14.4 C
Da Lat
Thứ Tư, 25 Tháng 3, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 98

Cô đơn là thách thức hay cơ hội để nhận ra chính mình?

0

“Nobody likes being alone that much. I don’t go out of my way to make friends, that’s all. It just leads to disappointment. ” ― Haruki Murakami, Norwegian Wood

Trong vài năm trở lại đây, tôi bắt đầu cảm thấy cô đơn, mỗi lúc một nhiều hơn. Tôi nhận ra điều đó khi có những chuyện bản thân không thể chia sẻ được với người khác bằng ngôn từ, hoặc khi cố gắng diễn đạt những gì mình trải nghiệm hay suy nghĩ thì tôi nhận về những sự dán nhãn, ngờ vực hoặc hiểu lầm.

Tôi thường hay viết nhật ký, viết thư, viết truyện chỉ để diễn đạt thế giới bên trong. Tôi đã từng thèm khát một người thấu hiểu mình, thấu hiểu những nỗi đau, những trăn trở, mơ ước, những nỗi sợ hãi, những sự lựa chọn. Họ sẽ lắng nghe và chấp nhận tất cả những gì tôi thể hiện mà không hề phán xét. Nhưng khi dần nhận ra rằng mình thật sự cô đơn, tôi đã thấy rất khó khăn để chấp nhận được điều đó vì bản thân đã luôn tin rằng sẽ có ít nhất một người đồng điệu về tâm hồn.

Không biết rằng ngoài kia có nhiều người cảm thấy cô đơn không, nhưng tôi cho rằng một người có nhu cầu kết nối ở những tầng tinh thần, xúc cảm, tư duy càng sâu thì càng dễ cảm thấy lẻ loi, lạc lõng vì chúng là những trải nghiệm trực tiếp của cá nhân, không ai khác có thể can dự được. Nó khó được đáp ứng hơn rất rất nhiều lần so với với nhu cầu tìm bạn chơi đá bóng cùng, tìm bạn học tiếng anh cùng, tìm bạn lượn phố cùng. Chưa kể những định kiến của xã hội, sự định hướng của truyền thông khiến con người dễ cảm thấy bị tách rời khỏi đồng loại nếu bản thân mang một sắc thái khác biệt với số đông, với những điều được khẳng định lặp lại trong cộng đồng là “lẽ thường” hay “đúng đắn.”

Dạo gần đây tôi dần nhận ra rằng cô đơn chỉ là cảm xúc, thái độ cá nhân khi ở trong sự một mình. Một mình không nhất thiết là ngồi thu lu hiu hắt ở giữa núi đồi mênh mông lạnh giá. Một mình này còn có ý là trải nghiệm những thứ khác với số đông, xuất hiện sự không ăn nhập, lạc loài, sự lệch sóng. Nó có thể mang nguyên nhân từ một chấn động tâm lý, sự chia cắt với người mình rất yêu thương, sự khác biệt về lối tư duy hay văn hóa, v.v… Một mình này cũng có thể là sự trải nghiệm chính mình. Và cô đơn là kết quả của việc không hài lòng với sự một mình, có nhu cầu kết nối với một (số) đối tượng nào đó khác nhưng không được. Trong khi một mình là hiện tượng khách quan, thì cô đơn là cảm giác cá nhân chủ quan.

Ví dụ khi buồn khổ chuyện gì đó, ta muốn có người tâm sự cùng, nhưng kéo hết danh bạ điện thoại mà không tìm được ai thích hợp, ta bỗng thấy nỗi cô đơn trải dài không sao đỡ nổi. Vậy việc ta một mình với câu chuyện buồn khổ ban đầu là khách quan, còn cảm giác lẻ loi trong hoàn cảnh không có ai chia sẻ là chủ quan. Tại trường hợp này, nhu cầu được người khác lắng nghe, kết nối, cảm thông hay khao khát hòa nhập với số đông chính là nguyên nhân tạo ra cảm giác cô đơn cho một người khi các điều kiện xung quanh không đủ đáp ứng.

Khi một người không còn nhìn ra bên ngoài, không còn muốn thế giới bên ngoài tương thích với mình hoặc muốn mình ăn khớp với nó, thậm chí không còn nhu cầu kết nối với ai khác, họ chỉ đơn giản nhận biết chính họ, sự hiện diện/tồn tại của bản thân và thực tại đang diễn ra, lúc đó, nỗi cô đơn không thể xuất hiện được, và thực tại một mình cũng không còn đáng quan tâm nữa. Đơn giản vì thực tại ấy được chấp nhận hoàn toàn nên nó tuôn chảy trong bình thản, không có đánh giá nào nảy sinh, không có ham muốn nào được khởi tạo nhằm mục đích thay đổi hiện tại nữa.

Xin chớ hiểu lầm rằng tôi đang mô tả sự cự tuyệt với thế giới hay đóng kín cửa tâm hồn với loài người. Tôi chỉ đang nói rằng sự kém hài lòng với hiện tại khiến một người sinh ra các ham muốn để sửa chữa các “khuyết điểm” của nó. Không còn muốn kết nối với người khác không có nghĩa là thu mình lại trong vỏ ốc, ai tới gần thì xù lông nhím lên phản kháng. Ở đây, không còn muốn kết nối với người khác có nghĩa là không nảy sinh ý định kéo người khác về gần mình, hay đẩy mình về phía họ – tự thân không gồng ép, hay dùng tới bất kỳ nỗ lực nào cả. Đó là trạng thái chấp nhận tự nhiên là tiền đề cho việc tương tác tự nhiên.

Ví dụ bạn thích ăn cam trong khi cả lớp thích ăn táo. Bạn bị cả lớp tẩy chay không chơi cùng. Khi ấy, so với cả lớp, bạn một mình với sở thích ăn cam. Nhưng bạn không nhất thiết phải cảm thấy tủi thân vì không có ai giống mình, và cũng không nhất thiết phải chấp nhận mình là nạn nhân của sự xa lánh. Đó đơn giản là sự khác biệt. Cảm thấy muốn tránh xa kẻ lạc loài là lựa chọn của cả lớp, cảm thấy cô đơn, đau khổ là lựa chọn của bạn. Cả hai đều là những dạng phản kháng.

Đôi khi một người đi vào trải nghiệm những trạng thái tâm lý hay tư duy khác biệt thì dễ dàng cảm thấy lạc lõng với thế giới xung quanh. Vì ở thế giới bên trong, chỉ có duy nhất một mình người đó chạm tới, không ai có thể đồng hành cùng được, bất kể trải nghiệm đó được mô tả, diễn đạt ra sao đi chăng nữa. Nếu họ vươn ra ngoài tìm kiếm, cảm giác cô đơn sẽ ùa về. Nếu họ hài lòng với trạng thái của chính mình, nỗi cô đơn biến mất.

Khi càng đi sâu vào chính mình, khả năng đối diện với sự cô đơn càng gia tăng. Đó là một cảm giác ai rồi cũng sẽ nếm trải. Có thể, cô đơn không phải là một trạng thái dễ dàng chấp nhận, chưa kể, nó cũng là thứ tạo thêm những vết thương lòng cho một người, khiến chất lượng đời sống tinh thần, sức khỏe của họ suy giảm. Nhưng vấn đề ở đây là người đó có đủ sức mạnh đón nhận nó không hay sẽ tìm mọi cách để khỏa lấp bằng các mối quan hệ phụ thuộc hoặc đồng hóa với nó để mang các phán xét tiêu cực với con người và thế giới xung quanh.

Nói chuyện với người thân về những gì mình cảm thấy, nuôi thú cưng, lên facebook chém gió, tham gia câu lạc bộ, làm việc nọ việc kia, v.v… là những cách để điều tiết sự cô đơn. Nhưng câu hỏi đặt ra đó là chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta không có người thân, không có thú cưng, không có mạng xã hội, không có câu lạc bộ, không có gì bên ngoài giúp ta chống đỡ cảm giác lẻ loi cả? Khi ấy chúng ta sẽ làm gì nếu không phải là đi đến tận cùng cô đơn hay hoàn toàn tận hưởng bản thân mình.

Tóm lại, tôi cho rằng cảm giác cô đơn là thử thách ngăn cản chúng ta trải nghiệm sự một mình, hoặc là dấu hiệu nhắc nhở ta quay trở về với chính mình. Nếu có quan điểm cho rằng loài người là sinh vật xã hội với các nhu cầu giao tiếp, kết nối. Vậy chính cảm giác cô đơn kia sẽ thách thức góc nhìn về bản chất của con người.

Có thể, đối diện với cô đơn không phải chuyện đơn giản nếu chúng ta có xu hướng chú ý nhiều đến thế giới bên ngoài vì cô đơn là một cú đảo ngược đưa người ta hướng vào nội tâm. Việc tìm thấy điều gì trong trạng thái cô đơn đó còn tùy thuộc vào góc nhìn của mỗi cá nhân. Có người tìm thấy niềm vui trong đó, thấy nó là cơ hội để tận hưởng/trải nghiệm/tìm hiểu bản thân. Vậy suy cho cùng, cô đơn cũng chỉ là một loại hoàn cảnh, thái độ của ta mới là điều quyết định ta sẽ hạnh phúc hay khổ đau trong hoàn cảnh đó.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: Free-Photos

Thức tỉnh tâm linh có thể là một trải nghiệm cô đơn

Tại sao tình yêu thời nay không thể lâu bền?

