Nhưng có mấy ai được sống trong ngày tháng cô đơn từng khiến tình yêu trở nên hoàn hảo? Có mấy ai hiểu cái chết của một người tình trở thành lời hứa hẹn cho một tình yêu bất tử?…
Đêm hắt hơi đầy tinh tú lẩm bẩm vài câu nói vô thường nỗi cô đơn thơm như hoa lài vừa nở muộn đắm mình bên những dấu đêm mù tịnh như đắm cơn ngái ngủ đôi mắt có thể mở toang một giấc chiêm bao trắng hồn nhiên tìm về những đêm đêm lưu trú..…
Con vẫn đứng tựa cửa mỗi khi nắng tắt chiều đưa Nhưng là cánh cửa ở một khung trời rất khác Nơi không có mùi khói chiều vương hồn man mác Không có mẹ cha, chẳng có hương vị quê nhà……
"Những ngày tháng mười một buồn như cỏ cái căn phòng cũ những bài hát hàng đêm văng vẳng qua ô cửa cũ cái loa cũ mèm anh chẳng còn nhớ nữa nhưng vẫn sợ chẳng biết đến bao giờ người đàn bà mới thôi không nhớ nữa cái thời đau khổ đã đi qua..."…
Như có mùa đông đã đến mùa đông mùa náu yêu thương mùa vươn trổ hạt một ngày em về rộn ràng câu hát em cởi đoạn trường bằng hạt mân côi anh cởi mùa phai dọn màu đất mới trên lối phúc âm chút tình đón đợi Ngọt ngào hương mới tinh khôi.…
Thu đã đi qua đông tìm tới Huế buồn man mác nhỏ lê sầu Buồn sao thu lại nhanh đi thế Để Huế luyến tiếc những buổi chiều Cùng nhau rảo bước nhịp Trường Tiền. Để chờ đêm xuống ánh trăng lên Dắt nhau ta đến cửa Thượng Tứ Ngắm cảnh kinh thành lúc trăng buông..…
Anh lạc giữa muôn phương ngã tư đường tấp nập lạc điệu trên tay bài thơ cũ vô ngôn nghe chữ nghĩa biến thiên theo mùa gió rớt anh lao đao đi nốt những đoạn buồn...…
Khi dòng dung nham mùa hạ loang ra theo tiếng gió trưa không trung tầng tầng nắng đổ xuống ngày đợt nóng sang mùa Một thời sắc không tịnh độ qua đời như một niềm đau lời kinh ăn năn thống hối cũng không xóa hết úa nhàu Bật tiếng kêu thương thức dậy khốc khô lửa đỏ mùa hè những ngày tháng Năm rực nắng trói hờn hoang một u mê…
FOLLOW US