trẻ con- Trang 2

31 March, 2014

Đứa trẻ bên trong mỗi người không bao giờ chết

Cuộc sống của chúng ta không biết đã trở nên nghiêm túc, căng thẳng từ bao giờ. Chúng ta mệt mỏi vì làm việc chúng ta nghĩ rằng mình thích, nếu thực sự thích thì ta không thấy mệt mỏi đâu. Vấn đề là ta không dám dành một phần trong con người mình để nuôi sống đứa trẻ ở bên trong, không dám dành một phần thời gian để làm điều khiến chúng ta vui. Chúng ta bận rộn, bận rộn và bận rộn rồi tự hào vì chúng ta đang bận rộn lắm không có dư hơi làm…
19 March, 2014

Khi nào ta trưởng thành…

Có những người cứ vội vàng hối hả Nghĩ mình đã lớn nên cứ ngồi một chỗ mà đánh giá chuyện đời Dùng con mắt chưa từng trải để phán xét mọi người Mà chưa bao giờ thử đặt mình vào vị trí của họ... Có những người lớn mãi nhìn đời bằng đôi mắt méo mó Chưa bao giờ hiểu cuộc sống khắc nghiệt ra sao Nhưng lại khuyên bảo người khác phải làm thế nào Có biết đâu chính mình mới là người lạc lối...…
9 February, 2014

Đừng quên ước mơ ban đầu của bạn!

Người lớn, đưa chúng ta về với con đường mà họ cho là đúng đắn, đưa chúng ta về với con đường của họ, con đường của những lối mòn, không có tư duy và bứt phá, luôn sợ hãi và không dám đưa lên những thử thách để khẳng định bản thân. Họ nói với chúng ta rằng sự lựa chọn của chúng ta sẽ chẳng đi đến đâu cả, ước mơ không phải là thứ có thể nuôi sống được chúng ta.…
29 December, 2013

Cho tôi một vé đi tuổi thơ ngỗ nghịch

Bố mẹ chẳng bao giờ thích tôi chơi với Huyền Chip, kể cả khi cô ấy còn chưa nổi tiếng. Bố tôi gọi kiểu đi lông bông mà chẳng học hành gì như cô ấy là “không bình thường”, tất cả những người muốn đi như thế là “người bất bình thường”. Thành ra đến lúc đi sang Kenya rồi tôi cũng chưa kể với bố mẹ rằng “con cũng định lông bông như thế” (chả biết khi nghe về ý định mua ngựa của tôi, bố mẹ sẽ nghĩ sao nữa.)…
24 October, 2013

Khu Vườn Mùa Hạ – Chẳng có ngày hè nào oi nồng, với tuổi thơ mát xanh….

Như là ẩn dụ về những bông cúc cánh bướm bướng bỉnh sống qua cơn bão tràn, sự sống trong "Khu vườn mùa hạ" không hề dễ dàng, mà là cả một sự hồi sinh. Nếu như ở Trang viên Cây Dương, một bà lão gần đất xa trời dùng "chiêu" để vực dậy tinh thần cô bé con u uẩn, thì ngược lại, khu vườn cúc cánh bướm mà ba cậu bé Yamashita, Wakabe, Kiyama trồng đã làm sống dậy một căn nhà, một nấm mồ tự dựng để ngăn cách với thế giới chung quanh.…
11 October, 2013

Khi ta bé, khi ta lớn

Cuộc sống này cần những hoài niệm, chút sâu sắc vừa đủ, chút nhạy cảm, chút đa chiều, chút điềm tĩnh, chút an nhiên để trang trí…Chúng ta không thể cứ lạc quan hay nhí nha nhí nhố mãi như trẻ em được, không thể được. Hãy để ý, trẻ em không nhạy cảm hoặc một số rất hiếm có phẩm chất này. Tượng tự như thế, trẻ em không sâu sắc, chỉ cần là ba mẹ nó không nói ra, nó sẽ không thể biết ba mẹ nó có chuyện buồn, nó có thể đùa giỡn khi ba mẹ…
28 September, 2013

Gửi con yêu tương lai của mẹ

Đầu tiên mẹ sẽ dạy con cách yêu thương gia đình và mọi người. Tình cảm vốn là thứ có giá trị nhất đối với con người. Con phải học được cách quan tâm và chăm sóc những người xung quanh, đầu tiên là ba mẹ, ông bà nội, ông bà ngoại,…Mỗi hè, mẹ sẽ đưa con về nhà ngoại, về để cảm nhận cái cuộc sống thanh bình và đầm ấm ở đó, để con có được một cái tuổi thơ đúng nghĩa, mẹ sẽ để con ở chơi với ông bà ngoại, sẽ để con được nói chuyện…
5 September, 2013

Hãy cho nhau những dấu cộng trong cuộc đời mỗi người – Phần 3

- Về đâu đây em ? Câu hỏi của người lái taxi tự dưng làm gã bối rối. Ừ, mình về đâu ? Trong hình dung của gã chỉ là một rạp hát và một con dốc. Cũng may, thành phố nhỏ bé, rạp hát thì ít nên người tài xế không cần chỉ dẫn nhiều. Có điều, quanh rạp hát có năm con dốc. Thế là bác tài đổ hết cả năm con dốc lần lượt mười bốn lần, thì gã mới nhận ra nơi gã cần tìm.…
29 August, 2013

Khu rừng không có ngày mai

Tặng một người bạn đặc biệt của tôi, một người bạn nhắc cho tôi nhớ rằng mình đang là và vẫn nên là đứa trẻ. Ở một nơi vô cùng xa xôi, xa tới mức không ai biết đó là đâu, cũng không ai biết đó là điểm bắt đầu hay kết thúc của vũ trụ… có một hành tinh nhỏ, chỉ nhỏ như một khu rừng bạt ngàn hoa lá mà thôi. Đó là nơi lưu giữ tất cả những bông hoa tuyệt đẹp nhất của toàn bộ các dải thiên hà và hương thơm của chúng tràn ngập…
24 August, 2013

Nói với con trai chuẩn bị vào lớp một

Mẹ không nghĩ là lớp Một sẽ quá ghê gớm, vì mẹ không bắt con phải viết chữ đẹp như vở mẫu. Mẹ cũng không bắt con phải là học sinh giỏi nhất lớp,nhất khối, hay nhất trường. Mẹ không kỳ vọng con sẽ làm lớp trưởng, tổ trưởng hay liên đội trưởng như mẹ ngày xưa. Con biết không, áp lực trở thành người số một, người dẫn đầu, đã lấy đi hết tuổi thơ của mẹ…

FOLLOW US

TÁC GIẢ TOP