I. Người Đàn Ông Trong Ánh Lửa Đô Thị
Thành phố về đêm không ngủ. Nó thở bằng khói, bằng rượu vang, bằng tiếng thịt chạm vỉ sắt, bằng ánh đèn vàng quét qua gò má đàn ông như một thứ dầu bóng vô hình.
Anh ngồi đó, giữa một bàn ăn đầy ắp. Ly rượu đỏ, miếng thịt nướng còn bốc khói, chiếc điện thoại phát sáng như một con đom đóm kỹ thuật số. Cổ tay anh đeo chiếc đồng hồ nặng. Ánh kim loại phản chiếu những tòa nhà cao tầng phía sau lưng.
Anh đẹp trai theo kiểu đàn ông tin vào cơ bắp và chiến thắng. Vai rộng. Hàm chắc. Ánh mắt hơi mệt.
Anh nói với tôi một câu tưởng như rất đơn giản:
“Tôi thích cảm giác sống.”
Sống, đối với anh, là cái chạm nóng. Là ánh nhìn dừng lại trên da thịt. Là tiếng tài khoản tăng lên như một nhịp tim phụ. Là cuối tuần dài hơn bình thường, kéo dài như một cơn sốt ngọt.
Tôi nhìn anh. Tôi không phản bác.
Tôi đã từng ngồi trong một căn phòng khác, cũng ánh đèn đó, cũng mùi rượu đó. Tôi biết thứ ánh lửa ấy không chỉ cháy ngoài bàn ăn. Nó cháy bên trong. Nó đòi thêm. Nó đòi mạnh hơn. Nó không bao giờ nói đủ rồi.
Krishna nói trong Chí Tôn Ca chương 2, câu 62-63:
“Khi tâm trí nghĩ về đối tượng của giác quan, nó sinh ra dính mắc. Từ dính mắc sinh ham muốn. Từ ham muốn sinh giận dữ. Từ giận dữ sinh mê muội. Và cuối cùng, trí tuệ sụp đổ.”
Tôi không kể anh nghe câu ấy. Tôi chỉ nhìn thấy nó đang vận hành.
Anh không giận ai. Anh không đánh nhau. Anh không phá sản. Anh chỉ mệt. Một kiểu mệt mỏi không tên. Sau mỗi lần “đã”, một khoảng trống lớn hơn mở ra. Như một căn phòng được dọn sạch rồi lại trống trơn.
Dopamine không nói dối. Nó chỉ im lặng sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Một đêm, anh gửi cho tôi một tin nhắn ngắn:
“Tôi thấy mình bị kéo đi.”
Anh không biết bởi cái gì. Không sợi dây nào hiện ra. Không ai cầm cương. Chỉ có những kích thích lặp lại, tinh vi, hợp pháp, được xã hội tán thưởng.
Giác quan đàn ông trực diện. Nó lao về phía trước như ngựa hoang. Nếu không có người giữ dây, nó sẽ chạy cho đến khi tim đập quá nhanh.
Tôi gặp lại anh vài tháng sau. Anh bắt đầu ngồi yên nhiều hơn. Không phải để làm thánh. Chỉ để quan sát cơn thèm của mình.
Anh nói:
“Khi tôi không lập tức đáp ứng, tôi thấy một khoảng lặng. Lạ lắm. Như thể tôi không phải cơn thèm.”
Khoảng lặng ấy mỏng như sợi tóc. Nhưng đó là nơi anh bắt đầu thấy mình.
II. Người Phụ Nữ Bên Khung Cửa Xanh
Nếu thành phố của anh là màu đỏ cam, thì thế giới của cô là màu xanh tím.
Cô ngồi bên cửa sổ, buổi chiều trôi chậm. Điện thoại đặt trong tay. Không có gì quá kịch tính. Không có bi kịch. Chỉ có sự chờ đợi.
Cô nói với tôi:
“Em chỉ muốn được hiểu.”
Tôi nghe câu ấy nhiều lần trong đời. Nó mềm như vải lụa. Nó không gây tổn thương ngay. Nó không ồn ào.
Cô không say rượu. Cô không lao vào thịt da. Cô không khoe chiến tích. Cô chỉ cần một tin nhắn dài hơn bình thường. Một câu nói đặt cô ở vị trí trung tâm. Một ánh mắt không lơ đãng.
Cô cần được phản chiếu.
Cảm xúc của cô như một mặt hồ. Nếu ai đó nhìn xuống, mặt hồ sáng lên. Nếu không ai nhìn, mặt hồ tối thui.
Krishna không nói riêng về rượu và xác thịt. Ông nói về “đối tượng của giác quan”. Đối tượng có thể là ánh nhìn, lời hứa, sự ưu tiên, những cảm xúc…
Khi cô nghĩ về nó nhiều quá, cô dính vào nó. Khi dính vào, cô mong nó xuất hiện. Khi nó không đến, cô giận. Khi giận, cô bắt đầu dựng nên những câu chuyện. Những câu chuyện ấy chồng lên nhau như mây.
Một ngày, cô nói:
“Chỉ cần anh ấy im lặng một chút, em thấy mình không còn giá trị.”
Câu nói đó rơi xuống giữa chúng tôi như một chiếc lá khô.
Cô không tìm khoái cảm thân thể. Cô tìm sự xác nhận. Nhưng cơ chế bên dưới không khác gì người đàn ông kia. Vẫn là tâm trí bám vào đối tượng. Vẫn là vòng lặp. Vẫn là sự mất dần trung tâm.
Có lần tôi hỏi cô:
“Nếu không ai nhắn tin, em còn ổn không?”
Cô im lặng lâu. Rồi cô nói rất nhỏ:
“Em chưa từng thử.”
Cô bắt đầu thử. Không phải để cứng rắn. Chỉ để ở một mình mà không hoảng.
Cô nhận ra cảm xúc đến rồi đi. Nó không phải cô. Nó chỉ ghé qua.
Và lần đầu tiên, cô không vội tìm người lấp đầy khoảng trống.
III. Ở Giữa Là Sợi Dây Vô Hình
Krishna không bảo phải chối bỏ cuộc đời. Ngài đứng giữa chiến trường khi nói những câu ấy. Không phải trong hang động. Không phải trên núi cao.
Ngài nói về sự tự chủ giữa chuyển động.
Người đàn ông phải học cách nhìn dục vọng mà không lập tức nhảy vào. Người phụ nữ phải học cách nhìn cảm xúc mà không lập tức đồng nhất mình với nó.
Cả hai đều phải quay về điểm đứng bên trong, nơi không cần chứng minh, không cần kích thích, không cần ai xác nhận.
Tôi đã thấy anh bớt chạy. Tôi đã thấy cô bớt đợi.
Không phải vì họ hết ham muốn mà vì họ nhận ra ham muốn không phải là mình.
Từ rối loạn ký ức sinh ra hủy hoại trí tuệ. Khi trí tuệ hủy hoại, con người tiêu vong. Tiêu vong là khi ta sống mà không biết mình đang bị kéo đi bởi cái gì, chứ không nhất thiết là khi tim ngừng đập.
Albert Einstein từng nói: “The intuitive mind is a sacred gift and the rational mind is a faithful servant.”
Khi người chủ ngủ quên, người hầu điều khiển ngôi nhà.
Giác quan là người hầu.
Cảm xúc cũng là người hầu.
Chỉ khi người chủ tỉnh, sợi dây mới nằm trong tay.

