20.6 C
Da Lat
Thứ Sáu, 16 Tháng 1, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 55

Liệu cuộc đời có phải là một giấc mơ?

0

Tôi rất thích những giấc mơ của mình, nó như một chuyến phiêu lưu vào một câu chuyện mà tâm trí của tôi là tác giả. Thú vị ở chỗ chúng ta không biết tâm trí sẽ dắt ta đi đâu, tình tiết sẽ thế nào, mọi thứ như một sự kiện không biết trước và hoàn toàn bất ngờ. Có đôi lần, những giấc mơ mang lại cho tôi một cảm xúc rất chân thật, có yêu thương, có xúc động, có sợ hãi, lo lắng – thứ thật ra là do tâm trí tôi tạo nên qua trải nghiệm của nhân vật “tôi” trong giấc mơ. Đôi khi tôi mơ thấy mình “yêu” một cô gái nào đó trong giấc mơ, khi tỉnh dậy tôi vẫn còn dư âm của cảm giác yêu thương và hình bóng của người con gái đó trong vài tiếng đồng hồ sau khi tỉnh dậy.

Có một điều rằng khi mơ, chúng ta thường không biết mình đang mơ. Trong giấc mơ, các sự kiện/”cảnh quay” chuyển tiếp một cách thiếu logic và bất hợp lý – điều mà chúng ta có thể nhận ra khi hồi tưởng về những giấc mơ lúc đã tỉnh dậy. Kiểu như bạn đang chạy trốn trên đường thì đột nhiên bạn lại chuyển sang chơi trong một trận bóng nếu như 2 cảnh tượng đó có một mối liên kết nhỏ nào đó. Khi mơ ta không hề nhận ra điều đó và xem đó chỉ là một điều bình thường hiển nhiên. Chúng ta bị cuốn lấy các tình tiết, phản ứng và nảy ra các cảm xúc với chúng. Như việc tôi mơ thấy mình gãy hết răng và tôi cảm thấy cực kỳ tồi tệ trong khi đó chỉ là những gì tâm trí thêu dệt nên.

Và liệu cuộc đời có phải là giấc mơ không khi nhìn vào sự tương quan giữa giấc mơ và cuộc đời, chúng hoàn toàn giống nhau về tính chất, chỉ khác nhau về tầng cấp, mức độ phức tạp và logic. Cuộc đời chúng ta là một “giấc mơ cỡ lớn” hay một trò chơi vô cùng tinh vi, logic, chân thật. Thực tế tới nỗi người chơi/mơ cực kỳ khó để nhận ra mình đang chơi/mơ. Vậy điều gì mới là thật. Theo tôi thì “thật” hay “ảo” đơn giản chỉ là những gì một người tin vào.

“Nếu bạn đang gặp vướng mắc về lòng tin, bạn đang sống vì điều gì? Tình yêu đúng là khó tin, cứ hỏi những người đang yêu. Sự sống đúng là khó tin, cứ hỏi các nhà khoa học. Thượng Đế đúng là khó tin, cứ hỏi những người đang tin. Bạn có vấn đề gì với những chuyện khó tin?” – Life of Pi

“Ai là người có quyền nói cái gì thật và cái gì giả? “Thật” là một sự phân biệt của một tâm trí thiên vị. Ý tôi là, chủ nghĩa thực nghiệm thiên vị cũng có giá trị phần nào, cho tới khi người ta khám phá ra vật lý lượng tử 70 hay 80 năm trước đã tiết lộ một bí mật rằng nền tảng của sự thật chỉ là phòng chơi dưới tầng hầm!” – Terence Mckenna

“Morpheus: Cái gì là “thật”? Làm sao định nghĩa được “thật”? Nếu thật là thứ anh có thể cảm, ngửi, nếm, nhìn, vậy thì thật đơn giản chỉ là những tín hiệu điện từ được diễn dịch bởi não bộ của anh.” – The Matrix

Chúng ta không thể nhận thức được chúng ta chìm vào giấc mơ khi nào, đâu là điểm bắt đầu của nó, cũng giống như chúng ta không biết được điểm bắt đầu của cuộc đời là khi nào. Chúng ta chỉ có đủ nhận thức về cuộc đời khi ta từ 2-4 tuổi. Đối với tôi, ký ức và nhận thức về bản thân chỉ phát triển khi tôi 4 tuổi, còn lại tôi chẳng nhớ một chút gì khi tôi 3 tuổi hay nhỏ hơn cả. Và khi tỉnh dậy cũng vậy, chúng ta tỉnh dậy giữa chừng khi bị ai đó tác động dù vẫn đang trong cảnh mơ – giống như một cái chết bất đắc kỳ tử. Hay khi chúng ta tỉnh dậy và nhận thức dần dần – giống như cái chết từ từ của người bệnh tật. Mặc dù chúng ta chuẩn bị tâm thế sẽ đi vào giấc mơ với nhận thức về giấc mơ của mình, nhưng chúng ta vẫn mơ và không nhận ra điều đó – giống như chúng ta bước vào cuộc đời nhưng luôn luôn không nhớ về bản chất thật hay cội nguồn của mình. Chúng ta có rất nhiều giấc mơ – cũng như ta có nhiều kiếp người. Chúng ta không thể nhớ về giấc mơ trước đó khi chúng ta đang trong giấc mơ hiện tại – giống như chúng ta không thể nhớ được tiền kiếp. Và có một hiện tượng gọi là Lucid dream – trạng thái người mơ biết rằng mình đang mơ, còn với cuộc đời thì đó là đạt tới sự tỉnh thức khỏi ảo tưởng và biết rằng cuộc đời chỉ là giấc mơ lớn hơn. Địa ngục và Thiên đàng chỉ là miêu tả về hai trạng trạng thái tâm thức có tần số rung động đối lập nhau – giống như trạng thái khi chúng ta tỉnh dậy với một cơn ác mộng hay một giấc mơ tuyệt đẹp vậy. Và liệu có phải khi chết mới là lúc ta thực sự tỉnh dậy khỏi giấc mơ của đời mình?

Một bộ phận trong chúng ta sẽ có vài lần Lucid Dream trong giấc mơ, nhưng có nhiều người sống cả đời vẫn không “Lucid dream” với cuộc đời của họ, hay nói đúng hơn là tỉnh thức trong đời sống của họ một lần. Hầu hết chúng ta lao vào cuộc chơi vật chất, điên cuồng với việc kiếm tiền và thỏa mãn thú vui. Chúng ta chưa bao giờ dừng lại để hỏi “đời sống này có ý nghĩa gì?” hay “tôi là ai?” Chúng ta không nhận ra rằng đời sống là một cơ hội để ta trải nghiệm chính bản thân mình, rằng cuộc sống này đầy nhiệm màu và tươi đẹp chứ không phải chỉ có tiền, nhà, xe và hóa đơn cuối tháng.

Tôi tin rằng mỗi chúng ta đều đang mơ giấc mơ đời mình. Điều này chỉ ra rằng một trong những mục đích lớn lao nhất trong đời là để Lucid Dream giấc mơ đó/Tỉnh thức/Tìm thấy cội nguồn và bản chất hiện hữu chân thực của bản thân. Để từ đó, tạo ra một giấc mơ thực tại trong sự ý thức, để biến nó thành một thứ đẹp đẽ, để biết quý trọng cơ hội trải nghiệm lớn lao này. Để làm điều đó chúng ta phải dẹp bỏ những ảo tưởng của mình, những vô minh mê muội trong đam mê bản ngã và ma trận vật chất, những tham sân si, ganh ghét và hãm hại lẫn nhau. Vì chúng ta đều cùng bản chất, đều cùng một cội nguồn, God bên trong mỗi chúng ta, God đã đưa chúng ta vào đây để trải nghiệm giấc mơ này. Và đây sẽ là một giấc mơ tuyệt đẹp hay là một cơn ác mộng? Điều đó phụ thuộc vào sự tỉnh thức của chúng ta – những người kiến tạo nên thực tại này.

Tác giả: Bá Kỳ

Ảnh: Charles Etoroma

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha của THĐP để trau dồi kiến thức trí tuệ, những nội dung được chọn lọc chỉ có tại THĐP, từ nay sẽ không đăng full các bài dịch trong tạp chí nữa ➡️ bit.ly/THDPmembership
🎯 All Volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Tại sao chúng ta nên quy phục?

1

Trước kia mình vẫn hay nhắc đến từ “quy phục” (surrender) trong các bài viết về sự thức tỉnh, nhưng hôm nay mình mới có đủ điều kiện để viết về nó một cách chi tiết hơn. Có lẽ, theo góc nhìn của mình, mọi kỷ luật trên đời của con người tốt hơn hết nên dành để thực hiện sự quy phục. Vì điều gây nên những khốn khổ và bất hạnh cho cuộc đời chúng ta không phải là hoàn cảnh, mà chính là sự chống cự lại hoàn cảnh ấy, hay cố gắng kiểm soát nó theo ý mình.

Mình đã nhìn thấy rất nhiều lần sự chống cự ấy ở những người xung quanh, từ cường độ nhỏ đến lớn, từ cố tình đến vô ý đủ cả. Gần như 100% số người không hạnh phúc mình từng tiếp xúc đều có vấn đề về việc quy phục. Ai cũng thể hiện một thái độ chống đối, cứng nhắc và cố gồng lên ở bên trong khi đối diện với vấn đề của bản thân.

Có một người bạn gái kia suy nghĩ rất nhiều, mình chỉ cho bạn tập ngồi thiền mỗi ngày để lắng dịu tâm tưởng. Sau mấy tháng bạn quay lại hỏi mình rằng tại sao tớ tập thiền mà vẫn mệt mỏi, ăn uống không ngon miệng và suy nghĩ không ngừng nghỉ. Khi hỏi kỹ ra thì bạn này thực hành không đều, buổi đực buổi cái. Hỏi kỹ ra nữa thì biết bạn vẫn còn nghi ngờ bên trong rằng thiền không có tác dụng, thiền chẳng giải quyết được vấn đề gì. Đây là một người không biết quy phục.

Có một anh chàng kia hỏi xin ý kiến mình về những việc anh ấy làm. Khi mình nói xong thì anh ấy diễn lại ý mình theo cách ảnh hiểu, và cách đó hoàn toàn không phải ý mình muốn nói. Dù mình nói đi nói lại mấy lần anh chàng vẫn không chịu hiểu ra vấn đề. Đây là một người không biết quy phục.

Có một chị gái kia hay xao nhãng trong công việc nhưng lại muốn có thành tựu như một người tập trung cao độ. Mình bảo chị gái hãy tập các thói quen mỗi ngày để tăng sự ổn định thì chị không tập. Mình bảo vậy thôi chị hãy tập hài lòng với sự xao nhãng của chính mình thì chị ấy lại cũng không chịu. Đây là một người không biết quy phục.

Có một em kia gặp khủng hoảng trong cuộc sống, lồng lộn muốn làm mọi thứ theo ý mình cho đỡ khổ, tìm đến mình để xin lời khuyên. Khi mình bảo là bỏ cái ý của em đi thì đỡ khổ, thì em này không thèm nói chuyện với mình nữa. Đây là một người không biết quy phục.

Có một cô kia gặp chứng rối loạn lo âu và hỏi mình rằng làm sao để tiêu diệt nó đi. Mình bảo rằng cô chỉ cần không muốn tiêu diệt nó là được. Nhưng cô này lại hỏi thêm đủ thứ là cô không muốn nữa mà nó vẫn lộng hành thì sao, cô không thể không quan tâm đến nó được. Đây là một người không biết quy phục.

Kể ra thì rất rất nhiều trường hợp khổ sở lắm rồi nhưng khi gặp thuốc thì không chịu uống, gặp thầy thì không chịu tin. Bên trong những người này luôn có một sự chống cự, nghi ngờ, lý sự, thích vừa làm theo ý mình vừa được sung sướng. Nhưng không ai biết là ý của họ phải được thuận cùng ý Trời thì khi ấy mọi sự mới hanh thông hoàn hảo. Mà ý Trời lại nằm trong những hoàn cảnh mà họ đang chống đối kịch liệt.

