Trang chủ Blog Trang 240

Vội vàng ta lướt qua nhau

Photo: Leilalilium

 

Dòng đời hối hả, cuộc sống tấp nập, con người vội vàng. Vội đến vội đi, vội yêu vội chia lìa, vội ôm vội xa, vội hôn vội lạnh lùng,.. Đời sống cứ thế lôi ta vào cái guồng xoay khổng lồ và hối hả của nó, khiến ta không chút ngơi nghỉ đến khi nhận ra đã quá mỏi mệt.

Mỏi mệt với những lo toan, mỏi mệt với những tính toán, mỏi mệt với kẻ đến người đi như một lẽ thường bất di bất dịch. Lẽ thường ư? Chẳng có lẽ thường nào lại khiến người khác tổn thương hay vì nó là thứ tổn thương ai cũng phải chịu nên trở nên chai lì, lặng ngắt. Tôi không thể quen với cái lẽ thường đó hẳn là do trái tim tôi quá nhạy cảm với những người đến bên tôi và rời xa tôi – lẽ thường như người ta nói – nhưng nó làm tôi thấy hụt hẫng, thiếu vắng và đôi khi còn ngộp thở trong bầu không khí đặc quánh những nỗi đau mang mặt nạ có tên “lẽ thường”. Chắc hẳn tôi quá nhạy cảm và mơ mộng về cuộc sống này, hay trái tim tôi còn quá non nớt để đón nhận những vết cắt đầu tiên lên trái tim ấm nóng với từng nhịp đập hãy còn run rẩy.

Người ta cứ lao vào nhau vội vàng sống, vội vàng yêu và vội vàng ra đi như chưa từng có những yêu thương tồn tại; cứ thế ngày qua ngày họ đánh rơi hầu hết những cảm xúc nhỏ bé, làm hao mòn lòng trắc ẩn, chai sần sự nhạy cảm và vội vàng kết luận. Việc nhỏ việc lớn – việc gì cũng vội vàng, cuộc sống thôi mà, hà tất phải thế đâu? Sao không chậm lại một chút, cảm nhận một chút, yêu thương thêm một chút để những cảm xúc thôi đánh rơi, để trái tim thôi mê ngủ, để người tìm thấy người, ta lại tìm thấy ta trong mắt nhau. Cứ vội vàng như thế thì vị trí nào cho những quan tâm vụn vặt, những yêu thương nhẹ nhàng; còn đâu những cái nắm tay trong chiều mưa bay lãng mạn, khoảnh khắc nào cho cái hôn đầu của đôi lứa yêu nhau; còn đâu anh nhẹ nhàng cài hoa lên tóc cho cô gái bẽn lẽn cười? Còn đâu.

Có những yêu thương chợt đến bên đời nhưng ta quá vội vàng nên đánh rơi, vội vàng đến mức không nhận ra một ánh mắt, một sự quan tâm, một lời thầm trách và một tình cảm vừa chớm nở trong lòng kẻ đang yêu. Hối hả chạy theo guồng xoay danh vọng – cơm áo gạo tiền, guồng xoay làm người ta quên mất mình là ai và ai là mình, chỉ còn biết hối hả chạy theo để rồi bỏ quên hay bỏ qua những xúc cảm đời thường của một con người. Rồi một ngày tự hỏi ta là ai, người là ai, em là ai? Sao em không đến bên ta? Sao ta cứ hoài xa cách? Sao ta cứ…? Còn bao nhiêu câu hỏi được đặt ra nhưng câu trả lời đã không còn cất lên, tất cả trở nên vô nghĩa với chính người hỏi, người nghe và rơi tỏm giữa cuộc đời này. Sau cùng chỉ còn một màu đen đặc quánh khiến chính ta cũng không biết nên đi về hướng nào, đâu mới là đúng và hàng ngàn câu hỏi tại sao cứ vang lên trong bóng tối đặc sệt của sự cô đơn đến hoàn hảo.

Thế nên đừng quá hờ hững mà bỏ qua một câu hỏi thăm, một ánh mắt chợt bắt gặp hay một bàn tay chìa về phía mình. Biết đâu đấy là lần cuối cùng ta nhận được sự quan tâm từ một ai đó. Đừng vô tình hay mãi lao theo những ước mong mà bỏ quên một trái tim đang thao thức vì mình – thứ tình cảm chỉ đến một lần đối với một người. Đến khi nhận ra thì người cũng như làn gió thổi ngang mặt hồ phẳng lặng để lại những làn sóng nhẹ phía sau. Rốt cục chúng ta chỉ lướt qua nhau như những người xa lạ, nhanh chóng và mờ nhạt đến mức không kịp cảm nhận chút gì về nhau dù là một ánh mắt hay cái cầm tay.

Carmen Nguyen

 

Vấn đề biển Đông – Lối đi nào cho Việt Nam?

Photo: Khan G Nguyen

 

Hiện nay, tình hình biển Đông đang nóng hơn bao giờ hết. Đi đâu, ở đâu trong đất nước Việt Nam, chúng ta đều có thể nghe thấy lời bàn luận của mọi người về vấn đề này. Mặc dầu có khá nhiều ý kiến trái chiều nhưng tựu chung đều lên tiếng phản đối Trung Quốc, thậm chí có cuộc biểu tình đã xảy ra tại Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 11/5. Vậy Việt Nam sẽ làm gì nếu Trung Quốc tiếp tục ngoan cố không chịu rút lui và nguy cơ một cuộc chiến tranh xảy ra đe dọa nền hòa bình của cả hai nước?

Cô lập chính phủ Trung Quốc:

Hiện nay, có thể thấy ngay khi thông tin tàu Trung Quốc đâm tàu Việt Nam và sau đó là Trung Quốc đặt giàn khoan trong lãnh thổ biển Việt Nam xuất hiện, các bạn mà chủ yếu là giới trẻ Việt Nam đã có những phản ứng tiêu cực ngay lập tức đối với Trung Quốc. Không khó để bắt gặp những câu đại loại như: “Ghét Trung Quốc từ xưa đến giờ” “Trung Quốc là cái loại gì ấy. Ăn cướp” “Trung Quốc, tên của một nước sao! Trước giờ tôi cứ tưởng Trung Quốc là tên của loài vật hôi thối, đần độn không chứ!… Những cái đầu đần độn của Trung Quốc làm sao thắng nổi một nước chuyên đấu tranh bằng trí khôn như Việt Nam được!”… Vẫn biết mọi người rất yêu nước và bức xúc trước việc chủ quyền nước mình bị xâm phạm như vậy nhưng điều cần thiết là mọi người nên bình tĩnh, nhìn nhận đúng bản chất vấn đề, không nên vơ đũa cả nắm.

Trước hết, theo những gì tôi được biết trên các phương tiện truyền thông đại chúng thì là tàu hải quân Trung quốc đâm tàu Việt Nam và chính phủ Trung Quốc đặt giàn khoan vào lãnh thổ Việt Nam, vậy thì vấn đề ở đây đó là lỗi của chính phủ Trung Quốc chứ không phải toàn bộ dân tộc Trung Quốc. Người dân Trung Quốc cũng như Việt Nam và thế giới, họ đều có quyền được biết sự thật. Việt Nam có lẽ phải và chính nghĩa, vậy thì tại sao Việt Nam không tranh thủ sự đồng tình của dư luận thế giới, trong đó có cả người dân Trung quốc.

Thay vì trút sự oán hận lên cả cộng đồng Trung Hoa, tại sao chúng ta không thể kêu gọi sự ủng hộ của người dân Trung Quốc bằng cách lên các trang mạng xã hội Trung Quốc, viết lên sự thật và nhắn nhủ rằng: “Dân tộc Việt Nam và Trung Quốc từ bao đời nay đã là bạn của nhau và cho tới giờ chúng tôi chưa bao giờ muốn thay đổi sự thật ấy. Nhưng những người lãnh đạo của các bạn đã đi ngược lại con đường ấy.” Chúng ta phải kêu gọi sự ủng hộ của chính những người dân Trung Quốc, gây áp lực lên chính phủ Trung Quốc từ chính những người dân của họ chứ không phải lên án toàn bộ dân tộc họ, vô tình đẩy cả đất nước rộng lớn thành kẻ thù của dân tộc mình.

Bên cạnh đó, Việt Nam cần chỉ ra cho những nước từng có tranh chấp với Trung quốc trong khu vực biển Đông như Philippine, Brunei, Malaysia và Vùng lãnh thổ Đài Loan hay Nhật Bản trong tranh chấp biển Hoa Đông về lợi ích mà họ có thể đạt được nếu cùng liên minh với Việt Nam, hãy nói với các nước ấy rằng bởi chúng ta có cùng kẻ thù chung và khi cùng nhau chúng ta có thể làm nên tất cả, điều đó không chỉ có lợi cho chính Việt Nam mà còn cho tất cả các nước bạn.

