Anh ta có một món đặc sản của riêng mình - sự nhây, lầy và bựa. Điều này tạo nên nét cá tính không thể lẫn đi đâu được của gã anh hùng quái đản Deadpool. Anh ta nói nhiều, chửi tục vô biên, không chỉ chơi xàm mà còn chơi bẩn. Và hơn cả, anh ta coi toàn bộ thế giới như một trò đùa. Gã anh hùng này phải tên là Deadtroll mới đúng.
Cứ tiếp tục theo chuỗi thức ăn như vậy, ta có thể thấy toàn bộ đời sống của thiên nhiên là một sự vay trả liên hoàn và cân bằng một cách hoàn hảo. Vì không sở hữu nên tự nhiên chỉ tiêu thụ vừa đủ những gì chúng cần và trao trả lại tất cả những gì chúng có.
Không có gì vui mừng và hạnh phúc hơn khi Triết Học Đường Phố nhận được nhiều sự tin yêu và ủng hộ của mọi người đến vậy. Chúng tôi đã từng nghĩ rằng sự trở lại này là không thể vì hai năm im lặng là một thời gian khá dài. Sự trở lại này quả thực là một phép màu. Mỗi lời chúc mừng, động viên, chia sẻ yêu thương của anh em bè bạn đều là những động lực to lớn để Triết Học Đường Phố vực dậy từ đốm lửa đang sắp lụi tàn. Đối với chúng tôi, mọi người không chỉ là bạn, mà còn là gia đình, là ân nhân. Từ sâu trong lòng mình chúng tôi xin bày tỏ lòng biết ơn đến tất cả anh em bè bạn xa gần.
Thượng đế tạo nên con người và trao ban điều quý giá nhất cho con người đó chính là sự tự do, và tình yêu. Người trao cho con người sự tự do để tìm hướng đi riêng cho mình, tự do để khám phá những điều tốt đẹp, tự do để sáng tạo và để thả mình vào những điều bạn chưa bao giờ được trải nghiệm.
Người ta có thể tin vào những gì mà truyền thông trong nước đang nói về Hội thánh Đức Chúa Trời, tuy nhiên việc các phương tiện thông tin liên tục công kích một tôn giáo là một việc không hợp với đạo đức truyền thông cho lắm. Việc của truyền thông là đưa tin chứ không phải phán xét.
Nó vốn không lãng mạn như tranh, có khi nó đen tối, u ám và khắc nghiệt. Nhưng cuộc sống vốn là như thế: Muôn hình, muôn vẻ và muôn màu. Nó trở nên đen tối để dạy ta bài học về hy vọng. Nó trở nên u ám để dạy ta bài học về nhìn nhận. Nó trở nên khắc nghiệt để dạy ta bài học về sự kiên trì và lòng nhẫn nại. Nó cũng có thể trở nên cay đắng để dạy ta bài học về sự trân trọng và biết ơn. Dĩ nhiên, cuộc sống không bao giờ dừng lại, nó vẫn tiếp diễn và không chờ đợi ai. Nó im lặng và âm thầm, nhưng đôi lúc lại cuộn trào dữ dội và mạnh mẽ. Nó cho ta thấy được chân lý vĩnh cửu về sự thay đổi và vận động không ngừng của thực tại. Một sự thật không bao giờ thay đổi chính là sự đổi thay. Không ai có thể lường biết trước được.
Đây không phải là một cuốn sách "phản động". Chữ "nhà nước" ở đây là đang có ý nói về mọi mô hình nhà nước khắp thế giới, không phải chỉ riêng nhà nước VN.
Làm cha làm mẹ khó lắm, vì chúng ta không chỉ chăm sóc con cái về thể xác, mà còn cả về tinh thần. Thầy cô giáo ở trường học, họ chỉ có thể truyền đạt kiến thức hàn lâm và có ảnh hưởng về sự hình thành nhân cách một mức nào đó lên con cái ta. Còn cha mẹ lại truyền đạt sự hiểu biết và gây ảnh hưởng lên nhân cách con cái hầu như suốt cuộc đời.
Tôi tự hỏi tại sao người ta không có những khoá học dạy cho các cặp vợ chồng cách làm cha làm mẹ? Tại sao chúng ta không có những bài kiểm tra, để bất kỳ ai muốn sinh con đều phải vượt qua thì mới chấp nhận cho làm cha làm mẹ?
Đọc những dòng tâm tư của Linda ta chợt thấy rằng mình cũng đã từng có những phút giây như vậy: Đơn độc, hoang mang, dằn vặt, bất an và bị choáng ngợp. Nhưng chính nhờ việc trải nghiệm những trạng thái đó, người phụ nữ này có thể nhận ra chính xác hành động nào của mình là đúng đắn, vì nó sẽ mang lại cho cô cảm giác về sự bình an trong tâm hồn. Đây chính là điều thú vị nhất tôi thấy được ở trong cuốn sách này khi cuộc hành trình trưởng thành của con người được gây dựng dựa trên bản chất nhị nguyên (hay cá nhân tôi vẫn gọi là “quy tắc phần bù”) Linda ngoại tình rồi sau đó nhận ra tình yêu thương vô bờ của người chồng dành cho mình. Cô trải qua sự nhạt nhẽo đơn điệu để tìm lại được cảm giác đam mê nồng nhiệt. Cô đánh mất điểm trụ vào cuộc sống để biết cách bám rễ vào nó sâu hơn bao giờ hết.