Mình kể câu chuyện của những người bạn trên thì cũng kể luôn câu chuyện của chính mình khi chống cự nó khổ sở thế nào. Những gì mình viết ra ở đây không phải là từ việc đọc sách vở này kia rồi nói suông, mà đã được thực chứng, không phải một lần mà nhiều lần. Cách đây 5 năm, mình đã từng rơi vào một giai đoạn trầm cảm và ngắt hết mọi kết nối với cuộc sống. Đây là trạng thái mình không bao giờ kỳ vọng vì mình đã luôn sống như một người dồi dào sinh lực, hưng phấn và nhiệt huyết cao độ. Khi lâm vào nghịch cảnh, mình đã rất sợ hãi hoảng loạn, ra sức quẫy đạp, tìm đủ mọi cách để lấy lại cuộc đời đầy năng lượng trước kia. Nhưng đó chỉ là một sự trốn tránh thực tại, chạy theo những gợi nhớ từ ký ức.

Có một điều mình để ý thấy đó là càng chống cự và cố gắng kiểm soát tình huống bao nhiêu, mình càng tiêu cực và kiệt quệ bấy nhiêu. Vào một khoảnh khắc buông xuôi vì quá mệt mỏi, mình chợt hiểu ra rằng không có chuyện đời trao cho một quả cam, nhưng mình lại nằng nặc muốn nó là một con gà. Quả cam là quả cam, và đời đưa thì mình phải nhận lấy (take it). Nếu chống cự, đời giã mình ra cám. Nếu đón nhận, đời cho mình thêm một bản kế hoạch nuôi trồng trang trại cam chất lượng cao với toàn bộ vốn chỉ là một quả cam ấy.

Lúc đó, có một tia sáng mát mẻ lan tràn trong tâm hồn và khiến mình thôi không gồng nữa. Bỗng nhiên, mình nhớ lại một kỷ niệm trong một khóa thiền cách đó vài năm. Cuối buổi thiền, người hướng dẫn bảo rằng có một bí mật ở dưới nệm của mọi người. Mọi người hào hứng lật tấm bồ đoàn lên và nhận được các lá bài mang các thông điệp khác nhau. Lá bài của mình có từ “Surrender”. Vậy là cuối cùng mình đã hiểu ra từ đó có nghĩa là gì, không phải bằng việc tra cứu từ điển, mà bằng trải nghiệm trực tiếp thông qua một cơn trầm cảm. Lúc đó, mình tìm lại được sự sống ngay ở giữa những sụp đổ, nhẹ nhàng đi qua nó sau hơn 6 tháng vật lộn chống cự.

Và sau này, có hẳn một người bạn xuất hiện và nhắc mình liên tục về việc quy phục. Với mỗi lần trải qua nhiều những loại nghịch cảnh khác, mình đều coi đó là cơ hội luyện tập để nhìn thấy sự gồng ép bên trong. Nhờ đó, mình mới tiếp tục tháo gỡ nó đi được. Có những chuyện phải lặp đi lặp lại nhiều lần mình mới hoàn toàn quy phục. Dù không thành tựu ngay, nhưng mình biết sau mỗi lần, nội lực bên trong có tăng trưởng và cơ hội hạ mình càng ngày càng gần với tầm tay. Chuyện này hòa loãng được thói nóng giận cực độ bên trong mình, làm giảm những suy diễn ảo tưởng, khiến mình càng ngày càng thảnh thơi thư giãn và sống gắn bó với hiện tại hơn.

Bây giờ, thay vì bất mãn với những gì không như ý, mình chỉ tự nói trong lòng một câu “biết làm sao giờ” hoặc “tôi xin thua” và sau đó lại thấy vui vẻ trở lại như bình thường. Đôi khi, tự làm cho mình bất lực lại là một điều cần thiết để cân bằng sự quẫy đạp và căng thẳng bên trong.

“Bạn không cần phải nhúng tay vào nó, huyền cơ sẽ tự vận hành. Hãy để nó được thực thi công việc, đừng ngăn cản nó bằng việc nghĩ rằng bạn giỏi hơn hay chuyện gì nên xảy ra ở đây. Không, đừng làm thế. Rất nhiều người trong số các bạn đi tới một mức nhận thức mà phải tự thú nhận với chính mình rằng “Tôi chẳng biết cái quái gì cả.” Hãy nhớ rằng tâm trí vật lý (physical mind) chỉ được thiết kế để trải nghiệm những gì đang diễn ra, nó không đảm nhiệm bất kỳ chức năng gì khác. Còn tâm trí bậc cao (higher mind) thì biết những gì cần diễn ra. Và nó nói với bạn, để bạn biết điều gì nên xảy tới bằng cách biểu lộ sự giao tiếp của nó trong bạn như một đam mê. Vì đam mê, bạn mới sẵn sàng đi theo, trừ phi bạn để cho những niềm tin tiêu cực ngăn chặn chính mình. Vậy nên, hãy ngừng lảm nhảm để có thể lắng nghe tâm trí cao hơn. Đó là tất cả những gì bạn phải làm.” — Bashar (Channeled by Darryl Anka)

Xét theo khía cạnh tâm linh huyền học, bài học quy phục thuộc về khu vực luân xa 6, là nơi trí tuệ ngự trị. Chỉ người nào biết cúi đầu khiêm hạ, chấp nhận toàn bộ những gì đang xảy ra một cách thản nhiên thì mới được khai sáng. Năng lượng sẽ được lưu thông và luân chuyển lên luân xa 7 là sự hiệp nhất với tình yêu, chân lý và thực tại tối hậu. Đây chính là sự thức tỉnh của con người. Nếu bạn không quy phục, bạn sẽ mãi nằm trong bóng tối và sự mò mẫm tìm lối đi cho riêng mình. Đầu óc bạn sẽ vẫn cứng nhắc, đen tối với vô số những suy nghĩ muốn kiểm soát thực tại thay vì gia nhập với nó.

Bình thường từ “quy phục” hay “vâng phục” được nghe phổ biến ở bên Đạo Thiên Chúa. Còn bên Đạo Phật, từ đó là “buông bỏ.” Hãy tưởng tượng bạn bị tước hết vũ khí và quy hàng, bị rút hết sự toan tính và cúi đầu tuân lệnh, bạn nằm rạp xuống mặt đất và không còn một chút ý đồ riêng, bạn khóa chặt miệng và chỉ hoàn toàn lắng nghe. Khi tâm trí bất lực, trí tuệ lên ngôi. Những người vô minh cảm thấy kinh hãi khi tâm trí bất lực. Nhưng với người hiểu chuyện, sự bất lực của tâm trí là một phúc lành, đó là cái chết của bản ngã. Khi ấy, tận sâu tâm hồn họ sẽ tỏa ra một sự thanh thản và thinh lặng đến vô cùng.

“Hôm qua chúng ta vâng lời những vị vua và cúi đầu trước những vị hoàng đế. Nhưng hôm nay chúng ta chỉ sấp mình trước sự thật, chỉ bước theo cái đẹp, và chỉ tuân theo tình yêu.” — Khalil Gibran

Bạn cần biết rằng một trạng thái hoàn toàn khiêm cung, bình thản và nhất tâm là người hướng dẫn tuyệt vời và hùng mạnh nhất. Ngoài nó ra, mọi dấu hiệu tiêu cực, giãy đạp và lý sự đều là kẻ độc tài. Chúng chỉ là những cái thùng rỗng kêu to, gây nhiễu bằng tiếng ồn nhất thời. Khi bạn lắng xuống tận cùng thì bạn nằm ngoài chúng, bạn trở thành ông chủ. Còn nếu bạn cố vươn lên, bạn sẽ chỉ trở thành một trong số những cái thùng đó – tự làm ồn chính mình, tự mâu thuẫn nội tâm và đổ lỗi cho hoàn cảnh xung quanh làm bạn khổ sở.

Mình thiết nghĩ rằng quy phục là điều quan trọng bậc nhất để một người thấu hiểu và đón nhận được ánh sáng trí tuệ. Chỉ ánh sáng đó mới xua tan được những đau đớn bên trong, mới khiến cho tâm trí con người thống nhất và mềm dẻo. Từ đó, đức tin mới hiển lộ. Bởi niềm tin, chúng ta mới có thể tồn tại và làm nên những chuyện không ngờ. Vậy nên, bất kỳ khi nào bạn thấy nghi ngờ, căng thẳng hay đau đớn, đừng chống cự mà hãy hạ mình quy phục!

Tác giả: Hòa Taro
Photo: Julie Powell



🎯 Đặt mua tạp chí Aloha của THĐP để trau dồi kiến thức trí tuệ, những nội dung được chọn lọc chỉ có tại THĐP, từ nay sẽ không đăng full các bài dịch trong tạp chí nữa ➡️ bit.ly/THDPmembership
🎯 All Volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Người tính không bằng Trời tính

1

Trong các bài viết trước đây mình hay nhắc đến Trời, vũ trụ, Thượng Đế, chắc bạn nào theo dõi thường xuyên thì sẽ để ý thấy. Tại sao mình hay đề cập đến thực thể vĩ đại này, vì mình muốn tự nhắc cho bản thân và những người bạn rằng chúng ta đừng quên một “cánh tay mạnh” khác trong cuộc đời. Nếu bạn tiếp xúc với cuộc sống chỉ bằng nỗ lực và suy tính của riêng mình thì sẽ là chưa đủ, sẽ luôn có những tình huống nằm ngoài khả năng và kế hoạch xảy đến. Trong những tình huống này, nếu không nhớ đến trí thông minh và sự từ ái vô tận của ông Trời thì nhiều khả năng bạn sẽ phải chịu đựng những sự áp lực, bất mãn và buồn khổ.

“Ôi sao mình cố gắng mãi mà không được?” “Sao công việc này khó khăn quá”, “Sao môi trường này phức tạp quá”, “Sao mình cứ phải gặp những con người này hoài?”, “Sao mình lại yếu đuối bất lực thế này?” “Mình thà bỏ chồng còn hơn là học về tình yêu” “Mình thà bực bội với chính mình mà vẫn giữ được danh hiệu tài giỏi còn hơn là phải hợp tác với người khác và nhận rằng mình yếu kém.” Đây là những tư tưởng thường trỗi dậy trong lòng một người khi quên mất sự hỗ trợ của Đất Trời ở những tình huống khó khăn. Vì anh ta chỉ tin vào chính sức lực của bản thân và chỉ có thể đạt được những gì nằm trong phạm vi sức lực ấy. Nhưng còn toàn bộ tiềm năng to lớn của vũ trụ, anh ta lại bỏ qua và nghĩ rằng “vũ trụ chẳng liên quan gì đến tôi, vũ trụ chẳng thể giúp tôi được chuyện gì và tôi không cần vũ trụ, tôi cứ chịu đựng vất vả làm lụng và tranh đấu với mọi thứ xung quanh, miễn sao không phải dây dưa với ai là được. Trợ giúp ư? Tôi không cần. Tôi tự làm được. Sao? Trợ giúp toàn bộ cho tôi ư? Chuyện này đúng là hoang đường. Còn lâu tôi mới tin.”

Nói đến đây mình lại nhớ đến câu chuyện trong phim Star Wars. Chàng Luke Skywalker đi tìm bậc thầy Yoda để huấn luyện cho anh ta trở thành một Jedi thực thụ. Trong một lần luyện tập, Luke thử nâng con tàu của mình bị chìm dưới vũng bùn lên khỏi mặt đất bằng Thần Lực thông qua sự tập trung. Nhưng con tàu chỉ chuyển động được rất ít rồi lại rớt xuống vũng nước. Luke rất chán nản và bất mãn khi mình không thành công. Nhưng thầy Yoda bước ra, nhắm mắt lại và từ từ nhấc con tàu lên khỏi mặt nước một cách dễ dàng, thậm chí thầy còn đưa nó đậu gọn gàng vào trong bờ bằng năng lực của mình. Thấy vậy, Luke thốt lên đầy kinh ngạc rằng “I can’t believe it” (Tôi không thể tin được.) Và bạn biết sư phụ Yoda đáp lại thế nào không? “That’s why you fail.” (Đó là lý do mà cậu thất bại.)

Vậy từ câu chuyện mình vừa kể, bạn có nhận ra lý do tại sao bạn vẫn còn khổ sở, vất vả và áp lực trong đời sống, dù lúc nào cũng nỗ lực hết mình không? Vì bạn chỉ biết đến mỗi khả năng của chính mình và cho rằng nó là tất cả, nó là toàn vẹn cho một sự thành tựu. Trong khi, bất kỳ điều gì trên đời này được viên mãn đều không phải chỉ do ý của riêng bạn, mà là nhờ sự sắp đặt và kiện toàn của vũ trụ. Bạn chỉ chiếm 1%, 99% còn lại là năng lực từ Tự Nhiên. Trong câu “Thiên thời, địa lợi, nhân hòa”, thì Trời là yếu tố quan trọng đầu tiên (bao gồm Luật hay các nguyên lý của sự sống, những thời điểm chính xác), Đất là thứ hai (bao gồm các bối cảnh, hoàn cảnh và điều kiện sống trong hiện tại), và sau chót mới là bạn (người có hiểu Trời Đất và chính mình hay không.)

