Nội dung
Có một lời chỉ trích về Bitcoin lặp đi lặp lại. Có lẽ bạn đã nghe rồi. “Bitcoin quá minh bạch. Ai cũng xem được blockchain. Ai cũng theo dõi được giao dịch. Nó là một công cụ giám sát.”
Mỗi lần nghe câu đó, tôi lại nghĩ: bạn đã chạm rất gần sự thật, nhưng vẫn còn rất xa.
Đúng, Bitcoin minh bạch đến tận gốc rễ. Mọi giao dịch. Mọi block. Mọi satoshi di chuyển từ địa chỉ này sang địa chỉ khác. Tất cả đều hiển thị. Có thể kiểm chứng. Và tồn tại vĩnh viễn. Và đó không phải lỗi. Đó là toàn bộ mục đích.
Chúng ta đã sống quá lâu trong một hệ thống tiền tệ được thiết kế dựa trên sự che mờ đến mức khi ai đó bật đèn lên, nhiều người giật mình. Họ tưởng ánh sáng là mối đe dọa. Nhưng vấn đề chưa bao giờ là ánh sáng. Vấn đề chính là bóng tối.
Hệ Thống Bạn Không Thể Nhìn Thấu
Hãy nghĩ về hệ thống tiền tệ bạn dùng mỗi ngày. Tiền pháp định fiat – đô la, euro, yên, bất cứ thứ gì chính phủ in ra. Giờ tự hỏi một câu đơn giản: bạn thực sự hiểu nó vận hành thế nào không?
Không phải kiểu hiểu mơ hồ. Mà hiểu thật sự. Ai quyết định tạo thêm bao nhiêu tiền? Quy tắc là gì? Có thể thay đổi không? Ai hưởng lợi khi nó thay đổi?
Nếu thành thật, câu trả lời có lẽ là không. Và đó không phải lỗi của bạn. Không ai dạy bạn. Cũng chẳng ai định dạy. Đó chính là thiết kế.
Tiền pháp định hoạt động trên nhiều tầng trừu tượng. Ngân hàng trung ương đặt chính sách sau cánh cửa đóng kín. Ngân hàng thương mại nhân tiền qua cho vay dự trữ một phần mà phần lớn dân chúng chưa từng nghe đến. Chính phủ thâm hụt ngân sách bằng cách tạo tiền mới rồi phủ lên bằng ngôn ngữ phức tạp đến mức nghe giống như ngoại ngữ. Hiệu ứng Cantillon đảm bảo những người gần máy in tiền nhất hưởng lợi đầu tiên, còn phần còn lại gánh chi phí qua lạm phát – thứ họ khó gọi tên, càng khó chống lại.
Và quy tắc là gì? Chúng thay đổi liên tục. Lãi suất xoay theo áp lực chính trị. Chính sách tiền tệ đổi hướng theo chu kỳ bầu cử. Nới lỏng định lượng xuất hiện, bơm hàng nghìn tỷ USD vào hệ thống rồi được gọi bằng cái tên “kích thích” thay vì điều nó thật sự là: chuyển sức mua từ người tiết kiệm sang người đã giàu.
Bạn không thể kiểm toán nó. Không thể xác minh nó. Thậm chí khó mô tả trọn vẹn vì chính sự phức tạp là công cụ kiểm soát.
Đó là cái hang.
Plato Đã Thấy Trước
Hơn hai nghìn năm trước, Plato kể về những tù nhân bị xích trong một hang động, mặt quay vào vách đá, nhìn những cái bóng do người phía sau chiếu lên và tin rằng đó là thực tại. Họ không biết mình đang bị đánh lừa vì họ chưa từng thấy điều gì khác.
