Trang chủ Blog Trang 161

[Truyện Ngắn] Cái nồi cơm

Featured Image: Khánh Hmoong

 

Anh cực thích cái việc đá nồi cơm. Bất kể nơi nào. Nhà anh, hay ở chỗ mà anh đến chơi, nếu nhìn thấy nó. Chẳng hiểu sao, người ta thì có biệt tài này nọ, hay ho. Người ta biết cách kiếm tiền để lo cho nhà cửa đàng hoàng, sang chảnh, quần áo bảnh bao ra đường khoe mẽ. Anh chỉ biết đi ra đi vào từ nhà trên xuống nhà dưới, từ phòng ngủ đến phòng vệ sinh. Và cái bếp nữa. Nó đập vào mắt anh hàng ngày. Cái nồi cơm chỏng chơ cũng vậy.

Trai hơn ba mươi. Chưa vợ. Anh vẫn nghèo, vẫn lông bông lang bang khắp chốn. Anh nghèo, nhưng anh không buồn. Anh chẳng thể buồn hơn được nữa. Người ta buồn mãi cũng thừa. Anh chỉ hơi nghĩ ngợi về cái sở thích quái đản của mình. Nồi cơm trong bếp biến hình biến dạng nhìn nó đáng thương đến độ, có lần anh rơi nước mắt. Nhưng, anh lỡ nghiện cái việc đá nồi cơm rồi. Anh chỉ muốn nó đừng tồn tại, đừng há mõm chờ đợi việc đổ gạo vào nồi hàng ngày, đừng khiến nhiều kẻ vì nó mà nhiễu loạn, chém giết lẫn nhau. Lương tâm là thứ rất dễ bị tha hóa. Sự méo mó của cái nồi cơm khiến anh bận lòng đôi chút. Nó khác gì anh bây giờ?

Thi thoảng, một ông bác tốt bụng sát bên nhà, có tí chức ở phường, đánh mắt sang bảo: “mày có muốn đi đá nồi cơm không, tao xin cho mày. Kiếm tháng vài đồng tiêu vặt, lại còn được thỏa mãn sở thích.” Anh nghe cũng sướng tai. Nhưng, chỉ liếc xéo cái nồi cơm nhà mình rồi lắc đầu lảng đi chỗ khác. Anh nhớ, mỗi lần đi ngang nó, anh không tài nào chịu được. Đôi chân anh ngứa ngáy. Trong lòng anh bồn chồn réo rắt như tiếng cơm sôi, như tiếng lửa cháy dồn dập tí tách. Anh phải làm sao đá nó được một phát mới sướng chân, mới hể hả cơn cuồng loạn.

Hôm nọ ra chợ xép, cái chợ vỉa hè quen thuộc, anh thấy một bọn chuyên đá thúng đụng nia của mấy bà buôn gánh bán bưng. Bỗng dưng, anh thích cái cảm giác đó ghê gớm. Vậy là, anh quyết định về nhà chọn cái nồi cơm của mình để làm đồ chơi, để tập dượt. Anh thấy họ ra uy thấy gớm. Anh muốn thử cái xem cảm giác kễnh mặt lên với thiên hạ nó ra sao. Dù chỉ là cái nồi cơm ở xó bếp nhà mình.

Thức dậy, việc đầu tiên của anh tất nhiên là vào nhà vệ sinh. Nhưng, muốn đến địa chỉ đó anh phải đi ngang cái bếp xập xệ. Nhà người ta, bếp treo trên kệ, trên bệ. Nhà anh, bếp cũ mèm buồn hiu một màu tro xám ngoét, lạnh toen toét. Anh nhìn rất ngứa mắt. Mặc dù nếu không có nó, anh chẳng thể nào chịu nổi sự dấm dẳng, gắt gỏng của cái bao tử mỗi lần lên cơn đói.

Sáng nay, anh vẫn đi ngang qua đó, vẫn liếc mắt nhìn xem nồi cơm nằm ở đâu. Mẹ không dậy sớm như mọi lần, loay hoay ngồi nhóm lửa. Bếp đã lạnh lại càng lạnh hơn nữa. Anh nghe tiếng thở nặng nhọc của mẹ, những cơn ho đứt đoạn. Anh bất giác nghĩ đến lời của bác hàng xóm hôm nọ. Cái nồi cơm méo mó mẹ đã vứt vào xó nhà sau nhiều lần nhắc nhở mà anh không tỉnh ngộ. Anh không còn gì để đá nữa. Anh lặng lẽ bước vào phòng vệ sinh, rồi bước ra, nhẹ nhàng dợm chân đến bên giường mẹ. Tiếng thở đã đều đều trở lại. Anh xuống bếp và bắt đầu mồi lửa. Ngoài cánh cửa có một cơn mưa. Ngoài cánh cửa có một cơn giông. Ngoài cánh cửa có một bầu trời mùa đông lạnh buốt.