0

Ông bà ngoại tôi yêu nhau từ năm 1967, cãi nhau đến khi ông chết 2017 bà vẫn ngồi khóc nức nở. Nửa thế kỷ, cả đời người buồn có, vui có, cãi nhau có, đánh nhau cũng có, chỉ có ly dị là không. Nhiều lần chán ông, bà đạp xe bỏ đi chơi cả ngày lại về. Tình yêu là gì? Tôi không hẳn biết chắc được. Nhưng tôi biết tình yêu của ông bà tôi là gì. Tình yêu ấy bao gồm trách nhiệm, hy sinh tự do và cái tôi của mình. Đương nhiên trong đó sẽ không thiếu sự sợ hãi gièm pha của người ngoài nếu họ chia tay. Nhưng dù sao đến cuối cùng họ cũng hết lòng với nhau. Người chết trước, trước khi chết cũng có người cận kề chăn gối với nhau mấy chục năm có mặt ở đấy mà chăm sóc mình những phút cuối. Người chết sau cũng hoan hỉ được về an nghỉ với tình yêu cả đời mình.

Chúng ta đang sống trong một thời đại mà yêu thương vô cùng mong manh. Có những loại tình yêu vài năm đã được trầm trồ khen gợi là tình yêu lâu bền. Có loại tình yêu vài tháng, vài ngày thậm chí chỉ là một đêm hoan lạc rồi vội vàng khoác áo phủi tay. Ta chế giễu những tình yêu xưa cũ rằng chúng nhu nhược và sợ hãi, ta phán xét chúng không phải là tình yêu. Cho rằng tình yêu phải là sự thoả mãn, hết cảm giác sung sướng cùng cực là hết yêu. Chán chường vì đã chinh phục và khám phá hết những gì đối phương có, ta bỏ mặc họ quay về sống cuộc sống tự do, tự tại cho đến khi lại thèm muốn dục vọng.

Có thể trong những khoảnh khắc yêu đương ấy ta thành thật, ta yêu người đó đến điên dại và khi cảm xúc ấy trôi qua ta lập tức ruồng bỏ. Với sự ích kỷ ta sợ bản thân phải chịu thiệt thòi, sợ cuộc đời này ngắn ngủi không đủ để hưởng hết lạc thú nhân gian.

Chưa một lần ta nghĩ cho cảm giác của những kẻ ngu ngốc mang thứ tình yêu tinh khiết vào cuộc đời ta.

Tại sao tình yêu ngày xưa và ngày nay khác nhau đến thế? Bởi khi xã hội càng phát triển, càng hiện đại thì tình yêu càng giống những loại thức ăn nhanh. Ngày xưa có khi phải mất cả tuần để nhận được lá thư tay rồi lại mất cả tuần để nhận thư trả lời. Lâu lắm mới gặp được nhau, mà gặp, đôi khi cũng chỉ được cái nắm tay, vài cái hôn chạm nhẹ dưới đôi má hồng. Ngày nay chỉ gõ chát chít vài ba dòng trên mạng là ý ới gọi nhau vợ chồng, gặp gỡ chẳng mấy khó khăn thành ra những cảm xúc thiêng liêng ngày xưa trở thành điều tầm thường. Không những vậy, tình yêu ngày xưa đơn giản mộc mạc, ít gánh nặng hơn. Tình yêu bây giờ họ đem cả mệt mỏi, bực dọc để xả vào cho đến khi cả hai không thể chịu nổi nữa.

Suy cho cùng tình yêu thời nào cũng có cái đúng, cái sai vì cũng như vạn vật trong cuộc sống này, tất cả đều phải thay đổi và quy phục tự nhiên.

Ngày xưa để giữ được tình yêu lâu bền là điều tất yếu bởi chẳng ai trầm trồ về quãng thời gian dài đằng đẵng bên nhau, đó là lẽ thường tình. Nhưng làm sao để giữ tình yêu thời hiện đại lâu bền? Lại là một việc vô cùng khó khăn. Tình yêu là việc của hai người. Đôi lúc trong chính bản thân mỗi người còn có sự tranh cãi, đôi lúc ta muốn tát vào mặt chính mình.

Vậy thì làm sao có thể chung sống với một người khác? Đầu tiên phải luyện tập cho cái tôi nhỏ lại. Ta lầm tưởng những tranh cãi ngày thường không phải là tình yêu, những lần cố gắng hài lòng đối phương không phải là tình yêu mà chỉ đang là sự cam chịu. Sự thật nó chỉ là những giai đoạn, có những giai đoạn ngọt ngào, có những giai đoạn lắng đọng, có giai đoạn tranh đấu rồi mới có giai đoạn hoà hợp. Tôi nghĩ nó giống việc mình bỏ đường vô nước ấy. Lúc bỏ đường vào đường nó sẽ bảo là: “Ơ, tao là đường, tao không muốn bị tan biến vào thứ nước kia, nó quá khác biệt, nó không ngọt ngào như tao.” Rồi nước cũng sẽ kiểu: “Tao đang tinh khiết như này mà lại bỏ cái thứ gớm ghiếc kia vào.” Đến khi mình cầm muỗng khuấy đường với nước chắc chúng nó cũng đang đau đớn vì bị tan biến mất “cái tôi” của bọn nó. Nhưng khi bọn nó đã hoà hợp với nhau thì lại vô cùng ngon.

Khi viết bài viết này tôi thấy mình thật ngu ngốc, như kiểu một đứa cầm đèn chạy trước ô tô vậy. Lần đầu tiên tôi muốn viết về tình yêu, nhưng điều tôi biết chắc chắn nhất là tôi chẳng biết gì về tình yêu cả. Đôi khi nó thiêng liêng vô cùng, đôi khi lại chỉ là sự cố gắng.

Mà chúng ta có thật sự đang tìm tình yêu không? Hay chỉ đang chạy trốn cô đơn, tìm người cùng đi xem dăm ba bộ phim, dăm ba cái hôn mơn trớn. Có bao giờ bạn nằm cạnh một người phụ nữ mà chỉ ôm cô ấy vào lòng mà ngủ?

Nghe thật giống mấy bài viết ngôn tình ướt át, thật hổ thẹn khi viết về tình yêu.

Tác giả: Bà Năm

Ảnh minh họa: Pexels 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

[THĐP Vietsub] Con ngạ quỷ (ma đói) bên trong bạn

0

https://www.facebook.com/TrietHocDuongPho2.0/videos/2200755953511026/

➡️ Link Video

Chúng ta là sinh vật xã hội (social being) khi chúng ta bị cảm thấy bị ngắt kết nối hoặc bị xa lánh, chúng ta trải nghiệm sự đau đớn. Nghiện ngập, trầm cảm, tức giận và sự bạo lực là những cách khác nhau mà chúng ta phản ứng lại với cơn đau.

*  *  *

Dịch & vietsub: Lê Gia Khiêm
Video: Sustainable Human

Cuộc hành trình “về nguồn” trong cô độc để biết được mình là ai

9

Bạn thân mến!

Nếu có một lần trong đời bạn vô tình cảm nhận thấy sự trống rỗng bên trong mình, dù chỉ là một khoảnh khắc hiếm hoi thì tôi xin chia buồn với tất cả những gì bạn đã từng vun đắp, tích luỹ, gom góp, yêu mến, trân trọng và cả ghen ghét, thù địch rằng: bạn đang bắt đầu một hành trình thực sự, hành trình đó được gọi tên “về nguồn.”

Có lẽ bạn sẽ thắc mắc là tại sao tôi lại chia buồn với những tài sản, những mối quan hệ, những gì mà bạn đã vun quén bấy lâu khi bạn bắt đầu hành trình về nguồn của chính mình?

Vâng thưa bạn! Bởi hành trình mà bạn thực sự phải đi, phải làm trong đời khi bạn đối mặt với sự trống rỗng đó, đòi hỏi bạn phải thành thật với chính mình, thành thật bằng tất cả con người bạn, bằng tâm trí, tâm hồn, thân xác của bạn. Và điều đó là một quá trình, một quá trình không hề dễ dàng, không hề có thoả hiệp với những giả dối, những ảo tưởng, những rào cản nào.

Trống rỗng mà bạn nếm trải sẽ dằn vặt sẽ thôi thúc bạn, sẽ thúc giục bạn dù rất chậm. Những kiên trì khiến bạn nhận ra bạn không là danh vọng bạn đạt được, bạn không là nhà cửa bạn tích luỹ, bạn không là số tiền bạn có trong tài khoản, bạn không là những tri thức bạn học, bạn không là người tình của ai, không là tín đồ của tôn giáo, giáo chủ, không là nô lệ của lãnh tụ, và càng không là thân xác bạn có,  hay tâm trí đang vận hành.

Tất cả những điều đó xảy ra rất, rất chậm, chậm tới mức bạn sẽ có cảm giác hoang mang, lo sợ, rồi có khi chạy trốn, có khi là đau khổ tột cùng nhưng bạn sẽ không bao giờ là con người của ngày xưa nữa. Tất cả những cảm giác tự hào, tự kiêu, tự khẳng định mình qua những thứ bên ngoài kia sẽ giảm dần, giảm dần trong bạn, thay vào đó là một sự can đảm lớn dần, lớn dần để từng giờ, từng ngày, từng tháng, từng năm bạn trở nên ngày một thành thật với chính mình hơn.

Bạn sẽ phải chấp nhận quá trình đào thải này, điều đó đồng nghĩa với việc bạn sẽ phải học cách sống như một con người thực sự qua cô độc. Cô độc sẽ trở nên ngày một nhiều hơn khi bạn nhận ra những giả dối, những ảo tưởng của những thứ bên ngoài. Và hành trình về nguồn thực sự của bạn đã bắt đầu.

Giờ đây tôi sẽ nói với bạn nhiều hơn về sự trống rỗng, về sự cô độc bạn phải làm quen.

Bạn biết không? Chẳng dễ dàng gì khi ta trở thành một người không có gì, không là gì. Quá trình đó thật sự đau đớn, thật sự đáng sợ và đầy thử thách. Bạn sẽ bắt đầu thành thật với chính mình đồng thời cả hai thế giới bạn có: với những mối quan hệ bên ngoài và những liên hệ bên trong.

Đối với những mối quan hệ bên ngoài bạn sẽ bắt đầu với một tâm trạng là “nhàm chán.” Mọi thứ trước đây từng là tất cả với bạn, như các buổi tụ tập bạn bè, những trò tiêu khiển suốt đêm, những buổi nói chuyện vui vẻ, những con người bạn yêu quí và trân trọng, giờ đây bạn thấy mình không còn hứng thú mà ngược lại nó làm bạn thấy thật “nhảm nhí.” Còn những con người thân yêu của bạn trước đây, bạn thấy họ dường như trở nên xa lạ với bạn. Bạn sẽ phải học hỏi từ những điều này, một bài học mà bạn phải trải qua nhiều dằn vặt, nhiều hoang mang, nhiều sợ hãi. Sẽ cần nhiều can đảm và tình yêu để có thể vượt qua giai đoạn này, bởi nếu không bạn sẽ dễ trở nên một con người cô lập chứ không cô độc, bạn sẽ dễ trở thành kẻ phán xét hơn là một con người đi vào trong thế giới mà không thuộc về thế giới.

Khi những sự thật về thế giới bên ngoài đang gây hoang mang cho bạn, thì thế giới nội tâm bên trong bạn cũng bắt đầu nhiều xáo trộn, và cũng không kém phần đáng sợ khi bạn phải đối mặt với chúng. Giờ đây, bên trong bạn các thần tượng sẽ đứng lên chống đối bạn, họ biết đã đến giờ họ bị bạn đưa ra toà phán xét. Họ sẽ cấu xé tâm trí bạn, sẽ lải nhải những giáo điều, những niềm tin mà bấy lâu nay bạn tôn thờ để nhắc nhở bạn về bổn phận của bạn, để níu kéo bạn lại với thân phận của một kẻ có cái tôi bên trong. Bạn sẽ hoài nghi chính mình, bạn sẽ trở nên căm ghét chính sự cô độc bạn từng trải, sự trống rỗng bạn đã từng ngụp lặn trong. Và tôi chắc rằng bạn sẽ có lúc trốn chạy khỏi sự không là gì, không có gì nơi mình, vì bạn sợ cái trống rỗng đó đến cùng cực. Và quá trình bên trong này sẽ là quá trình chính để quyết định hành trình “về nguồn” thực sự của bạn sẽ tiếp tục hay chấm dứt.

Tôi đã trải qua nó và tôi biết được nó tồi tệ, nó đáng sợ và nguy hiểm biết chừng nào. Đã có một thời gian tôi mất đi cảm hứng để sống, tôi co rút vào thế giới giả tạo mà tôi tự tạo ra. Tôi vừa không đủ can đảm để sống như ngày xưa, lại không đủ can đảm để tiếp tục hành trình. Tôi bắt đầu tự vẽ ra những lí do cho sự cô lập của mình: nào là thế giới tất cả là giả dối, nào là tôi thích sống cô độc như vậy (nhưng đó đâu là cô độc, đó là cô lập mình với cả thế giới) hay có khi tôi tự viển vông mình là đặc biệt, là khác biệt nên có quyền tránh xa thế giới, phán xét mọi thứ…. Và bạn biết không, thật sự quá trình để nhận ra bạn không là gì, bạn không là ai trong sự cô độc đó thật sự tệ hại đến dường nào. Nhưng rồi tôi vẫn phải tiếp tục hành trình, một hành trình đang tiếp diễn.

Tôi phải học cách sống hoà nhập với mọi người bằng tất cả tâm trí, thân xác, và linh hồn nhưng phải luôn thành thật với chính mình. Tôi biết con đường chính đạo thật sự luôn là con đường mà ở đó tôi có thể múc ra sự hoà nhập bằng tất cả sự kính trọng, sự cảm thông mà không hề phán xét, kết án hay khinh bỉ, chia rẽ thế giới.

Và đó là quá trình thứ hai tôi trải qua trong hành trình “về nguồn” qua cô độc.

Bắt đầu trở nên cân bằng hơn, bắt làm chủ được nhiều thứ hơn, và hơn hết, bắt đầu thấy sự quý giá của thinh lặng. Bạn không còn cô lập với thế giới và cũng không căm ghét thế giới dù bạn có nhìn thấy mọi thứ phù vân xung quanh. Giờ đây, khi quá trình đào thải đã hoàn thành, khi mắt bạn đã được mở ra, tâm trí bạn im lặng, thân xác bạn được trân trọng đúng cách, bạn bắt đầu quá trình hoà nhập lại thế giới. Giờ đây là quá trính sống như ngày xưa mà không xưa. Vẫn còn đó bạn bè, vẫn còn đó tài sản, vẫn còn đó công việc, vẫn còn đó mọi thứ dang dở bạn phải làm, nhưng giờ đây bạn phải làm nó trong một sự tỉnh thức.

Nếu quá trình thứ nhất đào thải là đáng sợ và đau đớn thế nào, thì quá trình thứ hai lại đầy cám dỗ và thử thách không kém. Bởi khi trở lại cuộc sống, bạn sẽ không phải là một người giác ngộ với những siêu năng lực đâu, mà là một con người với ánh sáng của sự thật – sự thật về chính mình, sự thật về thế giới. Và điều này làm bạn chẳng khác nào ngày xưa nên bạn vẫn sinh hoạt như ngày nào nhưng với một sức mạnh và ý thức khác hẳn, với một tâm trí và một tinh thần mới mẻ. Quá trình này là quá trình sống nơi thân xác bạn thuộc về.

Giờ đây tôi vẫn đang sống quá trình thứ hai này, một quá trình mà ở đó tôi không lệ thuộc, không cố kiểm soát, không ràng buộc, không chiếm giữ, níu kéo nhưng là liên hệ, là trân trọng, là có thể nói không, có thể nói có. Là sống không để sự kiêu ngạo chiếm trị và không để thứ đạo đức hình thức phán xét. Là sống biết im lặng, biết nói, biết dừng, biết phải phải làm gì đúng thời điểm. Đương nhiên không phải lúc nào cũng dễ dàng, vẫn có những sai lầm, vẫn có những vấp ngã, vẫn còn đó những tự kiêu, nhưng là biết chấp nhận nó như nó vốn dĩ là điều một con người luôn mắc phải. Và sống cười vui, buồn giận, và hoan hỉ trong nhiều dịp khác nhau nhưng tỉnh thức không bao giờ níu giữ hay thao thức về những thứ đó sẽ lặp lại trong tương lai. Đó là sống trọn vẹn giây phút hiện tại, sống trong sự tỉnh thức từng khoảnh khắc và khoảnh khắc. Điều này không phải là dễ dàng như cách viết ra nó, chắc chắn các bạn đã kinh nghiệm những điều trên.

Còn có quá nhiều điều tôi muốn chia sẻ cùng bạn ở đây, nhưng rốt cuộc tôi vẫn chỉ là đứa trẻ đang chập chờn bước tường bước trở về nguồn. Nhưng nếu có thể có một lời khuyên cho tất cả những ai đang đi vào sự trống rỗng và cô độc, xin hãy nhớ lấy một lời: Đừng bao giờ đánh mất sự thành thật với chính mình.

Tác giả: Bình Minh

Photo: Free-Photos

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Làm thế nào để giáo dục con cái thật tốt?

0

Người ta thường rỉ tai nhau rằng: xã hội nào cũng muốn giáo dục con người tốt, tôn giáo nào cũng đều giúp con người hướng thiện. Nhưng sự thực thì chiến tranh giữa các quốc gia, vùng miền và tôn giáo vẫn thường xuyên xảy ra. Điều đó chứng thực rằng, giá trị tốt xấu giữa các các xã hội, các tôn giáo là khác nhau. Sự khác nhau đó nhiều khi không nằm ở các điều răn, ở các việc phải làm mà nằm ở lý tưởng, niềm tin.

Người Hồi cũng dạy không được giết người nhưng họ vẫn thường xuyên tổ chức khủng bố những người khác, chỉ vì những người này khác niềm tin của họ. Chủ nghĩa xã hội hướng tới một thế giới đại đồng, mọi người đều bình đẳng nhưng họ vẫn thường tổ chức bạo lực chống lại người khác quan điểm. Bởi thế, việc chọn lựa một hệ giáo dục có giá trị nhân bản, giáo dục ra những thế hệ có khả năng sống và yêu thương những người khác niềm tin, khác lý tưởng, màu da, chủng tộc, thiết nghĩ là hệ giáo dục tốt nhất hiện nay. Nó chắc chắn không thể xoá bỏ chiến tranh khỏi thế giới loài người, nhưng nó đủ để chúng ta không tạo ra chiến tranh vì những khác biệt trong quan điểm, suy nghĩ và niềm tin.

Câu hỏi làm thế nào để giáo dục con cái thật tốt, là vấn đề sống còn cho con người. Nó không chỉ liên quan đến vấn đề giảm bớt chiến tranh để có thể chung sống hoà bình với những khác biệt, mà còn là để đối phó với những vấn nạn mới mà con người phải đối mặt trong một thế giới phù thuộc vào công nghệ, thế giới toàn cầu.

Tìm ra cho thế hệ trẻ một nền giáo dục tốt, một nền giáo dục có tính phổ quát là bài toán cần giải ngay lập tức trong bối cảnh xã hội Việt Nam ngày hôm nay. Nền giáo dục Việt Nam, hay những nước đang phát triển hầu như đều chỉ bó vào trong những vấn nạn quốc gia của mình, chủ nghĩa hay niềm tin tôn giáo của mình, chỉ một số ít các nước phát triển có một nền giáo dục hướng đến các giá trị toàn cầu. Chính điều này tạo ta cán cân chênh lệch giữa các quốc gia với nhau về kinh tế, chính trị và tạo ra nhiều thảm hoạ toàn cầu. Một nền giáo dục tốt phải quan tâm đến trách nhiệm toàn cầu, có ý thức trước sự sống còn của hành tinh xanh, nơi mà mọi người đều sống. Bởi vì các vấn nạn mà con người ngày hôm nay đang đối mặt không còn bó hẹp trong các biên giới gọi là quốc gia mà nó đã lan ra đến các châu lục trên trái đất.

Đơn cử như đại dịch H1N1, và H5N1 hơn mấy năm về trước. Nếu các quốc gia và công dân ở những nước phát triển bị bó hẹp trong biên giới của mình thì có lẽ thảm hoạ mà các đại dịch kia gây ra đã không thể được ngăn chặn kịp thời, và hậu quả thì khó lường được. Hay là thảm hoạ môi trường trên thế giới, chiến tranh hạt nhân, v.v..

Người ta nói nền giáo dục Việt Nam đang đi ngược lại so với thế giới, đó quả là một nhận xét hợp lý. Tại sao chúng ta phải học triết học Mac-Lenin, khi nền triết lý đó đã bị thế giới tẩy chay, các khuôn mẫu và giáo điều về kinh tế của nền triết lý đó đã cướp đi bao nhiêu triệu người trong các cải cách kinh tế của các nước XHCN? Tại sao còn phải dạy học sinh ca ngợi và tuân phục chính quyền trong khi chân lý là: chế độ thì tạm thời, mau qua và luôn thay đổi? Tại sao còn dạy học sinh học thật nhiều môn học, nhiều lý thuyết mà tính thực tiễn kém, trong khi bỏ mặc các môn khác để rồi học sinh phải tự học lại khi rời ghế nhà trường? Tại sao còn dạy học sinh đấu tranh giai cấp, còn nhồi vào đầu bọn trẻ các môn học hận thù, chia rẽ trong khi thế giới ngoài kia đang xích lại gần nhau hơn, các cựu thù đã bắt tay với nhau để xây dựng xã hội và thế giới tốt đẹp hơn? Tại sao còn quan tâm đến các thành tích, các chỉ tiêu qua nhưng tờ giấy khen, bảng điểm dễ mua và dễ làm giả, mà lại bỏ bê chất lượng thật sự của nội dung giáo dục, phương pháp giáo dục? Còn nhiều sự thụt lùi, đi ngược lại với đòi hỏi thế giới ngày hôm nay mà nền giáo dục Việt Nam đang làm. Câu hỏi là làm thế nào để con cái chúng ta có một nền giáo dục tốt nhất đây?

Chưa bao giờ tôi thấy tầm quan trọng của gia đình trong giáo dục thể hệ trẻ ngày hôm nay cần thiết như lúc này. Không phải trước đây tôi xem nhẹ giáo dục gia đình lên con cái, mà ngược lại. Tôi thực sự quan tâm đến vấn đề giáo dục tại gia khi nhìn thấy nền giáo dục mà xã hội Việt Nam đang đi xuống không phanh. Việc cho con em đến trường luôn là trách nhiệm của các bậc làm cha làm mẹ, và nó sẽ là tội ác nếu các bậc cha mẹ cấm đoán quyền được học tập của con cái khi chúng đến tuổi.

Trường học là cần thiết nếu môi trường giáo dục đó tốt. Tệ là nền giáo dục Việt Nam đang làm hư hỏng thể hệ tương lai. Người ta sẽ nói là nếu không cho con em đến trường, vậy thời gian đâu để cha mẹ dạy dỗ con cái? Và dựa vào đâu để chứng minh phụ huynh có đủ khả năng về trình độ chuyện môn trong việc giáo dục? Đó là câu hỏi mà tôi nghĩ thật khó để trả lời, nhưng nó cũng không thể dùng để biện minh cho hành động phó mặc hoàn toàn cho trường học giáo dục con cái mình. Đã đến lúc phụ huynh quan tâm một cách chủ động hơn nữa việc học của con em mình nơi ghế nhà trường. Quý vị có quyền đòi hỏi xã hội cung cấp cho con em một nền giáo dục tốt nhất giữa trên các giá trị sau:

  • Nhân bản
  • Tự lập (Phải có nghề trong khoảng thời gian 12 năm ra trường.)
  • Đủ nhận thức về bản thân, về xã hội, về kinh tế qua các kiến thức căn bản: tâm lý học, kinh tế học, xã hội học và chính trị học.
  • Công nghệ

Thiết nghĩ trong 12 năm học, 9 năm đầu trẻ có thể học các môn như ngoại ngữ, toán, văn, hoá, lý, địa, sử, sinh và đạo đức. 3 năm sau trẻ cần được học thêm các môn kinh tế học căn bản, tâm lý học căn bản, đại cương về triết học, chính trị và xã hội học căn bản. Thêm vào đó là khả năng sử dụng và nắm bắt các công nghệ mang tính toàn cầu. Trong suốt 3 năm cuối trong tổng số 12 năm học, trẻ cần phải được học một môn học theo năng khiếu: Học nhạc, học nhảy, thể thao… Cần bỏ đi các môn học và các hoạt động mang tính tuyên truyền chính trị, thay vào đó là các khoá huấn luyện và các bài nói chuyện về kỹ năng sống. Trong khoảng 3 năm đó phải luôn tạo điều kiện cho học sinh khả năng nói chuyện trước công chúng, trước đám đông. Với những môn học và mục đích hướng đến như trên, cần phải thay đổi phương pháp dạy học, chất lượng giáo viên. Một trong những ý tưởng của tôi là dùng môi trường giáo dục, các mối quan hệ trong nhà trường, các giáo viên phải biết lồng ghép vào đó kỹ năng giao tiếp xã hội cho học sinh.

Đó chỉ là những nét phác hoạ chung mà tôi nghĩ con cái chúng ta cần được có nơi ghế nhà trường. 12 năm cho con em đến trường, thêm mấy năm đại học tốn bao nhiều thời gian, công sức và tiền bạc mà con cái chúng ta trở nên hư hỏng, đần độn, độc ác thì thử hỏi việc đầu tư đó của chúng ta có thật sự là khôn ngoan. Trong khi chúng ta có quyền quan tâm đến nơi con mình học, nội dung được giảng dạy vì chúng ta đã tốn tiền cho trẻ được đến trường.

Nếu muốn thay đổi xã hội cần thay đổi con người. Muốn thay đổi con người, cần thay đổi nền giáo dục. Mục tiêu của các bậc phụ huynh khi chủ động quan tâm đến việc học của con em mình không phải là yêu cầu thay đổi, mà là giám sát để có thể ngăn chặn kịp thời những sai trái mà nền giáo dục đó gây ra cho con em chúng ta. Đem con cho nhà trường và phó mặc hoàn toàn cho hệ thống giáo dục là bạn đang “ôm con bỏ chợ.” Tương lai của thế hệ trẻ phù thuộc vào chất lượng giáo dục, chất lượng của nền giáo dục phù thuộc vào tiếng nói của phụ huynh. Hãy là một phụ huynh có trách nhiệm với tương lai con em mình.

Tác giả: Bình Minh

Photo: klimkin 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️  http://bit.ly/2KTJCN2

“Im lặng thở dài” – Tôi đang lắng nghe

4

(666 chữ, 2.5 phút đọc)

Đà Lạt ngày đông, bước bơ vơ giữa núi đồi để cảm nhận được nỗi cô đơn, để biết cô đơn vẫn còn ở bên cạnh chưa bao giờ chịu rời xa tôi, để đôi mắt này đẫm lệ vì say đắm nhìn sâu vào ánh mắt cuộc đời. Rồi nghe cõi lòng mình cất lên tiếng hát “Im lặng của đời, tôi đang lắng nghe.”

“Im lặng của đêm, tôi đã lắng nghe.” Đêm cư ngụ nơi khoảng không trống rỗng, cho tôi trải lòng mình cùng ánh trăng, mượn tiếng gió làm lời an ủi, để thấy mình vụng về chưa kịp chào hỏi những vì sao chợt lóe lên rồi lịm tắt. Đêm trở về đánh cắp giấc ngủ, trả lại cho tôi những cơn quằn quại của tuổi trẻ hoang mang. Đêm trở về ngân vang một khúc ca im lặng, để cô gái ngồi say sưa bên ô cửa thấy mình bỗng bé nhỏ giữa vũ trụ bao la.

“Im lặng của ngày, tôi đã lắng nghe.” Ánh sáng nào đã đánh cắp đi mặt trời để mây lang thang trôi dạt khắp chốn phương trời kiếm tìm. Mây hỏi tôi mặt trời lóng lánh kia đã đi đâu? Tôi im lặng trước lòng tốt muốn đến bên cạnh an ủi vỗ về trái tim kẻ tội nghiệp.

“Tôi đã lắng nghe trái tim lạc loài.” Có người hiểu hết tất cả lời tôi nói, nhưng họ vẫn thích bỏ mặc tôi một mình. Họ biết mùa đông đã về trong trái tim tôi nhưng họ vẫn muốn rong chơi chạy nhảy. Họ muốn tự một mình thoát khỏi mùa đông. Họ đánh cắp tất cả hơi ấm nồng cháy trong tôi đi, rồi thong dong chạy trốn đến nơi có mùa xuân.

“Bao đêm đã qua, im lặng của người.” Tôi đã tự hỏi làm sao người có thể cứng rắn đến thế. Người càng ra sức thể hiện quyền uy sức mạnh thì chỉ càng chứng tỏ một điều rằng tôi đang quá yếu đuối. Tôi chờ đợi tiếng nói được cất lên từ đôi môi ấy, chờ đợi ánh mắt ấy dõi theo tôi, soi sáng con đường tôi đang bước đi bơ vơ.

“Tôi đã lắng nghe, im lặng của tôi.” Im lặng của một người điên, của một kẻ say lảo đảo xiêu vẹo giữa đời với khát vọng trông thấy sự trần trụi. Suốt năm tháng tuổi trẻ trôi qua âm thầm trong câm lặng, không dám dùng ngôn ngữ của con người để thêu dệt giữa đám đông. Chỉ biết cúi mặt bầu bạn cùng sự im lặng của chính mình.

Ôi sự im lặng nuốt chửng cuộc đời tôi trong tất cả thanh xuân. Nước mắt đã không còn rơi cho những đau đớn. Trái tim đã không còn run rẩy trước sợ hãi. Dòng lệ nào đã rơi xuống mặt người để biến tan giữa hư vô. Khóc làm chi, tiếc thương làm gì hoài niệm đã xa. Biết bao ước mộng đã xoay tròn giữa thinh không hoang vắng rồi đánh rơi đi tất cả. Sau cùng, vẫn chỉ còn lại sự im lặng, thứ âm thanh chưa bao giờ dám gọi tên.

Tuổi thanh xuân đã chóng tan như những bóng mây bọt nước. 26 năm tôi chạy trốn đời hay đời đang chạy trốn tôi? Nhưng rồi đấy là con đường tôi đã chọn. Chọn uống một chén rượu nồng giữa chốn nhân gian mà có lẽ say tận một đời. Thấy mình say giả bộ làm kẻ điên lấy trộm đi tất cả những gì đẹp đẽ nhất giữ riêng cho mình.

Chiều nay lang thang để chỉ muốn được làm kẻ lang thang. Để thứ cảm xúc mãnh liệt chết tiệt được nhói lên. Để thấy mình được làm một người ca sĩ. Để cả Đà Lạt bất đắc dĩ trở thành khán giả.

Ôi nhân thế ơi tôi đang lắng nghe khúc ca “Im lặng thở dài.”

Tác giả: Ni Chi

Photo: JerzyGorecki 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️http://bit.ly/2KTJCN2

[THĐP Review] The Truman Show – Nếu cuộc đời chỉ là một màn kịch?

0

thđp review

The Truman Show là một bộ phim chính kịch ra đời năm 1998 đã đưa tên tuổi Jim Carrey lên một tầm cao mới vào thời điểm đó. Hiện tại, ông được biết đến là một diễn viên hài lừng danh của Mỹ, nổi tiếng với các phim Ace Ventura: Pet Detective, The Mask, Dumb and Dumber… Với phong cách diễn hài mới lạ, nếu không nói là quái dị, kỳ cục, xàm xí, đặc biệt với nụ cười mang sắc thái “man mát”, Jim Carrey đã tạo nên dấu ấn mãnh liệt trên màn ảnh. Những bộ phim ông tham gia không chỉ hài hước mà còn ẩn chứa những nội dung thâm thúy. The Truman Show là một trong số đó. Bộ phim có ý tưởng kịch bản độc đáo và hài hòa giữa các yếu tố giải trí, triết lý và nghệ thuật.

Đúng như cái tên, Truman Show là một chương trình truyền hình thực tế công chiếu 24/7 ở 220 quốc gia với nhân vật chính là Truman Burbank sống trong một trường phim khổng lồ mô phỏng thế giới thực. Tất cả những diễn biến cuộc sống của Truman kể từ khi nằm trong bụng mẹ cho tới khi ra đời, lớn lên đều được ghi hình bằng hệ thống 5000 camera lắp đặt khắp thị trấn và phát sóng toàn cầu. Tất cả mọi người ở đó đều là các diễn viên, trừ Truman là người không biết mình đang nằm trong chương trình truyền hình đó. Mọi thứ được đạo diễn Christof (Ed Harris thủ vai) sắp đặt hoàn hảo tới nỗi khiến Truman nghĩ rằng thế giới anh đang sống là “bình thường.”

“We accept the reality of the world with which we’re presented. It’s as simple as that.” – Christof

Bộ phim kể về quá trình Truman thức tỉnh khỏi thực tại ảo anh đang sống bằng cách quan sát kỹ lưỡng thế giới và nhận ra những kẽ hở. Ý tưởng này cũng tương tự như ý tưởng phim The Matrix hay Inception. Trong Truman Show, sự sắp xếp (kiểm soát) dường như hoàn hảo nên khả năng thức tỉnh của nhân vật chính được xem là không thể xảy ra. Đây chính là yếu tố tạo nên sự gay cấn, kịch tính của bộ phim. Người xem sẽ không thể đoán biết được các nhân vật sẽ hành động như thế nào để thực hiện mục đích của mình.

Nếu để ý ta có thể thấy Truman mang hàm ý True-Man, là người duy nhất sống thật ở trong thế giới đó, còn tất cả những người khác chỉ đều là giả tạo vì họ là diễn viên. Từ đây ta có thể đặt ra một câu hỏi rằng: Sống thật trong thế giới ảo hay sống ảo trong thế giới thật mới là một bi kịch? Và rằng liệu thế giới chúng ta đang sống có phải là “thật” như chúng ta vẫn thường nhìn thấy. Nếu nó cũng chỉ là một thế giới giả lập, một show truyền hình hay một giấc mơ thì liệu ta có sống khác đi không?

Nhờ 5000 camera khắp thị trấn, nhìn Truman ở mọi góc độ, đạo diễn có thể thao túng những quyết định cuộc của anh. Trong khi đó, Truman chỉ có hai con mắt để nhìn toàn bộ thế giới. Điều này như muốn nói rằng con người bị giới hạn bởi chính tầm nhìn của bản thân, nên dễ dàng bị thao túng, kiểm soát.

 “Nothing you see on this show is fake. It’s merely controlled.” – Marlon

Khi xem phim The Truman Show, khán giả được nhìn ở hai góc độ: Máy quay của show và máy quay của bộ phim thực. Điều này cũng tạo ra hiệu ứng (tạm gọi là) “giật khỏi thực tại.” Đột nhiên trong một khoảnh khắc nào đó, tôi có cảm giác như đang nhìn chính mình xem phim Truman Show. Những gì tôi đang làm như thể một thước phim và có một “tôi” thứ hai đang theo dõi tất cả những chuyện đó. Cảm giác này cũng tương tự như khi xem Inception.

Bộ phim cũng đặt ra một ý tưởng rằng khi ảo tưởng, ảo giác về thực tại kết thúc, liệu một người có rơi vào tuyệt vọng đến chết giống như ông già trong phim Nhà tù Shawshank đã thắt cổ tự tử sau khi ra khỏi tù, chỉ vì ông ấy đã dành cả đời để sống trong đó không? Truman, anh ta đã sống trong trường phim 30 năm!

Chưa kể trước đó, Truman còn phải trải qua cảm giác kinh hoàng/hoảng loạn nghĩ mình là một người điên khùng, mất trí khi anh bắt đầu nhìn thực tại bằng một con mắt khác. Tất cả là cái giá phải trả cho sự thức tỉnh. Xem xong phim, có thể chúng ta không muốn thức tỉnh như chúng ta tưởng! Như Terence McKenna nói, “Cái giá để là một người tỉnh trí trong xã hội này là cảm giác lạc lõng không ít thì nhiều.”

Truman Burbank: Was nothing real?
Christof: You were real… that’s what make you so good to watch.

Khi nhắc đến phim The Truman Show, người ta sẽ nhớ ngay đến câu nói kinh điển của Truman Burbank: “In case I don’t see ya, good afternoon, good evening, and good night!” cùng với một câu nói khác cũng mang hàm ý mỉa mai và giễu cợt hoàn cảnh “Somebody help me, I’m being spontaneous!” Jim Carrey như thể được sinh ra để vào vai Truman vậy. Sự hài hước mang vẻ điên khùng, nhí nhố của Truman như một đòn bẩy giúp anh không rơi vào tấn bi kịch của cảm xúc khi thế giới sụp đổ.

Bên cạnh nội dung về sự thức tỉnh, The Truman Show cũng đề cập đến sức mạnh quyền lực của truyền thông, của đồng tiền trong việc chi phối đám đông – những người quan tâm đến sự tiện lợi và giải trí hơn tất cả. Ngoài ra, bộ phim cũng đặt ra một câu hỏi về mối quan hệ giữa sự sáng tạo nghệ thuật và vấn đề đạo đức, nhân tính.

Có thể nói, The Truman Show là một phim mang lại rất nhiều cung bậc cảm xúc. Âm nhạc được chọn lọc kỹ lưỡng và rất ăn khớp với diễn biến phim. Nó là sự pha trộn giữa thanh âm của sự bồn chồn, âu lo, run rẩy, hoang mang khi ở trong những nghi vấn về thực tại và sự kinh ngạc, sung sướng khi phát hiện ra được tia sáng sự thật huy hoàng.

Đây là một bộ phim tôi rất yêu thích và đã xem lại không ít lần. Nó không quá cao siêu, phức tạp trong lời thoại và diễn biến nhưng vẫn thể hiện được những triết lý quan trọng nhất đã từng được nói đến trong tâm linh tôn giáo. Chính sự dí dỏm giản dị của nhân vật chính và sự sáng tạo trong ý tưởng kịch bản là thứ chiếm được cảm tình của tôi nhiều nhất. 9/10 là điểm dành cho The Truman Show.

Christof: I know you better than you know yourself.
Truman Burbank: You never had a camera in my head.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: Sadie Pices

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️http://bit.ly/2KTJCN2

Sự ảo tưởng của những kẻ thích thể hiện

0

(1070 chữ, 4 phút đọc)

Trái tim: Này tâm trí, tớ thấy mặc đẹp, đi xe đẹp, sống đời sống tiện nghi cũng đâu có gì sai trái. Tại sao cậu lại phải cay cú với nó?

Tâm trí: Tớ không cay cú với nó. Tớ không ghét bỏ cái đẹp cũng không khinh bỉ những chiếc ô tô hạng sang. Chỉ là tớ không muốn nhắc đến chúng, vì điều đó đồng nghĩa với việc nhắc đến những kẻ thích khoe mẽ, chẳng khác một kẻ nô lệ không biết phải làm gì ngoài việc tung hô chủ nhân của chúng một cách ngu ngốc. Tớ gọi đó là những kẻ thích sống thể hiện.

Trái tim: Không phải người nào thích ăn mặc sành điệu, đi xế hộp hạng sang, sống biệt thự cũng là những người thể hiện.

Tâm trí: Tớ biết, tớ biết điều đó. Tớ cũng biết có những người ăn mặc rách rưới như thể họ chỉ đủ tiền mua vài ba mảnh vải quấn người, đó cũng là một cách thể hiện khác. Cụ thể là chúng ta cũng từng nhất quán sống như ăn mày, chỉ mặc vài ba bộ quần áo. Chúng ta đã từng giống họ, cũng chỉ đang muốn phô trương sự giản dị, muốn lường gạt người khác về hình thức bên ngoài, chỉ đang cố để người khác công nhận mình sống đơn giản. Tuy nhiên, tớ không muốn nói đến những con người này. Loại người này vẫn còn có thể chấp nhận được. Tớ chỉ muốn cười vào những kẻ sống phụ thuộc vào nô lệ đến mức nô lệ đã trở thành chủ nhân. Họ thậm chí còn không có khả năng cảm thấy người chủ đang ở đâu, không biết điều gì đã xảy ra cho họ.

Trái tim: Ý cậu là?

Tâm trí: Cậu ngây ngô lắm. Cậu không thể nhìn thấu mọi sự như tớ. Cậu có bao giờ trông thấy một gã đỏm dáng ăn mặc bảnh bao cưỡi xế hộp ngoài phố, tay mang đồng hồ loại xịn, mặc đồ chính hiệu thời trang quốc tế. Loại người này cậu đừng bao giờ đến gần. Nếu lỡ không may động phải xế quý của gã, cậu xem như mang họa vào thân. Bởi gã rất yêu quý chiếc xe của gã. Yêu quý đến mức gã không mua nó để sử dụng như mục đích ban đầu nó được tạo ra. Gã mua một phương tiện để di chuyển nhưng gã không dùng nó như một phương tiện. Gã trở nên bị đồng nhất với cái xe. Cậu sẽ thấy nực cười khi có lúc gã muốn di chuyển bằng chiếc xe đó, nhưng gã lại không thể di chuyển chỉ vì vô số lý do ngu xuẩn. Gã bị chiếc xe điều khiển chỉ vì trời đang mưa, gã sợ nó bẩn, đây cũng là một trong số lý do.

Trái tim: Những người thích thể hiện, nếu họ hạnh phúc với sự khoe mẽ đó thì sao?

Tâm trí: Tớ chưa thấy có kẻ nô lệ nào lại cảm thấy hạnh phúc trừ khi kẻ đó chưa bao giờ biết đến tự do. Đó chỉ là một hình thức dối trá trong tất cả ngôn ngữ nói về hạnh phúc. Họ gọi đó là hạnh phúc rồi biến thứ hạnh phúc ấy trở nên lố lăng.

Trái tim: Mọi thứ là tốt nếu họ có nó.

Tâm trí: Nó tốt như những thứ người ta vẫn hay bán ngoài chợ, đẹp mắt, thỏa mãn được thị hiếu. Họ có thể có một chiếc điện thoại đắt tiền, một chiếc xế loại xịn, một số tiền dư để dành dụm ngân hàng, nhưng mọi thứ chỉ dừng lại ở đó. Một người có tầm nhìn hạn hẹp như những kẻ thích khoe mẽ sẽ không bao giờ vượt ra khỏi những thứ ti tiện nhỏ bé. Giới hạn của họ mãi mãi không thể vượt qua biên giới do chính họ tạo ra vì họ đang để những thứ tầm thường đó nhốt lại.

Trái tim: Tại sao họ muốn thể hiện trước người khác?

Tâm trí: Họ muốn người khác biết họ giàu có. Điều đó chỉ đang tố cáo họ thực sự rất kém cỏi. Vì họ quá kém cỏi nên họ muốn dùng những thứ đó để ngụy trang. Một người thực sự giỏi giang không cần phải để người khác biết mình giỏi. Một người giàu có không cần chứng minh trong tài khoản họ có bao nhiêu tiền.

Trái tim: Tớ hiểu rồi. “Tôi ở đây để là bản thân tôi.” Sống trong một ngôi nhà đẹp mà không cần hàng xóm xung quanh phải khen ngợi. Hôm nay tôi phải thật xinh đẹp, chỉ để bước ra vườn thưởng hoa ngắm cảnh mà không cần gặp ai khác lắng nghe lời tâng bốc phỉnh nịnh.

Tâm trí: Kêu đòi phải có người trông thấy bộ dạng xinh đẹp hôm nay, chiếc xe hơi đắt tiền, muốn thuyết phục được người khác nghĩ mình giàu có, đó chẳng qua chỉ là chúng ta đang cố nghĩ về mình. Đến với người khác để tự tìm kiếm chính mình là con đường tự quên mình nhanh chóng hơn. Chúng ta phải được giải thoát khỏi những tư tưởng hình thức, đó chính là cái cầu dẫn ta đến những đỉnh cao. Tớ không muốn trở thành con người đóng kịch mà không biết mình đang đóng kịch. Tớ cũng không muốn đến gần họ để biến mình thành khán giả, cũng cư xử chẳng khác nào một người đóng trò.

Trái tim: Người khác sẽ hiểu lầm đó là tính huênh hoang hoặc lòng ganh ghét đố kỵ của chúng ta. Nhưng họ không hiểu rằng lời tán tụng tung hô không chỉ mang chứa những dối trá mà còn cả sai lầm.

Tâm trí: Cứ để họ sống với ảo tưởng của họ đi, đó là vùng đất đang nuôi dưỡng họ.

Trái tim: Cậu biết tớ là kiểu mà mọi cảm xúc luôn biết cách bùng vỡ ra bên ngoài như một ngọn lửa cháy rực khi đối diện cuộc sống?

Tâm trí: Đến bao giờ họ tự đánh thức mình khỏi sự lôi kéo xao lãng của đám đông thì lúc đó họ mới thoát khỏi được căn bệnh thích thể hiện.

Tác giả: Ni Chi

Photo: Free-Photos

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️http://bit.ly/2KTJCN2

 

[THĐP Review] Good Will Hunting – Sống vì nỗi đau hay sống bằng tài năng?

0

thđp review

Good Will Hunting (1997) là một bộ phim thuộc hàng kinh điển có sự góp mặt của nam diễn viên huyền thoại Robin Williams. Ông đã giành giải Oscar với danh hiệu nam diễn viên phụ xuất sắc nhất khi vào vai giáo sư tâm lý Sean – người đã đồng hành cùng chàng thanh niên 20 tuổi mang tên Will Hunting (Matt Damon thủ vai) trong cuộc hành trình đối diện với góc tối của chính mình.

Trong phim, Will là một thiên tài toán học, tự học và đọc rất nhiều sách trong thư viện. Cậu mồ côi từ nhỏ, sống cùng người cha dượng nghiện rượu và bị cha ngược đãi, lạm dụng. Quá khứ của cậu chìm đắm trong nỗi đau đớn và sự sợ hãi. Để rồi khi lớn lên, cậu trở nên bạo lực, ngang tàng, quậy phá và phạm pháp. Tất cả là để che giấu những phần run rẩy sợ hãi bên trong mình. Đến một ngày sau khi trả thù quá tay người bạn hồi học tiểu học, Will đã phải ngồi tù.

Cuộc đời cậu rẽ sang một hướng hoàn toàn khác khi trùng lúc bản án được tuyên bố, tài năng toán học của cậu cũng được phát hiện ra. Và kể từ đó, cùng với việc giải toán, gặp gỡ các bác sĩ tâm lý trị liệu (trong đó có Sean) và quen biết cô gái Skylar, những vết thương lòng của cậu được dịp lôi ra ánh sáng.

Nửa đầu bộ phim thể hiện những phản kháng dữ dội của Will trước thế giới, trước những người muốn đi sâu vào trong những góc tối của cậu. Sự tiếp cận của các bác sĩ tâm lý giống như một sự áp đặt bạo lực vì ở đó không hề có sự lắng nghe. Có thể dễ dàng nhận thấy những phản ứng của cậu thanh niên này là hoàn toàn đúng đắn vì những người tưởng như là muốn “giúp” cậu lại thật sự là người không hề hiểu cậu, hoặc chưa từng muốn hiểu. Với một khối khổng lồ nhức nhối và tổn thương của quá khứ giữ bên trong lòng, dường như bằng bản năng, Will vẫn biết được rằng ai sẽ là người xứng đáng được bước vào mảnh đất tối đó cùng với cậu. Hoặc đơn giản, cậu đang vô thức chờ đợi một người thật sự yêu thương cậu. Tình yêu đó sẽ trao cho cậu sức mạnh để đối diện với những điều bản thân vẫn cố gắng trốn chạy và phủ lấp.

Nỗi cô đơn của Will được khắc họa không chỉ bằng sự phản kháng, né tránh thế giới khi mang trong mình những khổ đau thầm kín. Nó còn được thể hiện ở ngay chính tài năng thiên bẩm của cậu, thứ khiến cậu càng trở nên cách biệt với mọi người. Người khác đêm ngày mơ ước, vật vã học hành thi cử mong sao có được một phần trí óc của Will, còn cậu thì coi chuyện giải những bài toán hóc búa chỉ như một thú vui vặt vãnh.

Bộ phim Good Will Hunting rất tinh tế khi khắc họa nét khác biệt của một con người không chỉ nằm ở những nỗi đau khổ, mà còn ở trong chính tài năng của họ. Cả hai đều ẩn giấu tận sâu bên trong, nhưng một thứ do hoàn cảnh sống kiến tạo, một thứ là bản chất tự nhiên của anh ta. Vấn đề ở đây đó là người đó sẽ lựa chọn sống theo lực đẩy của những góc tối hay theo sự nảy nở vốn có của khả năng thiên bẩm.

Xem phim và nhìn lại cuộc sống của bản thân, liệu chúng ta có tự hỏi rằng mình đang sống dưới thúc ép những tổn thương trong quá khứ, những nỗi sợ hãi dư luận hay đang thật sự sống bằng sự phát triển của những đam mê, bằng con người trọn vẹn hồn nhiên nhất của chính mình? Nhiều khi, những tiếng kêu đau đớn và sợ hãi từ quá khứ sẽ lấn át đi những âm thanh ngọt lành trong trái tim ta. Hạt mầm hạnh phúc vẫn luôn nằm ở đó, nhưng nó không thể phát triển khi bóng tối kia chưa được hóa giải.

“You’ll have bad times, but it’ll always wake you up to the good stuff you weren’t paying attention to.” – Sean

Cái tên dường như đã toát lên hết tinh thần của bộ phim. Will Hunting là tên của nhân vật chính. Cậu ấy được khẳng định là tốt (Good) dù cậu mang bên trong mình bao nhiêu điều tăm tối, đau đớn. Trong phim, giáo sư Sean đã liên tục nhắc lại rằng “Đó không phải là lỗi của cậu” (It’s not your fault) để tách biệt Will khỏi sự đồng hóa với những tổn thương và sợ hãi, để khẳng định sự trong lành của con người cậu. Bên cạnh đó, cuộc hành trình tìm ra những điều tốt đẹp (Good), trả lời câu hỏi mình là ai, mình thật sự muốn làm gì giống như một cuộc săn đuổi, truy lùng (Hunting) cần sử dùng rất nhiều sức mạnh ý chí (Will) không chỉ của chàng trai 20 tuổi, mà của cả hai vị giáo sư – những người liên đới mạnh mẽ với cậu trong phim.

Cá nhân tôi cho rằng Good Will Hunting không phải một bộ phim nói về sự cô đơn của những thiên tài mà nó nói về sự cô đơn của bất kỳ ai khi họ không được lắng nghe, được chia sẻ, được yêu thương. Sự cô đơn ấy cũng trở nên là một trong những nỗi đau, chỉ có thể được hóa giải bằng một kết nối tâm hồn sâu sắc, bằng sự tin tưởng và đồng điệu giữa hai con người.

Bộ phim để lại ấn tượng mạnh trong tôi bởi những câu thoại dài khủng khiếp của các nhân vật. Will và giáo sư tâm lý Sean có thể tuôn một tràng ý tưởng như thác lũ không ngưng nghỉ. Như thể họ rút hết ruột gan để nói, như thể những điều trăn trở, xúc động đã đọng lại trong lòng họ từ rất lâu chỉ đợi đến một ngày được tràn ra không hề vấp váp. Đây cũng là một trong những chi tiết thể hiện nỗi cô đơn, hay sự chân thành/thẳng thắn đầy mãnh liệt của hai nhân vật này.

Bên cạnh chủ đề về nỗi cô đơn, những góc khuất nội tâm, sự lựa chọn trong cuộc sống, Good Will Hunting còn đề cập đến tình yêu lứa đôi. Mỗi lần Sean kể lại những câu chuyện về người vợ của mình bằng tất cả những say sưa và đằm thắm nhất, tôi lại chực trào nước mắt. Khi nhìn qua con mắt yêu thương, tất cả những bất toàn đều trở nên xinh đẹp và có ý nghĩa quan trọng.

“People call these things imperfections, but they’re not. That’s the good stuff. And then we get to choose who we let into our weird little worlds.” – Sean

Mạch phim đơn giản, dễ hiểu, có điểm tích tụ cao trào và sự tháo nút hợp lý. Kết cục cũng không kém phần bất ngờ và có hậu, khẳng định được những nỗ lực của tất cả các nhân vật trong phim đều được đền đáp xứng đáng. Cái kết cũng ám chỉ sự lựa chọn của nhân vật chính là lắng nghe theo tiếng nói của trái tim, thứ sẽ dẫn cậu đến nơi chốn tốt đẹp nhất dành cho cậu. Về tổng thể, đây là một bộ phim với tiết tấu chậm rãi, nhẹ nhàng. Tuy nhiên, lời thoại của các nhân vật rất sâu, thiên về diễn đạt tâm lý khiến đôi lúc tôi thấy khó nắm bắt ý họ đang thể hiện.

Tóm lại, Good Will Hunting là thước phim giản dị, mang tính nhân văn dồi dào, làm lay động lòng người bằng lòng trắc ẩn – thứ hóa giải những nỗi đau và sự sợ hãi. Cùng cách thể hiện triết lý về cuộc sống, về tình yêu độc đáo, bộ phim giúp người xem lấy lại niềm tin và sức mạnh để đối diện với góc tối của chính mình, để từ đó họ có thể tự do tiến bước trong cuộc đời khi bản thân đã được giải phóng khỏi những nhức nhối, khổ đau. 9/10 là điểm dành cho Good Will Hunting.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: Sadie Pices

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️http://bit.ly/2KTJCN2

Đỉnh cao của con người là sự cô độc?

1

45926931_2259721897594821_7266684923635826688_n

(1219 chữ, 5 phút đọc)

Bạn tôi: Nếu cậu không muốn nhận sự yêu thương từ người khác. Cậu sẽ không bao giờ có ý định cho đi.

Tôi: Tớ nghĩ thế này. Không phải LSD mới là “ma túy”, yêu thương cũng là “ma túy.” Nếu tớ sống hạnh phúc bằng chất liệu yêu thương, tớ sẽ không còn thấy được điều tớ từng có nếu không có ai bên cạnh yêu thương. Không có ai trò chuyện, không có ai tán tụng xưng hô, không có ai để diễn trò bộ tịch. Mọi người vẫn nói rằng tớ không thể sống nếu thiếu vắng sự yêu thương. Nhưng phải là yêu thương từ người khác, tớ và những người yêu thương tớ phải ở bên cạnh nhau, tạo cho nhau niềm vui, hãy cùng giúp đỡ nhau. Họ giúp tớ và thế là tớ có bổn phận phải giúp lại họ. Vì thế bất kể lúc nào tớ gặp khó khăn, tớ đều đánh mất khả năng tự giải quyết. Tớ bắt đầu nghĩ đến người tớ từng giúp đỡ vì đây chính là lúc họ có bổn phận phải giúp lại tớ. Đích xác đây là ma túy vì tính gây nghiện cao của nó.

>>>[THĐP Translation] 9 lý do bạn nên dành thêm thời gian ở một mình

Bạn tôi: Chỉ vì cậu chán ghét đời sống, cậu không thể chịu đựng nổi, vậy nên cậu chạy trốn nó với ý chí muốn quên lãng người khác. Cậu không biết rằng chỉ có sự yêu thương mới cứu rỗi được linh hồn cậu.

Tôi: Đúng, chỉ có yêu thương mới cứu được tớ. Tuy nhiên, tớ không tin rằng nó đến từ người khác. Tớ cũng thử mở rộng lòng đón nhận yêu thương từ nhà lữ khách ngang qua. Cậu có biết điều gì đã xảy ra? Tớ hạnh phúc vì được yêu thương. Nhưng tớ lại  bắt đầu chờ đợi. Người đó ra đi và bỏ lại tớ một mình. Tớ trở nên buồn. Tớ đã nghĩ tớ chỉ có thể hết buồn khi  gặp lại anh ta. Cuộc sống trở nên quá buồn chán nếu không có anh ta.

Bạn tôi: Chỉ vì cậu gặp không đúng người. Cậu không thể sống mà không có người khác.  Không thể một mình. Cậu không cảm thấy bất tiện, không thoải mái, lo âu?

Tôi: Cậu nghĩ thế bởi cậu đã được nuôi lớn như là một phần của người khác. Bao giờ người lớn cũng rao giảng chúng ta phải đoàn kết. “Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao.” Tớ thấy nực cười. Tại sao một cây lại chẳng thể làm gì? Là vì xã hội muôn đời truyền bá nhồi nhét tư tưởng này vào cậu. Đức hạnh dạy bảo cậu phải biết yêu thương người khác. Nhìn xem môn đạo đức hay giáo dục công dân bao nhiêu năm cậu ngồi trên ghế nhà trường, không có lấy một trang dạy cậu yêu lấy chính mình. Xã hội đã lừa dối cậu, cố tình buộc chặt cậu vào họ, khiến cậu sống chẳng khác nào một con rối trong sự điều khiển định hình của họ.

Bạn tôi: Cậu chỉ đang quá cực đoan. Hãy bước ra đường và đón nhận sự yêu thương của người khác. Cậu sẽ thấy một nụ cười của cô bán hàng trong tiệm tạp hóa, của bé nhân viên trong quán cà phê. Niềm hạnh phúc đến từ những điều nhỏ nhoi thương yêu ấy cũng có thể khiến cả vũ trụ trong thế giới cậu bừng sáng.

Tôi: Cậu nhầm to rồi đấy. Cậu nghĩ đó là yêu thương? Người bán hàng chẳng bận tâm về cậu chút nào, cái mỉm cười của người đó chỉ là một nụ cười tô vẽ. Người đó sẽ cười với tất cả khách hàng đến đó, chẳng đặc biệt gì cho cậu. Họ muốn cậu cảm thấy thoải mái, cậu là ai đó được yêu quý khi đến với họ vì mục đích quay trở lại lần sau của cậu sẽ phục vụ cho lợi ích kinh doanh của họ. Họ cũng chỉ yêu quý bản thân họ theo một cách tham lam dối trá hơn.

Bạn tôi: Nếu cứ cố chấp bảo thủ, cậu sẽ chết đi trong sự cô quạnh. Cái chết của cậu sẽ không ai đến thăm viếng, sẽ không ai đưa tang cậu. Cậu có nghĩ đến một cái kết bi kịch đó không?

Tôi: Tớ thực sự không hiểu đây là cuộc sống gì? Ngay đến cả chết đi vẫn cần phải phụ thuộc vào người khác. Nhưng tớ chỉ nói tớ không muốn đón nhận sự yêu thương từ người khác chứ không phải tớ sống mà thiếu vắng yêu thương.

Bạn tôi: Yêu thương của cậu là gì mà tớ không thể nào hiểu nổi?

Tôi: Nếu cậu cho tình yêu của mình, người đó sẽ biết ơn, nhưng nếu cậu không cho nó thì sẽ phải lắng nghe lời phàn nàn. Đó là tình yêu mà tớ đã trông thấy đầy rẫy trong xã hội này. Còn của tớ? Nếu họ không cho, tớ vẫn tốt như thường. Nếu họ đến thăm tớ, tớ sẽ hạnh phúc. Nếu họ không đến, tớ vẫn sẽ hạnh phúc như thường.

Bạn tôi: Trái tim khốn khổ của cậu có hiểu được cơn điên cuồng này của lý trí?

Tôi: Có lúc tớ sống bằng trái tim. Nhưng cũng có khi phải thấu hiểu bằng lý trí. Tớ không cao ngạo tự tin mình đang điều khiển được trái tim yêu thương theo ý muốn tớ. Tớ chỉ đang học cách sống không lệ thuộc vào người khác. Tớ sẽ không tìm niềm vui trong những câu chuyện, trong tiếng cười, trong lòng tốt và sự yêu thương của thế giới bên ngoài. Vì lúc đó tớ trở thành nô lệ. Tớ được người khác trao cho tớ và nhiệm vụ của tớ là chỉ đứng đó chờ đợi họ sẽ lấy lại nó bất kì lúc nào. Sự yêu thương của tớ luôn luôn có biên giới.

Bạn tôi: Cậu sẽ gặp nhiều rắc rối.

Tôi: Chính sự tồn tại của người khác trong cuộc sống tớ mới tạo thành rắc rối. Tớ chỉ thấy tất cả rắc rối của mình đều đến từ người khác. Không khó lắm đâu. Trước khi tớ bắt đầu một ham muốn nào đó mà không đến từ bản thân, tớ sẽ bắt đầu nghĩ đến mọi khả năng nó được đáp ứng. Tớ muốn sách tớ được xuất bản, muốn được giàu có, muốn vinh danh và tất cả những thứ đó đều từ đại dương trôi dạt vào đời sống tớ. Nhưng rồi sau đó sẽ sao, tớ sẽ phải khổ sở vì sự phụ thuộc. Vậy nên, chỉ cần cậu có thể từ bỏ tất cả ham muốn. Cậu có thể không cần bất kỳ ai.

Bạn tôi: Quan trọng là cậu có thể sống như thế?

Tôi: Tớ vẫn đang trên con đường bước đến. Tớ cứ bước liên tục mỗi ngày, mỗi ngày một bước chân đi trên con đường vạn dặm vươn tới đỉnh cao của con người mà theo tớ đó chính là sự cô độc.

Tác giả: Ni Chi

Photo: Olichel 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️http://bit.ly/2KTJCN2