Tôi muốn kể các bạn nghe về chuyện thật của tôi. Tôi tạm gọi nó là “Mảnh tình đơn phương”
Chắc nhiều người đang đọc bài này cũng đã từng yêu đơn phương, hay thích đơn phương một ai đó, tôi tự hỏi khi tôi kể câu chuyện của mình có ai đồng cảm cùng không.
Một lần, tôi nhắn cho cô ấy thế này:
- Ngày mai mời tớ ăn cơm đi.
Nói thật là chưa bao giờ tôi khó mở lời như vậy. Chưa bao giờ đếm từng giây để chờ một tin nhắn trả lời và:
- Để làm gì cậu?
Tôi có thể nói là mình đang hụt hẫng được không? Gần đây cô ấy hay từ chối lời mời của tôi, thật sự tôi không suy nghĩ hay toan tính gì nhiều khi đưa ra một lời mời. Tôi rủ cô ấy đi xem một bộ phim đơn giản vì nó hay, tôi gọi cô ấy đi ăn vì hôm đấy mấy đứa bạn cùng phòng tôi đi nhậu, không hiểu tại sao cô ấy luôn có những lí do chính đáng để từ chối. Rồi bỗng tôi giật mình : “Chết thật. Chẳng lẽ cậu ấy nhận ra được điều gì rồi?” Đêm ngủ lại trằn trọc, cô ấy biết ý và đang từ chối khéo tôi sao.
Cách đây khá lâu, có một lần đang facetime cô ấy nói với tôi rằng:
- Cậu đừng thích tớ. Tớ rất tin tưởng cậu nên cậu đừng thích tớ. Tớ không thích kiểu anh trai, em trai hay friendzone đâu.
Lúc đấy tôi không bất ngờ vì không nghĩ là chuyện đấy có thể xảy ra, tôi thích cậu thì tôi mới làm bạn với cậu chứ còn yêu đương cái gì. Nhưng tôi đã vòng vo không trả lời rồi lảng sang chuyện khác. Bây giờ nghĩ lại, phải chăng tư lúc đấy tôi đã sợ mất tình bạn, sợ mất cô ấy
Hai tháng trước:
- Cậu gọi lại cho tớ được không?
Tôi nghe tiếng nấc ở bên kia. Tôi nghe cô ấy khóc, nghe cô ấy kể về thằng con trai hơn tuổi bọn tôi đã phản bội cô ấy, không một câu chửi rủa, không một câu nói nặng lời, chỉ là: “Tớ không tin làm sao người ta có thể đối xử như thế với tớ,” “sao anh ấy lại có thể quá đáng như thế,” “giờ tớ không biết phải làm như thế nào hết.” Cậu yêu anh ta đến như thế sao? Tôi nghĩ trong đầu
Trước đây, tôi cũng đã từng nhận được một cuộc gọi như vậy. Người yêu cũ của tôi gọi khóc lóc vì bị chính người cô ta đã cắm sừng tôi phản bội. “Em đừng nói với tôi là bây giờ em hối hận nhé,” tôi nói. Lúc đấy tôi hoàn toàn vô cảm, không biết phải phản ứng như thế nào. Tôi chấp nhận quay lại với em, để sau đó chìm nghỉm trong một vòng luẩn quẩn giữa yêu và ghét, em vẫn cứ như thế và tôi lại tha thứ. Không phải ngu muội mà tôi cảm thấy tình cảm ấy còn không quan trọng. Cũng như lúc này, tôi không biết phải phản ứng như thế nào, tôi vẫn thấy mình vô cảm nhưng tôi muốn cô ấy biết tôi đang lắng nghe cô ấy, muốn cô ấy biết có người sẵn sàng cho cô ấy sẻ chia. Tôi an ủi cô ấy bằng những câu nói giáo khoa trong phim, trong sách. Vẫn là một người bạn bình thường, chưa hề có một chút tình cảm đặc biệt, tôi nghĩ tôi làm như thế là đúng, là đủ.
Từ lâu, tôi tự thấy mình là một người sống tiêu cực. Không biết các bạn có thấy giống tôi không, cuộc sống bây giờ nhiều lắm những mối quan hệ có mục đích, người ta luôn có những tính toán riêng, những ích kỉ, muốn lợi dụng người khác, từ họ hàng, người yêu, bạn bè, đồng nghiệp đến người dưng ngoài xã hội. Tôi luôn mỉm cười nhưng trong lòng lại không vui vẻ gì, tôi không quan tâm đến họ. Nhiều người đã làm tổn thương, đã phụ lòng tin của tôi, nên càng ngày tôi lại càng khó giãi bày lòng mình, càng khó tin tưởng người khác. Cô ấy là một trong số ít người khiến tôi không như thế, giống như ánh nắng sau cơn mưa rào vậy. Là người con gái đơn giản nhất tôi từng gặp, thích ai cũng nói ra, ghét ai cũng nói ra, tính tình trẻ con, có lúc lại ngây thơ, thỉnh thoảng lại tốt bụng một cách quá đáng, có hầu hết tính cách của con gái hiện nay, tốt có, xấu có. Đơn cử như những câu nói như thế này:
- Cậu ơi! Tớ không hiểu tại sao mà cứ hết mùa đông là tớ lại không thể tìm thấy quần áo mùa hè. Mà hết mùa hè tớ lại không tìm thấy quần áo mùa đông. Tớ hỏi con Nga nó cũng như thế.
- Cậu ơi! Hôm nay Thiện nó bảo sao dạo này tớ béo thế. Quá đáng. Cậu có thấy như thế không?
- Cậu ơi! Tóc tớ giờ như một con rồ ấy. Tớ có nên cắt ngắn bớt hay để cho nó dài ra không nhỉ?
Những lúc ấy tôi chỉ biết ôm bụng cười. Tôi vui, vì sau mọi chuyện tôi đã lại thấy nắng trong nụ cười nơi cô ấy. Nhưng càng ngày tôi càng thấy mình để ý đến cô ấy nhiều hơn, càng ngày càng thấy không ổn.
Để đến bây giờ, tôi nhận ra rằng tôi và cô ấy đều hiểu rõ suy nghĩ của nhau. Cô ấy biết tình cảm của tôi đang ngày một lớn dần, biết tôi sẽ sớm không xem cô ấy như một người bạn; còn tôi, biết cô ấy muốn giữ tình bạn, không muốn lợi dụng hay làm tổn thương lẫn nhau. Chúng tôi thật sự trân trọng mối quan hệ này.
Trong chuyện tình cảm, tôi đã có những sai lầm. Một là dung túng cho sự phản bội trong tình yêu. Trước khi viết bài này, tôi đã kết thúc mối tình kia, tôi đứng ra nhận lỗi cho sự vô cảm của chính mình, lần này em vui vẻ chấp nhận. Phải chăng cái vô cảm của tôi đã lan sang cả em, em vẫy tay chào tôi và hẹn một buổi ăn tối vào cuối tuần. Quay đi, tôi chắc chắn mình đã làm đúng nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu. Đến đây, tôi đã định viết sai lầm thứ hai là quyết định của tôi với tình cảm đơn phương hiện giờ. Tôi thấy nhiều lời khuyên rằng nói thẳng tình cảm của mình cho người kia rồi đến đâu thì đến, hay mấy ai điều khiển được trái tim, tình yêu không có lỗi. Nếu như thế là đúng thì tôi chấp nhận mình sai, tôi chọn giữ khoảng cách tình bạn như thế này, tôi trân trọng tình cảm ấy. Cho dù nó không thể như trước đây, tôi sẵn sàng vui vẻ chúc mừng khi cô ấy tìm được người cô ấy yêu, đây không phải là tôi đang tỏ ra là mình cao thượng hay “hạnh phúc là khi được thấy người mình yêu hạnh phúc” mà tôi chợt có một suy nghĩ đơn giản: Thế giới này còn đến ba tỉ năm trăm triệu phụ nữ nữa, chắc chắn sẽ có một người tôi yêu và yêu tôi. Tôi chưa đủ chín chắn và hiểu biết để nói các bạn nên yêu như thế nào, nhưng tôi thật sự muốn rút ra được một câu ngắn gọn, xúc tích từ câu chuyện của chính mình: Hãy trân trọng tình cảm của bạn và người khác giành cho bạn.
Quốc Đạt

![[THĐP Translation] 21 dấu hiệu bạn là một INFJ - nhóm tính cách hiếm gặp nhất KoE](https://content.triethocduongpho.net/wp-content/uploads/2018/04/KoE.jpg)