21 C
Da Lat
Thứ Sáu, 16 Tháng 1, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 58

Sự kì diệu của những con số nhỏ

1

Xin hãy nhìn dòng bên dưới và tự hỏi bạn có thể ghi nhớ được bao nhiêu số trong chuỗi số này.

1234567890987766554321245678909765432245678907547890665544326789077643345678990888

Đây là chuỗi 82 số ngẫu nhiên mà một sinh viên đã ghi nhớ được trong đầu và đọc ra chính xác vào những năm 1970. Nhưng ban đầu anh chàng tài năng này đã thét lên “Em không thể!” và gần như bỏ cuộc khi chỉ ghi nhớ 11 số bất kì. Vậy anh chàng đã làm thế nào để có thể ghi nhớ từ 11 lên 82 số ngẫu nhiên như vậy trong khi chỉ là một sinh viên bình thường theo đúng nghĩa đen?

Anh ta dành ra mỗi tuần 1 buổi học ghi nhớ trong 4 năm. Khoảng 200 buổi tập luyện, 1 tuần 1 buổi với phương pháp nghe đơn giản đến khó tin: cộng/trừ 2.

Cộng/trừ 2 nghĩa là trong mỗi buổi học, sinh viên này ghi nhớ, đọc chính xác chuỗi số bất kì (Ví dụ là 20) thì sau một lúc sẽ cộng thêm 2 số mới lên thành 22. Còn nếu anh ta quên sẽ bắt đầu lại từ chuỗi 18 số để ghi nhớ lại chuỗi 20 số cho thật chắc, rồi mới tiếp tục là 22, 24,…

Cộng/trừ 2 cứ liên tục lặp lại trong mỗi buổi học kéo dài 2-3 giờ đồng hồ và chỉ dừng lại khi nào người sinh viên cảm thấy đó là giới hạn của mình. Thực tế việc ghi nhớ theo phương pháp này hiện tại không có giới hạn nào cả. Hiện nay đã có nhiều người có thể ghi nhớ những chuỗi số dài gấp nhiều lần so với 82 so với thập kỉ 1970.

Và bạn cũng có thể đọc 50 cuốn sách một năm, hoặc hơn thế nữa chỉ với việc bắt đầu từ những con số nhỏ mà không phải cố gắng gì cả. Tất nhiên ý mình ở đây không phải 2 trang sách đâu nhé. Hãy bắt đầu từ 15-20 trang và kết thúc 1 ngày với 50-60 trang, chứ không phải là 1 cuốn sách trong 1 ngày.

Cùng với cách này mình đã áp dụng cho cả việc tập luyện, chạy bộ, học tiếng Anh và lập trình, thiền định và cả viết lách mỗi ngày nữa. Mình có thể nói rằng, việc bắt đầu từ những con số nhỏ sẽ giúp bất kì ai cũng có thể học và đọc nhiều hơn so với chính giới hạn của mình. Trên hết, việc này không ảnh hưởng đến 8 tiếng đi làm hay đi học của các bạn.

Vậy hãy bắt đầu bằng lý do tại sao con số nhỏ lại bị coi thường đến như thế.

1. Thực tế bạn có thể làm được tất cả nhưng không phải bắt đầu bằng cách nhanh nhất

Chúng ta hãy thành thật là đa số đều muốn học và đọc nhanh, nhiều nhất có thể. Đó cũng là cách mà truyền thông, mạng xã hội, các trang tin tức, những khoá học và không ít cuốn sách đầu độc chúng ta khi luôn nhấn mạnh: Luôn có đường tắt để đến đích nhanh hơn tất cả. Luôn có thang máy để bạn không phải lết từng bước cầu thang một.

Đó chính là điểm yếu của chúng ta. Chúng ta khao khát tri thức, vật chất, vóc dáng theo cách nhanh nhất, ít sức lực và không mất thời gian nhất có thể. Việc tiêu thụ những thông tin đầy cảm hứng và động lực như vậy để dụ dỗ bạn chi tiền ra để có được thành quả (rất tiếc là con số này quá ít) và xa rời, trốn tránh việc bắt đầu từ những bước nhỏ. Vì quá trình đi từ bước nhỏ đến thành quả thường tính theo hàng năm, không có cách nào khác. Mình cũng phải thừa nhận như vậy.

Điều này giống như việc bạn nghĩ đút lợn mỗi ngày với con số 20-30 nghìn đồng (tương đương một bữa ăn), thì 1 tháng hay 3 tháng thì số tiền bạn tiết kiệm được cũng chỉ bằng 2 ngày cuối tuần ăn chơi. Nghe có nản chí không? Nhưng nếu 30 nghìn đó liên tục được đút vào lợn đất trong 3-5 năm thì sao?

Nếu bạn không đút lợn thì cũng chẳng có được số tiền nhỏ bé đó đâu, và chắc chắn bạn sẽ tiêu gấp đôi con số 30 nghìn vào một món ăn vặt với suy nghĩ “cũng có khác biệt gì đâu vì cũng chỉ là thêm 30 nghìn lẻ thôi.” Sự khác biệt ở đây là một cái nhỏ nhưng có, còn một cái thì không.

Đọc sách cũng như vậy, thay vì cố gắng đọc nhanh 1 trang chưa tới 1 phút, hãy bắt đầu bằng 20 trang mỗi ngày. Thay vì nóng vội đi học Tiếng Anh cấp tốc, hãy bắt đầu bằng việc học viết, nghe, đọc 5 từ mới mỗi ngày. Thay vì lên kế hoạch học một kĩ năng mới càng nhanh càng tốt, thì hãy chuẩn bị thần cho một quá trình kéo dài tính bằng tháng, bằng năm. Sự tinh thông của bất cứ việc gì, trong bất cứ lĩnh vực nào cũng bắt đầu từ đơn vị nhỏ nhất, hay nói cách khác là bạn làm điều đó hằng ngày. Không phải vài ngày, vài tuần mà là mỗi ngày trong cuộc đời bạn. Đó là cách duy nhất để bạn trở thành một người giỏi một cách kì diệu.

2. Sức mạnh của những con số nhỏ trong thực tế

Có thể ở đây có những bạn đọc sách và nghe đến cuốn “Đắc nhân tâm”, được Nguyễn Hiến Lê dịch. Ông là nhà viết sách kĩ năng, dịch giả, nhà sử học, ngôn ngữ học với 118 cuốn sách đã viết và dịch được xuất bản.

Nguyễn Hiến Lê trong 33 năm viết lách luôn duy trì thói quen viết hoặc dịch ít nhất 1 trang sách mỗi ngày. Dù ông bị bệnh quanh năm nhưng luôn duy trì thói quen làm việc cả thứ 7 và Chủ Nhật. Trong hồi ký của mình, ông đã viết và dịch 30,000 trang sách trong hơn 30 năm, mỗi năm 900 trang, mỗi ngày nhiều nhất là 3 trang. Có ngày chỉ 1 trang.

Một câu chuyện có thật liên quan đến tỉ phú top 5 thế giới, Warrent Buffett, đó là ông bị ám ảnh bởi những con số nhỏ. Khi tài sản của buffett mới ngấp nghé 1 triệu đôla, thì vợ ông muốn sửa sang ngôi nhà đang ở một chút khi tự ý chi ra 15 nghìn đô để trùng tu. 15 nghìn là con số lớn nhưng vẫn là số lẻ so với 1 triệu trong tình huống này. Và vợ ông hoàn toàn nghĩ như vậy.

Tất nhiên hoá đơn do Buffett thanh toán. Ông đã bị sốc và bật khóc gọi điện cho bạn than thở rằng “cô ấy đã ném đi của tôi hàng triệu đô la, nếu để tôi mang 15 nghìn đô đó đầu tư vào cổ phiếu.”

Một lần khác sau đó khá lâu, lúc này Buffet đã là tỉ phú nhưng ông vẫn tôn thờ các con số nhỏ. Dù đã trễ giờ một buổi hẹn quan trọng, nhưng Buffett vẫn đứng lại đợi tài xế trả lại ông 20 xu! Bà bạn đi cùng ngạc nhiên hỏi tại sao Buffett đã là 1 tỉ phú rồi mà vẫn cần đến 20 xu đó.

“Vì tôi thấy nó là hàng chục nghìn đô sau 20 năm nữa.” Ông bình thản đáp.

Nếu ai đó đầu tư 1000 đô vào Berkshire Hathaway của Buffett vào năm 1965 thì bây giờ sẽ có thu về hơn 200 nghìn đô. Lời than thở của Buffett đã ứng nhiệm, vợ ông quả thật đã ném đi 2.5 triệu đô khi tiêu tốn 15 nghìn vào việc sửa nhà.

Còn câu chuyện về Phật Thích Ca cũng vậy. Trước khi giác ngộ sau 49 ngày đêm thiền định, Đức Phật đã mất 5-6 năm tu khổ hạnh, chỉ còn da bọc xương “Ta sờ vào bụng, thì nắm được cả xương.” Ngài vẫn đi khắp học hỏi và áp dụng mọi cách từ nhiều người nhưng vẫn không thoả mãn để tìm ra sự giải thoát hoàn toàn. Cho đến khi chính bản thân Phật cùng ý chí và lời thề nguyện sẽ chẳng đứng dậy nếu không thành chánh giác.

Năm 2014, bên công ty công nghệ mình làm việc có mở thêm một chuỗi cửa hàng bán bikini và có thời điểm lợi nhuận mảng chính là công nghệ. Con số được tính bằng tiền tỉ và có gọi vốn thành công để mở rộng. Nhưng chuỗi cửa hàng đó bắt đầu từ việc bạn gái của sếp nhập từ 10-20 bộ trong những lần đầu và cứ thế cho đến khi sếp mình nhận ra tiềm năng đã mạnh tay đầu tư và thế là bùng nổ.

Bạn thân của mình cách đây 4 năm rủ mình đi nhặt từng cái case điện thoại một để ăn lãi 5-10 nghìn. Lúc đó hai đứa còn chở nhau đi khắp khu vực Láng – Cầu Giấy, bây giờ bạn ấy đã mua 2 cái nhà và có xe ô tô từ hơn chục triệu tiền ban đầu.

Tất cả đều bắt đầu từ những con số nhỏ.

3. Những gì mình làm được từ các con số nhỏ

Mình xin chia sẻ bản thân mình là một người xuất phát dưới điểm trung bình. Không hề có sự khiêm nhường hay một cách câu khách ở đây. Nhưng chính những con số nhỏ đó mình đã áp dụng cho viết lách, đã tự học, đọc và khởi nghiệp công nghệ với tổng số tiền gần 300 triệu. Và nhất là trong khoảng thời gian gần đây, mình đã nhận được rất nhiều sự quan tâm của các bạn thông qua những gì mình viết. Mình cảm thấy rất choáng váng sau hơn 1 ngày nhận được cả nghìn thông báo kết bạn và mấy chục tin nhắn hỏi han.

Để đọc được 293 cuốn sách đủ mọi thể loại trong năm 2019, 176 cuốn năm 2018 mình đã đi từ bước nhỏ và tính bằng hàng năm. Có năm chỉ đọc hơn 10 cuốn, có năm 30-40 cuốn rồi 100 và bây giờ là xấp xỉ 1 cuốn 1-2 ngày trong 3-4 năm trở lại đây.

Không hề có bí quyết đọc nhanh nào cả, dù mình có đọc 6-7 cuốn hướng dẫn đọc nhanh và tham khảo qua các bloger, website, forum nước ngoài nhưng vẫn không đem tới hiệu quả. Việc đọc những cuốn sách khó và dài ban đầu chính là cách duy nhất để mình tăng tốc độ đọc của bây giờ. Cách của mình đọc từ cấp 1 cho đến bây giờ giống với cộng/trừ 2: Không đặt ra giới hạn nào, luôn mong muốn đọc nhiều hơn có thể. Và cụ thể hoá việc không có giới hạn nào thì hãy chia cái “không giới hạn” đó ra thành từng bước nhỏ, rồi thực hiện nó. Như thế thì vừa làm vừa chơi và chẳng có một áp lực nào cả.

Mình chỉ có thể mô tả là trước khi đọc, mình luôn muốn đọc nhiều hơn ngày hôm qua dù 1 trang cũng được. Nó tạo cảm giác mình đã chiến thắng chính bản thân. Và khi tâm trí đã biết “xong việc hôm nay rồi” thì tinh thần và bản năng lại “Hãy tiếp tục.” Đó là sự thật. Khi bạn làm được, chính bạn sẽ muốn tiếp tục mà chẳng cần ai thúc ép.

Khi đọc trôi chảy hơn và nhanh hơn, mình lại ghi chép vào sổ hoặc trên điện thoại những gì có giá trị nhất trong cuốn sách vừa đọc. Làm thế này có 2 lợi ích: ghi nhớ tốt hơn và có thể chuyển hoá thành ý tưởng ứng dụng vào thực tế. Cụ thể ở đây là viết bài từ mọi thứ mình đọc. Rồi từ việc viết đã cho mình vốn để bắt đầu startup – khởi nghiệp công nghệ.

Cách mình kiếm tiền cũng đi từng bước nhỏ. Viết 1 bài được duyệt nhưng 2-3 bài trước đó thì không. Mình nhận các bài dịch 300-400 chữ với giá trên dưới 100k, viết báo và truyện, dự thi các cuộc thi viết. Có những lần thắng giải hay nhận việc viết lách hơn 20 triệu. Mình cũng đã xuất bản sách đầu tay và đang hoàn chỉnh sửa tiểu thuyết thứ 2.

Nhờ viết song song với công việc chính, trong 1 năm rưỡi mình đã kiếm đủ 2/3 số tiền để khởi nghiệp mà vẫn đi du lịch, đi chơi cuối tuần với bạn bè được.

Ngoài ra việc bắt đầu tập luyện bằng 30 cái chống đẩy từ mấy năm trước thì bây giờ mình đã chống đẩy được 200-250 cái trong buổi tập. Hiện tại sau 1 năm chạy bộ, bắt đầu từ 5 phút chạy 10 phút đi bộ trong 30 phút với tổng quãng đường chỉ 3km thì hiện tại 5 ngày gần đây mỗi ngày mình chạy từ 10-13km trong 60-90 phút mà chỉ có không tới 5 phút đi bộ.

Mình kể ra ba điều mình làm tốt nhất trong những năm gần đây để chứng minh rằng những con số nhỏ ban đầu sẽ được tích thành luỹ kép trong tương lai. Quan trọng hơn, để có sự tinh thông và kĩ năng tốt nhất sẽ đi theo cả đời với mình, thì thời gian đã bỏ ra để đi những bước chậm, từ những con số nhỏ này không hề vô ích.

4. Cần những gì để bắt đầu

Sự kiên nhẫn và ham muốn không dừng lại là hai điều sẽ đưa bạn đi rất xa bằng những bước nhỏ, những con số nhỏ. Kiên nhẫn sẽ giúp bạn không nôn nóng bởi sự chậm trễ của mình và không bị thiêu đốt bởi thành công của người khác. Ham muốn không dừng lại để trong 1 ngày bạn liên tục lập đi lập lại những bước nhỏ, những bước cộng/trừ 2.

