12.5 C
Da Lat
Chủ Nhật, 18 Tháng 1, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 35

Bạn tư duy theo chữ I hay chữ T?

0

Có hai kiểu tư duy sẽ đi theo bạn suốt cuộc đời mà bạn có thể chọn cho mình: Tư duy chữ I và tư duy chữ T.

Tư duy chữ I là một đường thẳng và không có biên độ mở rộng.

Tư duy chữ T thì mở rộng cả dọc và chiều ngang.

Tư duy chữ I là tư duy chuyên môn hoá, tập trung vào một lĩnh vực cụ thể, một ngành nghề nhất định trong hàng chục năm – một lối đi an toàn mà đa số đang chọn.

Tư duy chữ T cũng được xây dựng nền tảng là một lĩnh vực, công việc nhất định nhưng ĐÒI HỎI bạn liên tục mở rộng kiến thức, nhận biết về những lĩnh vực ngành nghề khác. Bạn là một lập trình viên nhưng có thể đọc về triết học hay tôn giáo. Bạn là một nhân viên kế toán nhưng cũng có thể tìm hiểu về Gen và ung thư…

Tư duy chữ I là nghe theo định hướng của gia đình, trường học và xã hội, phải có đủ các thứ bằng cấp, phải đi học ở những trường tốt nhất, làm việc ở trong các lĩnh vực có thu nhập cao nhất… Tư duy chữ I đặt bạn vào trong những hoàn cảnh cụ thể, không biến động và an toàn trong một giả định cuộc sống của bạn luôn êm xuôi tốt đẹp. Còn thực tế, điều này có thể sẽ không bao giờ diễn ra.

Tư duy chữ T thì đặt bạn vào trạng thái tò mò, cảm thấy thú vị với mọi biến động xung quanh. Bạn cũng bỏ qua mọi định kiến, tư duy lối mòn thông thường để liên tục nâng cấp bản thân mình. Tư duy chữ T làm bạn vẫn chọn cho mình một công việc, một đam mê để thực hành suốt đời, nhưng không giới hạn bản thân được phép tìm hiểu, khám phá những lĩnh vực khác. QUYỀN NĂNG của tư duy chữ T sẽ giúp bạn kiến nối tất cả những kiến thức, nhận biết từ các lĩnh vực ấy để tạo ra ý tưởng mới, sáng tạo mới cho công việc của mình.

Tư duy chữ I đưa bạn vào một thế giới ngây thơ tin rằng mọi thứ sẽ ổn định và bình yên mà không cần bất cứ sự thay đổi nào xuất phát từ bản thân bạn.

Tư duy chữ T lại đưa bạn đi khỏi giới hạn của bản thân, liên tục tái tạo lại nhận thức của bạn về thế giới xung quanh. Bạn biết rằng ngay bây giờ mọi thứ sẽ thay đổi, sẽ đổ vỡ nhưng đồng thời đó là cơ hội để sáng tạo lại tất cả.

Trong ngành công nghiệp ô tô Mỹ từ Ford, GM, Cadillac… đều là kiểu tư duy theo hình chữ I, còn Tesla lại chính là chữ T. Tesla không phải là công ty tạo nên chiếc ô tô điện đầu tiên, nhưng là công ty đầu tiên tổng hợp mọi kiến thức để tạo ra chiếc ô tô điện đại chúng thành công nhất. Trên hết, Tesla là công ty với cốt lõi là công nghệ tổng hợp chứ không phải xuất phát từ một tập đoàn ô tô đúng nghĩa.

Apple ban đầu xuất phát là một công ty máy tính như IBM và HP, nhưng bây giờ sản phẩm chủ chốt sau này của Apple là iPod và iPhone. Vì tư duy theo chữ T nên Apple không bị bó buộc vào giới hạn sản xuất máy tính nên đã leo lên nấc thang cao nhất của cả ngành công nghiệp phần cứng và phần mềm.

Bill Gates trước đây là một người tư duy theo chữ I. Gates tập trung toàn bộ năng lực của mình vào lập trình từ khi mới lên 10 cho tới khi Microsoft trở thành công ty tỷ đô. Còn hiện tại, Bill Gates đã thay đổi tư tuy từ chữ I sang T khi ông dồn sức lực lẫn tài lực cho các lĩnh vực môi trường, giáo dục, năng lượng… sau khi từ chức khỏi Microsoft.

Steve Jobs thì cả một tuổi trẻ trải nghiệm từ tâm linh, chất thức thần, thiền định, thư pháp, ăn chay, sống hoà hợp với thiên nhiên… kiểu tư duy chữ T điển hình và trải qua một loạt biến cố về mặt tinh thần trước khi quay trở lại để đặt nền móng cho Apple được như bây giờ.

>>> [THĐP Translation™] LSD và Cần sa có phải là bí mật kiếm tiền tỉ của Steve Jobs? — https://wp.me/p9NLPR-c8N

Nếu bây giờ bạn là đang tư duy hình chữ I, không sao cả! Bạn có thể chuyển sang kiểu chữ T ngay bây giờ, trước khi mọi thứ xung quanh bạn thay đổi trước khả năng tư duy của bạn.

Tác giả: Đức Nhân
Biên tập: THĐP

Photo: Trụ sở mới của Apple với 12 hecta cây xanh bên trong

💪 [THĐP EBOOK] Cẩm Nang Nofap – Cách trở thành người đàn ông ĐÍCH THỰC ➡️ https://bit.ly/camnangnofap
💥 Gia nhập THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/DK_DEEPCLUB
🗂 Danh sách tất cả bài viết Deep Club ➡️ https://bit.ly/DEEPCLUB_INDEX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Bất kỳ ai cũng có thể trao đi sự tử tế

0

Tết năm nay tôi về quê thăm gia đình được 2 tuần mà thấy không khí đìu hiu lặng lẽ, không rộn ràng nhộn nhịp như mọi khi. Dịch bệnh chen ngang khiến nỗi sợ hãi và e dè che phủ lên mọi người trong mọi hoạt động thường ngày. Mọi người có phần nào ngại giao tiếp hơn, ngại chia sẻ hơn và ngại tương tác với thế giới hơn. Tuy nhiên, bên cạnh những nỗi sợ hãi đang được đà bao phủ lên đời sống, tôi vẫn thấy tình yêu và sự chia sẻ âm thầm hiện diện khắp nơi như nguồn ánh sáng không thể bị dập tắt. Những dấu vết của lòng nhân hậu và sự tử tế bất chấp hoàn cảnh hiện tại, bất chấp rào cản cá nhân đã lọt vào góc nhìn của tôi. Nó khiến tôi thấy ấm áp và tràn trề hy vọng về những điều tốt đẹp của con người.

Lúc ở sân bay, tôi và những hành khách khác phải trải qua quá trình kiểm tra rất gắt gao vì tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp. Khi đi qua cổng an ninh để vào phòng chờ, tôi thấy có một anh kia bị nhân viên kiểm tra bắt quay vòng trở lại để bỏ chiếc ví còn sót trên người lên băng truyền kiểm tra. Anh ta lúng túng và bối rối vô cùng. Nói thật là cá nhân tôi, dù vẫn tỉnh táo làm đúng mọi thủ tục quy trình, cũng vẫn cảm thấy căng thẳng trong một bầu không khí thanh tra ngột ngạt như vậy. Khi đã được xác nhận qua cửa, tôi thu dọn giày dép, áo khoác và hành lý của mình từ trên băng truyền. Nhưng lúc đó, tôi thấy chiếc ví của anh chàng kia bị kẹt giữa hai chiếc ba lô to và anh ta thì đang dáo dác đi tìm nó với vẻ lo lắng. Đột nhiên, trong tôi tự động thốt ra một câu rằng: “Anh ơi, ví của anh ở đây này!” Nghe vậy, anh chàng ấy vội vã trở lại, cảm ơn tôi với giọng nói nhẹ nhàng. 

Rồi một tiếng sau, hành khách chúng tôi được dẫn lên chiếc xe bus để đi ra máy bay đang chờ đón. Khi chiếc xe bus chạy vào khúc cua, chiếc vali của tôi bị nghiêng và trượt đi một đoạn về cuối xe. Thấy vậy, một cậu bé tầm 6 tuổi, mặt mũi khôi ngô xinh xắn đã nhanh chóng giữ chiếc vali lại giùm tôi để nó khỏi đổ. Tôi chưa kịp nói lời cảm ơn cậu bé ngoan ngoãn thì ông bố của cậu đứng cạnh đó đã nói với đứa con bằng một giọng gay gắt rằng: “Thôi đi! Ông chưa lo được cho thân ông mà đòi giúp gì người khác.” Trước cảnh ngộ đó, tôi chỉ biết im lặng, nhìn vào đôi mắt rạng rỡ đang thoáng nét buồn của cậu bé và khẽ chớp mi thật chậm thay cho một cái gật đầu cảm ơn.

Khi máy bay khởi hành được nửa thời gian, ở phía hành lang gần nơi tôi ngồi bỗng có một cậu chàng kia ngã lăn ra đất. Các tiếp viên trên máy bay và một số hành khách ở gần đó ngay lập tức xúm lại đỡ cậu ta ngồi dậy vào ghế. Người thì hỏi han xem có bị sốt hay có tiền sử bị bệnh gì không, người thì pha nước đường cho cậu uống vì tưởng cậu ta tụt huyết áp. Nhưng cuối cùng hóa ra cậu ta bị say máy bay. Trong suốt chuyến đi ấy, nhân viên của hãng hàng không luôn túc trực, dặn dò cậu ta rằng không nên xem điện thoại khi đi tàu xe, rồi thì nhắc cậu cầm sẵn chiếc túi nôn bên cạnh. Rồi khi máy bay hạ cánh, cậu ta cũng được ưu tiên dẫn xuống trước. Những gì tôi chứng kiến ở đó là một sự dịu dàng săn sóc từ tận tấm lòng, chứ không phải hành động như một nghĩa vụ bắt ép.

Dù chuyến hành trình bay của tôi trong giữa cao điểm dịch bệnh diễn ra chậm chạp và có phần căng thẳng hơn, nhưng bù lại, tôi thấy ấm lòng vô cùng khi được chứng kiến những hành động tương thân tương ái của con người. Chúng ta quên mình để giúp đỡ đồng loại. Chúng ta quên đi những rào cản xã hội, những định kiến cá nhân để mang lại điều ngọt ngào cho nhau, hay đơn giản là xua bớt đi những vất vả khó nhọc của nhau.

Ngày trước, tôi đã từng nghe không ít người nói rằng phải giúp mình trước thì mới giúp người, phải lo cho bản thân trước thì mới lo được cho người khác. Nhưng sau chuyến đi này, chứng kiến những hành động nhân ái của mọi người, đặc biệt của cậu bé có người bố sợ hãi kia, tôi mới dám khẳng định rằng bất kỳ ai trong chúng ta cũng đều có thể trao đi sự tử tế ngọt ngào mà không cần biết bản thân mình lúc đó đang như thế nào. Vì khi tình huống xảy đến, cuộc đời kêu gọi chính cá nhân ấy phải phản hồi, trái tim họ phải lên tiếng ngay lập tức. Tình yêu và sự quan tâm giúp đỡ diễn ra trong tích tắc không hề thông qua sự tính toán cân đong chậm chạp của trí não. Tôi thấy nó xảy ra như một phản xạ tự nhiên, như một hành động bản năng của con người.

Nếu yêu thương và lương thiện đã là bản chất tự nhiên của con người, thì việc thể hiện tình yêu đấy đâu cần phải được thông qua một thước đo xã hội nào khác. Chúng ta đâu cần là người lớn tuổi, người giàu có, người xinh đẹp, người có chức quyền, người có danh tiếng để có thể giúp đỡ người khác. Vì sự giúp đỡ và thương yêu chỉ cần một trái tim nhạy cảm, một lời nói nhẹ nhàng, một ánh nhìn trìu mến, hay một đôi tay giúp đỡ ân cần. Và ai ai trong số chúng ta cũng đều có thể trao đi những điều đó từ chính bản thân mình. Dù chỉ là một hành động vô cùng nhỏ bé như đỡ một chiếc vali, nhắc về một chiếc ví bị kẹt hay dõi mắt quan tâm khi người khác mỏi mệt, thì hành động đó cũng là hiện thân của Tình Yêu rồi. Tình Yêu ấy sẽ bừng sáng, lay động và thức tỉnh con người.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh: Hadis Safari on Unsplash

💪 [THĐP EBOOK] Cẩm Nang Nofap – Cách trở thành người đàn ông ĐÍCH THỰC ➡️ https://bit.ly/camnangnofap
💥 Gia nhập THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/DK_DEEPCLUB
🗂 Danh sách tất cả bài viết Deep Club ➡️ https://bit.ly/DEEPCLUB_INDEX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Tại sao bạn chỉ muốn câu cá nhỏ khi có thể câu được cá to trong cuộc đời này?

1

Cuộc sống của bạn thực chất là một buổi câu cá và một buổi câu cá cũng là ẩn dụ ngắn gọn cho mọi thứ có thể xảy ra với bạn ở cuộc đời này.

Hãy tưởng tượng cuộc đời là một chuyến đi câu, người câu cá là bạn, hồ nước là hàng chục năm bạn sống, những con cá trong hồ là cơ hội bạn có thể tận dụng được trong đời mình.

Nếu trong vai người câu cá bạn sẽ làm gì khi chiếc giỏ đựng cá chỉ cho phép bạn đựng được một con cá duy nhất? Và bạn sẽ làm gì khi trong hồ nước có những cá nhỏ lởn vởn trước mắt bạn, còn cá to thì mãi chẳng thấy đâu?

Có lẽ bạn và nhiều người khác được gia đình, trường học và xã hội dạy rằng thà bắt cá nhỏ còn hơn là chẳng có con nào, được voi đòi tiên, lo cái trước mắt – câu cá nhỏ thì tốt hơn ngồi chờ cơ hội – bắt cá to. Vì thế đa số chúng ta ngay lập tức bắt những con cá nhỏ nếu chúng cắn câu.

Những con cá nhỏ này chính là những công việc trước mắt, những điều làm đẹp lòng gia đình, phù hợp với quan điểm và thang giá trị của đa phần xã hội. Vì bạn đã câu được cá nhỏ, chiếc giỏ đã không chứa được thêm nữa nên dù khi cá lớn – cơ hội tốt hơn xuất hiện thì bạn cũng không thể nắm bắt được nữa rồi.

Hẳn bạn đã có những lần ngồi ở một công ty, làm một công việc vài năm đến phát chán nghĩ tới những công việc hay một niềm đam mê khác đầy hứng thú, nhưng rồi ngay sau đó bạn thở dài bỏ qua và tự nói rằng “Quá muộn rồi, đừng mơ mộng làm gì cả.”

Đúng là sẽ có muộn nhưng bạn vẫn có thể thay đổi bằng cách THẢ CÁ NHỎ đi và lại ngồi câu chờ cá to. Tuy nhiên, tâm lý học hành vi đã chứng minh rằng con người thà không có được cái to còn hơn là mất cái đang có. Do vậy, rất ít người sẽ quay lại hồ câu để thả cá nhỏ và chờ cá to.

Khi nhiều người đi câu ra về thì vẫn còn có một số ít người nhất định phải bắt cá to dù phải chờ đợi lâu hơn nữa. Họ biết rằng cá to ít hơn cá nhỏ, thông minh hơn cá nhỏ, nhưng nếu cứ chờ thì cơ hội để bắt cá to vẫn còn nguyên đó.

Họ thà đợi câu cá to còn hơn hài lòng với cá nhỏ. Đôi khi là cố chấp nhưng những người câu cá này ít nhiều đã chứng tỏ phẩm chất kiên trì, bỏ ngoài tai mọi nhận định của người khác, không dễ dàng thoả mãn và KHÔNG TỪ BỎ MỤC TIÊU CÂU CÁ LỚN.

Vậy những người này phải chờ đến bao lâu để câu được cá lớn?

Khương Tử Nha, người đã giúp Chu Vũ Vương sáng lập nhà Chu kéo dài 880 năm, lâu nhất trong lịch sử Trung Quốc sống ẩn dật từ năm 60 đến 80 tuổi trước khi gặp được người xứng đáng để giúp.

Trong thời gian ấy, Khương Tử Nha nuôi con gái nhỏ và đi câu cá với lưỡi câu là cây kim thêu quần áo. Lần nào cá cắn câu thì ông đều thả đi. Có người hỏi tại sao ông lại làm thế thì Khương Tử Nha cười bảo “Ta câu vương câu hầu chứ ham gì đám cá này.”

Lưu Bang, ông tổ nhà Hán xuất thân là tay bán thịt đầu đường xó chợ không biết chữ, nhưng lại thắng được hai trong số võ tướng giỏi nhất lịch sử Trung Quốc là Hạng Vũ và Hàn Tín, cũng bởi nghe theo kế sách Trương Lương liên tục nhịn nhục, chờ đợi thời cơ tốt mới có ngày xưng đế sau này.

Khi bắt đầu tranh hùng, Lưu Bang đã hơn 40 tuổi, nhưng chỉ hơn 10 năm sau ông trở thành đế vương được triệu người quỳ lạy.

Còn thời nay, mọi người quá để ý và ca tụng đến các siêu tỷ phú trẻ trước tuổi 30 như Mark Zuckerberg mà quên đi mất rằng những ông chủ của Amazon, Google, SpaceX cũng chỉ đưa công ty của mình đạt giá trị tỷ đô ở khi xấp xỉ 30-40 tuổi.

Bill Gates cũng vậy, trước 30 tuổi người ta chỉ biết đến Steve Jobs, phải mất vài năm nữa thì Gates mới đưa Microsoft trở thành công ty tỉ đô.

Bạn và những người khác cũng vậy, dù đã qua tuổi 20 và 30 đi nữa thì cơ hội để bắt được cá lớn vẫn còn nguyên vẹn. Để thực hiện hoá điều này, thì liệu bạn có dám quay lại hồ câu, thả cá nhỏ rồi ngồi chờ lần nữa để bắt cá lớn không?

Nếu bạn muốn đi câu thêm một lần nữa thì hãy nhanh lên, có không ít người đã quay lại hồ câu để chờ cá lớn trước bạn rồi.

Tác giả: Đức Nhân

Edit: THĐP

Photo: Angelina

💪 [THĐP EBOOK] Cẩm Nang Nofap – Cách trở thành người đàn ông ĐÍCH THỰC ➡️ https://bit.ly/camnangnofap
💥 Gia nhập THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/DK_DEEPCLUB
🗂 Danh sách tất cả bài viết Deep Club ➡️ https://bit.ly/DEEPCLUB_INDEX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Làm thế nào để làm chủ khả năng sáng tạo?

0

Có lẽ ai trong chúng ta cũng đã từng sáng tạo một thứ gì đó, một bài hát, một bức vẽ, một đoạn văn, hoặc bất cứ thứ vẩn vơ nào chúng ta tình cờ tạo ra mà có giá trị nghệ thuật hoặc giá trị sử dụng. Vấn đề là, những khoảnh khắc sáng tạo này rất hiếm hoi, ngẫu hứng, và dường như rất “cà dựt”. Chúng ta phải “hứng” thì chúng ta mới có khả năng tạo ra, còn không thì dường như sáng tạo là một điều xa xỉ, ép buộc và không còn tự nhiên nữa.

Thật ra sáng tạo có một quy trình, thông thường chúng ta dùng nó một cách vô thức, và gọi đó là cảm hứng. Khi không thể nắm bắt được quy trình và cách vận hành của sáng tạo, bạn chỉ là những amateur (người nghiệp dư). Ngược lại, chỉ khi nắm bắt được nó, bạn mới sở hữu và làm chủ khả năng sáng tạo của mình, thay vì bị “thời tiết” đẩy đưa.

Tôi sẽ lấy chính mình làm ví dụ cho quy trình này, hiện tại tôi là một người sáng tạo bằng viết lách, và viết nhạc Rap. Mặc dù tôi vẫn là một người nghiệp dư, nhưng tôi luôn hướng đến sự chuyên nghiệp của mình theo cách này.

Quy trình này có thể chia làm 4 bước:

1. Góp nhặt nguyên liệu, công cụ

Sáng tạo chính là tạo ra một thứ gì đó mới mẻ từ những nguyên liệu có sẵn. Bạn không thể sáng tạo với hai bàn tay trống rỗng. Bạn không thể tạo ra một chiếc bánh chỉ với xoong, nồi và chảo. Nguyên liệu thiết yếu cần có như là bột, muối, đường,…

Góp nhặt nguyên liệu, đó là điều hiển nhiên phải làm. Trước khi viết lách, tôi đã đọc hàng chục cuốn sách về tâm linh, đối chiếu thực hành chúng, xem rất nhiều video về phát triển cá nhân, đọc những bài viết về triết học trong vài năm. Trước khi viết nhạc Rap, tôi đã nghe hàng trăm bài nhạc Rap ở trong nước và nước ngoài, dần quen với nhịp phách, cách gieo vần, chơi chữ, cách biến đổi flow. Đó là những nguyên liệu phải có khi tôi bắt đầu quá sáng tạo những sản phẩm đầu tiên của mình.

Nhưng có một nguyên liệu quan trọng bậc nhất, đó chính là bạn. Bạn là độc nhất, không một ai giống bạn. Nhận thức, góc nhìn, thế giới quan, lý tưởng, mục đích sống của bạn chính là thứ tạo ra sự khác biệt. Đó chính là cái hồn trong bất kỳ sản phẩm nào của bạn, là chất riêng của bạn. Đó chính là thứ khiến mọi người chú ý đến sự sáng tạo của bạn. Nguyên liệu bạn có thể mượn và góp nhặt, nhưng cái hồn thì bạn đừng nên bắt chước ai cả.

Ngay cả cuộc đời bạn cũng là một sản phẩm mà bạn sáng tạo ra, sao phải bắt chước cuộc đời của người khác?

2. Cô đọng ý tưởng

Đây là khi bạn sáng tạo ở mặt tâm trí, khi trong đầu bạn bắt đầu lắp ghép những nguyên liệu, ý nghĩ, giai điệu, và đặt vào đó lõi động cơ – cái hồn của bạn.

Tôi nhận ra khi mình đủ nguyên liệu, thì quá trình này diễn ra một cách tự nhiên, lúc tôi cho phép mình có những khoảng trống. Mấu chốt là hãy cho mình những khoảng trống, hãy để tâm trí của bạn được lang thang, góp cái này, nhặt cái kia, để cô đọng được một ý tưởng sáng tạo. Bạn có nhận ra bạn thường hay nảy ra những ý tưởng sáng tạo bất chợt khi bạn tắm, thư giãn, đi dạo phố, lao động tay chân không? Đó là khi tâm trí bạn có khoảng trống, thư thái. Sáng tạo chỉ xảy ra khi bạn thư thái, sáng tạo không xảy ra khi bạn bạo hành với tâm trí, ép buộc và nặn ra ý tưởng.

Bình thường tâm trí chúng ta bị lấp đầy với những vọng tưởng, ham muốn, thông tin. Thời đại này càng khó cho sự sáng tạo của chúng ta hơn, khi chúng ta ăn thông tin xổi, tiêu cực, kích thích hằng ngày, chúng ta không bao giờ để cho mình “nhàm chán”. Trong khi “nhàm chán” chính là một phần của sáng tạo. Khi trong đầu bạn không còn nháo nhào, chỉ có ở đó sự tĩnh lặng, sáng tạo sẽ xảy ra, một cách tự nhiên.

Thói nghiện thông tin và xao lãng sẽ giết chết khả năng sáng tạo của bạn. Cho nên hãy tập thiền, hãy chánh niệm, hãy ra ngoài thiên nhiên nhiều hơn, bỏ mạng xã hội xuống, bắt đầu tập thể dục hay những thứ tương tự vậy. Khi đó khả năng sáng tạo của bạn sẽ bộc lộ.

Tôi thường nảy ra ý tưởng viết bài và viết nhạc khi tôi đang chạy bộ, tắm, khi đi dạo, tập thể dục. Đây là một sự tự nhiên khi tôi để tâm trí mình được thả trôi và chỉ tập trung vào các hoạt động thể chất. Sau đó tôi sẽ ghi chú những ý tưởng của mình lại vào một kho lưu trữ để dành cho việc tạo ra sản phẩm – ở bước 3.

3. Hiện thực hóa ý tưởng

Nếu gọi “cô đọng ý tưởng” là sáng tạo ở mặt ý nghĩ, tinh thần, mặt cuộn vào của thực tại (fold)/mặt vô hình; thì “hiện thực hóa ý tưởng” là sáng tạo ở mặt vật chất, mặt trải ra (unfold)/mặt hình tướng.

Thay vì thả trôi cho sự lang thang để sáng tạo ở bước 2 thì đây là bước bạn cần sự tập trung cao độ, kỷ luật bản thân. Mọi người thường nhầm lẫn ở bước 2 và 3, dẫn đến họ dùng ý chí ép buộc mình phải nảy ra ý tưởng sáng tạo đột phá, nhưng lại buông thả, thiếu kỷ luật, xao lãng ở phần hiện thực hóa. Điều này khiến họ khổ sở nhưng chẳng hiệu quả đến đâu.

Rất nhiều người có rất nhiều ý tưởng, nhưng họ chẳng bao giờ bắt tay vào làm việc. Đây là một sự ảo tưởng và bỏ phí của sáng tạo. Để tạo ra di sản, bạn phải trải qua một quá trình lao động miệt mài, rèn luyện và phát triển các kỹ năng cần thiết. Tiểu thuyết gia Murakami Haruki đã chia sẻ rằng ông dành mỗi sáng để viết tiểu thuyết, cho dù ông có cảm hứng hay không. Đây chính là sự chuyên nghiệp của một người sáng tạo, cam kết với sự lao động của mình.

Để viết được tạm ổn như ngày hôm nay mình đã phải viết rất nhiều bài viết trước đó, dù có những bài dở tệ. Nhưng nhờ đó kỹ năng viết của mình mới có thể phát triển, và việc viết sẽ trôi chảy hơn một chút. Trước khi có thể ngồi freestyle rap trước mặt nhiều người thì mình đã từng ú ớ từng con chữ trên nhịp beat một mình. Practice makes perfect. Điều này đúng ở bước này. Nếu bạn có ý tưởng, có mục tiêu nhưng bạn không có khả năng thực hiện nó, bạn chỉ là một kẻ mộng tưởng.

Cho nên điều cần làm là bạn phải master/làm chủ kỹ năng sáng tạo của chính mình. Luyện tập, thử, sửa sai, rút kinh nghiệm, cải thiện. Đây là điểm quyết định bạn là người chuyên nghiệp hay chỉ là kẻ nghiệp dư.

4. Liên tục học hỏi và lặp lại vòng tròn quy trình trên

Nhiên liệu cho sự sáng tạo chính là việc học hỏi. Khi bạn càng học, bạn đang tiếp liệu thêm cho mình một kho tàng nguyên vật liệu phong phú để sử dụng. Việc học là không bao giờ dừng lại, thứ bạn biết chỉ là một phần nhỏ của thứ bạn chưa biết. Đừng để một đầu óc cố chấp, kiêu ngạo, thiên kiến kìm hãm sự phát triển của bạn, dù là trong cuộc sống hay bất cứ lĩnh vực chuyên sâu nào khác.

Khi luôn học hỏi, mang nó vào vòng tròn sáng tạo. Bạn sẽ có khả liên tục tạo ra những điều mới mẻ, thú vị và có giá trị.

TỔNG KẾT

Không hẳn là bạn cứ phải rập khuôn theo quy trình trên. Khi nắm bắt được bản chất, bạn có thể sáng tạo cả cái cách mà bạn sáng tạo. Bạn có thể áp dụng bước 2 và 3 cùng một lúc, đó là cách mà một số người hay sử dụng.

Nếu bạn biết sứ mệnh của cuộc đời mình là sáng tạo một thứ gì đó chứ không phải sống và làm việc rập khuôn như một cái máy. Vậy hãy nắm giữ khả năng sáng tạo của mình.

Tác giả: Bá Kỳ

Photo by Diego PH on Unplash

💪 [THĐP EBOOK] Cẩm Nang Nofap – Cách trở thành người đàn ông ĐÍCH THỰC ➡️ https://bit.ly/camnangnofap
💥 Gia nhập THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/DK_DEEPCLUB
🗂 Danh sách tất cả bài viết Deep Club ➡️ https://bit.ly/DEEPCLUB_INDEX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Vẻ đẹp ẩn trong vạn vật, chỉ cần bạn chú ý ngắm nhìn

0

Năm nay tôi đón một cái Tết rất trọn vẹn và yêu thương, không chỉ vì được sống trong sự sum vầy của gia đình, mà còn được sống trong niềm hạnh phúc khi có thể say sưa ngắm nhìn thế giới. 

Có những điều rất bé nhỏ trước kia tôi chưa từng để ý nhưng năm nay chúng lại khiến lòng tôi xúc động nghẹn ngào. Tôi chợt nhận ra rằng hạnh phúc chẳng nằm ở đâu quá xa xôi, mà ngay nơi ánh mắt chúng ta chạm tới, với đủ sự mê say, chăm chú và mến thương. Với ánh nhìn ấy, một chiếc lá vàng bé nhỏ nằm hiu quạnh trên sân cũng trở nên đẹp đẽ rạng ngời. Chúng ta đâu cần đuổi bắt những gì quá xa xôi to tát, mà chỉ cần ngồi xuống và khẽ khàng quan sát xung quanh, thấy Vẻ Đẹp đang hiện diện khắp muôn nơi đang chào mời ta thưởng ngoạn.

Các bạn có biết không, tôi đã cố ngồi nán lại trên chiếc ghế gỗ của bàn ăn cơm để lắng nghe chị dâu tôi ngồi gần đó ngâm nga giai điệu bài Twinkle twinkle little star cho đứa con bé bỏng của chị, tức cháu tôi đang bú. Tay chị khẽ vuốt vuốt thái dương thằng bé. Còn thằng bé thì mân mê đuôi tóc của mẹ bằng những ngón tay bé xinh non nớt của mình. Tôi ngồi đó, chỉ thỉnh thoảng liếc qua nhìn để chị không mất tự nhiên. Lòng tôi ngập tràn bình yên và yêu thương không sao diễn tả hết bằng lời.

Rồi buổi sáng mùng 1, tôi đi ra vườn của cô tôi xem mấy bông hoa hồng mới nở. Chúng tỏa hương thơm ngát một góc vườn. Trên bông hoa nhỏ có một chú ong đang say sưa hút mật. Chú ta hăng hái đến mức chổng cả mông lên trời mà làm nhiệm vụ. Nhưng đặc biệt nhất với tôi lúc đó lại là vẻ đẹp của một bông hoa bị sâu bệnh đang héo tàn. Cánh của nó lốm đốm hồng như mực nước phun dở dang. Chẳng hiểu sao tôi lại thấy bông hoa này đáng yêu và đáng chú ý hơn cả. Càng ngắm nhìn lâu, nét duyên dáng của nó lại càng hé lộ trong sự mong manh khiêm nhường. Nếu bố tôi không gọi tôi vào dọn cơm trưa cùng mọi người thì không biết tôi còn thơ thẩn ngoài vườn đến bao giờ.

Rồi trên đường đi chúc Tết nhà bác gái, tôi thấy đám cây hoa cúc nhỏ bám đầy bụi, trông xơ xác như chẳng được ai ghé thăm. Nhưng bù lại, hương thơm của chúng thì vẫn ngọt ngào êm dịu. Thấy vậy, tôi và những đứa em sà tới, ríu rít nhặt hạt hoa và hít hà những bông nho nhỏ trong niềm vui sướng. 

Tết tôi về nhà đã thấy cây mít đậu trái sà xuống tận gốc cây, thấy quả na duy nhất còn sót lại trên cành đã vừa độ chín, thấy cái kén treo lơ lửng trên cành cây khẳng khiu đang chờ đợi khắc xuân. Mọi năm, tôi không quá hào hứng với Tết. Có năm tôi còn thấy áp lực và mệt mỏi, chẳng muốn đi chơi nhà nào, ngày ngày chỉ nằm riết trong phòng nghịch điện thoại. Nhưng năm nay lại hoàn toàn trái ngược. Tôi thấy mình háo hức du xuân chẳng khác gì chú ong hút mật trên bông hoa hồng. 

Tôi thích đến nhà mọi người và khám phá các loại trà mà họ mời uống. Hương vị thật tuyệt vời, không nhà nào giống với nhà nào. Tôi muốn biết các loại hạt mà họ ăn, hay cây đào cây quất đầy hoa đầy trái mà họ tự tay trồng. Có hôm, tôi còn thấy buồn buồn vì không được ở lại dự tiệc nhà họ vì trùng lịch với một bữa tiệc khác. Không phải tôi ưa chuyện ăn uống, mà tôi rất thích được biết cách họ chặt thịt gà, cách họ bó giò, cách họ xếp mâm. Tôi khao khát được nghe những câu chuyện của mọi người lúc dọn dẹp, hay được ngắm nhìn cách mọi người đi đứng nói cười. Tôi muốn nhìn xem những em bé chạy nhảy quanh sân, hay lúc các em mè nheo khóc đòi bà bế. Chưa bao giờ, thế giới lại trở nên mới mẻ và quyến rũ với tôi đến vậy. 

Có hôm rảnh rỗi, tôi dẫn đứa cháu trai mới chập chững biết đi dạo bộ ở con đường mòn sau nhà. Chúng tôi cùng ngắm bươm bướm đang đậu yên trên cành, ngắm những luống rau ngót ở ven tường nhà của mẹ tôi và những trái táo lúc lỉu của chị hàng xóm. Với mọi người, đằng sau nhà tôi chẳng có gì đáng xem, nhưng đối với những em bé như chúng tôi thì đó cả là một khoảng trời thú vị. Hôm đó, thằng bé đã hái những bông hoa xuyến chi ven đường và bỏ vào lòng bàn tay tôi. Tôi mỉm cười, bất kể là bông hoa bị bỏ trượt ra ngoài và rơi xuống nền cát.

Khi viết những dòng này, tôi thấy lòng mình nhẹ tênh, chẳng còn vướng bận âu lo gì, chẳng còn vội vã thúc giục gì. Có phải vì tôi đang khao khát được nhìn ra những điều xinh đẹp? Hay vì tôi đã bắt đầu dám tin vào những nét đẹp của cuộc đời, để có thể thấy sự ngất ngây trong lòng? 

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

*Ảnh: JacksonDavid on Pixapay

💪 [THĐP EBOOK] Cẩm Nang Nofap – Cách trở thành người đàn ông ĐÍCH THỰC ➡️ https://bit.ly/camnangnofap
💥 Gia nhập THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/DK_DEEPCLUB
🗂 Danh sách tất cả bài viết Deep Club ➡️ https://bit.ly/DEEPCLUB_INDEX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Game đã cho mình những gì?

0

Có anh bạn một năm viết gần 50-60 truyện ngắn chơi thân với mình nói rằng Tết năm nay có lẽ sẽ ở nhà chơi game cho thỏa thích vì đã viết quá nhiều rồi. Anh nói nếu không phải viết để kiếm tiền thì anh chỉ muốn chơi game suốt ngày thôi.

Mình cũng đã từng sống trong những năm tháng như thế, đến bây giờ vẫn rất thích game. Nhưng giờ đây mình chỉ muốn ngồi hay đi và mang theo sự tưởng tượng trong đầu về một game với trải nghiệm tuyệt vời nhất – game do chính bản thân mình sản xuất, thông qua việc viết một cốt truyện đồ sộ và hấp dẫn cho game.

Mình muốn tạo nên một thế giới mà game thủ sẽ đắm chìm trong đó hàng giờ không biết chán như cách những tựa game hàng đầu khác đã làm được. Nhưng đó là chuyện trong thời gian tới (Mình sẽ public về dự án này sau). Còn bây giờ, mình sẽ chia sẻ về việc game đã dạy mình những gì. Và từ game, mình cũng tìm được niềm đam mê với công nghệ song song với văn chương.

Tất cả bắt đầu từ StarCraft 1.

MÌNH HỌC ĐƯỢC GÌ TỪ GAME?

“Show me the money. Black sheep wall. Modify the phase variance…”

Đây là các mã cheat trong StarCraft 1 và cũng là những câu tiếng Anh đầu tiên mình ghi vào vở rồi học thuộc lòng khi học lớp 1. Lúc đó mình chẳng hiểu một từ tiếng Anh nào cả, nhưng sự tác động của nó vào game thì thật là kỳ diệu. Để có được những lệnh cheat này, mình đã phải căng mắt ra nhìn và tự nhẩm, tự nhớ từng chữ một đưa vào đầu không biết bao nhiêu lần khi đứng sau nhìn người khác chơi.

Có thể nói rằng, mình học được từ vựng Tiếng Anh nhiều nhất là từ game. Những ai sinh ra và lớn lên trong cuối thập kỷ 1990 đều chẳng lạ gì việc ai đó kè kè cuốn từ điển để có thể hiểu các nhân vật trong Final Fantasy, Resident, Evil đang nói gì và phải làm thế nào để chơi tiếp game.

Vào năm 1996, 1997 khi nhìn thấy game StarCraft qua một nhóm sinh viên trường Kinh tế chơi trên những chiếc PC với màn hình cỡ 16, 17 inch lắp tấm kính nhựa mà khi đó người ta tin rằng nó hạn chế được cận thị khi sử dụng máy tính, thì thế giới mình biết đã bị thay đổi hoàn toàn. Đó cũng là lần đầu tiên, mình biết tới máy tính và chết lặng trước sự kì diệu của nó.

“Đẹp quá!” Mình thật sự ngất ngây trước đồ hoạ và trải nghiệm StarCraft thông qua các sinh viên kia chơi. Mình vẫn nhớ đã đứng xem cả tiếng đồng hồ nhìn anh sinh viên chơi chủng quân Terran. Mình cứ đứng nhìn mãi, không đi được nữa, sợ rằng sẽ bỏ lỡ bất cứ điều bất ngờ nào từ thế giới mới khám phá đấy.

15 năm sau, khi làm việc cho một công ty phần mềm, anh sếp cũng chia sẻ với tất cả nhân viên rằng lý do anh học lập trình là xem và chơi StarCraft. Thi thoảng cuối tuần công ty có tổ chức chơi game với nhau. Khi mình vào thì đã chơi cả Đế Chế nữa.

Mình tin rằng việc mình muốn viết lấy cảm hứng ít nhiều từ game. Thời gian sau tới lượt Final Fantasy, Diablo, Resident Evil cùng nhiều game nhập vai khác chơi trên PS 1 và 2. Lại một cú sốc nữa với mình. Thế giới trong các game này rộng lớn, nhuốm đầy màu sắc phiêu lưu, kỳ ảo và tình yêu đến mức mình đã nhiều lần nhập tâm vào từng nhân vật để trải nghiệm cảm giác của họ là thế nào. Và mình nhận ra rằng cái mình đang đắm chìm cũng chính là bản chất của game nhập vai đấy thôi.

Sau đó thì xuất hiện Counter Strike 1.6 – Half Life trước khi game thủ dịch chuyển sang các game online MU, Gunbound, Võ Lâm Truyền Kỳ, LOL và COC.

Qua game online, mình đã kiếm được đồng tiền đầu tiên từ game, cách hợp tác, sắp xếp, mặc cả, tổ chức và cách kiên nhẫn và hoàn thiện kĩ năng. Mình từng có mối giao hảo với một anh trong Sài Gòn khi chơi MU Trống Đồng. Tết anh ấy còn gửi cả thiệp chúc mừng và phong bao lì xì ra Hà Nội cho mình thông qua bưu điện. À qua game Gunbound, mình cũng được nếm trải cảm giác yêu đương, “lái máy bay” với một bạn nữ xinh đẹp, hiền dịu hơn 4 tuổi. (Đến bây giờ mình và bạn ấy vẫn giữ quan hệ qua FB).

Song song những trải nghiệm rất tuyệt ấy, mình cũng có gặp cả lừa đảo, những cá nhân nhỏ nhen ích kỉ, chỉ muốn chọc ngoáy quấy phá nữa. Nhưng những sự tiêu cực ấy chỉ chiếm khoảng 1/6 hay 1/7 những gì mà game đã đem tới cho mình mà thôi.

Đối với mình, khi so sánh với trải nghiệm bên ngoài và game có nhiều cái giống nhau đến ngạc nhiên, nhưng tốc độ trải nghiệm những điều đó trong game diễn ra bên nhanh hơn rất nhiều so với bên ngoài. Vì thế chúng ta có thể nâng cao sự phản ứng của mình cả tâm trí lẫn thân thể qua game. Cá nhân mình cho rằng một người chơi tinh thông, lão luyện trong game qua hàng nghìn giờ chơi có thể cũng sở hữu một tư duy nhạy bén, dễ dàng tuỳ cơ ứng biến với các vấn đề trong cuộc sống.

Có lẽ game online cho mình nhiều ấn tượng nhất là Võ Lâm Truyền Kỳ. Chơi Võ Lâm đã cho mình cảm giác ăn thua, tuyệt đối không bao giờ bỏ cuộc và rèn luyện cho mình một kỹ năng mà khoa học gọi là “Học hỏi thông qua suy nghĩ”. Nghe to tát vậy thôi, chứ cũng chẳng có gì cả.

Mình chơi cùng một tài khoản Cái Bang đặt tên là Nguỵ Công Tử – Gái giả trai với một người anh em thân thiết. Tài khoản này được người anh em đầu tư nhiều tiền để chơi thật đã trong game. Tất nhiên việc cậu ấy đầu tư tiền bạc như vậy thì đổi lại mình sẽ bỏ thời gian ra để chơi hay nhất có thể tránh không bị nói là “lấy tiền đè người”. Lúc ấy bọn mình 16, 17 tuổi. Và mình đã làm được điều đó. Không chỉ 1 lần mà là 2 lần. Lần thứ 2 không đầu tư như trước nữa.

Bảng xếp hạng Tống Kim trong sever Phượng Tường thuộc VLTK ngày đó đối với mình xếp top 3 trong ngày là điều không thể chấp nhận. Tất cả game thủ khác đều công nhận Nguỵ Công Tử là nhân vật hàng đầu. Đó là tài khoản không chỉ được đầu tư mà người chơi cũng rất am hiểu trong game (Khi đánh Tống Kim, mình không sử dụng tool tự động đánh hay dùng lệnh bài đặt bom để lấy điểm xếp hạng). Lúc ấy solo 1-1 trừ Nga My nội công với hai món đồ hoàng kim thì mình đánh thắng được tất cả. Tất nhiên mình cũng đã thua những người khác. Nhưng những lần thua ấy, đêm về mình lại tưởng tượng ra mọi cách để có thể cải thiện và chơi tốt hơn. Hôm sau, mình rủ lại ai đã solo thắng mình hôm qua và đánh bại họ nhiều lần cho tới khi nào họ nản thì thôi.

Sau đó bọn mình nghỉ chơi một thời gian rồi chơi lại từ đầu ở sever Thuý Yên. Vẫn là phái Cái Bang, vẫn là cái tên Nguỵ Công Tử, nhưng lần này thì không chơi theo kiểu đầu tư nữa. Và một lần nữa mình đã chứng minh được bản thân tiến bộ trong game như thế nào. Nguỵ Công Tử đứng đầu đơn đấu môn phái toàn sever với tỉ lệ thắng 44/48 trận. Người thứ hai là 38/48.

Và chính những lần công thành, săn boss trong VLKT cũng đã dạy cho mình kỹ năng đàm phán, sắp xếp, chuẩn bị nhân lực ra sao để có thể đạt được mục đích chiếm thành, hạ boss lấy vật phẩm giữa hàng chục bang phái và hàng trăm người chơi hàng đầu sever. Lúc ấy bọn mình là bang chủ một bang top 5 sever.

KHÔNG CÒN CHƠI GAME NHƯNG VẪN LIÊN TỤC NGHĨ VỀ GAME

Sau này mình cũng chơi LoL, CoC nhiều nhưng không đam mê như trước nữa. Tất cả đều phải trưởng thành, đều có những công việc và các mối quan hệ khác ngoài game. Nhưng những gì mình học hỏi từ game vẫn có ảnh hưởng nhất định.

Hiện tại mình đã không còn chơi game nữa ngoài một ngày vào CoC (Clash of Clans) chơi 2-3 trận. Mình vẫn nghĩ về game, nhưng không phải để chơi mà muốn tạo ra game của riêng mình và đưa nó đến với các game thủ khác, thông qua việc viết lách. Mình muốn trở thành một nhân vật chính, một người sáng tạo ra một thế giới như những cá nhân, những công ty game đã tạo ra và khiến mình và nhiều game thủ khác đã say mê.

Nếu mọi người để ý, phim hay game ăn khách đều ít nhiều đến từ văn học và kịch bản game. Bản thân mình lại là người viết và thứ mình viết giỏi nhất là văn học kỳ ảo. Trong thời gian tới, đây chính là những mục tiêu của cuộc đời mình – tạo ra một game tuyệt vời để đáp lại những gì mình đã học từ game.

Và để làm game, mình phải viết.

Tác giả: Đức Nhân

Biên tập: THĐP

Photo: Squall and Rinoa FF8 Fan art

💪 [THĐP EBOOK] Cẩm Nang Nofap – Cách trở thành người đàn ông ĐÍCH THỰC ➡️ https://bit.ly/camnangnofap
💥 Gia nhập THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/DK_DEEPCLUB
🗂 Danh sách tất cả bài viết Deep Club ➡️ https://bit.ly/DEEPCLUB_INDEX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

[THĐP Translation™] Bạn là Không Gian đó — Robert Adams

0

Mọi thứ có thể trông như thật với tôi nhưng tất cả chỉ là tâm thức (consciousness). Mọi thứ đều là tâm thức. Tâm thức là không gian, là ý thức thuần túy không lựa chọn. Làm thế nào bạn có thể chứng minh điều này một cách khoa học? Nếu bạn có một chiếc kính hiển vi điện tử khổng lồ và bạn đặt cơ thể mình dưới kính hiển vi, bạn sẽ thấy có nhiều không gian kinh khủng. Bạn sẽ thấy các nguyên tử bị ngăn cách bởi một khoảng không gian bao la. Và nếu bạn có được một kính hiển vi siêu điện tử, cái vẫn chưa được phát minh, bạn sẽ thấy cơ thể mình là không gian thuần khiết. Sẽ không có nguyên tử. Bởi kính hiển vi siêu điện tử sẽ nhìn xuyên qua nguyên tử và bạn sẽ thấy không gian, toàn bộ không gian.

Không gian đó chính là tâm thức. Điều này không chỉ đúng với cơ thể bạn. Nó cũng đúng với cái ghế, tòa nhà, một cái cây, một bông hoa, một con thú. Mọi thứ đều là không gian. Đó là lý do tại sao tôi thường nói “Tất cả chúng ta đều không là gì cả.” Tất cả chúng ta không là gì cả. Vì vậy, chúng ta không phải là một “thứ”. Chúng ta không phải là thứ có thể hình dung được. Chúng ta không phải là thứ bạn có thể tưởng tượng. Trí tưởng tượng của bạn chỉ tới được các nguyên tử. Bạn biết về phân tử. Bạn xuống tới năng lượng thuần túy của nguyên tử, nhưng hãy đi xa hơn thế. Đi xa hơn năng lượng thuần túy. Chỉ có chân không tuyệt đối. Chân không đó là bạn. Chân không đó là tâm thức.

~ Robert Adams, from Everything is Consciousness
Biên dịch: Prana

Art by Oska

Tôi nhớ về Thiên nhiên

0

Những ký ức tuổi thơ tôi đều chất chứa bóng hình thiên nhiên, như ký ức của một người con xa xứ luôn đong đầy hình ảnh người mẹ dịu hiền. Tôi nhớ về những làn sương mù sáng sớm còn mơ màng trên cánh đồng lạc trước nhà được dệt những tia nắng hồng lấp lánh. Tôi nhớ những hàng cây liễu mềm mại thơm thơm trên những con đường mòn dẫn tôi đến ngôi trường cấp một. Tôi nhớ cánh đồng còn trơ những gốc rạ với những đàn cò trắng muốt bay qua vào mỗi buổi xế chiều. Tôi nhớ những hạt hoa xuyến chi bám đầy gấu quần sau một ngày tôi rong chơi cùng chúng bạn. Tôi nhớ những gốc dứa dại ven đường, nhớ những trái mít xanh, những quả trứng gà vàng ruộm và cả những luống xà lách mơn mởn của bà ngoại. Tôi nhớ bãi cỏ trước sân, nhớ rặng tre rì rào trò chuyện, nhớ màu hồng phấn của hoa ti-gôn hay hương thơm ngào ngạt của dàn thiên lý. Tuổi thơ tôi tràn ngập những hương thơm và sắc thanh dịu dàng của đất trời.

Ngày đó, toàn bộ đồ chơi mà tôi có chỉ là cô búp bê bé xíu và chú gấu bông đã cũ sờn được truyền tay từ người chị họ. Nhưng còn lại, tôi có được không gian rộng lớn để nô đùa và có toàn bộ những xúc chạm thân mật với tự nhiên. Nhờ thiên nhiên bao bọc, chở che và ghi dấu vào tâm hồn mà tôi dần được lớn lên trong sự thanh bình và tận hưởng cuộc đời.

Nhưng rồi sau này, bẵng đi một thời gian đi học xa nhà, tôi dần lãng quên người Mẹ thiên nhiên dịu dàng của mình. Tôi mải mê với những bài toán với những sự cân đong. Tôi lo lắng và bồn chồn mỗi khi kỳ thi tới. Tôi sầu não khi người tôi thầm thương không đón nhận tình cảm của mình. Tôi hoảng hốt khi những ước mơ không hoạt động theo cách mình muốn. Cứ như vậy, tôi rơi dần vào vòng xoáy của lo toan nơi thành thị và hoàn toàn không còn chút ghi nhớ gì về mảnh đất dịu êm với cỏ cây và chim muông nơi quê nhà. Trong tim tôi thường quay quắt một nỗi thống khổ, một sự nóng nảy bực tức chỉ chực trào ra. Có lúc tôi không còn thấy sức sống nơi mình, tôi không còn thấy tình yêu và niềm hạnh phúc. Nếu có một thân cây bị cắt lìa khỏi gốc rồi dần héo mòn trong đau đớn, thì đó sẽ là tôi.

Nhưng đến bây giờ, sau những tháng ngày khắc nghiệt của cuộc sống tưởng chừng dài bất tận, tôi mới hiểu rằng chúng ta quên đi là để nhớ lại, chúng ta ra đi là để tìm về, và chúng ta xa nhau là để thấy gần gụi hơn trong tâm hồn. Có những thúc đẩy của cuộc đời khiến tôi tới sống tại Đà Lạt. Ở đây tôi một lần nữa được say mê ngắm nhìn thiên nhiên, được ngụp lặn trong sự khiêm nhường tươi mát của người Mẹ tinh thần.

Đôi mắt, trái tim cùng mọi giác quan của tôi lại được gột rửa một lần nữa để tôi có thể thấy những hoàng hôn rạng rỡ sắc màu, những chồi non mơn mởn đua nhau nhú dậy vào mùa xuân phơi phới, những tiếng chim hót ca ríu rít hay hương hoa hồng nồng nàn nơi ngõ nhỏ. Tôi lại thấy sự dịu êm và ngọt ngào trỗi dậy trong trái tim mình. Tình yêu lại bao bọc tôi trong vòng tay êm ái của Nàng như người mẹ ôm ấp đứa con thơ vừa mới lọt lòng.

Tôi nhớ có những ngày mình lúi húi hàng giờ đồng hồ để chăm sóc vườn cây ngoài ban công mà thấy như thể thời gian chỉ vừa đi qua vài phút. Nhưng cũng là ở cùng thiên nhiên, tôi thấy mình đã nằm trên bãi cỏ nhìn ngắm mây bay lững lờ trên bầu trời hàng giờ đồng hồ, trong khi thực ra mọi chuyện mới chỉ diễn ra trong vài khắc ngắn ngủi.

Tôi nhớ mình đã bị ám ảnh thế nào bởi việc lưu trữ những hạt giống cây. Tôi reo lên vui sướng khi nhặt được hạt hoa cúc ven đường hay ửng hồng đôi má khi được người tôi yêu để dành cho những hạt mâm xôi anh hái được trên núi.

Tôi nhớ mình đã thích thú nhường nào khi được ăn một trái cây vừa hái xuống từ khu vườn của người bà con thân thuộc. Những trái hồng xiêm ngọt ngào và những trái ổi thơm mùi ngây ngất. Sau khi tận hưởng những thứ trái cây tuyệt vời ấy, tôi đã quyết định sẽ không rửa tay, dù bàn tay mình dinh dính thứ đường của hoa quả. Tôi muốn thiên nhiên ở gần bên mình, trên đôi bàn tay này và cùng tôi đi vào giấc ngủ. Và đêm đó, tôi không còn trằn trọc như mọi ngày mà khẽ thiếp đi với một nụ cười mãn nguyện trong lòng.

Thiên nhiên đã thương yêu và ấp ôm tâm hồn tôi như vậy. Và tôi đã luôn cầu nguyện rằng mình sẽ không bao giờ lãng quên Người nữa, để tôi mãi mãi được ngồi dưới bóng mát của Người trong mọi phút giây cuộc đời.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh: Kevin Wolf on Unsplash

🎯 Bài học từ thiên nhiên


💪 [THĐP EBOOK] Cẩm Nang Nofap – Cách trở thành người đàn ông ĐÍCH THỰC ➡️ https://bit.ly/camnangnofap
💥 Gia nhập THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/DK_DEEPCLUB
🗂 Danh sách tất cả bài viết Deep Club ➡️ https://bit.ly/DEEPCLUB_INDEX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Bây giờ là lúc bạn phải làm những gì bạn muốn làm

0

3-5 năm trước, xuất hiện một nỗi lo sợ về tương lai trí tuệ nhân tạo và robot sẽ đẩy hàng trăm triệu người vào tình trạng thất nghiệp hoặc thu nhập thấp.

Trên thực tế, quá trình chuyển đổi này ở Mỹ cùng một vài nước Châu Âu trong thời gian qua đã khiến hàng triệu người đầu tiên thất nghiệp hoặc chấp nhận học lại các kỹ năng mới khi những con người này đã 40, 50 tuổi.

Ví dụ một công nhân lắp rắp ô tô với hơn 10 năm kinh nghiệm, nhưng công việc anh làm hàng ngày đã được thay thế bằng robot, và để tiếp tục ở lại làm việc anh buộc phải học lập trình để điều khiển nó.

Việc robot hay AI – trí tuệ nhân tạo lấy mất việc làm ở các quốc gia có nền công nghệ cao diễn ra khốc liệt đến mức chính phủ phải đưa ra điều luật phải giữ tối thiểu một nửa công việc hiện tại cho con người chứ không được thay thế hoàn toàn.

Các lĩnh vực giáo dục, kế toán,tài chính, cổ phiếu trước đây vốn là nơi đề cao khả năng của con người cũng đang bị tự động hoá bởi robot và Trí tuệ nhân tạo. Các tập đoàn lớn như JP Morgan, Bank of America đã xây dựng các hệ thống máy chủ và siêu máy tính để giao phó thị trường tài chính, cổ phiếu… Lúc ấy cạnh tranh không chỉ còn là giữa chúng ta và các nhân tài như Warren Buffett nữa mà còn cả với những cỗ máy siêu thông minh.

Tác giả cuốn Homo Sapiens – Yuval Noah Harari chia sẻ trong quá trình viết cuốn 21 bài học cho thế kỷ 21 vào năm 2018 anh nhận thấy tự động hóa đã phá vỡ nhiều ngành công nghiệp và lo ngại đến năm 2050, một tầng lớp vô dụng có thể sẽ xuất hiện không chỉ vì hoàn toàn thiếu việc làm hay thiếu sự giáo dục hiệu quả mà còn vì không đủ sức bền thần kinh để cạnh tranh với đám robot và trí tuệ nhân tạo.

Thậm chí những thế hệ tiếp theo khi sinh ra sẽ phải đối mặt với một vấn đề là “Lớn lên các con sẽ không có việc làm” khi thế giới đã tràn ngập robot và dịch chuyển sang chủ nghĩa tự động hoá.

Và khi tự động hoá đang diễn ra nhanh chóng và ảnh hưởng đến mọi ngành nghề, thì điều đơn giản bạn phải làm là chọn những công việc mà đám robot chưa thể làm tốt như:

  • Lập trình, điều khiển, giám sát và bảo dưỡng hệ thống tự động hoá chính robot, máy học…
  • Những công việc liên quan đến thiết kế, nghệ thuật, sáng tạo, văn chương, hội hoạ là thứ mà đám máy móc vẫn chưa làm tốt, nhưng các công ty lớn đang ra sức chế tạo những máy học, trí tuệ nhân tạo thông minh và tối tân để làm điều đó.

Nhưng có một điều mà Harari và rất nhiều chuyên gia kinh tế hay công nghệ không dự đoán được: Sự xuất hiện của Covid 19 đã đẩy tốc độ thất nghiệp, chuyển đổi phương thức làm việc vả cả những cơ hội mới xuất hiện nhanh hơn rất nhiều.

Khi tự động hoá đang diễn ra khiến chúng ta phải thay đổi kĩ năng, thay đổi tư duy để làm quen với một thế giới đầy máy móc và công nghệ cao, thì Covid 19 buộc tất cả phải thay đổi các tương tác với thế giới bên ngoài lẫn trong công việc để không bị thụt lùi lại do những chấn động này gây ra.

Tất nhiên tự động hoá và Covid 19 cũng tạo ra những cơ hội mới, nếu bạn thích ứng nhanh chóng với thế giới không ngừng biến động thì bạn sẽ là số ít những người người vươn lên trong một cuộc sống không dễ dàng như bây giờ.

Để có thể chạm tay vào các cơ hội đó, bạn phải liên tục tiếp thu và học hỏi những kiến thức mới.

Bạn cũng phải chấp nhận một công việc toàn thời gian ở văn phòng, công ty không còn là an toàn và ổn định nữa.

Bạn phải biết cách tương tác với thế giới, với công việc dù đang ở nhà hay ngoài quán cà phê.

Bạn phải xây dựng một tính kỷ luật cá nhân để học, để tập trung ở bất cứ trạng thái nào.

Bạn phải chấp nhận sự cô độc và khó khăn khi bắt đầu những gì mình phải làm để đứng vững trong thế giới này.

Cuối cùng, sau tất cả thì đây chính là lúc bạn hãy cho phép mình nghĩ tới một sự thay đổi, một cơ hội tốt để mình bắt đầu làm điều bạn muốn làm và là lúc để bạn đón nhận một sự thay đổi lớn trong tương lai.

Tác giả: Đức Nhân

Edit: THĐP

Photo: Hanna Panchenko

💪 [THĐP EBOOK] Cẩm Nang Nofap – Cách trở thành người đàn ông ĐÍCH THỰC ➡️ https://bit.ly/camnangnofap
💥 Gia nhập THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/DK_DEEPCLUB
🗂 Danh sách tất cả bài viết Deep Club ➡️ https://bit.ly/DEEPCLUB_INDEX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

7 sai lầm của người lớn trong cách cư xử với trẻ con

0

Sau một thời gian về nhà nghỉ Tết và quan sát các gia đình có con nhỏ, tôi cảm thấy mình cần phải viết ra bài viết này. Tôi thấy rất tội nghiệp cho những đứa trẻ và cha mẹ, ông bà của các em khi đôi bên phải “vật lộn” với nhau trong tương tác hàng ngày, trong khi đáng ra mọi chuyện không cần nhiều nỗ lực như vậy mà vẫn êm đềm suôn sẻ. Mỗi khi nhìn một em bé khóc thét lên vì bị người lớn can thiệp thô bạo hay thờ ơ không lắng nghe các em là tôi lại thấy đau lòng, không chỉ cho các em, mà còn cho ông bà cha mẹ nữa. Thực tế, cho em bé ăn cơm không phải chuyện khó, chơi cùng và làm cho em bé cười không phải chuyện khó, khiến em bé tin tưởng và nghe lời mình cũng không phải chuyện khó, nếu những người lớn hạn chế mắc phải 7 sai lầm này.

1. Coi trẻ con chỉ là trẻ con

Đây là tư tưởng sai lầm điển hình của người lớn khi coi trẻ con chỉ là trẻ con. Tư tưởng này kéo theo 6 tư tưởng và sự tiếp cận sai lầm còn lại phía sau. Đứa bé chỉ có thân xác là một em bé, còn tâm hồn và nhận thức của nó có thể hơn cả những người tu thiền lâu năm hay những ông lão uyên bác. Tôi chứng kiến điều này ở những đứa trẻ mình từng chơi đùa cùng, đặc biệt ở đứa cháu ruột mới chưa đầy 2 tuổi. Trẻ con có một sự chú ý thuần khiết và học hỏi rất nhanh. Chúng quan sát hết mọi chi tiết và nắm bắt thế giới với những tín hiệu chuẩn xác cao độ. Chúng biết điều gì là tốt là xấu, thứ mà nhiều người lớn không biết. Trẻ con rất nhạy cảm, thông minh và trực giác rất mạnh nên đúng ra ở khía cạnh này, người lớn phải học hỏi và lắng nghe chúng, phải tôn chúng làm thầy. Những đứa bé chỉ tạm thời yếu ớt về thể xác nên đừng lúc nào cũng đánh đồng chúng với thể xác. Chỉ khi nhìn những em bé ở khía cạnh tinh thần thì bạn mới có được sự tôn trọng và khả năng bầu bạn với chúng, vì bạn không tỏ ra thượng đẳng ngay từ ban đầu.

Đứa bé có thể không dạy bạn về cách lập trình web, nhưng nó dạy bạn niềm đam mê học hỏi. Đứa bé có thể không dạy bạn cách cầm đũa và cơm nhưng nó dạy bạn cách kiên nhẫn với những trải nghiệm mới. Đứa bé có thể không nói cho bạn biết cách đến thành phố nằm bên kia địa cầu nhưng nó sẽ cho bạn thấy sự hào hứng và dũng cảm trên những cuộc hành trình. Em bé mang đến những phẩm hạnh và tinh thần mà mọi người lớn đều đang khao khát. Trong khi đó, người lớn cung cấp cho em những điều cần thiết về vật chất và sự chở che. Đôi bên đồng đẳng ngang hàng. Nên chớ coi thường những em bé.

2. Đánh lạc hướng bằng lời nói dối thay vì nói thật

Khi coi trẻ con chỉ là trẻ con, người lớn thường có ý nghĩ rằng bọn trẻ thật ngờ nghệch dễ lừa. Đúng là những cử động của chúng không nhanh nhạy bằng người lớn và chúng rất ngây thơ. Nhưng trực giác và sự nhạy cảm tần số của những đứa trẻ thì vượt trội so với ông bà hay bố mẹ, những người đã bị những bộn bề lo toan đè nặng lên trái tim.

Không phải vì những đứa trẻ ngây thơ trong trẻo mà bạn nên lừa dối hay trêu chọc chúng bằng lời dối trá. Vì chúng biết hết. Năng lượng bạn phát ra đi thẳng vào trung tâm cảm nhận của các em nhỏ và chúng biết bạn có đang nói thật hay không, bạn là người đáng tin hay đáng ngờ. Năng lượng của bạn là thứ thuyết phục những đứa nhỏ, không phải những lời nói.

Tôi từng chứng kiến có những ông bà thấy cháu lon ton ra nghịch giày trên kệ thì kêu toáng lên rằng trong giày có con cáo ộp. Thấy vậy, đứa cháu cười nhẹ và tiếp tục thọc tay vào trong chiếc giày, hoặc không thì nó sẽ nhăn mặt khóc phản đối. Nhưng khi người chú bước tới bảo rằng giày đi ngoài sân bụi bẩn lắm con đừng nghịch nhé thì đứa bé thu tay lại luôn. Hoặc có những ông bố bà mẹ thấy con hỏi những câu là tại sao mặt trời màu đỏ, tại sao con gà không đi tè hay con sinh ra từ đâu thì tìm cách thoái thác câu trả lời, nói qua loa hoặc nói dối là con sinh ra từ nách. Trong khi bạn chỉ cần trả lời những gì bạn biết là sự thật, đứa bé sẽ không đòi hỏi gì thêm. Kể cả khi bạn nói rằng mình không biết câu trả lời, miễn sao đây là sự thật. Điều này khiến đứa trẻ tin tưởng bạn và nó được truyền cảm hứng cho sự ham học của mình và được nuôi dạy sự trung thực.

Đây chính là sức mạnh của sự thật mà đa số người lớn không biết dùng. Chúng ta chỉ biết dùng sự sợ hãi và dối trá để kiểm soát trẻ nhỏ. Giả sử có được hiệu quả lúc đó thì sau này đứa bé lớn lên cũng đã bị ghim vào tiềm thức những nỗi sợ hãi. Nó sẽ dễ bất an, tự ti, ngại trải nghiệm và đôi khi có thể trở thành kẻ hèn nhát.

3. Hoảng hốt thay vì bình tĩnh

Có con thì sợ con đau, có cháu thì sợ cháu tổn thương. Rồi thì sợ con làm vỡ đồ đạc, sợ con làm bẩn giường, sợ con đánh rơi muỗng, sợ đủ các loại sợ hãi… Vì nỗi sợ hãi không được thuần phục của chính mình mà ông bà và bố mẹ cứ liên tục hoảng hốt và dựng ngược tóc gáy mỗi khi đứa bé làm một chuyện nhỏ nhặt tưởng chừng như “nguy hiểm”, đơn giản là nó thò tay vào bát cơm hay lấy đũa ngoáy ngoáy cái nồi. Những sợi dây thần kinh của người lớn lúc nào cũng căng lên như dây đàn. Nhưng khi người lớn càng phản ứng dữ dội thì kết quả sẽ là đứa bé càng làm tới hoặc chính nó cũng bị lây năng lượng sợ hãi hoảng loạn rồi khóc òa lên và khiến mọi thứ đổ vỡ thật. Căng thẳng không phải là cách lành mạnh để giáo dục và nuôi dạy trẻ con. Và cũng không phải cách lành mạnh để sống cho chính mình.

Một người lớn kém trưởng thành thì phóng chiếu nỗi sợ của mình lên đứa trẻ và khiến đứa trẻ cũng bị ảnh hưởng bởi sự thiếu trưởng thành ấy. Trong khi đó, một người lớn tỉnh thức thì bình tĩnh quan sát. Nhờ sự bình thản thường xuyên được luyện tập nên họ có đủ năng lực đánh giá sự nguy hại của vấn đề để biết mình nên can thiệp vào trải nghiệm của con ở mức độ nào. Với các em bé đã có nhận thức, khi thấy bé thò tay vào bát cơm nóng mới xới cũng không cần phải hoảng hốt. Cứ nói với nó là cơm nóng và để em bé tiếp xúc từ từ. Thấy nhiệt độ cao gây khó chịu, đứa trẻ tự nhận biết nguy hiểm và rụt tay lại ngay. Nó sẽ thấy tin cậy vào lời của mình vì nó đã tự thực nghiệm. Và đồng thời, nó cũng dần học được cách chịu trách nhiệm cho những trải nghiệm của bản thân, vì người lớn đã cảnh báo và đồng thời cho phép.

Còn chuyện thấy đứa bé chạy thẳng vào đống lửa đang cháy lớn thì chẳng có ai mất trí mà để mình ung dung đứng im ngắm nhìn cả.

Chỉ có một số trường hợp thật sự nghiêm trọng với các em nhỏ và đã đều có cách phòng tránh ổn thỏa. Còn hầu hết mọi trải nghiệm của trẻ con đều không đáng lo. Hãy để cho các em bé được thỏa thích khám phá thế giới.

4. Cấm đoán thay vì đồng hành hướng dẫn

Con ngậm ngón tay vào miệng thì mẹ giật phắt ra và quát tháo. Cháu cầm cái chìa khóa nho nhỏ thì bà lồng lên và thu hồi, cấm không cho động vào tủ… Thế thì đứa nào mà không òa lên khóc nức nở. Các em bé cảm thấy bị quá tải, cảm thấy mình bị đối xử không công bằng. Người lớn chỉ biết nhìn theo góc của người lớn mà ra lệnh chỉ đạo thì chẳng có đứa trẻ nào tuân phục. Chúng ta đang vô tình tạo ra những đứa bé không vâng lời khi bản thân chúng ta đang vào vai một kẻ không đáng để người khác nghe theo. Bạn cứ nghĩ thử mà xem, nếu có một ông sếp suốt ngày lồng lên và chửi bới khi bạn vô tình ấn dư một dấu cách trong văn bản và rồi cấm bạn không được động vào file word một lần nào nữa, thì bạn có muốn làm việc cho ông ta nữa không? Bạn sẽ nghĩ rằng ông ta là một tên khùng.

Các em bé cũng thấy thế, sẽ thấy bạn không ổn ở đâu đó. Vì bình thường, chúng làm mọi chuyện theo phản ứng tự nhiên mà chúng thấy là cân bằng nhất. Nếu bạn thấy những hành vi đó không hoàn toàn tốt ở một khía cạnh nào đó, bạn có thể nhẹ nhàng sửa đổi và giải thích. Các em bé sẽ sẵn lòng nghe theo. Còn nếu các em không nghe vì quá say mê, thì đây là lúc bạn nên trải nghiệm cùng những đứa trẻ, khám phá thế giới như thể mình mới được sinh ra một lần nữa. Khi kháng cự không được thì hãy gia nhập. Tôi thấy có những ông bố nhảy múa ở vòi nước cùng con, những bà mẹ nhem nhuốc màu bột trên mặt vì cùng con “học trang điểm”. Tất cả họ hạnh phúc và tràn trề cảm hứng sống. Chẳng có ai quan tâm đến chuyện bị bẩn hay trông chẳng như bình thường.

5. Ra lệnh thay vì làm gương

Ví dụ điển hình của lối tư duy này đó là người lớn không cho con động vào điện thoại nhưng chính mình lại dán mắt vào điện thoại cả ngày, hoặc bố mẹ ra lệnh cho con con ngồi ăn cơm ngay ngắn trong khi chẳng bao giờ thể hiện sự nghiêm trang và tập trung của mình trên bàn ăn. Bố mẹ muốn con làm việc A nhưng họ không bao giờ cho con thấy làm việc A thực sự là như thế nào. Bố mẹ không có gợi ý gì về sự chuẩn mực nhưng vẫn bắt con làm theo chuẩn mực ấy thì đây là cách dạy dỗ vô lý và bất khả đối với trẻ.

Bình thường, trẻ con học bằng cách bắt chước. Chúng quan sát và làm theo những gì người lớn làm. Đứa cháu 1 tuổi rưỡi của tôi bắt chước mọi thứ mà mọi người trong nhà làm từ đeo tất đến cầm chổi quét nhà, đánh răng đến xắn tay áo để rửa tay, bế ru em bé ngủ đến xé giấy chùi đít, miễn là nó thấy hành động đó mới mẻ và hợp lý. Một hôm, thấy tôi chăm chú ăn đu đủ sau bữa tối thì nó ngồi bên cạnh cũng muốn ăn giống như tôi. Trong khi bình thường mẹ hay bà đút cho ăn thì nó ẻ ương cắn được vài miếng be bé rồi lắc đầu thoái chạy, thế mà bữa hôm đó, thằng nhóc ngoạm ngấu nghiến đĩa đu đủ đến nỗi mẹ nó đút cho còn không kịp. Nó còn phát ra những tiếng ngoàm ngoàm đầy háo hức và tận hưởng khiến cả nhà ai nấy đều cười tít mắt vì khoái chí.

Với trẻ con, bạn chỉ cần truyền cảm hứng bằng tấm gương, bằng hành động thực tế của mình, chúng sẽ tự làm theo mà chẳng cần ai thúc ép. Chúng thấy hết và biết hết.

6. Ban thưởng mà không quan tâm đến nỗ lực

Cho đồ chơi nhiều chất thành núi mà không quan tâm rằng đứa trẻ có muốn thứ đó không, và quan trọng hơn là nó có thể hiện mình xứng đáng cho phần quà đó không (tôi đang nói đến những em bé đã có ý thức, tuổi bắt đầu biết đi biết nói). Kể cả sự chú ý của người lớn cũng vậy, trao đi mà không cần biết em bé có xứng đáng hay không.

Có những gia đình đẻ được cậu quý tử đầu lòng thì cả nhà dõi mắt theo và tung hô cậu bé bất kể khi nào cậu xuất hiện, làm bất kỳ điều gì cậu yêu cầu mà không cần cậu tỏ ra biết ơn hay thể hiện rằng mình xứng đáng. Nhưng điều này lại chính là cách mà người lớn nuôi dạy nên một “bạo chúa ngồi ghế cao”. Đứa bé sẽ chẳng coi trọng các món đồ chơi, chẳng thấy người lớn thú vị và đáng để chúng theo đuổi gây ấn tượng, và chúng sẽ cho rằng mọi thứ được có là hiển nhiên và sẽ nổi sân si khi không được như ý. Thấy vậy, ông bà bố mẹ lại rối rít cung phụng như nô tì. Rồi khi chịu hết nổi những đòi hỏi vô lý của con thì quay ra cáu gắt đánh mắng nó.

Hiện tượng này xuất hiện ở những gia đình có điều kiện, và họ cho rằng cứ có tiền là muốn sắm gì cho con cũng được. Nhưng đây là cách tạo ra một đứa trẻ hư hỏng và quấy nhiễu.

Riêng về phần này, tôi phải nói rằng dạy trẻ cũng như huấn luyện chó. Ông bà ta đã dạy rằng “nhờn với chó, chó liếm mặt.” Là người lớn không được mất cái uy nghiêm của mình. Và hơn cả, bạn phải cho em bé biết rằng bạn chỉ đầu tư sự chú ý cho sự dễ thương và biết vâng lời. Cụ thể là các em sẽ cảm ơn, tươi cười hay khoanh tay “ạ” khi bạn làm cho em một việc gì đó như nhặt cái đũa mà bé vừa đánh rơi hay lấy quả bóng từ trong gầm giường. Khi em bé ở xung quanh, đừng bao giờ cho các em biết là bạn đang ngắm nhìn bé say sưa. Dù các em rất dễ thương và cuốn hút, như những chú cún con lông xù. Nhưng đó chính là thứ mà các em đang ngầm trao đổi. Bạn càng thể hiện sự chú ý, tức là bạn càng bỏ “tiền” ra nhiều, em bé càng thể hiện giá trị và sức nặng với bạn. Bạn càng lơ đi, em bé sẽ tự tìm đến, tự thể hiện bản thân với bạn để chứng minh giá trị của nó. Hãy có giá và các em bé sẽ tự nâng mình lên cho xứng với bạn. Còn nếu bạn hùa theo cảm xúc dễ dãi thụ hưởng của bản thân, bạn sẽ làm hư chính mình và em bé. Đây sẽ dần trở thành mối quan hệ vất vả.

Bình thường đi đâu gặp trẻ con, tôi không bao giờ vồ vập tới ngay hôn hít và chọc cho chúng cười. Tôi để lũ trẻ tự tìm đến và khao khát sự chú ý của tôi đến vô cùng. Rồi khi tôi khẽ quay lại hoặc làm một động tác vô tình, chúng đều bật cười khanh khách. Các bố mẹ ông bà ở nhà nai lưng ra làm trò hề để kích thích lũ trẻ cười, nhưng họ không biết tiếng cười (âm) phải đến từ sự tích lũy đủ nỗ lực (dương) của chính đứa bé chứ không phải từ họ.

Hãy tập trung sự chú ý vào chính mình và dùng nó như một phần thưởng cho thế giới. Bạn sẽ thấy mọi thứ trong cuộc sống đều thay đổi, không riêng gì ở các em bé.

7.  Trừng phạt mà không quan tâm đến góc nhìn

Sai lầm cuối cùng của người lớn đó là trừng phạt con trẻ mà không quan tâm đến góc nhìn của chúng. Đứa bé, khi chưa bao giờ được căn dặn và thấu hiểu, thò tay vào hộc bàn của mẹ và bới ra mọi thứ, không phải là vì nó muốn phá phách, hay nó hư thân mất nết, mà vì nó tò mò, nó muốn khám phá thế giới ở mọi ngóc ngách. Đứa bé vặn vòi nước ông thường tưới cây và bỏ quên ở đó không phải vì nó nghịch ngợm, mà vì nó muốn bắt chước ông tưới cây như mọi ngày, rồi lơ đễnh không tắt van. Đứa bé nhõng nhẽo đòi về khi bố mẹ đi chơi nhà bạn không phải vì nó thô lỗ bất lịch sự, trẻ con không có những khái niệm đó, nó chỉ đơn giản là thấy chán và cần thay đổi không khí hay cần thêm sự tương tác chú ý từ mọi người…

Người lớn thường chỉ nhìn theo quy luật, nguyên tắc, khái niệm của mình mà không quan tâm đứa trẻ nhìn thế giới ra sao nên không thấu hiểu và cảm thông với nó. Dễ trừng phạt, rầy ra, cấm đoán đứa bé một cách không công bằng. Điều này khiến trẻ sẽ tích tụ cảm giác ức chế, không được yêu thương, không được lắng nghe, bị chèn ép lấn át. Dần dần nó sẽ phát triển thành đứa trẻ yếu đuối hoặc bạo lực.

Tôi từng đọc ở đâu đó người ta nói rằng “trẻ em là những người nước ngoài.” Chúng có thế giới quan hoàn toàn khác với người lớn và thường là phong phú tươi sáng hơn. Nên khi bạn thấy một hành động nào của con cháu là sai trái hay tiêu cực, thì trước hết hãy nhìn lại xem sự tiêu cực tồi tệ ấy thật sự có đến từ đứa bé hay là từ sự phóng chiếu góc nhìn của bạn vào hoàn cảnh rồi hiểu nhầm các em.

Trên đây là những đúc rút từ quan sát và trải nghiệm của tôi với những đứa trẻ. Tôi tin rằng được tiếp xúc gặp gỡ với trẻ nhỏ là một điều may mắn phước đức, vì các em đều là những thiên thần. Khi một đứa bé xuất hiện trong cuộc đời bạn không có nghĩa là bạn phải dạy dỗ nó, mà trước tiên, đây là dấu hiệu bạn cần thay đổi góc nhìn về cuộc đời. Nếu bạn thực tập quan sát bản thân và giảm thiểu những cách tiếp cận sai lầm với trẻ nhỏ thì bạn sẽ càng có nhiều hơn những trải nghiệm thú vị với các bé. Các bé sẽ tin tưởng và chia sẻ với bạn những giá trị tuyệt vời mà mình mang theo tới hành tinh này, đó là sự trong trẻo ngọt ngào, và tinh thần vô tư tận hưởng cuộc sống. Vậy nên đừng bỏ lỡ cơ hội này, đừng hủy hoại món quà của Thượng Đế.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh: sasint on Pixapay

💪 [THĐP EBOOK] Cẩm Nang Nofap – Cách trở thành người đàn ông ĐÍCH THỰC ➡️ https://bit.ly/camnangnofap
💥 Gia nhập THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/DK_DEEPCLUB
🗂 Danh sách tất cả bài viết Deep Club ➡️ https://bit.ly/DEEPCLUB_INDEX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP