“Tình yêu tháo xuống những chiếc mặt nạ mà ta sợ mình không thể sống thiếu, dù sâu trong lòng biết rằng mình cũng không thể sống mãi bên trong chúng.”…
Tôi có một người bạn từng sống nhiều năm trong một cuộc hôn nhân mà nhìn từ bên ngoài, dường như chẳng có biến cố nào đủ lớn để gọi là bi kịch. Họ có một mái nhà, có con cái, có những bữa cơm vẫn được dọn lên mỗi tối. Trên mạng xã hội đôi khi vẫn xuất hiện vài bức ảnh gia đình, nơi mọi người đứng gần nhau và mỉm cười như thể hạnh phúc chỉ cần được ghi lại đúng khoảnh khắc là đã có thể trở thành sự thật.…
Có một sự ngây thơ, vô tri, ấu trĩ, rất phổ biến trong cách con người hiện đại nhìn về chế độ phụ quyền: họ chỉ thấy người đàn ông đứng ở vị trí cao hơn, nhưng không nhìn thấy sức nặng đang đè lên đôi vai của người ấy. Họ thấy quyền quyết định mà không thấy nghĩa vụ phải chịu hậu quả; thấy sự phục tùng được đòi hỏi từ người phụ nữ mà không thấy sự hy sinh được đòi hỏi từ người đàn ông; thấy người chồng được gọi là chủ gia đình mà không tự…
Trong mọi cuộc tranh luận về phụ quyền, điều khó nhất không nằm ở việc thiếu dẫn chứng, mà ở chỗ cùng một từ đang được dùng để chỉ quá nhiều hiện tượng khác nhau. Với người này, phụ quyền đơn giản là mô hình gia đình trong đó người đàn ông giữ vai trò lãnh đạo và gánh trách nhiệm chính. Với người khác, nó bao gồm mọi hành vi từng gây tổn thương cho phụ nữ: từ trọng nam khinh nữ, cưỡng hôn, bạo lực gia đình cho tới việc hạn chế học hành và sở hữu tài…
Con người có năng lực gắn đôi tự nhiên, nhưng không được tiến hóa để tất cả đều duy trì sự độc quyền tình dục trọn đời. Monogamy (một vợ một chồng - hay đơn phối ngẫu) là một chiến lược thích nghi quan trọng, không phải chiến lược duy nhất, không phù hợp với mọi cá nhân, và không có bằng chứng rằng nó vốn dĩ ưu việt hơn những cấu trúc quan hệ có đồng thuận khác.…
Có những điều trong hôn nhân chỉ hiện ra rất chậm, như hơi nước đọng trên mặt kính buổi sáng lạnh. Ban đầu chỉ là vài vệt mờ. Rồi một ngày khi ánh sáng đi qua đúng góc, cả căn phòng bên trong bỗng lộ ra. Tôi từng nghĩ tình dục trong một mối quan hệ chỉ là chuyện hòa hợp cơ thể, ham muốn, sức khỏe, tuổi tác. Càng sống tôi càng nhận ra nó còn là nơi bộc lộ rất sâu mối quan hệ của một người với chính mình.…
Có một giai đoạn trong đời, tôi rất sợ làm người khác tổn thương. Tôi sợ một câu nói thẳng sẽ làm ai đó buồn. Sợ một ranh giới của mình bị hiểu thành lạnh lùng. Sợ một sự im lặng bị diễn dịch thành bỏ rơi. Và vì sợ, tôi đã nhịn. Nhịn giải thích. Nhịn phản biện. Nhịn nói sự thật. Tôi tưởng đó là lòng tốt. Rồi tôi nhận ra có những sự yên ổn chỉ là một trạng thái căng thẳng được che phủ bằng im lặng, nơi mọi người phải đi nhẹ nói khẽ để…
Có trường hợp nào một người đàn ông trượng phu, sống chính trực, đạo đức, ổn định, nhưng người vợ ái kỷ vẫn không nể phục hay không? Có không ít. Và đó là một trong những thử thách tinh tế nhất của đạo vợ chồng.…
Có những căn phòng trong tâm lý con người càng chất đầy vật dụng càng vang lên tiếng trống rỗng. Một người phụ nữ có thể sống trong cung điện, nằm trên lụa, ăn bằng chén bạc, được cả triều đình cúi đầu, vẫn có thể thức dậy với cảm giác thiếu một điều gì đó chưa gọi thành tên. Nhu cầu của cô ấy lúc ấy đã vượt khỏi cơm áo, vượt khỏi tiền bạc, vượt khỏi địa vị. Nó đi vào vùng sương mù của cảm xúc, nơi sự an toàn hôm qua trở nên cũ, lời yêu…
Có những buổi chiều trong hôn nhân, một người đàn ông chỉ cần nghe một câu nói lạnh từ vợ, cả thế giới bên trong đã chùng xuống. Một ánh mắt thất vọng, một tiếng thở dài, một sự im lặng kéo dài qua bữa cơm, đôi khi đủ sức làm anh ta nghi ngờ toàn bộ giá trị của mình. Vì người vợ là người đứng rất gần. Gần hơn bạn bè. Gần hơn xã hội. Gần tới mức lời nói của cô ấy có thể chạm vào những vùng thẳm nhất trong danh dự, ham muốn, cảm giác…
FOLLOW US