Chiều nay, trời lại mưa miên man suốt. Nhìn đường phố vắng tanh lóng lánh những giọt nước trong veo, chợt bồi hồi tự hỏi, từ khi nào ta đã chạy trốn những cơn mưa?…
Tôi đã lên một chuyến xe buýt lạ, giữa băn khoăn giữa những chờ đợi tôi chọn một trạm dừng, nó là một con phố thật đơn giản không quá ồn ào không hấp dẫn nhưng điều đơn giản của cuộc sống nơi đây mang đến tôi những lạc quan để tôi biết phía sau đau khổ tìm được những khía cạnh tốt bỏ lại đằng sau ái dục tôi sẽ hạnh phúc khi đến những trạm dừng tiếp theo .…
- Tại sao người ta hay buồn và khóc hả bố? - Vì người ta thường đặt niềm tin của họ vào những thứ xung quanh, và khi cái nơi người ta đặt niềm tin không được như ý họ, họ đâm ra chán nản, buồn phiền và thất vọng. Con à, sau này con lớn, hãy nhớ cho bố điều này: Cuộc sống sẽ thật đơn điệu và nhạt nhẽo khi không có niềm tin. Nhưng niềm tin không phải lúc nào cũng biến hóa theo những gì chúng ta mong muốn. Tuy vậy, chúng ta vẫn phải có…
Tôi có 1 ngày vui bên Mẹ, bên bếp của Mẹ, cuộc sống mở ra trước mắt tôi và cũng như các bạn biết bao viễn cảnh cho chúng ta lựa chọn, yêu thương hay yêu thương nhiều hơn nữa. Thách thức bản thân hay tiếp tục dựa theo lối mòn mà tiến tới. Bay đi xa hay dừng lại với gia đình? Cô ấy nói rằng, tôi quá tỉnh táo và khắt khe, trong khi tuổi trẻ có quyền bốc đồng nông nổi và sai lầm. Cô ấy nói, cuộc sống vị tha hơn anh nghĩ. Cô ấy nói,…
Lặng yên nghe tiếng dêm trôi bồng bềnh phiêu lãng... Đêm chở nỗi nhọc nhằn ưu phiền trên vai lang thang...chênh vênh một nỗi niềm khắc khoải. Người ta đi trong đêm...ngửi hương đêm...uống sương đêm như để trút bỏ tất cả gánh nặng sống... Trong ưu tư những ngón tay đan...khép chặt bờ mi...mím chặt đôi môi mà cảm nhận những đợt sóng ngầm xô mạnh mẽ như để chực chờ trái tim non trẻ sơ hở mà phá tan bờ cõi... Quay quắt giữa quá khứ...hiện tại và tương lai như một vòng tròn thít chặt tâm can…
Khi ta bước vào 1 cuộc chơi, chúng ta chấp nhận những luật lệ của cuộc chơi đó. Không chơi thì cũng được thôi, nhưng chắc hẳn đứng nhìn không làm chúng ta cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ hơn chút nào... Tượng tự, cuộc sống cũng là một cuộc chơi, cuộc sống có luật chơi riêng của nó. Và khi ta chọn sinh ra trên cuộc đời, ta phải chấp nhận các điều khoản của trò chơi này. Các điều khoản đó đại khái bao gồm như sau:…
Trên đời này có nhiều loại chờ đợi. Có thứ làm ta mạnh mẽ hơn để sống, có thứ làm ta hạnh phúc hơn, nhưng cũng có khi chỉ làm ta mệt mỏi. Bởi qua thời gian, ta chỉ thấy điều mình chờ đợi chỉ là sự vô vọng mà thôi. Có những con ong bé nhỏ ngày ngày đi hút mật làm tổ. Cũng có những con dã tràng đi xe cát biển đông. Con nào cũng bền bỉ chăm chỉ, con nào cũng tràn đầy hi vọng. Còn ta, ta cũng đã từng như thế. Nhưng ta không…
Mình nhớ đến hai cuốn truyện đã đọc là Khu Vườn Mùa Hạ và Mùa thu của cây dương. có 1 mô típ: gắn một đứa trẻ con với một người từng trải. hai cuộc đời đi bên nhau, như chiếu rọi cho nhau. thằng bé nhìn thấy dù có thể không hiểu thế giới người lớn: có sự tha hóa, cục cằn, có bạo lực, giả dối, đê tiện. người lớn nhìn vào mắt trẻ con lại thấy trong lành, thấy mình trong trẻo lại. dĩ nhiên ai cũng thấy, Kikujiro tới cuối phim đã trở thành một người…
Tháng 7 là tháng của âm binh tụ khí. Năm nay còn đặc biệt hơn, chưa đến tháng 7, mặt trăng đã tiến gần trái đất một cách kỉ lục. Có một điều đặc biệt về Dostoyevsky, theo tôi, là sau khi đọc ông người ta sẽ có một nhạy cảm nhất định với âm khí. Tôi đem Anh em nhà Karamazov ra đọc lại và học được bài học thế này từ Đốt: Một khi đã ám, âm khí luôn bám theo ta và kéo theo một dây. Ta cần phải cắt đứt một mắt xích trong đó, bằng…
Chúng tôi may mắn được học vào thời gian bản lề, thời mà trường vẫn còn giữ được bản sắc riêng không giống bất cứ nơi nào. Sau này, trường xây toà nhà mới khang trang, đốn hàng sứ trắng và toà nhà mái ngói cũ, siết chặt kỷ luật hơn. học sinh cũng thay đổi, các em bắt đầu học đều và chú trọng đi du học. Trường bắt đầu đánh bóng tên tuổi, thoả hiệp hơn và bản sắc cũ cũng biến mất. thay vào đó là một hình ảnh bình thường như bất cứ ngôi trường nào…
FOLLOW US