Anh quyết định nhận việc ở bộ phận môi trường đô thị của phường. Hàng ngày anh được phân công làm nhiệm vụ chạy long nhong ngoài đường, giữ trật tự, giữ phố phường gọn gàng sạch đẹp. Những ngày đầu anh hăng hái, sốt sắng lắm. Nhưng càng về sau, anh càng có cảm giác cờn cợn trong lòng. Anh không thích đi vòng quanh phố, vòng quanh mấy cái chợ phường, mấy cái vỉa hè nữa, nhưng vẫn phải làm. Anh cần cái cái nồi cơm. Anh cần cái cần để câu cá. Anh cần nó vẹn nguyên và không chắp vá. Nhưng, thi thoảng anh lại thấy cái nồi cơm méo mó nhà mình còn đáng trân trọng hơn công việc của anh. Có bận nhìn thấy một người đàn bà tầm tuổi mẹ ngồi bán mớ rau héo bên vỉa hè. Mắt anh cay xè. Anh cho xe chạy lướt qua. Anh không tuýt còi hay lớn tiếng. Họ nghèo quá. Đời này, còn nhiều người khổ quá.

Dù sao, đó cũng là một cái nồi cơm. Anh nghĩ về cái xó nhà buồn hiu của mình. Anh nghĩ về mẹ. Anh nghĩ về những người đàn bà. Anh nghĩ về những ánh mắt găm xuống mặt đường rát bỏng, dầm dề giữa mưa và nắng dưới chiếc nón lá sờn rách. Anh nhìn phía trước, chỉ thấy sương khói mong manh, vây chặt lấy cõi người. Ở xứ này, có điều lạ kì lắm, mỗi lần ra đường anh luôn phải đội cái nồi cơm lên đầu đặng khỏi sợ bị kẻ khác đánh cắp mất.

 

Băng Khuê

Gửi Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng — Vì sao giảm thuế có thể giúp gia tăng ngân sách

Featured image: Quoc Dung Phạm

 

Gửi Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và các thành viên Quốc Hội,

Kinh tế chúng ta đang bị suy thoái, doanh nghiệp làm ăn thua lỗ, chính phủ càng ngày càng phải vay thêm tiền để trả nợ. Tôi xin đề xuất một ý tưởng sau đây nhằm giúp doanh nghiệp, người dân và chính phủ thúc đẩy sự hồi phục và phát triển của nền kinh tế nước nhà.

Vấn đề trở ngại nhất hiện tại của doanh nghiệp là thuế. Nếu nói về thuế thôi thì không đúng, thuế ở đây là thuế chính thức và thuế “không chính thức”. Nhưng tôi sẽ không nói về vấn đề đó ở đây. Ở đây tôi chỉ muốn gợi ý chúng ta nên làm gì nhanh nhất, gọn nhất và hiệu quả nhất.

Tôi đề xuất Quốc Hội nên xóa bỏ TẤT CẢ các loại thuế lớn và nhỏ, chính thức và không chính thức và chỉ nên áp dụng 3 loại thuế với 3 mức thuế như sau nhằm tạo sự công bằng cho tất cả mọi người:

1) Thuế thu nhập cá nhân, 20%. Không phân biệt cao hay thấp, ai cũng phải đóng 20% để mọi người đều đóng vai trò lớn nhỏ trong việc xây dựng đất nước. Hiện tại nước ta có quá nhiều người ăn không ngồi rồi và không góp một xu nào vào kho bạc. Làm vậy để các cán bộ dư luận viên khỏi phải lặp đi lặp lại câu hỏi kinh điển “Bạn đã làm gì cho đất nước chưa?” Sẽ không còn ai hỏi câu hỏi đó nữa vì mức 20% mà ai cũng phải đóng đã là câu trả lời.

2) Thuế VAT, 20%. Không phân biệt loại hàng hóa. Điều này sẽ giảm đi một bộ phận cán bộ không làm gì trừ việc phân tích hàng này có nên đóng thuế hay không và đóng bao nhiêu. Với 20% thì khỏi mất thời gian, tính một cái là ra. Tất cả các doanh thu sẽ được gửi trực tiếp qua điện tử mà không nhiều cán bộ thuế quản lý.

3) Thuế doanh nghiệp 20%. Không phân biệt doanh nghiệp. Điều này sẽ cân bằng hóa thị trường và độ canh tranh cho tất cả các doanh nghiệp có vốn đầu tư trong và ngoài nước. Sẽ không có một sự ưu ái nào vì doanh nghiệp nào cũng góp phần. Chính phủ cũng khỏi cần cử mấy anh cán bộ thuế đi lòng vòng kiểm tra kiểm toán coi doanh nghiệp có đóng đúng không. Doanh nghiệp cũng không cần cử người xếp hàng ở Sở Thuế để nộp. Tất cả sẽ được nộp trực tiếp bằng điện tử.

Như vậy thì đất nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam của chúng ta mới xứng đáng với câu Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc. Xin cảm ơn Thủ Tướng và các thành viên Quốc Hội.

Ký tên,
Ku Búa

 

[youtube https://www.youtube.com/watch?v=U6eiwOTuLyg?list=PL-t6x6PzuIMs3Y7-u-GppEVhAmCnmTo93]

Nơi mặt trời không biết khóc

Featured image:  Tanwir Jogi

 

Bước qua mớ tầm thường
là vô cực?
mặt trời đốt những đốm tàn trên thân thể khuyết
cháy bộng ánh mắt mộng du
con rắn trườn qua sự im lặng cúi đầu
uốn ép chiếc lưỡi huyền sử
có khi cứng
nhọn
đâm
bị thóc
mật ngọt phủ ngoa ngôn
ngày ánh sáng tắt
mặt trời không khóc trên đọt cây
khi đêm xuống
bước ra
từ những vũng lầy
lạnh giá
bình minh
không mang khuôn mặt nguyên khôi
tôi ôm tôi.