Ngoài ra, Việt Nam có chính nghĩa và chúng ta hoàn toàn có thể tranh thủ sự ủng hộ của các nước trên thế giới, không chỉ là các nhà lãnh đạo mà là tất cả các công dân toàn cầu. Thế giới ngày càng mở và thông tin lan truyền một cách chóng mặt, chúng ta hãy để các tổ chức và các nhà nhân quyền lên tiếng.

Có câu: “Đáng sợ nhất trên đời là sự bị cô lập.” Vậy nếu chúng ta có thể tranh thủ sự ủng hộ của thế giới và cô lập Trung Quốc thì ắt hẳn Trung Quốc sẽ sớm nhận ra kết cục mà con đường mình đang đi.

Chiến đấu trên các mặt trận: Chính trị kết hợp kinh tế

Thế mạnh lớn nhất của Trung Quốc là kinh tế, vì vậy đây không chỉ là cuộc chiến trên mặt trận quân sự nữa mà là một cuộc chiến toàn diện trên tất cả mọi mặt. Chúng ta phải tẩy chay hàng hóa Trung Quốc. Và không chỉ có chúng ta, thêm nữa, hãy làm cho các nước cùng chung mối tranh chấp với Trung Quốc cùng thực hiện chiến dịch tẩy chay hàng hóa Trung Quốc thì sẽ làm suy yếu rất nhiều nền kinh tế của nước lớn thứ hai trên thế giới này. Điều này sẽ khiến Trung Quốc nhận ra sự thiệt hại không chỉ trên mặt trận quân sự mà còn các mặt khác nữa. Vì, suy cho cùng, mục đích cuối cùng của Trung Quốc về vấn đề biển Đông cũng chính là kinh tế.

Khẳng định quan điểm và ý chí của Việt Nam:

Chúng ta – toàn thể công dân của nước Việt Nam cần cất lên những tiếng nói của chính mình cũng như bản thông điệp gửi đến chính phủ Trung Quốc:

Trong bài báo “Trung Quốc đang gây ác mộng trên biển Đông”, nói về nguyên nhân vì sao Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD-981 ở vị trí hiện nay, ông Wu Shicun, Chủ tịch viện nghiên cứu quốc gia Trung Quốc về biển Đông nói với hãng tin Reuters, động thái này là một “bài kiểm tra” đối với ý chí chính trị của Trung Quốc.

Tuy Việt Nam là một nước nhỏ và Trung Quốc là một nước lớn và chúng ta tồn tại những quan điểm khác nhau nhưng thông qua “bài kiểm tra” này chúng tôi nhận thấy rằng chúng ta cùng chung ý chí ngan cường, không đầu hàng trước nghịch cảnh. Tất cả sự thật sẽ là như vậy nếu Trung Quốc biết dừng lại… Nhưng Trung Quốc đã đi quá xa hai chữ “kiên cường”, trở nên hung hăng đến mức vô lý với lý do: “Nếu chúng tôi dừng công việc ngay khi Việt Nam phản đối, chúng tôi sẽ không thể đạt được điều gì trên biển Đông.” Vậy điều Trung Quốc thực sự mong muốn đạt được là gì? Tại sao lại không thể được giải quyết bằng một chuyến đi, một bài phát biểu hay một cuộc đàm phán? Lý do đưa ra chỉ là lời bào chữa vụng về cho dã tâm tham lam của những người lãnh đạo đất nước này.

Dân tộc Trung Quốc là một dân tộc thông thái và chắc chắn được dẫn dắt bởi những nhà lãnh đạo tài ba. Vậy chắc chắn các ngài sẽ biết mình cần phải làm gì? Hành xử khôn ngoan khiến cả thế giới nể phục và tạo tiền đề để phát triển về các mặt như chính trị, kinh tế… hay biến mình thành kẻ thù của cả thế giới, trở thành tội đồ trong sử sách nhân loại và cả với chính những người dân vô tội của mình? Bởi nếu chiến tranh xảy ra nghĩa là những người dân phải đổ máu nhiều nhất.

Chủ tịch Tập Cận Bình đã từng nhấn mạnh: “Một Trung Quốc phồn vinh và ổn định không chỉ không tạo thành mối đe dọa cho bất cứ quốc gia nào, ngược lại còn trở thành cơ hội phát triển.” Hay cựu chủ tịch Hồ Cẩm Đào cũng từng phát biểu về chính sách đối ngoại của Trung Quốc: “Trung Quốc sẽ giương cao ngọn cờ hòa bình, phát triển và hợp tác, kiên trì chính sách ngoại giao hoà bình, độc lập tự chủ, kiên định đi con đường phát triển hòa bình, kiên trì phát triển quan hệ với tất cả các nước trên cơ sở năm nguyên tắc cùng tồn tại hòa bình, cùng với cộng đồng quốc tế dốc sức vào sự nghiệp cao cả vì hòa bình và phát triển của loài người.”

Chính các ngài đã từng tuyên bố như vậy, cớ sao lại cố tình gây hấn với Việt Nam cũng như các nước Đông Nam Á khác ở khu vực biển Đông, há chẳng phải đi ngược lại những điều đã nói trên sao? Vậy cơ sở nào để cả thế giới tin vào Trung Quốc khi chính những người đứng đầu cường quốc này lại đi ngược lại với tôn chỉ mình đã đặt ra cho cả dân tộc?

Mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc lâu nay vốn khá thân thiết. Việt Nam chịu ảnh hưởng nhiều từ nền văn hóa Trung Quốc và coi Trung Quốc như là một bậc đàn anh để học hỏi về kinh tế dù cách đây hàng ngàn năm giữa hai nước đã từng xảy ra chiến tranh. Vì vậy, một đất nước vốn yêu chuộng hòa bình như Việt Nam không hề muốn lịch sử chiến tranh lại xảy ra.

Báo Wall Street Journal đưa tin: “Việt Nam có một lịch sử không lùi bước trước những cuộc đối đầu quân sự.” Trong tình hình hiện nay, khi mà giữa hai nước đang xảy ra tranh chấp, không ít người Việt, trẻ có, già có, đang sục sôi khí thế, sẵn sàng chết cho Tổ Quốc với tinh thần: “Quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh.” Việt Nam có chính nghĩa, có sự đồng lòng của toàn dân trong khi ngay trong đất nước Trung Quốc đã có rất nhiều tiếng nói lên tiếng phản đối. Vì vậy nếu trong trường hợp bất đắc dĩ có chiến tranh xảy ra thì chúng tôi tin chắc rằng lịch sử sẽ lặp lại như một Bạch Đằng thứ hai.

 

Lê Hoài Thương

Thiên thần và ác quỷ

Photo: Luca Napoli

 

Hai mặt của một vấn đề – cùng một hành động nhưng đối với người này đó là đại nghĩa, đối với người khác nó lại là vô lương tâm. Thật khó để làm tất cả đều vui.

Sáng nay đọc một bài trên trang báo chính thống viết rằng: “Dư luận Trung Quốc không đồng tình đặt giàn khoan trái phép.”  Thấy họ đi cày xới các trang mạng xã hội Trung Quốc để tìm người Trung Quốc ủng hộ Việt Nam. Về q…uan điểm cá nhân, tôi thấy những người Trung Quốc này cũng chẳng có gì hay ho cả, có khi nào ở Trung Quốc họ cũng bị xem là “phản động”? Vì tôi cảm thấy không hề thích những người con đi nói xấu cha mẹ anh em mình, những người nhân viên đi nói xấu công ty mình, những người dân đi nói xấu đất nước mình,…với người ngoài.

Hiện nay, tôi thấy nhiều người suốt ngày nói chuyện về tình hình đất nước, về biển Đông, về tham nhũng,… nói chung họ có vẻ bi quan lắm. Đối với tôi, tôi không biết nhiều về chính trị. Dù tôi cũng đã từng chứng kiến nhiều vụ cảnh sát giao thông ăn tiền trắng trợn của người đi đường, tôi đã từng thấy người bệnh đút lót tiền cho bác sỹ, tôi từng biết về những vụ tham nhũng lớn như PMU18, Dương Chí Dũng, tôi biết về những vụ công an đánh chết người dân gần đây, nhiều chính sách nhà nước quá khó hiểu…cán bộ đánh cờ tiền tỷ. Nhưng tôi là người lạc quan, tôi thấy rằng bên cạnh Dương Chí Dũng còn có Nguyễn Bá Thanh, bên cạnh những bác sỹ vô tâm còn có những người thầy thuốc tuyệt vời (má Long bạn tôi là điển hình), bên cạnh những giáo viên biến chất còn có những người thầy mẫu mực (ba tôi).

Nhiều người hay than vãn rằng kinh tế Việt Nam chừng nào mới bằng Singapore, tôi nghĩ rằng nước mình đã làm rất tốt so với chính mình, GDP tăng trưởng cao và tương đối ổn định, cơ sở vật chất quá tốt so với trước, nông thôn bây giờ bê tông hóa hết, nhiều người được đến trường,… Xuất phát điểm nước mình nghèo khổ mà, ai chẳng có sai lầm, điều hành đất nước đâu phải lúc nào cũng theo ý mình, nước nào mà chẳng có quan tham, ở đâu chẳng có người này người kia. Tôi thấy tình hình đất nước đang đi lên. Dĩ nhiên, không thể chỉ nói một vài chuyện thế này rồi kết luận xã hội đang tốt, đất nước đang tốt. Mà đây chỉ là những vấn đề tôi có thể thấy được, và nhận xét chủ quan dựa vào trực quan sinh động xung quanh, dựa vào hiểu biết hạn chế của mình. Có thể có rất nhiều vấn đề tiêu cực nguy hiểm khác, nhưng tất nhiên tôi không thể bình luận vấn đề tôi không biết.

Trong cuộc sống, tôi trân trọng và yêu quý những gì tôi đang có, gia đình, bạn bè, đồng nghiệp… Tuy nhiên không phải lúc nào chúng ta cũng cùng quan điểm. Tôi đã từng tranh luận với những người bạn về việc nhạc Đàm Vĩnh Hưng có hay không, xem phim “Để Mai Tính” có hay hay không, nên nghe nhạc thị trường hay không, Đảng Cộng Sản Việt Nam có tốt hay không. Đây là những vấn đề mà ai cũng có quyền bảo vệ ý kiến của mình và cho là mình đúng, chúng tôi tranh luận vì chúng tôi không thể thuyết phục nhau tin rằng mình đúng, nhiều thứ chỉ mang yếu tố cảm tính. Cùng một người, cùng một hành động, cùng một sự việc nhưng đối với mỗi đối tượng sẽ có những suy nghĩ khác nhau vì vậy tranh luận là hết sức bình thường.

Mục tiêu cuối cùng là hạnh phúc, làm những gì mình làm được, được làm và thấy hạnh phúc.

 

Nobita PT

Vì sao tôi thích làm “anh hùng bàn phím”?!

 

 

Tôi sẽ kể cho các bạn nghe vì sao và cơ duyên nào đẩy đưa tôi trở thành “anh hùng bàn phím”.

Những ngày qua khi mà đất nước đang chìm trong những tin tức không mấy tốt đẹp về chủ quyền biển đảo. Trong bầu không khí như vậy  thì những người đang sống và làm việc trên mảnh đất hình chữ S (và cũng có thể là đang ở hải ngoại) này có nhiều cách khác nhau để bày tỏ thái độ quan điểm của mình, trong đó đa phần chọn thể hiện ý kiến thông qua “bàn phím” như một lựa chọn tối ưu và thuận tiện nhất.

Thế là họ bị gán cho cái danh từ “anh hùng bàn phím”

“Anh hùng bàn phím” là khái niệm đã quá quen thuộc mà cộng đồng mạng giành cho những người đưa ra các ý kiến đi ngược với đa số trên internet một cách quyết liệt hùng hồn trên mức cần thiết. Nhưng người phê phán luôn cho rằng các tay đưa ra các ý kiến trái chiều dư luận đó (hoặc là trái cái bụng của mình) chưa làm được gì hoặc chưa nói được gì nhiều ngoài thực tiễn ngoài chuyện múa tay trên bàn phím.

Theo tôi nói như vậy không đúng, việc thể hiện chính kiến của mỗi cá nhân được xem như là quyền tự do ngôn luận của mỗi người. Chúng ta không thể phán xét người khác rằng chỉ núp sau bàn phím mà không làm được gì cho đất nước cả, nếu như vậy thì cũng có một loạt các anh hùng khác chỉ biết nói mà không làm được gì mà tôi có thể kể ngay ra như “anh hùng tivi” (mấy anh này chuyên chém gió qua tivi, nói cho lắm vào mà đâu cũng vào đó) “anh hùng radio”  “anh hùng xài bút” (đánh giá về mấy anh này buồn cười lắm, tùy theo góc nhìn mà phán xét việc các anh ấy làm thì có thể phong cho anh ấy làm “chiến sĩ thông tin” “kẻ bẻ cong ngòi bút” “chiến sĩ trên mặt trận văn hóa” hay tệ hơn là “bồi bút”) …

Tất cả các loại anh hùng trên thì chẳng ai bêu rếu hay mạt sát họ cả , chỉ có duy nhất “anh hùng bàn phím” là được ăn cả đống gạch mỗi khi nêu ra chính kiến của mình! Thế nhưng vì sao mọi người vẫn cứ thích thể hiện chính kiến của mình lên trên internet dù bị mạt sát thậm tệ như vậy?!

Theo tôi có lẽ là vì:

  • Một là thông thường chúng ta muốn phát biểu một điều gì thì quan trọng nhất là cần có người nghe, nếu không có internet, không có mạng xã hội thì cao lắm bạn hét thiệt to thì chỉ trong cái hẻm bạn đang sống nghe được là cùng. Nếu muốn nhiều người nghe được hơn nữa thì có thể ra ngã 4, ngã 5, ngã 6, bùng binh hay cầu vượt gì đó để khoe giọng. Nhưng tin tôi đi, chẳng ai nghe bạn đâu vì tiếng ồn xe cộ đang phát ra dư sức bóp nghẹt những âm thanh chực chờ trào ra từ cuống họng của bạn.
  • Hai là sự quan tâm của người nghe, khi bạn phát biểu một vấn đề gì đó muốn thu hút khán thính giả của mình thì rõ ràng là bạn và họ cần phải có chung những mối quan tâm. “Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” , tôi tin rằng bạn ra sao, quan điểm của bạn là gì, thì các friends của bạn trên mạng xã hội cũng dễ dàng có cùng chính kiến như vậy. Thật vui khi vấn đề mình nêu ra được nhiều người ủng hộ bằng like, bằng share chứ không phải là bằng gạch.
  • Ba là mức độ thuận tiện, khi muốn trình bày một điều gì thì phải có một dịp nào đó mà khán thính giả tề tựu lại đông đủ nghe diễn giả trình bày. Cảm ơn mạng xã hội đã xóa nhòa khoảng cách về không gian, về thời gian để cho những điều muốn nói trở nên gần nhau hơn.
  • Bốn là về quy trình thủ tục, sống ở đất nước này thì chắc hẳn ai cũng biết rằng muốn nói một điều gì đó, muốn trình bày một vấn đề gì đó. Thì phải hợp thức hóa là nhân dịp này dịp nọ, phải thực hiện cơ chế “xin cho” tại cơ quan này, tổ chức kia chờ cho họ đồng ý hoặc “tác động” để họ đồng ý thì mới có cơ hội. Nhưng với mạng internet thì không, chả cần ai cho phép cả, bạn thích, bạn nói vì đó là quyền tự do của bạn.
  • Năm là về tính trách nhiệm, như đã nói trên khi tiến hành các thủ tục thì thường bị gắn kèm với hai tiếng “trách nhiệm” cho những gì mình nói. Vì vậy nếu lỡ có phát ngôn đi ngược lại với “cộng đồng mạng”, hay cố gắng chứng minh mình là kẻ dị giáo giữa thời đại này mà mang lại nhiều điều bất lợi cho bản thân thì chỉ cần nêu ra lý do là: “Tui đâu biết, tui có làm đâu, chắc thằng nào mạo danh tui hay hack tài khoản của tui nó làm á! ” Thế là xong!

Vậy đấy, với 5 lý do trên thì đã thấy rõ lợi ích không thế chối cãi được của bàn phím để giúp con người ta nói lên được chính kiến của mình. Mãnh lực của nó lớn đến mức mà từ người trẻ tới người già, từ kẻ học nhiều đến người học ít, từ anh trí thức hay là anh nông dân đều khó mà thoát khỏi cái ma lực ghê gớm của việc dùng bàn phím để “bình” thiên hạ. Cái ma lực ghê gớm đó cứ chực chờ trào lên khiến người ta không thể ngồi yên khi xung quanh xảy ra chuyện. Thông qua bàn phím ta có thể tả xung hữu đột, đánh đông dẹp bắc trên khắp các mặt trận từ chuyện ở Việt Nam sang chuyện ở Mỹ, từ lĩnh vực kinh tế vĩ mô sang chăn nuôi trồng trọt.