Với những người có một lý trí và ý chí cá nhân mạnh mẽ, từng gặt hái được một số thành tựu nào đó trong đời sống thì dễ sẽ có tư tưởng rằng mình là giỏi, mình có thể làm được tất cả, mình biết hết mọi thứ. Nhưng cái họ không làm được hoặc rất khó để làm được đó là bỏ đi ý tưởng rằng mình là tuyệt đỉnh nhất và mình lúc nào cũng đúng. Điều này cũng tương đồng với việc họ phải tin rằng có một năng lực nào đó khác mạnh hơn chính họ và có một trí thông minh nào đó sắc bén hơn chính họ. Khi những người quen sống với lý luận và phân tích lý trí gặp chướng ngại trong cuộc đời thì họ cần nên biết rằng, đây là lúc quán tính ấy rơi vào ngõ cụt. Và đây cũng là giờ phút họ nên sử dụng một năng lực tiềm ẩn khác của chính mình, đó là đức tin và sự mở lòng lắng nghe thông điệp của Đất Trời.

Mình đã làm việc trên nhiều trường hợp sống với logic, lý trí quá mạnh (buồn rằng số này thường rơi vào phụ nữ). Hầu hết trong số họ đều mắc phải khó khăn trong việc nghỉ ngơi thư giãn, hay xung đột với chồng và khắt khe với con cái. Ngoài ra, họ cũng dễ gặp mâu thuẫn với đồng nghiệp và hay chống cự lại các hoàn cảnh biến động trong cuộc đời. Cá nhân mình trước kia cũng từng sống rất lý trí như vậy, lúc nào cũng nghĩ mình là nhất, và chỉ cần lao đầu vào mọi thứ là chúng sẽ được giải quyết. Nhưng rốt cục, mình luôn phải chịu sự áp lực và khổ sở. Đồng thời, mình luôn phải chứng kiến mọi thứ thiếu sót, bất toàn, xơ xác ở phần kết quả sau cùng.

Nhưng kể từ ngày mình tập cầu nguyện và tin tưởng vào sự dẫn dắt của cuộc đời thì những sự tiêu cực và căng thẳng bên trong mình mới dần tiêu tan. Không phải là mình tin chỉ để cho đỡ hoang mang. Vũ trụ thật sự có dẫn dắt mình đi tới những điều tốt đẹp thông qua vô số các sự kiện trùng hợp đến khó tin. Khi mình tìm nhà trọ không ra, thì có người bạn ở xa đến Đà Lạt chơi chỉ cho một chỗ ở. Khi mình muốn ăn dưa hấu, ngày hôm sau có người bạn đến chơi nhà mua dưa hấu tặng. Khi mình thèm nước mía, cũng có bạn mua nước mía đến cho chỉ sau đó vài ngày. Khi mình muốn hòa thuận với một người bạn thì có những sự kiện xảy đến giúp sự hòa thuận ấy được thể hiện. Khi mình muốn có các ý tưởng viết bài, thì mỗi lần làm việc giúp đỡ mọi người lại nảy ra rất nhiều ý tưởng, v.v… Hầu như bây giờ, tất cả những gì đang diễn ra trong cuộc sống của mình đều là các ước mơ được Trời thành tựu. Không phải vì vậy mà mình chây lười hay chủ quan, mà biết lựa sức làm đúng những việc phù hợp với khả năng. Còn với những chuyện quá sức thì mình lắng nghe các dấu hiệu từ vũ trụ. Nên nếu trước kia mình phải sống một cuộc đời lao lực, vất vả, lúc nào cũng thúc ép tính toán không yên với các tham vọng này kia, thì bây giờ, mình lại sống cuộc đời rất vô tư, thư thả và kiên nhẫn.

Vậy nên, nếu bạn đang gặp chuyện bế tắc cùng quẫn gì thì chớ vội lo lắng hay buồn khổ. Vì nó là dấu hiệu rằng đã đến lúc bạn nên bắt tay hiệp lực với vũ trụ, với cuộc đời. Nếu bạn chưa nhìn ra toàn cảnh, thì đã có ông Trời ở trên cao soi tỏ và dẫn dắt. Các bạn cứ thử nghĩ mà xem, nếu như cha mẹ chúng ta ở nhà luôn mong muốn con cái mình được bước đi con đường tốt lành xinh đẹp, thì chẳng có lẽ nào mà Cha Mẹ tinh thần của chúng ta (là Trời Đất) lại không muốn hướng con cái mình đi trên những giấc mơ tuyệt diệu.

Nếu một người con kém đức tin vào Cha Mẹ, luôn chỉ biết dùng nỗ lực của chính mình để làm mọi thứ thì sẽ rất vất vả và căng thẳng, càng ngày càng hao mòn sinh lực với những chuyện vượt quá tầm tay. Trong khi một người con biết cộng tác với cội nguồn Tự Nhiên thì không những chỉ cần dùng ít lực nhất, mà còn đạt hiệu quả cao hơn người kém tin gấp nhiều lần. Càng ngày, họ càng sống bình an và dễ dàng, nội lực tâm linh càng tăng trưởng. Hay nói theo cách của Đức Jeus thì:

“Ai đã có thì được cho thêm và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy mất.” (Mt 13:12)

Theo mình, hợp tác và lắng nghe vũ trụ chính là cách một người đứng trên vai ông lớn, nhún mình xuống để đón nhận một năng lực vĩ đại hơn, bỏ con tép để bắt con tôm hùm. Vậy nên các bạn hãy cứ mạnh dạn mở lòng để đón nhận những năng lực và sự dẫn dắt tuyệt vời của cuộc đời.

Tác giả: Hòa Taro

Ảnh: Quentin Lagache | Unplash

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha của THĐP để trau dồi kiến thức trí tuệ, những nội dung được chọn lọc chỉ có tại THĐP, từ nay sẽ không đăng full các bài dịch trong tạp chí nữa ➡️ bit.ly/THDPmembership
🎯 All Volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Tại sao con người nên hướng tới Tâm linh thay vì Vật chất?

0

Theo tôi quan sát hiện nay 90% con người đang đuổi theo tư duy vật chất (TDVC) và 10% thuộc về thái cực còn lại, tư duy tâm linh (TDTL). Con người chạy theo tiền bạc, tích lũy xây dựng của cải cho riêng mình, truy cầu danh tiếng và sự chú ý của xã hội, thu nạp thật nhiều kiến thức – các dạng của vật chất (kể cả kiến thức, kiến thức không phải trí tuệ, kiến thức chỉ là cái biết, khi nào cái biết được vận dụng và trải nghiệm thì nó mới trở thành trí tuệ – một dạng của tâm linh). Rồi biến tất cả thứ vật chất đó gom góp thành một cái “tôi” mang tên họ. Để rồi ai lấy mất của cải của họ, họ lo âu. Danh tiếng họ phai tàn, họ thất vọng. Ai đó chứng minh cái biết của họ sai, họ nổi cáu. Đây là phản ứng tự nhiên của họ khi cái tôi/ego mà họ coi là chính họ bị đe dọa. Mất cái tôi/ego – thứ họ đã gầy công xây dựng thì họ chẳng còn gì cả, họ chơi vơi, lạc lõng và vô định.

Dù một người theo TDTL hay TDVC thì họ cũng đang nằm trong tầng vật chất, họ vẫn đang mang thân xác vật chất và hiển nhiên phải tuân theo Luật. Không có gì nằm ngoài Luật, họ vẫn phải ăn uống, ngủ nghỉ sinh hoạt. TDTL tin rằng khi họ trau dồi trí tuệ tâm linh, và gia tăng giá trị của một con người, hạnh phúc sẽ nảy nở, và vật chất sẽ đến. Còn TDVC thì ngược lại, họ đuổi theo vật chất, rồi nghĩ rằng hạnh phúc sẽ đến sau đó. Sự khác biệt nằm ở chỗ họ tin thứ nào là đầu tàu kéo thứ còn lại tới, Vật chất hay Tâm linh. Cũng giống như những cuộc tranh cãi xuyên suốt bao thế kỷ, đó là câu chuyện Vật chất quyết định Ý thức hay Ý thức quyết định Vật chất.

Chẳng quan trọng là cái nào đúng cái nào sai. Mỗi niềm tin sẽ kéo theo một thực tại khác nhau. Nếu ai đó tin rằng Vật chất quyết định ý thức, thì họ sẽ bị hoàn cảnh và những thứ nằm ngoài họ chi phối không ngừng nghỉ. Họ sẽ chao đảo từ thái cực này sang thái cực khác vì họ đã phụ thuộc vào một thứ vô thường và biến đổi không ngừng đó là Vật chất. Điều tất yếu là thực tại của họ sẽ đầy rẫy khổ đau, liên tục thất vọng và lo âu sợ hãi. Trong khi đó, TDTL đã nhận thức được việc mọi thứ vật chất đều là vô thường, nên họ đầu tư vào những thứ bền vững hơn, đó là trí tuệ, phẩm hạnh và giá trị của con người. Họ sẽ là người định nghĩa thực tại của họ, làm chủ và sáng tạo ra nó bằng năng lực tâm thức và sự vững chãi của chính mình. Hoàn cảnh sẽ giảm bớt ảnh hưởng đối với họ, mà chính họ mới là người ảnh hưởng tới hoàn cảnh, hay môi trường xung quanh.

Để thấy rõ điều này, chúng ta cứ thử quan sát kỹ xung quanh xem. Chẳng phải môi trường bên ngoài là biểu hiện tâm thức của một người hoặc một tập thể hay sao. Hãy nhìn vào căn phòng gọn gàng của một tâm hồn ngăn nắp, hãy nhìn vào căn phòng bựa bộn của một tâm hồn phóng đãng, hãy nhìn những người đầy lòng yêu thương xung quanh một tâm hồn bao dung, hãy nhìn một trái đất ngày càng cằn cỗi, dơ bẩn, khắc nghiệt bắt nguồn từ một ý thức tập thể vô tâm và ích kỷ. Quá rõ ràng và hiển nhiên cho chúng ta thấy.

Tôi có nghe một câu nói ở đâu đó không nhớ rõ nhưng đại khái là:

“Giàu có không được định nghĩa bởi số tiền của và vật chất mà bạn đang có, giàu có định nghĩa bằng những gì bạn còn lại khi bạn mất hết chúng.”

Chúng ta không nhận ra rằng tiền của được tạo ra bởi giá trị mà chúng ta trao gửi cho xã hội, mối quan hệ được hình thành từ phẩm hạnh chúng ta có, sự tinh khôn của một người nằm ở trí tuệ chứ không nằm trong những kiến thức mà anh ta tích góp được. Tâm linh là nền tảng của biểu hiện Vật chất, là thứ thu hút vật chất như một hệ quả, là gốc rễ để sinh ra hoa lá cành. Mà thứ TDVC đi tìm lại là hoa lá cành, đến khi cuồng phong thổi đến, rất dễ bị cuốn phăng do không có nền tảng và gốc rễ đủ vững chắc. Đau khổ sẽ nảy sinh từ đây.

TDTL không hề chối bỏ vật chất, vì vật chất là nhu cầu căn bản của bất cứ ai, họ chỉ xem đó là một công cụ duy trì cuộc sống hiện tại hay để thi hành những đạo lý và những giá trị tinh thần họ hướng tới. TDTL theo đuổi các giá trị tinh thần: trau dồi phẩm hạnh (yêu thương, bao dung, trắc ẩn, hào sảng,.. thay vì mối quan hệ), xây dựng giá trị của bản thân (thay vì của cải và danh tiếng), đi tìm bản chất của chính mình, hiểu biết bản chất và quy luật vận hành của vũ trụ thông qua trải nghiệm (thay vì kiến thức).

Đáng tiếc là, chúng ta đang sống trong một thời đại với sự thắng thế của TDVC. Sinh viên mới bước ra xã hội đã bị nhồi vào tư tưởng Duy vật vào những năm đầu tiên Đại học. Và cả một thế hệ chạy theo lợi ích kinh tế, một xã hội tôn thờ chủ nghĩa tiêu thụ mặc kệ sự tàn phá đối với môi trường vì chúng ta tin rằng điều ý nghĩa nhất cuộc đời đó là tích lũy Vật chất. Nghiệp quả đến là một điều tất yếu, nói đúng hơn thì nó chỉ là kết quả của tổng hòa những hành động do chúng ta lựa chọn trong quá khứ. Với dịch Covid 19, trái đất nóng lên và ngày càng khắc nghiệt hơn, tài nguyên thiên nhiên cạn kiệt, con người ngày càng rơi vào khó khăn. Tận thế đã đến với chúng ta rồi, chỉ là chúng ta vẫn còn quá an toàn để nhận ra nó.

