13.5 C
Da Lat
Thứ Sáu, 16 Tháng 1, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 51

Tình yêu và sự hoàn hảo

Thế giới thật kỳ lạ làm sao! Kẹo ngọt lịm bây giờ ăn thấy đắng, kẹo đắng nào giờ cũng có vị ngọt. Một nghịch lý khác thường đã ăn sâu vào suy nghĩ giản đơn của chúng ta về cuộc sống, về tình yêu. Chúng ta thường liên tưởng socola chỉ ngọt, cafe chỉ đắng do bản chất, mà chúng ta chưa nhìn kỹ cách thưởng thức ra sao để thoả mãn nhâm nhi tận hưởng. Hoá ra đâu phải chỉ dựa vào cảm tính hoặc mỗi lý trí để ngậm một ngụm cafe ngon. Cafe ngon cần cả sự kết hợp hài hoà giữa tình và lý, và tình yêu cũng vậy.

Con người hay chọn người yêu theo một tiêu chuẩn: thấy hợp thì phụ thuộc vào cảm xúc, không hợp thì tại lý trí. Để rồi yêu nhau chưa được vài năm thì mau nản nhanh chán, rồi tiếp tục một mối tình hời hợt, và rồi vòng tròn cứ quay đi quay lại luẩn quẩn. Không lạ gì khi con người lạm dụng tình yêu như một chất kích thích ngọt ngào, sử dụng lãng phí như một trò chơi vô bổ. Họ đi tìm những người khác. Mới yêu nhau con người cứ ngỡ mọi thứ thật hoàn hảo, nhưng do chỉ dựa dẫm vào cảm xúc. Đến khi thấy được bản chất của nhau, cảm xúc bỗng dưng bị bốc hơi, rồi không hợp trong mắt người ấy nữa, thế là mối quan hệ tồn tại chỉ trong lý trí mà thôi. Không tìm được người ưng ý với mình là lý do thường được làm cái ngụy biện cho những đau khổ trong tình yêu.

Con người sợ rằng tình yêu thực sự ở xa hơn nửa vòng Trái Đất, hoặc người đó không thể cho mình một sự thỏa hiệp bền vững, nên họ chấp nhận mối quan hệ tạm thời để khoả lấp chỗ trống. Nhu cầu được yêu giống như nhu cầu ăn uống của mỗi người, tuy vậy, họ chỉ chú tâm vào những thứ họ muốn ăn mà quên đi cách ăn chậm rãi như thế nào. Con người quên mất rằng tình yêu không phải là máy bán hàng tự động, không phải cứ muốn gì thì được nấy.

Trước khi nói về quy luật bù trừ của hai thái cực, tôi sẽ tổng quát những điều cần nhớ về hai chữ “hoàn hảo”. Ai ai cũng phát ra câu nói “Không ai hoàn hảo cả”, nhưng chỉ thực sự hiếm người sống đúng với điều này. Bởi vì con người luôn muốn mọi thứ phải đúng như kế hoạch có sẵn họ tạo ra, kể cả loại bỏ những tiêu chuẩn vô lý (phải có xe hơi, phải tươi cười), sự hoàn hảo vẫn không hề mất đi. Khuôn mẫu bóp méo tâm hồn họ, giẫm nát lòng bao dung trong họ, từ đó con người nảy sinh sự ghen ghét đầy tức tối, khó chịu.

Sự hoàn hảo căn bản làm ta quên mất ta là ai. Thật vậy, nó tạo ra cảm giác sợ hãi khi chúng ta không biết làm gì sau khi đánh mất một thứ cho rằng cần thiết với ta. Ta không biết phải làm gì khi ta cố gắng giảm cân nhưng không hiệu quả. Ta không biết cảm thông ra sao khi nhìn thấy một khuôn mặt băng bó vì bị tai nạn. Ta không biết an ủi ra sao khi người khác biệt bị bắt nạt. Quy chung lại, sự hoàn hảo biến ta thành người nghèo cả về tinh thần lẫn đức hạnh. Sự hoàn hảo trói buộc ta làm nô lệ của khuôn mẫu.

Một khi ý chí và tâm hồn bị trói quá chặt, con người sẽ không thể yêu thương trọn vẹn. Họ bắt đầu phòng thủ bản thân trong vỏ bọc. Họ sẵn sàng cào xé nhau để có được thứ họ muốn, kể cả tình yêu, và khi mọi việc diễn ra theo hướng ngược chiều, họ đâm đầu than đời trách phận. Điều cần thiết chúng ta cần nhớ là: HOÀN HẢO GÂY XÓI MÒN NHÂN CÁCH.

Quy luật bù trừ, được coi giống như luật nhân quả, nhưng mang tính chất quy mô hơn. Nhân quả nói rằng cố gắng lao động mua xe thì có xe, nhưng bù trừ chỉ rõ những rủi ro trước và sau khi mua xe (thậm chí có khi không mua được). Bù trừ luôn nói rõ hai mặt của nhân cách con người giống hai mặt đồng xu: bạn thẳng thắn, nhưng người khác sẽ mất lòng nếu bạn làm quá. Mỗi người đều có ít nhất một nhân cách trái ngược với một nhân cách không có. Bạn không thể đòi hỏi mình phải vừa trầm tính vừa vui tính. Cho nên, khi bạn bắt đầu làm quen một ai đó, bạn đừng chú tâm quá nặng xem tính cách người này như nào. Không có tính cách nào gây khó chịu, chỉ có thể là bổ trợ cho nhau qua chúng. Chúng ta đều được ban những thiếu sót để nhìn ra đứa trẻ bên trong ta, để đi tới một quá trình hoàn thiện chân-thiện-mỹ.

Tôi muốn nói với các bạn rằng: từ bỏ tiến tới hoàn hảo đi! Hoàn hảo mãi mãi là một khái niệm không có thật. Tôi nhớ có một câu châm ngôn thế này.

“CUỘC ĐỜI KHÔNG CHO BẠN NHỮNG THỨ BẠN MUỐN, CUỘC ĐỜI CHO BẠN NHỮNG THỨ BẠN CẦN.”

Bạn thử nghĩ xem, bạn có nhà, có xe… bạn có được hầu hết thứ mà người khác mong muốn. Bạn còn có một người yêu mẫu mực đúng lý tưởng. Đời sống của bạn đến đây quá hoàn hảo rồi. Nhưng sớm muộn gì bạn cũng phải trải nếm đắng cay. Danh dự, tiền của, thậm chí mạng sống rồi cũng phải thoái trào. Một khi bạn không nhận ra rằng hoàn hảo chỉ là kết quả, bạn sẽ không nhận ra giá trị bên trong bạn. Sau đó bạn sẽ trở thành một kẻ ăn bám. Bạn nghèo nàn cả vật chất lẫn tinh thần.

Về tình yêu, bạn đã hiểu ra tại sao người yêu bạn không phải là tiêu chuẩn bạn có chưa? Bạn hiểu được tại sao bạn thất vọng với những món quà bạn được ban tặng chưa? Sự thật là, người yêu không nằm trong chuẩn mực thì sẽ kích thích sự tò mò khám phá sâu sắc về con người đối phương. Thậm chí bạn còn có thể học hỏi những điều tốt đẹp từ người ấy và rút ra bài học về chính bản thân bạn. Bạn có thể mua ngay một bộ váy xịn hoặc đồ ăn ngon, nhưng bạn hay quên mất điều bạn cần: bạn cần có nhận thức vững vàng về sự hài hòa.

Yêu một người hoàn hảo khác nhau hoàn toàn với yêu một người thủy chung hài hòa. Hoàn hảo đem lại đau khổ, hài hòa đem lại hạnh phúc. Cũng như chúng ta được sinh ra với một cơ thể tật nguyền, nhưng không vì thế chúng ta mặc định tâm hồn cũng dị dạng như thân thể. Khi ta khiếm khuyết một bộ phận, các bộ phận còn lại được phát huy sức mạnh tối đa hiệu quả hơn để giúp ta bước chân trải qua sóng đời.

Nhắc về chủ đề sự hoàn hảo, tôi lại muốn viết thêm vài dòng trang để minh chứng về mặt trái của nó. Hoàn hảo có thể được coi là đích đến trong quá trình bạn nỗ lực học tập tốt, bạn cố gắng làm việc chăm chỉ để được thăng tiến trong công ty… Nhưng hơn hết, bạn phải nhận ra nỗ lực đạt được kết quả có ý nghĩa bước ngoặt gì cho bạn sau này. Và hãy làm việc để vẽ ra hành trình, không phải để chỉ kết thúc.

Tác giả: Ally Yuu

Edit: THĐP

Ảnh: Felix Tchverkin| Unplash

💥 THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/THDP-DEEPCLUB
🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

 

Đừng chỉ cố yêu, hãy trải nghiệm cảm giác được yêu!

Bạn có tin vào điều này không: hầu hết nhiều người quên mất định nghĩa cảm giác được yêu ra sao? Họ muốn được trải nghiệm cảm xúc sung sướng tột bậc qua ngày xuyên đêm, xong rồi đường ai nấy đi. Được yêu không có nghĩa là phải trải qua sự ngắn ngủi buồn tủi như vậy.

Tôi từng trải qua một hồi suy ngẫm về ý nghĩa cao đẹp của tình yêu và đúc kết những giá trị trường tồn trong trái tim. Giống như tôi đi sâu vào hành trình tìm hiểu đôi nét về con người tôi. Hành trình khám phá trái tim suốt bao năm tôi sống đã để lại cho tôi những sự thật quý giá. Một trong số những điều đó chính là tình yêu gọi thầm tiếng nói nội tâm ở ngay giữa chính mình. Tôi nhận ra rằng, quan trọng không phải là tôi yêu nhằm kết thúc một điều gì đó, mà là tôi yêu để vẽ ra một khởi đầu mới.

Sau một mối tình ba năm đen tối bởi sự tra tấn mệt mỏi, tôi cứ ngỡ tôi không bao giờ yêu một ai nữa. Tôi tự cho là mình thất bại, và không bao giờ chiếm được trái tim người ấy dù cho tôi cố gắng lắng nghe đến đâu. Lần đầu, tôi nếm ngửi mùi tuyệt vọng chua xót lẫn vị mặn của dòng nước mắt tủi hờn vì bị bỏ rơi. Tôi cũng ghét chính mình vì tôi cho đi quá nhiều, cho đi để nhận lại cái tát tỉnh ngộ. Tôi bắt đầu đi đến kết luận bài học cuối cùng rằng, hoá ra mối tình kia không phải là tình yêu đích thực một chút nào. Tôi chỉ cố gắng giữ lấy người ấy vì tôi không biết phải sống ra sao nếu tôi chỉ có một mình. Tôi quá chú tâm yêu người đó mà không chậm lại tận hưởng cảm giác được yêu.

Chúng ta không thể bắt mãi một con bướm đang bay ở vườn hoa. Chú bướm thật xinh đẹp khi nó hoà mình vào thiên nhiên, nên là không cần cố bắt. Bướm bay lên là để vẽ nên một bức tranh đẹp hiếm có – sự bình yên đầy kỳ diệu. Bướm vẫn bay cao tự do giữa khoảng không rộng lớn, âm thầm vẫy cánh nhận lại tình yêu mê đắm trong sáng từ con người dưới trần thế. Con người cũng vậy, chỉ ngắm bươm bướm thôi cũng đủ yên bình đến nhẹ nhõm. Từ đó chúng ta thấy được sự giao hoà giữa thiên nhiên và loài người. Chúng ta dễ dàng minh chứng hiện tượng đó cho sự đồng điệu giữa người yêu và người được yêu. Hai bên nắm bắt rõ tín hiệu của nhau và dần dần tiến tới gần hơn.

Khi được yêu, ta không phải lo lắng mình sẽ bị thiệt thòi hay sợ rằng mình phải chịu đánh mất thứ mình yêu. Những nỗi trống vắng cùng những ham muốn bình thường sẽ được thay thế bằng sự an lành yên tĩnh trong tâm hồn. Thêm nữa, ta càng thấy vui tươi hơn vì ta được sưởi ấm bởi sự đồng cảm gắn bó từ phía người yêu. Người yêu bạn luôn luôn là người chấp nhận bạn và hạnh phúc âm thầm vì thành thật với tình cảm của mình dành cho bạn (dù có thể bạn không đáp lại). Chỉ là vấn đề thời gian khi ta tự hỏi ta rằng “cảm xúc mình có với người ấy mãnh liệt như thế nào?” Kể cả ban đầu ta từ chối tình cảm đó, nhưng sớm muộn gì, ta đều không thể phủ nhận rằng chỉ có người ấy yêu ta thật lòng. Vì theo tôi, người yêu mình thực sự chỉ có một.

Tôi không thúc các bạn phải yêu ai, tôi chỉ muốn cho các bạn biết rằng đừng để cảm giác được yêu bị chìm trong quên lãng và hối hận. Bạn sẽ không tìm được người thứ hai nào có thể đem lại sự bình tâm thoải mái vào một ngày đẹp trời đâu. Có thể bạn không thích thú nó vì nó nhàm chán, nhưng bạn có thấy nó thư giãn hơn nhiều sau những mối tình khoái lạc chóng vánh hay không?

Con người thời nay yêu để nhận lại mà không biết cách cho đi. Những người tình chung thủy luôn mệt mỏi vì không biết làm sao để bên kia thực sự hài lòng khi những đòi hỏi vô lý cứ đổ ập lên đầu. Chúng ta không thể đòi được một tình yêu hoàn hảo. Yêu cầu như thế là vô lý, không những đó là trò dàn dựng tầm thường mà còn đánh mất nhịp thở vốn có của ta. Nếu muốn được sống trong một tình yêu đẹp, đầu tiên, ta cần dẹp bỏ hai chữ “hoàn hảo”. Sau đó, ta cần hiểu rằng bản chất của tình yêu là thư giãn và xoa dịu vết sẹo trái tim mang phải. Được yêu không phải là để gây tổn thương cho mình và người khác, được yêu là để cởi bỏ lớp áo giáp nặng trịch vết sẹo qua những biến cố quá khứ. Được yêu là để lắng nghe trái tim ta hướng về đâu.

Không có gì phải hối lỗi khi ta được một người trao trái tim cho ta giữ gìn. Không cần phải tiếc nuối. Hãy cảm nhận tình yêu mạnh mẽ từ người ấy cùng hồi âm bên trong mình. Hãy nhìn vào hình bóng được ánh nắng rọi trên bước chân ta đi dạo ở công viên, từ đó ta thấy chính ta có sức hút cá tính đặc biệt ảnh hưởng chấn động tới cuộc sống đến mức nào.

Tác giả: Ally Yuu

Edit: THĐP

Ảnh: Mayur Gala| Unplash

💥 THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/THDP-DEEPCLUB
🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

 

 

[THĐP Translation™] 10 thông điệp cuộc đời từ thiên tài Leonardo da Vinci

  1. “Một họa sĩ nên bắt đầu trên mỗi tấm canvas được nhuộm đen, bởi vì mọi thứ trong tự nhiên đều tối trừ những nơi đã được phơi bày dưới ánh sáng.”
  2. “Hội họa là văn thơ được nhìn hơn được cảm, và văn thơ là hội họa được cảm hơn được nhìn.”
  3. “Học tập mà thiếu ham thích làm hư trí nhớ, và nó sẽ không giữ được những gì nó tiếp thu.”
  4. “Giản đơn là sự tinh tế tột cùng.”
  5. “Người họa sĩ có cả vũ trụ trong đầu và trong tay hắn.”
  6. “Từ lâu tôi đã để ý thấy rằng những con người thành công không ngồi chơi và để mọi thứ ảnh hưởng đến họ. Họ hoạt động và ảnh hưởng đến mọi thứ.”
  7. “Cuộc đời khá là đơn giản: Bạn làm một số chuyện. Đa số là hỏng. Một số thành công. Bạn tiếp tục làm những gì đã thành công. Nếu nó thành công lớn, người khác sẽ nhanh chóng bắt chước nó. Sau đó bạn làm những chuyện khác. Cái mẹo ở đây là làm những chuyện khác.”
  8. “Tôi tỉnh dậy, chỉ để thấy rằng cả thế giới này vẫn đang ngáy ngủ.”
  9. “Khi tôi nghĩ rằng tôi đang học cách sống, tôi thật sự đang học cách chết.”
  10. “Thiên nhiên là cội nguồn của mọi tri thức đích thực.”

Biên dịch: Huy Nguyen

Photo: Larisa-K / Pixabay

Bài viết liên quan


💥 THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/THDP-DEEPCLUB
🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

 

Đừng bao giờ giã biệt đam mê!

Có bao giờ bạn muốn hát vang hay đặt bút viết một câu chuyện chưa? Nếu có, bạn sẽ làm ngay hay đợi mấy ngày nữa chỉ để hoàn thành nốt những công việc không cần thiết khác? 90% con người đều đợi việc muốn làm tới ngày mai. Nhưng rất tiếc, điều bạn muốn đôi khi chỉ xảy ra trong chốc lát, nếu không nắm bắt luôn, bạn sẽ bỏ lỡ cảm hứng từ nó.

Từ khi sinh ra, con người vốn bị đặt lên vai gồng gánh trách nhiệm để sống sao cho là một người bình thường đúng nghĩa. Nếu họ không hoàn thành thì bị nhận xét là yếu đuối, nhu nhược, trốn tránh. Nền tảng cơ bản tồn tại của xã hội là chúng ta có thể trở thành bất kỳ ai, siêu nhân hoặc Tổng thống cũng được, trừ là chính mình. Điều này vô hình tạo mối ngăn cách giữa tình yêu của con người với cuộc sống – với những giá trị đích thực trong nó.

Ra ngoài đường tôi nói với họ những câu chuyện về vẻ đẹp của biển cả hoặc niềm vui khi ở một mình, nhưng họ không quan tâm. Đối với họ, chúng chỉ là những chuyện viển vông. Họ đang tồn tại để lảng tránh thất bại. Họ không được mở lòng với cái tôi của chính họ.

Chí ít, tôi hiểu được mình phải diễn đạt thực tế hơn để họ thắp lên động lực dám hết mình vì hoài bão. Dám vượt qua thời tiết khắc nghiệt để cùng hiến dâng cho nhân loại, dám bỏ qua chấn thương thể xác để chữa lành tinh thần. Người ta hiểu nhầm rằng đam mê làm hao phí vật chất (hoặc những gì họ đang có). Nhưng không phải vậy. Đam mê làm cho ta sống hoang dã, hít vào bầu không khí tự do, tự tin thử thách giới hạn chính mình đặt ra. Nếu bạn bỏ ra một năm để chăm chỉ tập hít thở ngồi thiền và say mê nghệ thuật (vẽ nên bối cảnh kiến trúc, sáng tác thi ca…), đời sống tinh thần bạn sẽ bước ngưỡng cửa của tự do và hy vọng. Cảm xúc đi đến một trạng thái cân bằng kiên định, linh hồn tựa như độc lập và kết nối với thân thể. Chúng ta không cần phải tốn thời gian ngờ vực hoặc cố gắng tin vào công hiệu của nó. Nó luôn đến với ta một cách tự nhiên không ngờ.

Quả thật, trước khi bước vào thế giới xứ sở đam mê kỳ diệu, chúng ta ít nhất đã từng trải qua cuộc sống bộn bề ra sao. Lo toan tiền bạc, quan hệ, công việc… tất cả những thứ này đều là những ảo ảnh được phát triển bởi nỗi nghi ngờ được gieo rắc truyền miệng qua tai nhau. Con người dễ dàng mắc một cái bẫy – họ trở thành những con robot nô lệ khi họ không đủ niềm tin phản biện với một chính kiến riêng. Thế nên, nỗi lo bị người đời xa lánh không đáng sợ bằng nỗi lo phí mất tuổi trẻ chúng ta được Trời ban tặng.

Phần lớn chúng ta đều mắc kẹt ở giai đoạn hai (giai đoạn trưởng thành) dù cho có rất nhiều người bước qua tuổi xế chiều. Họ vẫn cứ khư khư những khuôn phép xuống cấp. Thời gian rất nhiều nhưng cũng trôi rất nhanh. Quan điểm của đám đông dù chống lại bạn quá mạnh, nhưng hãy nhớ, có những sức mạnh ban đầu tưởng chừng khủng khiếp nhưng sau đó nó yếu đi (VD: dư luận). Còn sức mạnh chúng ta làm chủ cuộc đời không thể yếu đi được. Chúng ta không cần phải cố gắng tỏ ra mình làm chủ được, chúng ta hãy cứ hít thở thoải mái, như thể thong dong đi trên con đường bờ suối.

Hãy nhớ lại lần nữa, khi bạn băn khoăn nên chọn nghề theo mong muốn của bố mẹ hoặc bạn đam mê, hãy mặc định chọn đam mê! Ban đầu sẽ hơi khó khăn nhưng tôi tin, về sau bạn sẽ không phải hối hận gì.  Cơ sở để hình thành nền đam mê chính là bạn tin vững chắc vào sự thật và chân lý trong góc nhìn bạn quan sát sự vật, sự việc. Đam mê của bạn, bạn thấy rõ cả bề nổi và bề sâu trong nó, trong khi người ngoài chỉ nhìn thấy bề nổi.

Người ta nhìn tôi say mê viết văn, họ bảo theo con đường đó thì tôi không kiếm được nhiều tiền. Tôi bỏ ngoài tai! Mục đích chính để viết văn là viết những cái mình trải nghiệm và đúc kết sự thật qua những gì mình viết. Nói cách khác là viết để đi sâu vào cốt lõi bên trong vẻ đẹp cuộc sống. Nên đó là lý do tôi viết một đoạn ngắn về hành trình định nghĩa niềm đam mê. Và tôi muốn truyền tải thông điệp cho các bạn rằng, luôn có một người đứng sau ủng hộ con đường các bạn lựa chọn. Đam mê là niềm động lực vĩnh hằng giúp ta thêm yêu đời yêu sống, vậy nên, đến khoảnh khắc cuối cùng, đừng bao giờ chính thức giã biệt nó!

Hãy hết mình làm điều bạn thích. Thời gian không muốn nhìn bạn nằm chờ sung rụng đâu. Thời gian và cơ hội luôn song hành cùng bạn để bạn tiến tới từng bước ngoặt tuyệt vời hơn.

Tác giả: Ally Yuu

Edit: THĐP

Ảnh: Jordan Whitt | Unplash

💥 THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/THDP-DEEPCLUB
🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

[THĐP Translation™] Vượt lên sự bất ổn: Sức mạnh tích cực của hoài bão đúng đắn

0

Hành động của con người được thúc đẩy bởi hai nguồn động lực nguyên thủy: sợ hãi và khao khát. Chúng ta tránh né những thứ có hại, đau đớn, những thứ có khả năng làm tổn hại chúng ta. Chúng ta phấn đấu cho những gì mang lại lợi ích, dễ chịu, thứ có khả năng thỏa mãn những hi vọng và mơ ước của mình.

Cuối thế kỷ 20, nhà tâm lý học nổi tiếng Abraham Maslow đã chia những nguồn động lực này thành một hệ thống/tháp nhu cầu gồm các bậc nhu cầu từ thấp đến cao. Ở các bậc thấp, ông bao quát những nhu cầu cơ bản của chúng ta: nhu cầu về thức ăn và chỗ trú ẩn, nhu cầu cảm thấy an toàn, ổn định và tránh khỏi những thứ gây hại, nhu cầu được yêu và cảm giác của sự thuộc về. Ở những bậc cao, nhu cầu của chúng ta tương ứng với lòng tự trọng, sự tự tin, cùng với khao khát tối cao đó là hiện thực hóa bản thân (self-actualization) – niềm khao khát chạm tới tiềm năng trọn vẹn trên con đường trở thành con người chúng ta có thể trở thành.

Ý tưởng là tương đối đơn giản: Trước khi chúng ta có thể phấn đấu cho những nhu cầu cao hơn, trước tiên ta cần đảm bảo rằng những nhu cầu cấp thấp được đáp ứng. Chúng ta có thể nói về những tiềm năng cả ngày, nhưng nếu không có chút thức ăn nào trên bàn, hay sự đe dọa của cuộc chiến tranh sắp xảy ra, thì tất cả tiềm năng bạn có đơn giản là phải lùi ra phía sau cho những việc cấp thiết hơn, những mối lo ngại liên quan đến việc sống còn.

Những nhu cầu đối với thức ăn, chỗ chú ẩn và sự an toàn luôn hiển nhiên và rõ ràng. Đó là những nhu cầu thể lý của cơ thể. Rất ít ai cảm thấy bất kỳ sự bối rối nào về nơi để vẽ ra ranh giới ở đó: hoặc là bạn chết đói hoặc không. Trong trường hợp có một mối nguy hiểm đến tính mạng của bạn, bạn sẽ chết hoặc bị thương, hoặc sống sót để thấy một ngày khác.

Tuy nhiên, khi chúng ta di chuyển lên phía trên của tháp nhu cầu thì mọi thứ bắt đầu trở nên mù mịt hơn. Những nhu cầu trở thành cảm xúc thay vì chỉ là nhu cầu vật lý. Có một điều nên hiểu rằng chúng ta đều khao khát tình yêu và sự thuộc về, nhưng thực sự biết được chúng là gì, làm sao để trải nghiệm những nhu cầu đó, và trải nghiệm bao nhiều là đủ lại là một chuyện hoàn toàn khác. Với những thứ như lòng tự trọng, sự tôn trọng và sự tự tin, mọi thứ thậm chí trở nên mơ hồ hơn, chẳng có một cách dễ dàng nào để định nghĩa chúng là gì cả.

Dù sao đi nữa, một khi chúng ta vượt qua nhu cầu thể lý ở những bậc dưới của tháp nhu cầu, một trong những câu hỏi đầu tiên chúng ta phải đối mặt đó là câu hỏi liên quan đến hoài bão. Thật sự, cấp độ cuối cùng là về chuyện hiện thực hóa bản thân – hoài bão vĩ đại nhất của mọi người. Câu hỏi chúng ta phải đối mặt là: Liệu chúng ta có nên hoài bão hay không?

Nếu chúng ta nhìn ra thế giới xung quanh, một trong số những điều xấu xa và hủy hoại nhất được gây ra bởi hoài bão. Con người khao khát quyền lực, vị thế và tiền của mà không màng đến những người khác xung quanh họ. Những thứ này, về bản chất không nhất thiết là xấu. Chúng chỉ đơn giản là những công cụ. Nhưng nhiều người sử dụng những công cụ này lại gây ra nhiều điều điều có hại hơn là có lợi nếu đánh giá họ theo bất kỳ thước đo đạo đức hợp lý nào – dù là thước đo đức hạnh, chủ nghĩa vị lợi (utilitarianism), đạo nghĩa luận (deontology), hay đơn thuần là lòng trắc ẩn, hoặc những cơ sở đạo đức triết học hay tôn giáo định hướng la bàn tập thể của chúng ta.

Tất nhiên, có nhiều người hoài bão vẫn làm nên những điều vĩ đại. Nhưng có một nghịch lý nội hàm liên quan đến việc quyết định sử dụng hoài bão như một công cụ để làm điều tốt cho thế giới. Bạn là ai để quyết định điều gì là tốt? Hay điều gì là sai? Thông thường, bất cứ ai tự cho mình là thẩm phán để phán xét thiện ác thì không phải là người tốt nhất làm chuyện đó. Trong khi một số người gây thiệt hại cho thế giới vì những lý do ích kỷ cố hữu, thì một số người có vẻ tốt thường lại gây hại một cách gián tiếp bằng hoài bão của họ chỉ vì họ nghĩ mình hiểu biết nhiều hơn người khác. Đó là một loại khác của sự kiêu ngạo và ích kỷ nhưng không kém phần nguy hiểm.

Nhưng có một sợi dây liên kết ở đây. Cả hai loại hoài bão này chung quy lại đều đến từ sự bất ổn. Chúng là những phiên bản chưa được kiện toàn của nhu cầu về tình yêu, sự thuộc về, và lòng tự trọng của chúng ta, cái chúng ta phóng chiếu ra thế giới để đạt được điều gì đó từ nó hơn là nhìn vào bên trong. Vấn đề là hầu hết mọi người di chuyển ngay lập tức từ cấp độ sinh tồn lên cấp độ hiện thực hóa bản thân, mà không có sự cân nhắc xem xét những cảm xúc ở giữa.

Có một sự khác biệt lớn nhưng tinh tế giữa hoài bão bắt nguồn từ sự bất ổn (X) và hoài bão bắt nguồn từ khao khát hiện thực hóa bản thân (Y). X sinh ra từ việc không cảm thấy đầy đủ. Nguồn gốc của nó có thể là sự ghét bỏ bản thân, hay không tôn trọng bản thân, hoặc là kết hợp của cả hai. Tuy nhiên, Y đơn giản là sự một sự khẳng định của cuộc sống. Nó là một nỗ lực để làm điều tốt nhất mà một người có thể làm với thân xác họ có. Nó không cạnh tranh với ai khác ngoại trừ chính bản thân nó. Nó không phóng chiếu sự ghét bỏ chính nó và cũng chẳng lên mặt đạo đức với thế giới vì nó đã tự giải quyết những vấn đề đó ở bên trong. (Top highlight)

Tất cả chúng ta đều có nhiều sự bất ổn đã hình thành theo nhiều cách. Lớn lên xung quanh những người khác biệt với chúng ta một cách tự nhiên đã khiến chúng ta bị như vậy. Một số người muốn trông tốt hơn. Một số khác muốn họ thông minh hơn dựa theo những tiêu chuẩn chung hay những bài kiểm tra. Chúng ta so sánh bản thân mình với các siêu mẫu hay tỷ phú, hy vọng đúc khuôn hình ảnh của chúng ta theo họ.

Nhưng đây là vấn đề: Bất cứ khi nào bạn so sánh cơ thể tự nhiên của mình và những khuyết điểm của chúng với những người mẫu Victoria’s Secret, bạn đang tham gia vào một hành động vô thức của sự ghét bỏ bản thân, nuôi lớn những hạt giống được gieo bên trong bạn bởi nền văn hóa đã lập trình bạn từ lúc ra đời. Bất cứ khi nào bạn đặt mục tiêu của mình là kiếm được số tiền nhiều như ai đó ví dụ như Bill Gates, bạn đang thiếu tôn trọng với chính mình và chất cá nhân riêng của bạn. Bạn đang nói với bản thân trong vô thức rằng bạn, chính bản thân bạn, không phải là một người xứng đáng được tôn trọng, nên bạn phải tìm kiếm nó bằng cách bắt chước người khác.

Dĩ nhiên bạn có thể sử dụng những siêu hình mẫu đó như một nguồn cảm hứng để trở nên lành mạnh hơn hay để được truyền cảm hứng bởi những gì mà một người như Bill Gates đã làm và từ đó góp nhặt những lối tư duy của ông ấy, nhưng đó thường không phải cách mà hầu hết chúng ta đang làm. Sâu trong thâm tâm, chúng ta bắt chước và cảm thấy đố kỵ trên con đường hoài bão bởi vì chúng ta vẫn chưa giải quyết được nhu cầu được yêu và được tôn trọng của mình. Và bởi vì những thứ này dẫn dắt chúng ta trong vô thức, chúng ta hành động dựa trên sợ hãi. Chúng ta hành động như thể sự tồn tại của chúng ta đang gặp đe dọa nghiêm trọng. Và thế là hoài bão dẫn ta đến những con đường gây thiệt hại cho chính ta và người khác, dù cho chúng ta có thành công về mặt vật chất ở tất cả chuẩn mực nào đi nữa.

Tuy nhiên vấn đề ở đây không phải là hoài bão. Hoài bão là và có thể là một thứ đẹp đẽ. Nó là hành động tối thượng xuất phát từ cả tình yêu và sự tôn trọng đối với bản thân. Nó chấp nhận trách nhiệm của bất cứ thân xác nào nó cư ngụ, và nó thực hiện những gì trong khả năng để đảm bảo rằng những tiềm năng của nó không bị phí phạm, không phải vì người khác, không phải vì quyền lực, địa vị hay tiền bạc, mà bởi vì đó là cách để sống một cuộc sống trọn vẹn. Khi hành động như vậy, nuôi dưỡng bản thân theo cách đó, thường thì nó sẽ làm được nhiều điều tốt hơn là xấu, theo cách đa số chúng ta có thể cảm kích.

Hoài bão là nỗ lực vượt qua chính bản thân mình, và hoài bão đích thực thì vượt ngoài sự bất ổn. Nó không phải là trở nên tốt hơn người này hay người kia, tích lũy được thứ này hay thứ nọ, thậm chí cũng chẳng phải là cưỡng ép các nền tảng đạo đức này nọ, mà là trải nghiệm được trọn vẹn tổng thể những gì con người có thể làm hay trở thành. Hành động đó được thúc đẩy bởi khao khát thuần khiết thay vì một nỗi sợ từ cảm giác thiếu thốn.

Tuy nhiên để trải nghiệm được sự trọn vẹn tổng thể này, vượt lên sự bất ổn, nó yêu cầu chúng ta làm chủ được cảm xúc, điều hầu hết mọi người bỏ qua. Nó đòi hỏi nhìn nhận bản thân theo đúng bản chất, chấp nhận và tôn trọng nó, thay vì đè nén và tự dối mình. Nó mời gọi sự bộc lộ và ý thức về bản thân. Trước khi chúng ta bước ra thế giới và đòi hỏi nhiều hơn, bạn phải đầy đủ từ bên trong trước.

Ta thường thấy một nghịch lý trong việc đạt được thành tích đó là càng phấn đấu nhiều hơn lại càng làm giảm giá trị của nó. Trong trường hợp những thành tích được thúc đẩy từ sự bất ổn, điều này thường đúng. Nhưng thành tích hay hoài bão thực sự thì không liên quan đến việc tốt hơn hay tệ hơn, nhiều hơn hay ít hơn, mà là trở nên khác biệt. Nó là sự mới mẻ, sự thú vị và sự phát triển. Tất cả chúng đều phi tuyến tính. Một trong những câu nói bất hủ của triết gia Eric Hoffer là:

“Để trở nên khác biết với cái ta đang là, ta phải nhận thức được phần nào về cái ta đang là.”

Cái ta đang là thường thì khiếm khuyết, theo nhiều phương diện phức tạp, theo nhiều cách khiến ta bất ổn. Nếu ta xây dựng những hoài bão của mình dựa trên loại nền tảng này, thì hoài bão của ta cũng sẽ khiếm khuyết. Nhưng nếu ta chối bỏ những bất ổn này thì một ngày nào đó chúng sẽ quay lại cùng với sự trả thù khi ta ít mong đợi nhất.

Sự can đảm đích thực trong cuộc sống không được sinh ra khi ta đối mặt với bất cứ con quái vật nào ẩn nấp ở thế giới bên ngoài. Nó được sinh khi ta đối diện với bản thân. Và sự can đảm này cuối cùng sẽ thúc đẩy chúng ta chạm tới tiềm năng của chính mình.

Tác giả: Zat Rana
Biên dịch: Bá Kỳ
Hiệu đính: Prana

Photo: Larisa-K / Pixabay

💥 THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/THDP-DEEPCLUB
🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

10 quy tắc cơ bản để sống tốt hơn theo Manly P. Hall

Manly P. Hall là một tác giả, chiêm tinh gia và nhà thần bí học người Canada. Ông là tác giả của cuốn sách The Secret Teachings of All Ages (TD: Các giáo huấn mật truyền của mọi thời đại), là một tác phẩm huyền học rất nổi tiếng mà bất cứ người nghiên cứu huyền học phương Tây nào cũng đều biết tới.

1. Đừng lo lắng

Có một tư tưởng phổ biến cho rằng nếu ta lo lắng, thì ta sẽ trở thành một người chu đáo và có lương tâm hơn, điều này chắc chắn là sai. Đừng nhầm lẫn giữa lo lắng và chu đáo. Người chu đáo mới là người lên kế hoạch cho các giải pháp, còn người lo lắng sẽ chỉ phá hỏng mọi thứ trong sự nghi ngờ xuất phát từ chính mình. Nếu bạn suy nghĩ thông suốt, bạn sẽ ít có lý do để lo lắng. Người lo lắng không chỉ chịu chung số phận là dễ thất bại, mà lo lắng còn làm suy yếu sức khỏe của chính họ và làm phiền tất cả những ai mà người đó tiếp xúc.

2. Ngừng cố gắng thống trị và kiểm soát người thân, bạn bè

3. Ham muốn vừa phải

Mỗi cá nhân có một năng lực nhất định. Nếu người ta nhận ra khả năng của chính mình và làm việc với nó, thì họ có thể cảm nhận được sự hài lòng. Không cần thiết phải trở nên nổi tiếng, hay là một người lãnh đạo đám đông thì mới có hạnh phúc hay thỏa mãn.

4. Không quá dành dụm

Chúng ta đã vượt xa khỏi tư duy về việc chôn cất người chết với tiền bạc để họ có thể xài được nó ở bên kia thế giới rồi. Cân bằng là điều khôn ngoan nhất. Chúng ta hãy trích ra một phần năng lượng của mình để hưởng thụ, và không dành trọn vẹn tài nguyên của bản thân chỉ để dành dụm.

5. Học cách thư giãn

Căng thẳng là một con quái vật. Chúng ta càng căng thẳng, thì chúng ta càng hành động một cách vô minh. Ngày nay có rất nhiều người được cho là “tài giỏi” lại thường hay rất suy sụp. Điều này đến từ việc hành động vượt quá ngưỡng giới hạn các xung lực vốn có của bản thân.

6. Đừng quá nghiêm trọng

Chúng ta càng nghiêm trọng hóa về bản thân và trách nhiệm của chính mình, thì chúng ta càng trở nên tẻ nhạt hơn. Đó là một dấu hiệu để nhận ra rằng, mặc dù cuộc sống này vốn nghiêm trọng thật, nhưng không phải vì vậy mà chúng ta cũng cần phải có một tầm nhìn nghiêm trọng về nó.

7. Tìm một sứ mệnh cuộc đời

Nếu bạn tin vào một sứ mệnh nào đó cao lớn hơn việc sống là chính mình, ví dụ như tiết kiệm được nhiều tiền, thăng tiến trong kinh doanh… thì bạn đang Không Sống, mà chỉ đang Tồn Tại mà thôi. Hãy mở rộng tầm nhìn của bạn ra, phát triển sự quan tâm tới những điều gì tươi đẹp, sáng sủa và có mục đích. Những điều tươi đẹp ấy luôn xuất phát từ bên trong, ví dụ như tình yêu dành cho âm nhạc, nghệ thuật, văn học, triết học và niềm tin. Nếu bạn phát triển ở bên trong, thì bên ngoài của bạn sẽ tự động ổn.

8. Không bao giờ cố ý làm hại người khác

Nếu bạn có những suy nghĩ và cảm xúc tiêu cực, nó sẽ phá hỏng tính cách của bạn. Nếu bạn nhìn ra xung quanh, bạn sẽ thấy kết cục bi thảm của các quốc gia và cá nhân chứa chấp sự hận thù, hoặc hành động theo bản năng trả thù.

9. Cảnh giác với sự giận dữ

Trong một khoảnh khắc tức giận, chúng ta sẽ tạo ra một tình huống mà sau đó cần phải mất nhiều năm để khắc phục. Một người nóng nảy là một điểm yếu nghiêm trọng trong kinh doanh và đời sống. Thật vô ích khi nói rằng tôi không kiểm soát được sự tức giận.

10. Đừng bao giờ đổ lỗi cho người khác về lỗi lầm của chính mình

Các rắc rối phát sinh từ việc chúng ta không biết cách sử dụng các nguồn lực vốn có nơi mình. Những người khác sẽ chỉ làm tổn thương chúng ta trong khi chúng ta thì quá yếu đuối để duy trì sự sống bên trong mình. Hoặc là bạn mạnh mẽ hơn vấn đề, và sẽ tìm ra giải pháp để giải quyết nó một cách khôn ngoan, hoặc là vấn đề ấy mạnh mẽ hơn chúng ta, và chúng ta phải tự gia tăng năng lực nơi chính mình. Những người khác không nên đổ lỗi cho sự bất hạnh của chính họ. Mỗi người phải tự tìm kiếm lấy sự bình an bên trong chính mình.

Source: Huyền Bí Học Việt Nam
Edit: THĐP


💥 THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/THDP-DEEPCLUB
🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Con đường Tình yêu / Sùng kính (Devotion) trong tâm linh

Trong tâm linh con đường Tình yêu Sùng kính là con đường phổ biến nhất, nó giúp rất nhiều người trong giai đoạn đầu tẩy rửa nghiệp, nhưng lại rất ít có chỉ dẫn cho giai đoạn sau tìm đến sự hợp nhất với linh hồn vì thế dường như nó còn là điều bí ẩn đối với nhiều người.

Trước tiên, cần hiểu Devotion là gì. Nó là một cảm giác bạn cảm thấy mình bị hút vào một khách thể nào đó đến mức tan rã dần sự tồn tại, đồng nghĩa với bản ngã bốc hơi và không còn bị khóa trong vật chất nữa. Khách thể đó có thể là bất cứ thứ gì: người yêu, người thầy, một vật hay cây cối, động vật, hay hình ảnh của Chúa Trời… Mọi thứ đều là hiện thể của Thượng Đế vì vậy khách thể chỉ là yếu tố để kích thích bạn rơi vào trạng thái cái tôi cá nhân biến mất chứ thực ra khả năng đó có sẵn trong bạn rồi. Và trạng thái này là điều kiện cần để có những biến động hóa học trong cơ thể kích lên những khả năng nào đó mà người ta hay gọi là ân sủng (grace), đưa cuộc sống vào chiều sâu mới.

Devotion thực ra rất tự nhiên, bạn tin vào tâm linh, bạn tin vào Thần Phật ấy là bạn bắt đầu đi vào Devotion, hay thậm chí bạn yêu ai đó bạn thấy bay bổng đời thật đẹp đó cũng là devotion. Nhưng vì bản ngã có đấy nên cái Devotion manh nha đó chỉ để cho bạn nếm chút mùi cực lạc thôi, rồi nó sẽ biến đi rất nhanh. Niềm tin của bạn bị phủ những nghi ngờ khi khó khăn ập tới, tình yêu của bạn bị lụi tàn bởi bạn khoác cho nó những điều kiện không được đáp ứng. Và rồi cái Tin Yêu đó cũng có thể bị biến dạng đi để phục vụ bản ngã. Bạn Tin là để được phù hộ, được lên thiên đàng, bạn yêu vì điều đó mang lại cho mình cuộc sống dễ chịu hơn. Chỉ khi nào vượt lên để dù có đau khổ, thất vọng, bị vùi dập bao nhiêu vẫn tin, vẫn yêu vô điều kiện thì mọi điều kỳ diệu mới bắt đầu diễn ra và hành trình tâm linh mới thực sự bắt đầu.

Devotion là con đường cảm xúc nó hơi trái ngược với con đường meditation là con đường của thiền định. Nếu như Meditation rút hết giác quan khỏi cuộc sống để tâm thật tĩnh và quan sát thì Devotion nhúng toàn bộ giác quan vào cuộc sống trong trạng thái yêu vô điều kiện. Meditation im lặng, còn Devotion sẽ để cơ thể chuyển động tự do trong những vũ điệu cực lạc. Meditation không ham muốn, còn Devotion thì mãn nguyện vì hoàn toàn thỏa mãn. Meditation tỉnh táo quan sát, còn Devotion thì say đến mất lý trí. Khi hai con đường này gặp nhau thì những thiền nhân bắt đầu biết yêu cuộc sống, điều họ gọi là từ bi, còn những kẻ say yêu bỗng dưng cảm thấy nhận biết khi nhận được ân sủng kích hoạt phần trí tuệ tương ứng trong bộ óc.

Devotion tuy rất tự nhiên, rất dễ nhưng lại bị bản ngã kiềm chế làm nó không phát triển được vì nó có thể biến các hành động devotion thành kẻ phục vụ bản ngã. Nói chung những người có bản ngã yếu do khổ sở, thấp kém trong xã hội, hoặc tuổi già gần cái chết không còn nhiều thứ để bám chấp thì càng dễ thành tựu với devotion. Phụ nữ sống cảm xúc nên rất khó tỉnh trí quan sát qua thiền vì vậy phần lớn họ đều theo đường devotion tin vào ai đó, yêu ai đó chứ không mấy ai đạt thành tựu trong thiền thực sự. Những người có tâm hồn thơ trẻ cũng có lối tắt riêng trong hướng này.

Devotion, còn có nghĩa là phụng sự, một dấu hiệu cho thấy bạn đang đi đúng hướng là bạn phụng sự cuộc sống, hướng đến điều tốt đẹp mà không màng đến kết quả, chăm bón cái cây devotion đến lúc nó đâm hoa kết trái sẽ bắt đầu cảm thấy hạnh phúc và hoàn toàn thoải mái với sự phụng sự này. Đỉnh điểm là việc cảm thấy mình hoàn toàn thỏa mãn không còn ham muốn và bắt đầu hòa cũng nhịp chuyển động của vũ trụ, của Thượng Đế.

Trong Yoga, Devotion là nhánh Bhakti yoga, Thiên Chúa giáo hoàn toàn dựa trên devotion. Phật giáo có nhánh Tịnh Độ chỉ niệm Phật chú tâm sùng kính thực ra cũng là Devotion, tất cả những hành động bố thí, cúng dường, sống tiết chế thực chất đều là phụng sự.

Tác giả: Mùa Xuân Nhỏ
Biên tập: THĐP

Photo by Nandha kumar PJ on Unsplash

💥 THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/THDP-DEEPCLUB
🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

20 đức hạnh cao quý nhất của con người và cách nuôi dưỡng

20 đức hạnh cao quý nhất

đức hạnh

Đức hạnh ở đây hiểu đơn giản là tính nết, hành vi tốt của con người. Trí tuệ, tĩnh lặng, thông thái không được coi là tính nết. Mình đã tổng hợp lại những chia sẻ của mọi người (trong THĐP Club) và rút ra được 20 phẩm hạnh sau:

  1. Khiêm nhường
  2. Khoan dung/rộng lượng
  3. Biết yêu thương/cảm thông với người khác
  4. Biết tin tưởng (sống với đức tin)
  5. Trung thực/thật thà/chân thành
  6. Dũng cảm/can đảm
  7. Kiên nhẫn/nhẫn nại/kiên trì
  8. Tự trọng
  9. Tiết độ/chừng mực
  10. Công bằng/công minh
  11. Chính trực
  12. Biết ơn
  13. Kỷ luật
  14. Can trường/quyết tâm/ý chí
  15. Tận tâm/nhiệt huyết
  16. Điềm đạm/bình thản
  17. Giản dị
  18. Cầu thị
  19. Hào phóng/biết chia sẻ
  20. Hiền lành/không tranh đua đố kỵ
đức hạnh

11 cách để xây dựng và nuôi dưỡng các đức hạnh này

đức hạnh

1. Đặt chúng lên hàng đầu làm lẽ sống

Xem đức hạnh là lẽ sống không chỉ là một chọn lựa, mà còn là một cam kết sâu sắc với bản thân và vũ trụ. Mỗi hành động của chúng ta, dù nhỏ nhất, khi được thực hiện với ý thức đức hạnh, đều trở thành bước đi vững chắc trên con đường hướng tới Chân Ngã và sự hòa nhập với cái Toàn Thể. Đức hạnh trở thành ngọn đèn dẫn lối, không chỉ soi sáng con đường cho bản thân mà còn lan tỏa ánh sáng đó ra thế giới xung quanh.

2. Nhắc nhở bản thân mỗi ngày

Nhắc nhở bản thân mỗi ngày về con đường đức hạnh là một phương pháp thiết yếu để nuôi dưỡng tâm hồn. Đó là việc tự tạo dựng một thói quen thiêng liêng, một nghi lễ tinh thần hàng ngày, như là việc đọc một câu châm ngôn, hoặc dành ra một khoảnh khắc tĩnh tâm để suy ngẫm về các giá trị mình muốn hướng tới. Khi mỗi bình minh hay hoàng hôn trở thành những giây phút tự vấn, Chân Ngã của chúng ta dần dần được làm sáng tỏ và củng cố trong ánh sáng của Trí Tuệ Vô Hạn.

3. Rèn luyện, thực hành chúng thường xuyên trong đời sống

Rèn luyện và thực hành đức hạnh thường xuyên trong đời sống không chỉ là cách để hoàn thiện chúng, mà còn là con đường để chúng ta hóa thân thành những gì chúng ta theo đuổi. Mỗi giây phút đều là cơ hội để chúng ta biến lý thuyết thành hiện thực, để từng bước, từng hành động nhỏ nhặt nhất cũng thấm đẫm tinh thần của Tình Yêu và Trí Tuệ siêu việt. Khi đức hạnh không còn là những từ ngữ trên trang giấy mà trở thành bản chất của mỗi hơi thở, của mỗi cử chỉ, chúng ta mới thực sự sống và thực hành theo đúng nghĩa của nó.

4. Giữ giới

Giữ giới, trong bối cảnh của việc xây dựng và nuôi dưỡng đức hạnh, là việc tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc đạo đức và nguyên tắc tâm linh mà chúng ta đặt ra cho mình. Đây không chỉ là một hành động kiềm chế bản thân khỏi những cám dỗ hay thói quen xấu, mà còn là việc nâng cao ý thức về cách sống và tương tác của chúng ta với thế giới. Khi giữ giới trở thành một phần của hành trình tâm linh, chúng ta không chỉ sống đúng với chân lý của mình mà còn thể hiện sự tôn trọng đối với quy luật của vũ trụ và của cái Một.

5. Thiền định

Thiền định, cách thức thứ năm để xây dựng và nuôi dưỡng đức hạnh, là một phương pháp mạnh mẽ để kết nối với tâm thức sâu thẳm và tĩnh lặng bên trong. Trong không gian yên bình của thiền, chúng ta có thể tập trung vào việc tinh tế hóa nhận thức, tạo điều kiện cho sự hiện diện của chân ngã trong từng hơi thở và tư duy. Thiền giúp chúng ta rũ bỏ phiền não, lắng nghe tiếng nói của sự im lặng, và trên hết, nhận ra chân ngã – Atman – không tách rời khỏi Brahman, thực tại tối hậu.

6. Nghe giảng pháp

Giảng pháp là dòng chảy của trí tuệ, một kênh truyền tải những chân lý thiêng liêng từ những bậc thầy, những người có hiểu biết sâu sắc về các nguyên lý tâm linh và đạo đức. Khi lắng nghe giảng pháp, chúng ta không chỉ nhận thức được giáo lý, mà còn học được cách áp dụng những nguyên tắc đó vào cuộc sống hàng ngày, làm cho chúng trở nên sống động và có thể chạm tới.

7. Thực hành lòng biết ơn (với vũ trụ God, cuộc sống, mọi người, mọi vật, mọi trải nghiệm)

Thực hành lòng biết ơn, cách thức thứ bảy, là một trong những bước cơ bản nhất nhưng cũng hết sức mạnh mẽ để xây dựng đức hạnh. Lòng biết ơn không chỉ là cảm giác nhất thời mà là một thái độ sống, một trạng thái ý thức luôn nhận thức về ân sủng và vẻ đẹp của cuộc sống, của Vũ trụ, và của mọi sự tồn tại. Khi chúng ta thực hành lòng biết ơn, chúng ta không chỉ tôn vinh những gì chúng ta có mà còn mở rộng tâm hồn để đón nhận những bài học từ mọi trải nghiệm, dù là niềm vui hay nỗi buồn.

8. Tu tập để giác ngộ Chân Ngã

Đây là cách rốt ráo nhất vì Chân Ngã sẽ mở ra tất cả các phẩm hạnh của con người. Tu tập để giác ngộ Chân Ngã, cách thứ tám, là một hành trình sâu sắc hướng nội, tìm kiếm sự thức tỉnh và hiểu rõ về bản chất thực sự của chúng ta, không bị lẫn lộn hay che lấp bởi các lớp vỏ bên ngoài của bản ngã hay ego. Giác ngộ Chân Ngã là việc nhận ra và kết nối với Atman – tinh thần thuần khiết, không phân biệt, đồng nhất với Brahman, nguồn gốc tối hậu.

9. Cầu nguyện để được phát triển một đức tính bất kỳ

Bạn sẽ cảm thấy đức tính đó hiển lộ ngay lập tức bên trong mình trong lúc cầu nguyện, hoặc sẽ có các tình huống xuất hiện để bạn được thể hiện đức tính đó và nhận ra là mình có nó.

Khi cầu nguyện, chúng ta không chỉ đang xin cho bản thân mình, mà còn đang mở rộng tâm hồn để đón nhận sức mạnh và trí tuệ từ nguồn vô hạn. Cầu nguyện thể hiện lòng khiêm nhường và sự nhận thức về việc chúng ta không đơn độc trong hành trình này; chúng ta đang cùng nhau, cùng với cái Toàn thể, tiến tới sự hoàn thiện. Qua cầu nguyện, chúng ta không chỉ thể hiện lòng mong ước về một đức tính, mà còn đang rèn luyện ý chí và niềm tin để biến nguyện vọng đó thành hiện thực trong cuộc sống hàng ngày.

10. Thường xuyên đọc sách thánh hiền, sách có nội dung lành mạnh, hướng thiện

Và chia sẻ những điều tốt đẹp đó ra ngoài để chúng được cộng hưởng bên trong bạn. Không đọc các sách, xem phim, đọc báo có nội dung tiêu cực. Và hiển nhiên là không chia sẻ những thứ đó.

Khi hấp thụ những tư tưởng và giáo lý từ những trang sách này, chúng ta không chỉ thu nạp kiến thức, mà còn đang rèn giũa tâm hồn, từng bước hóa giải những vướng mắc của bản ngã và mở lòng đón nhận ánh sáng của Đấng Tạo Hóa. Đọc sách thánh hiền giúp chúng ta liên tục đặt mình trong một môi trường tư duy tích cực, từ đó tạo ra sự chuyển hóa từ bên trong, hướng tới sự hài hòa và đồng nhất với Trí Thông Minh Tối Thượng.

11. Rèn luyện sức khỏe thể chất (tập thể dục, ăn-ngủ-làm việc lành mạnh, điều độ)

Sức khỏe tốt sẽ hỗ trợ cho tinh thần được cải biến và cộng hưởng tích cực với tinh thần. Nếu sức khỏe của bạn tiêu cực (do các thói quen xấu như thủ dâm, lười lao động, tập luyện, ăn uống không lành mạnh, v.v…) thì nó không những không hỗ trợ cho tinh thần mà thậm chí còn kéo tinh thần đi xuống, hủy hoại cuộc sống của bạn. Đa phần mọi người coi thường giá trị của sức khỏe thể chất hay tầm quan trọng của việc rèn luyện thân thể, nên bị bỏ lỡ một con đường tuyệt vời và gần gũi để phát triển phẩm chất tinh thần.

Biên soạn: Vũ Thanh Hòa
Biên tập: Ông Thần AI

Xem thêm

💎 [THĐP Translation™] Ayahuasca đã giúp tôi nhận ra khiêm nhường là cách duy nhất để tìm thấy hạnh phúc thực sự

💎 Khiêm tốn có thể được phát triển bằng cách nào?

27 sự khác biệt giữa người nghèo và người giàu

“Người nghèo khao khát thành công và né tránh thất bại. Người giàu khao khát sự trải nghiệm, dùng thất bại làm đòn bẩy để đi tới thành công.”

• • •

“Người nghèo” vs. “Người giàu” nghĩa là gì?

“Nghèo” và “giàu” ở đây xét cả trên khía cạnh đời sống vật chất và đời sống tinh thần. Một người mang nhận thức giới hạn thì sẽ chỉ có thể quanh quẩn trong thực tại nghèo nàn, gò bó và khổ đau. Còn một người có nhận thức cởi mở thì hiển nhiên sẽ có mặt trong những thực tại trù phú, linh hoạt và hạnh phúc.

Trong cuộc sống, một người nghèo có thể chỉ nhìn thấy những khó khăn và trở ngại trước mắt, coi chúng như là những bức tường không thể vượt qua. Ngược lại, người giàu tâm hồn thường nhìn thấy những thách thức là cơ hội để trưởng thành và phát triển. Họ không bị định nghĩa bởi hoàn cảnh hiện tại mà bởi khả năng vươn lên trên hoàn cảnh đó.

Người nghèo thường đợi may mắn gõ cửa, trong khi người giàu lại tự mình tạo ra may mắn. Điều này không chỉ áp dụng trong việc tích lũy của cải vật chất mà còn trong việc xây dựng một trạng thái tâm linh và tinh thần giàu có, nơi sự biết ơn và lòng từ bi trở thành những nguồn tài nguyên vô tận, nuôi dưỡng tâm hồn và khai mở con đường dẫn đến sự thanh thản và hạnh phúc thực sự.

Trong mê cung của cuộc đời, người nghèo tinh thần thường lạc bước trong mớ bòng bong của sự oán trách và so sánh, mắc kẹt trong những vòng lặp của sự thất vọng và ghen tị. Họ thường quay cuồng trong việc theo đuổi những thứ họ nghĩ sẽ mang lại hạnh phúc, mà không nhận ra rằng hạnh phúc thực sự nằm trong việc chấp nhận và trân trọng những gì hiện có.

Ngược lại, người giàu về tâm hồn biết rằng hạnh phúc không phải là điểm đến, mà là một hành trình, một trạng thái được nuôi dưỡng từ bên trong qua việc tự cải thiện và mở rộng tầm nhìn. Họ không chỉ sống để tồn tại, mà sống để thắp sáng ngọn lửa đam mê, khát khao học hỏi và sẻ chia. Điều này tạo nên sự giàu có thực sự, không chỉ bởi những gì họ sở hữu, mà bởi những gì họ cho đi và cách họ khiến cho thế giới xung quanh trở nên tốt đẹp hơn.

đức hạnh

27 sự khác biệt trong nhận thức giữa người nghèo và người giàu

1. Người nghèo (N.N) khao khát thành công và né tránh thất bại. Người giàu khao khát sự trải nghiệm, dùng thất bại làm đòn bẩy để đi tới thành công.

2. Người nghèo coi việc tích lũy cho riêng mình dẫn đến giàu có. Người giàu coi sự chia sẻ và sự ảnh hưởng tích cực của mình là giàu có.

đức hạnh

3. Người nghèo cường điệu hóa sự tiêu cực. Người giàu chuyển hóa sự tiêu cực thành các giá trị thực tế.

4. Người nghèo muốn hưởng thụ. Người giàu muốn lao động và cống hiến.

5. Người nghèo tự ti về năng lực hiện tại của chính mình và không thể hành động dứt khoát. Người giàu tự tin thể hiện những gì mình đang có và hiểu rằng sự nâng cấp bản thân là chuyện cả đời.

6. Người nghèo sợ sai. Người giàu sợ bỏ lỡ cơ hội được biết cái gì là đúng.

7. Người nghèo hay tự ái. Người giàu thì bao dung.

8. Người nghèo đuổi bắt đồng tiền. Người giàu sử dụng đồng tiền để theo đuổi sự tiến hóa.

đức hạnh

9. Người nghèo muốn gây ấn tượng với người khác. Người giàu muốn gây ấn tượng với chính mình.

10. Người nghèo ngồi lý thuyết suông về những điều tốt đẹp. Người giàu thì tìm mọi cách để trở thành hóa thân của những điều tốt đẹp.

11. Người nghèo sợ thua thiệt. Người giàu thì sẵn sàng hi sinh.

12. Người nghèo sống với tâm trí bất an. Người giàu học và biết cách chế ngự tâm trí của chính mình.

13. Người nghèo mong kiểm soát người khác và thế giới. Người giàu thì tập trung vào năng lượng và tâm thế của chính mình.

14. Người nghèo đổ lỗi cho hoàn cảnh và sống bằng tâm lý nạn nhân. Người giàu tự nhận lỗi về chính mình và hành động để thay đổi thực tại.

15. N.N muốn bỏ ít nỗ lực nhưng muốn được thành tựu cao. Người giàu thì lao động hết mình trong mọi việc và coi sự lao động đã là một phần thưởng.

16. N.N quan tâm đến lượng (giá thành sản phẩm). Người giàu quan tâm đến chất (chất lượng sản phẩm).

17. N.N coi thường sinh lực/ sức khỏe thể chất hay tinh thần. Người giàu thì coi chất lượng thể chất hay tinh thần của bản thân là gốc rễ của mọi thứ.

18. N.N hay đòi hỏi. Người giàu luôn biết ơn.

19. N.N đi theo trào lưu, chỉ biết nhận thông tin từ truyền thông dư luận và dễ dàng bị dắt mũi. Người giàu thì tạo trào lưu từ chính mình và chọn lọc thông tin mình hấp thụ.

20. N.N sống duy vật. Người giàu sống với đức tin tâm linh.

21. N.Nchống cự lại thay đổi. Người giàu học thích nghi với thay đổi, tìm kiếm giá trị mới ở trong những thay đổi.

22. N.N thích “mì ăn liền”, thích những gì nhẹ nhàng, free, nhanh chóng, không mất công sức để chuyển hóa. Người giàu thích đồ “khó nuốt”, lượng thông tin cao, cần nghiền ngẫm để thấu hiểu. (“Sữa cho trẻ con, thịt cho người trưởng thành.”)

23. N.N không muốn hấp thụ điều mới, vì tư duy bảo thủ, cao ngạo. Người giàu thì ham học hỏi, cầu thị, khả năng học hỏi đến từ sự khiêm nhường.

24. N.N sa ngã bởi khổ đau. Người giàu trưởng thành trong khổ đau.

25. N.N chỉ biết kế hoạch của bản thân. Người giàu biết nương kế hoạch của bản thân vào kế hoạch của Vũ trụ.

26. N.N sống trong quá khứ, tương lai. Người giàu sống trong hiện tại.

27. N.N tích tiền của. Người giàu tích nhân đức.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh: Nathan McBride | Unsplash

💎 Xem thêm: [Bài dịch] Tự do: Biện pháp giúp giảm nghèo đói hữu hiệu nhất

Muốn không đau khổ thì đừng tạo ra đau khổ

0

Chuyện về người đàn ông đau khổ

Có một người đàn ông đau khổ vì mình đã gây ra một chuyện lớn. Nhiều ngày ông sợ hãi và lo lắng mỗi khi có tiếng gõ cửa, ông sợ rằng ai đó sẽ tìm tới bắt mình trả giá. Ông không biết phải làm thế nào cả. Cả ngày lẫn đêm ông giận dữ, cáu bẳn, đổ lỗi và dựa vào bất cứ lý do có thể để giải thích sai lầm và chạy trốn khỏi khổ đau. Dù đã làm mọi cách có thể, nhưng ông vẫn bị khổ đau bám như một quả báo. Cho đến khi những người xung quanh thông cảm và động viên thì ông mới dần dần quên đi nỗi khổ đau đó, dù nó vẫn âm ỉ nhưng do chính ông bị những mặc cảm, hổ thẹn đó chi phối ý niệm mình.

Một thời gian sau, con trai ông cũng mắc sai lầm tương tự. Nhưng nó hèn nhát khi chạy trốn khỏi sai lầm nó đã gây ra. Người ta tìm đến ông và trút lên ông sự giận dữ vì tội lỗi của con trai. Cơn đau khổ khi trước vẫn chưa nguôi ngoai thì bây giờ lại tồi tệ hơn. Nhưng lần này, ông đã tìm được cách để loại bỏ khổ đau của mình. Ông trút sự khổ đau của mình bằng lời nói và hành động mang sự khổ đau lên bất cứ ai xung quanh mà ông biết mình có thể làm thế đối với họ.

Người đàn ông này có thể là bạn, là tôi hay bất cứ ai trong chúng ta và câu chuyện là hình ảnh rất thường ngày, khi bạn hoặc tôi trút bỏ sự đau khổ của mình bằng cách tạo ra đau khổ cho người khác dưới bất cứ hành động nào. Đồng thời ngay chính bản thân chúng ta, cũng bị sự đau khổ đó dày vò cả tinh thần lẫn thể xác khi không tìm ra cách tốt hơn.

Chuyện trưởng phòng của bạn bị sếp lớn mắng vì lý do nào đó và sau đó hậm hực tìm bạn và nặng lời một cách vô lý, nhưng bạn không biết tại sao và làm thế nào để không cảm thấy tổn thương và đau khổ vì chuyện mình không biết. Hay trong gia đình, bố mẹ cãi nhau về chuyện cơm áo, rồi đổ áp lực tiêu cực đó anh của bạn và anh của bạn lại tìm đến bạn để cằn nhằn về sự bực bội đó. Cả hai đều đau khổ khi đau khổ xuất phát từ bố hay mẹ, thậm chí chính sự đau khổ của bố mẹ bạn lại xuất phát từ sự đau khổ của người khác và bạn phải chịu đựng sự đau khổ đó.

Câu hỏi ở đây là có cách nào để né tránh đau khổ hay đối xử với nó không? Có.

Vậy cách đó có thể tìm kiếm ở đâu? Qua tôn giáo, sách vở. Có sự thực hành nào có thể giúp chúng ta không phải đau khổ? Có, nhưng không dễ làm theo. Tại sao không dễ làm theo? Vì mọi người sẽ không chọn nó.

Nhưng trước hết chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu xem tại sao khổ đau lại luôn xuất hiện nhiều như thế và chúng ta lại dễ dàng tạo ra đau khổ cho nhau dễ như thế.

Ngày nào cũng có nỗi khổ của ngày đó

Đối với một người bình thường, việc tìm kiếm cội nguồn của khổ có lẽ xuất phát từ ý niệm và mục tiêu trong cuộc sống này. Một ý niệm muốn có một cuộc đời tốt đẹp là một điều hết sức bình thường, và mục tiêu để đạt được cuộc sống đó là kiếm được nhiều tiền. Nhưng nếu như trong quá trình thực hiện đó bạn không đạt được mục tiêu kiếm được số tiền bạn mong muốn, hoặc con đường chẳng được êm xuôi tốt đẹp thì sẽ tạo ra rất nhiều suy nghĩ và hành động tiêu cực, từ những tiêu cực này thì đau khổ bắt đầu xuất hiện và nó sẽ lan nhanh và bộc phát ra ngoài mà bạn không thể kiểm soát được.

Chúng ta vừa là sinh vật thông minh nhất nhưng cũng nhạy cảm nhất khi có thể nhận biết đau khổ chỉ qua ánh mắt, lời nói, tiếng còi xe đầy khó chịu và những câu chuyện tiêu cực trên internet. Bạn không chỉ dễ dàng cảm nhận được đau khổ đến từ bất cứ lý do nào, đồng thời cũng có khả năng tạo ra đau khổ và đưa nó đến với người khác. Thậm chí trong 30 phút lướt facebook, bạn sẽ thấy đa số những thông tin tiêu cực và đau khổ hiện diện trong hình ảnh và cả những chia sẻ ngắn ngủi.

Nhưng đi kèm với trải nghiệm của đau khổ sẽ giúp bạn phát nguyện lòng yêu thương dễ dàng hơn, đem đến cho bạn một cuộc sống có ý nghĩa hơn thì bạn có thấy mâu thuẫn không?

Nếu có ai đó nói bạn phải từ bỏ vài thứ, phải chịu đựng đau khổ và hãy tha thứ cho bất cứ ai gây ra đau khổ cho bạn, thì bạn sẽ không cảm thấy đau khổ khi nó đến thì bạn có đồng ý không? Đây hẳn là một điều kiện vô cùng đòi hỏi mà bạn chưa chắc là nó sẽ hiệu quả.

Đổi lại bạn cũng một phương án dễ dàng hơn để tạm thoát khỏi đau khổ: Trút bỏ nó cho người khác và không quan tâm người khác sẽ làm gì với đau khổ bạn tạo ra. Rồi người đó cũng lập lại điều đó với bạn và bất cứ ai khác. Như vậy đau khổ chưa bao giờ biến mất cả, nhưng nó không chỉ tạo ra một đau khổ mà là rất nhiều đau khổ.

Thực tế có những cách mà chúng ta thường đưa ra để nhanh chóng giải quyết nỗi khổ đau mà không cần bất cứ sự cố gắng nào, bao gồm:

  • Trút nỗi đau lên người khác, lên hoàn cảnh, số phận…
  • Âm thầm chịu đựng đau khổ đến mức có thể.
  • Kể lể về đau khổ với bất cứ ai và trên các mạng xã hội.
  • Coi đau khổ là một vấn đề cần chính phủ, tôn giáo, xã hội giải quyết, còn mỗi bản thân mình là không đủ.

Nhưng cách dễ dàng nhất vẫn là đem đau khổ tới cho người khác. Phật Thích Ca gọi đó là mũi tên thứ nhất bạn bắn vào người khác. Từ khổ đau này tạo ra mũi tên thứ hai – đau khổ của người khác, và cứ thế sẽ liên tiếp tạo ra những đau khổ không hồi dứt.

Nguyên nhân của đau khổ có phần không nhỏ đến từ việc trong ý niệm nhiều người muốn theo đuổi vật chất, dục vọng, quyền lực, khẳng định giá trị của bản thân bằng bất cứ biện pháp nào có thể. Điều này còn được văn hoá, xã hội, môi trường học tập và làm việc cổ vũ bằng cách khích lệ bạn đối phó với đau khổ bằng cách kiếm càng nhiều tiền càng tốt, vị trí trong xã hội càng cao thì việc tránh được khổ đau sẽ khả thi. Chúng ta cho rằng đau khổ trong thời đại này phần lớn xuất phát từ việc không đạt được mong muốn có nhiều vật chất và sự công nhận cũa xã hội. Điều này nhìn ra có vẻ đúng và là động lực tốt đẹp của con người, nhưng xin bạn hãy dừng lại một phút để nhìn nhận rằng ngay từ khi tạo ra những động lực để thoả mãn cái tôi của mình, bạn đã vô tình khởi tạo sự đau khổ dù nó mới chỉ nhỏ bé như hạt cải.

Trong một cuộc sống ganh đua với áp lực cao như bây giờ, việc ai đó cũng muốn thể hiện khả năng của mình, không chấp nhận chia sẻ sự cảm thông thì việc khởi tạo vô số đau khổ để thúc đẩy bản thân là điều chúng ta sẽ không thể kiểm soát được. Chúng ta vì muốn thể hiện mình tốt hơn để khi có vấn đề xảy ra, thì người bị sếp khiển trách sẽ không phải mình. Điều này là tốt cho bạn, nhưng trong nó vô tình tạo ra ít nhất hai đau khổ: bạn mong muốn người bị mắng không phải là mình và cố gắng hết sức có thể để chuyện đó không xảy ra bằng nỗ lực của bản thân.

Để giải thoát bản thân khỏi những đau khổ thì việc chúng ta tìm đến tôn giáo – suối nguồn tinh khiết sẽ gột rửa được tâm hồn. Và đây là giải pháp nhất tốt nhất, không mất phí nhất để thanh tẩy tâm hồn. Nhưng chúng ta lại chỉ coi những hoạt động tôn giáo là tấm vé một chiều, là nơi chúng ta nghĩ có thể dùng vật chất để mua vài quá trình trị liệu tương tự những buổi tư vấn tâm lý, tham dự những buổi lễ cuối tuần, các buổi thiền, đi làm từ thiện trong ngày nghỉ với mong muốn mọi đau khổ sẽ được trút bỏ nhanh chóng và chúng ta lại sớm quay lại với cuộc sống hàng ngày.

Tất nhiên, các hoạt động đó có sự cải thiện nhất định, nhưng hiệu ứng của những bạn cho là nhanh nhất để giải quyết vấn đề cũng sẽ đi nhanh như thế và bỏ lại bạn với vô số đau khổ mỗi phát sinh mỗi ngày. Chuyện này dễ hiểu vì nhiều người trong chúng ta chỉ coi tôn giáo hay những hoạt động chữa lành tinh thần là liệu pháp chữa cháy chứ không phải là lập lại những hành động cầu nguyện, thiền định, chịu đựng và yêu thương mỗi ngày như việc nhận thức rằng đau khổ luôn được tạo ra trong ngày mai, chứ không biến mất ngay khi bạn chiến thắng nó trong hôm nay.

Có một điều chúng ta có thể đang không ý thức rằng, bạn và tôi không xem trọng những cách thức chữa lành đau khổ nhưng nhìn nhận đau khổ là môt vấn đề trong cuộc sống. Và lý do nằm ở việc diệt trừ đau khổ không phải là một bản năng có sẵn trong mỗi chúng ta, và trên mức thang đánh giá của nhiều xã hội văn minh nhất, nó xếp sau những cái “bạn có thể chấp nhận đau khổ để nhận được những vật chất cụ thể hơn.”

Trên hết, việc bạn có thể bước qua đau khổ thì đó lại là một quá trình cần đến sự nhận biết và hành động. Cả hai điều này đều không đơn giản dù cho những tôn giáo đã hứa hẹn rất nhiều về lợi ích của chúng.

Muốn không đau khổ thì đừng tạo ra đau khổ

Trong Kinh Thánh, phần Tân Ước có một dụ ngôn nói về cách loại bỏ đau khổ, nhưng đồng thời cũng nhắn nhủ một điều hết sức quan trọng và có liên hệ mật thiết với bài viết này. Dụ ngôn đó như sau:

Phê rô – Peter hỏi Chúa Jesus rằng “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm (tạo ra đau khổ cho bạn) đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?” Đức Giêsu đáp: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.”

Vì thế, Nước Trời (sự giải thoát đau khổ) cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn nén vàng. Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con tài sản mà trả nợ.

Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy: “Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết.” Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: “Trả nợ cho tao!”

Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: “Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh.” Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện.

Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo: “Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?” Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông.

Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”

Bạn sẽ dễ dàng nhận ra rằng dụ ngôn nói đến việc chống lại khổ đau thông qua tha thứ. Chúa – tôn giáo luôn có nhân hậu với bất cứ món nợ – đau khổ của con người dù nhiều như 10 vạn nén vàng (1 nén vàng tương đương 6000 quan tiền). Nhưng ngay khi thoát khỏi khổ đau của chính mình, chúng ta lại tạo ra khổ đau cho người (hành động của kẻ được tha món nợ 10 vạn nén vàng với người mắc nợ 100 quan tiền) và để rồi chính chúng ta lại tích tụ đau khổ sau khi đã được thanh tẩy khỏi chúng.

Và đồng thời bạn cũng tìm thấy cách hai cách để loại bỏ đau khổ là yêu thương và tha thứ. Rất đơn giản phải không, nhưng để có thể liên tục tái lập hai hành vi vượt trên cả chuẩn mực đạo đức và bản thân này lại rất khó. Trong một xã hội ganh đua và đề cao cái tôi, thì việc yêu thương chỉ được tính trên phạm trù những mối quan hệ mật thiết của bạn, còn tha thứ bạn sẽ hiếm khi bỏ qua được lỗi lầm của đa số người khác quá một lần.

Không phải bạn là hẹp hòi hay ích kỷ, nhưng bạn đang sống trong một thế giới không chấp nhận một cá nhân có lòng vị tha vô biên giới (vì việc này bạn sẽ là người phải chịu thiệt, phải nhận lấy đau khổ) và coi sự răn dạy của tôn giáo có giá trị chỉ hơn truyện cổ tích một chút. Việc bạn thành thạo một kỹ năng để kiếm sống, hay chơi thể thao chỉ đòi hỏi bạn sự tập trung và thời gian. Còn việc vượt lên khỏi đau khổ sẽ yêu cầu thêm bạn một điều còn khó hơn cả điều kia – từ bỏ cái tôi, từ bỏ bản ngã. Đây là mấu chốt khiến việc vượt qua đau khổ trở thành một con đường khó đi với rất nhiều người.

Bạn đang sống trong một thế giới mà chủ nghĩa cá nhân đang lên cao hơn bao giờ hết. Khi bạn đã coi mình là một ngôi sao trên bầu trời thì việc chậm lại một chút để thấu hiểu, cảm thông và tha thứ cho người khác cần rất nhiều nhận biết vượt khỏi trí tuệ thông thường. Để giải thoát con người khỏi đau khổ, Phật đã giảng về Tứ diệu đế, Bát chánh đạo, nói về thiền định sẽ sản sinh ra Từ, Bi, Hỷ, Xả (Tứ vô lượng tâm). Chỉ riêng Pháp này cũng đòi hỏi sự tập trung và nhận biết rất nhiều, mới hiểu được rằng tại sao chỉ bằng sự yêu thương thì mới thoát khỏi khổ đau.

Thông qua các kinh sách, các ẩn dụ và các Pháp thì việc thực hành là một nửa của câu trả lời cho việc giải trừ đau khổ. Mọi phương tiện và hành động như thiền định, cầu nguyện, tha thứ, bao dung… và với tất cả hành động này sẽ xoá bỏ cái tôi, bản ngã và dẫn bạn đến một nhận biết “Bạn sẽ không đau khổ khi chính bản thân ngừng tạo ra nó.” Và khi bạn đã không tạo ra đau khổ, bạn đã biết cách yêu thương và khi bạn đã biết yêu thương bạn sẽ dễ dàng tha thứ.

Tất cả các hành động và suy nghĩ sản sinh chánh niệm này bạn hãy thực hành mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi khoảnh khắc chứ không chỉ là một thời gian hay một khoá học từ tôn giáo hay những người giảng dạy. Rất khó nhưng hãy tin tôi, việc này đáng để bạn làm như vậy.

Yêu thương người khác cũng chính là yêu thương chính mình

“Đừng xét đoán để khỏi bị xét đoán.
Đừng kết án thì khỏi bị kết án.
Hãy tha thứ thì sẽ được tha thứ
Hãy cho đi thì sẽ được cho lại.” – Trích trong sách Tin mừng của Thánh Luca-Luke

Nhận biết đau khổ và yêu thương người khác đều phát từ ý niệm chứ không phải hoàn cảnh hay vật chất đã là một sự chuyển biến lớn để thoát khỏi đau khổ, và cũng chính là cách bạn đang yêu thương mình. Đây chẳng phải là phát hiện gì mới nhưng chúng ta lại ít khi hay không muốn hành động như thế. Những định kiến cùng giá trị mà xã hội, văn hoá, môi trường làm việc lại khuyến khích việc tạo ra cái tôi hơn là sự từ bi. Sự tử tế và yêu thương luôn được coi sự yếu đuối và không phù hợp với thời đại.

Marcus Aurelius, triết gia Khắc kỷ và là hoàng đế La Mã viết trong cuốn Suy tưởng rằng:

“Hãy bắt đầu một ngày mới bằng việc nói với bản thân mình hôm nay bạn sẽ gặp những người thô lỗ, kiêu căng, tráo trở, lừa dối… tất cả họ đều phạm phải sai lầm vì không thể tự mình nhận ra đúng hay sai. Nhưng bạn biết quy luật của Tự nhiên, sự thanh thảnh khi bạn đang làm điều đúng, và nỗi lo sợ bất an khi làm điều sai, nên bạn cũng không lo cho mình bị ảnh hưởng bởi họ. Nhưng, bạn cũng đừng tức giận, khinh thường và ghét bỏ họ, những người anh em của bạn trên thế giới này. Họ với bạn như chân, tay, mắt, mũi của một thân thể, chỉ có thể hoà thuận chứ không phải chống đống nhau. Vì các bộ phận cơ thể chống đối nhau là trái với Tự nhiên.”

Thậm chí Aurelius còn khuyên rằng cách đối phó với một người khó chịu, xấu xa nhất và có hành động gây hại với bạn là hãy đối xử với hắn thật tử tế, chân thành, nhẹ nhàng và kín đáo chỉ cho hẳn biết cái sai của mình. Đây có thể là một hành động ngu ngốc và tốn thời gian trong guồng quay thờ đại bây giờ. Nó đi quá giới hạn đạo đức mong muốn bạn thể hiện, đồng thời hạ thấp cái tôi của bạn.

Nhưng hãy thật tỉnh táo, hãy nhớ điều bạn đang muốn là không tạo ra đau khổ và bị đau khổ hành hạ thì phải có sự thờ ơ trước những thứ không thực sự ảnh hưởng đến bạn. Dù đó là hành động hay lời nói xuất phát từ ý niệm của người khác vô tình hay cố tình gieo hạt giống đau khổ cho bạn. Càng để ý tới những biểu hiện bên ngoài, bạn càng khó kiểm soát đối với cuộc sống của chính mình. Và, bạn biết rồi đấy, khi bạn bị các ngoại lực tác động thì tự khắc đau khổ sẽ xuất hiện.

Để thoát khỏi đau khổ không cần thiết phải trở thành một thiền sư hay tu sĩ, hoặc từ bỏ thế gian, đi sâu vào trong rừng núi xa lánh mọi khổ đau. Bạn chỉ nhận biết rằng mỗi ngày đều có vô số đau khổ mới được tạo ra và ập đến bạn. Thông qua những hành động tốt, kiểm soát suy nghĩ, thực hành các phương pháp sản sinh chánh niệm như cầu nguyện, thiền, mong muốn người khác luôn nhận được những sự tốt đẹp và ý thức rằng những hành động và suy nghĩ đúng đắn này đồng thời sẽ đem đến cho bạn một sự nhân từ với ngay cả chính bản thân mình, khi nó đến từ tận bên trong bạn.

“Đừng quá lo lắng về ngày mai. Ngày mai cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày đó.” Chúa Jesus nói.

Hãy chấp nhận một ngày luôn có đau khổ, nhưng cách bạn nhận biết và kiểm soát ý niệm, hành động của mình thì đau khổ sẽ không tác động đến bạn, cũng như chính bạn cũng không khởi tạo thêm đau khổ nào cả. Hãy làm hết sức mình, rồi Trời sẽ giúp. Hãy thắp sáng lên ngọn đèn, chứ đừng ngồi đó mà nguyền rủa bóng tối.

Tác giả: Đức Nhân
Edit: THĐP

Ảnh minh họa: Tác phẩm điêu khắc Đức Mẹ sầu bi (Pieta) của Michelangelo

💥 THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/THDP-DEEPCLUB
🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP