡ tan, và nhất định là cô nàng nào cũng cảm thấy như vậy.Nhưng nhớ rằng, khi cư xử như một quý ông, các anh phải cư xử như thế với tất cả mọi người phụ nữ, dù quen hay không, dù thích hay không, có thể tùy theo mức độ mà các anh quan tâm hay yêu thương nhiều hay ít, chứ đừng chỉ lịch thiệp với mỗi người yêu của mình. Đó là giả tạo. Không ai ưa nổi những kẻ giả tạo cả.

Có một lần, tôi và hai người bạn đi ăn tối, bạn tôi – anh ấy không chỉ bứt lá thơm, hỏi có muốn vắt chanh không, có ăn tương không, chuẩn bị đũa muỗng, lau sạch ly và rót nước khi tôi nhờ, mà khi đi về, anh ấy đứng lên trước và kéo chiếc ghế của mình ra xa cho tôi bước ra dễ dàng. Hành động đó, trước bao nhiêu người, tôi cảm thấy như mình là một quý cô thực sự. Tôi vui chứ, tôi hạnh phúc chứ và cả hãnh diện nữa. Nếu ai đó kêu tôi đánh đổi giây phút đó lấy một giây phút lớn lao như lúc nhận bằng khen học sinh xuất sắc. Tôi cũng không thèm.

Cũng ngày hôm đó, tôi chứng kiến sự lịch thiệp của ông chú người Canada khi nhường đường cho một chị bán vé số đang đi bộ tới từ cách xa vài mét với câu nói kinh điển “Lady first!” Các anh có biết, phụ nữ dạo này càng thích lấy chồng ngoại quốc vì đâu không? Đó chính là vì sự ga lăng, lịch thiệp và tôn trọng phụ nữ của họ. Nếu các anh luôn có thể đối xử với phụ nữ như thế, tôi tin chắc các cô gái sẽ tranh giành để có được các anh. Đừng bao giờ cho rằng chỉ những người con trai tính toán, đào hoa hay lăng nhăng mới hay có những hành động như thế. Anh biết sao không? Thật ra chính vì họ như thế nên nhiều người con gái mới thích, nên họ mới có cơ hội quen nhiều người rồi mới được gọi là đào hoa chứ, đúng không? Tôi không muốn các anh đào hoa, nhưng tôi thực sự mong muốn các anh có thể làm cho nhiều người yêu quý mình hơn nữa.

Gợi ý cho các anh một vài hành động nhỏ nhưng có thể gây ấn tượng và cảm động chết người:

  • Nấu ăn: không gì đáng yêu cho bằng một chàng trai biết nấu ăn ngon, hay đơn giản chỉ là biết nấu 1-2 món tủ và thỉnh thoảng trổ tài trong những dịp trọng đại (ngày thường càng tốt) tất nhiên phải kèm yếu tố bất ngờ, chắc hẳn các chị em sẽ cảm động phát khóc mất thôi.
  • Không nghiện các thú vui bình dân ai cũng có: rượu chè, thuốc lá, chửi thề, game, bài bạc… Là một lợi thế lớn trong việc được mắt mọi cô nàng.
  • Tặng hoa, dù chỉ một bông không cần gói ghém gì (hoặc một món quà nhỏ), nhân chẳng dịp gì cả, điều này có thể giá trị bằng 10 bó hoa to bự ngày lễ.  Ngày lễ lạc, hoa chỉ là hình thức, nhưng ngày thường, hoa là tấm lòng, là thứ đẹp nhất, đáng quý nhất và khiến đối phương cảm nhận được nhiều tình cảm nhất. Hãy thử tặng người phụ nữ bạn yêu quý nhất, có thể là bạn gái, chị hai, mẹ, giáo viên hay ai đó một bông hoa nhân ngày thường đi, tôi dám cá thứ bạn nhận lại sẽ khiến cho bạn muốn duy trì việc này mãi không thôi.
  • Nhiếp ảnh gia nghiệp dư: Hãy thử “vô tình” chộp lại một vài khoảnh khắc bạn cho là đẹp nhất của đối phương, (hoặc lấy về từ trang cá nhân) chỉnh sửa đôi chút hiệu ứng rồi in nó ra, nhớ là phải đem in nó ra, và tặng cho cô nàng mà bạn để ý, như món quà nhỏ mừng gặp mặt hay gặp lại… Trời ơi, ai mà không yêu những hành động ngọt ngào như thế.
  • Chủ động: hãy tự lên kế hoạch mọi thứ cho cuộc hẹn đầu tiên hay mọi cuộc hẹn nếu đối phương không có gợi ý gì. Sau đó hỏi họ có muốn làm gì khác không, không thì a lê hấp cứ thế tiến hành những gì mình đã lên kế hoạch. Đừng hỏi bây giờ em thích đi đâu, đừng hỏi bây giờ em muốn ăn gì. Thay vì chỉ hỏi, hãy đưa ra vài sự lựa chọn hay giới thiệu cho cô ấy một vài nơi bạn tâm đắc. Làm chủ cuộc chơi, nắm thế chủ động không chỉ là một cảm giác rất tuyệt mà còn khiến cho đối phương rất ấn tượng đấy.
  • Những lời khen: đừng bao giờ keo kiệt những lời khen đối với mọi người phụ nữ, dù quen hay không. Nhưng cũng đừng bao giờ khen chỉ vì một mục đích nào đó. Hãy khen nhiều điều hơn, với nhiều người hơn, tìm ra điểm thật sự đáng khen ở mỗi người phụ nữ các anh tiếp xúc và thể hiện nó. Đừng lười biếng vì không ai lại không có bất cứ thứ gì để khen, dù đôi khi chỉ là một mái tóc đẹp, một nụ cười xinh, sự duyên dáng của một cô nàng hay tay nghề nấu ăn tuyệt vời của mẹ… Bạn thật sự có rất nhiều thứ và nhiều cơ hội để trao tặng ai đó một lời khen. Nhớ đừng bao giờ keo kiệt và càng không được giả dối. Tôi chưa từng bao giờ thấy ai lại không vui khi nghe những lời khen chân thành cả. Và càng chưa thấy bất cứ ai ghét người nhận xét tốt về mình. Các anh nhớ nhé, lời khen luôn là một thứ vũ khí cực kỳ hiệu quả nếu các anh muốn gây thiện cảm với bất cứ cô nàng nào.

Chúc may mắn trong việc trở thành mẫu người đàn ông hoàn hảo, các chàng trai!

 

Phi Tuyết

Thị trường và đạo đức (kỳ 5)

 

Tom G. Palmer

Chữa bệnh kiếm lời và động cơ của lòng trắc ẩn

Tác giả tiểu luận này đưa ra suy nghĩ của mình, trên cơ sở trải nghiệm của chính ông trong quá trình điều trị bệnh đau lưng. Đây không phải là học thuyết xã hội, cũng không phải là đóng góp vào môn khoa học xã hội. Đây chỉ là một cố gắng nhằm làm rõ quan hệ giữa công việc kinh doanh và lòng trắc ẩn mà thôi. Chữa bệnh kiếm lời[i] chắc chắn là công việc khủng khiếp và phi đạo đức.

Lúc nào tôi cũng nghe thấy người ta tấn công nó như thế. Thực vậy, tôi đang nghe thấy người ta tấn công các bệnh viện tư trên sóng của CBC (Hãng phát thanh & truyền hình Canada – ND). Khi các bác sỹ, y tá và những nhà quản lý bệnh viện chỉ nghĩ đến thu nhập thì lòng trắc ẩn sẽ được thay thế bằng tính ích kỷ nhẫn tâm, nhiều người nói như thế. Nhưng tôi vừa ngộ ra chuyện này sau khi phải đến hai bệnh viện – một bệnh viện tư nhân và cái kia là bệnh viện họat động phi lợi nhuận[ii] – để chữa bệnh đau lưng.

___________________________________________________________________

Gần đây tôi bị thoát vị đĩa đệm cột sống, đau không thể tưởng tượng nổi. Tôi đến gặp một chuyên gia tại một bệnh viện tư trong khu vục, ngay trong vòng một giờ đồng hồ ông ta đã sắp xếp cho tôi chụp MRI tại một phòng chụp X-quang tư nhân ở gần đó. Sau đó ông ta lại sắp xếp cho tôi tiêm thuốc tê để làm giảm viêm dây thần kinh cột sống, đấy chính là nguồn gốc của cơn đau. Tôi bị đau đến mức gần như không cử động được.

Cái khoa chữa bệnh đau lưng tư nhân trong cái bệnh viện tư mà tôi đến chữa bệnh gồm toàn những bác sĩ và y tá cực kỳ tử tế và họ đã cư xử với tôi một cách nhẹ nhàng. Sau khi cô y tá giảng giải cho tôi thủ tục và chắc chắn là tôi đã hiểu rõ tất cả các quy định thì bà bác sỹ phụ trách việc tiêm thuốc tê tự giới thiệu, bà giảng giải từng bước một và sau đó mới tiến hành công việc với tính chuyên nghiệp cao và sự quan tâm thấy rõ đối với bản thân tôi.

Sau đó vài tuần. Tôi vẫn còn đau và yếu, nhưng đã khá hơn rất nhiều. Bà bác sỹ đề nghị tôi tiêm một mũi nữa. Thật không may là cái khoa chữa bệnh đau lưng lại đang chữa trị cho những người đã giữ chỗ trước suốt ba tuần lễ liền. Tôi không muốn chờ lâu và tôi gọi điện cho một vài bệnh viện nữa trong khu vực. Một bệnh viện công nổi tiếng và được đánh giá cao có thể tiếp nhận tôi sau hai ngày. Tôi vui mừng xin hẹn gặp bác sỹ sau hai ngày nữa.

Khi đến bệnh viện công, trước hết tôi hỏi chuyện mấy ông bà đã về hưu nhưng lại mặc những bộ đồng phục tình nguyện viên khá gọn gàng. Đấy rõ ràng là những người nhân đức, đúng như người ta có thể nghĩ về bệnh viện công. Sau đó tôi mới tập tễnh chống gậy đi vào khoa chữa trị đau lưng, rồi ngồi xuống bên cạnh một cái bàn. Một cô y tá đi ra, cô gọi tên tôi và sau khi tôi lên tiếng thì cô ngồi xuống bên cạnh tôi ngay trong phòng chờ đó. Cuộc phỏng vấn diễn ra giữa đám đông những người lạ mặt như thế. May là cũng không có câu nào có thể làm người ta lúng túng.

Tôi nhận thấy là những cô y tá khác cũng đang lên giọng hạ lệnh cho các bệnh nhân xung quanh. Một cô y tá bảo một bà rõ ràng là đang bị đau chuyển sang một cái ghế khác và sau khi bệnh nhân nói rằng nếu bà cứ được ngồi ở đấy thì tốt hơn, cô y tá đã chỉ tay vào cái ghế bên cạnh và gằn giọng: “Không. Ngồi sang kia!” Khi cô y tá này tiến lại chỗ tôi, tôi nghĩ là ánh mắt của mình đã cho cô ta thấy rằng tôi không muốn bị đối xử như những học sinh trong trường giáo dưỡng. Cô ta không nói gì, chỉ lấy tay ra hiệu cho tôi đi vào phòng khám.

Vị bác sỹ điều trị bước vào. Không giới thiệu. Không tên tuổi. Không bắt tay. Ông ta nhìn hồ sơ của tôi, lầm bầm cái gì đó, rồi ông ta bảo tôi ngồi lên giường, và ông ta cởi quần áo của tôi ra. Tôi bảo ông ta rằng lần trước tôi được nằm nghiêng, tư thế đó tiện hơn vì ngồi rất đau. Ông ta bảo rằng thích tôi ngồi. Tôi trả lời rằng tôi thích nằm nghiêng. Ông ta nói rằng ngồi dễ làm hơn, điều đó đáp ứng cả quyền lợi của tôi lẫn của ông ta nên tôi đồng ý. Sau đó – không như bà bác sỹ trong bệnh viện tư – ông ta ấn mạnh mũi kim tiêm và tiêm đau đến nỗi tôi phải la lên. Sau đó ông ta rút kim, rồi ghi hồ sơ và biến mất. Cô y tá đưa cho tôi tờ giấy và chỉ lối cho tôi đi ra. Tôi trả tiền rồi biến.

Lợi nhuận và lòng trắc ẩn

Đấy là những kinh nghiệm nhỏ giúp ta so sánh bệnh viên tư và bệnh viện công. Nhưng nó có thể nói cho ta biết về động cơ vụ lợi và quan hệ của nó với lòng trắc ẩn. Không chỉ bệnh viện tư mới hấp dẫn những người tử tế và có lòng trắc ẩn vì những người tình nguyện già nua trong bệnh viện công chắc chắn cũng là những người tử tế và có lòng trắc ẩn. Nhưng tôi nghĩ rằng các bác sỹ và y tá làm việc trong khoa chữa bệnh đau lưng ở bệnh viện tư được khuyến khích thể hiện lòng trắc ẩn trong khi họ làm việc.

Xét cho cùng, nếu cần chữa nữa hoặc nếu có người tham khảo ý kiến tôi thì tôi sẽ nghĩ đến bệnh viện tư. Nhưng tôi sẽ không quay lại hay khuyên ai tới bệnh viện công, tôi nghĩ rằng tôi biết lý do: các bác sỹ và y tá ở đó chẳng có lý do gì để muốn gặp tôi. Và tôi còn hiểu được vì sao bệnh viện công lại tiêm tôi nhanh như thế. Tôi ngờ rằng họ chẳng có mấy khách quay lại lần thứ hai.

Kinh nghiệm này không nói rằng lợi nhuận là điều kiện cần hay thậm chí điều kiện đủ để cho người ta thể hiện lòng trắc ẩn, nhân từ hay nhã nhặn. Tôi làm tại một tổ chức phi lợi nhuận, tổ chức này sống dựa vào sự ủng hộ của những nhà tài trợ. Nếu tôi không hoàn thành trách nhiệm thì họ sẽ không tài trợ cho công việc của tôi nữa. Chuyện là, tôi và các đồng nghiệp của tôi làm việc ở đây vì chúng tôi và những nhà tài trợ cùng có những mối quan tâm chung, cho nên công việc diễn ra một cách hài hòa.

Nhưng khi nhà tài trợ, người làm công và “khách hàng” (dù đấy có là người bị đau hay nhà báo hoặc nhà giáo cần thông tin và kiến thức thì cũng thế) không chia sẻ những giá trị và mục tiêu như nhau – thí dụ như trong bệnh viện công bên trên – thì động cơ lợi nhuận sẽ hành động một cách quyết liệt nhằm làm cho những mục đích của họ trở thành hài hòa. Lợi nhuận kiếm được trong khuôn khổ pháp luật rõ ràng và có hiệu lực (khác với lợi nhuận của một tên ăn cắp có hạng) có thể làm cho người ta không còn lãnh đạm mà có lòng trắc ẩn.

Muốn có lợi nhuận thì bác sỹ phải để ý tới quyền lợi của bệnh nhân bằng cách đặt ông ta hay bà ta vào vị trí của bệnh nhân, buộc họ phải tưởng tượng được những đau khổ của người khác và phải có lòng trắc ẩn. Trong nền kinh tế thị trường tự do, động cơ lợi nhuận có thể trở thành tên gọi khác của động cơ trắc ẩn.

 

Phạm Nguyên Trường dịch
Nguồn: The Morality of Capitalism do Tom G. Palmer chủ biên, nhà xuất bản Jameson Books ấn hành, 2011.
Trên mạng: http://studentsforliberty.org/college/the-morality-of-capitalism/


[i] Để cho đơn giản từ đây sẽ gọi là bệnh viện tư.
[ii] Để cho đơn giản từ đây sẽ gọi là bệnh viện công.

Gửi anh D, chị P – những người ghét facebook!

Featured Image: Maria Elena

 

Thưa anh D, chị P!

Chắc chắn anh chị đã nghe câu “cái gì cũng có tính hai mặt”. Ngay cả chính bản thân chúng ta, những con người mà vẫn nhiều khi chênh vênh giữa hai lựa chọn: Thật-giả, tốt-xấu! Bởi thế nên những sản phẩm do con người làm ra chắc chắn sẽ mang “đức tính” của chủ nhân nó. Nên hằng ngày, chúng ta vẫn được học các bài học để biết cách hạn chế các mặt tiêu cực, phát huy mặt tích cực. Lúc đó, những sản phẩm do con người làm ra (như facebook) sẽ phục vụ, làm cho đời ta vui hơn! Thế nên, trong trường hợp anh chị vì sử dụng những sản phẩm ấy mà lại thấy quá nhiều mặt tiêu cực phát sinh, thì có lẽ do anh chị chưa học cách quản lý nó. Bởi thế, chúng ta chỉ cần thay đổi cách chúng ta tiếp cận chứ không phải cứ lên tiếng chê và “yêu cầu” xóa bỏ!

Facebook là một sản phẩm của con người nên chắc chắn nó có những yếu tố tích cực lẫn tiêu cực. Theo ý anh chị thì: Hiện nay, facebook có quá nhiều yếu tố tiêu cực:

  • Xung quanh có những: “Người bạn quá “bê bối”, rầu rĩ, kém cỏi và nhàn rỗi đến mức chuyện gì cũng có thể cho lên Facebook. Nếu là bạn bè tốt của nhau, xin hãy đăng những status khuyến khích nhau học tập, làm việc, cảm nhận những điều ý nghĩa từ cuộc sống. Tôi cũng như nhiều người, có quá nhiều điều phải lo toan trong một ngày, xin đừng hút hết nhựa sống của tôi bằng những điều vặt vãnh, vớ vẩn đó.” (Đó là nguyên văn của chị P trên báo Tuổi trẻ)
  • Là một người đang sử dụng facebook, tôi thấy rõ ràng, bên cạnh những cái lợi thì thực tế có không ít nhóm, hội được lập ra trên facebook chỉ để bêu xấu, có những hành động vượt quá kỷ cương, pháp luật, thuần phong mỹ tục. Từ thực tế đó, để tránh những nguy cơ xấu ở trên, tôi thấy rằng, các cơ quan chức năng cần vào cuộc để điều tra, làm rõ, xử lý nghiêm các tổ chức, cá nhân cố tình đưa các thông tin sai lệch thực tế, gây hoang mang cho dư luận.

Và một việc, theo tôi cũng cần thực hiện sớm đó là, cần phải đóng cửa ngay hoạt động của facebook tại Việt Nam” (lời anh D trên báo Giáo dục Việt Nam)

Thưa anh chị!

Theo ý của anh chị thì facebook hiện nay có nhiều người lên chỉ để chửi bới, than vãn, nói xấu chế độ,..Nhưng con số nhiều là bao nhiêu anh chị chưa nói rõ? Hay chỉ là nhiều trong số friendlist của anh chị? Như vậy, tôi nghĩ anh chị nên xem lại mình và bạn bè mình.

Anh chị cho rằng facebook cần được quản lý và định hướng cho có… văn hóa. Nhưng ở đời, ranh giới giữa có văn hóa và vô văn hóa nó chênh vênh lắm! Có những status với những ngôn từ “chửi thề” nhưng lại được hàng ngàn người like và cho rằng hay. Bạn không thể cho đám đông kia là những người “vô văn hóa” được. Bởi đôi lúc giữa những status dài ngàn chữ, người ta biết cách chọn ra một câu đắt giá làm bài học cho chính mình. Điều này, bản thân tôi đã “lĩnh hội” được! Những facebooker mà tôi “theo dõi” luôn có những status “sốc”, đầy rẫy lời nói “chợ búa”, thậm chí nếu bạn đọc lần đầu sẽ dễ chạm tự ái! Nhưng càng đọc càng ngẫm, lọc những từ ngữ chợ búa kia đi thì thông điệp mà họ gửi đến sâu sắc quá!

Nói đến đây, tôi chợt nhớ đến câu nói “chọn bạn mà chơi” của ông bà ta dạy quá thực đúng trên… facebook. Anh D cho rằng: “Có không ít hội lập ra để bêu xấu.” Chị P cho rằng: “Những bạn bè bê bối, rầu rĩ quanh mình…” Vậy là anh chị chưa biết chọn bạn mà chơi chăng?

Những bạn bè trên facebook tôi thật đa dạng: Có những anh chàng nhìn ngoài “hổ báo” làm mẫu “thanh niên nghiêm túc”, mặc áo đoàn, ca ngợi sao vàng. Có những chị nhìn mặt rất… hiền lại suốt ngày viết status kiều… haivl, ngôn ngữ toàn “động từ mạnh”. Lại có anh kia tri thức suốt ngày chỉ viết về sách mà thôi,…tóm lại nhiều lắm! Nhưng tôi thấy điều đó thật thú vị: Với anh chàng “thanh niên nghiêm túc kia” cho tôi bài học về sự chín chắn, cảm giác trường thành. Với cô nàng… haivl lại cho tôi cách nhìn đời hài hước, đôi khi hơi “đểu” một xíu! Với anh tri thức lại cung cấp cho tôi nhiều thông tin thú, nhiều khi đọc xong status của anh tôi lao đi mua sách!

Thưa anh chị!

Tôi tin anh chị không phải là người giáo điều, không phải là người cứng nhắc. Chắc chắn anh chị cũng không phải là người cổ hủ, đầy lòng thù hận. Mà có lẽ anh chị SỢ cái facebook kia làm mình… hư?

Mỗi ngày anh chị lên facebook bên ly café sữa nóng đọc những status rồi tỏ ra “quan ngại sâu sắc”, rằng facebook phức tạp, rằng facebook xấu xí, cần dẹp ngay và trả lại môi trường “trong sáng” cho mạng xã hội!

Dường như anh chị chỉ muốn mỗi ngày lên facebook chỉ thấy quanh mình những “status an toàn”: Hôm nay có cuốn sách này hay quá, cô gái mặc áo dài thật đẹp, ồ anh thanh niên đoàn viên gương mẫu! Anh chị sợ những “status phức tạp”, những “bạn bè phức tạp”. Tốt nhất là nên dẹp cho đỡ… phức tạp!

Tôi cữ nghĩ lẩn thẩn, nếu một ngày mình mở facebook ra xung quanh mình toàn những status bàn việc học hành, bàn chuyện nghiêm túc thì thật… chán! Mỗi lần mở facebook tôi lại có một “ước ao” đọc những status đủ vị của anh thanh niên nghiêm túc, chị xinh đẹp haivl, anh tri thức mê sách, cô nàng đang yêu lãng mạn… Tôi chỉ nghĩ đơn giản, cứ như lúc đi ăn phở thì phải có hành, ngò, rau thơm, ớt, sa tế, chanh… Mặn, ngọt, chua, cay âu cũng là do mình nêm nếm!

Facebook vào Việt Nam mang ý nghĩ trong sáng, nhưng giờ nó đang trở nên phức tạp có lẽ do những người… sợ phức tạp như anh chị?

 

Đức Lộc

Đi đi em…

Featured Image: Lizzy Gadd

 

Em!
Hãy khoác balo lên và đi đi, em nhé
Em hãy đi đến một nơi rất xa
Để em tự tin hơn, và thêm yêu cuộc sống
Và quan trọng hơn, đi để thấy nhớ nhà!

Hãy khoác balo lên và đi đi, em nhé
Đi để thấy thế giới này bao la
Em sẽ phải đi cả quãng đường gian khổ
Để có được một giây phút ghi tạc vào lòng ta…

Hãy khoác balo lên và đi đi, em nhé
Để thấy rằng em hạnh phúc biết bao
Cuộc sống của em, em không ngừng than vãn
Nhưng có những người vẫn mãi mãi ước ao…

Hãy khoác balo lên, và đi đi, em nhé
Bởi em chẳng có gì ngoài đôi chân
Và một tuổi trẻ cho em những nhiệt huyết
Đi đi em, sao vẫn cứ phân vân…?

Hãy khoác balo lên, và đi đi, em nhé
Vì cuộc đời là những chuyến đi
Hạnh phúc là những dấu chân em để lại
Và những gì em có được trong tim…

 

Một Đời Quét Rác

Hóa thạch

Featured Image: Can Agaoglu

 

Ừ, em nhé ngày hôm qua vốn cũ
anh man nhiên đi hết tháng năm rồi
quá khứ vẫn đẹp như màu dang dỡ
hồn nhiên anh đem hóa thạch ngày trôi

không trì níu ai trở lòng xua đuổi
mặc hàng cây chảy máu biếc góc vườn
cơn bất lực chợt lộng về đắm đuối
giữa thời gian vằng vặc những tai ương

vọng âm phố lắm ồn ào chật hẹp
anh loay hoay dấu chấm lặng cuối hàng
trên trang trắng một cuộc tình rất cũ
lẩm nhẩm chờ ngày em bấm phím sang trang.

 

Phương Uy
27.08.2014

Thị trường và đạo đức (kỳ 3)

 

Deirdre N. McCloskey

Tự do và phẩm giá là nền tảng của thế giới hiện đại

 

Trong tiểu luận này, nhà sử học chuyên về lĩnh vực kinh tế và nhà phê bình xã hội, Deirdre McCloskey, biện luận rằng nếu chỉ dùng “tác nhân kinh tế” – như nhiều thế hệ các nhà sử học đã từng làm – thì không giải thích được sự phát triển của chủ nghĩa tư bản hiện đại và thế giới mà nó tạo ra. Chính sự thay đổi trong cách nghĩ của người dân về kinh doanh, về trao đổi, về cải tiến và lợi nhuận đã tạo ra chủ nghĩa tư bản hiện đại và giải phóng phụ nữ, giải phóng những người đồng tính, những người bỏ đạo và khối quần chúng bị áp bức trước đây, những người mà đời sống đầy rẫy cảnh tàn bạo, đau đớn và chẳng kéo dài được bao lâu trước khi người ta phát hiện ra và thương mại hóa ngành nông nghiệp, thuốc chữa bệnh, điện năng, và những lĩnh vực khác của đời sống tư bản hiện đại.

Deirdre N. McCloskey là giáo sư kinh tế, lịch sử, tiếng Anh và truyền thông tại đại học Illinois ở Chicago (University of Illinois at Chicago). Bà đã cho xuất bản 13 đầu sách về kinh tế học, lịch sử kinh tế, thống kê, tu từ học, văn học cũng như tập hồi ký có tên là Crossing. Bà là đồng chủ bút Tạp chí lịch sử kinh tế và thường xuyên viết cho các tạp chí mang tính hàn lâm. Tác phẩm gần đây nhất của bà, vừa mới được xuất bản có tên là: Bourgeois Dignity: Why Economics Can’t Explain the Modern World (tạm dịch: Phẩm giá của giới tư sản: Vì sao kinh tế học không thể lý giải được thế giới hiện đại).