“Tận thế không phải là điều gì đó sẽ đến. Tận thế đã đến rồi ở nhiều nơi trên hành tinh này, và chỉ vì chúng ta sống trong một cái bong bóng của những đặc quyền tiện nghi và chúng cách ly với thế giới nên chúng ta vẫn còn đang tận hưởng những xa xỉ từ việc chờ đợi tận thế. Nếu bạn đi tới Bosnia hay Somalia hay Peru hay hầu hết các nước nghèo trên thế giới bạn sẽ thấy tận thế đã xảy ra rồi.” – Terence Mckenna

Theo quan điểm của tôi, TDVC sẽ là một niềm tin sai lầm và chỉ dẫn đến đau khổ cho một đời người. Nhưng tôi không lôi kéo bạn theo một tư tưởng nào, bạn là người lựa chọn cách bạn sống cuộc sống của chính mình. Cái tôi đang làm là chỉ ra những thứ tôi thấy, hiểu và trải nghiệm với hy vọng chúng ta sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn, xây dựng một xã hội nơi con người sẽ đối xử với nhau bằng lòng yêu thương và tôn trọng.

Tác giả: Bá Kỳ

Ảnh: Chang Duong

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha của THĐP để trau dồi kiến thức trí tuệ, những nội dung được chọn lọc chỉ có tại THĐP, từ nay sẽ không đăng full các bài dịch trong tạp chí nữa ➡️ bit.ly/THDPmembership
🎯 All Volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

[THĐP Translation™] Đôi khi ta chỉ cần được lắng nghe, không phải khuyên nhủ

Trong tập 3 của chuỗi podcast Chúng ta nên bắt đầu từ đâu? (The Arc of Love—TD: Vòng cung của tình yêu) nhà trị liệu tâm lý, và tác giả bán chạy nhất của New York Times, Esther Perel tư vấn cho một cặp nam nữ.

Mặc dù ẩn danh, họ vẫn đồng ý ghi âm lại phiên trị liệu của mình và kết quả bản thu âm được chia sẻ công khai. Họ đang phải vật lộn với những biến động cực kỳ phổ biến của một mối quan hệ.

“Cho tôi hỏi anh một câu,” Perel trò chuyện nhẹ nhàng với người đàn ông. “Khi bạn đời nói với anh cảm giác của cô ấy, anh có ngay lập tức cảm thấy áp lực – như là anh phải làm gì đó?”

“Như là tôi muốn làm gì đó,” anh ấy hỏi rõ.

“Phải,” Perel xác nhận. “Như là anh muốn làm gì đó, và phải chỉnh sửa cảm xúc của cô ấy […] Đôi khi nó rất khó để phần lớn chúng ta nói đơn giản rằng ‘Anh nghe rồi. Anh biết nó khó nhằn. Em đã có một ngày vất vả,’ và nghĩ rằng bấy nhiêu đó thực sự tương đương với chuyện làm rất nhiều.”

• • •

Cách nào hữu ích nhất để phản hồi khi bạn đời tiếp cận bạn trong tình trạng đau khổ về cảm xúc? Những nhà khoa học về giao tiếp đã nghiên cứu dựa trên mong muốn–có thể hiểu được–giải quyết vấn đề khi đối diện với đối phuơng đang tổn thuơng. Không ai muốn thấy người họ yêu thương chịu đau khổ. Nhà nghiên cứu truyền thông Susanne Jones giải thích, chúng ta thường lo lắng rằng “chỉ cần đơn thuần thừa nhận hay nhận biết những cảm xúc” sẽ ít hữu dụng hơn là “thực tế giúp đỡ người bạn căng thẳng của mình giải quyết vấn đề.” Do đó, chúng ta hay nhảy sang “giải quyết hành vi,” chẳng hạn như đưa ra lời khuyên.

Vấn đề là trong vài trường hợp, chúng ta làm vậy quá sớm, bỏ qua những phản ứng tập trung hơn vào cảm xúc. Có thế nghe như phản trực giác, nhưng “nhìn nhận những trải nghiệm khó khăn của người bạn đó” và “động viên họ chia sẻ nhiều hơn về nguyên nhân dẫn đến tức giận” có thể là cách thể giúp đỡ mang tính xây dựng hơn nhiều.

Nhiều người phản hồi rằng họ cảm thấy tốt hơn với cách tương tác đó, và nghiên cứu cho thấy lời khuyên không phải lúc nào cũng là thứ mà một người căng thẳng đang tìm kiếm.

Điều đó không có nghĩa là chúng ta không bao giờ hỗ trợ họ một cách thực tế khi cần thiết. Bác sĩ tâm thần và Nhà phân tâm học Arthur Nielsen xác định việc lắng nghe những cảm xúc là bước đầu tiên giúp chúng ta giải mã vấn đề hiệu quả hơn. Tuy nhiên, để đạt tới bước giải quyết vấn đề, chúng ta cần một sự hiểu biết chi tiết hơn về vấn đề người bạn chúng ta đang đối mặt.

Các nhà tâm lý học cũng đã tìm thấy rằng việc lắng nghe một cách ủng hộ có sự liên kết đến sức khỏe cảm xúc của người nghe lẫn người nói. Một nghiên cứu trong Tạp chí về Xã hội và Quan hệ Cá nhân (Journal of Social and Personal Relationships) chỉ ra rằng “những người lắng nghe mà cho lời khuyên hay đùa cợt là những người đau khổ hơn hẳn và càng từ chối người bạn đau buồn của mình” so với “những người nghe thấu hiểu tâm trạng khổ sở của người bạn đời của họ.”

• • •

(Nội dung trên là 1/2 (phần đầu) bài viết “Đôi khi ta chỉ cần được lắng nghe, không phải khuyên nhủ” đã được xuất bản trong Aloha Volume 14. Đặt mua Aloha Magazine để đọc bản full tại link này >>> LINK)

Tác giả: Zara Zareen
Biên dịch: Mai Thanh Trúc
Hiệu đính: Prana

Tạp chí Aloha volume 26

Nội dung Aloha Volume 26

🔥 [Hỏi đáp] Làm sao để tĩnh lặng tâm trí?

🔥 [Bài dịch] Bài học đạo đức của Tolstoy — Triết lý của Ba Ẩn Sĩ

🔥 [Bài dịch] 72 giáo huấn trí tuệ từ Đạo Sư Vivekananda

🔥 [Bài dịch] 4 điều người có trí tuệ cảm xúc cao không làm

🔥 [Bài dịch] Tại Sao Vui Thú Không Thể Hóa Giải Khổ Đau? Áo Nghĩa Thư và triết học Vệ-đà

🔥 [Bài dịch] 6 thói quen của những người học siêu phàm

🔥 [Bài dịch] Chất thức thần có thể “chữa” được người đồng tính không?

🔥 [Tiểu thuyết] Lên Đà Lạt – Chương 14: Cú sốc tái ngộ và khao khát cách ly

🔥 [Thế Giới Đó Đây]

1 (1)23456789101112131415

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha của THĐP để trau dồi kiến thức trí tuệ, những nội dung được chọn lọc chỉ có tại THĐP ➡️ bit.ly/THDPmembership
🎯 All Volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

[THĐP Translation™] 12 cách để có giấc ngủ tốt hơn từ các bác sĩ chuyên gia

4

Ga trải giường sạch sẽ, nhiệt độ lý tưởng, và nhiều mẹo khác từ chuyên gia

Bạn đã biết rằng ngủ đủ giấc mỗi đêm là quan trọng cho sức khỏe của bạn. Tuy nhiên, thời gian ngủ chỉ là một phần của phương trình. Đúng vậy, có được một đêm trọn vẹn để nghỉ ngơi thì thật tuyệt, nhưng chỉ khi nó thật sự là giấc ngủ ngon. 7 đến 9 tiếng đó không thật sự có tính hồi phục nếu chúng bị gián đoạn, ăn khớp với nhịp điệu tự nhiên của cơ thể bạn, và được cân bằng với lượng REM (rapid eye movement—giấc ngủ mắt chuyển động nhanh) đúng đắn.

Bác sĩ Vikas Jain, một chuyên gia về y học giấc ngủ tại Northwestern Medicine cho rằng:

“Giấc ngủ chất lượng tốt hơn không phải là một thứ gì đó mà bạn có thể muốn là được. Một điều tôi cố nhấn mạnh với mọi người là đừng đặt quá nhiều nỗ lực vào giấc ngủ của bạn. Vì bạn càng cố bao nhiêu thì nó càng khó bấy nhiêu. Bạn phải nhớ rằng giấc ngủ là thứ mà chúng ta muốn nó đến một cách tự nhiên. Nếu bạn đang cố ép nó, nó sẽ trở nên khó khăn hơn rất nhiều.”

Dưới đây, 8 chuyên gia về giấc ngủ chia sẻ lời khuyên của họ về những cách tốt nhất để sửa soạn phòng ngủ của bạn để đảm bảo bạn có được một đêm nghỉ ngơi tốt. Các câu trả lời đã được chỉnh sửa cho ngắn gọn và rõ ràng.

1. Hãy nghĩ về chiếc giường của bạn như một khoản đầu tư

Lý tưởng nhất là phòng ngủ có tấm nệm tốt nhất mà bạn có thể mua. Chúng ta dành khoảng một phần ba cuộc đời để nằm trên bề mặt đó, vì vậy đầu tư vào một tấm nệm là thiết yếu. Dành thời gian để tìm mua nệm cho bạn và chọn một công ty nào lấy nghiên cứu và phát triển làm trọng tâm. Thêm nữa, bạn thực sự muốn đầu tư vào một bộ ra trải giường đẹp để bạn có thể nhanh chóng được xoa dịu và thư giãn. Bạn cũng muốn có một chiếc gối hỗ trợ cho đầu, cổ và cột sống.

— Rebecca Robbins, nghiên cứu sinh hậu tiến sĩ tại khoa Sức khỏe dân số ở NYU Langone Health

2. Giặt ra trải giường thường xuyên

Khi tôi nói chuyện với ai đó về môi trường ngủ của họ, một trong những điều tôi thực sự ủng hộ là giặt ra trải giường. Nếu bạn không làm việc đó hàng tuần, hãy làm điều đó ít nhất hai tuần một lần. Trong một cuộc khảo sát của National Sleep Foundation, một trong những điều hàng đầu mà mọi người nói rằng họ thích trong phòng ngủ của họ là mùi của những tấm ra trải giường sạch sẽ, thơm tho.

— Bác sĩ Rachel Salas, chuyên gia về Y học giấc ngủ tại Đại học Johns Hopkins

3. Ngăn chặn tất cả các màn hình điện tử

Có những thụ thể đặc biệt ở võng mạc giúp chúng ta phân biệt giữa đêm và ngày, và những thụ thể này đặc biệt nhạy cảm với những bước sóng nhất định của ánh sáng trắng, ánh sáng xanh dương và ánh sáng xanh lá. Các nhà nghiên cứu đã tìm hiểu vấn đề này hơn một thập kỷ qua, và một số nghiên cứu đã được xuất bản cho thấy ánh sáng nhân tạo trong phòng—cho dù nó đến từ một chiếc điện thoại, TV hay màn hình máy tính—đều trở thành một phần của tín hiệu cảnh báo. Vì vậy, giữ cho phòng ngủ của bạn tối là rất quan trọng.

— Michael Twery, giám đốc của National Center on Sleep Disorders Research (Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu Rối loạn Giấc ngủ) tại National Institutes of Health (Viện Sức Khỏe Quốc Gia)

Một điều tốt khi không để TV trong phòng ngủ là nó không chỉ có khả năng tiềm tàng tác động đến giấc ngủ của bạn, mà bạn còn ít bị cám dỗ hơn. Nếu bạn xem TV ở phòng khách, lúc đó bạn sẽ có mốc thời gian để tự nhủ rằng, “Được rồi, tốt nhất tôi nên đi ngủ.”