1 cuốn sổ tay hoặc phần mềm ghi chú trên điện thoại để ghi chép lại quá trình học hỏi, đọc sách, ghi chú của mình. Tin mình đi, chỉ cần 1 tháng ghi chép bạn sẽ nhận thấy sự tiến bộ của bản thân và những gì cần cải thiện thêm.

Luôn linh động trong thời gian học, đọc và tập luyện của mình. Bạn có thể chia 60 trang thành 3 lần trong ngày. Mỗi buổi đọc 20 trang thì sẽ rất dễ hoàn thành. Một cuốn sách dày 350 trang hoặc hơn, bạn sẽ đọc trong 1 tuần. 1 năm là 50 cuốn rất đơn giản. Đó là con số thực tế dễ đạt được nhất và chắc chắn bạn đã đọc nhiều hơn 95% người Việt.

Các bạn có thể bình luận, chia sẻ ý kiến bên dưới các cách mình học hỏi, cách mình đọc hiệu quả nhất để cùng nhau tiến bộ nhanh hơn. Cảm ơn các bạn.

Tác giả: Đức Nhân
Edit: THĐP

Ảnh: Joseph Akbrud

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha của THĐP để trau dồi kiến thức trí tuệ, những nội dung được chọn lọc chỉ có tại THĐP, từ nay sẽ không đăng full các bài dịch trong tạp chí nữa ➡️ bit.ly/THDPmembership
🎯 All Volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Liệu cuộc sống của chúng ta có quay trở lại “bình thường”?

0

Liệu cuộc sống của chúng ta có quay trở lại “bình thường”? Đây sẽ là một câu hỏi cực kỳ đắt giá đối với các nhà kinh tế học, nhất là trong thời điểm hiện tại dịch bệnh COVID-19 tràn qua. Vì dù cho một nhà phân tích thị trường hay chỉ là một người đang ở vị trí quản trị rủi ro, sẽ khó có được câu trả lời chính xác.

Liệu vòng xoáy thường ngày mà chúng ta đã từng theo đuổi sẽ quay trở lại guồng quay cũ. Liệu những cuộc đua được tạo ra để chọn người thắng kẻ thua sẽ lại được một lần nữa tổ chức? Những hoạt động tưởng chừng như rất đơn giản như sải bước cùng bạn bè dạo quanh xuống phố, tự do chọn cho mình một hàng quán để thong thả cùng nhau trò chuyện vui vẻ sau giờ đi học đi làm thường nhật, hay khoảng thời gian các bạn học sinh luôn phải dậy sớm để đến trường, trau dồi kiến thức để vượt qua những kỳ thi gần kề, hay bắt tay thân mật với người bạn cũ, ôm và hôn lên má với những người bà con gần xa… Những hoạt động tưởng chừng như là điều hiển nhiên, dễ dàng đối với cả bạn và tôi trước lúc dịch bệnh xảy ra, sau này rồi có được nhận thức một cách đúng đắn không?

Thật khó có thể đoán được tương lai khi những ký ức về một khoảng thời gian cách đây không lâu lại có thể biến thành những mảnh vỡ của một thế giới khác, một thế giới lạ lẫm. Một cuộc sống nhộn nhịp đông đúc, tràn đầy năng lượng, nó dường như tươi sáng, đẹp hơn nhiều và cũng không quá chìm đắm trong sợ hãi, nỗi bất an và bệnh tật. Một cuộc sống “bình thường”, khoảng thời gian ta từng cho là đã đen tối khi đó, tại sao bây giờ lại tươi sáng như thế. Hay là chỉ khi đánh mất nó đi ta mới có thể nhận ra vẻ đẹp của nó, một vẻ đẹp bây giờ đã biến mất?

Vâng, khi cái “bình thường” chúng ta coi thường giờ đã đi qua, các bạn đã làm gì trong cuộc sống “bình thường” đó?

Nhiều người đã sống trong tâm thế trông đợi những gì chưa đến, và nhiều người cũng đã sống cùng với những bám víu ở quá khứ. Trong khi một bữa tiệc thịnh soạn mang tên Hiện Tại của Thượng đế đang dành cho bạn nhưng lại được chính bạn đối xử như một bữa ăn không đủ thoả mãn. Vì vậy, cách thế giới trải qua một cuộc khủng hoảng toàn diện là để bạn trân trọng những gì bạn từng có. Bạn có muốn thay đổi cách nhìn của mình về mọi thứ? Bạn sẽ thôi theo đuổi những giá trị vật chất mà xã hội này cho rằng là phần thưởng? Bạn sẽ thôi oán giận người đã từng đối xử chưa đúng với bạn? Hay là bạn sẽ thôi gieo mình vào cuộc đua giành lấy những giá trị mà bạn mong muốn nhưng lại sẵn sàng bỏ quên đi những giá trị cao đẹp nhất ngay kề bên?

“Những điều tuyệt vời nhất trong cuộc sống thường luôn miễn phí. Còn những thứ tuyệt vời nhì thì rất đắt.” — Coco Chanel

Thật trớ trêu khi mọi thứ đang “bình thường” ta lại muốn thay đổi. Còn khi mọi thứ đã thật sự thay đổi, ta lại mong cầu sự “bình thường.” Dường như tôi và bạn, chưa từng và cũng chưa bao giờ muốn điều “bình thường” bởi vì cuộc sống “bình thường” ấy không đủ thoả mãn.

“Vậy cuộc sống sẽ quay trở về Bình Thường chứ?” Bạn hỏi tôi.

Câu trả lời sẽ là Không. Chúng ta đang trong thời kỳ thay đổi triệt để, và sự thay đổi càng triệt để, chúng ta càng tiến xa hơn, cuộc sống sẽ không bao giờ trở lại như cũ. Nhưng tin tốt là cuộc sống vốn dĩ luôn thay đổi, nó sẽ tự loại bỏ đi những điều chưa phải của thế giới vật chất này để chứng minh rằng luôn tồn tại những thứ là hữu hạn, còn những thứ vô hạn thì sẽ trường tồn.

“Lịch sử thường luôn lặp lại đi lặp lại nhiều lần, thay đổi luôn luôn xảy ra, đôi khi sự thay đổi đến chậm rãi và yên bình, nhưng đôi khi sẽ lại rất chóng vánh và dữ tợn.” — Marcus Aurelius

Cuộc sống chỉ đơn giản là thay đổi với tốc độ nhanh và dữ dội hơn.

“Nếu bạn nhận ra rằng tất cả mọi thứ thay đổi, bạn sẽ không cố gắng bám víu vào thứ gì cả.” — Lão Tử

Nếu Lão Tử từng nhiều lần ví cuộc đời là một dòng sông và chúng ta không bao giờ biết được số phận sẽ đem lại điều gì, chúng ta sẽ trôi trên một dòng chảy hay là rơi xuống một cái thác nước dữ dội. Chúng ta đúng là đang rơi xuống như vậy, nhưng nếu sau tất cả, loài người tìm được cách vượt qua được sóng gió phía trước, rất có thể trước mặt ta là một vùng nước yên ả. Và nếu nó thật sự là vậy, tôi mong rằng tôi và tất cả chúng ta sẽ rút được bài học cho bản thân và biết trân trọng vùng nước yên ả đó, vùng nước mang tên Hiện Tại.

Tác giả: Cristian
Edit: THĐP

Ảnh: Matheus Ferrero

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha của THĐP để trau dồi kiến thức trí tuệ, những nội dung được chọn lọc chỉ có tại THĐP, từ nay sẽ không đăng full các bài dịch trong tạp chí nữa ➡️ bit.ly/THDPmembership
🎯 All Volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Áp lực dẫn tới Thần Lực

0

Hơn một tháng qua, mình đã bắt đầu một thói quen luyện tập thể dục mới đó là đạp xe đạp. Lúc đầu mình chỉ nghĩ rằng chuyện này sẽ đem lại niềm vui và sự sảng khoái khi đi vòng quanh thành phố Đà Lạt mỗi ngày và hít thở không khí trong lành, được giảm sự chán chường tù túng khi cả ngày quanh quẩn trong nhà. Nhưng cho đến hôm nay, việc luyện tập đã mang cho mình một bài học hoàn toàn nằm ngoài kỳ vọng. Đó là nó khơi nguồn sức mạnh và đức tin tâm linh một cách mãnh liệt.

Chuyện là trong một lần đạp xe kiệt cùng sức lực vào buổi sáng sớm. Lúc đó mình cảm thấy rất đói, chân cẳng thì rã rời, hơi thở dồn dập khi phải leo con dốc cuối cùng để về nhà. Ở Đà Lạt có rất nhiều dốc. Ai đi xe máy thì sẽ không bận tâm nhưng với người đi xe đạp thì đó là vấn đề đáng e ngại. Mình đã thấy nhiều người phải xuống xe dắt bộ khi không thể kham nổi những con dốc ở đây, dù rằng nó chưa phải là cực đoan nhất. Lúc ấy, mình cảm thấy rằng cơ thể và tâm trí đang chạm tới giới hạn của nó. Nó kêu than mệt mỏi, nó đang ra lệnh cho thân xác dừng lại, tấp vào bên đường để nghỉ ngơi và hướng về năng lượng đến từ một bữa ăn sau đó. Nhưng bên cạnh sự than vãn ấy, mình cảm thấy có một thứ lực “lạ” khác, lần đầu tiên đổ vào tâm khảm của mình. Nó được diễn đạt thành lời động viên, thành lời tung hô chúc mừng rằng “Hãy cố lên, bạn đạp khỏe nhất trong lúc bạn mệt nhất. Quên sự nghỉ ngơi và bữa ăn đi. Bạn không chỉ sống bằng năng lượng từ chuyện ăn và ngủ, bạn sống bằng Thần Lực.”

Vào khoảnh khắc đó, thay vì chùn chân mỏi gối mà dừng lại, mình lại tiếp tục đạp hăng hơn nữa trong khi vẫn tập trung tinh thần vào dòng năng lực mát lành kỳ diệu ấy. Mình thấy khá bất ngờ vì không hề tưởng tượng rằng bản thân có thể làm được chuyện đó. Trong khoảnh khắc hưng phấn, mình chỉ biết rằng không được dừng lại, sự mệt mỏi của thân xác chỉ là tạm thời và nó không phải là cái cớ để ngăn mình sẽ làm gì tiếp theo. Mình đã thấy được sự dối trá của tâm trí, nỗi sợ hãi áp lực và quá tải của nó. Khi đương đầu với áp lực, tâm trí sẽ tan xác, còn con người sẽ ở lại với vinh quang chiến thắng. Kết cục là, mình đã vượt qua được cái đói và cái mệt để leo hết đoạn dốc dài, trong niềm hạnh phúc lâng lâng kỳ lạ. Và trên quãng đường còn lại, mình đã sám hối khi đã sống những tháng ngày trước trong sự yếu đuối và nghèo nàn đức tin.

“Món quà của sức mạnh tinh thần đến từ Trời, Thực Thể Thiêng Liêng, và nếu chúng ta tập trung tâm trí vào chân lý đó, chúng ta trở nên đồng nhịp với năng lực vĩ đại này.” — Nikola Tesla

Sau trải nghiệm đạp xe ấy, mình đã hiểu được rằng tại sao trong Kinh Thánh lại nói rằng người nghèo thì được Thiên Chúa an ủi, còn người giàu thì vào nước Trời khó hơn lạc đà chui qua lỗ kim. Vì nghèo đói, khốn khó hay nghịch cảnh là cái giới hạn chết chóc của vật chất. Khi nó đã tới chỗ cùng cực rồi, người ta sẽ tìm sinh lực ở nơi nào, nếu không phải trong những năng lực vô hình, trong Thượng Đế? Chính bởi điều kiện khắc nghiệt đó mà sự động viên, niềm hy vọng và đức tin được nảy nở, được tràn vào hồn người mà không hề do dự. Nếu lúc nào ta cũng được vây bọc bởi nhung lụa, bởi đồ ăn thức uống ngập ngụa và các thú đam mê tiêu khiển, thì tâm trí sẽ chẳng bao giờ phải rơi vào điểm cực của nó. Ta đã được Tiền Của an ủi rồi thì đâu cần và đâu thấy sự an ủi của Thượng Đế vô hình nữa, sao nảy sinh được đức tin vào điều mắt phàm không thấy nữa.

Chính áp lực đời sống là thứ máy ép ra tinh chất của con người, là sức mạnh tinh thần. Vì chỉ có tinh thần ngời sáng của con người mới tự do khỏi mọi áp lực, mới chịu đựng, thậm chí ôm ấp được mọi nỗi thống khổ. Đúng như Terence McKenna đã nói:

“Nếu nó là thật, nó có thể chịu được áp lực.”

Trước kia, mình đã chỉ biết tìm kiếm sinh lực trong những cái nhìn thấy trước mắt, trong ăn uống, ngủ nghỉ và chơi bời. Đói thì kêu đau bụng, chán nản cũng kêu rằng lâu nay không không được đi đây đi đó và khi gặp sự tổn thương thì chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh. Chưa bao giờ mình biết cầu nguyện hay tìm kiếm một nguồn năng lực ngoài những gì đã có. Chưa bao giờ mình học cách chịu đựng kiên nhẫn. Và vì không có đức tin nên mình đã phải sống như một kẻ èo uột, tham ăn, tham ngủ, tham chơi bời giải trí và không chịu được những khó khăn thử thách.

Vào ngày nhìn ra được sức mạnh đến từ Trời qua lần đạp xe leo dốc, mình đã nhìn thấy mọi áp lực trong cuộc sống không phải là để cho con người khổ sở, mà là để chúng ta vươn mình lên khỏi những xiềng xích giới hạn, để tâm hồn tiến gần hơn tới nguồn lực linh thiêng cao quý. Chuyện này giống như người phụ nữ trở dạ sinh con phải chịu đau đớn khôn cùng. Nhưng cô ta biết, sinh linh sắp chào đời còn đáng giá hơn nỗi đau ấy gấp trăm lần.

Khi nhìn lại thế giới xung quanh và bản thân, mình đã thấy thực tại của một người sống trong sự kém lòng tin là thế nào. Người ấy đã chối bỏ một bàn tay trợ giúp mà tìm kiếm sự an ổn trong giới hạn vật chất, trong sự dễ chịu nhất thời, trong những gì mà con mắt phàm tục có thể trông thấy được. Gặp bực bội thì chỉ biết than trách người khác mà không biết cầu xin lòng khoan dung hiển lộ nơi mình. Gặp nghèo khó thì chỉ biết lao đầu đi kiếm được đầy đủ tiền bạc bằng mọi cách chứ không biết cầu xin bản thân có được sức chịu đựng kiên cường. Gặp sự đói thì kêu gào, gặp sự khát thì tỏ lòng không ưng thuận. Nên những ai không kiếm tìm nguồn lực từ Trời, từ niềm tin thì sẽ sa vào thế giới vật chất nặng nề và sống với một tinh thần cũng nặng nề tương đương. Đây là con đường cách xa Đạo lý và sự thánh thiện.

Nói đến đây mình bỗng nhớ lại một đoạn đối thoại nổi tiếng và rất ý nghĩa, sâu sắc trong Mahabharata. Khi Đức Krishna (God) sắp rời thành trở về nước của mình sau cuộc chiến kinh thiên động địa, mẹ của 5 vị anh hùng Pandavas là mẫu hậu Kunti đến chào từ biệt và dâng lên người những lời chúc tụng khiến người rất vui. Đức Krishna bèn hỏi Kunti có ước nguyện gì không, bất cứ thứ gì người cũng có thể ban cho.

Kunti thưa với người rằng hãy luôn mang tới cho bà những khó khăn, khổ cực trong đời (mặc dù suốt đời bà đã luôn gặp những chuyện này). Đức Krishna ngạc nhiên hỏi, mọi người ai cũng cầu xin của cải vật chất tiền tài danh lợi, sức mạnh, quyền lực, những thứ có lợi cho họ, tại sao bà lại muốn những thứ đó? Kunti trả lời: “Vì tôi muốn cho tâm hồn mình luôn hướng về người.”

Trên đời này không có nhiều người có đức tin, tình yêu và trí tuệ lớn như bà Kunti này. Nếu một người chưa được thực chứng Thần Lực (buộc phải đi qua con đường của niềm tin) thì sẽ chỉ biết rằng tiền bạc, danh vọng là thứ mơn trớn tuyệt vời nhất. Nhưng một khi đã chạm vào sức mạnh tinh thần, thì họ biết rằng Thần Lực mới là thứ quý giá hơn tất cả, thậm chí là thứ duy nhất đáng giá.

Sau buổi đạp xe đó, mình đã rà soát lại bản thân theo góc nhìn mới và vươn lên khỏi những giới hạn đang nằm chờ đợi trong suốt quãng thời gian qua. Ví dụ là khi làm việc đầu óc quá nhiều, như khi viết lách, mình hay bị đau dạ dày. Trước kia thì mình lựa chọn sự nghỉ ngơi, nhưng lần đầu tiên, mình đã chọn làm việc hăng say hơn nữa, nhiều hơn nữa. Và quả nhiên, cơn đau chẳng còn quấy nhiễu nữa. Đau đớn là dấu chỉ của sự yếu đuối. Thà chịu đau vì lao động miệt mài, còn hơn là được an ổn trong sự èo uột chây lỳ. Vì lúc này, đau đớn là dấu hiệu của vinh quang đang giáng thế. Nó không còn là chướng ngại cản đường như trước kia mình từng nhìn nhận nữa.

Nên nếu trong các bạn, ai đang khổ tâm vì người thân cận, đừng đổ lỗi hay đay nghiến họ, mà hãy cầu nguyện cho mình có được lòng vị tha. Ai đang rã rời vì rèn luyện một thói quen mới như tập thể dục, nofap hay ngồi thiền, đừng nghi ngờ các thói quen ấy, mà hãy cầu nguyện cho mình có thêm kiên định để theo đuổi nó đến cùng. Ai đang lâm cảnh túng ăn đói mặc, đừng thèm khát thêm tiền bạc vì nó là nguyên nhân của những sự xơ xác bạn đang chịu đựng khi nó đến thời thủy triều rút xuống, hãy cầu nguyện cho mình có sự giàu có của tinh thần và sở hữu đức tin cậy vào Thần Khí.

Kêu gào, than vãn, tranh đấu, giành giật, so bì, ghen ghét, oán trách, suy tính ở trên đời đã quá đủ rồi. Chúng ta không cần phải làm những chuyện đó vì chúng ta không nhất thiết phải sống nhờ tiếng khen của người khác, nhờ tiền bạc rủng rỉnh, nhờ vẻ ngoài trau chuốt mượt mà, nhờ chăn ấm nệm êm, nhờ các trò tiêu khiển. Vì chúng ta có thể sống nhờ đức tin, niềm vui, tình yêu và sự kiên định. Tất cả những phẩm hạnh này không phải thứ trống rỗng vô nghĩa. Nó là các biển năng lượng thuần khiết mà con người có thể sử dụng trực tiếp mà không cần thông qua sự thỏa mãn xác thân.

Nói tóm lại, áp lực chính là cánh cổng dẫn đến Thần Lực. Nếu bạn còn tìm kiếm vật chất, bạn sẽ chỉ thấy đau đớn mà chùn gối. Nhưng nếu bạn đang khao khát sức mạnh tâm linh, thì hãy mạnh dạn bước vào trong áp lực và hưởng thụ kho báu mà Cuộc Đời ban tặng.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa
Photo: Jack Henderson/ Unplash


🎯 Đặt mua tạp chí Aloha của THĐP để trau dồi kiến thức trí tuệ, những nội dung được chọn lọc chỉ có tại THĐP, từ nay sẽ không đăng full các bài dịch trong tạp chí nữa ➡️ bit.ly/THDPmembership
🎯 All Volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Personal God (cá nhân) vs. Impersonal God (phi cá nhân)

Thể theo nguyện vọng của một bạn trong THĐP Club, tôi viết ra danh sách này. “God” có vô vàn tên gọi khác nhau trên khắp thế giới. Danh sách dưới đây chỉ liệt kê ra một số danh xưng, thuật ngữ, bản chất phổ biến nhất tương xứng với chữ “God”. Bạn nào thấy còn thiếu sót có thể bình luận bổ sung.

Brahman, Shiva, Vishnu, Ishvara, Purusha, Hari, Bhagavan, Prana, Shakti, Ram, Om / Aum, The Father, The Mother, Đại Ngã, Đại Thể, Tâm Hồn, Chân Ngã, Chân Linh, Atman, Tình Yêu, The All, Vũ Trụ, Oneness, The One, Cái Một, The Absolute, Trí Thông Minh Vô Hạn, Trí Thông Minh Tối Thượng, Đấng Hằng Hữu, Đấng Từ Bi, Phật Tánh, Niết bàn, Chân như, Cái Toàn Thể, Sat-Chit-Ananda (Hiện hữu – Ý thức – Phúc lạc), Tâm thức (Consciousness), Ý thức Thuần khiết (Pure Awareness), The Creator, Tạo Hóa, Hóa Công, Đạo, Đức, Thái Cực, Shen, Thượng Đế, Thiên Chúa, The Lord, The Light, the Alpha and the Omega, Allah, Thực tại tối hậu, Ông Trời, Trời Đất, Thiên Nhiên, Tự Nhiên, Bất Nhị, Toàn Năng, Toàn Tri, Toàn Hiện, Thần Khí, Supreme Being, YHWH, Elohim, Aluna, Adonai, Yahweh, Jehovah, El, Elyon, Abba, Eternal One, Baha, Thiêng Liêng, Trí Tuệ, Chân Lý Tuyệt Đối, Hu, The Real…

Personal God (hữu ngã) vs. Impersonal God (vô ngã)

Tôi biết nhiều người không thể chấp nhận, hay bị dị ứng với khái niệm personal God, hữu hình hữu ngã, đặc biệt là những Phật tử. God không nhất thiết là phải là hữu ngã, kiểu như khái niệm một ông Thần khổng lồ hơn cả vũ trụ đã tạo ra vũ trụ, theo cách mô tả của các tôn giáo có nguồn gốc từ Abraham (Do Thái giáo, Kitô giáo, Hồi giáo…), hay kết quả hình ảnh bạn có được khi google từ khóa “God”. Tuy nhiên, nói như vậy không có nghĩa là God không thể hữu ngã, hay là cái này thì không thể là cái kia. Đã là “God” thì muốn làm gì mà không được, đúng không? Tới đây sẽ có mấy người vô thần nhảy vào hỏi rằng: “God có thể tạo ra được một hòn đá mà chính God cũng không nhấc nổi không?”

Đáp án 1: Đây là một câu hỏi logic, người vô thần, duy vật thì chỉ có thể biết dùng logic để phủ nhận God. Nếu đã biết tới Định lý bất toàn của Godel rồi thì sẽ biết rằng logic chỉ là một tập hợp con trong tập hợp mẹ là God / Vũ trụ. Bạn không thể dùng tập hợp con để phủ định tập hợp mẹ. Godel đã chứng minh điều đó, chứ không phải chỉ biết lý lẽ suông, vòng vo, mắc kẹt trong mê cung logic như những người vô thần. Liệu còn có một công cụ nào khác siêu việt hơn logic? Câu trả lời: Trực giác.

>>> Định lý bất toàn của Kurt Godel và cánh cửa mở ra trí tuệ | Vũ Thanh Hòa

Đáp án 2: Thử hỏi trên Trái Đất này người nào có đủ khả năng nhấc nổi một hòn núi? Không một ai. God đã tạo ra hòn núi đó, và không có ai nhấc nổi. God không nằm ngoài tạo hóa. God nằm trong từng nguyên tử, nguyên lý của mọi thứ, trong trái tim từng con người, mọi sinh linh. Người vô thần tuy từ chối God nhưng họ không biết được rằng God đang nằm trong cốt lõi con người họ, họ không biết và từ chối bản chất thật sự của họ.

Đáp án 3: Vấn đề không phải là God có làm được một chuyện gì đó hay không. Vấn đề là làm chuyện đó để làm gì? Có đáng/cần thiết phải làm chuyện đó không? Nếu một người không thể thấy được sự mầu nhiệm kỳ diệu của vạn vật đang xảy ra xung quanh, đều là tạo tác, công trình của God. God sẽ không làm phép lạ chỉ để chứng minh cho những người vô thần. Người vô thần không xứng đáng thấy được phép lạ. Tự họ đã bịt mắt chính họ. Giống như câu chuyện trong Kinh Thánh khi những người Pha-ri-sêu tranh luận với Đức Jesus và đòi một dấu lạ từ Trời để thử Người. Nhưng Người thở dài não ruột và nói:

“Sao thế hệ này lại xin một dấu lạ? Tôi bảo thật cho các ông biết: Thế hệ này sẽ không được một dấu lạ nào cả.”

Hữu ngã hay Vô ngã gì cũng là chuyện nhỏ đối với God. Một người có thể có được lucid dream thì có thể mơ ra bất cứ chuyện gì họ thích. Brahman có thể mơ ra bất cứ thứ gì Brahman thích. Atman cũng chính là Brahman. Atman dịch ra tiếng Việt là “Chân Ngã”, bản chất đích thực của bạn. Tat tvam asi.

Câu trả lời trong Chí Tôn Ca

Trong Chí Tôn Ca chương 12 khi Arjuna hỏi Krishna so sánh giữa những người tập trung vào God hữu ngã và những người tập trung vào God vô ngã. Krishna trả lời rõ ràng cụ thể không hề vòng vo rằng những người phụng sự một God hữu ngã thì hoàn hảo nhất. Cá nhân tôi cũng đồng ý với quan điểm này của Krishna. Có đức tin vào một God hữu ngã đòi hỏi sự quy phục của Ego, trong khi tin vào God vô ngã thì không cần. Tốc độ tiến hóa tâm linh của bạn phụ thuộc vào sự quy phục của Ego. Nói cách khác, Ego càng to thì tốc độ tiến hóa càng chậm. Chỉ nghĩ về khái niệm God vô ngã sẽ không thể khơi dậy cảm xúc, tình yêu dành cho God trong người đó, năng lượng của người đó chỉ vẫn luẩn quẩn ở khu vực luân xa 3 trở xuống, luân xa của logic, lý trí. Những ai còn chưa vượt qua được luân xa 3 sẽ chưa thể biết được sự vị tha là gì, tất cả những gì họ biết là sự ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân, ảo tưởng về sự tách biệt. Nhiệm vụ của người hành giả là phải thông suốt được luân xa tình yêu và luân xa trí tuệ, trực giác, những luân xa ở trên. Chí Tôn Ca là bài kiểm tra đích thực dành cho Ego.

1. Arjuna hỏi: Giữa những người luôn hết lòng tận tụy phụng sự Người với tình yêu và những người thờ phượng Brahman vô ngã (impersonal) không thị hiện thì ai là người hoàn hảo hơn?

2. Đức Thượng Đế Tối Cao phán: Ta xem những người dồn hết tâm trí vào hình dạng cá nhân của Ta và luôn phụng sự ta với niềm tin siêu việt son sắt là những người hoàn hảo nhất.

3-4. Những ai hết mực tôn thờ bản sắc không thị hiện nằm ngoài khả năng nhận thức của giác quan, hiện diện khắp nơi, bất khả tri, bất biến, cố định và bất động, cái là phương diện vô ngã của Chân Lý Tuyệt Đối, đồng thời kiểm soát giác quan và chí công vô tư với tất cả chúng sinh, những người đó hành động vì lợi ích chung cuối cùng thì cũng đến được với Ta.

5. Những người dồn hết tâm trí vào phương diện vô ngã không thị hiện của Chân Lý Tuyệt Đối sẽ tiến bộ một cách hết sức chật vật. Đối với chúng sinh thị hiện, mỗi bước tiến trên con đường này đều gắn liền với những khó khăn chồng chất.

6-7. Nhưng những ai thờ phượng Ta, hiến dâng ta tất cả hoạt động của mình và một lòng tín nghĩa với Ta, tận tụy phụng sự Ta, lúc nào cũng tưởng đến Ta, dồn hết tâm trí vào Ta, thì hỡi con trai của Pritha, những người đó sẽ lập tức được Ta cứu khỏi bể sinh tử.

8. Hãy dồn hết tâm trí vào Ta, Đức Thượng Đế Tối Cao và để Ta lấp tràn trí khôn của ngươi. Như vậy, ngươi sẽ sống mãi trong Ta; đó là điều chắc chắn.

9. Hỡi Arjuna yêu quý của Ta, hỡi người chinh phục của cải, nếu ngươi chẳng thể liên tục dồn tâm trí vào Ta thì hãy tuân thủ những giới hạnh của bhakti-yoga (yoga phụng sự). Như thế, khát vọng đến với Ta trong ngươi sẽ ngày một tăng.

10. Nếu ngươi chẳng thể tuân theo những giới luật của bhakti-yoga thì hãy cố gắng lao động vì Ta bởi lẽ ngươi sẽ đạt sự toàn thiện khi làm việc vì Ta.

11. Nếu ngươi chẳng thể lao động với ý thức về Ta thì hãy gắng dâng hiến mọi thành quả lao động của ngươi và hãy thấu hiểu bản chất thật sự của mình.

12. Nếu ngươi chẳng thể làm được cả hai điều đó thì hãy gắng kiện toàn tri thức. Cao hơn tri thức là thiền định, còn cao hơn thiền định là sự từ bỏ thành quả lao động, vì sự từ bỏ đó sẽ làm cho tâm trí con người an lạc.

(Đọc Chí Tôn Ca bản full, 700 câu, 66 trang, THĐP hiệu đính, must-read dành cho những người tìm kiếm tâm linh >>> http://bit.ly/CTC_THDP)

Tác giả: Huy Nguyen

[Review] Sách Chủ nghĩa khắc kỷ – William B. Irvine

0

Nếu sáng thức dậy phải đối mặt với việc mất đi người thân yêu trong gia đình thì sẽ làm gì để vượt qua nỗi đau đó? Chúng ta sẽ làm gì nếu không có niềm tin vào tôn giáo, vào một kiếp sau sẽ gặp lại? Một phần câu trả lời đó nằm trong cuốn sách Chủ nghĩa khắc kỷ mà tác giả William B. Irvine tổng hợp được từ các nhà triết học Khắc kỷ nói riêng và triết học nói chung.

• • •

Vậy thế nào là điều tồi tệ nhất trong mắt các nhà Khắc kỷ?

“Khi bạn chúc ngủ ngon và hôn con mình vào buổi tối, hãy nhớ rằng đứa trẻ có thể chết vào sáng hôm sau” — Epictetus nói.

“Đừng cầu nguyện cho bố mẹ, vợ con tránh khỏi điều tồi tệ nhất. Hãy cầu nguyện rằng bạn sẽ có đủ sức mạnh để chịu đựng được nếu việc đó xảy ra.” — Marcus Aurelius

Câu trả lời nằm trong cuốn sách Chủ nghĩa khắc kỷ

Còn chúng ta thì sao? Nếu sáng thức dậy phải đối mặt với việc mất đi người thân yêu trong gia đình thì sẽ làm gì để vượt qua nỗi đau đó? Chúng ta sẽ làm gì nếu không có niềm tin vào tôn giáo, vào một kiếp sau sẽ gặp lại? Một phần câu trả lời đó nằm trong cuốn sách Chủ nghĩa khắc kỷ mà tác giả William B. Irvine tổng hợp được từ các nhà triết học Khắc kỷ nói riêng và triết học nói chung.

Vậy triết học Khắc kỷ là gì? Ai đã sáng lập ra và có ích lợi gì trong cuộc sống của chúng ta khi thực hành những gì mà triết học khắc kỷ yêu cầu?

marcus khắc kỷ

1. Chủ nghĩa khắc kỷ là gì?

Khắc kỷ – Stoic được rút gọi từ việc Zeno, người sáng lập phái khắc kỷ chuyên thuyết giảng cho học trò ở Stoa Poikile, có nghĩa là dưới mái hiên, cửa sổ. Mình hay nói vui khắc kỷ là “suy nghĩ bên cửa sổ” khi có ai đó hỏi chủ nghĩa khắc kỷ là gì.

Zeno sáng lập phái khắc kỷ dựa trên ít nhất 3 tư trưởng triết học khác vào năm 300 TCN, lúc đó ông hơn 30 tuổi. Triết học của Zeno bao gồm đạo đức, vật lý và logic. Sau này các nhà Khắc Kỷ La Mã đã thay đổi thành bắt đầu từ logic, vật lý và đạo đức.

Nói đơn giản, triết học khắc kỷ giống như một cánh đồng màu mỡ với Logic là hàng rào bao quanh, Đạo đức là cây trồng và Vật lý là đất. Và Đạo đức là trung tâm trong trong triết học Khắc kỷ: Nếu muốn có một cái cây xanh tốt, bạn sẽ phải lưu ý đến đất và hàng rào xung quanh!

Để thực hành triết học khắc kỷ, mỗi người hãy sống theo Tự nhiên. Tự nhiên ở đây là hãy sống một cuộc đời hạnh phúc, tốt đẹp, và phát triển bản thân thông qua suy luận. Suy luận cũng chính là món quà của thần Zeus, các nhà Khắc kỷ cho rằng chỉ con người mới được ban tặng. Vì thế họ suy luận, con người giống thần thánh hơn mọi tạo vật trong Tự nhiên.

Tuy Zeno và triết học khắc kỷ đến từ Hi Lạp, nhưng cuốn sách Chủ nghĩa khắc kỷ lại đặt các nhà khắc kỷ La Mã là trung tâm. Lý do thứ nhất là bốn cái tên gồm Seneca, Musonius Rufus, Epictetus và Marcus Aurelius – Hoàng đế La Mã, đều là những nhân vật quan trọng và có ảnh hưởng trong thời đại của mình hơn hẳn các nhà khắc kỷ Hi Lạp.

Lý do thứ hai là mỗi con người này đều có phong cách sống và làm việc điển hình cho triết học khắc kỷ chứ không chỉ là những triết gia chỉ biết suy luận.

sách chủ nghĩa khắc kỷ

2. Cốt lõi của triết học khắc kỷ: Tập trung vào cái bạn có thể kiểm soát

Bạn hãy tập trung vào những gì mình có thể kiểm soát, và hiểu những gì mình không thể kiểm soát. Dù đây chỉ là một phần quan trọng trong triết học khắc kỷ, nhưng nó là điều thực tiễn nhất mình muốn chia sẻ. Những lý do khác các bạn hãy tìm đọc trong sách để nắm rõ hơn.

Tác giả William B. Irvine đã phân điều này thành tam phân quyền quyển soát.

  • Những gì bạn có thể kiểm soát hoàn toàn: đặt ra các mục tiêu hoàn thiện bản thân và làm nó tốt nhất trong khả năng có thể của bạn
  • Những gì bạn không thể kiểm soát: trời nắng mưa thất thường, kẹt xe không về kịp bữa tối,…
  • Những thứ bạn kiểm soát một phần: bạn có thể thắng trong thi đấu thể thao nếu làm tốt hơn đối thủ.

Ví dụ cụ thể :

Để thắng trong một môn thể thao đối kháng như quần vợt trong thời điểm trời quá nóng hoặc có mưa nhỏ. Thời tiết là điều bạn không thể kiểm soát. Nhưng bạn đã có sự chuẩn bị tốt nhất cho trận đấu là điều bạn hoàn toàn kiểm soát. Và dù bạn chuẩn bị và chơi tốt đến đâu thì cũng chỉ kiểm soát phần nào khả năng thắng của mình.

Điều rút ra được ở đây là bạn chỉ có thể chơi tốt nhất có thể trong khả năng của mình – cũng là điều bạn kiểm soát tốt nhất mà không cần quan tâm đến thời tiết hay mình có thắng hoặc thua hay không. Chiếu theo luật nhân quả, việc bạn chơi hết sức mình, đồng thời giữ được sự bình thản khi thi đấu sẽ gia tăng khả năng chiến thắng.

Kết luận là khi bạn đạt được những mục tiêu bên trong – những gì bạn kiểm soát được sẽ ảnh hưởng đến yếu tố bên ngoài – những gì không thể kiểm soát và kiểm soát một phần.

3. Hãy luôn tưởng tượng đến những điều tồi tệ nhất

sách chủ nghĩa khắc kỷ

Memento mori – Hãy nhớ ngươi sẽ chết.

Theo truyền thống La Mã, mỗi khi hoàng đế hay các tướng lĩnh thắng trận, họ sẽ được mừng lễ khải hoàn ở Roma. Phía sau họ có nô lệ hai tay cầm vòng nguyện tuế giơ trên đầu và liên tục nhắc nhở họ rằng mọi thứ vinh quang đến đâu, rồi sẽ là tro bụi.

Steve Jobs nói rằng để sống có ý nghĩa nhất có thể thì hãy coi mỗi ngày đều là những giờ phút cuối cùng của mình!

2000 năm trước, triết gia Khắc Kỷ Seneca cũng đã viết thư cho bạn mình với nội dung như vậy: Sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng của bạn. Thậm chí cả ngay trong hiện tại cũng là giây phút cuối cùng.

Marcus Aurelius thì viết: Đừng sống như kiểu trước mắt bạn còn vô số năm để sống. Cái chết luôn phủ bóng lên bạn. Trong khi còn sống và còn có thể – hãy sống cho tốt.

Seneca và Marcus Aurelius trên thực tế đều giàu có, vinh quang tột đỉnh nhưng điều đó cũng không ngăn cản họ suy nghĩ về những tiêu cực, những gì tệ hại nhất có thể xảy ra, dù đó là cái chết.

🎯 [THĐP Review] Suy tưởng (Meditations), Marcus Aurelius – Khi vị vua hiền triết “cai trị” chính mình

Điều này sẽ làm cho không ít người nhìn nhận triết học Khắc kỷ rất bi quan và tiêu cực về cuộc sống. Thực tế là khi bạn mỗi ngày nhìn nhận về những gì xảy ra theo cách tệ hại nhất với mình, thì bạn sẽ quý trọng những cái đã có và từng giây phút tồn tại của mình.

Bạn sẽ không to tiếng với người yêu, cha mẹ khi biết một ngày nào đó họ sẽ rời xa mình. Bạn sẽ dành nhiều thời gian hơn với con cái, nếu chẳng may đứa trẻ sẽ chết về dịch bệnh vào ngày hôm sau. Bạn sẽ làm hết sức những gì mình muốn nếu biết rằng mình sẽ chết bất cứ lúc nào do tai nạn, bệnh tật…

Và trên hết việc tưởng tượng về những điều xấu nhất có thể xảy ra, sẽ kéo bạn sống và làm mọi thứ tốt nhất cho mình, chứ không bị lôi kéo vào trào lưu, truyền thông và xã hội tạo ra. Như thế bạn sẽ nhận thức được giá trị nào có lợi với mình và không bỏ phí dù chỉ một giây phút. Việc bạn tập trung vào bản thân thì bạn sẽ tiến bộ là điều chắc chắn. Và việc bạn nghĩ về nỗi đau có thể xảy ra bạn sẽ nhanh vượt qua khi nó đến.

4. Bất cứ ai cũng có thể thực hành lối sống khắc kỷ

Người có tôn giáo hay ngoại đạo, sinh viên hay công chức, nhân viên văn phòng đều có thể học hỏi triết lý và thực hành triết học khắc kỷ vì tính ứng dụng cao của nó. Trong cuộc sống, tình yêu và công việc đều tồn tại những vấn đề có thể, không thể và cả nỗi đau. Triết lý khắc kỷ có thể phần nào giúp bạn đi qua được khó khăn cuộc sống khi bạn thực hành.

Hiểu rõ việc bạn làm, không quan tâm đến yếu tố bên ngoài và tránh xa những yếu tố tiêu cực và hạn chế nó bằng cách chấp nhận và bước qua nó bằng suy luận của chính mình. Bạn sẽ hạnh phúc và tiến bộ khi nhận biết được mọi thứ mình có thể và không thể, thông qua suy nghĩ và hành động để làm cuộc sống của mình trở nên tốt hơn mỗi ngày.

Tác giả: Đức Nhân
Edit: THĐP

💎 Xem thêm: Chia sẻ về triết học Khắc kỷ của Epictetus – Một nô lệ, một triết gia và thầy của hoàng đế La Mã

Covid 19, Tiền vs. Đạo, Ý Người vs. Ý Trời

Ý Trời là cách mọi thứ đang diễn ra trong hiện tại. Ý Người / Ego là một kết quả nào đó trong tương lai. Đại dịch toàn cầu Covid 19 đã khiến cho nhiều hoạt động của loài người phải ngừng lại. Nếu không có Covid 19 thì có lẽ cũng sẽ không có gì khác có đủ sức mạnh bắt buộc toàn bộ thế giới phải ngừng lại. Lòng tham đã thúc đẩy xã hội loài người mải mê chạy theo đồng tiền, bị cuốn vào thế giới vật chất maya, người ta đã chưa bao giờ biết ngừng lại. Ngừng lại là để nhìn lại. Nhìn lại cái gì? Nhìn lại tất cả. Đã bao giờ bạn ngẫm nghĩ về mọi thứ mình đang làm? Bạn đang làm mọi thứ vì điều gì? Để kiếm tiền? Tiền đối với bạn có phải là thứ quan trọng nhất? Tôi đoán là đa số sẽ trả lời Yes. Đa số mọi người đều nghĩ thế. “Có thực mới vực được Đạo.” Như thể có Đạo Đức thì sẽ không thể có lương thực. Đây là một quan niệm sai lầm vô minh mà rất nhiều người ở thế kỷ 21 này rồi vẫn tin vào.

Đơn giản là chúng ta có thể phản biện ý tưởng này bằng một câu tục ngữ chính xác hơn, khó hiểu lầm hơn: “Có Đức mặc sức mà ăn.” Hoặc một cách phản biện khác: Bạn có biết người nào xung quanh mình có tiền nhưng không có hạnh phúc không? Tôi thì biết đầy, hầu như là tất cả. Chỉ có những ai đã tỉnh thức, giác ngộ mới có được hạnh phúc đích thực, viên mãn. Tiền không mang lại hạnh phúc đích thực như đa số mọi người ảo tưởng. Nhưng ngược lại, hạnh phúc có thể mang lại tiền, hoặc nếu không mang lại tiền thì cũng không sao. Người vô minh dùng tiền để mua hạnh phúc vô thường thoáng qua, còn hạnh phúc đích thực thường hằng thì không bao giờ phụ thuộc vào tiền, mà nó phụ thuộc vào sự giác ngộ của bạn. Hạnh phúc đích thực không bao giờ có thể được tìm thấy ở ngoài; nó chỉ có thể được nhận ra ở bên trong. Trong bài dịch “45 trích dẫn giúp bạn giác ngộ từ Ramana Maharshi” được đăng trong Aloha volume 25 có 3 câu nói về hạnh phúc:

“Hạnh phúc là bản chất tự nhiên của bạn. Không có gì sai khi mong cầu hạnh phúc. Điều sai là đi kiếm tìm ở bên ngoài trong khi nó ở bên trong ta.”

“Các nhà thám hiểm kiếm tìm hạnh phúc trong việc khám phá những điều kỳ lạ, phát hiện những vùng đất mới và trải qua những chuyến phiêu lưu mạo hiểm. Những điều đó thật ly kỳ. Nhưng niềm vui được tìm thấy ở đâu? Chỉ có ở bên trong. Niềm vui đích thực thì không thể được tìm kiếm từ thế giới bên ngoài.”

“Một người phải nhận ra Chân ngã của mình để mở ra kho chứa hạnh phúc thuần khiết.”

>>> [THĐP Vietsub] RAMANA MAHARSHI – Vị Đạo Sư Giác Ngộ Nổi Tiếng Ấn Độ Thế Kỷ 20

Cá nhân tôi có thể làm nhân chứng. Nhiều năm tháng trước khi tôi bắt đầu quan tâm tìm hiểu và thực hành Đạo lý, xem tiền quan trọng hơn Đạo, tôi làm việc cực khổ, kiếm được đủ tiền để tồn tại, sống qua ngày, nhưng luôn trong trạng thái căng thẳng, lo lắng, mệt mỏi, bất mãn… Một cậu bạn tôi gọi nó là “chơi game chế độ khó.” Cậu ta và nhiều người trong các bạn có thể đồng cảm được chuyện này. Từ khi bước chân vào tôn giáo / tâm linh, cuộc đời tôi thay đổi 180 độ, không còn phải vất vả như trước, làm những gì mình đam mê (viết lách, dịch thuật, nghiên cứu), nhưng vẫn không bao giờ cảm thấy thiếu thốn, số tiền trong tài khoản không những không vơi đi mà ngược lại còn tăng dần, tinh thần càng ngày càng thảnh thơi, bình an. Tôi biết tôi đã đi đúng hướng.

Nếu bạn vẫn chưa dám từ bỏ ý niệm sai lầm cho rằng Tiền phải quan trọng hơn Đạo thì bài viết này không dành cho bạn. Bài viết này cũng không dành cho những người vô thần, duy vật. Có lẽ bạn cần thêm nhiều thời gian hơn để trưởng thành. Thời gian ở đây có thể được tính bằng nhiều kiếp người. Chỉ cần có định hướng đúng, Đạo > Tiền, tôi dám bảo đảm 100% cuộc đời bạn sẽ tốt hơn. Làm sao tôi có thể dám bảo đảm 100%? Vì tất cả những ai đã áp dụng triết lý này vào cuộc sống của họ đều có thể làm chứng, tôi là một ví dụ. Nếu không tin bạn có thể thử cho chính mình. Giống như khi tôi bắt đầu chia sẻ về Nofap rất nhiều người cũng không tin, nhưng sau khi họ tự trải nghiệm KHÔNG MỘT AI quay lại và nói rằng Nofap chẳng giúp được gì cho họ, mà 100% đều có kết quả tích cực. Sự thật / Chân lý thì không bao giờ sai.

Nói rằng Đạo quan trọng hơn Tiền không có nghĩa là Tiền HOÀN TOÀN không quan trọng, đừng hiểu lầm. Một người đã đắc Đạo thì cho dù có ở trong hoàn cảnh khố rách áo ôm cũng vẫn không cảm thấy khổ sở mà còn ngược lại, họ luôn an trú trong bình an / phúc lạc (bliss) / God. Đắc Đạo cũng có nghĩa là miễn nhiễm với đau khổ. Một người đắc Đạo có thể ngồi thiền tỉnh bơ khi bị thiêu sống. Họ đã vượt qua được giới hạn của thân xác vật chất.

Tôi tự hỏi một người có quan niệm cho rằng tiền bạc là quan trọng nhất, là ý nghĩa duy nhất của cuộc đời, có bao giờ biết ngừng lại, nhìn lại và nhận ra sự vô nghĩa, vô minh của nó không. Nếu đã nhận ra thì quay đầu là bờ. Nếu vẫn chưa nhận ra thì cũng có nghĩa là họ vẫn còn đang sống trong ảo tưởng vô minh của Ego, mãi mãi đuổi theo những cơn “high” vô thường của thói nghiện vật chất, thỏa mãn giác quan, làm nô lệ cho chúng. Chạy theo hạnh phúc cũng giống như chạy theo đuổi bắt một con bướm, bạn sẽ không thể bắt được nó, nhưng nếu bạn biết dừng lại, tĩnh lặng, con bướm sẽ đậu lên vai bạn.

Tác giả: Huy Nguyen

Featured image: Marvin Meyer | Unsplash

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha của THĐP để trau dồi kiến thức trí tuệ, những nội dung được chọn lọc chỉ có tại THĐP, từ nay sẽ không đăng full các bài dịch trong tạp chí nữa ➡️ bit.ly/THDPmembership
🎯 All Volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Ảo tưởng về sự tách biệt — Đào sâu vào bản chất của Ego

Ego chỉ là một bản ngã ảo tưởng của tâm trí

Bài viết gần đây nhất của tôi có tựa đề “Sự hình thành của Bản ngã (Ego) – Vì sao cái tôi cá nhân của bạn chỉ là ảo tưởng” (31/3/2020). Trong bài viết đó tôi đã giải thích được những một số ý tưởng nền tảng về Ego. Bạn nào chưa đọc thì nên vào đọc bài đó trước rồi hãy quay lại đọc bài này. Nói về Ego thì không thể trọn vẹn được chỉ trong một bài viết. Đã có vô số quyển sách được viết về chủ đề này.

Mặc dù Ego chỉ là một bản ngã ảo tưởng do tâm trí tự tưởng tượng ra, nhưng chúng ta vẫn có thể nói về sự ảo tưởng đó theo rất nhiều khía cạnh khác nhau: Sự hình thành, phát triển, cơ chế, xu hướng, kế sách, nỗi sợ, khát khao, cái chết, ảo tưởng, ảnh hưởng… của nó. Nên hôm nay sau khi đã thu thập thêm được một số ý tưởng, tôi muốn viết thêm một bài khác, cùng mọi người đi sâu hơn vào chủ đề này.

Ai đã từng trải nghiệm psychedelics, hay nhập định cực sâu thì sẽ biết tới cái gọi là “ego death”. Chỉ có mặt nạ ego ảo tưởng mới có thể “chết”, còn bản chất thật sự của bạn, tâm hồn/chân ngã, thì không bao giờ. Chỉ trong sự tĩnh lặng, vắng bóng của ego, tâm trí, suy nghĩ, phán xét bạn mới nhận ra được Tâm Hồn / Chân Ngã.

sách chủ nghĩa khắc kỷ

“Tất cả những gì cần thiết để nhận ra Chân ngã là tĩnh lặng. Điều gì có thể dễ dàng hơn thế?” — Ramana Maharshi

>>> [THĐP Vietsub] RAMANA MAHARSHI – Vị Đạo Sư Giác Ngộ Nổi Tiếng Ấn Độ Thế Kỷ 20

Ego và Ảo tưởng về sự tách biệt

“Chúng ta có mặt ở đây là để thức tỉnh khỏi ảo tưởng về sự tách biệt.” — Thích Nhất Hạnh

Hiện nay đa số mọi người đều tin rằng thế giới được hình thành bởi các cấu trúc vật chất, nằm ngoài chúng ta, và tất cả chúng ta đều là những cá thể tách biệt đang tham gia vào thế giới đó. Đã đến lúc chúng ta nhận ra rằng, đây chính là sự lầm tưởng to lớn tai hại nhất chúng ta được dạy để tin.

Sự thật thì hoàn toàn ngược lại. Vũ trụ thực sự là một cấu trúc của Tâm thức, điều duy nhất là thật. Tất cả chúng ta đang cùng nhau “mơ” ra thực tại này. Nguyên lý đầu tiên (quan trọng nhất) trong 7 Nguyên Lý Hermetic chính là Nguyên lý về Tinh Thần. Nguyên lý này khẳng định rằng:

“Cái Toàn Thể là Tinh Thần; Vũ trụ là Tâm Thức.” – Kỳ thư Kybalion

“Là một người đã dành cả đời để nghiên cứu về vật chất bằng phương pháp khoa học tỉnh táo nhất có thể, tôi có thể nói cho bạn biết kết quả nghiên cứu của tôi về nguyên tử rằng là: Chẳng có thứ vật chất nào cả. Tất cả vật chất có được nguồn gốc và tồn tại đều nhờ vào một lực mang đến sự rung động của các hạt trong một nguyên tử, và giữ chúng lại với nhau như hệ Mặt Trời. Chúng ta phải nhìn nhận rằng đằng sau nguồn lực này tồn tại một Tâm Trí có ý thức và thông minh. Tâm Trí này là ma trận của tất cả vật chất.” — Max Planck, Das Wesen der Materie, 1944

💎 7 nguyên lý Hermetic vĩ đại – Giáo huấn của Thoth
💎 [THĐP Review] Kỳ thư Kybalion, Three Initiates – Soi rọi đêm tối vô minh của loài người
💎 [THĐP Translation™] Các nhà vật lý lượng tử nói gì về chủ nghĩa duy vật (materialism)

Ảo tưởng này là nguồn gốc của mọi vấn đề

sách chủ nghĩa khắc kỷ

Ảo tưởng về sự tách biệt chính là nguồn gốc của mọi vấn đề trên thế giới. Là loài người chúng ta thích nghĩ mình là giống loài thông minh nhất, mạnh mẽ nhất, là giống loài thượng đẳng. Với những thành tựu, phát minh trong khoảng 100 năm qua, không một giống loài nào có thể cạnh tranh. Chúng ta cảm thấy mình thật đặc biệt.

Lòng kiêu hãnh đó đã tạo ra những cái tôi ảo tưởng chúng ta tự đồng hóa chính mình. Tôi là tôi còn bạn là bạn. Tôi ngon lành hơn bạn và tất cả mọi người đều khác nhau. Đây là lối tư duy theo kiểu của Darwin (cha đẻ ra Thuyết tiến hóa), mạnh được yếu thua một mất một còn, đã tách biệt chúng ta ra khỏi phần còn lại của thế giới. Tất cả những cuộc chiến tranh trong lịch sử đều có nguồn gốc từ sự vô minh này. Vũ khí cuối cùng của Ego là bạo lực.

💎 9 Lý Do Chứng Minh Thuyết Tiến Hóa của Darwin Sai 

Ảo tưởng này cần phải được nhận ra. Loài người không thể tiếp tục hướng đến tương lai dựa trên mô hình không thể bền vững này. Trái Đất không cần chữa lành; loài người mới là bệnh nhân. Hành động dựa trên lòng tham, dục vọng và sợ hãi đang xé nát thế giới này. Chủ nghĩa tiêu thụ vô tội vạ với cái giá phải trả là những sinh vật khác, và nguồn tài nguyên có giới hạn của Trái Đất đã đưa chúng ta tới thời điểm này, thời điểm chúng ta buộc phải thay đổi, hoặc diệt vong.

“Thời khó tạo ra người mạnh. Người mạnh tạo ra thời tốt. Thời tốt tạo ra người yếu. Người yếu tạo ra thời khó.” — G. Michael Hopf

“Chúng ta phải dừng lại việc tiêu thụ xã hội. Chúng ta phải kiến tạo ra xã hội. Đừng xem TV, đừng đọc tạp chí, đừng nghe luôn cả radio. Hãy tạo ra chương trình của riêng bạn. Và nếu bạn đang lo về Michael Jackson hay Bill Clinton hay một người nào khác, thì tâm sức của bạn đã bị làm cho yếu đi. Bạn tập trung vào những biểu tượng. Những biểu tượng được dựng lên bởi thế giới truyền thông. Bạn muốn mặc như X, có đôi môi như Y… Những suy nghĩ này chính là bã đậu. Là sự đưa đường dẫn lối của xã hội. Cái gì thật chính là bạn, bạn của bạn, là những cơn phiêu, những lúc đạt đỉnh, là niềm tin, những kế hoạch, những nỗi sợ hãi. Và, họ đã nói không, bạn không quan trọng, bạn là thứ yếu – kiếm một tấm bằng, kiếm một công việc, kiếm cái này, kiếm cái kia, và bạn trở thành một tay chơi. Bạn chẳng muốn chơi trò chơi này đâu. Điều bạn muốn là giành lại tâm trí của mình, đưa nó tránh xa bàn tay của những tên kĩ sư xã hội, những người muốn biến bạn trở thành tên ngốc nửa mùa tiêu thụ hết tất cả mọi thứ rác rưởi được sản xuất ra từ xương máu của một thế giới đang chết.” — Terence McKenna

Ảo tưởng về sự tách biệt này là nguồn gốc sinh ra nhiều ảo tưởng khác.

Ego và sợ hãi

sách chủ nghĩa khắc kỷ

Ego giống như một cái mặt nạ bạn dùng để tương tác với thế giới, hoặc giống như một nhân vật nhập vai trong các trò chơi điện tử. Để chơi tốt được trò chơi cuộc đời, nó phải lập ra những kế sách. Một trong những kế sách nó hay sử dụng nhất là sợ hãi. Sợ hãi đã từng là một công cụ sinh tồn đắc lực từ thời nguyên thủy, sợ hãi để trốn tránh những mối nguy hiểm.

Nỗi sợ hãi nguyên thủy đó được di truyền cho tới ngày nay. Nó sợ hãi đủ thứ: sợ không được chấp nhận, sợ nghèo đói, thiếu thốn, thiếu thoải mái, sợ khác người, sợ thế giới, sợ những thứ không biết, sợ Coronavirus, sợ chết, sợ sai, sợ sự thật, sợ thay đổi, sợ chính phủ, sợ nghe về God, Trí Thông Minh Tối Thượng Vô Hạn. Vì sao? Vì ego nghĩ rằng không có gì có thể thông minh hơn nó; chuyện nực cười. Bản chất của ego ảo tưởng là không bao giờ chịu quy phục.

“Nếu ai muốn theo Ta, người ấy phải từ bỏ chính mình (ego) và vác thập giá mình mà theo Ta.” — Jesus (Matthew 16:24)

Với trí thông minh có giới hạn rất thấp của nó thì ego không biết rằng sợ hãi chỉ là một công cụ thô sơ. Công cụ này có ích trong những trường hợp nhất định, phòng thủ, nhưng nó lại sử dụng công cụ này cho mọi trường hợp. Trong khi có một công cụ khác xịn hơn thì nó lại không biết dùng, không thể dùng: Tình Yêu.

Tình Yêu là Bất Nhị

Bạn không thể dùng sợ hãi để khám phá thấu hiểu thế giới; bạn chỉ có thể dùng Tình yêu; Ego thì không thể yêu, vì bản chất của nó là ích kỷ, ảo tưởng về sự tách biệt. Tình Yêu là chân lý vì Tình Yêu là bất nhị. Trong Tình Yêu, hai trở nên một, khách thể hòa làm một với chủ thể, thế giới cũng chính là tôi. Yêu/ghét thế giới là yêu/ghét chính mình. Giúp/hại thế giới cũng là giúp/hại chính mình. Xả rác ngoài đường cũng là xả rác trong ngôi nhà tâm hồn bạn.

Bạn chỉ có thể thật sự gọi là biết “yêu thương bản thân” khi bạn biết yêu thế giới. Ích kỷ không phải là yêu thương bản thân. Ích kỷ là say mê cái tôi ảo tưởng. Khi nào bạn còn nghĩ mình tách biệt với thế giới, khi đó bạn vẫn còn chưa thoát khỏi vô minh, tham sân si, khi đó bạn vẫn chưa thoát được luân hồi.

Tỉnh thức, giác ngộ chỉ đơn giản là nhận ra và thực chứng được sự thật này: Bạn là cả Vũ Trụ. Chỉ có Cái Một là sự thật, chân tướng; Cái Nhiều chỉ là ảo tưởng, hình tướng.

“Chỉ có Brahman là thật; vũ trụ là ảo.” — Adi Shankara

Tình yêu, hạnh phúc là điều Ego luôn khao khát, tìm kiếm, nhưng không bao giờ tìm được. Vì nó tìm sai chỗ. Nó luôn hướng ra ngoài thế giới vật chất. Tìm đúng chỗ là phải quay vào trong. Carl Jung có câu, “Ai nhìn ra ngoài thì mơ. Ai nhìn vào trong thức tỉnh.” Nó nhìn ra ngoài tìm kiếm, làm mọi cách để có được sự chấp thuận của thế giới, điều nó nghĩ sẽ mang lại hạnh phúc. Nó nghĩ rằng phải có được tình yêu của thế giới trước rồi nó mới có được hạnh phúc.

Trong khi nó không biết được bí mật ngược lại: Thế giới chỉ là một tấm gương phản ánh những gì bên trong. Nó nỗ lực tìm cách thay đổi hình ảnh phản chiếu bên ngoài một cách vô ích khi bản thân nó chưa thay đổi. Bạn không thể nhăn nhó nhìn vào một tấm gương và thấy được một gương mặt vui tươi. Bạn là người thay đổi trước, không phải cuộc đời.

“Trên sao dưới vậy. Trong sao ngoài vậy.” — Kỳ thư Kybalion (Nguyên lý Tương Ứng)

“Hôm qua tôi giỏi giang, tôi muốn thay đổi thế giới. Hôm nay tôi trí tuệ, tôi đang thay đổi chính tôi.” — Rumi

💎 Rumi đại thi hào và 42 thông điệp trí tuệ

Ego và sự thoải mái, an toàn

Ego còn có xu hướng tìm kiếm sự thoải mái, an toàn, và ở lì trong đó khi nó tìm thấy. Tuy nhiên sự phát triển thì không nằm trong vùng thoải mái, an toàn. “Cái khó ló cái khôn.” Biển êm không đào tạo ra thủy thủ giỏi, cũng như không có áp lực thì không thể có kim cương. Khó khăn thử thách là môi trường sản sinh ra nhân tài.

💎 Áp lực dẫn tới Thần lực | Vũ Thanh Hòa

“Tính thực tế là con đường phổ biến nhất để trở nên sự tầm thường.” — Will Smith

“Tôi luôn đi ra khỏi vùng thoải mái của mình. Trông cool ngầu là cách dễ nhất dẫn tới sự tầm thường. Anh chàng cool ngầu nhất trường tôi hồi đó giờ đang đi làm rửa xe. Một khi bạn thúc đẩy bản thân vào những điều mới, cả thế giới cơ hội mở ra. Nhưng có thể bạn sẽ bị đau. Thực sự thì bạn SẼ bị đau. Nhưng điều tuyệt vời là khi bạn lành lại, bạn sẽ được ở một nơi mình chưa bao giờ từng.” — Terry Crews

Ego và sự Đúng / Sai

Một trong những đặc điểm khác của Ego là nó luôn cho rằng ý kiến của nó là đúng, không giống với ý kiến đó là sai. Muốn biết ego của một người có to hay không thì chỉ cần xem anh/cô ta có sẵn sàng chấp nhận mình sai khi họ thật sự sai hay không.

Người không bao giờ chấp nhận mình sai thì cũng không bao giờ có thể học được gì, hay trưởng thành. Không trưởng thành thì cứ thong thả mà sống trong đau khổ, luân hồi. Cuộc đời rất rộng lượng, bạn sẽ có đủ thời gian để phải lặp đi lặp lại một bài học cho tới khi nào bạn hiểu được nó.

Nhiều khi bạn phải biết hối hận thì mới có thể trưởng thành. Đừng bao giờ nói câu “tôi sống chưa từng hối hận chuyện gì.” Chưa từng hối hận cũng có nghĩa là 100% tất cả những gì bạn làm đều đúng và hoàn hảo và chưa bao giờ phạm sai lầm nào.  Hối hận nghĩa là gì? Là biết sai, sửa sai. Đó là ý quan trọng, chứ không phải quan trọng cách bạn hiểu chữ hối hận là như thế nào.

Ở đây không phải tôi đang nói rằng không có đúng sai trong tất cả mọi chuyện, hay đúng sai chỉ là tương đối. Liệu có cái gọi là đúng sai tuyệt đối không? Câu trả lời của tôi là Có, tùy chuyện. Ego tỉ lệ nghịch với sự khiêm tốn. Một người thật sự khiêm tốn sẽ sẵn sàng nhận phần sai về mình nếu nó mang lại một hệ quả tốt đẹp hơn. Đôi khi có những thứ quan trọng hơn chuyện ai đúng ai sai: Tình yêu, mối quan hệ… “Một điều nhịn là chín điều lành.” “Ai tát ngươi má phải, hãy đưa luôn má trái ra.” (Jesus)

Ego và sự so sánh

Một đặc điểm khác nữa của Ego là nó rất thích so sánh. VD: “Tôi đẹp/xấu, giỏi/dở hơn họ”, “Mày không bằng một góc con nhà người ta”, “anh/cô không bằng một góc anh/cô nhà hàng xóm”, đứng núi này trông núi nọ, “cỏ nhà kế bên luôn xanh hơn nhà mình”… Vì xu hướng luôn nhìn ra ngoài, Ego không biết nhìn lại chính nó. Nếu chỉ có một thứ bạn nên so sánh thì đó chính là so sánh với con người cũ của mình ngày hôm qua. Lão Tử có câu:

“Thắng người là dũng. Thắng mình là mạnh. Biết người là trí. Biết mình là sáng.”

“Không có gì là cao cả khi bạn chiến thắng được người anh em. Cao cả đích thực là chiến thắng được quá khứ của chính mình.” — Ernest Hemingway

Ego mang trong người nó một căn bệnh ung thư khó chữa trị là tham, sân, si

Smith: “Tôi muốn chia sẻ một bí mật mà tôi đã biết trong thời gian tôi ở đây. Đối với tôi mỗi lần tôi cố gắng phân loại giống loài các người và tôi đã nhận ra các người không thật sự là một loài thú. Tất cả những con thú trên hành tinh này một cách bản năng tạo ra một môi trường hài hòa cân bằng xung quanh chúng, nhưng con người thì không. Ngươi đi tới một chỗ và ngươi nhân rộng nhân rộng tới khi tất cả tài nguyên thiên nhiên bị cạn kiệt, và cách duy nhất để tồn tại là đi tới một chỗ khác. Còn có một loại sinh vật trên hành tinh này cũng có xu hướng giống thế. Ngươi có biết là gì không? Là vi trùng. Loài người là một căn bệnh, một tế bào ung thư của hành tinh này. Ngươi là một cơn dịch và chúng ta là liều thuốc.” (Phim Ma Trận)

Ego tự tách nó ra khỏi Thiên Nhiên

Mọi thứ đều là nghiệp quả. Covid 19 cũng không nằm ngoài sự thật này. Nó là một cái nghiệp chung mà nhân loại đang phải gánh lấy. Gieo nhân gặt quả. Loài người đang phải gánh chịu hậu quả của những hành động sai lầm của nó trong quá khứ. Mọi thứ chúng ta làm, chúng ta làm cho chính mình.

“Chúng ta thường quên rằng CHÚNG TA CŨNG LÀ THIÊN NHIÊN. Không có sự tách biệt giữa chúng ta và Thiên Nhiên. Nên khi chúng ta nói rằng chúng ta đã mất kết nối với Thiên Nhiên, chúng ta cũng đã mất kết nối với chình mình.” — Andy Goldsworthy

Hãy tưởng tượng rằng nếu các tế bào trong cơ thể bạn bắt đầu cạnh tranh nhau, tách biệt thành những cá thể riêng biệt, chém giết nhau tranh giành lãnh thổ và quyền lực. Điều gì sẽ xảy ra cho cơ thể bạn? Bạn sẽ bị bệnh và chết. Nhưng không, mọi tế bào trong cơ thể bạn đang đoàn kết hợp tác làm việc cùng nhau với nhiệm vụ của nó, để bạn có thể sống khỏe mạnh.

Hãy nhìn vào chúng để học tập. Cũng giống như các tế bào trong cơ thể, loài người và những giống loài khác cũng là các tế bào của Trái Đất. Chúng ta không thể tách rời khỏi Thiên Nhiên. Một là hợp tác với Thiên Nhiên, hai là chết. Sự lựa chọn chỉ đơn giản như vậy.

Tác giả: Huy Nguyen

Cái tôi tâm linh (Bản ngã) – Vật cản lớn trên con đường tu tập

3

Cái tôi tâm linh là gì?

Tâm linh là một con đường khó khăn với mục tiêu là tìm thấy bản chất của chính mình và có được bình an cùng với phúc lạc nội tại. Điều tất yếu là con đường nào cũng có những trở ngại, những cái bẫy, những vật đánh lạc hướng nhất định. Theo trải nghiệm của mình trong hành trình tìm kiếm bản thân, mình nhận thấy một vật cản phổ biến, một cột mốc quan trọng khá khó khăn ai cũng gặp phải để vượt qua đó chính là “bẫy bản ngã/ego trap” hay còn gọi là “cái tôi tâm linh.”

Bản ngã là một thực thể rất tinh vi, nó mang tính ngụy biện và lừa dối nên nhiều vị còn gọi nó là Ngụy ngã. Thông thường ta vướng vào cái tôi này bằng cách đồng hóa mình với các hình ảnh về vật chất, danh tiếng hay cấp bậc xã hội. VD: tôi là người giàu có, tôi là một ông sếp, tôi là người nghèo hèn, tôi sở hữu chiếc xe này, cô vợ này là của tôi,… Mục đích của con đường tâm linh là dần loại bỏ sự dính mắc với những điều này và nhận thức bản thân khỏi cái tôi đó. Chúng ta bắt đầu ít chú trọng vào vật chất hơn, với lối sống dần trở nên “tâm linh” hơn bằng cách rèn luyện các phẩm hạnh, các con đường tu tập khác nhau, tiếp cận nhiều khái niệm về tâm linh. Đây là lúc Bản ngã bắt đầu âm thầm hoạt động. Khi bị loại bỏ khỏi mục tiêu vật chất, cái tôi này nhanh chóng cảm thấy trống rỗng, không còn gì để bám víu, và nó chuyển sang đồng hóa mình với các hình ảnh về đạo đức, các giáo phái tâm linh, các khái niệm triết học hay các khả năng thần thông. Ví dụ như tôi là một người khiêm tốn, tôi rất từ bi, tôi là Phật tử chính thống, tôi là một người cứu giúp nhân loại, tôi luôn chánh niệm, tôi tâm linh cho nên tôi siêu việt hơn người khác, hay tìm cách để khai mở con mắt thứ 3, tu luyện để đạt các khả năng đặc biệt. So sánh hay ganh đua về trình độ tâm linh cũng là biểu hiện của điều này. Từ mục đích thoát khỏi hình tướng và trở về vô ngã, ta chuyển sang dính mắc vào một số hình tướng khác, đây chính là cấu trúc của Bản ngã. Ta bị lừa một cách ngoạn mục, nói đúng hơn là ta tự lừa chính mình.

Lúc trước ta nghĩ mình giàu và phán xét ghét bỏ kẻ nghèo, nay ta nghĩ mình đạo đức và phán xét ghét bỏ kẻ thiếu đạo đức. Lúc trước ta cảm nhận mình là một ông sếp và tự mãn vì điều đó, nay ta tự mãn về việc mình có hiểu biết tâm linh hơn người. Ta có xu hướng phán xét, ghét bỏ hay chê bai những thứ “không đúng chất tâm linh.” Những điều này khiến ta tách biệt với mọi thứ, với đời sống vì ở đây đã xuất hiện “cái tôi” và “cái không tôi”. Những biểu hiện cạnh tranh, phán xét hay so sánh này như ta đã biết là biểu hiện của Bản ngã về mặt vật chất, nhưng khi đóng vở kịch tâm linh thì nó biểu hiện một cách tinh vi và khó nắm bắt hơn. Điều này minh chứng cho tại sao lại có chiến tranh về tôn giáo, mâu thuẫn giữa các học thuyết tâm linh khác nhau, hay một đạo lại chia ra nhiều nhánh và bè phái đôi khi là đối lập nhau và mâu thuẫn sâu sắc (như là chiến tranh giữa các nhánh của Hồi giáo). Mục đích của mỗi tôn giáo đều là tìm kiếm sự thật, nhưng khi con người còn bám chấp vào các giáo điều, các quan điểm, ngôn từ và thuật ngữ, thì sẽ không nhận ra tất cả chỉ là bảng chỉ đường, là ngón tay chỉ về sự thật, và Sự thật chỉ có thể thông qua trải nghiệm chứ không phải qua việc nắm bắt thật nhiều kiến thức.

Trong các cuốn sách tâm linh của Eckhart Tolle nhắc đến khái niệm về thời gian tâm lý. Thời gian tâm lý này khác với thời gian đồng hồ dành cho sinh hoạt, nó hoạt động dựa trên tương lai và quá khứ. Tương lai và quá khứ chỉ tồn tại khi ở đó tồn tại một cái tôi, một hình ảnh để suy tưởng và phóng chiếu. Đó là cái đã mang ta đi khỏi bình yên của thực tại, khỏi việc nhìn thấy, cảm nhận những gì đang là và hợp nhất với sự hiện hữu tự nhiên. Nó khiến ta có xu hướng suy nghĩ liên miên một cách nghiện ngập, cho đến khi ta kiệt sức. Thường thì ta sẽ suy nghĩ về hình ảnh vai trò “ông sếp” của mình, hay là điều mà ta đang ham muốn sở hữu, nhưng khi bị chi phối bởi cái tôi tâm linh, tâm trí lại sống trong những suy tưởng về một hình ảnh đạo đức được mọi người kính trọng, hay quẩn quanh suy luận về các khái niệm triết học.

Mình đã thực sự dính vào cái tôi tâm linh này khá lâu và mắc bẫy liên tục trong quá trình tu tập của bản thân. Ngay cả khi trong một vai trò là một tác giả viết Blog hay làm video youtube, mình đã tạo cho bản thân một hình ảnh về con người đặc biệt, đáng trọng, thông thái, hiểu biết,… và chìm sâu với những suy tưởng về hình ảnh đó. Nó cũng làm mình so đo, phán xét những hành động vô minh của người khác nhiều hơn, và lại khiến chính mình hành động một cách vô minh không kém. Hình ảnh đó làm mình xa cách với mọi người cùng với đời sống hơn là kết nối với họ.

Danh tiếng cũng đã làm mình lạc lối. Thực sự mình đã thích thú khi được vài người ngưỡng mộ hay khen ngợi, nhưng điều đáng nói là mình đã lấy nó làm mục đích để hướng tới một cách vô thức, và cố gắng viết bài hay tạo ra sản phẩm chỉ để được khen ngợi. Điều này làm lệch lạc đi mục đích ban đầu của mình là viết để thỏa lòng chia sẻ những gì mình học được, rèn luyện kỹ năng và giúp đỡ mọi người khi đọc và xem được những sản phẩm của mình. Khi như vậy mình không tận hưởng quá trình nữa mà liên tục trong các trạng thái tiêu cực sinh ra từ mâu thuẫn với chính mình khi bị giằng xé giữa hai đối cực thỏa mãn và thất vọng.

Đây là những điều mình đã nghiệm ra được từ chính bản thân. Những cái bẫy này rất tinh vi và khó nhận biết khi hoạt động dưới cái nhãn tâm linh. Việc cần làm là phải ý thức về hành động của bản thân từng khoảnh khắc. Chỉ khi đứng ở một điểm nhìn cao hơn, điểm nhìn của nhận thức, ta mới thấu triệt được bản chất của chính mình. Học cách nghe nhiều hơn là nói, cảm nhận nhiều hơn là lý luận, thấy nhiều hơn là chỉ nhìn, hướng chú ý vào chính mình thay vì phán xét kẻ khác. Tất cả tóm gọn ở 2 chữ “Biết mình”.

Tác giả: Bá Kỳ
Edit: THĐP

Ảnh: Noah Silliman

Xem thêm

💎 [THĐP Translation] 10 điều bullshit nhiều người theo đuổi “tâm linh” dễ mắc phải (Phần 1/2)
💎 [THĐP Translation] 10 điều bullshit nhiều người theo đuổi “tâm linh” dễ mắc phải (Phần 2/2)

Luân Hồi đã từng được dạy trong Kitô giáo thời kì đầu

thdp translation 4

Luân hồi theo nghĩa đen có nghĩa là “chuyển giao linh hồn”, và có liên quan đến quá trình đầu thai. Câu hỏi thường được đặt ra là tại sao mãi đến thời điểm gần đây ở châu Âu mới biết đến khái niệm đầu thai? Tại sao Kitô giáo (hiện tại) không dạy điều này?

• • •

Ghi chép của người Gypsies ở Tây Ban Nha về luân hồi

George Borrow (nhà văn người Anh) yêu mến những người dân du mục (Gypsies) đến nỗi ông cùng với họ đi xuyên qua nhiều nơi trên nước Anh và châu Âu. Một số cuốn sách nổi tiếng của ông kể lại những trải nghiệm cá nhân khi đi cùng với họ và đề cập rất nhiều điều về những người bí ẩn này, những người mà ngay cả nguồn gốc xuất xứ của họ vẫn còn đang được tranh cãi.

Một số học giả cho rằng những người này là những người Bohemia gốc, phân tán khi tiểu đế chế của họ sụp đổ một vài thế kỷ trước; những học giả khác thì lại cho là họ đến từ Ai Cập cổ đại – vì thế nên có tên là “Gypsies”; hoặc là từ vùng Phoenicia; và cũng có thể là từ Ấn Độ.

gypsies - luân hồi

Trong quyển The Zincali; hay trong tác phẩm Ghi chép của người Gypsies ở Tây Ban Nha (An Account of the Gypsies of Spain), Borrow đưa ra lý do cho niềm đam mê cả đời của ông với những người này:

“Một số người Gypsies, những người tôi nhắc đến trong trường hợp này, có tâm niệm rằng linh hồn, thứ hiện tại đang chi phối hoạt động cơ thể của tôi trước đây đã từng sống trong cơ thể của một người trong số họ;

vì nhiều người trong số họ tin vào sự luân hồi, và, như những người theo Phật giáo, tưởng tượng rằng linh hồn của họ, luân chuyển qua lại giữa hằng hà sa số thân xác, trải quả một khoảng thời gian dài để đạt được sự thanh sạch đủ để được đưa vào một trạng thái của sự nghỉ ngơi và thanh tĩnh hoàn hảo, đây cũng là ý tưởng duy nhất về thiên đàng họ có thể hình dung.”

Luân hồi theo nghĩa đen có nghĩa là “chuyển giao linh hồn”, và có liên quan đến quá trình đầu thai. Câu hỏi thường được đặt ra là tại sao mãi đến thời điểm gần đây ở châu Âu mới biết đến khái niệm đầu thai? Tại sao Kitô giáo (hiện tại) không dạy điều này?

Luân hồi trong lịch sử Do Thái

sách chủ nghĩa khắc kỷ

Thật sự thì, ý niệm này được tìm thấy trong những truyền thống lâu đời nhất của nền văn minh phương Tây, cũng như được dạy xuyên suốt các quốc gia cổ Cận Đông và Phương Đông. Và có bằng chứng vững chắc cho thấy rằng trong những thế kỷ đầu tiên, Kitô giáo đã thực sự truyền đạt lại điều nó đã học được về tiền kiếp của các linh hồn và sự nhập xác trở lại của chúng.

Josephus, một sử gia Do Thái, người đã sống trong suốt thế kỷ đầu sau công nguyên ghi lại trong cuốn sách Chiến tranh Do Thái (Jewish War) (3, 8, 5) và trong quyển Di sản cổ của người Do Thái (Antiquities of the Jews) (18, 1, 3) của ông rằng sự tái sinh được dạy rộng rãi trong thời của ông, trong khi người cùng thời với ông ở Alexandria, Philo Judaeus, trong những quyển sách của mình cũng đề cập đến chuyện nhập xác dưới dạng này hay dạng khác.

Kinh Thánh

Hơn nữa, có những đoạn trong Tân Ước có thể được hiểu chỉ khi được nhìn trong bối cảnh rằng tiền kiếp của linh hồn là một niềm tin phổ biến. Ví dụ, Matthew 16:13-14 ghi rằng khi Chúa Giêsu hỏi các môn đệ “Người ta nói Ta là ai?” họ trả lời một số người nói rằng ông từng là Gioan Tẩy Giả (người vừa mới bị hành hình chỉ một vài năm trước khi câu hỏi được đặt ra).

Những người khác nghĩ ông là Ê-li (Elijah), hoặc Jeremiah, hoặc là các Tiên tri khác. Sau đó trong Matthew 17:13, hoàn toàn trái ngược với sự bác bỏ khái niệm về tái sinh, Giêsu nói với các môn đệ rằng Gioan Tẩy Giả đã từng là Tiên tri Ê-li.

John 9:2-4 thuật lại rằng các môn đệ hỏi Chúa Giêsu về một người bị mù là do tội lỗi của anh hay của cha mẹ mà anh sinh ra đã bị mù. Chúa Giêsu trả lời rằng không phải tại tội của anh hay của cha mẹ mà anh bị mù. Anh bị mù để cho quyền năng của Thượng Đế được bày tỏ trong anh ta, để cho quy luật nhân quả được kiện toàn.

Hoặc, như Thánh Phaolô đã diễn giải lại ý nghĩ đó: Gieo nhân nào thì gặt quả nấy. Người mù không thể gieo những hạt giống của sự mù lòa trong cơ thể hiện tại của anh, nhưng hạt giống đó đã phải được gieo trong một kiếp trước.

Gnosticism – Origen – Jerome – Synesius

Những Kitô hữu sơ khai nhất, đặc biệt là những thành viên của một trong số các giáo phái Gnostic như Valentinians, Ophites và Ebionites, sự tái nhập thân xác là một giáo lý trọng yếu của họ. Đối với họ luân hồi cho phép sự kiện toàn của quy luật nhân quả, cũng như cung cấp những công cụ để thanh tẩy linh hồn khỏi những phẩm chất dơ bẩn bắt nguồn từ sự đắm mình trong vật chất và thói tự cao mà chúng ta đã hình thành trong những giai đoạn đầu của cuộc hành trình chốn phàm trần.

Từ sau các thế hệ ban đầu của Kitô hữu, chúng ta thấy các Cha Xứ, chẳng hạn như Justin Martyr (100-165), Thánh Clement thành Alexandria (150-220), và Origen (185-254) dạy về tiền kiếp của các linh hồn, đầu thai hoặc những khía cạnh khác của sự tái nhập thân xác. Các ví dụ nằm rải rác trong các tác phẩm của Origen, đặc biệt là Contra Celsum (1, xxxii), trong đó ông hỏi:

“Nó không hợp lý sao khi các linh hồn nên được đưa vào những thân xác phù hợp với giá trị và hành vi của họ kiếp trước. . . ?”

Và trong quyển De Principiis ông nói rằng,

“Linh hồn không có điểm bắt đầu cũng như điểm kết thúc.”

Thánh Jerome (340-420), dịch giả phiên bản Latin của Kinh Thánh, được gọi là The Vulgate, trong Thư gửi Demetrias (một mệnh phụ La Mã), nêu ra rằng một số trường phái Kitô giáo trong thời của ông đã giảng dạy một hình thức đầu thai như một giáo lý bí truyền, chỉ truyền đạt nó đến một vài người “như một chân lý truyền thống không thể được công khai.”

Synesius (370-480), Giám Mục của Ptolemais, cũng đã dạy khái niệm này, và trong một lời cầu nguyện vẫn còn tồn tại, ông nói:

“Lạy Cha, xin cho linh hồn của con được hòa vào ánh sáng, và không còn bị đẩy trở lại vào ảo tưởng của trần gian.”

Trong những bài thánh ca khác của ông, chẳng hạn như Bài số III, có những câu nêu rõ quan điểm của ông, và cũng bao gồm những lời khẩn cầu cho linh hồn ông được thanh tẩy để sự tái sinh trên trái đất không còn cần thiết nữa. Trong một luận án về những giấc mơ, Synesius viết:

“Bởi công cán và thời gian, và một sự chuyển kiếp vào những mạng sống khác, mà linh hồn có thể trổi dậy từ nơi cư ngụ tối tăm này.”

Đoạn này gợi chúng ta nhớ về những đoạn trong sách Khải Huyền của Thánh Gioan (3:12), với ngôn ngữ có tính biểu tượng và điểm đạo của nó:

“Kẻ nào thắng, ta sẽ cho làm cột trụ của đền thờ Thượng Đế ta, họ sẽ ở đó mãi mãi.”

Đế Chế La Mã

Vào thời điểm này chúng ta cần nhớ lại những gì đã xảy ra sau khi Constantine (Hoàng đế La Mã) tuyên bố Kitô giáo là quốc giáo của đế chế La Mã. Giáo hội đã quên đi huấn lệnh “trả cho Caesar những gì chỉ thuộc về Caesar”, và đã cho phép chính mình bị ràng buộc vào bộ máy chính trị của Caesar. Số phận của nó đã phải gắn liền với số phận của đế chế và những kẻ cầm quyền.

Một số sự khác biệt trong giáo lý giữa các giáo phái Kitô giáo của thế kỷ thứ tư song song với sự xáo động trong các địa phận dưới sự cai trị của những hoàng đế yếu kém, cho nên vào thời điểm Hoàng đế Justinian cầm quyền vào năm 527, ông đã có những vấn đề nghiêm trọng. Ông cố gắng vật vã tìm cách hàn gắn một đế chế đang dần đổ nát của mình, và ông đã tiến hành thực hiện hai mục tiêu:

Mục tiêu đầu tiên trong nỗ lực của ông là lèo lái quân đội của mình chống lại các quốc gia nhỏ với quân số đông hơn gấp nhiều lần; Mục tiêu thứ hai là đưa ra và áp dụng một hệ thống niềm tin thống nhất, và nghiêm chỉnh bám sát nó. Bản thân ông không phải một nhà thần học tầm thường, ông thực hiện chiến dịch của mình chống lại niềm tin của giáo phái Nestorianism và các nhóm thiểu số khác, và để làm được như vậy, ông đã phải lách qua các quyết định của Cộng Đồng Chalcedon (451).

Ông ra lệnh cho Mennas, Thượng Phụ thành Constantinople, triệu tập một Hội Đồng cấp cao địa phương hoặc tỉnh lỵ để đối phó với điều này và đáp ứng nhu cầu của nhiều giáo sĩ, những người phản đối một số giáo lý nhất định, bao gồm giá lý của Origen về tiền kiếp của linh hồn.

Hội Đồng cấp cao địa phương chấp nhận lệnh cấm, ban hành bởi Mennas, nhưng điều này dường như không mấy hiệu quả. Mười năm sau, Justinian triệu tập Hội đồng Constantinople thứ năm, ngày nay còn được gọi là Cộng đồng Constantinople II – nhưng đây là một tên gọi không đúng. Nó được chủ trì bởi Thượng Phụ đương nhiệm của Constantinople, Eutychius, với sự hiện diện của 165 giám mục. Đức Giáo Hoàng Vigilius đã được triệu tập bởi Hoàng đế, nhưng ông phản đối hội đồng và đã trú ngụ tại một nhà thờ ở Constantinople. Ông đã không có mặt tại những cuộc thảo luận, và ông cũng không được ai đại diện.

Hội đồng đã soạn thảo một loạt điều phỉ báng, một số người cho là 14, số khác bảo 15, chủ yếu là nhằm chống lại các giáo lý của 3 trường phái, hay “dị giáo”, những tài liệu này được gọi là “The Three Chapters.” Chỉ có những giấy tờ này được trình lên giáo hoàng để được ngài phê duyệt. Những giáo hoàng kế nhiệm, bao gồm Giáo hoàng Gregory I (590-604), trong khi đối phó với những vấn đề phát sinh từ việc Hội đồng thứ Năm, đã không đề cập đến những khái niệm của Origen.

Tuy thế nhưng, Justinian vẫn áp chế việc chấp nhận quyết định của những điều có vẻ như chỉ đơn thuần là một phần hòa giải thêm. Ông đã làm cho nó có vẻ như được sự ủng hộ từ hội đồng. Điều đáng quan tâm ở đây là các giáo sĩ chống đối những giáo lý của Origen, chủ yếu là với khái niệm tiền kiếp của linh hồn, đã bảo đảm một bản án chính thức, điều họ đã cố gắng hợp thức hóa.

Mặc dù Giáo hoàng Gregory I đã không đề cập đến Origen khi ông đảm nhận công việc của Hội đồng thứ Năm, ông thật sự chấp nhận các xu hướng pháp điển hóa của niềm tin Kitô giáo đã được phát triển trong thế kỷ thứ năm và thứ sáu, và ông thậm chí nói rằng ông “tôn kính” kết luận của bốn Hội đồng đầu tiên nhiều như ông đã tôn kính bốn Phúc Âm!

Nhìn từ góc độ giáo lý phổ cập đại chúng, ý tưởng đầu thai đã biến mất khỏi châu Âu sau sự thành lập của Hội Đồng tỉnh lỵ cấp cao vào năm 543 và Hội đồng thứ Năm vào năm 553 — và điều này dựa trên nền tảng rằng nó có mâu thuẫn với một sự hiểu biết đúng đắn về khái niệm của sự cứu rỗi.

Từ năm 580 – 1700

Mặc cho những lời phỉ báng, sức ảnh hưởng của Origen vẫn tuôn trào suốt nhiều thế kỷ như một dòng suối đều đặn, thông qua những Kitô hữu hàng đầu của thời này cho đến Maximus of Tyre (580-662) và Johannes Scotus Erigena (810-877), nhà sư vô cùng uyên bác người Ai-len.

Nó thậm chí còn liên quan tới những nhân vật sau đó như Thánh Phanxicô thành Assisi (1182-1226), người sáng lập của Dòng Phan Sinh, và Thánh Buonaventura, bác sĩ ‘Thiên thần’ (1221-1274), người đã trở thành một hồng y và Tổng giám mục (General) của dòng Phan Sinh. Thánh Jerome, một nhà thần học thông thái, nói về Origen rằng ông là “giáo sĩ vĩ đại nhất của Giáo Hội sơ khai sau các Tông Đồ.”

Ngoài Kitô giáo ra, các giáo phái Cathars khắp nơi bao gồm những người Albigenses, Waldenses và Bomogils, và những cá nhân bị cô lập — như Jacob Boehme, nhà huyền môn Kháng Cách người Đức, Joseph Glanvil, tuyên úy của vua Charles II của Anh, Giáo sĩ William Law, William R . Alger, và nhiều giáo sĩ hiện đại, Công giáo và Tin Lành — đã ủng hộ khái niệm luân hồi về mặt logic và những mặt khác.

Henry More (1614-1687), mục sư chủ chốt của Giáo hội Anh và là một Platonist (người nghiên cứu triết học của Plato) nổi tiếng ở Cambridge, đã viết trong bài luận dài của mình, “Sự bất tử của linh hồn” (Immortality of the Soul) — một nghiên cứu đáng chú ý về chủ đề linh hồn, với câu trả lời thuyết phục cho những người chỉ trích về tiền kiếp. Bài thơ của ông, “Platonick Song of the Soul”, kể về nó thật đẹp:

(Tạm dịch)

Tôi sẽ hát về tiền kiếp
Của hồn người, và hồi sinh trở lại
Theo những hồi tưởng ùa về và ký ức qua nhanh
Tất cả quá khứ từ khi tất cả chúng ta bắt đầu
Trí óc tôi quá nông cạn để tra dò
Một điểm quá sâu mà trí não thì quá mờ để làm rõ
Một vật chất quá đen tối, …

Sau đó có đoạn nói với Plotinus trong bài thơ, ông thêm vào:

Nói về kiếp nhân sinh để biết ta đã già.
Như môt tia sáng của sự Thiêng Liêng
Bị che mờ trong mây mù trần thế, bao bọc trong bùn sình,
Một giọt quý giá chìm từ Vĩnh Hằng
Đổ ra mặt đất, hay đúng hơn, lẩn khuất đi

Sự đối lập từ một số nhà thần học trong thế kỷ trước đang dần suy yếu khi những người kế vị của họ có lập trường cởi mở hơn về chủ đề này. Giáo sĩ của các giáo phái khác nhau đang bắt đầu tán thành những giáo huấn cổ xưa về tiền kiếp của linh hồn, sự tái nhập thân xác nói chung và đầu thai nói riêng. Nó đang được bàn tán rộng rãi hơn so với nhiều thế kỷ trước đây, và sự nhạo báng trước đó dựa trên sự hiểu lầm về luân hồi đã nhường chỗ cho những nghi vấn thông minh hơn.

Một trong những lập luận phổ biến chống lại ý tưởng về sự tái sinh là chúng ta không nhớ được kiếp trước của mình. Nhưng có một thứ trí nhớ được lưu giữ giữa các tế bào não. Kỹ năng, hoặc khả năng làm hoặc hiểu một số lĩnh vực tư tưởng hoặc hoạt động, thường được biểu hiện trong thời thơ ấu, chắc chắn là dấu hiệu cho sự nối tiếp một sự quen thuộc trong tiền kiếp.

Tên của một người liệu có quan trọng không; nếu tính chất đã được thể hiện xuyên suốt kiếp sống trước tiếp tục thể hiện ra kiếp này, được điều chỉnh dựa theo thể loại và mức độ của cá tính kiếp trước? Chúng ta thường nghĩ về sự sống và cái chết như một cặp đối lập.

Trong khi thực tế cuộc sống là một chuỗi liên tục với sinh và tử là hai cánh cửa một ra một vào của cõi phàm trần. Sinh ra, chết đi và tái sinh – Chu kỳ xoay vòng, lặp đi lặp lại cho đến khi chúng ta tinh lọc hết mọi ô uế trong bản thể, biến chúng trở thành vàng ròng tinh khiết của Thần Khí.

Tham khảo

  • The Ring of Return (TD: Vòng lặp của sự trở lại), bởi Eva Martin
  • The Cathars and Reincarnation (TD: Người Cathars và Luân hồi), bởi Arthur Guirdham
  • Reincarnation, A Study of Forgotten Truth (TD: Luân hồi, Một nghiên cứu về sự thật đã bị lãng quên), bởi ED Walker
  • Fragments of a Faith Forgotten (TD: Mảnh vụn của một đức tin đã bị lãng quên), bởi GRS Mead
  • Reincarnation in World Thought (TD: Luân hồi trong Tư duy Thế giới), biên soạn bởi Joseph Head và SL Cranston
  • The Esoteric Tradition (TD: Truyền thống Bí truyền), bởi G. de Purucker
  • Essays and Hymns of Synesius (TD: Luận văn và Thánh ca của Synesius), dịch bởi Augustine FitzGerald.
[Bài dịch lần đầu tiên được xuất bản trong Aloha Magazine Volume 25.]

Tác giả: IM Oderberg, Sunrise magazine
1973 – Theosophical University Press
Biên dịch: Nguyễn Thảo Quỳnh
Hiệu đính: Prana

[Video] RAMANA MAHARSHI — Vị Đạo Sư Nổi Tiếng Ấn Độ

Giới thiệu tổng quát về Ramana Maharshi

Giới Thiệu

Ramana Maharshi là một trong những thánh nhân và đạo sư nổi tiếng nhất của Ấn Độ. Sinh ra vào năm 1879 tại Tamil Nadu, ông đã có ảnh hưởng lớn đối với việc phổ biến triết học Advaita Vedanta, không chỉ tại Ấn Độ mà còn trên khắp thế giới.

Thời Thơ Ấu và Tiếng Gọi Thiêng Liêng

Ramana Maharshi sinh ra trong một gia đình Brahmin và có một cuộc sống khá bình thường cho đến khi ông 16 tuổi. Lúc đó, ông trải qua một trải nghiệm đột ngột gần như tử vong, khiến ông nhận ra rằng cái “tôi” (chân ngã) không thể bị phá hủy. Điều này đã dẫn đến sự thức tỉnh tâm linh của ông.

Về Núi Arunachala

Sau trải nghiệm đó, Ramana Maharshi rời nhà và đến núi Arunachala, nơi ông sống cùng các đệ tử suốt phần lớn cuộc đời.

Triết Lý của Ramana Maharshi

Triết lý của Ramana Maharshi tập trung vào khái niệm của chân ngã hoặc “Atman”. Ông giảng dạy về phương pháp “Tôi là ai?” như một cách để tự thấy ra bản chất thực sự của con người.

Ảnh Hưởng và Di Sản

Ramana Maharshi đã để lại một di sản đồ sộ trong lịch sử tâm linh và triết học Ấn Độ. Ông đã thu hút hàng nghìn người theo đuổi từ khắp nơi trên thế giới, và tác phẩm của ông vẫn còn được nghiên cứu và thảo luận rộng rãi.

Kết Luận

Ramana Maharshi không chỉ là một thánh nhân; ông cũng là một hiện thân của trường phái Advaita Vedanta. Cuộc đời và tác phẩm của ông là minh chứng cho việc khám phá bản chất thực sự của con người và là nguồn cảm hứng cho những ai đang trên hành trình tâm linh.

Nội dung: Ông Thần AI (ChatGPT-4)


[Video] Ramana Maharshi – JNANI – Vị Đạo sư giác ngộ nổi tiếng Ấn Độ thế kỷ 20

Xem trên Facebook: https://www.facebook.com/TrietHocDuongPho2.0/videos/2567395530246818/

sách chủ nghĩa khắc kỷ
Sreenshot ngày 10/10/2023

Đây là bộ phim tài liệu full length (1h 20p) đầu tiên trong lịch sử hoạt động của THĐP (từ 2011). Từ trước đến giờ THĐP chỉ làm Vietsub cho các video ngắn dưới 5 phút, chứng tỏ nó có giá trị và quan trọng như thế nào. Video này không phải chỉ để xem qua loa một lần mà nên xem ít nhất 3 lần, xem càng nhiều lần thì càng thấm. Nếu bạn đang tìm kiếm sự Thức Tỉnh Tâm Linh (thời đại thức tỉnh đã tới, rất nhiều người xung quanh bạn cũng đã thức tỉnh rồi đó) thì bạn không còn cần phải tìm ở đâu khác, video này là dành cho bạn.

Video source hiện đã có hơn 1,280,000 lượt views và đã được được dịch ra 19 ngôn ngữ. THĐP thấy bản Vietsub hiện tại trên đó kém chất lượng quá, dịch sai những khái niệm quan trọng, nên đã quyết định hiệu đính lại. Hy vọng mọi người nhận ra được ý nghĩa và giá trị của bộ phim tài liệu này và chia sẻ nó tới mọi người. Việc khó THĐP đã làm hết rồi, việc dễ là để dành cho các bạn.

Volume 25 của tạp chí Aloha đã đăng tải bài dịch “45 trích dẫn từ Đạo sư Ramana Maharshi có thể giúp bạn giác ngộ”. 13 trích dẫn đầu tiên từ bài dịch:

  1. “Nhận ra Chân ngã là sự phục vụ vĩ đại nhất bạn có thể dâng tặng thế giới.”
  2. “Hạnh phúc là bản chất tự nhiên của bạn. Không có gì sai khi mong cầu hạnh phúc. Điều sai là đi kiếm tìm ở bên ngoài trong khi nó ở bên trong ta.”
  3. “Bổn phận của bạn là hiện hữu, chứ không phải trở thành điều này hay điều kia. ‘Ta là Đấng Hằng Hữu’* đã tóm tắt toàn bộ sự thật. Phương thức này được tóm gọn trong hai từ (hãy) ‘Tĩnh lặng’ (Be still). Tĩnh lặng là gì? Tĩnh lặng có nghĩa là phá bỏ chính mình. Bởi vì bất kì hình dạng hay hình thể nào cũng đều là căn nguyên của phiền não. Hãy từ bỏ ý niệm ‘Tôi là thế này thế kia.’ Tất cả những gì cần thiết để nhận ra Chân ngã là hãy tĩnh lặng. Điều gì có thể dễ dàng hơn thế?”
    *Ramana trích dẫn Kinh Thánh (Xuất hành 3:14)
  4. “Nếu bạn cẩn trọng và nỗ lực nghiêm khắc để loại bỏ mọi suy nghĩ khi nó trỗi dậy, bạn sẽ sớm nhận ra rằng bạn đang ngày càng tiến sâu hơn vào nội tâm mình, nơi không cần tới nỗ lực để loại bỏ những suy nghĩ đó.”
  5. “Bất kể điều gì được tiên định không xảy ra thì sẽ không xảy ra, cứ thử nếu muốn. Bất kể điều gì được tiên định xảy ra sẽ xảy ra, cứ thử ngăn cản nó mà xem. Điều này là chắc chắn. Do đó, cách tốt nhất là giữ yên lặng.”
  6. “Muốn cải tạo thế giới mà không khám phá chân ngã đích thực của mình thì cũng giống như cố gắng che phủ thế giới này bằng da thuộc để tránh sự đau đớn khi bước đi trên sỏi đá và gai nhọn. Đi giày thì dễ dàng hơn nhiều.”
  7. “Hãy có đức tin vào God và chính mình, nó sẽ chữa lành tất cả. Hãy hi vọng điều tốt nhất, hãy mong chờ điều tốt nhất, hãy làm hết sức cho điều tốt nhất, rồi cuối cùng mọi thứ sẽ đến với bạn.”
  8. “Không có sáng tạo hay hủy diệt, không có định mệnh hay tự do ý chí, không có con đường hay thành tựu. Đây là chân lý cuối cùng.”
  9. “Bạn chỉ có thể dừng dòng suy nghĩ bằng cách chối từ bất kỳ sự hứng thú nào với nó.”
  10. “Không có Quá khứ hay Tương lai. Chỉ có Hiện tại.”
  11. “Nếu tâm trí ngủ mê, hãy đánh thức nó. Nếu tâm trí bắt đầu đi hoang, hãy làm nó tĩnh lại. Nếu bạn đạt được trạng thái khi tâm trí không ngủ mê hay dao động, hãy giữ yên trong đó, trạng thái tự nhiên (đích thực).”
  12. “Sự Nhận ra (ND: Chân ngã) không có nghĩa là thu nạp được điều gì mới mẻ hay có được một năng lực mới. Nó đơn giản là loại bỏ đi tất cả sự ngụy trang.”
  13. “Tất cả những gì cần thiết để nhận ra Chân ngã là Tĩnh lặng.”

Top Comments về Video

sar g: Its nice you guys made this free for everyone, thank you. (350 Likes)

Alex Ossipee: Bộ phim này giống như một bài pháp thoại với tôi. Giờ tôi xem nó hầu như mỗi ngày. Tâm trí tôi bình thản và bình an hơn. Tôi yêu ông, Bhagavan! (424 Likes)

The Contemplative Mirror: “Mức độ tự do khỏi những suy nghĩ vô ích và mức độ tập trung vào một suy nghĩ duy nhất là thước đo đánh giá sự tiến bộ tâm linh.” (197 Likes)

Personal Mastery Quest: Video này đã có hơn một triệu view khiến tôi rất vui 😂🙏🏽 (43 Likes)

richard wiediger: Vật lý lượng tử đồng ý: Tâm Thức (Consciousness) là thực tại duy nhất! (57 Likes)

Ramya Veeraraghavan: Cái gì đã khiến tôi xem video này khi tôi đang cố tìm ra điều tôi nên làm trong đời? (46 Likes)

Chorm Pan: Tôi không biết gì về tâm linh nhưng khi tôi bắt đầu sống đúng với chính mình (tâm hồn/chân ngã) thay vì các giác quan và thân xác, cuộc đời trở nên thư thái và đơn giản hơn nhiều, thay vì dán nhãn mọi thứ xung quanh tôi và mọi suy nghĩ, nó quá hợp lý. (128 Likes)

Satya Ramchander: David Godman and the other eminent speakers have explained Bhagawan’s teachings with clarity, brilliance and humility… (89 Likes)

EDGAR BEJA: “Hãy ở trong (trạng thái) Tôi Hiện Hữu (I Am). Đó là tất cả những gì để làm.” — Nisargadatta Maharaj

Alex R: Glad to see this have so many views. I am often shocked how very few people in my life have heard of this man and his teachings. I bought one of his books 7 years ago after becoming interested in yoga and kept it on a shelf for 3 years before opening it. I was meditating once and saw it on my bookshelf. I opened it and read reality in 40 verses. To say it changed my life would be an understatement. (99 Likes)

Harsha G: Watching this is a transcendental experience for me. Thank you very much for the whole unit who put their hard work in making this masterpiece (73 Likes)


Source: CINEFX PRODUCTIONS
Biên dịch: Pham Quang Tung
Hiệu đính: Huy Nguyen – THĐP
Vietsub: Lê Gia Khiêm – THĐP

Xem thêm

💎 [THĐP Translation™] Ramana Maharshi và phương pháp truy vấn Chân Ngã (1/2)