Sự thay đổi trong cách người dân tán dương thị trường và cải tiến nó đã tạo ra cuộc Cách mạng công nghiệp và sau đó là thế giới hiện đại. Lý trí thông thường trước đây – ngược lại – không có chỗ cho thương mại và cải tiến, và cũng chẳng có chỗ cho tư tưởng tự do. Câu chuyện của chủ nghĩa duy vật trước đây nói rằng Cách mạng công nghiệp xuất phát từ nguyên nhân vật chất, từ đầu tư hay ăn cắp, từ tỷ lệ tiết kiệm cao hay từ chủ nghĩa đế quốc. Bạn đã nghe nói: “Châu Âu giàu có là do nó có các đế chế” “Mĩ được xây dựng trên lưng những người nô lệ” “Trung Quốc giàu là do buôn bán”.

Nhưng nếu, thay vì thế, Cách mạng công nghiệp bùng lên là do những thay đổi trong cách nghĩ của người dân, đặc biệt là cách họ nghĩ về nhau thì sao? Giả sử máy hơi nước và máy tính xuất phát từ sự kính trọng đối với những người có sáng kiến chứ không phải từ việc xếp gạch lên nhau hay là xếp những xác chết của người Phi châu lên nhau thì sao?

Các nhà kinh tế học và các nhà sử học bắt đầu nhận thức được rằng đối với việc kích hoạt cuộc Cách mạng công nghiệp thì điều này có ý nghĩa hơn, hơn hẳn việc ăn cắp hay tích lũy tư bản – nó đã tạo ra một sự thay đổi to lớn trong cách nghĩ của người phương Tây về thương mại và sáng kiến. Người ta bắt đầu thích “sự phá hoại mang tính sáng tạo”, thích ý tưởng mới thay thế cho ý tưởng cũ. Tương tự như nhạc vậy. Ban nhạc mới có một ý tưởng mới trong lĩnh vực nhạc rock, và nó sẽ chiếm chỗ của ban nhạc cũ nếu có nhiều người chấp nhận ý tưởng mới này. Nếu người ta nghĩ rằng bản nhạc cũ không còn hay nữa thì nó bị “phá hủy” bằng một hành động sáng tạo. Đấy cũng là cách đèn điện “phá hủy” đèn dầu hỏa và máy tính “phá hủy” máy đánh chữ. Vì lợi ích của chúng ta.

Lịch sử chân thực nói như sau: Trước khi người Hà Lan, vào khoảng năm 1600, hay người Anh, khoảng năm 1700, thay đổi cách suy nghĩ của họ, bạn chỉ được kính trọng bằng hai cách: trở thành chiến binh hay cố đạo, trong thành lũy hay trong nhà thờ. Những người chỉ làm mỗi một việc là mua bán kiếm sống hay cải tiến bị dè bỉu là những kẻ lừa bịp đầy tội lỗi. Năm 1200 một cai tù đã từng cự tuyệt lời cầu xin của một người giàu có, bằng cách nói: “Đi đi, ông Arnaud Teisseire, ông đắm mình trong cảnh xa hoa như vậy! Làm sao mà ông thoát tội cho được?”

Năm 1800, thu nhập trung bình mỗi người một ngày trên khắp hành tinh – tính theo thời giá hiện nay – vào khoảng từ 1 đến 5 dollar. Cho là trung bình 3 dollar mỗi ngày. Hãy tưởng tượng cuộc sống ở Rio hay Athens hoặc Johannesburg với 3 dollar mỗi ngày. (Một số người hiện nay thậm chí vẫn phải sống như vậy). Số tiền đó chỉ mua được ba phần tư ly café cappuccino ở cửa hàng Starbucks. Đấy đã và vẫn tiếp tục gieo vào lòng người ta nỗi kinh hoành.

Lúc đó bỗng có sự thay đổi, ban đầu là ở Hà Lan, rồi đến lượt Anh. Những cuộc cách mạng và phong trào cải cách ở châu Âu từ năm 1517 đến năm 1789 đã tạo điều kiện cho những người bình thường – không phải là giám mục và quí tộc – lên tiếng. Người châu Âu và sau đó là người ở các châu lục khác bắt đầu thán phục các doanh nhân như Ben Franklin, Andrew Carnegie và Bill Gates. Giai cấp trung lưu bắt đầu được coi là những người tốt, bắt đầu được phép làm những việc tốt và phát đạt. Kể từ đó người dân đã ký vào Giao kèo của Tầng lớp trung lưu: “Hãy để cho tôi cải tiến và kiếm tiền trong ngắn hạn, sau khi tôi đã cải tiến, và trong dài hạn tôi cũng sẽ làm cho bạn trở thành giàu có.” Đấy là giao kèo đặc trưng cho những khu vực giàu có hiện nay như Anh, Thụy Điển và Hồng Kông.

Và đây là điều đã xảy ra. Bắt đầu vào năm 1700 với cột thu lôi của Franklin và động cơ hơi nước của Watt, say mê với việc cải tiến trong những năm 1800 và còn say mê hơn trong những năm 2000, phương Tây – vốn vẫn lẽo đẽo theo sau Trung Quốc và thế giới Hồi giáo trong nhiều thế kỷ – đã trở thành người sáng tạo đáng kinh ngạc.

Lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, giai cấp trung lưu được tôn trọng và tự do và thế là ta có: máy hơi nước, máy dệt vải tự động, dây chuyền lắp ráp, dàn nhạc giao hưởng, đường sắt, công ty, bãi bỏ chế độ nô lệ, máy in bằng hơi nước, giấy viết giá rẻ, tỉ lệ người biết đọc biết viết cao, kính giá rẻ, nền giáo dục đại học hiện đại, nền báo chí hiện đại, hệ thống nước sạch, xi măng cốt thép, phong trào phụ nữ, đèn điện, thang máy, ô tô, dầu hỏa, những kì nghỉ hè ở Yellowstone, chất dẻo, mỗi năm có nửa triệu cuốn sách được xuất bản bằng tiếng Anh, ngô lai, thuốc kháng sinh penicillin, máy bay, không khí sạch trong thành phố, quyền công dân, mổ lồng ngực, và máy tính.

Kết quả là cuộc sống của những dân bình thường và đặc biệt là những người rất nghèo đã được cải thiện rất đáng kể. Năm phần trăm người nghèo nhất ở Mĩ cũng có điều hòa nhiệt độ và ô tô như ba phần trăm người giàu nhất ở Ấn Độ.

Hiện nay chúng ta cũng đang chứng kiến sự thay đổi nhanh chóng như thế ở Trung Quốc và Ấn Độ, nơi có tới 40% dân số trên toàn thế giới. Câu chuyện về kinh tế đáng nói trong thời đại của chúng ta không phải là cuộc Đại suy thoái hồi năm 2007-2009, dù nó có khó chịu đến mức nào. Câu chuyện đáng nói là vào năm 1978, Trung Quốc và sau đó, vào năm 1991, đến lượt Ấn Độ chấp nhận các tư tưởng tự do kinh tế và chào đón quá trình phá hủy sang tạo. Hiện nay, tính trên đầu người, hàng hóa và dịch vụ của các nước này gia tăng bốn lần trong vòng một thế hệ.

Hiện nay, tại nhiều khu vực chấp nhận quyền tự do và phẩm giá của giai cấp trung lưu, một người trung bình cũng làm ra và tiêu thụ 100 dollar một ngày. Xin nhớ: hai thế kỷ trước chỉ có 3 dollar một ngày, tính trên cùng mặt bằng giá cả. Đấy là chưa nói những cải tiến cực kì to lớn trong nhiều lĩnh vực, từ đèn điện cho tới thuốc kháng sinh. Theo những đánh giá bảo thủ nhất, thế hệ thanh niên ở Nhật Bản, Na Uy và Italy có điều kiện vật chất cao gấp 30 lần cụ, kị của họ. Thanh niên ở các nước khác cũng tiến vào thế giới hiện đại – dân chủ hơn, giải phóng phụ nữ, tuổi thọ cao hơn, giáo dục tốt hơn, phát triển về mặt tinh thần, bùng nổ về nghệ thuật – tất cả những hiện tượng này đều gắn bó mật thiết với Sự kiện Vĩ đại của lịch sử hiện đại: lương thực, giáo dục, đi lại, đã gia tăng 29 lần.