— Bác sĩ Vikas Jain, chuyên gia về Y học giấc ngủ tại Northwestern Medicine

4. Thêm tiếng ồn nền

Âm thanh nền lớn có thể giúp hạn chế tiếng ồn ào cản trở giấc ngủ. Chúng tôi khuyên bạn nên sử dụng tiếng ồn trắng (white noise), trái ngược với những âm thanh ồn ào, một cái máy tạo tiếng ồn trắng hoặc tiếng ồn của cánh quạt tạo ra các loại âm thanh không đổi mà tâm trí có thể dễ dàng làm quen.

— Lisa Medalie, chuyên gia về Y học giấc ngủ hành vi tại Đại học Chicago

5. Giữ một chiếc đèn pin tiện dụng

Tôi muốn khuyên các bệnh nhân của tôi đi ngủ với một chiếc đèn pin trong tầm với để nếu họ phải thức dậy vào giữa đêm để đi vệ sinh, họ không phải bật tất cả đèn lên. Đèn pin hướng xuống dưới, vì vậy nó không làm chói mắt.

— Bác sĩ Rachel Salas, chuyên gia Y học giấc ngủ tại Đại học Johns Hopkins

6. Làm mát cơ thể

Khi thân nhiệt của bạn giảm xuống, đây là một trong những tín hiệu cho đồng hồ sinh học của bạn rằng đó là thời gian để ngủ. Để cho phòng ngủ của bạn quá ấm có thể làm mất sự cân bằng này, vì vậy hãy cân nhắc giữ nó trong khoảng từ 15.5 đến 20 độ (ND: nhiệt độ thích hợp với Tây) để có giấc ngủ tối ưu. Ngoài ra còn có tấm làm mát có thể được đặt trên nệm để điều chỉnh nhiệt độ chính xác hơn trong khi ngủ.

— Bác sĩ Vikas Jain, chuyên gia Y học giấc ngủ tại Northwestern Medicine

Hãy ngủ ở một nơi tối, mát mẻ. Nhiều lúc, mọi người cố gắng tiết kiệm tiền cho điều hòa, và họ sẽ điều chỉnh nhiệt độ trước khi đi ngủ để nó trở nên ấm hơn. Nhưng rất nhiều lần, điều đó có thể tác động tiêu cực đến giấc ngủ của bạn. Nếu bạn không muốn bật điều hòa, bạn luôn có thể điều chỉnh nhiệt độ bằng cách xài quạt. Ngay cả trong mùa đông, tôi sẽ sử dụng quạt không nhất thiết phải vì tôi nóng, mà vì nó đáp ứng hai mục đích: Thứ nhất là tôi sống ở thành phố, vì vậy nó hoạt động như một máy tạo tiếng ồn trắng, và thứ hai là cho mục đích nhiệt độ.

— Bác sĩ Rachel Salas, chuyên gia Y học giấc ngủ tại Đại học Johns Hopkins

• • •

(Trích đoạn 6 mục đầu tiên trong bài viết “12 cách để có giấc ngủ tốt hơn từ các chuyên gia” đã xuất bản trong Aloha Volume 14. Đặt mua Aloha magazine để đọc bản full tại link này >>> bit.ly/THDPmembership)

Tác giả: Jamie Friedlander
Biên dịch: Trần Đình Quân
Hiệu đính: Prana
Photo: Burak Karademir/Getty Images

*Jamie Friedlander: Cây bút tự do tại Chicago chuyên về sức khỏe tinh thần. Từng viết cho Words in The Cut, VICE, SUCCESS Magazine, Chicago Tribune…

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha của THĐP để trau dồi kiến thức trí tuệ, những nội dung được chọn lọc chỉ có tại THĐP ➡️ bit.ly/THDPmembership
🎯 All Volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Terence McKenna và những thông điệp huyền thoại

4

Terence McKenna là ai?

Terence McKenna là một nhân vật đáng để tìm hiểu, có thể nói Terence McKenna là một huyền thoại trong cộng đồng psychedelics. Sinh ra ở Mỹ vào năm 1946 và mất đi năm 2000, Terence McKenna là một nhà nghiên cứu về các loại dược liệu thiên nhiên, nhà triết học, nhà văn, và nghệ sĩ.

Terence McKenna có ảnh hưởng lớn trong các lĩnh vực như ethnobotany (khoa học về mối quan hệ giữa con người và cây cỏ trong các nền văn hóa cổ truyền), chất thức thần, và các hệ thống tư duy thần bí. Nhưng nói vậy thôi là chưa đủ, Terence McKenna là một kẻ “lạ” trong thế giới khoa học và tâm linh, đó chính là cái hay của Terence McKenna.

Terence McKenna

Một trong những đóng góp nổi bật của Terence McKenna là việc nghiên cứu và quảng bá về psylocibin, một chất có trong một số loại nấm mà có thể gây ra trạng thái tâm thức được biến đổi. Terence McKenna cũng nổi tiếng với việc tìm hiểu về DMT, một chất thức thần mạnh có trong cây Ayahuasca.

Terence McKenna

Terence McKenna còn có những quan điểm độc đáo về thời gian, công nghệ và vũ trụ, thể hiện qua lý thuyết “Timewave Zero” của mình. Theo lý thuyết này, thời gian không phải là một đại lượng tuyến tính, mà là có tính chu kỳ và có những “điểm nút” hoặc sự kiện quan trọng sẽ xảy ra theo một quy luật nhất định.

Khoảng thời gian cuối đời, Terence McKenna cũng đưa ra nhiều luận điểm về sự tương tác giữa con người và công nghệ. Terence McKenna có ảnh hưởng trong cả cộng đồng khoa học và tâm linh. Terence McKenna là một kết nối giữa các lĩnh vực nghiên cứu khác nhau, từ khoa học đến triết học và huyền học, giúp chúng ta mở rộng hiểu biết và nhìn nhận thế giới theo cách mới mẻ.

Ngồi nghe Terence McKenna nói chuyện là như ngồi trong một cuộc phiêu lưu tri thức, từ khoa học đến tôn giáo, từ triết học đến pop-culture. Ông là một kiểu người có thể kết nối những điểm xa xôi trên bản đồ tri thức của loài người.

văn hóa

Terence McKenna là một cái tên không thể không nhắc đến khi nói về khả năng diễn thuyết. Terence McKenna không chỉ là một nhà nghiên cứu hay nhà triết học, mà còn là một người kể chuyện xuất sắc. Khi Terence McKenna nói, mọi người ngồi lại và lắng nghe, không chỉ vì những gì Terence McKenna nói có giá trị, mà còn vì cách ông diễn đạt.

Terence McKenna có vốn từ ngữ phong phú và biết cách sử dụng nó một cách tinh tế. Điều này không chỉ làm cho Terence McKenna trở nên thuyết phục, mà còn giúp Terence McKenna tạo nên những bức tranh tinh thần, những “thước phim” trong đầu người nghe. Terence McKenna dùng từ ngữ như một loại công cụ để khai phá và thể hiện những ý tưởng phức tạp, từ các hiện tượng thiên nhiên cho đến các vấn đề tâm linh hay triết học.

Và điều quan trọng nữa, Terence McKenna có khả năng kết nối với khán giả của mình. Terence McKenna không đứng ở một nền tảng cao và “giảng dạy”; Terence McKenna chia sẻ, truyền đạt, và giao tiếp. Terence McKenna biết cách đưa người nghe từ điểm A đến điểm Z mà không làm họ cảm thấy mất hút hay ngớ ngẩn. Terence McKenna rất giỏi đem lại cái nhìn tổng quan, đồng thời cũng chăm chút từng chi tiết nhỏ.

Không ngạc nhiên khi ông đã trở thành một trong những diễn giả quan trọng của thời đại, với hàng loạt bài giảng và cuộc phỏng vấn đã được ghi lại. Mỗi lần Terence McKenna nói, đều có cái gì đó mới mẻ, cái gì đó khiến người nghe muốn tìm hiểu thêm, muốn khám phá và phát triển.

Nói chung, khả năng diễn thuyết của Terence McKenna là một sự kết hợp giữa trí tuệ sâu sắc, vốn từ ngữ đa dạng và khả năng đọc vị và tương tác với khán giả.

Terence McKenna cũng giống như một dấu hiệu nhắc nhở chúng ta về khả năng vô tận của tâm trí và tinh thần, một cầu nối giữa vật chất và linh hồn. Nếu bạn muốn tìm hiểu sâu về việc hòa quyện giữa phương Đông và phương Tây, thì Terence McKenna không phải là cái tên để bỏ qua.

Những trích dẫn chọn lọc hay nhất từ Terence McKenna

“Việc đọc đối với cuộc sống cũng giống như cuộc sống đối với cái chết.”

“Thiên nhiên không câm, chỉ có loài người là điếc.”

“Nhiệm vụ của người nghệ sĩ là giải cứu linh hồn loài người. Nếu nghệ sĩ không thể tìm ra được con đường thì con đường không thể được tìm thấy.”

“Chỉ có những người điên và các shaman là những người tạo ra thực tại cho chính họ.”

“Bản chất có tính cú pháp của thực tại, bí mật đích thực của phép màu, là thế giới được tạo ra bởi từ ngữ. Và nếu bạn biết được điều đó, bạn có thể tạo được bất cứ thứ gì bạn muốn. Nếu thế giới được tạo ra bởi ngôn ngữ, thì bạn có thể hack nó như bạn hack một đoạn mã lập trình.”

“Không có ai quá giác ngộ tới nỗi không cần phải cải tiến chính mình.”

“Sự thay đổi đang tăng tốc. Phát minh, liên kết, sự phác họa của những ý tưởng, toán học, thuật toán, những cơ chế xã hội… Tất cả những thứ này đều đang tăng tốc dữ dội mà không nằm dưới sự kiểm soát của bất kỳ ai. Không phải nhà thờ Công giáo, không phải đảng cộng sản, không phải IMF. Không có ai kiểm soát quá trình này. Lịch sử thú vị là cũng vì thế. Nó là một chuyến xe lửa chở hàng trong đêm đen giông tố.”

“Lo lắng là hoang đường. Bạn không biết đủ để lo lắng.”

“Cái giá để làm một người tỉnh trí trong xã hội này là một cảm giác lạc loài dù ít hay nhiều.”

“Nếu bạn muốn có một người thầy, hãy thử một dòng thác, hay một cây nấm, hay một vùng thiên nhiên núi rừng, hay một bờ biển giông tố. Đó mới là nơi hành động hiện hữu.”

“Bạn không trần truồng khi bạn cởi quần áo ra. Bạn vẫn còn mặc trên người những giả định, những thành kiến, những sợ hãi, những ảo tưởng, hoang tưởng. Khi bạn rũ bỏ cái hệ điều hành này, căn bản thì khi đó bạn mới thật sự trần trụi trước sự suy xét của tâm trí.”

“Rõ ràng, chỉ có hai cơn khủng hoảng: tâm thức và định kiến. Chúng ta có được sức mạnh của công nghệ, kĩ năng kiến trúc cần thiết để cứu lấy hành tinh, để chữa bệnh, để cứu đói, để chấm dứt chiến tranh; Nhưng chúng ta thiếu đi một tầm nhìn sáng suốt, thiếu đi cái khả năng thay đổi tư duy. Chúng ta phải lập trình lại chính mình sau 10000 năm của những hành vi sai trái. Và, nó không đơn giản.”

“Lịch sử đang biến thành một chuyến đi khủng khiếp, chắc chắn. Và khi không có được niềm tin vào một giai đoạn chuyển dịch siêu việt, tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ có khuynh hướng bị tuyệt vọng, hoảng sợ, và hướng đến chủ nghĩa hư vô. Và tôn giáo đã thất bại. Họ chỉ có thể hình dung được một sự chuyển biến giai đoạn là tận thế, như Ragnarok, thời kì hoàng hôn của các vị thần.

Nó không phải như vậy! Chúng ta đang tiến gần đến thời điểm của một nền văn minh đích thực lần đầu tiên trong lịch sử. Khi mà con người lúc đó thật sự đối xử với nhau bằng sự tôn trọng. Khi mà thật sự có một nơi được tạo ra để người ta chúc mừng sự khác biệt của mọi người. Khi chúng ta thật sự cảm thông được những khổ đau của những người xung quanh, và có phản ứng với những điều đó.

“Chúng ta phải thấy được cuộc sống là một cơ hội. Bạn đang làm gì với nó? Bạn có sợ nó không? Một số người sống cuộc đời họ như thể tất cả những gì họ đang làm là dàn cảnh cho cái chết của mình. Họ muốn nó phải xảy ra trong một ngôi biệt thự lớn, với một bãi cỏ xanh được cắt tỉa cẩn thận, một khu vườn rộng nhiều héc ta bao quanh. Họ muốn chết trong một căn phòng chứa đầy những tác phẩm nghệ thuật quý giá.