Tuy nhiên nói như thế nào và nói ra sao để khi mình trở thành anh hùng trong mắt người này nhưng lại không trở thành thằng cặn bã trong mắt người khác thì có lẽ cần một dịp khác để bàn kỹ hơn về vấn đề này.

Tạm kết!

 

Kid

Bạn cần một cách học hiệu quả?

Photo: Mike Rogers

 

Ngày nhỏ chúng ta được cha mẹ dạy đạo làm người, trưởng thành được học cách thấu hiểu về nhân sinh quan. Tuổi thơ của chúng ta là những mảnh ghép về gia đình, bạn bè và thầy cô. Chúng ta biết rằng mình sinh ra và lớn lên là người phương Đông.

Khi chúng ta già đi, chúng ta vẫn là người phương Đông, vẫn cùng với những phong tục, những tín ngưỡng, vẫn những giá trị tinh thần, vẫn cái ta được đặt lên hàng đầu. Nhưng chúng ta lại quen với cách học và làm của người Phương Tây, quen với việc đúng là đúng, sai là sai, quen với việc nhìn vào kết quả mà đôi khi bỏ quên cả quá trình.

Và thực sự thì việc “chắp nối” như vậy có đúng không? Tôi rất ghét việc đưa ra tùy chọn đúng/sai, vì với tôi nó không cần thiết. Tôi sẽ chỉ nói về những điều có thể giúp ích cho bạn. Dưới đây là cách học của tôi, tôi vẫn luôn áp dụng những điều này không chỉ vào học và làm, mà còn cả trong cuộc sống:

Học từ nguyên lý, hiểu từ gốc rễ

Khi xác định học hay tìm hiểu một cái gì đó, điều đầu tiên tôi làm không phải là học phần đầu, hay học phần cuối, hay thậm chí là học nhảy cóc, mà là học từ đâu, và học như thế nào?

Ví dụ: Nếu tôi muốn học Digital Marketing, Marketing Online, Facebook Marketing, SEO,… tôi cần phải học marketing cơ bản trước đã, vì đó là cái nhân của các ngành kia. Và học như thế nào ư?

Hãy học từng bước ở kiến thức marketing cơ bản, học theo sách, theo thầy, theo giáo trình. Rồi các ngành kia, tôi sẽ dựa vào cái nhân ban đầu đó và tự vạch lộ trình cho mình. Bởi vì một khi tôi đã nắm được nguyên lý vận hành của “cỗ máy” kiến thức đó, cũng như việc có một sơ đồ lắp ráp và cấu tạo nên nó, tôi sẽ biết cách phát triển và nâng cấp nó lên, hoặc ít nhất là sửa chữa nó.

Lời khuyên của tôi là: Muốn học cái cao siêu, hãy học thật tốt cái nền tảng ban đầu đã.

Học bằng cách tư duy đa chiều

Chúng ta hay gặp phải một loại bẫy tư duy về niềm tin, nó đánh lừa và làm sụp đổ mọi hệ thống phát triển và vận hành của trí óc, cũng như kinh nghiệm. Chúng ta thường có thói quen tìm kiếm và hỏi đáp những gì chúng ta không có, không làm, không biết. Nghĩa là nếu tất cả đều không có, không làm, không biết, thì chúng ta cũng vậy. Niềm tin của chúng ta lúc đó lại là một thứ thuốc độc, nó trả lời rằng: “KHÔNG”.

Nếu đã nghe về sự phát triển thần kỳ của người Israel, chắc hẳn bạn có biết đến quy tắc thứ 10 trong xã hội Israel, đó là 9 người đầu có cùng thông tin và kết luận, thì người thứ 10 buộc phải đưa ra giả định rằng 9 người kia đã sai. Tại sao lại vậy? Vì đất nước Israel nhỏ bé, giữa lòng kẻ thù, họ buộc phải nghi ngờ cái có sẵn, đặt câu hỏi và tranh luận về mọi vấn đề sáng tạo.

Trở về với văn hóa phương Đông của chúng ta, trong Đạo học, trong Phật học,… chẳng phải cái cốt của đối nhân xử thế, của đạo làm người vẫn là việc bình đẳng, nghĩa là trong cái tốt luôn có cái xấu, trong cái xấu luôn có cái tốt, và xấu tốt luôn song hành cùng nhau đó sao?

Nếu áp dụng vào việc học, hãy nhìn vấn đề đó dưới nhiều góc nhìn, hãy lật ngược nó lại, nếu nó không giải quyết được, hãy tự hỏi tại sao không giải quyết được? Nếu giải quyết được, hãy tự hỏi, cách này liệu đã tốt nhất chưa?

Nếu bạn nói không có, tôi sẽ nghĩ về việc có.

Nếu bạn nói không làm được, tôi nghĩ về giải pháp làm điều đó.

Nếu bạn nói không biết, tôi nghĩ tôi sẽ biết, hoặc đến khi nào “không biết” là một sự hiểu biết.

Lời khuyên của tôi là: Với việc học, hãy biết nghi ngờ cái có sẵn, luôn tư duy dưới nhiều góc nhìn khác nhau.

Nếu bạn cảm thấy cách học của bạn không hiệu quả, hãy thử thay đổi xem sao, hoặc nếu bạn đã hài lòng rồi, hãy nghĩ về những điều khiến bạn hài lòng hơn đi! Tôi chưa hài lòng lắm, tôi sẽ sớm chia sẻ những điều mới mẻ và hay ho hơn.

Thanks for reading.

 

Trung Đức

Yêu nước chứ đừng chạy theo phong trào

Photo: Martin Abegglen

 

Việc mọi người tẩy chay hàng hóa Trung Quốc không phải là mới, không chỉ ở trong nước mà các nước khác ở châu Á, châu Âu hay cả Châu Phi cũng tẩy chay hàng hóa của Trung Quốc. Tẩy chay vì sản phẩm của họ kém chất lượng, có chất độc hai gây nguy hiểm cho người tiêu dùng là điều nên làm còn rộ lên phong trào kêu gọi tẩy chay vì họ đưa giàn khoan HD 981 lấn chiếm biển Đông thì không hợp lý.

Vẫn biết kinh tế – chính trị – quân sự có mối liên hệ chặt chẽ và ảnh hưởng trực tiếp với nhau nhưng cái nào duy trì được thì nên duy trì, kinh tế mạnh thì mới có thể viện trợ được cho quân sự – vốn đã không tạo ra tiền mà còn ngược lại, tiêu tốn rất nhiều tiền của.

Nếu lúc này chúng ta tẩy chay hàng hóa Trung Quốc thì những người tiểu thương cũng không làm ăn gì được, hàng hóa ế ẩm gây thiệt hại nhiều, họ lỗ vốn và sẽ chẳng có tiền thuế đóng cho ngân khố. Chưa kể, Trung Quốc là thị trường nhập siêu của Việt Nam hơn 10 năm nay, cũng xuất phát từ nhu cầu và chi phí rẻ hơn các nước nên mới phải nhập nhiều như vậy, từ ly uống nước cho đến thiết bị điện tử, mình tin rằng trong nhà bạn hoặc bất cứ ai cũng có rất nhiều vật dụng xuất xứ từ Trung Quốc.

Nếu lúc này, nhà nước cũng có chủ trương tẩy chay giống chúng ta thì người Trung Quốc cũng sẽ đáp trả bằng việc không nhập khẩu sản phẩm từ Việt Nam. Trong khi đó, Trung Quốc là một trong những nước nhập khẩu nhiều nhất từ Việt Nam, nếu họ đóng cửa khẩu thì hàng triệu người nông dân, tiểu thương, doanh nghiệp của chúng ta sẽ điêu đứng, nợ nần và phá sản. Một khi nền kinh tế lung lay thì quân sự, quốc phòng cũng sẽ suy giảm theo. Bắn một quả tên lửa có giá hàng triệu đô la chứ không phải vài trăm nghìn nên ngân sách phải luôn sẵn sàng để chuẩn bị đạn dược.

Việc một khách sạn từ chối phục vụ khách là người Trung Quốc, mình hoan nghênh tinh thần dân tộc của họ và cũng không đồng tình với cách làm này. Làm như vậy, họ vừa mất một khoản doanh thu chỉ là việc rất nhỏ nhưng mất cái lớn chính là ánh mắt nhìn của cộng đồng quốc tế cũng như người Trung Quốc về Việt Nam, cho rằng chúng ta đang sử dụng chính sách kỳ thị và phân biệt. Việt Nam chúng ta dù có sức mạnh tinh thần đoàn kết dân tộc nhưng điều đó chưa phải tất cả, ai cũng biết về quân sự, kinh tế và nhiều mặt khác thì chúng ta yếu thế hơn và thua xa Trung Quốc.

Bởi vậy nên chủ trương của nhà nước là đàm phán trong hòa bình, hạn chế khả năng xung đột, vì nếu xảy ra chiến tranh chúng ta và cả Trung Quốc sẽ thiệt hại nặng nề. Nếu đàm phán hòa bình thì cần phải tận dụng sự ủng hộ của bạn bè quốc tế và chính những người dân Trung Quốc yêu hòa bình. Người Trung Quốc sinh sống ở Việt Nam rất nhiều, nếu họ biết đồng bạo họ bị ngược đãi thì họ chỉ thêm căm ghét và tức giận chúng ta. Và người Việt Nam sinh sống tại Trung Quốc cũng không ít, khi đó họ có cớ để ngược đãi đồng bào của chúng ta. Không đáng.

Với mình thì, sản phẩm nào tốt, chất lượng, giá cả cạnh tranh thì mình sẽ chọn mà sử dụng chứ không chạy theo kiểu “người Việt ưu tiên sử dụng hàng Việt” hoặc kiểu rất ghét như “sử dụng hàng Việt Nam mới là yêu nước”. Bây giờ có nói rằng mình yêu nước rất nhiều thì cũng chẳng có gì để chứng minh lời nói của mình nên nói ra nó sáo rỗng.

Sản phẩm nào tốt thì mình sử dụng, dùng hàng của nước ngoài không phải là chối bỏ hàng Việt Nam. Chỉ là tạo thêm điều kiện cho các doanh nghiệp Việt Nam cạnh tranh về chất lượng cũng như mẫu mã sản phẩm, cùng theo chuẩn quốc tế mà hòa nhập vào thị trường. Hơn nữa, dùng hàng nước ngoài thì cũng đóng góp cho ngân sách nhà nước qua hải quan chứ có dùng lậu đâu mà bảo không yêu nước.

Trên đây là suy nghĩ và quan điểm của mình, chỉ nói được những gì cơ bản vì mình học kỹ thuật nên không am tường bao nhiêu về kinh tế, còn gì sai sót thì các bạn góp ý thêm.

 

Bùi Nhật Tiến

Đất nước còn chưa kỷ niệm 40 năm ngày hoàn toàn thống nhất…

 Photo: Manh Hai & Dien Bien Phu Museum/Reuters/Corbis

 

Lần đầu tiên vô Nhaccuatui.com để nghe Quốc ca. Lần đầu tiên dừng lại ở một sạp báo sáng thứ 2 để xem tin tức. Lần đầu tiên có cảm giác “quá khích” khi xem chung kết Vietnam Idol..

“Nếu là chim tôi sẽ là loài bồ câu trắng
Nếu là hoa tôi sẽ là một đóa hướng dương
Nếu là mây tôi sẽ là một vầng mây ấm
Là người, tôi sẽ chết cho quê hương…”

Bài ca chiến thắng của quán quân mùa thứ 5, và cũng là lời tuyên bố hùng hồn về tinh thần tự hào, về ý chí kiên cường và trái tim trọn vẹn cho màu cờ Tổ quốc. Tim tôi run lên vì xúc động…

Những ngày này, khi chủ quyền đất nước đang bị xâm phạm, khi Tổ quốc đứng trước nguy cơ bị xâm lăng, khi dải đất chữ S thân yêu chưa kịp kỷ niệm 40 năm ngày hoàn toàn thống nhất, thì dòng máu nóng lại một lần nữa sục sôi, tinh thần của Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu – chấn động địa cầu lại hùng hồn sống dậy…

Những ngày này – biển Đông đang dậy sóng…

Những ngày này…Đâu đâu cũng hừng hực màu đỏ cờ Tổ quốc, cũng ầm vang khẩu hiệu “sẵn sàng”, cũng rộn ràng tinh thần “quyết tử”…

Đúng thế! Việt Nam không thiếu những người con sẵn sàng chiến đấu, sẵn sàng hy sinh cho độc lập dân tộc, không thiếu những tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, không ngại ngần sống lại những ngày “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, càng không nhụt chí trước một thế lực cường quốc như Trung Quốc hiện nay.

Chúng ta đã có một Điện Biên Phủ lừng lẫy, một Điện Biên Phủ trên không hào hùng chói lọi, thì chắc chắn – có thể làm nên một Điện Biên Phủ – Biển Đông ghi dấu tự hào. Thế nhưng, chủ quyền không nhất thiết phải dùng hòa bình để đánh đổi. Hòa bình không nhất thiết phải hy sinh… Bao bài học máu xương, bao nỗi đau chiến tranh còn chưa kịp lành da liền thịt…

Bạn còn nhớ chứ, những thước phim tư liệu về bom đạn chiến tranh, về máu và nước mắt, thậm chí đến bây giờ, hơn 30 năm sau – vẫn còn ẩn hiện đâu đó trên dọc đất nước, lâu lâu một tiếng nổ xé trời, nhói buốt tâm can…

Bạn còn nhớ chứ, nỗi đau da cam mà chúng ta đang chung tay khắc phục, những gương mặt ngây ngô chẳng biết đau cả nỗi đau chính mình đang phải gánh…

Bạn còn nhớ chứ, nỗi day dứt của người cựu binh Mỹ lặn lội đi tìm nữ chủ nhân cuốn “nhật kí chiến tranh” – từ đầu đến cuối, chẳng có trang nào không mơ giấc mơ ngày hòa bình, hạnh phúc…

Và chắc hẳn bạn còn nhớ, những câu chuyện về Võ Thị Sáu và nhà tù Côn Đảo, về 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc, về chuyện tình bi tráng của Lê Hồng Phong – Nguyễn Thị Minh Khai, về nỗi đau chia lìa của Đại tướng Võ Nguyên Giáp với người vợ trẻ – Nguyễn Thị Quang Thái…

Những câu chuyện chiến tranh được kể lại thật hào hùng, thật lung linh, thật đáng ngưỡng mộ. Nhưng bạn có biết, trong sâu thẳm nó, đang chôn giấu bao đau đớn, bao tiếng căm phẫn, gào thét, bao khát khao một ngày đất nước độc lập? Bạn biết không?

Đất nước chưa kỷ niệm 40 năm ngày hoàn toàn thống nhất

Cách đây tròn nửa tháng, khi dạo bước trên con đường được trang trí lấp lánh trước ngõ Dinh Độc Lập, tôi đã hình dung về ngày này năm sau, không biết ngày lễ 30.4 sẽ được tổ chức trọng đại như thế nào, con đường Lê Duẩn sẽ rực rỡ ra sao, người ta sẽ làm phim gì để chiếu tivi kỷ niệm… Vậy mà mấy hôm nay, trong tâm tôi lại rối bời bao cảm xúc. Lẽ nào?

Tôi hiểu chứ. Tôi cũng yêu Việt Nam. Tôi tự hào về truyền thống 4000 năm dựng nước và giữ nước. Tôi sẵn sàng khi Tổ quốc gọi tên. Nhưng tôi yêu hòa bình. Tôi ghét chiến tranh. Tôi ám ảnh vì tiếng bom rơi và chết chóc. Bao nhiêu cam kết vì tự do, vì hợp tác, vì cùng phát triển, bây giờ ở đâu? Bao nhiêu công sức của nhân dân 2 nước, bây giờ lẽ nào đạp đổ? Bao nhiêu tình bạn, tình yêu, tình hữu nghị, bây giờ không lẽ dựng tấm che để khỏi đối mặt?

Không ai muốn chiến tranh. Không ai muốn hy sinh và triền miên máu đổ. Tôi không muốn. Bạn không muốn. Và có lẽ người dân Trung Hoa cũng không! Nhưng…

Một tiếng súng nổ. Tất cả sẽ chấm hết! Tất cả, bạn hiểu không?

 

Tịnh Tâm

Chỉ thiên tài mới được phép thành công?

Featured image: Sleepy

 

Chúng ta thường được người ta “bán” cho một lời “nói xạo” siêu cấp kinh điển để phát triển một cuộc sống thịnh vượng rằng:

“Khám phá ra thứ mà bạn làm tốt nhất, rèn luyện nó thật chăm chỉ rồi bạn sẽ được bơi trong một đại dương của sự giàu có và hạnh phúc.”

Tất nhiên điều này rất tuyệt vời, nhưng nó chỉ đúng khi bạn sinh ra, có những tố chất bẩm sinh đủ để đứng đầu ở một lĩnh vực nào đó mà thôi, còn đối với những người còn lại, họ không có ưu thế đó. Vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu bạn không có những kỹ năng thuộc đẳng cấp quốc tế? Nếu bạn chỉ thuộc loại ok trong một vài lĩnh vực?

Một tin tốt dành cho bạn là, gần như tất cả mọi người đều giống như bạn, kể cả những “siêu sao” cực kỳ thành công. Rất ít người thành công nhờ vào việc họ đứng đầu ở một lĩnh vực nào đó. Bởi thành công là sự kết hợp của rất nhiều điều quan trọng khác, tất nhiên phải thật sự hiệu quả.

Bill Gates không phải là một lập trình viên giỏi nhất trên thế giới, ông cũng không phải là một nhà diễn thuyết, người bán hàng, có tầm nhìn chiến lược vào quản lý tuyệt vời nhất trên thế giới. Ông chỉ đủ giỏi ở những điều trên mà thôi, nhưng ông học được cách kết nối được những thứ trên để nó trở thành một cái gì đó có giá trị hơn nhiều lần.

Will Smith không phải là diễn viên hay ca sĩ vĩ đại nhất trên thế giới, nhưng anh biết kết hợp những thứ mà mình có, một tính cách rất có duyên, xây dựng thương hiệu bản thân một cách thông minh và làm việc một cách cần mẩn. Toàn bộ sự kết hợp ấy vượt xa giá trị của từng “món”.

Hầu hết những người như vậy đều đã có thể phạm phải sai lầm kinh khủng nếu họ chỉ tập trung vào thứ họ “giỏi nhất”. Steve Jobs có thể đã trở thành một nhân viên bán xe hơi đã qua sử dụng.

Ngay cả khi những kỹ năng của bạn chỉ ở mức bình thường đi chăng nữa, nhưng với một sự kết hợp khôn ngoan có thể biến bạn thành một cái gì đó rất đắt giá, thậm chí vô giá. Giả sử bạn là một người chơi quần vợt ở mức khá. Bạn yêu thích nó, nhưng bạn biết rằng mình sẽ chẳng bao giờ trở thành nhà vô địch thế giới bởi thực sự bạn không quá giỏi trong lĩnh vực này. Nhưng bạn học cách kết hợp nó với khả năng giảng dạy tốt, sau đó học cách tạo ra các đoạn phim giảng dạy và tìm cách làm sao để truyền bá chúng trên Internet. Bạn không phải là người làm phim giỏi nhất hay một nhà quảng cáo chuyên nghiệp nhất, nhưng khi kết hợp những kỹ năng bình thường của mình, bạn là duy nhất. Bạn có thể xây dựng một doanh nghiệp online để làm những gì mình thích mặc dù tất cả những kỹ năng đơn lẻ của bạn chưa bao giờ vượt qua, thậm chí đến mức “giỏi” cả.

Điều này đúng cho bất cứ ngành nghề nào. Một doanh nhân thường là một người biết một chút về pháp luật, hoặc ngôn ngữ cơ thể, hoặc lập trình, hoặc thiết kế, hoặc nói chuyện trước công chúng sẽ có lợi thế hơn nhiều so với những doanh nhân khác. Thật vậy, bạn có thể nhìn thấy một doanh nhân vĩ đại là sự hợp nhất các kỹ năng có liên quan, như tâm lý học hay sự kỷ luật chẳng hạn. Nhìn xem những doanh nhân như Bill Gates, Steve Jobs… mà xem, họ là một sự kết hợp hoàn hảo giữa sáng tạo, kinh doanh và diễn thuyết trước công chúng. Hay những nhà chính trị gia như Obama, Putin, v…v… cũng vậy.

Kỹ năng cá nhân rất phổ biến, nhưng sự kết hợp lại rất hiếm hoi. Nếu bạn muốn nâng cao giá trị của mình, quay lại với những điểm mạnh của bản thân và tìm cách kết hợp chúng lại thử xem.

Người bình thường cũng có thể làm ra những điều phi thường mà. Hy vọng bài viết này có ích với bạn.

 

Tác giả: Oliver Emberton
Nguồn: Quora
Dịch và bổ sung: Lê Tiến Dương

Độc lập quan trọng, nhưng hòa bình còn quan trọng hơn

Featured image: Happybonez

 

Tình hình Biển Đông đang trở nên ngày càng căng thẳng trước hành động đâm vào tàu kiểm ngư, phun vòi rồng vào các tàu của Việt Nam được cử ra chặn đường giàn khoan HD-981. Chuyên gia, người dân và chính phủ nhiều quốc gia đã lên tiếng chỉ trích, coi đó là sự “khiêu khích” của Trung Quốc đối với an ninh khu vực.

Trong bối cảnh đó, nhiều người trẻ Việt Nam đã đưa ra tiếng nói của mình, những status, lời kêu gọi hay các trang fanpage mà lượt like lên đến cả trăm nghìn bắt đầu tràn ngập các quan điểm về biển Đông, về cách hành xử với Trung Quốc. Những quan điểm ấy bao gồm việc kêu gọi biểu tình, kêu gọi tẩy chay hàng Trung Quốc, cả những lời ủng hộ chiến tranh hay việc sẵn sàng nhập ngũ. Thời gian gần đây, những tiếng nói này đã mở rộng ra cả việc kêu gọi chính phủ thả những tù nhân chính trị do thể hiện quan điểm về chế độ.

Như người ta vẫn nói, một trái tim nóng luôn cần một cái đầu lạnh, đặc biệt trong bối cảnh mà hàng triệu quả tim đang nóng, tình hình an ninh khu vực căng thẳng, một giọt nước có thể làm tràn ly, một quyết định có thể cướp đi sinh mạng của cả nghìn người.

Xin đừng nói bạn hay thù

2000 năm lịch sử đất nước là 2000 năm lịch sử của những tranh đấu. Những điều đọng lại trong lòng bao thế hệ sau từng ấy năm học lịch sử trên ghế nhà trường là những từ như “giặc Tàu”, “giặc Mỹ”, “giặc Pháp”, là quân Mông Nguyên, là quân Ngụy. Không chỉ có vậy, chúng ta luôn tự hào là người dân của một đất nước anh hùng, là những chiến thắng vinh quang trước mọi đế quốc hùng cường, là một dân tộc mà “giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”. Chúng ta đã quen với việc gắn cái mác “bạn” hay “thù” lên một dân tộc, một quốc gia; và chúng ta cũng quen với việc cứ chiến thắng là vinh quang, là anh hùng.

Chính vì thế, tôi chẳng hiểu được vì sao có những năm truyền thông vẫn cứ nhắc đi nhắc lại tình hữu nghị “16 chữ vàng” “núi liền núi, sông liền sông” với người láng giềng Trung Quốc. Tôi vẫn không hiểu nổi tại sao Trung Quốc lại là người anh em tốt khi vẫn trợ giúp quân sự cho Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp rồi lại thành kẻ xâm lược khi thực hiện cuộc “chiến tranh biên giới” năm đó, cái năm mà mẹ tôi kể rằng bà phải đi đắp hào xây phòng tuyến. Tôi cũng không hiểu tại sao các nước bạn như Thái Lan, Singapore hay Malaysia lại coi Việt Nam là “cựu thù” sau cuộc chiến với quân Pol Pot dã man, điều khiến Việt Nam mãi năm 1995 mới gia nhập được ASEAN.

Có quá nhiều điều về chính trị mà tôi không thể hiểu, cũng không thầy giáo nào trả lời. Nhưng tôi tin, một chính phủ không thể đại diện cho cả một dân tộc, cho người dân của toàn bộ đất nước. Tôi chưa từng thấy có một chính phủ nào có thể hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ ấy. Mở rộng ra, không có một cá nhân, một tổ chức, một đoàn thể nào có thể đại diện cho tiếng nói của cả dân tộc, cho dù đó là tập hợp của những cá nhân tiến bộ nhất.
Tôi đã đi nhiều nước trên thế giới, gặp gỡ những người bạn từ khắp năm châu, bao gồm cả những người bạn Trung Quốc, Mỹ, Pháp… không ai trong số họ trông giống như những kẻ xâm lược tàn ác hay những người ủng hộ chiến tranh. Bao nhiêu phần trăm trong số những người bỏ lá phiếu bầu lên chính phủ hiện tại của Mỹ, của Iran, của Trung Quốc là những người thực sự yêu thích chiến tranh?

Không phải tình cờ mà nhà văn Nguyên Ngọc và một người lính Điện Biên Phủ đều nói với tôi rằng, chính tư tưởng “tự do, bình đẳng, bác ái” của cuộc cách mạng Pháp mà họ học được từ nền giáo dục bắt buộc khi đó lại chính là tư tưởng đã khai sáng cho con đường cách mạng của họ chống lại người Pháp và các cuộc đấu tranh sau này. Một đất nước lột xác từ những tư tưởng tiến bộ đến vậy mà vẫn có thể đem quân sang xâm chiếm nước khác đó thôi.

Tôi từng tưởng tượng cuộc gặp gỡ giữa người lính Việt Minh và người lính Việt Nam Cộng Hòa. Họ có cùng dòng máu, cùng màu da, cùng tiếng nói, và họ chĩa súng vào nhau, rồi một người ngã xuống. Phải chăng, những người “lính Ngụy” phía bên kia vĩ tuyến 17 là quân thù, là kẻ bán nước, hay chỉ đơn thuần là một người có niềm tin chính trị khác biệt và họ đã thua cuộc?

Tôi tin, không ai trong chúng ta muốn làm kẻ sát nhân, dù là tôi, là bạn hay người Mỹ, người Trung Quốc. Chúng ta chỉ là những con người đang chiến đấu cho niềm tin của mình. Niềm tin đó có thể vì bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ hay làm giàu mạnh cho đất nước. Xin đừng gọi những kẻ bên kia chiến tuyến là quân thù, đừng biến sức mạnh của thù hận trở thành động lực của hành động. Không phải mọi chiến thắng đều là vinh quang và đáng ăn mừng.

Yêu nước, hãy yêu cả hòa bình

Tôi được sinh ra trong thời đại hòa bình, và đó là điều tôi luôn cảm thấy may mắn. Suốt một thời gian dài, tôi thậm chí còn không thể tưởng tượng được rằng chiến tranh thực sự mới chỉ kết thúc vài chục năm trước đó, rằng trên thế giới vẫn tồn tại những nơi mà người ta còn đang xả súng vào người khác.

Đối với tôi, chiến tranh luôn là thứ dã man, khủng khiếp mà người thường khó thể tưởng tượng. Những bộ phim chiến tranh khiến chúng ta cảm thấy việc bắn nhau và được chết trên chiến trường là điều gì đó đầy vinh quang đối với một người đàn ông. Những tác phẩm thơ ca, văn học thời kỳ chiến tranh chưa bao giờ nói về một người lính sợ hãi, chưa bao giờ nói về những người lính hoang mang, chưa bao giờ nói đến sự nghi ngờ trong những chiến lược của chỉ huy, chưa bao giờ nói đến những mâu thuẫn, những sự gian trá, đến sự mất đoàn kết trong nội bộc của ta. Những người lính trong văn chương có thể có nỗi nhớ nhà, nhưng họ sẽ ngay lập tức biến nỗi nhớ nhà ấy thành động lực, không một người lính nào trong văn học đào ngũ, họ chết anh dũng kể cả trước những đòn tra tấn của địch.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn tin những người lính đấy là những anh hùng của dân tộc, nhưng tôi cũng tin rằng không phải bất cứ ai cũng có thể thực sự dũng cảm như họ. Chiến tranh không phải là trò chơi của những người bình thường nhỏ bé, có những bí mật mà ngay cả chính những người tham gia cuộc chiến cũng chỉ biết sau hàng chục năm trận chiến kết thúc. Chuyện “thỏ hết giết chó săn” cũng chẳng phải chỉ trong dã sử Trung Hoa mới có.

Yêu hòa bình không phải hèn nhát, yêu nước không có nghĩa là sẵn sàng chiến tranh.

Hãy đấu tranh bằng lương tâm, không phải bằng súng đạn

Trước những đe dọa của Trung Quốc lên một vùng lãnh thổ đang tranh chấp, tự bản thân người Việt đã bắt đầu chia rẽ, trong một thời điểm chúng ta cần đoàn kết nhất. Những chỉ trích trên các diễn đàn, báo chí hay những mâu thuẫn sau cuộc biểu tình hôm 11/5 mới đây đã cho thấy điều đó.

Tôi không nói rằng đoàn kết là phải thống nhất ý kiến trăm người như một, đoàn kết đơn giản chỉ là không triệt tiêu, không áp đặt lên người khác những quan điểm của mình. Chúng ta có thể chỉ trích một quan điểm, nhưng không nên chỉ trích bất cứ cá nhân nào, bởi vì bất cứ ai cũng có niềm tin của riêng mình. Khi đất nước lâm nguy, việc gọi nhau là “anh hùng bàn phím”, “lũ hèn nhát và sợ chết” hay “lũ cơ hội” không giúp đất nước thoát khỏi cơn nguy khốn.

Tôi vẫn luôn tin rằng, không thể dùng bao lực để chống lại bạo lực, không thể dùng thù hận để chống lại thù hận, không thể dùng áp đặt để chống lại một sự áp đặt khác. Bài học trong cuộc chiến tranh tại Campuchia đã cho Việt Nam một bài học lớn: “Không chỉ đơn thuần dùng súng đạn có thể giải quyết vấn đề”, sự cô lập của cộng đồng quốc tế lúc đó là cái giá mà chúng ta phải trả dù cho ta coi đó là một hành động tự vệ và “trợ giúp nhân đạo”.

Việt Nam có thể chiến thắng một lần, hai lần, một trăm lần, nhưng chúng ta sẽ còn phải đánh nhau đến bao giờ nữa?

Trong hàng chục nghìn bia mộ vô danh ngoài kia, sẽ có thêm tên tôi, tên bạn, tên của bao nhiêu người nữa? Và sẽ ra sao nếu chúng ta thua, khi cuộc đời không phải chuyện cổ tích, nơi người thắng mới là kẻ viết nên lịch sử? Việt Nam giờ đây sẽ là một quốc gia thế nào nếu ngày ấy dân tộc chiến thắng là Chăm Pa chứ không phải Đại Việt?

Gandhi vĩ đại, người anh hùng đã dẫn dắt dắt dân tộc Ấn Độ thoát khỏi sự đô hộ của Anh bằng phương pháp đấu tranh lương tâm của mình. Người dân Ấn Độ đã dành được độc lập và hơn thế nữa mà không dùng tới những phương tiện chiến tranh. “Muốn có hòa bình, bạn phải là hòa bình”, tư tưởng ấy của Gandhi đã truyền cảm hứng cho Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 Tenzin Gyatso trong cuộc đấu tranh giành độc lập cho Tây Tạng, cho bà Aung San Suu Kyi đấu tranh dành tự do dân chủ ở Myanmar hay ngay cả lãnh tụ Nelson Mandela trong cuộc đấu tranh ở Nam Phi.

Tôi vẫn luôn tin tưởng rằng, yêu nước không phải lúc nào cũng là mong nước ta trở thành một “cường quốc”. Cá nhân tôi chỉ mong nước ta là một quốc gia nhỏ bé nhưng xinh đẹp, yên bình. Đối với tôi, yêu nước là cố gắng để dân ta ai cũng hiểu biết, ai cũng yêu thương và đoàn kết. Không phải vì ta yếu mà hèn, cũng không phải vì ta nghèo nên hèn, ấy là vì ngu dốt mới sinh ra những thứ đó.

Cái mà chúng ta cần bây giờ không phải là một cuộc cách mạng, một cuộc đấu tranh, ấy là một cuộc cải cách như Minh Trị vậy, hay như lời cụ Phan Châu Trinh là “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh.” Khi nào dân ta đoàn kết, bao dung, tôn trọng tự do, thôi không kìm kẹp nhau nữa, tự nhiên nước ta sẽ giàu đẹp. Có vậy, nền hòa bình mới đến lâu dài, và chẳng cần thứ chiến tranh nào cả.

Cựu đại sứ Nguyễn Trung đã nói với tôi một câu làm tôi nhớ mãi:

“Cái dân tộc thế nào thì nó sẽ chọn cho mình một chế độ thế ấy.”

Tôi xin mượn lời của nhà văn Nguyên Ngọc khi nói về tư tưởng của nhà cách mạng, nhà văn hóa Phan Châu Trinh để kết thúc bài viết này:

“… độc lập không phải là bước cuối cùng, mà như một bước trong tầm đi xa hơn là phát triển dân tộc, phát triển dân tộc cho kịp với toàn cầu, với thời đại thì độc lập mới có ý nghĩa, và lâu bền.”

Trong bài viết sau, tôi sẽ cố gắng trình bày về phương pháp đấu tranh lương tâm của Gandhi và một vài kiến nghị của tôi trong cách áp dụng nó đối với tình thế hiện tại.

 

Hoàng Đức Minh
Hà Nội, 12/5/2014

Tôi không cô đơn

Photo: Yutakis James

 

Chẳng hiểu vì sao tôi thích mang chính câu chuyện của mình và từng bài viết. Càng đọc nhiều, càng thấy mình viết văn kỳ quặc. Chưa bao giờ sở hữu một vốn từ phong phú, kiến thức về từng chuyên môn thì luôn phải dè chừng các bậc thầy xung quanh.

Hôm nay anh nói với tôi rằng anh yêu người khác rồi. Anh là tình yêu đầu tiên của tôi. Tôi xem đó là một mối quan hệ nghiêm túc. Tôi thích những chàng trai thẳng thắn, vì anh yêu tôi nên anh mới nói cho tôi biết điều đó. Liệu có bao nhiêu người con trai trên thế giới này dám nói thật lòng với người mình từng yêu khi bỗng dưng không còn yêu nữa. Người đàn ông tử tế nhất tôi từng quen biết.

Anh nấu ăn ngon. Có người nói rằng yêu lần đầu cũng như người không biết nấu ăn. Mỗi lần bắt tay nấu món gì lại hì hục tìm hết công thức này, hỏi hết lời khuyên nọ.Vừa háo hức, vui vẻ lại vừa nơm nớp, âu lo. Rốt cuộc thì món ăn vẫn không giống như thành phẩm trông chờ nhưng vẫn ngon lành ăn. Người mới yêu, va vấp rồi cũng quen. Nhưng mà những tình yêu dè chừng, cuối cũng cũng kết thúc đúng như cái hoach định và thời gian mà tôi đặt ra cho nó. Sự thật là tôi chưa bao giờ chuẩn bị trước điều gì cho tình yêu của mình. Có thể bạn nói tôi trẻ con, vô lo đến đáng sợ.

Anh trong trái tim tôi như thế nào nhỉ. Anh hết lòng vì công việc, giỏi giao tiếp, cầu tiến và… giọng nói rất ấm áp. Bạn sẽ nói rằng tôi đang dối lòng vì nếu trong trường hợp của tôi bạn sẽ không thể nghĩ đến người mình yêu như vậy. Nhưng mà đây là câu chuyện của tôi, cho tôi một lý do để tôi ghét anh được chứ, làm sao đây.

Tôi là một con bé tự lập, thích khai thác những khả năng của bản thân và thậm chí ngạo mạn. Phía sau những vỏ bọc ấy, tôi biết mình là một cô gái yếu đuối, dễ chảy nước mắt, và cũng rất dễ cười. Tôi viết những dòng này khi đang đọc tin nhắn cũ của tôi và anh. Có vẻ như tôi rất e dè đón chào một con người mới vào thế giới riêng của mình. Tôi thú vị về anh, vì anh làm tôi hiểu chính mình hơn, và anh làm tôi muốn trở thành “người tốt hơn”. Có những điều đơn giản mà chưa ai từng nói cho tôi biết rằng mình phải làm điều đó cho đến khi tôi gặp anh.

Tôi không thích phải thay đổi vì bị tác động bởi một ai đó. Tôi muốn thay đổi vì tôi nghĩ mình cần thay đổi, thay đổi vì chính bản thân tôi. Một đứa con gái suốt ngày lê la hàng quán và chưa bao giờ biết nấu ăn là gì ngoài nấu cơm điện. Tự dưng cảm thấy xấu hổ vô cùng khi phải viết như vậy nhưng mà tôi thích viết bằng tất cả sự chân thành của tôi, viết cho những người tôi tin họ sẽ đọc. Tôi chưa bao giờ quan tâm ai nhiều hơn bản thân mình, chưa bao giờ biết nghĩ và thấu hiểu cho người khác. Tôi thích lên kế hoạch rồi đôi khi lại hành động theo cảm xúc tuỳ hứng. Đó chính là những khuyết điểm lớn nhất của tôi.

Và những khi đó, tôi có một nỗi bất an không thể lý giải. Tôi không phải là người có thói quen mất rồi mới thấy hối tiếc! Tôi luôn hối tiếc ngay cả khi đang hạnh phúc bên nhau. Tôi luôn tham lam muốn nhiều hơn năng lực mình có thể làm. Tôi luôn bị hối tiếc đe doạ mình! Tôi không muốn mất dù chỉ vài phút, vài giây hạnh phúc bên anh!

Tại sao con người phải lo sợ về những điều chưa thể xảy ra hoặc có thể xảy ra. Chưa bao giờ linh cảm của tôi là sai, tôi không biết có nên buồn vì điều này không. Tình yêu diễn ra trong vòng 10 ngày, dài hơn 2 ngày so với dự đoán của tôi. Tôi tin anh không xem tôi là một món quà để lựa chọn, tôi cũng không bao giờ cho phép mình là một món quà.

Mỗi người sinh ra đều là một cá thể đặc biệt và thuộc về những người thích hợp với họ. Luôn có những tình huống chợt ta cảm thấy rung động với ai đó. Bạn đã từng có cảm giác đó chưa. Rồi bất ngờ khi đến thời điểm khác, cảm xúc kia vụt mất, và chỉ khi đó ta mới biết đâu là tình yêu thật sự. Phụ nữ sinh ra là để yêu, không phải để hiểu. Bất cứ người phụ nữ nào cũng có nét đẹp riêng đáng để trân trọng và yêu thương. Một trong những người đẹp tôi rất thích là Elly Trần. Trong bài note Hoa Tuyết của Elly , có một câu làm tôi nhớ mãi:

“Bạn sẽ yêu một người bằng đôi tai, đôi mắt nhưng sẽ rời bỏ họ vì trái tim.” – Elly Trần

Tại sao ngay lúc này tôi lại thấy bình yên đến lạ lùng. Nhưng tôi chưa bao giờ hối tiếc bởi tôi biết mình đã cố gắng hết sức mình, đã cố gắng nắm lấy mọi cơ hội cuộc đời đem đến cho tôi. Tôi không cô đơn, anh đâu có bỏ rơi tôi. Người tử tế là người rất phũ. Và nếu sau này có một ai bỏ rơi tôi, tôi vẫn không cô đơn vì tôi sẽ không tự bỏ rơi mình. Không ai, không người nào được trân trọng và yêu quý nếu như chính họ không trân trọng và yêu quý bản thân họ.

Nhờ tôi sống đúng với cá tính của mình nên người ta luôn thấy mặt mũi tôi hớn hở, hí hửng và vui vẻ, vì vậy tôi luôn tràn đầy năng lượng để chăm sóc và làm cho những người mình yêu thương vui vẻ. Cuộc đời không dài, sao tôi lại không chọn cách làm cho mình thoải mái. Tôi tin hạnh phúc và tình yêu và niềm tin là thứ có thể lây lan.

Người ta từng và vẫn hay nói với tôi về những điều xấu xí, những điều vô dụng, những cái gớm ghiếc về bản thân tôi. Và tôi thừa nhận điều đó đúng. Tôi dần chấp nhận rằng, nếu như cái mặt trái của thế giới không thể thay đổi, thì tôi có thể tự mình thay đổi cách nhìn của mình đối với nó.

Có những cô gái ngoài kia đang tự xem mình là món quà chẳng thể rào đoán được vận mệnh của mình. Tôi không muốn như vậy. Tôi cảm thấy sự bình yên và tôi cảm thấy mình có thể định đoạt được cuộc đời mình. Như tin nhắn cuối cùng anh nhắn cho tôi, anh mong muốn tôi tìm được một người nào đó tốt hơn anh.

Sẽ chẳng ai tốt hơn anh đâu, trong tim tôi. Tôi sẽ thay đổi, nhưng vì tôi và để xứng đáng với một chàng trai như anh nói.

Cảm ơn ai đã đọc bài viết này. Tôi chỉ sợ mất lòng thôi. Nếu vì thoả mãn mong muốn của người khác mà phải làm điều mình không thích thì không phải tôi rồi. Tôi cũng không tham vọng cả thế giới phải yêu thích tôi, nên đối với tôi một vài nhận định khó nghe có đáng gì. Cũng như một người ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt ko tới trời thì rơi xuống đâu? Nếu bạn mong đợi ở tôi hình ảnh một “thiên thần” thì xin lỗi tôi không đáp ứng được. Nhưng tôi thẳng thắn và không thích đeo mặt nạ.

 

Lâm Lê Khánh Hảo