Đó là tiền pháp định. Đó là hệ thống tài chính mà phần lớn chúng ta lớn lên cùng. Những cái bóng trên vách đá là các câu chuyện: lạm phát chỉ “tạm thời”, thâm hụt không đáng lo, chuyên gia đang kiểm soát tình hình, hãy tin vào các thể chế. Và chúng ta nhìn những cái bóng ấy suốt đời, nhầm chúng với sự thật, vì chẳng ai từng chỉ cho ta thấy cửa hang.
Bitcoin là điều xảy ra khi ai đó tháo xiềng và xoay bạn về phía ánh sáng.
Và có một chi tiết trong ẩn dụ của Plato mà ít người nhắc tới: khi tù nhân lần đầu nhìn thấy ánh sáng, nó đau. Nó chói lòa. Nó khiến phương hướng đảo lộn. Phản xạ đầu tiên là quay lại với những cái bóng, bởi ít nhất chúng quen thuộc. Ít nhất chúng từng “hợp lý”.
Đó chính là phản ứng khi con người lần đầu chạm vào tính minh bạch triệt để của Bitcoin. Họ lùi lại. “Quá công khai. Quá phơi bày. Tôi không muốn ai thấy giao dịch của mình.” Họ nhầm ánh sáng với hiểm họa, bởi họ đã sống cả đời trong bóng tối.
Minh Bạch Như Một Cỗ Máy Niềm Tin
Hãy nói cụ thể xem tính minh bạch của Bitcoin thật sự có nghĩa gì trong thực tế.
Cứ mỗi mười phút, một block mới được thêm vào blockchain. Mỗi block chứa một tập hợp giao dịch. Mỗi giao dịch được xác minh bằng mật mã bởi một mạng lưới node phi tập trung trải rộng khắp hành tinh. Không một cá nhân hay tổ chức nào kiểm soát quá trình đó. Không có ủy ban nào họp kín để quyết định điều gì được ghi vào sổ cái. Luật là luật. Và những luật ấy được viết trong mã nguồn mở – bất kỳ ai cũng có thể đọc, xác minh và kiểm toán.
Chỉ có 21 triệu bitcoin. Không phải vì ai hứa. Không phải vì văn bản chính sách nói vậy. Mà vì toán học nói vậy. Và toán học không đổi ý sau bầu cử. Không có “DAO”, không có “dân chủ”.
Bây giờ là phần mà đa số mọi người bỏ lỡ – phần khiến Bitcoin khác biệt ở tầng bản chất so với mọi hệ thống tiền tệ từng tồn tại trước đó: Bitcoin tồn tại càng lâu, nó càng đáng tin.
Hãy nghĩ về điều đó một giây. Trong thế giới fiat, tiền tệ càng lâu đời càng suy thoái. Mỗi năm mua được ít hơn. Mỗi chính sách mới thêm bất định. Cứu trợ, khẩn cấp, biện pháp tạm thời – rồi trở thành vĩnh viễn. Tiền pháp định không già đi một cách êm đềm. Chúng mục ruỗng dần theo thời gian.
Bitcoin thì ngược lại. Mỗi block thêm vào là thêm dữ liệu, thêm bằng chứng hệ thống vận hành đúng như mô tả. Blockchain là hồ sơ kinh tế có trật tự và đậm đặc thông tin nhất từng tồn tại. Mỗi block giảm entropy. Tăng khả năng dự đoán. Tăng khả năng kiểm chứng. Tăng niềm tin.
Đây là hệ thống mạnh dần theo thời gian. Không yếu đi. Không ngày càng trừu tượng. Không lệ thuộc thêm vào những lời hứa của con người. Mạnh hơn. Đặc hơn. Chân thực hơn.
Lật Ngược Vấn Đề Quyền Riêng Tư
Giờ hãy đề cập tới con voi trong phòng, bởi lời phê phán về quyền riêng tư xứng đáng được trả lời nghiêm túc, không phải gạt đi cho xong.
“Bitcoin không có quyền riêng tư.”
Bạn sẽ nghe điều này từ những người có vẻ thật sự lo ngại về giám sát, và cũng từ những người chỉ cần một cái cớ để phủ nhận tất cả. Vậy nên hãy nói cho rõ ràng: thực chất chuyện gì đang diễn ra?
Bitcoin là giả danh, “pseudonymous” (TD: khác với “anonymous”). Giao dịch hiển thị nhưng gắn với địa chỉ, không phải tên. Blockchain không ghi “Anh A gửi 0.1 BTC cho bạn”. Nó ghi một chuỗi ký tự gửi giá trị đến chuỗi ký tự khác. Liên kết đến danh tính thật nằm ở tầng khác – nơi bạn phải chủ động bảo vệ.
Và điều đó là tốt.
Vì đây là điều mà phe “Bitcoin không có quyền riêng tư” dường như luôn quên nhắc đến: tài khoản ngân hàng của bạn cũng chẳng hề riêng tư.
Ngân hàng biết mọi thứ. Mọi giao dịch. Mọi khoản lương. Mọi lần quẹt thẻ. Họ biết bạn ăn ở đâu, mua sắm chỗ nào, đi lại ra sao. Và họ chia sẻ những dữ liệu đó – với chính phủ, với các công ty môi giới dữ liệu, với đối tác, với bất kỳ ai mà điều khoản sử dụng cho phép. Những điều khoản mà bạn chắc chắn không đọc, và dù có đọc cũng chẳng thể thương lượng.
Khác biệt là gì? Với ngân hàng, người khác kiểm soát dữ liệu của bạn và sử dụng chúng với mục đích có lợi cho họ. Với Bitcoin, bạn kiểm soát và chịu trách nhiệm bảo vệ nó. Đó không phải là một điểm yếu của Bitcoin. Đó là một sự chuyển dịch quyền lực nền tảng.
Trong hệ thống tiền pháp định, quyền riêng tư là một ảo tưởng được duy trì bởi những thể chế hưởng lợi từ việc bạn đừng nhìn quá kỹ.
Trong Bitcoin, quyền riêng tư là một thực hành – do chính bạn, với tư cách cá nhân, gìn giữ bằng những công cụ và quyết định nằm trọn trong tay mình. CoinJoin, Lightning Network, quản lý địa chỉ cẩn trọng – đó không phải là những giải pháp vá víu cho một hệ thống lỗi mà là đặc tính của một hệ thống đặt trách nhiệm đúng chỗ: nơi người có nhiều thứ để mất nhất chính là người nắm quyền. Bạn.
Đó là một khuôn mẫu lặp lại xuyên suốt mọi thứ trong Bitcoin. Sẽ không có ai làm thay bạn. Không ai giữ khóa cho bạn, bảo vệ quyền riêng tư cho bạn, hay xác minh giao dịch thay bạn – trừ khi bạn chấp nhận đưa trở lại chính những mối phụ thuộc niềm tin mà Bitcoin được sinh ra để loại bỏ.
Toàn bộ cốt lõi nằm ở chỗ bạn có thể tự làm.
Toàn bộ cốt lõi nằm ở quyền tự chủ.
Chất Thức Thần Kinh Tế
Có lý do khiến những người rơi xuống “hang thỏ” Bitcoin thường mô tả nó như một sự tỉnh thức. Tôi không nói theo kiểu mơ hồ hay né tránh thực tại. Tôi nói theo nghĩa rất cụ thể: nó thay đổi cách bạn nhìn thế giới.
Khi bạn thật sự hiểu tiền là gì, nó làm gì, nó định hình hành vi ra sao, và cách nó đã bị vũ khí hóa như một công cụ kiểm soát suốt nhiều thế kỷ, một sự dịch chuyển xảy ra. Bạn bắt đầu thấy những vòng lặp khai thác ở khắp nơi. Bạn nhận ra hệ thống được thiết kế để giữ bạn trên chiếc máy chạy bộ vô tận – kiếm thứ tiền mất giá dần trong khi giá tài sản leo lên ngay ngoài tầm với. Bạn bắt đầu đặt câu hỏi cho những điều trước đây chưa từng nghĩ tới.
Bitcoin làm điều đó với con người. Nó mở rộng cách bạn hiểu thực tại – không bằng cách tạo thêm ảo giác, mà bằng cách bóc đi một ảo giác.
Vì thế tôi gọi nó là một “chất thức thần” kinh tế. Không phải vì nó bóp méo nhận thức, mà vì nó làm rõ nhận thức. Một trải nghiệm chất thức thần thực sự không thêm vào thứ không tồn tại. Nó gỡ bỏ những bộ lọc bạn không biết mình đang mang. Nó phơi bày điều vốn luôn ở đó. Và khi quay trở lại, bạn không thể “chưa từng thấy”.
Bitcoin cũng vậy với tiền. Khi bạn hiểu tiền pháp định là một cơ chế kiểm soát, khi bạn nhận ra lạm phát là một loại thuế ẩn, khi bạn thấy toàn bộ hệ thống tài chính được thiết kế để rút giá trị từ những người không hiểu nó và chuyển về phía những người hiểu nó, bạn không thể quay về trạng thái vô thức trước đó. Những cái bóng trên tường không còn giống thực tại nữa. Chúng lộ diện đúng bản chất: những hình chiếu do những người hưởng lợi từ bóng tối tạo ra.
Và điều đẹp đẽ nằm ở đây: Bitcoin không chỉ cho bạn thấy cái hang. Nó trao cho bạn lối ra.
Ánh Sáng Phơi Bày Điều Bóng Tối Che Giấu
Mọi hệ thống muốn kiểm soát con người đều dựa trên cùng một bộ công cụ: che mờ, trừu tượng hóa và đẩy trách nhiệm sang người khác.
Che mờ – biến luật lệ thành mê cung phức tạp đến mức chẳng ai theo kịp. Bao nhiêu người thật sự hiểu cơ chế reverse repo của Cục Dự trữ Liên bang hoạt động ra sao? Bao nhiêu người có thể giải thích điều gì xảy ra với cung tiền khi Treasury General Account được rút xuống? Đây không phải câu hỏi học thuật xa vời. Chúng tác động trực tiếp đến sức mua của từng đồng tiền trong túi bạn. Thế nhưng chúng bị chôn vùi dưới tầng tầng thuật ngữ và cấu trúc rối rắm, nghe như một thứ ngôn ngữ xa lạ.
Trừu tượng hóa – đặt càng nhiều lớp đệm càng tốt giữa con người và thực tại. Bạn không thấy tiền được in thêm. Bạn thấy “nới lỏng định lượng”. Bạn không thấy tiền tiết kiệm của mình bị bào mòn. Bạn thấy “mục tiêu lạm phát vừa phải”. Bạn không thấy chuyển giao tài sản. Bạn thấy “kích thích kinh tế”. Ngôn ngữ trở thành công cụ kiểm soát, khiến hành vi rút rỉa trông như điều vô hại.
Đẩy trách nhiệm – thuyết phục mọi người rằng đã có ai đó khác lo liệu rồi. Người thông minh hơn. Người có chức danh. Người mặc vest. Hãy tin chuyên gia. Hãy tin thể chế. Hãy tin kế hoạch. Trong khi đó, chính những chuyên gia và thể chế ấy hoạt động với mức trách nhiệm giải trình gần như bằng không, đưa ra quyết định ảnh hưởng đến hàng tỷ người dựa trên các mô hình từng thất bại lặp đi lặp lại trong lịch sử.
Bitcoin phá vỡ cả ba.
Không thể che mờ vì từng dòng mã đều công khai. Không thể trừu tượng hóa vì mọi giao dịch đều được ghi trên sổ cái công cộng mà ai cũng có thể kiểm chứng. Và nó không cho phép bạn đẩy trách nhiệm đi đâu cả, bởi chẳng có ai để đẩy. Không có CEO của Bitcoin. Không có tổng đài chăm sóc khách hàng. Không có quỹ cứu trợ. Chỉ có giao thức, toán học và bạn.
Điều đó đáng sợ nếu bạn đã sống cả đời trong hang. Và giải phóng nếu bạn sẵn sàng bước ra ngoài.
Tại Sao Công Nghệ Quan Trọng Nhất Nên Là Thứ Minh Bạch Nhất?
Để tôi hỏi bạn một điều – một điều đáng lẽ nên khiến bạn bận tâm nhiều hơn mức bạn đang bận tâm.
Tiền là một nửa của mọi trao đổi giá trị trên hành tinh này. Khi bạn làm việc, bạn đổi thời gian và năng lượng lấy tiền. Khi bạn mua thực phẩm, nhà ở, giáo dục, y tế, bạn đổi tiền lấy những thứ giữ bạn sống và trao ý nghĩa cho đời sống của bạn. Tiền là trung gian của gần như mọi giao dịch quan trọng.
Có thể nói, đó là công nghệ quan trọng nhất thế giới. Công nghệ duy nhất mà mọi người buộc phải dùng mỗi ngày, dù họ hiểu nó hay không.
Vậy vì sao nó lại là thứ ít minh bạch nhất?
Vì sao một nhóm nhỏ được quyền kiểm soát nó? Vì sao luật lệ bị giấu sau những bức tường thể chế? Vì sao việc tạo ra tiền mới – hành động kinh tế có sức ảnh hưởng lớn nhất mà một chính phủ có thể thực hiện – lại diễn ra trong khi phần lớn dân chúng thậm chí không biết nó vừa xảy ra?
Chẳng phải công nghệ nằm ở trung tâm mọi trao đổi của nhân loại nên là thứ ai cũng có thể kiểm chứng sao? Chẳng phải đó nên là thứ không thể bị thao túng âm thầm, bị bào mòn lặng lẽ, hay bị tái cấu trúc một cách tiện lợi mỗi khi người nắm quyền đặt cược sai lầm sao?
Bitcoin trả lời: có.
Và nó không chỉ nói suông. Nó cưỡng chế điều đó. Bằng toán học. Bằng mã nguồn. Bằng một mạng lưới phi tập trung không quan tâm chính trị, quyền lực hay danh vị.
Minh bạch không phải khiếm khuyết.
Minh bạch chính là cuộc cách mạng.
Bước Ra Khỏi Hang
Nếu bạn đang đọc đến đây và cảm thấy có điều gì đó đang khớp lại, nếu bạn bắt đầu nhìn những cái bóng đúng với bản chất của chúng, hãy biết rằng cảm giác ấy hoàn toàn bình thường. Nó khiến bạn choáng váng. Nó có thể khiến bạn cô độc. Những người vẫn còn trong hang sẽ không hiểu vì sao bạn nheo mắt trước ánh sáng, và có người còn cố kéo bạn trở lại bóng tối quen thuộc.
Nhưng Bitcoin không biến mất. Cứ mỗi mười phút, một block mới lại được thêm vào. Thêm sự thật. Thêm xác minh. Thêm ánh sáng.
Nó tồn tại càng lâu, ánh sáng càng mạnh. Càng nhiều người được soi rọi. Càng khó để những kẻ tạo bóng duy trì ảo ảnh.
Bạn không cần hiểu mọi thứ ngay lập tức. Bạn không cần dốc toàn bộ vào ngày mai. Nhưng khi bạn đã bắt đầu nhìn thấy ánh sáng, bạn có trách nhiệm với chính mình là tiếp tục bước về phía nó.
Bởi cái hang chưa từng là nhà bạn.
Nó chỉ là điều duy nhất bạn từng biết.
Và giờ bạn biết thêm một điều khác.
Tác giả: Bram Kanstein
Biên dịch: Prana