Họ muốn những đứa con thừa kế đáng yêu có bổn phận phải có mặt đầy đủ khi họ phán truyền những trí tuệ cuối cùng. Và họ đã bỏ ra suốt cuộc đời để dựng một màn kịch về sự qua đi của họ. Và tất nhiên bạn phải làm việc rất vất vả, vì bạn cần phải làm ra tiền để mua căn nhà đó. Bạn phải đẻ ra những đứa con này, giáo dục chúng những giá trị của bạn để sau này chúng không đâm sau lưng bạn, không hư đốn…

Bạn phải tạo ra được sự trung thành, những sở hữu, quyền lực, tất cả những thứ này và sau đó, bạn sẽ không chết trong một cái mương, vô danh, bị bỏ rơi, bạn biết đó… Nhưng theo khía cạnh khác, cuộc sống đó có chất lượng như thế nào?”

“Tất cả chúng ta phải cố gắng hiểu được “điều gì đang xảy ra”. Chúng ta cần phải cố gắng hiểu được điều gì đang xảy ra, và trong cái quan điểm khiêm nhường của tôi, các ý thức hệ chỉ đang chặn lối bạn. Không có ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Không phải Phật tử, không phải Ki Tô hữu, không phải các nhà khoa học của chính phủ, không phải… bạn biết đó, không ai hiểu điều gì đang xảy ra. Vậy thì quên những cái ý thức hệ đi. Nó phản bội. Nó giới hạn. Nó lừa dối.

Hãy xử lý cái dữ liệu sống. Hãy tin vào chính bạn. Không có ai thông minh hơn bạn. Và nếu họ thông minh hơn thì sao? Những hiểu biết của họ có làm cho bạn được gì không? Người ta đi lòng vòng và nói “ờ, tôi chẳng hiểu gì về vật lý lượng tử, nhưng đâu đó có người nào đó hiểu nó.” Đó không phải là một thái độ lành mạnh cho lắm hướng đến việc duy trì những trí tuệ trong vật lý lượng tử.

Hãy tự trau dồi thông tin. Tự trau dồi thông tin nghĩa là gì? Nó có nghĩa là vượt qua và ngừng tin vào các ý thức hệ. Hãy đi đến những trải nghiệm trực tiếp. BẠN nghĩ gì khi bạn đối diện với một thác nước? BẠN nghĩ gì khi bạn làm tình? BẠN nghĩ gì khi bạn dùng nấm? Tất cả những thứ khác chỉ là những lời đồn đại không thể xác định, vô dụng, và có khả năng chỉ là dối trá. Vậy thì, hãy giải phóng bản thân từ ảo tưởng của xã hội. Hãy chịu trách nhiệm với những gì bạn nghĩ, và những gì bạn làm.”

“Internet có khả năng thay đổi cuộc đời hơn nhiều một cuộc xâm lăng từ người ngoài hành tinh, thú vị hơn nhiều một sự biến đổi trái đất. Internet đang ở đây. Thông tin là sức mạnh, và nó không phải là sức mạnh mang tính tạo dựng, nhưng là một sức mạnh có khả năng xóa tan đi những gì đã được tạo dựng.”

“Khoa học sẽ nói với bạn rằng những điều duy nhất đáng mô tả là những hiện tượng có thể được thí nghiệm lặp đi lặp lại.”

“Chúng ta đã lên được mặt trăng, vẽ được biểu đồ độ sâu đại dương và hạt nhân nguyên tử. Nhưng chúng ta vẫn còn sợ nhìn vào nội tâm của chính mình vì chúng ta cảm nhận được đó là nơi mọi mâu thuẫn tồn tại.”

“Tôi nghĩ người ta thật là thích những cuộc hành trình. Người ta thích tìm kiếm những câu hỏi. Nhưng nếu bây giờ bạn gợi ý với họ là giờ phút kiếm tìm đã chấm dứt và việc làm bây giờ là đối mặt với câu trả lời, đó mới chính là thách thức.”

“Chúng ta phải nhận ra được là thế giới không phải là một thứ đã được nặn hình hoàn tất, trong đó chúng ta là những người cảm nhận đi qua nó như những người tham quan một viện bảo tàng. Thế giới là cái chúng ta tạo ra qua việc cảm nhận.”

“Nếu sự thật có thể được nói ra và được hiểu, nó sẽ được tin.”

“Tôi không tin ý thức được sản sinh ra trong não bộ hơn gì những chương trình TV được sản xuất ra từ cái TV. Cái hộp nó quá nhỏ.”

“Nền văn minh Tây Phương là một khẩu súng đã gài đạn chĩa vào đầu hành tinh này.”

“Nếu cụm từ “Quyền được sống, tự do, và mưu cầu hạnh phúc” không bao gồm quyền được khám phá tâm thức của chính bạn, vậy thì Bản Tuyên Ngôn Độc Lập không xứng đáng với loại giấy được làm từ lá cần sa / gai dầu (hemp) nó được viết trên đó.”

“Tương lai của giao tiếp là tương lai của sự tiến hóa của linh hồn con người.”

“Một phụ nữ miền Đông Bắc New York hoặc ở Malibu có một đứa con. Đứa bé đó sẽ có ảnh hưởng tiêu cực lên môi trường từ 800 tới 1000 lần một đứa bé sinh ra ở Bangledesh. Chúng ta giảng về việc ngừa thai ở đâu? Bangledesh.”

“Thiên nhiên không đơn giản chỉ là những chuyến bay của các nguyên tử qua những trường điện từ. Thiên nhiên không trống rỗng, không là những vật chất vô hồn đần độn như chúng ta được kế thừa từ vật lý hiện đại. Ngược lại, nó là một cái trí thông minh có một không hai.”

“Cái gì làm mờ mắt chúng ta, hay cái gì làm cho những tiến triển lịch sử khó xảy ra, chính là sự thiếu ý thức về sự vô minh của chúng ta.”

“Cơn ác mộng của bất cứ chính quyền nào trên thế giới là một triệu người biểu tình xuống đường ngay trung tâm thành phố. Không ai có thể nói không với một triệu người trên đường.”

“Khả năng tự hủy diệt bản thân là hình ảnh phản chiếu lại trong gương khả năng tự cứu lấy bản thân, điều đang thiếu là một tầm nhìn sáng suốt về việc nên làm gì.”

“Hãy tưởng tượng nếu người Nhật đã thắng trong Thế Chiến II, chiếm được nước Mỹ, và đưa vào một thứ thuốc quỷ quái làm cho người bình dân Mỹ phải bỏ ra 6 tiếng rưỡi 1 ngày tiêu thụ hết mọi tuyên truyền kẻ địch. Nhưng đây thực sự đã xảy ra. Không phải bởi người Nhật, nhưng bởi chúng ta. Đây là TV. 6 tiếng rưỡi một ngày! Trung bình!”

“Tận thế không phải là điều gì đó sẽ đến. Tận thế đã đến rồi ở nhiều nơi trên hành tinh này, và chỉ vì chúng ta sống trong một cái bong bóng của những đặc quyền tiện nghi và chúng cách ly với thế giới nên chúng ta vẫn còn đang tận hưởng những xa xỉ từ việc chờ đợi tận thế. Nếu bạn đi tới Bosnia hay Somalia hay Peru hay hầu hết các nước nghèo trên thế giới bạn sẽ thấy tận thế đã xảy ra rồi.”

“Ai là người có quyền nói cái gì thật và cái gì giả? “Thật” là một sự phân biệt của một tâm trí thiên vị. Ý tôi là, chủ nghĩa thực nghiệm thiên vị cũng có giá trị phần nào, cho tới khi người ta khám phá ra vật lý lượng tử 70 hay 80 năm trước đã tiết lộ một bí mật rằng nền tảng của sự thật chỉ là phòng chơi dưới tầng hầm!”

“Chúng ta đã bị lồng vào khung bởi những lập trình xã hội. Xã hội là một sự mê man tập thể, và khi bạn bước ra khỏi sự mê man tập thể này bạn sẽ thấy được bản chất thật của nó.”

“Cái chúng ta đang tìm là những ý tưởng có kích thước trung bình, không quá nhỏ đến mức không đáng kể, và không quá lớn đến mức không thể thấu hiểu nỗi.”

“Có một dạng đối thoại đang diễn ra giữa một vài cá nhân và tổng thể toàn bộ kiến thức loài người và… không gì có thể ngăn nó được.”

“Có thể sẽ có một số người có ham muốn kiểm soát, nhưng ham muốn kiểm soát có nghĩa là nhận lấy một sự trầm trọng vào người. Nó giống như cố gắng kiểm soát một giấc mơ.”

“Thế giới mà chúng ta cảm nhận chỉ là một phần rất nhỏ của thế giới mà chúng ta có thể cảm nhận, nó cũng là một phần rất nhỏ của toàn bộ thế giới.”

“Nhiều người cho tôi là một guru vì tôi đã từng trải nghiệm thức thần khá nhiều, nhưng không, tôi chỉ là một nhân chứng. Tôi chỉ là một nhân chứng.”

“Người ta đã trở nên quá xa lạ với chính linh hồn của họ đến nỗi khi họ gặp nó họ nghĩ là nó đến từ một hệ mặt trời xa xăm nào đó.”

“Chúng sẽ chỉ chơi với nửa bộ bài chừng nào mà chúng ta vẫn còn chịu để cho chính quyền và khoa học độc đoán việc nơi sự tò mò của con người có thể để ý tới một cách hợp pháp và nơi nó không thể.”

“Chúng ta không thể mong vượt qua được cầu vồng chỉ qua việc ăn năn hối lỗi; nó sẽ không đủ đâu.”

“Vật lý mới là vật lý về ánh sáng. Ánh sáng được kết hợp bởi Photons, Photons thì không có phản-hạt (antiparicle). Đây có nghĩa là không có nhị nguyên trong thế giới của ánh sáng.”

“Một người phải nhận ra rằng chuyện này chưa bao giờ được nói tới, việc nếu một người di chuyển ở vận tốc ánh sáng thì sẽ không còn thời gian nữa.”

“Chúng ta hãy tuyên bố rằng thiên nhiên phải được hợp pháp hoá. Mọi loại cây phải được hợp pháp hóa. Ý tưởng cho rằng có những loại cây bất hợp pháp thật là ghê tởm và nực cười.”

“Chúng ta phải dừng lại việc tiêu thụ văn hóa. Chúng ta phải kiến tạo ra văn hóa. Đừng xem TV, đừng đọc tạp chí, đừng nghe luôn cả radio. Tạo ra chương trình của riêng bạn. Và nếu bạn đang lo về Michael Jackson hay Bill Clinton hay một người nào khác, thì tâm sức của bạn đã bị làm cho yếu đi. Bạn tập trung vào những biểu tượng. Những biểu tượng được dựng lên bởi thế giới truyền thông.

Bạn muốn mặc như X, có đôi môi như Y… Những suy nghĩ này chính là bã đậu, là sự đánh lạc hướng của văn hóa. Cái gì thật chính là bạn, bạn của bạn, là những cơn phiêu, những lúc đạt đỉnh, là niềm tin, những kế hoạch, những nỗi sợ hãi. Và, họ đã nói không, bạn không quan trọng, bạn là thứ yếu – kiếm một tấm bằng, kiếm một công việc, kiếm cái này, kiếm cái kia, và bạn trở thành một tay chơi.

Bạn chẳng muốn chơi trò chơi này đâu. Cái bạn muốn là giành lại tâm trí của mình, đưa nó tránh xa bàn tay của những tên kĩ sư văn hóa, những người muốn biến bạn trở thành tên ngốc nửa mùa tiêu thụ hết tất cả mọi thứ rác rưởi được sản xuất ra từ xương máu của một thế giới đang chết.”

“Có ánh sáng ở cuối đường hầm. Vấn đề là cái đường hầm đó nằm sau tâm trí của bạn. Và nếu bạn không đi đến đằng sau tâm trí của mình thì bạn sẽ không bao giờ thấy được ánh sáng nơi ở cuối đường hầm. Và một khi bạn đã thấy được nó, nhiệm vụ của bạn là đưa nó vào chính mình và người khác. Lan truyền nó như một thực tại. God đã không nghỉ ngơi, về hưu ở tầng trời mật độ 7, God là một châu lục đã bị thất lạc trong tâm trí con người.”

“Vũ trụ là một bài kiểm tra trí thông minh.”

“‘Thuốc’ (“drug”) là một danh từ đã làm ô nhiễm cái giếng ngôn ngữ. Một trong những lý do mà chúng ta gặp phải vấn đề có liên quan tới thuốc là vì chúng ta không có được một hệ thống ngôn ngữ thông minh để nói về nhiều loại chất, cây cỏ khác nhau, những trạng thái thức thần của tâm trí, những trạng thái êm dịu của tâm trí, những trạng thái hưng phấn kích thích…

Chúng ta sẽ không thể hiểu được những vấn đề này và những cơ hội mà nhiều hoạt chất mang lại trừ khi chúng ta biết dọn dẹp hệ thống ngôn ngữ của mình. Thuốc là một danh từ đã được dùng bởi các chính phủ để khiến chúng ta không thể nào có thể tư duy một cách sáng tạo được về các hoạt chất, và tình trạng lạm dụng, và mức cung ứng, vân vân và vân vân.”

“Nếu thế giới là mã code, thì nó có thể bị hack. Nó cho phép pháp thuật, bởi vì nó nói: Đằng sau những quy luật vật lý là một tầng sâu hơn, và nếu bạn có thể chạm đến tầng sâu hơn đó, bạn có thể tạo ra những thay đổi ở đó.”

“LSD phá tung cái địa miền tư sản táo bón tồi tàn như một thiên sứ của kỷ nguyên thức thần mới. Chúng ta chưa từng bao giờ giống thế trước đó, và sẽ không bao giờ, bởi LSD đã chứng minh, ngay cả với những kẻ nghi ngờ, rằng những tòa lâu đài trên thiên đàng và những khu vườn dưới địa đàng nằm trong mỗi và mọi người chúng ta.”

“Tôi nghĩ rằng nếu bạn đi xuống mồ mà chưa từng trải qua trải nghiệm thức thần (psychedelic experience) thì cũng giống như bạn đi xuống mồ mà chưa từng quan hệ tình dục.”

“DMT là chất thức thần mạnh nhất mà ta có. Nếu còn có thứ gì mạnh hơn thế nữa, tôi không muốn biết nó. Tôi nói, ‘Trời ơi, nếu bạn có thể được nén nhiều hơn nữa, để nó tránh xa tôi ra.’ Chỉ vậy thôi, nó là thứ mạnh nhất. Nó cũng là loại nhanh nhất. DMT khi được tiêu thụ bởi đa số, trở bạn về hiện trạng bình thường dưới 10 phút. Dưới 10 phút! Rồi, điều này khá thú vị bởi vì những người nghĩ rằng chẳng có gì hết thật ra nên đầu tư 10 phút để tìm ra sự thật.

Một “chuyến đi” dưới 10 phút đáng giá 20 năm dược lý học, nghệ thuật học, sử học, tâm lý học và tất cả mấy cái học khác. Bởi vì khi đó bạn chỉ biết nói, “OK, tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi” Một điều rất thú vị khác về DMT là, nó xuất hiện một cách tự nhiên trong não bộ con người. Ờ, chuyện gì đang xảy ra đây? Ông ấy nói nó là thứ thuốc mạnh nhất, nhanh nhất, là một thứ thuốc tự nhiên nhất?

Nó có nghĩa là, bạn biết đó, bạn không phải căng buồm vào 3-hydroxy-4peridal-enmethylmarubyshtick hay đại loại gì đó để bước vào cõi lạ lùng. Không – một sản phẩm trao đổi chất trong cơ thể, cần chỉ 10 phút để trải qua sự lột trần và dịu mát, là thứ mạnh nhất trong tất cả.”

“Nó có nghĩa là gì khi thứ ảo giác thức thần mạnh nhất là một hoạt động trao đổi chất bình thường trong cơ thể người?”

“Chất thức thần bị cấm không phải là vì một chính phủ tốt bụng lo rằng bạn có thể nhảy khỏi cửa sổ từ lầu ba. Chất thức thần bị cấm bởi vì nó làm tan biến đi các cấu trúc nhận định và những kiểu mẫu hành vi được xã hội áp đặt, và quá trình xử lý thông tin. Nó mở bạn ra tới cái khả năng rằng mọi thứ bạn biết đều sai.”

“Đời vẫn đẹp nếu không có các chất thức thần. Chất thức thần chỉ đơn giản khiến bạn ý thức được điều đó là chính, dẫn bạn vào đi sâu hơn vào cuộc đời là phụ. Sự khẳng định của chất thức thần không phải là sự khẳng định của một lập trường ý thức hệ, hay một góc độ luân lý. Nó là sự khẳng định của chính sự tồn tại của cái đẹp.

Sự theo đuổi psychedelics chính là sự theo đuổi cái đẹp. Sử dụng psychedelics là một tôn giáo của cái đẹp thanh cao, để biết được rằng nó có tồn tại, và sống trong cái bóng của sự hiểu biết đó chính là một sự chuyển hóa. Nó mang chúng ta và phần còn lại của tiến hóa về phía trước.”

Soạn & Dịch: Huy Nguyen

Xem thêm

Tat Tvam Asi: BẠN chính là NÓ — BẠN là điều bạn đang tìm kiếm

(Trích) Và như đã trình bày ở trên, Tat tvam asi, BẠN chính là NÓ, thì thật ra cuộc đời này cũng chỉ là một giấc mơ của BẠN mà thôi, không ai khác. Đó chính là bí mật vĩ đại nhất của cuộc đời mà mọi tôn giáo chân chính muốn hướng bạn tới, cho dù bạn có thích hay không thích.

• • •

Thế lực KHỔNG LỒ

Tôn giáo là một “thế lực” KHỔNG LỒ bao trùm nhân loại từ cổ chí kim. Tôn giáo có khả năng liên kết con người, định hướng lối sống cho con người mạnh hơn bất kì thể chế chính trị nào. Chính trị giải quyết những vấn đề bên ngoài, bề nổi của tảng băng. Tôn giáo giải quyết vấn đề bên trong, bề chìm, gốc rễ, những vấn đề về đạo đức, niềm tin, trí tuệ, phẩm hạnh, hành vi… của con người.

Theo thống kê 2020 trên Wiki thì nhóm người phi tôn giáo/bất khả tri/vô thần chiếm 14% tổng số. Điều đó có nghĩa là 86% dân số trên Trái Đất có tin theo một tôn giáo nào đó. Dưới đây là 4 tôn giáo lớn nhất thế giới:

• Kitô giáo: 2.3 tỉ người – 29%
• Hồi giáo: 1.9 tỉ người – 24%
• Ấn Độ giáo: 1.1 tỉ người – 14%
• Phật giáo: 506 triệu người – 6%

screenshot-en.wikipedia.org-2020.05.21-15_37_40

Source

Riêng tại Việt Nam,

“Đến thời điểm Tổng điều tra năm 2019, có 16 tôn giáo được phép hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam. Tổng số có 13.2 triệu người theo tôn giáo, chiếm 13.7% tổng dân số cả nước. Trong đó, số người theo “Công giáo” là đông nhất với 5.9 triệu người, chiếm 44.6% tổng số người theo tôn giáo và chiếm 6.1% tổng dân số cả nước. Tiếp đến là số người theo “Phật giáo” với 4.6 triệu người, chiếm 35% tổng số người theo tôn giáo và chiếm 4.8% dân số cả nước. Các tôn giáo còn lại chiếm tỷ trọng nhỏ.” (source)

Tại sao đại đa số mọi người (86%) trên thế giới lại tin theo một tôn giáo nào đó? Họ tìm kiếm điều gì ở tôn giáo? Mục đích sau cùng các tôn giáo hướng đến là gì? Rõ ràng, câu trả lời chính là: Hạnh Phúc đích thực viên mãn / God (Thượng Đế) / Thực Tại Tối Hậu Tuyệt Đối (Phật giáo gọi “Nó” là Niết Bàn).

“God” có vô vàn tên gọi khác nhau trên khắp thế giới. Danh sách dưới đây chỉ liệt kê ra một số danh xưng, thuật ngữ, bản chất phổ biến nhất tương xứng với chữ “God”. Bạn nào thấy còn thiếu sót có thể bình luận bổ sung.

Brahman, Shiva, Vishnu, Ishvara, Purusha, Hari, Bhagavan, Prana, Shakti, Ram, Om / Aum, The Father, The Mother, Đại Ngã, Đại Thể, Tâm Hồn, Chân Ngã, Chân Tâm, Chân Linh, Atman, Tình Yêu, The All, Vũ Trụ, Oneness, Nhất Thể, The One, Cái Một, The Absolute, Trí Thông Minh Vô Hạn, Trí Thông Minh Tối Thượng, Đấng Hằng Hữu, Đấng Từ Bi, Phật Tánh, Niết bàn, Chân như, Cái Toàn Thể, Sat-Chit-Ananda (Hiện hữu – Ý thức – Phúc lạc), Tâm thức (Consciousness), Ý thức Thuần khiết (Pure Awareness), The Creator, Tạo Hóa, Hóa Công, Đạo, Đức, Thái Cực, Shen, Thượng Đế, Thiên Chúa, The Lord, The Light, the Alpha and the Omega, Allah, Thực tại tối hậu, Ông Trời, Trời Đất, Thiên Nhiên, Tự Nhiên, Bất Nhị, Toàn Năng, Toàn Tri, Toàn Hiện, Thần Khí, Supreme Being, YHWH, Elohim, Aluna, Adonai, Yahweh, Jehovah, El, Elyon, Abba, Eternal One, Baha, Thiêng Liêng, Trí Tuệ, Chân Lý Tuyệt Đối, Hu, The Real…

>>> Personal God (cá nhân) vs. Impersonal God (phi cá nhân) | Huy Nguyen

Tat Tvam Asi

Một trong 4 đạo lý / chân lý cốt lõi của kinh thư Vệ-đà (kinh thư cổ xưa nhất của loài người) được truyền đạt trong Áo Nghĩa Thư (Upanishads) qua câu Đại Ngôn (Mahavakyas, Great Sayings) đó là: TAT TVAM ASI. (Tiếng Anh: You are That. Tiếng Việt: Bạn chính là Nó / Cái Đó.) Ý nghĩa của câu nói này là Chân Ngã (bản chất đích thực của mỗi người), trong trạng thái nguyên thủy, tinh khiết của nó, thì hoàn toàn tương đồng với Thực Tại Tối Hậu (aka God), nền tảng và nguồn gốc của mọi hiện tượng.

Bài viết này sẽ chỉ nói về “Tat Tvam Asi”. Tuy nhiên 3 Đại Ngôn còn lại là:

• Bát nhã là Brahman (prajñānam brahma)
• Chân Ngã là Brahman (ayam ātmā brahma)
• Ta là Brahman (aham brahmāsmi)

“Đôi mắt tôi dùng để nhìn God cũng chính là đôi mắt God dùng để nhìn tôi.” — Meister Eckhart (Nhà huyền môn Công giáo nổi tiếng)

Điều này có nghĩa là gì? Nó có nghĩa là: BẠN cũng chính là điều bạn đang tìm kiếm. Bạn không cần phải tìm đâu xa xôi bên ngoài. Mọi thứ bạn cần đều nằm bên trong. Thậm chí, một kết luận có thể được rút ra rằng việc tìm kiếm là không cần thiết nữa. Bởi vì BẠN đã chính là Nó rồi, đã đang và sẽ luôn như vậy, thường hằng bất biến, bất sinh bất tử, không bao giờ có thể là gì khác, miễn nhiễm với mọi đau khổ, hiện tượng.

Một khi bạn nhận biết, hiểu ra, giác ngộ, nhớ lại được sự thật quan trọng nhất này, câu trả lời chính xác cho câu hỏi “Ta là ai?”, thì bạn có thể nói lời vĩnh biệt với đau khổ. Đau khổ chỉ có thể xảy ra cho thân xác, bản ngã hay tâm trí, chúng không phải là bản chất con người thật của bạn.

Giống như trong rạp chiếu phim, bạn không phải là một nhân vật nào đó được phóng chiếu lên màn ảnh (the screen), Chân Ngã chính là “màn ảnh”, “không gian” tâm thức, ý thức thuần khiết nơi mọi thứ được hiện lên. Không cần biết có những gì được phóng chiếu lên màn ảnh, chúng chỉ là những hiện tượng, danh sắc vô thường đến rồi đi, màn ảnh là thứ bất biến, không bao giờ thay đổi, không bao giờ bị ảnh hưởng. Nguồn gốc của đau khổ chính là sự vô minh không biết mình thật sự là ai, là gì, dẫn tới sự đồng hóa sai lầm với thân xác, tâm trí, bản ngã.