Sự kiện vĩ đại này lớn đến nỗi, vô tiền khoáng hậu đến nỗi, không thể coi nó là kết quả của những lý do bình thường như thương mại, bóc lột, đầu tư hay chủ nghĩa đế quốc được. Đấy là cái mà các nhà kinh tế học có thể giải thích dễ dàng: những việc làm thường nhật. Tất cả những việc làm thường nhật như thế đã từng diễn ra ở Trung Quốc, ở đế chế Ottoman, ở Rome và Nam Á. Chế độ nô lệ từng tồn tại ở Trung Đông, buôn bán phát đạt ở Ấn Độ, Trung Quốc đầu tư rất nhiều vào những con kênh đào, còn Rome thì đầu tư vào những con đường. Nhưng Sự kiện Vĩ đại đã không xảy ra. Dùng những lý do kinh tế để giải thích chắc chắn là rất sai.

Nói cách khác, chỉ dựa vào chủ nghĩa duy vật kinh tế để giải thích thế giới hiện đại – dù đấy có là chủ nghĩa duy vật lịch sử cánh tả hay kinh tế học cánh hữu – thì cũng đều là sai. Tư tưởng về phẩm giá và tự do đã thành công. Như nhà sử học chuyên về lĩnh vực kinh tế, Joel Mokyr, nói: “Sự thay đổi về kinh tế trong tất cả các giai đoạn đều phụ thuộc nhiều vào niềm tin của người dân hơn là phần lớn các nhà kinh tế học vẫn nghĩ.” Sự thay đổi về vật chất là kết quả chứ không phải là nguyên nhân. Các ý tưởng hay nói cách khác, ngôn từ đã làm cho chúng ta giàu lên và cùng với nó là những quyền tự do hiện đại.

 

Phạm Nguyên Trường dịch
Nguồn: The Morality of Capitalism Introduction

Thay đổi nền giáo dục tương lai từ việc thay đổi nhận thức và hiểu biết của chính mình

Featured image: Anna-Maria Jung

 

Ngày tựu trường vừa trôi qua, một năm học nữa lại đến. Phần lớn chúng ta thích ngày tựu trường, vì hôm đó đông vui, vì ta có thể ngắm nhìn những gương mặt cả thân quen lẫn mới mẻ sau những tháng hè, vì muốn xem trường mới lớp mới có ai xinh xắn không… Chúng ta không thích những gì thật sự có trong ngày tựu trường, những bài đọc bài phát biểu lê thê chán ngắt và buồn tẻ. Người nói chẳng quan tâm có ai nghe hay không, người nghe chẳng quan tâm ai đang phát biểu cái gì. Tất cả chỉ là hình thức để bắt đầu cho một hoạt động mang tính truyền thống, chẳng có ý nghĩa gì lắm. Ngày tựu trường đối với một năm học, cũng như việc đi học đối với thành công của một con người sau này, chẳng mấy ăn nhập với nhau, chẳng nói lên được điều gì cả.

Càng ngày chúng ta càng tỏ thái độ chán nản đối với chương trình giáo dục hiện hành, chúng ta mong chờ điều gì đó thay đổi, những thay đổi cốt yếu và hiệu quả chứ không phải thay đổi kiểu bắt học sinh mua máy tính bảng, thay đổi đồng phục màu này màu kia, hạ học phí đổi giờ học… Không, cái chúng ta cần, là chất lượng giáo dục, trường học phải là nơi lan truyền kiến thức lẫn sự hiểu biết, trau dồi nền móng tính cách con người và nhất phải là nơi khơi gợi sự tò mò, học hỏi và sáng tạo nơi học sinh. Đó mới là cái chúng ta thực sự cần.

Nhưng phải chấp nhận thực tế rằng chúng ta khó lòng có thể thay đổi được nền giáo dục đó, nó quá nặng nề, quá truyền thống, quá hình thức để bất cứ cá nhân nào có thể tạo được biến chuyển. Tôi đã mơ về việc định hướng giáo dục cho mỗi học sinh, để họ biết mình nên học gì, cần trau dồi gì hơn là chỉ ngồi yên để trường học nhồi kiến thức. Rồi tôi lại mơ về việc định hướng các bậc phụ huynh hiện tại, những cha mẹ của chúng ta, họ nên và cần phải biết chúng ta cần gì, để giúp chúng ta tự tin đi trên con đường chính mình lựa chọn, những lựa chọn đôi khi sai lầm nhưng ngập tràn hạnh phúc. Nhưng thật khó khăn làm sao, phụ huynh họ bận rộn lắm, họ không có thời gian để tìm hiểu con mình thật sự muốn gì và chắc chắn là chẳng bậc phụ huynh nào muốn nghe những lý thuyết của một đứa con gái hai-mươi-tư tuổi vớ vẩn như tôi cả.

Nên sau cùng, tôi đành nghĩ ra một cách khác, một con đường khác, có thể hiệu quả hơn, dễ dàng hơn. Chúng ta sẽ cùng nhau thay đổi nền móng của nền giáo dục này, chính chúng ta chứ không ai cả. Tôi đang nói về bạn, chính bạn sẽ là phụ huynh một ngày nào đó, là những bậc cha mẹ chịu trách nhiệm định hướng giáo dục cho con cái của mình. Nếu như chính bạn có thể thay đổi cách suy nghĩ, thì thế hệ tương lai, con cháu của chúng ta sẽ có phúc hơn rất nhiều. Chúng sẽ được sống trong một nền giáo dục tự do và tươi mới, do chính chúng ta đặt nền tảng từ hôm nay. Vậy nên gửi tới những ai hiện đang làm phụ huynh hay sẽ làm phụ huynh trong tương lai, mà muốn điều tốt nhất cho con cái của mình, mong muốn làm điều đúng đắn cho sự phát triển của con nói riêng và tốt cho cả xã hội này nói chung thì có vài điều bạn cần-nên và phải biết:

Học giỏi là thông minh?

Đây là một trong những sai lầm đầu tiên về nhận thức của các bậc phụ huynh nói riêng và cả xã hội nói chung khi đánh giá một con người. Chính vì nhận thức sai lầm này bao thế hệ tuổi trẻ chúng ta đã phải cày ngày cày đêm cực khổ trong mớ kiến thức rời rạc, khô khan và chán nản. Không phải vì tương lai, không phải vì yêu thích, không phải vì sự hiểu biết, mà chỉ vì sự ganh đua và đòi hỏi của các bậc phụ huynh. Những người quan tâm ta nhất thế giới nhưng thật ra lại chả quan tâm ta tí nào. Hay ít nhất là quan tâm ta không đúng cách tí nào.

Trong một xã hội trọng gia đình, trọng chữ hiếu như Việt Nam ta, con cái luôn phải nghe lời cha mẹ, chịu sự áp đặt của cha mẹ dù cho trong lòng không hề tâm phục, một xã hội cứ mãi như thế thì ắt hẳn không thể phát triển rực rỡ được. Vì một xã hội có phát triển hay không là nhờ vào những ý tưởng và hành động thực tế của những lớp người trẻ trung, năng động, dám nghĩ, dám làm, dám thay đổi. Chứ không phải nhờ vào một lớp người đã già cỗi đầy những kiến thức lỗi thời không còn phù hợp với thực tế nhưng lại khăng khăng là mình đúng và bắt mọi người phải nghe theo. Những người lớn tất nhiên có giá trị và kinh nghiệm của họ, đó là những thứ đáng giá và cần trân trọng, nhưng không phải trong mọi trường hợp và nhất là không nên áp dụng nó một cách máy móc cho các thế hệ tiếp theo.

Chúng ta cứ mặc định rằng một đứa trẻ thông minh là một đứa trẻ học giỏi trên lớp, được thầy cô khen ngợi và mang giấy khen về nhà. Cha mẹ nào cũng muốn con mình thông minh và sẽ vô cùng tức giận, xấu hổ hay buồn phiền nếu như con mình thua kém con người ta về học lực. Đó chính là nguyên nhân dẫn đến việc cha mẹ bắt con cái học điên cuồng, học từ ngày sang đêm, học từ đông sang hè, học từ mẫu giáo tới đại học, học không ngừng nghỉ. Đó thật là hành động vô cùng lãng phí: tiền bạc của cha mẹ, công sức và thời gian của con cái, thậm chí là lãng phí cả trí thông minh vốn có của con.

Có một học thuyết, một nghiên cứu rất hay ho về các loại trí thông minh của con người mà chắc hẳn nhiều người đã biết. Đây là một học thuyết mang tính cách mạng và ngày càng thu hút được sự quan tâm cũng như thừa nhận của đông đảo các chuyên gia, nhà khoa học và cả công chúng. Đó là học thuyết về nhiều loại thông minh khác nhau, được nhà tâm lý học Howard Gardner xây dựng và phát triển từ 15 năm qua, học thuyết đã thách thức các định kiến cũ về việc như thế nào là sự khôn khéo, thông minh ở con người, và nhất là ở trẻ nhỏ.

Gardner tin tưởng rằng nền văn hoá của chúng ta đã quá tập trung chú trọng vào chỉ một trong các loại hình thông minh ở trẻ – trí thông minh học vấn (trí thông minh theo tư duy lô-gic và lời nói) mà bỏ qua những dạng khác của trí tuệ và sự hiểu biết của con người. Ông đưa ra ý kiến là có ít nhất 7 loại trí thông minh khác nhau, đều xứng đáng được coi như những cách thức quan trọng của suy nghĩ và tư duy. Xác định được trí thông minh của con cái và giúp chúng rèn luyện cũng như phát triển tài năng thiên bẩm, chính là trách nhiệm cao cả của mỗi bậc cha mẹ.

1. Những loại hình trí thông minh căn bản

Ngôn ngữ học: là khả năng suy nghĩ bằng từ ngữ và sử dụng ngôn ngữ để diễn tả những khái niệm phức tạp. Nó là kiểu thông minh có ở nhiều người nhất, và thể hiện rõ ràng ở các nhà văn, nhà thơ, phóng viên, biên tập viên hay các diễn giả.

Logic: là khả năng tính toán, xác định số lượng, cân nhắc các giả thiết và thực hiện những hoạt động toán học hoàn hảo. Nó thể hiện rõ ở các nhà toán học, khoa học và thám tử.

Không gian: là khả năng nghĩ “ba chiều”, bao gồm trí tưởng tượng, vận dụng hình ảnh, các kỹ năng đồ họa và nghệ thuật. Trẻ có thể trở thành nghệ sỹ, nhà thiết kế, nhiếp ảnh gia, nhà điêu khắc, kiến trúc sư…

Thể lực: là khả năng vận động và dùng rất nhiều kỹ năng đa dạng của cơ thể, điều khiển hoàn hảo những cử động của mình. Trẻ sẽ thành công khi trở thành các vận động viên thể thao, vũ công, diễn viên hay thậm chí là bác sĩ chuyên về phẫu thuật hoặc các ngành nghề cần sự thủ công khéo léo.

Giao tế: là khả năng hiểu và tương tác hiệu quả với người khác. Nó bao gồm việc giao tiếp hiệu quả, khả năng nhận biết sự độc đáo của mỗi người, nhạy cảm với tâm trạng của người khác… Trẻ có trí thông minh này hợp với làm chính khách, giáo viên, nhà trị liệu, nhân viên kinh doanh, diễn viên, nhà xã hội học, nghệ sĩ…

Nội tâm: là khả năng hiểu được bản thân một cách sâu sắc, cũng như những suy nghĩ và cảm xúc của chính mình, và sử dụng những hiểu biết đó trong việc lập kế hoạch và định hướng cuộc sống. Nếu trí thông minh nội tâm của bạn hoạt động mạnh, trẻ phù hợp làm nhà tâm lý học, triết gia hoặc nhà văn…

Môi trường: là dạng tài năng giúp gắn kết con người với mọi thứ xung quanh họ. Dạng này thường có ở những nhà nông lớn, người nghiên cứu môi trường và động thực vật học.

“Người nào học không giỏi ở trường, ngay cả khi họ rất chăm chỉ, thì thường không có tài về đọc hiểu ngôn ngữ. Những người này không thể học bằng cách ngồi ì một chỗ, nghe giảng hoặc đọc sách. Họ chắc chắn là có năng khiếu trong lĩnh vực khác.

Người bị té ngã mà biết đứng lên được gọi là người vững vàng, ngoan cường hay quả quyết. Người dám làm những việc mà người khác kinh hãi được gọi là người có khí phách hay dũng cảm. Một người phạm sai lầm, nhưng dám nhận sai lầm đó và biết xin lỗi, sửa lỗi được gọi là khiêm tốn… Đó cũng là những dạng tài năng, tài năng nội tâm và chế ngự cảm xúc.

Vào cuối thập niên 1930, một nghiên cứu trên những người thành đạt của viện Carnegie cho thấy, trình độ chuyên môn kỹ thuật chiếm dưới 15% trong thành công của một người. Nói cách khác, một tiến sĩ thành công hơn những người khác không nhất thiết vì trường họ học hay vì bản thân họ thông minh hơn ai. Tất cả chúng ta đều biết, có những người học rất giỏi ở trường và được đánh giá là thông minh nhưng chưa chắc đã thành công trong cuộc sống. Khi bạn nhìn vào 7 dạng tài năng khác nhau, bạn có thể thấy có nhiều lý do khác nhau để một người thành công. Nói cách khác, bạn có thể phân biệt rõ được nền tảng của sự thông minh.

Nghiên cứu đó cũng cho thấy 85% thành công trong đời của một người là do “kỹ năng quản lý con người”. Điều đó cho thấy khả năng giao tiếp và làm việc với người khác quan trọng hơn trình độ chuyên môn kỹ thuật rất nhiều.

Một nghiên cứu khác được tiến hành trên 3000 ông chủ qua phỏng vấn trả lời câu hỏi: “Hai kỹ năng hàng đầu mà bạn tìm kiếm khi tuyển nhân viên là gì?” Sáu kỹ năng được đề cập nhiều nhất là: Thái độ tốt, kỹ năng giao tiếp tốt, kinh nghiệm làm việc, những ý kiến của cơ quan cũ, những kỹ năng mềm và tới học vấn. Một lần nữa, thái độ và kỹ năng giao tiếp lại được xếp cao hơn năng lực về chuyên môn trong việc xác định một nhân viên cần có.”

—Robert Kiyosaki, Dạy con làm giàu

Thế nên, các phụ huynh, làm ơn đừng buồn sầu khi con mình không học giỏi trên trường, không giỏi về các môn toán học, khoa học, ngoại ngữ mà lại yêu thích việc vẽ vời, sáng tác văn thơ hay suốt ngày ôm trái bóng tròn chơi miệt mài. Hãy tin rằng đứa trẻ nào cũng có những tố chất và tài năng thiên bẩm, cần thời gian để bộc lộ. Khi bộc lộ rồi thì cần được rèn luyện và phát huy. Chứ không thể áp chung tất cả những đứa trẻ vào cùng một khuôn thông minh logic được.

Khi yêu cầu con cái học giỏi là ta đang yêu cầu con cái phải hội tụ đủ các loại thông minh trên, tức là phải vừa giỏi toán lý hóa, vừa thông thạo ngoại ngữ lại phải làm văn thật là hay, bên cạnh đó còn phải hòa đồng giao tiếp với mọi người, giỏi cả các môn nghệ thuật nhạc họa và thể dục nữa. Mà thật ra cho dù đứa trẻ có giỏi nhạc họa thể thao thì các phụ huynh cũng chẳng quan tâm đâu. Họ chỉ cần con cái mình điểm số toán-lý-hóa-anh-văn thật là cao thôi là đủ rồi. Ai mà quan tâm những môn phụ kia chứ. Ôi chao, mới nghĩ lại thôi đã thấy mệt mỏi quá chừng. Chúng là con người chứ có phải con thú bông đâu mà người lớn lại nhồi kiến thức vào chúng như nhồi thú nhồi bông vậy?

Các bậc phụ huynh cần biết rằng, không phải chỉ có loại hình thông minh logic – học vấn mới cần thiết cho cuộc sống và phải chú tâm. Thực tế đã chứng minh điều ngược lại, một người đầy ắp kiến thức sách vở thật ra chẳng có tác dụng gì trong cuộc sống so với những người khác. Hay như ai đó đã nói “kiến thức chuyên môn là thứ rẻ nhất bạn có thể mua được”. Mặt khác, ta rất ít gặp những người nổi tiếng hay giàu có nhờ học giỏi, học cao, kiểu như giáo sư toán học Ngô Bảo Châu. Mà những người nổi tiếng thế giới và những người rất thành công trong cuộc sống gần như đều xuất thân từ các loại hình thông minh còn lại: một ca sĩ, diễn viên, MC truyền hình, họa sĩ, nhạc công… (điều này có lẽ chưa phổ biến lắm tại Việt Nam nhưng không có nghĩa là không có, hãy lướt sơ trang tin tức và tìm hiểu xem những người đang được ca tụng là thành công, họ xuất thân từ đâu và họ giỏi về lĩnh vực gì)

Xã hội Việt Nam và các bậc phụ huynh quá chú trọng đến trí thông minh học vấn, đó chính là sai lầm. Mỗi một đứa trẻ khác nhau đều có những tố chất khác nhau và hoàn cảnh sống, quan niệm khác nhau. Tại sao không để cho chúng phát triển theo cách tự nhiên nhất để làm cho thế giới này trở nên đa dạng từ những khác biệt.

2. Trẻ thơ – những thiên tài biến mất

Bạn có biết, mỗi đứa trẻ sinh ra đều mang trong mình những tố chất của một thiên tài. Chúng có óc tưởng tượng tuyệt vời, chúng học hỏi mọi thứ một cách tự nhiên, say mê và hứng khởi. Chúng xoay vần sự việc và luôn muốn tìm tòi mọi thứ để hiểu ngọn nguồn. Chúng tò mò mọi thứ trên đời mà chẳng ngại ngùng hay sợ hãi. Chúng liên kết sự việc với nhau và thường có những ý tưởng điên rồ nhất để giải quyết vấn đề. Tất cả những trẻ em đều có thể trở thành thiên tài. Cho tới một ngày, chúng được đưa đến trường. Nơi mà tất cả những gì giáo viên làm, là bắt chúng phải ngồi im, khóa miệng lại không được nói khi chưa được phép, khóa tay chân lại không được cử động khi chưa tới giờ chơi. Và cứ thế, cái khuôn khổ cứng nhắc ấy đã làm mất dần sự hứng thú học hỏi, khả năng tìm tòi và trí tò mò cũng như óc tưởng tượng của bọn trẻ.

Khi xem một trận đấu bóng hay một vở kịch dở tệ, ta đứng lên đi về. Khi xem một kênh truyền hình nhàm chán, ta dễ dàng bật chuyển kênh nào đó thú vị hơn. Thật đáng tiếc. Khi là học sinh ta hoàn toàn không có cái quyền này ở trường học.

Một trong những sai lầm kinh điển của mọi phụ huynh, đó là đùn đẩy trách nhiệm giáo dục con cái cho trường học, thầy cô và nghĩ đó là tất cả những gì cần làm. Không, bạn sai rồi, nếu như mục đích tối thượng của trường học là lan truyền sự hiểu biết và niềm khao khát học hỏi, sáng tạo. Thì nhiệm vụ cao cả của mỗi phụ huynh, chính là phải định hướng những điều tốt đẹp cho con cái, và đặc biệt, là giúp chúng tìm ra chính bản thân mình, tìm ra ý nghĩa sự tồn tại của chúng trên đời. Hay nói cách khác, trách nhiệm của phụ huynh, là phải giúp bọn trẻ nhận ra, phát triển và trau dồi những điểm mạnh và tài năng của chúng. Đó mới chính là nhiệm vụ tối thượng của tất cả các phụ huynh trên đời. Chừng nào ta còn chưa nhận ra điều này, thì chừng đó ta sẽ còn bắt ép con cái phải làm thế này thế nọ, và tất nhiên, chừng đó con cái chúng ta sẽ không thể nào hạnh phúc.

3. Thời học sinh – ký ức ngọt ngào hay nỗi ám ảnh dai dẳng?

Chúng ta thường hay dễ dàng bắt gặp những điều ước đại loại: thời học sinh trong sáng và đẹp nhất, ước gì được quay lại thời đó, ước gì được quay lại với đám bạn thời trung học quậy tưng… Hãy thôi ước lại, và giờ trả lời một cách nghiêm túc đi. Nếu cho bạn quay lại thời học sinh đó sống và không được phép trở lại hiện tại nữa. Tất nhiên với điều kiện mất trí nhớ hoàn toàn, bạn có đồng ý không?

Bạn thật sự muốn quay trở lại những buổi học lo sốt vó vì chưa học bài, chưa làm bài tập? Bạn thật sự muốn quay trở lại những buổi học lê thê nhàm chán, những tập vở chép từ kinh khủng, những bài kiếm tra bất chợt? Bạn thật sự muốn quay lại những buổi đêm thức trắng để cố nhồi ít chữ vào đầu vì ngày mai tới ngày thi? Bạn thật sự muốn quay lại thời đó chứ? Bạn còn nhớ những ngày tháng ôn thi đại học, bạn đã bao lần nhắc nhở bản thân rằng chỉ cố hết tháng này, hết tuần này thôi, rồi thì mọi thứ sẽ qua, rồi thì sẽ không bao giờ quay lại thời học sinh chết tiệt này nữa… Bạn có từng ước như thế không? Vậy mà giờ bạn vẫn muốn quay lại thời đó à? Thật chứ?

Giờ nghĩ lại, tôi mới cảm thấy ngạc nhiên và thậm chí là bức xúc. Suốt 6 năm trung học, hình như không một thầy cô nào từng giới thiệu cho chúng tôi bất cứ một cuốn sách nào, và cũng chẳng một ai nói với chúng tôi về lợi ích của việc đọc sách hay gieo cho chúng tôi tinh thần thích đọc sách cả. Thế nên việc phần lớn học sinh Việt Nam chẳng hề đọc một cuốn sách nào (không kể truyện tranh) là một điều rất bình thường? Tại sao lại thế? Sao giáo viên họ không nhắc nhở chúng tôi những việc bổ ích cho cuộc sống? Tại sao các giáo viên không giúp chúng tôi định hướng nghề nghiệp tương lai của mình. Tại sao các giáo viên không chỉ cho chúng tôi những cách thức đối mặt với khó khăn thử thách trong cuộc sống? Tại sao họ chẳng dạy gì cần thiết cả mà chỉ dạy những thứ lý thuyết khô khan mà học sinh thì cố học mà chẳng hiểu gì, phụ huynh cố tạo điều kiện cho con học mà cũng chả biết gì, giáo viên thì nhồi lý thuyết vào đầu học sinh trong khi họ cũng chẳng biết để làm gì cả.

À không, không hẳn là không biết gì, mà sự thật là mọi người đều làm thế, đều cố gắng nhồi nhét kiến thức chỉ vì một lý do duy nhất mà thôi “điểm số”. Có thể nói, việc đánh giá, phân loại và xếp hạng học sinh bằng điểm số chính là một sai lầm lớn của nền giáo dục. Không thể chỉ dùng một thang các con số cứng nhắc để đánh giá tài năng, công sức và trí thông minh của tất cả mọi người được. Điều đó là không công bằng, với học sinh và với các loại hình trí thông minh khác. Điều đó gây nên một sự lệch lạc về tầm quan trọng của việc học. Chúng ta đi học không phải vì yêu thích, mà vì điểm. Chúng ta đi học không phải vì kiến thức, mà vì điểm. Chúng ta không đi học cho chính bản thân mình, mà đi học vì thể diện của cha mẹ, vì những lo lắng của họ cho tương lai của ta. Việc học vì thế trở nên vô nghĩa và phản tác dụng hoàn toàn.

Các cha mẹ nên biết, một học sinh giỏi cấp 1, cấp 2 và cả cấp 3 đi chăng nữa hoàn toàn không liên quan gì đến tương lai của người đó cả. Thế nên hy vọng các bậc phụ huynh hiện tại và tương lai, tuyệt đối đừng đè áp lực điểm số lên con em mình. Tôi còn nhớ hồi cấp 1, cô bạn tôi là người đứng đầu bảng xếp hạng vào trường cấp 2 với số điểm cao chót vót. Từ đó tôi không học cùng cô ấy nữa, nhưng hiện giờ, cô ấy đang làm nhân viên bán hàng trong một siêu thị. Lên cấp 2, chính xác là năm học lớp 8, tôi là học sinh giỏi nhất khối, lúc đó tôi khá là tự hào luôn. Ấy vậy mà tôi học đại học lại làng nhàng và giờ đang kinh doanh tự do. Chẳng nghề nghiệp gì cao siêu như bố mẹ kỳ vọng cả.

Còn cô bạn học giỏi nhất hồi cấp 3 tâm sự giờ đây cũng đang làm vài công việc văn phòng vớ vẩn, muốn thoát ra mà không biết làm cách nào. Chị hai tôi hồi học sinh luôn là một người dẫn đầu trong lớp, là niềm tự hào của các giáo viên bộ môn vì chị giỏi đều các môn, từ toán sinh hóa cho đến văn sử địa. Chị thường được đi thi học sinh giỏi môn Sinh và Sử. Năm thi đầu tiên, chị thi vào trường y, vì thiếu nửa điểm nên chị bị rớt, phải nói bố mẹ tôi đã buồn thế nào. Mang theo nỗi mặc cảm và thất vọng, chị quyết năm sau thi lại vào chuyên ngành du lịch vì văn và sử của chị cũng khá ổn. Tất nhiên lần này chị đậu, nhưng sau một thời gian học hành không hứng thú, chị về nhà lấy chồng và giờ chỉ ở nhà làm công việc nội trợ. Thật là một sự phí phạm những năm tháng khổ ái. Nên thành thực mà nói, những năm tháng tiểu học và trung học thật sự chẳng mảy may liên quan gì tới tương lai con cái chúng ta cả. Đừng tạo gánh nặng cho mình rồi áp lên vai lũ trẻ nữa các phụ huynh à.

À còn điều này, bạn biết đấy, thế giới này vận hành, phát triển nhờ vào những ý tưởng và sự sáng tạo không ngừng nghỉ của loài người. Hay có thể nói, ý tưởng và sáng tạo là một trong những nhân tố cần thiết và quan trọng hàng đầu cho sự thành công của một người hay thậm chí cả loài người đúng không? Ấy vậy mà, hãy chỉ cho tôi, suốt 6 năm trung học, chúng ta được dạy những gì về việc sáng tạo những ý tưởng nào? Chúng ta được dạy môn học nào để phát triển khả năng sáng tạo nào? Toán lý hóa ư, không. Văn sử địa ư, không. Ngoại ngữ, không luôn… Chẳng gì cả. Không có bất cứ một môn học nào dạy chúng ta cách tư duy và sáng tạo cả. Chỉ có những môn học cố nhồi vào đầu ta những công thức khô khan, những định lý nhập nhằng và những bài thơ sáo rỗng, vô nghĩa với thực tại.

4. Sinh viên – bao năm qua rồi học gì và được gì?

Cái gì là cần nhất trong thời sinh viên? Phải chăng là kiến thức chuyên ngành? Kỹ năng sống, kỹ năng mềm hay những trải nghiệm cuộc sống thực tế?

Giả sử kiến thức chuyên ngành là quan trọng nhất. Ok. Bạn học được bao nhiêu kiến thức chuyên ngành ở giảng đường? Bạn có thể mang bao nhiêu để vận dụng vào công việc sau khi ra trường? Hỏi 100 người thì hẳn 90 người trả lời bạn là không gì cả. Chẳng áo dụng được gì cho công việc từ những kiến thức ta được học ở trường. Ơ thế thì trường dạy cái gì? Kỹ năng mềm à? Hãy thử kể tôi nghe một vài kỹ năng mềm trường học dạy bạn đi. Kỹ năng giải quyết vấn đề? Quản lý thời gian? Lập kế hoạch? Thuyết trình trước đám đông? Đối mặt với nỗi sợ hãi? Đàm phán thương thảo?…

Không, lại hình như giảng đường chẳng dạy gì cho chúng ta cả. Không một kỹ năng mềm nào được dạy trên trường. Những giảng viên đại học thường là những người có học vấn cao siêu, thạc sĩ này nọ. Họ có giới thiệu cho bạn cuốn sách nào hay ho ngoài một vài cuốn giáo trình liên quan hay sách mà chính họ viết không? Họ có thực sự quan tâm đến sự hiện diện của bạn trong lớp học hay điểm số của bạn? Không, nếu như thời học sinh giáo viên còn quan tâm đến điểm số của bạn thì khi là sinh viên, chả ai quan tâm gì tới bạn cả. Họ thậm chí còn không biết sự tồn tại của bạn nữa cơ. Đừng ngạc nhiên về điều này nhé.

Sau cùng, nếu bạn nghĩ rằng giảng đường sẽ dạy cho bạn những trải nghiệm cuộc sống, thì bạn hoàn toàn sai rồi. Sai trầm trọng. Sai khủng khiếp luôn ấy. Chẳng có trải nghiệm nào được dạy trên giảng đường cả. Thế sau cùng, giảng đường dạy gì cho bạn? Họ chỉ nói với bạn rằng, bạn đã lớn và phải tự lập, tự giác thôi. Đúng rồi, giảng đường chỉ dạy bạn về sự tự giác mà thôi. Tự học, tự tìm hiểu, tự làm tiểu luận, tự sống sao thì sống chấm hết. Và theo tôi được biết, chúng ta thường học môn tự giác này rất tệ. Tự giác làm gì khi chả yêu thích, chả hứng thú, chả quan tâm. Tự giác làm gì khi thích ngủ thì ngủ thích chơi thì chơi thích làm gì thì làm… Đấy là tâm lý nói chung của đa phần các sinh viên. Một sự lãng phí khủng khiếp cả thời gian, tiền bạc và công sức.

Chủ đề này có thể khiến rất nhiều người phản đối. Tôi đồng tình với các bạn, trường học vốn dạy chúng ta rất rất rất nhiều điều, rất nhiều kiến thức. Chỉ có điều, phần lớn những kiến thức này không ăn nhập lắm với cuộc sống thực, với những gì chúng ta cần trải qua và đối mặt mỗi ngày. Trường đại học hẳn nhiên không vô dụng như thế, rất nhiều người sau khi học xong ra trường đã thành công rực rỡ và cũng rất nhiều thứ hay ho bạn có thể học được ở chốn giảng đường. Giảng đường là bước đệm cho bạn làm quen với cuộc sống thực, là nơi cung cấp cho bạn những kiến thức nền tảng.

Tất nhiên bạn hoàn toàn có thể thu nạp học hỏi được rất rất nhiều kiến thức hay ho bổ ích từ trường học, nhưng với một điều kiện, bạn phải thật chú tâm, chăm chỉ và chịu khó học hỏi. Kể cả khi người khác không yêu cầu, kể cả học những thứ không nằm trong chương trình học. Nhưng thực tế là, phần lớn chúng ta, những con người lười biếng và ỷ lại, chúng ta không hứng thú đến việc học nhiều như thế, chúng ta không giỏi trong việc tự giác học nếu không bị nhắc nhỏ hay thúc ép, thế nên đối với chúng ta, giảng đường không phải là không dạy gì, mà là tự chúng ta không chịu học nên không học được gì từ nó cả.

Nếu ta là phụ huynh và ta biết điều này, thì liệu ta có còn cương quyết và nhất định bắt con em mình phải đậu đại học, phải học đại học, phải có tấm bằng đại học? Tôi nghi ngờ điều đó.

Để cải thiện những năm tháng sinh viên, biến chúng thành một thời gian vui vẻ, hữu ích và rực rỡ, xin vui lòng đọc lại bài “có một thế giới rất tuyệt ở trường đại học, khi là sinh viên, đừng bỏ lỡ nó”. Ở đó, tôi đã hướng dẫn bạn biến thời sinh viên trở nên vô cùng ý nghĩa và cực kỳ thú vị. Ở đó không có giảng viên, không có tiểu luận, không có những tiến sĩ gây tê gây mê gì cả. Chỉ có những hoạt động trải nghiệm và học hỏi thực sự mà thôi. Hãy trải nghiệm nó.

Bảng điểm chẳng nói lên điều gì về một con người, đừng quá chú trọng đến nó mà bỏ quên những thứ khác tuyệt vời hơn

Thật buồn khi nhà trường đánh giá một con người bằng điểm số, buồn hơn nữa là chính cha mẹ cũng đánh giá con cái mình qua bảng điểm đó. Con học giỏi cha mẹ tự hào, cho rằng con thật ngoan và hiếu thảo. Một sự buồn tệ hại hơn là xã hội và cuộc sống này lại không đánh giá con người như nhà trường và cha mẹ chúng ta. Điều đó dẫn đến những mâu thuẫn và thất vọng về lâu dài. Khi đi ra ngoài xã hội, họ chẳng cần chúng ta phải có bảng điểm đẹp hay học giỏi. Họ cần chúng ta làm tốt công việc của mình và có sức sáng tạo.

Thật ra xã hội Việt Nam vẫn rất trọng bằng cấp, một tấm bằng đẹp khiến cho ta dễ xin việc hơn. Nhưng bằng đẹp mà vào làm không được việc gì thì cũng vứt, không đúng sao? Chẳng có một công ty nào dám tuyên bố rằng nếu bạn có một bảng điểm đẹp, họ sẽ đảm bảo tương lai cho bạn. Không, tuyệt đối không có công ty nào dám làm thế cả. Mới đây, tôi đọc được một bài báo nói đại ý rằng, trong tình hình nền kinh tế hiện nay, tấm bằng Harvard cũng sẽ không cứu nổi bạn. Một tấm bằng giá trị nhất thế giới như thế còn không cứu nổi người ta khỏi bị thất nghiệp, bị tống ra khỏi công ty, thì tấm bằng của chúng ta, liệu còn nghĩa lý gì?

Chúng ta không thể hay rất khó để thay đổi tâm thức của cha mẹ mình. Nhưng một việc chúng ta hoàn toàn có thể, đó là thay đổi tâm thức và suy nghĩ của chính mình – những bậc phụ huynh trong tương lai. Rồi từ đó ta thay đổi cách đối xử và cách kỳ vọng đối với con cái của mình. Hãy cho chúng một tuổi thơ đúng nghĩa và những điều kiện tốt nhất để phát triển những tố chất của mình. Để mỗi đứa trẻ đều có thể bộc lộ những khả năng thiên bẩm, khả năng sáng tạo và luôn đam mê học hỏi những điều mới lạ. Đừng áp chúng vào bất cứ cái khuôn nào cả, dù vuông hay tròn, đó thật sự mới là cách giáo dục nhân văn.

Những phụ huynh tương lai, hãy thức tỉnh chính bản thân mình, về điều bạn muốn, thật sự muốn dành cho con cái. Bạn muốn chúng thông minh, sáng tạo hay điểm số cao? Bạn muốn chúng thực sự yêu thích và không ngừng học hỏi, trải nghiệm hay bạn cần nơi chúng một tấm bằng? Bạn muốn chúng được hạnh phúc với những gì chúng yêu thích hay bạn muốn hãnh diện với thiên hạ nhiều hơn khi gò được một đứa con như bạn mong muốn? Hãy lựa chọn cho mình một nền tảng giáo dục đúng đắn mà bạn mong muốn, và rồi đặt nó lên chính con em mình. Để cuộc đời chúng không phải trách than và tiếc nuối nhiều như chúng ta nữa.

 

Phi Tuyết