Sáng mù sương
rất chậm
nơi mặt trời không biết khóc.

 

Phương Uy

 

Tử nạn chữ

Featured image: Laganart

 

những con chữ xếp bằng – ra lối
kiết già – mang máng mùi tạp lai giao cấu không cùng loại
cuộc chửa đẻ ngoại tình lén lút phạch phò đạo chích
tâm chữ nảy lung tung trong nồng sực giả cầy – lạch bạch

những con chữ bị ép- quái thai – nặng mùi bợ đỡ
bâng bô xô châụ – rưng rức chiều
nắng quái – hàn huyên cỏ xanh lá xanh
giữa mùa gió giá – thốc ngược gió- thốc ngược nắng – cực cùng
dối trá – ngụ ngôn cẩu tạp chủng – chữ
khóc lóc giả tạo phường lòi tói – bè đảng vong nô- chữ
xác chết già – dòi bọ than van khóc mướn – chữ

những con chữ đeo kính trắng kính lão kính viễn thị
loạn thị – tẩm cổ cồn
sặc sừ long não-sặc
triết lý- nắng mưa nửa mùa nạc mỡ
ba phân hai lạng rưỡi – chắc bóp
chi li giả danh hào phóng – làm từ thiện
nhộn nhạo trận nôn ráng chiều ói – vàng xanh
tươm mật

những con chữ béo núc ních – trận cuồng
tưởng – mỹ nhân mặt mo mặt mốc – đua đòi
chòi mâm son – dầu mỡ
vàng suộm khói – xém – quá lửa – dư gia vị
nêm nếm không kheo khéo – thảm họa
ẩm thực – ngộ độc chữ

những con chữ chết oan – không siêu sinh – ức
như ngày đoạn tụ – hờn căm
cuộc o ép – đánh tráo – đánh cắp – bắt chước – học đòi – lu loa
trên mộ địa – tấm tức
nhị tỳ hương khói tha ma
bị áp chế – bị tầm nã ý nghĩ – chữ bay
tầng không thiên hà bát quái – ngã
lộn cổ – treo ngược cành cây
ngày tử nạn chữ…
Phương Uy

Đừng hỏi vì sao…

Featured Image: Réhahn Photography

 

Đừng hỏi vì sao người ta không thể dễ dàng tin tưởng nhau
Vì người ta đã chứng kiến quá nhiều nỗi đau, nên lòng tin dần dần bị mai một
Vì cuộc đời này, không phải ai cũng đều là người tốt
Nên xin đừng trách người, nếu người vẫn hoài nghi.

Nhưng xin người hãy tự bảo vệ mình
Hãy nghi ngờ, và rồi hãy tin tưởng
Và người hãy tin nhau nhiều hơn trước
Có được không?

Vì sống ở đời cần có một tấm lòng
Nên hãy sống vì nhau, dù chỉ là một chút
Mỗi người một chút thôi, hãy sống vì người khác
Thì cuộc sống sẽ khác, và sẽ khác rất nhiều…

Phải có niềm tin rồi mới có tình yêu
Yêu cuộc đời, và yêu con người nhé!
Để đặt niềm tin, và để có được niềm tin không phải là chuyện dễ
Nên xin người đừng làm vỡ vụn những niềm tin...

 

Một Đời Quét Rác

Rồi cũng sắp đi qua mùa đông

Featured Image: blmiers2

 

Rồi cũng sắp đi qua mùa đông
địa cầu tan tuyết chảy
thôi
không nhặt nước mắt thành dòng
để dễ dàng đi qua đêm
ánh sao lạ
bùng cháy
triệu năm đã cửa đóng
thiên đường

Rồi cũng sắp hết những ngày hành khất nỗi buồn
vay trả giấc mơ một cuộc tình không thật
đêm hai bốn nghe lòng mình chật
thánh hóa được không khúc dối lừa?

Bên ô cửa chồn chân còn sót cơn mưa
đám mây lơ đãng bỏ quên trong một ngày ký ức
đóa trạng nguyên nhuốm máu sương mờ

Rồi cũng sắp hết một ngày
bằng tiếng chuông giục giã giờ canh thức
bài thánh ca hối tiếc
cho một đức tin dang dỡ
trốn vội vàng vào ngùn ngụt  mù sương
những ngón tay mê sảng bò đi
rối loạn trong túi áo khoác
con đường đã mất tích
làm sao còn nắm được tay em?

Phương Uy
24.12.14

(cho Bình An)

6 nguyên nhân vì sao năng suất làm việc của người Việt thấp nhất khu vực

Photo: ULTIMATE

 

Gần đây có một bài phân tích kinh tế nói rằng năng suất làm việc của người Việt Nam kém nhất khu vực. Không có gì bất ngờ, điều này ai cũng biết, nhiều người cũng hiểu, nhưng khổ nổi những người kia không hiểu. Bài viết này chỉ nói lên những gì ai cũng biết nhưng ít khi nào nói ra.

Năng suất chúng ta thấp hơn không phải vì chúng ta kém thông minh hơn mà vì văn hóa làm việc của chúng ta có quá nhiều vấn đề. Năng suất thấp đồng nghĩa với việc thu nhập của chúng ta thấp hơn. Có rất nhiều nguyên nhân và vấn đề nhưng ở đây chỉ nói về văn hóa từ phía cạnh cá nhân. Năng suất làm việc của người Việt thấp vì:

1. Sự ảnh hưởng của thời bao cấp
2. Sự ảnh hưởng của tư tưởng Khổng Tử Giáo
3. Kỹ năng làm việc nhóm kém
4. Nhậu
5. Kỷ luật kém
6. Văn hóa truyền thống

Ảnh hưởng của thời bao cấp

• Kinh tế Việt Nam chỉ bắt đầu là kinh tế thị trường (chỉ một phần) khi chính sách Đổi Mới 1986 bắt đầu. Nên tác phong và văn hóa làm việc vẫn còn bị ảnh hưởng rất nặng từ thời bao cấp theo cơ chế “xin – cho”.

• Người bán hàng không mang tư tưởng là mình cần khách hàng (thị trường), mà chỉ nghĩ là khách hàng cần mình (bao cấp). Vì vậy nên thái đội coi thường khách hàng/đối tác vẫn còn rất nặng, nhất là ở miền Bắc và những vùng miền ít va chạm với thế giới hiện đại.

Sự ảnh hưởng của tư tưởng Khổng Tử Giáo

• Việt Nam đã bị Trung Quốc đô hộ hơn 1000 năm nên văn hóa Trung Quốc đã có sự ảnh hưởng rất lớn. Lớn nhất là Khổng Tử Giáo.

• Mục đích tối cao của Khổng Tử Giáo là giữ sự ôn hòa, không cho phép ai đi ra ngoài rìa, không cho phép ai suy nghĩ khác. Mục đích đó không sai, nhưng khi áp dụng vào môi trường làm việc hiên đại, nơi yêu cầu sự sáng tạo và đột phá thì Khổng Tử Giáo là một tư tưởng vô cùng độc hại. Nếu ai suy nghĩ khác sẽ bị soi mói, chơi xấu, nói xấu, bị dìm xuống ngay lập tức. Một ý kiến dù nhỏ gấp mấy cũng không tồn tại được, cho nên sáng tạo rất hiếm còn sự đột phát thì quá xa vời.

• Trong môi trường doanh nghiệp, có sự phân biệt rất lớn giữa nhân viên và quản lý. Quản lý là phải quản lý nhân viên, và nhân viên phải nghe lời quản lý. Trong cuộc họp thì nhân viên chỉ ngồi nghe quản lý trình bày rồi sau đó làm theo, dù đồng ý hay không vẫn gật đầu và tươi cười, rất hiếm khi nào có ý kiến. Đây là một điểm yếu rất khó sửa trong văn hóa làm việc ở Việt Nam.

• Trong văn hóa làm việc Tây Phương thì quản lý cũng chỉ là người làm công ăn lương như nhân viên, mọi ý kiến đều được tôn trọng và khuyến khích.

• Khổng Tử Giáo đã làm cho đại đa số người Việt sống một cách giả tạo, hoặc sống với 2 bộ mặt. Trước mặt thì luôn tươi cười gật đầu đồng ý, nhưng sau lưng thì luôn tìm cách đâm chọt và nói xấu nhau. Bằng mặt nhưng không bằng lòng, một điều vô cùng độc hại trong môi trường doanh nghiệp.

Làm việc nhóm kém

• Người Việt làm việc cá nhân thì giỏi còn làm việc nhóm thì không ai làm được gì.
• Người này đẩy việc cho người kia, làm việc vô trách nhiệm.
• Cái tôi quá cao.

Nhậu

• Nhậu đã trở thành 1 văn hóa ở Việt Nam và đã ăn vô máu, nhất là đàn ông.
• Đi đâu cũng thấy quán nhậu mà quán nào cũng đông người nhậu.
• Ở Việt Nam cái thứ dễ nhất để tìm là quán nhậu và khó nhất là 1 con đường hay khu phố nào không có quán nhậu.
• Lâu lâu nhậu thì quá bình thường, hoặc uống vài ly thì không là vấn đề. Nhưng ngày nào cũng nhậu, nhậu quên trời quên đất, nhậu không cần lý do, nhậu quên giờ quên giấc, thì lúc đó mới có vấn đề.
• Ở Việt Nam nếu ai đó không biết nhậu, không thích nhậu sẽ bị mọi người cho ra rìa. Vì nhậu là cách để hòa đồng để kết nối lại.
• Nhậu làm suy giảm sức khỏe và trí tuệ của con người, làm cho con người trì trệ và lãng phí thời gian tiền bạc.
• Mấy anh làm ơn bớt nhậu cho đất nước nhờ nha?

Kỷ luật kém

• Đi trễ về sớm.
• Trong giờ làm việc hay nhả nhớt và ăn cắp thời gian làm việc quá nhiều.
• Không dựa theo kế hoạch ban đầu.

Văn hóa truyền thống

• Tết nghỉ việc quá lâu, có cần phải vậy không? Nên nghỉ tối đa là 3 ngày. Nghỉ nguyên 2-3 tuần thì ai còn làm được gì nữa. Chưa kể đầu óc từ đầu tháng 1 đến cuối tháng 2 thì chỉ nghĩ đến Tết, làm cho công việc bị trì trệ. Vì đây là truyền thống lâu đời nên rất khó thay đổi.