Những điều tôi vừa nói không phải chỉ là lý thuyết suông trên sách vở, mà là điều để trực tiếp trải nghiệm, thực chứng. Tôi thật sự khuyến khích bạn làm điều đó. Đừng tin vào bất cứ lý thuyết tôn giáo tâm linh nào nếu bạn chưa thật sự trực tiếp chứng thực nó. Các chất thức thần (nấm, LSD, DMT, ayahuasca…) có thể là một công cụ hỗ trợ đắc lực cho việc này nếu bạn biết sử dụng nó với tôn trọng và ý thức, trên triethocduongpho.net đã có rất nhiều bài viết về những đề tài này, nếu bạn vẫn chưa biết thì nó là một trong những đặc sản ở THĐP. Người tự dùng dao đâm chém chính mình thì lỗi không phải là ở con dao.

>>> [Bài dịch] Liệu chất thức thần có khả năng giúp chúng ta thức tỉnh?

Hoặc nếu bạn có quan điểm bảo thủ thì ngồi thiền là phương pháp truyền thống nhiều ngàn năm nay, ưu điểm của nó là an toàn hơn, nhưng khuyết điểm của nó là thời gian, nhiều khi bạn có thể phải mất nhiều năm, hay nhiều chục năm mới chứng thực được trạng thái bất nhị, vạn vật đồng nhất thể của thực tại tối hậu, khi không còn sự tách biệt giữa người quan sát và cái được quan sát, mọi thứ chỉ là Một.

>>> Hướng dẫn cơ bản cách ngồi thiền | Huy Nguyen (https://bit.ly/2VOUMdf)

“Cái hang bạn sợ bước vào đang nắm giữ kho báu bạn tìm kiếm.” — Joseph Campbell

“Siêu hình học đã là sự chỉ định của khoa học cho mọi hiện tượng không trọng lượng chẳng hạn như suy nghĩ. Nhưng khoa học vẫn chưa tìm ra được trong thí nghiệm bất cứ hiện tượng nào có thể được mô tả là rắn chắc, hay liên tục, hay một mặt phẳng, hay một đường thẳng… Nên chúng ta bây giờ bị bắt buộc phải kết luận rằng mọi hiện tượng đều là siêu hình; do đó, như nhiều người từ lâu đã suy luận — thích hay không thích — cuộc đời không là gì khác ngoài một giấc mơ.” — Buckminster Fuller

*Buckminster Fuller từng là chủ tịch Mensa (Cộng đồng những người có IQ cao nhất thế giới) từ 1974 tới 1983.

Trong giấc mơ vào ban đêm khi đang ngủ của mình, bạn tạo ra một thế giới hoàn toàn mới với đủ loại nhân vật tưởng chừng như tách biệt, nhị nguyên, nhưng nguồn gốc của tất cả những thứ đó chỉ là từ một tâm trí của chính bạn. Fractal (phân dạng) là đặc tính của thực tại, là dấu vân tay của Vũ Trụ. Nếu bạn chưa nhìn ra được chuyện này thì hãy để ý quan sát thiên nhiên bạn sẽ thấy. Theo đó, giấc mơ của cá nhân bạn cũng là dấu hiệu cho biết cuộc đời cũng là một giấc mơ của God, ở một mức độ to lớn vĩ mô hơn.

Và như đã trình bày ở trên, Tat tvam asi, BẠN chính là NÓ, thì thật ra cuộc đời này cũng chỉ là một giấc mơ của BẠN mà thôi, không ai khác. Đó chính là bí mật vĩ đại nhất của cuộc đời mà mọi tôn giáo chân chính muốn hướng bạn tới, cho dù bạn có thích hay không thích.

Cũng giống như trò chơi trốn tìm, chỗ trốn an toàn nhất chính là chỗ khó ngờ nhất. Và chỗ khó ngờ nhất để God ẩn nấp chính là trong Tâm Hồn bạn. Vì thế, cuộc đời là một giấc mơ mà trong đó God tự chơi trốn tìm với chính mình.

Niềm tin của bạn tạo ra thực tại của bạn, bởi vì đừng quên rằng thế giới bên ngoài chỉ là phản ánh lại thế giới bên trong. Nếu bạn tin vào chủ nghĩa duy vật vô thần, cho rằng cuộc đời, vũ trụ như một cỗ máy tất định cứng nhắc vô nghĩa, thì thực tại bạn trải nghiệm cũng sẽ y như vậy: tất định, cứng nhắc, vô nghĩa.

“Bản thể học (ontology) của chủ nghĩa duy vật dựa trên ảo tưởng rằng sự tồn tại, hiện thực trực tiếp của thế giới xung quanh ta, có thể được ngoại suy vào hạng tầng nguyên tử. Tuy nhiên, việc ngoại suy này là bất khả thi… Nguyên tử không phải là vật (things).” — Werner Heisenberg

>>> [THĐP Translation™] Các nhà vật lý lượng tử nói gì về chủ nghĩa duy vật (materialism) (https://bit.ly/2WHKVbq)

Nếu bạn tin vào duy tâm / duy thức, cho rằng tâm thức là nền tảng của mọi thứ, cho rằng cuộc đời là một giấc mơ uyển chuyển linh động, thì cuộc đời sẽ cho bạn thấy những dấu hiệu qua synchronicities (sự đồng nhịp), những “phép lạ” tưởng chừng bất khả, chỉ có thể xảy ra trong mơ.

“Ý thức (consciousness) không thể diễn giải được trong những thuật ngữ vật lý. Bởi ý thức là nền tảng tuyệt đối. Nó không thể được diễn giải trong thuật ngữ của bất cứ thứ gì.” — Erwin Schrödinger

Nền tảng của thực tại chỉ có thể là một trong hai: Hoặc là vật chất, hoặc là tâm thức, không thể cả hai, nửa mùa. Lựa chọn bên nào tùy thuộc vào thực tại bạn muốn trải nghiệm. Suy cho cùng, không có trải nghiệm nào là sai, mọi thứ đều phải trải qua những giai đoạn của nó, mọi thứ cuối cùng rồi cũng sẽ quy về một mối.

“Có ánh sáng ở cuối đường hầm. Vấn đề là cái đường hầm đó nằm sau tâm trí của bạn. Và nếu bạn không đi đến đằng sau tâm trí của mình thì bạn sẽ không bao giờ thấy được ánh sáng ở cuối đường hầm. Và một khi bạn đã thấy được nó, nhiệm vụ của bạn là đưa nó vào chính mình và người khác. Lan truyền nó như một thực tại. God đã không nghỉ ngơi, về hưu ở tầng trời mật độ 7, God là một châu lục đã bị thất lạc trong tâm trí con người.” — Terence McKenna

Tác giả: Huy Nguyen

Photo: Joshua Earle on Unsplash

[THĐP Translation™] Sức mạnh của sự tối giản – Cách đơn giản nhất để tiến bộ là loại trừ sao nhãng

1

E-T-3-1

Khi tôi tạo ra trang web đầu tiên của mình hơn 3 năm trước, tôi chẳng biết mình đang làm gì cả. Một cách tự nhiên, tôi nhìn vào những trang web, blogs khác xem họ thiết kế trang của họ thế nào để bắt chước. Tôi thấy nhiều trang có gắn các nút liên kết tới những mạng xã hội, email popups, quảng cáo, bình luận, và mọi chức năng khác. Ở cái nhìn đầu tiên, những thứ này dường như quan trọng. Sau cùng thì, rất nhiều trang để chúng và chúng có vẻ như là để phục vụ một mục đích.

Nhưng khi tôi tiếp tục chỉnh sửa thiết kế trang của mình, tôi đã thử xem chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi loại bỏ hết những phần không cần thiết: Không chạy quảng cáo, không để các nút liên kết mạng xã hội, loại bỏ phần sidebars, phần nội dung liên quan, và những thứ không tuyệt đối cần thiết.

Khi tôi gở bỏ từng phần, một chuyện buồn cười đã xảy ra. Người xem ít bị phân tâm hơn. Họ dành nhiều thời gian hơn để đọc những bài viết. Nhiều người đăng ký vào danh sách email hơn. Càng trở nên đơn giản, kết quả càng tốt hơn.

Nhưng nó không chỉ là ở trang web. Khi tôi đã được sáng mắt, tôi cũng đã để ý thấy tác động của sự tối giản trong những mặt khác của cuộc sống.

Sức mạnh của sự tối giản

Khi tôi còn nhỏ, tôi trông gầy nhom như một cọng giá. Là một vận động viên, tôi biết tôi cần phải trở nên mạnh hơn và tôi nghĩ mình cần phải lập ra một chương trình luyện tập tối ưu rốt ráo. Tôi đã bỏ ra nhiều giờ để cố nghĩ ra một sự kết hợp hoàn hảo các bài tập, mỗi tuần đều khác nhau. Sau khi áp dụng chương trình tập đó, kết quả chẳng mấy khả quan, tôi đã cho rằng lý do là vì mình đã bỏ lỡ những buổi tập. Tôi đã nghĩ rằng bí quyết của việc tăng cơ bắp và trở nên mạnh hơn là phải tăng thêm các bài tập.

Tôi đã mất 7 năm (tôi là một người học chậm), nhưng cuối cùng tôi cũng đã ngộ ra rằng câu trả lời là hoàn toàn trái ngược: Sự đơn giản.

Tôi bỏ chế độ tập luyện phức tạp, và tập trung vào những động tác nền tảng, và chỉ thực hiện 2 hoặc 3 bài tập mỗi buổi. Sức mạnh của tôi trong 4 tháng tăng nhiều hơn 4 năm trước. Cũng giống như trang web của mình, mọi thứ càng đơn giản thì hiệu quả càng tăng lên.

Từ website cho tới thể thao, sự đơn giản có thể tạo ra một khác biệt lớn. Nhưng trong cả trường hợp, kỹ năng của tôi không tăng lên chỉ sau một đêm. Thay vào đó, tôi tiến triển được là nhờ loại bỏ bớt những thứ khiến tôi bị phân tâm khỏi những điều quan trọng.

Sự cam kết gắn bó thuần thục những điều nền tảng, không phải các chi tiết, mới là thứ tạo ra sự khác biệt. Tôi nghĩ rằng nguyên tắc này có thể được áp dụng cho hầu hết mọi thứ trong cuộc sống.

Loại trừ những sao nhãng

Cách đơn giản nhất để trở nên tốt hơn là loại trừ những sao nhãng gây phân tâm.

  • Muốn chương trình phần mềm của bạn chạy nhanh hơn? Hãy xóa bỏ tất cả những dòng code không cần thiết.
  • Muốn cánh tay bạn mạnh hơn? Ngừng phí năng lượng vào những bài tập không liên quan.
  • Muốn nhiều người đọc blog của bạn hơn? Ngừng khiến họ phân tâm với các quảng cáo, nút links, pop-up.

Những lựa chọn này không liên quan đến việc có thêm những kỹ năng mới. Chúng chỉ đơn giản là loại bỏ những thứ đang gây xao nhãng khỏi điều cốt yếu. Học cách phớt lờ, gia giảm, và loại bỏ những lựa chọn không thiết yếu nhiều khi còn mang lại lợi ích như việc dạy bản thân đưa ra những lựa chọn tốt hơn.

Nguyên tắc này cũng áp dụng được cho việc sử dụng thời gian. Loại trừ những thói quen xấu và những nguồn tài nguyên phí phạm cũng giống như “hái những quả thấp” (dễ làm hơn, nên làm trước). Sự đơn giản trở nên khó khăn hơn khi bạn phải chọn một trong hai lựa chọn tốt, cả hai đều quan trọng như nhau. Phải rất lâu tôi mới học được điều này, chỉ vì bạn có thể dễ dàng dành thời gian cho điều gì đó không có nghĩa là nó cần thiết cho sự tiến bộ của bạn. Hãy quyết định xem điều gì là thật sự quan trọng với bạn và loại bỏ những thứ còn lại.

Đơn giản hóa những tùy chọn sẽ khiến bạn tốt hơn ngay lập tức bởi vì làm điều đúng đắn sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu bạn không bị vây quanh bởi những thứ bên lề. Cách đơn giản nhất để tiến bộ là loại trừ sao nhãng.

Tác giả: James Clear
Biên dịch: Prana

Photo: LA Johnson/NPR

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha của THĐP để trau dồi kiến thức trí tuệ, những nội dung được chọn lọc chỉ có tại THĐP ➡️ bit.ly/THDPmembership
🎯 All Volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP