Tâm Sự- Trang 45

22 September, 2013

Men tình rất dễ… say

Từ bỏ một tình yêu mù quáng cũng giống như một người say đang cố giữ vững những bước chân của mình. Nghiêng ngả dữ lắm rồi, mà vẫn phải ráng dùng một chút ý thức còn sót lại kéo mình đứng thẳng lên. Đứng thẳng liêu xiêu. Rồi mỗi bước lại cứ lừng khừng, xiêu vẹo, chông chênh. Say đấy, mà vẫn biết sợ, sợ không gồng mình cho tỉnh táo thì lại bị té...vào cơn say.…
21 September, 2013

Đôi khi nên cần một định nghĩa – tình yêu cũng vậy…

Là một sự can đảm lớn nhất từng thực hiện. Cũng là việc cần ít nỗ lực nhất. Bởi đơn giản, mọi thứ tự nhiên diễn ra theo một cách chẳng ai ngờ đến. Là niềm hạnh phúc do bản thân tạo ra và tự quyền quyết định. Là một trải nghiệm nhất thiết phải có ít nhất một lần trong đời người. Một chuyến đi ngẫu hứng cần thực hiện. Một hành trình thú vị không nên bỏ qua. Là có thể đặt bút viết ngay những dòng này mà không cần suy nghĩ mình đang viết những gì.…
21 September, 2013

Liệu bạn có dám mở lòng mình khi yêu thương gõ cửa?

Có những người vì quá tổn thương mà chẳng cách nào mở lòng mình thêm nữa. Có lẽ giống như những người trên đó, họ cũng sợ, họ sợ nếu bị tổn thương thêm lần nữa, họ sẽ chẳng có cách nào mà tiếp tục. Có lẽ họ rất sợ, nhưng cũng thất vọng bởi chẳng ai có đủ kiên trì để chạm sâu vào vết thương đang lở loét trong lòng mà hàn gắn, chẳng ai đủ kiên trì tới khi những vết thương ấy lành lặn hoặc giả lên da non, có lẽ người đủ kiên trì vẫn…
21 September, 2013

Giọt cà phê rơi yên ả

Sáng nay đến quán, việc đầu tiên là pha một phin to cà phê vừa đủ cho đợt khách buổi sáng. Hương cà phê bay ngào ngạt. Rồi lại đi đốt tinh dầu oải hương và đi tưới vài cái cây xanh ở trong góc quán. Nhẩn nha ngồi ăn sáng đọc sách và đợi những người khách đầu tiên. Những ngày này, mọi thứ dường như đang trôi rất chậm, rất yên như ngôi quán nhỏ này. Những khách ngồi trong quán dường như cũng hòa lẫn vào bầu không khí lặng lẽ của quán. Để cho dòng thời…
21 September, 2013

Những chuyện tình dang dở…

14 năm trước, cô yêu anh. Nhưng với bản tính hồn nhiên vô tư thời trẻ, cô chỉ nhìn anh từ xa và thầm ngưỡng mộ. Họ chỉ gặp nhau đúng 3 lần và nói với nhau vài câu chuyện bâng quơ. Anh lạnh lùng và trầm lắng. Cô chỉ nghĩ anh đơn giản là không để mắt đến mình. Cô giữ anh ở một góc rất sâu trong tim ...và kết hôn với người cô thương, rời xa làng quê cũ.…
21 September, 2013

Thích đường hay vị ngọt của đường?!

Một anh bạn của mình từng hỏi: “em thích đường hay vị ngọt của đường”. Nó là một câu kiểu như "con gà có trước hay quả trứng có trước" vậy đó... Lúc ấy đơn giản mình chỉ nghĩ: nếu thích vị ngọt của đường, mình có thể ăn món khác có gần hoàn toàn như thế. Thích đường là thích…đường, chỉ đơn giản vậy thôi. Lựa chọn của mình khi ấy: thích đường. Vì mình đã từng nghĩ, kiên định là 1 điều cần thiết cho đam mê. Đó mới là sự lựa chọn thật tâm chứ không phải…
20 September, 2013

Bản chất thật sự của con người là gì?

Người Do Thái có kể lại câu truyện có thật về chiếc hộp ma quỷ Dibbuk, rằng ai mở nó ra thì sẽ bị thực thể đen tối bên trong nó ám chết. Thực ra cái hộp là cách ẩn dụ của cuộc sống. Bên trong mỗi con người đều có ma quỷ của riêng mình, mọi thứ sẽ tốt nếu bạn không bao giờ giải phóng nó ra. Nhưng khi có môi trường xã hội tác động vào, kẻ làm người trở nên tuyệt vọng và buông lơi tay việc với "chiếc hộp", và rồi giải phóng con quỷ…
20 September, 2013

Sau YÊU còn có CHIA TAY

Tình yêu đầu tiên. Đó là thứ tình yêu đẹp nhất, khó quên nhất nhưng lại cũng dễ tan vỡ nhất. Bởi vì chúng ta trải qua lần đầu tiên nên cứ nghĩ rằng, cứ mong rằng đó là những điều đẹp đẽ nhất, hạnh phúc nhất và duy nhất. Và dễ tan vỡ cũng bởi vì đó là lần đầu tiên. Những sai lầm vì chưa từng biết phải đối mặt thế nào, những nông nổi vì chưa từng biết phải cư xử ra sao, những vụng về vì chưa từng trải nghiệm...Vậy là đành để tình yêu ra…
20 September, 2013

Khi tôi suy nghĩ về cái chết

Có những ngày tôi cảm thấy cuộc sống này vô vị, có những khi lơ lững ở cái trạng thái lưng chừng để tự hỏi "rốt cuộc mình sống trong cái cuộc đời này để làm gì, ngày cứ trôi qua ngày, mình nhìn điều gì phía trước để tiếp tục bước đến?” Có những lúc những điều phía trước mù mờ khiến Tôi lạc lõng và mất phương hướng. Cảm giác uể oải với cuộc sống. Thực chất thì không phải không nhìn ra điều gì đang hướng tới, thực chất thì đó là những lúc cố tình không…
19 September, 2013

“Mẹ ơi đợi con về ăn Tết Đoàn viên muộn nhé!”

Dù năm nay lại là một năm nữa đón trung thu xa quê nhưng lòng tôi vẫn luôn hướng về ngôi nhà nhỏ có gia đình thân yêu của mình. Chợt nhận ra công danh, sự nghiệp, tiền bạc, của cải…tất cả đều phù phiếm và dễ dàng tan biến, duy chỉ có gia đình là sẽ mãi ở đó, bên ta mỗi lúc ta đứng trên đỉnh vinh quang hay rơi xuống đáy địa ngục thất bại. Thế rồi tôi dừng hết những việc đang còn dang dở, bắt chuyến xe Hà Nội - Quảng Ninh cuối cùng và…
1 43 44 45 46 47 53

FOLLOW US

TÁC GIẢ TOP