…..và còn nhiều nguyên nhân nữa. Nhưng ở đây chỉ nhìn từ phía cạnh văn hoá. Chúng ta luôn tự hào rằng chúng ta siêng năng, cần cù, chăm chỉ, chịu cực. Nhưng nếu thật lòng tự nhận xét thì có gì đó không đúng, phải không?

Gửi anh em Việt Nam, tôi hiểu được vì sao các bạn chửi

Featured image: Nah

 

Gửi anh em, đồng chí, chiến hữu,

Tôi viết những dòng này dưới tiết trời Thành phố Hồ Chí Minh nóng gắt. Những ngày qua, các cuộc tranh luận đã nổ ra kể từ sau khi anh Nah – hay Nguyễn Vũ Sơn, xuất bản một bài hát có nội dung có ca từ kịch liệt lên án và phê phán chế độ nhà nước hiện tại của chúng ta. Tôi hiểu được tại sao các bạn chửi. Tôi hiểu được tại sao các bạn nóng giận. Tôi cũng là một con người Việt Nam, nên tôi nghĩ rằng tôi hiểu được những điều đó.

Có những bạn lên án hành động của Nah, cho rằng anh phản động, bán nước, làm tay sai cho các thế lực thù địch, nội gián, gây mâu thuẫn và chia rẽ nội bộ, thù trong để tiếp tay cho giặc ngoài, phát triển các diễn biến hòa bình. Tôi biết tại sao các bạn lên án như vậy, vì tôi cũng đã từng đọc qua những lời đó ở trong sách vở, trong những tài liệu đường lối cách mạng của chúng ta.

Tôi là con dân Việt Nam. Và tôi là một con người chủ nghĩa dân tộc. Các bạn ở đây, các bạn liệu có bằng lòng với việc mỗi khi nhắc đến dân tộc mình, người ta luôn gán thêm 2 chữ ở trong cùng câu nói: Xấu hổ? Liệu hàng triệu người Việt Nam có bằng lòng không, với việc dân tộc mình bị chà đạp lên danh dự, bởi tất cả các dân tộc khác, và bởi chính những người trong dân tộc của chúng ta? Hằng ngày đọc báo xem đài, các bạn có vui sướng và hạnh phúc khi thấy các tệ nạn cướp của, giết người, hiếp dâm, lừa đảo xảy ra với tần suất càng ngày càng dày đặt?

Cha tôi là một người nông dân, và là một người lính Cộng Sản. Tôi tự hào về ông. Tôi tự hào vì ông đã cầm súng lên và chiến đấu trong Chiến tranh biên giới 1979 Việt – Trung. Bởi vì ông đã tâm niệm rằng mình phải đứng lên và bảo vệ cho dân tộc, bảo vệ cho nhiều triệu người Việt Nam, bảo vệ cho sự ấm no của họ. Ông không đứng lên vì tiền, vì quyền lực, mà vì lòng yêu quý chính mảnh đất đã sinh ra ông. Và tới hiện tại ông vẫn sống mà không có cả tiền lẫn quyền lực. Liệu các bạn có dám đứng lên vì an nguy dân tộc, vì chính hai chữ Việt Nam thiêng liêng khắc ghi trong tim mình như ông? Những lời Nah nói ra có gai góc, có thô tục, nhưng tôi tin đó là những lời được thốt ra từ chính trái tim của anh, từ chính những điều nhỏ nhoi như vậy.

Các bạn bảo chúng tôi phản động. Đúng, chúng tôi là những con người phản động. Chúng tôi phản lại chính những sai lạc và bất công trong xã hội mà chúng tôi thấy được, trải nghiệm được. Chúng tôi không chấp nhận những thứ đó.

Các bạn bảo chúng tôi bán nước. Đúng, chúng tôi đã bán nước. Chúng tôi đã bán đất nước mình cho những con người có quyền hành, có thế lực, để vận mệnh dân tộc nằm trong tay những kẻ mà dân chúng không kiểm soát nổi. Chúng tôi đã không biết được mình có được quyền lợi gì, nghĩa vụ gì cho đất nước mà chỉ mong có được lợi lộc cho bản thân, sống an nhàn trong sung sướng để bỏ mặc những người nông dân, công nhân phải chịu đau khổ.

Các bạn bảo chúng tôi làm tay sai cho những thế lực thù địch. Đúng, chúng tôi chỉ là con rối. Chúng tôi chỉ hành động theo những gì được bảo để những kẻ ngồi trên có thể mặc nhiên hưởng thụ công sức của chúng tôi, xem chúng tôi tranh giành từ chiếc xe, lon bia đến từng đồng bạc; hưởng thụ nền giải trí cục súc và thấp kém để thỏa mãn nhục dục cho bản thân mà không biết được từng đồng xu mình làm ra có thể cải tạo cho xã hội như thế nào.

Các bạn bảo chúng tôi nội gián, gây chia rẽ tình đoàn kết dân tộc. Đúng, dân tộc tôi là Việt Nam. Tôi là người máu đỏ da vàng như các bạn, tôi đau khổ vì đất nước mình lầm than. Tôi muốn dân tộc mình phát triển, không phải làm thuê cho ngoại bang mà tự đứng lên trên đôi chân mình. Và ước muốn của tôi đã đi ngược lại mong muốn của những con người muốn đất nước mình mãi là xưởng gia công bậc thấp cho thế giới, và là thị trường tiêu thụ những sản phẩm thừa, lỗi, độc hại cho hành tinh này. Và tôi không thể đoàn kết được với những con người như thế.

Các bạn bảo thù trong giặc ngoài. Đúng, giặc ngoài rất mạnh, rất hung hăng. Chúng muốn chiếm biển Đông, chúng muốn nhìn dân ta mâu thuẫn để xâu xé. Nhưng thù trong không là gì với giặc trong cả. Giặc trong hàng ngày vơ vét từng đồng thuế, chiếm từng mảnh đất ruộng vườn của người dân, xây những con đường nguy nga tráng lệ ở tỉnh, ở huyện, để thỏa mãn cho bản thân và làm giàu cho dòng họ. Bác Hồ đã nói “Phải phòng ngừa giặc đói, giặc dốt, giặc ngoại xâm”. Tôi sợ giặc đói và giặc dốt cũng như các bạn sợ giặc ngoại xâm vậy.

Các bạn đề cập đến diễn biến hòa bình của các nước đế quốc. Đúng, diễn biến hòa bình là một động thái của các nước đế quốc. Nhưng chúng tôi không bao giờ làm theo diễn biến hòa bình đó. Chúng tôi tự đứng lên, nói tiếng nói của chính chúng tôi, cho đồng loại của chúng tôi, không lệ thuộc vào tài chính, viện trợ, huy động của bất kì đế quốc hay xã hội nào. Chúng tôi nói bằng lời, bằng câu, bằng ca từ, để mong các bạn suy nghĩ nhiều hơn về tương lai của đất nước, chống lại cả diễn biến hòa bình từ bất kì đâu.

Các bạn bảo các bạn không đồng tình với quan điểm của Nah. Đúng, chính tôi cũng không đồng tình. Lời văn của anh mơ hồ, không mạch lạc, đầy mùi thù hằn và oán trách. Nhưng tại sao chúng ta không dám lên tiếng và nói với lời văn của chính chúng ta, như tôi đang nói với các bạn lúc này? Anh có cách của anh, và chúng ta cũng có cách của chúng ta.

Đến đây thì có nhiều bạn sẽ nói rằng, cách của chúng tôi là đợi dân trí cao lên, đất nước thay đổi, xã hội tốt hơn. Đúng, đó là phương án tốt nhất. Nhưng liệu xã hội có tự làm được điều đó? Chính chúng ta là những nhân tố cấu thành nên xã hội, chính chúng ta là xã hội. Bạn thờ ơ, xã hội sẽ thờ ơ với thay đổi. Rồi con cái bạn cũng sẽ thờ ơ, cháu chắt bạn sẽ không để tâm đến. Như vậy nghĩa là quốc nhục của chúng ta truyền mãi lại sao?

Tôi là một người theo chủ nghĩa dân tộc, và tôi yêu Việt Nam. Tôi yêu áo dài, yêu ca Huế, yêu ngày Tết có bánh chưng bánh dày. Yêu đức tính cần cù chịu thương chịu khó của những người nông dân, tự hào về truyền thống 4000 năm dù đứng dưới ách đô hộ của ngoại bang vẫn giữ được bản sắc dân tộc.
Và tôi đau, đau lắm mỗi khi đọc những biểu tượng văn hóa đó dần mai một mà không có cách gì cứu vãn nổi. Và vì một nguyên nhân thôi: Tiền.

Tôi nhìn qua một nước Đông Á gần chúng ta, một đất nước mà họ giữ được sự độc đáo đến lạ kỳ trong nền văn hóa dị biệt của họ dù có bao lần đứng trước sự đe dọa của thế giới. Đó là Nhật Bản. Tại sao những nghệ nhân đàn koto, shamisen của họ có thể sống được, và sống hạnh phúc, nhờ tình yêu với nghệ thuật dân tộc? Trong khi chúng ta cũng có cả một nền văn minh từ thời Âu Lạc và phát triển rực rỡ với nhiều tinh hoa mà không thể qua nổi vòng gửi xe của chuyện lương bổng? Xứ từng xâm lược ta, bị ta lên án và phê phán, lại có một nền văn hóa như vậy đấy. Tôi mong các bạn hãy bắt đầu suy nghĩ, chỉ suy nghĩ thôi, về những thứ bạn tự hào trong dân tộc, và những thứ bạn không tự hào. Và rồi, một lúc nào đó, bạn sẽ muốn thay đổi những thứ không tự hào ấy, như chúng tôi.

Thân,

8/2/2015
T.N

Bác Hồ nói hạnh phúc là phải đấu tranh mới có được

Hôm vừa rồi mình xem bộ phim Đèn Lồng Đỏ Treo Cao do Trương Nghệ Mưu đạo diễn, cảm thấy câu nói này rất đúng:

“Nếu anh diễn tốt, anh có thể lừa được người khác. Nếu anh diễn không tốt, anh chỉ có thể tự lừa được chính mình.”

Cuộc đời có nhiều thứ thật nực cười. Cho dù có phải khó khăn làm trái với lòng mình, diễn vở diễn cho trọn vai, thì con người vẫn phải làm. Ai có đủ dũng cảm mà sống thật với chính cảm xúc của mình. Hay tất cả chỉ là sự lừa dối lẫn nhau. Người khẩu Phật tâm xà hiển hiện khắp nơi. Mình có thực sự đủ nhẫn tâm, thủ đoạn để làm như vậy.

Rốt cuộc phải trải qua những gì mới có thể hạ mình xuống như vậy. Kẻ có thể hạ mình như vậy một là kẻ không có lòng tự tôn tự trọng, hai là kẻ vô cùng nham hiểm âm mưu, quyết dùng mọi thủ đoan để đạt được điều mình muốn. Thì ra đó là cách mà họ dùng để kiếm tiền, để níu giữ các mối quan hệ. Nhưng cái gì cũng vậy, nếu làm quá thì nó sẽ phản tác dụng. Người ta sẽ xem thường anh.

Mình vốn dĩ là một ngừoi thực tế, thực tế đến đau lòng. Do đó, cả phim cả truyện mình đều tìm xem và đọc những tác phẩm mang tính hiện thực cao nhất. Mình không tin truyện ngôn tình, càng cho rằng điện ảnh sướt mướt hàn Quốc đang đầu độc và làm giới trẻ hiểu sai về thực tế của tình yêu.

Đúng là mỗi người có một góc nhìn khác nhau về những sự việc. Cùng một sự việc,nhưng mỗi thời điểm quan niệm của mình lại khác. Lúc còn là sinh viên, ăn no mặc ấm, chỉ nghĩ đơn giản tình yêu là thứ khiến người ta thật đớn đau, khiến người ta không thể chịu đựng được. Giờ đi làm kiếm tiền rồi, cũng lâm vào những tháng ngày không đủ tiền mà ăn cơm, mới thấy không có tình thì vẫn sống được, nhưng không có tiền thì chỉ có chết. Quả thật, đồng tiền là một trong những thước đo chuẩn mực nhất của cuộc đời này.

Bạn không có tình, người ta chỉ thắc mắc rồi hỏi thăm cho qua. Nhưng bạn không có tiền, mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác. Họ sẽ khinh miệt và thậm chí xa lánh bạn. Họ sẽ dựa vào điểm yếu đó mà làm khổ bạn. Rồi bạn sẽ hiểu nếu như lâm vào hoàn cảnh không tiền bạn sẽ phải tủi nhục và cay đắng nhường nào. Có thể độc giả sẽ cho rằng tôi quá thực dụng. Nhưng như tôi đã nói, tôi thực tế đến đau lòng là vậy. Tôi muốn các bạn hãy bớt mộng mơ.

Tôi muốn các bạn hãy tỉnh lại và đừng chìm đắm vào những ngôn tình diễm lệ kia. Làm gì có một cô gái nghèo khổ ngốc nghếch cưới được con trai chủ tịch tập đoàn như trong phim. Ngoài đời, nếu không phải là một người phụ nữ thông minh sắc sảo và đầy bản lĩnh, phải có luôn cả học thức, phải đứng ngang hàng với họ. Không thì bạn cũng phải là ca sĩ, diễn viên, hoa hậu nổi tiếng nhất nhì showbiz. Bạn phải đem lại được giá trị gì đến cho họ, cho gia đình họ, cho tập đoàn kinh doanh của họ. Cuộc đời có qua có lại, làm sao người giàu có ở địa vị như thế có thể để mắt tới cô gái ngu ngốc được. Việc bạn cần làm đó chính là phải phấn đấu giành thật nhiều thành công cho mình, khi đó bạn sẽ ngang hàng và hãnh diện xứng đôi vừa lứa với họ.

Tình yêu, kiếm tiền tất cả đều là những cuộc chiến. Bác Hồ nói hạnh phúc là phải đấu tranh mới có được. Giờ tôi đã thấm thía câu nói ấy. Tất cả là một cuộc chiến. Từ chiến với bản thân mình cho đến chiến với người ngoài. Bạn phải luôn luôn là một chiến binh. Mọi quyết định của bạn bạn đều phải chịu trách nhiệm. Vì đó là cuộc đời bạn. Con người đứng trước sự việc xảy ra, một khi đã ra quyết định thì chớ nên hối hận. Có hối thì sự việc cũng đã xảy ra rồi.

Làm sao diễn cho tròn vai diễn cuộc đời.. Làm sao nhìn ra được đâu là bộ mặt thật ẩn dưới tất cả những vai diễn xung quanh ta ngoài kia?

 

Trinh Hoang

Bố mẹ nghe con nói được không?

Featured image: y ♪ fotodisignorina ♪ Felicia Violi

 

Bố mẹ…. Bố mẹ có biết con có rất nhiều thứ trong lòng con muốn bố mẹ nghe được không? Nhưng thật sự quá khó, con không biết phải bắt đầu như nào. Con sẽ bắt đầu như nào khi bố mẹ vẫn coi con là một đứa bé, con sẽ bắt đầu như nào khi bố mẹ vẫn cứ áp đặt mọi thứ vào cuộc sống của con và con sẽ bắt đầu như nào khi bố mẹ vẫn luôn đúng còn con thì luôn sai.

Có thể con chưa trưởng thành nhưng con đâu còn là đứa trẻ chỉ biết vâng lời và làm theo. Mọi thứ thay đổi rồi bố mẹ ạ… Thay đổi từ khi con được trải nghiệm, thay đổi từ khi con được vấp ngã, thay đổi từ khi con biết được đâu là cuộc sống thật sự của con. Dẫu vậy bố mẹ đâu có hiểu con, bố mẹ vẫn luôn vô tình biến con thành một đứa trẻ dù điều đó là vô lý, là đau khổ đối với con. Con biết bố mẹ muốn tốt cho con nhưng lại chẳng bao giờ quan tâm đến cái tốt đó có thừa không hay thậm chí là đang dần dần làm hại con.

Có bao giờ bố mẹ để ý đến cảm xúc của con, có bao giờ bố mẹ xem con cần gì, có bao giờ bố mẹ quan tâm xem con muốn trở thành ai? Nhưng không! Bố mẹ vẫn áp đặt, vẫn muốn con trở thành người mà bố mẹ muốn, như vậy liệu có phải tốt cho con hay bố mẹ đang từ từ giết chết tâm hồn, giết chết đam mê, giết chết cái cuộc sống đầy màu sắc của con mà nhốt con vào căn phòng ngột ngạt, không lỗi thoát. Như vậy đâu phải bố mẹ giúp con…

Bố mẹ không bao giờ đặt mình vào vị trí của con nhưng bố mẹ có biết con luôn nghĩ tới bố mẹ không? Nhiều đêm trắng con nghĩ liệu bố mẹ có buồn không, bố mẹ có cảm thấy xấu hổ với người khác không? Có lúc con nghĩ con nên làm gì để bố mẹ được vui? Lại có lúc con nghĩ không biết trong lòng bố mẹ có tâm sự gì hay có những lúc con cảm thấy buồn chỉ vì thấy bố mẹ mệt mỏi.

Nhưng… còn làm được gì, con đã cố gắng, cố gắng hết sức mình, cố gắng chỉ vì muốn làm bố mẹ cười, cố gẳng chỉ vì muốn bố mẹ được “mát mày mát mặt” với người ta. Con không thể bố mẹ ạ, có lẽ những thứ làm bố mẹ vui nằm ngoài khả năng của con, nó hoàn toàn đối nghịch với đam mê, đối nghịch với cuộc sống mà con muốn, nó không thể nào song hành cùng con được bởi đơn giản con chọn con đường mà lại không khớp với con đường bố mẹ vẽ ra cho con. Liệu có phải con bất hiếu không bố mẹ?

Thật sự con vẫn đang rối bời lắm bố mẹ, con thắc mắc tại sao chữ “Hiếu” và “Đam Mê” nó luôn đối nghịch vậy? Sống trên đời quan trọng nhất là “Hiếu” nhưng có phải luôn vâng lời bố mẹ, làm theo những điều bố mẹ bảo là “Hiếu”… Con nghĩ chắc không phải đâu, “Hiếu” là biết chăm sóc bộ mẹ khi về già, là không phải khiến bố mẹ lo lắng, là tự có cuộc sống tốt cho bản thân. Nếu “Hiếu” thực sự là như vậy thì con chỉ mong bố mẹ hãy yên tâm về con, còn sau này tuy không chắc chắn nhưng con tin rằng cuộc sống con sau này sẽ tốt và con sẽ bên cạnh bố mẹ khi bố mẹ già. Như vậy là con được chữ “Hiếu”. Nhưng để được chữ hiếu vẹn toàn ấy thì con phải có cuộc sống tốt, lúc ấy thì nó lại liên quan đến hai chữ “Đam Mê” bố mẹ à…

Làm sao con có thể sống tốt nếu con không được làm cái mình muốn, cái mình đam mê? Bố mẹ luôn lo lắng rằng đam mê ấy là viển vông, là hại cho bản thân nhưng con thấy nó đâu có như vậy? Nó không hề gây hại cho ai, lại chẳng khiến con của bố mẹ gặp nguy hiểm và hơn nữa có thể nó còn là thứ nuôi được con thì tại sao bố mẹ lại lo lắng về nó quá nhiều như vậy? Vả lại cuộc sống đâu phải chỉ có sống mỗi vì đam mê? Con vẫn ở ngoài kia, vẫn trải nghiệm, vẫn kiếm sống, kiếm sống để nuôi đam mê và bản thân bố mẹ ạ…

Nhưng sống vì đam mê cũng thú vị, cũng ý nghĩa lắm chứ bố mẹ. Thử hỏi bao nhiêu người ngoài kia khi về già cảm thấy hối tiếc khi không được làm điều mình muốn, không được thực hiện đam mê của bản thân họ, chắc rằng cuộc sống của họ thật vô nghĩa, sống cả đời làm bao nhiêu việc, thực hiên bao nhiêu thứ mà chẳng thể làm được việc họ muốn, thực hiện được thứ họ đam mê. Đối với con cuộc sống như vậy thực rất vô nghĩa, con hứa sẽ không bao giờ phải để bản thân hối tiếc như họ bởi con cũng đã từng như họ…

Con cũng muốn bố mẹ đọc được những dòng này những chắc khó bao giờ có thể. Nhưng thôi, viết được những dòng này con cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái hơn nhiều rồi. Nếu có thể con chỉ muốn bố mẹ và con sẽ hiểu nhau hơn, đừng coi con là đứa trẻ nữa bố mẹ.

Kevin Sickit