16.9 C
Da Lat
Thứ Sáu, 29 Tháng 8, 2025

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 95

[Review] Bay trên tổ chim cúc cu – Ai mới là kẻ điên?

0

Lại một lần nữa, hình ảnh một kẻ điên cuồng to lớn và có mái tóc đỏ hung được khắc hoạ vào cuốn Bay trên tổ chim cúc cu. Đây là lần thứ hai tôi gặp hình ảnh mái tóc đỏ ấy, lần đầu tiên ở tác phẩm Suối Nguồn.

Nói về “Suối Nguồn” của Ayn Rand – Chủ nghĩa vị nhân sinh

Những kẻ điên dị biệt ấy luôn là những kẻ bị vùi dập bởi xã hội thích sự rập khuôn. Bay trên tổ chim cúc cu là câu chuyện xoay quanh nhân vật chính là McMurphy. Kẻ điên với mái tóc đỏ hung trở thành toán trưởng của cả viện tâm thần và làm đảo lộn mọi trật tự, quy tắc cứng ngắc của bệnh viện. Hắn ta được gửi đến viện vì hắn muốn trốn trại cải tạo. Và những ngày ở viện, hắn sống với tất cả sự chân thực, như chính con người hắn. Đó là một điều kỳ lạ với tất cả những bệnh nhân đang điều trị tại đây. Bởi vì họ bị lắp ráp như những cái máy, không cười, không khóc, không nói và chỉ làm đúng việc khi chuông đồng hồ reo. McMurphy đến, như một con ngựa hoang phá tan cả thảo nguyên. Vô tình tính cách của hắn cũng đã tác động đến những cỗ máy biết thở kia để họ được trở về là chính mình, là những con người có cảm xúc riêng biệt. Sự nổi loạn của McMurphy thách thức trật đạo đức giả của Liên hợp áp đặt.

Cuốn tiểu thuyết chỉ mô phỏng một không gian nhỏ là một trại tâm thần nhưng nó cũng đủ chi tiết để ta liên tưởng đến thế giới thực sự cũng hoạt động như một nhà thương điên. Những con người được tạo ra để trở thành những cỗ máy di động phục vụ cho lợi ích của chính phủ.

Bà y tá trưởng là một con chốt thí trung thành của Liên hợp. Bà ta sống quy tắc như một cái máy và không bao giờ có cảm xúc gì bộc lộ trên khuôn mặt. Chính bà ta mới là kẻ tâm thần duy nhất trong viện. Những kẻ hộ lý tay chân của bà ta cũng chỉ làm việc như những cái máy có phần côn đồ chút đỉnh và chẳng có mục đích gì. Còn đám tâm thần kia chẳng hề tâm thần chút nào, đứa nào cũng chỉ vì từ nhỏ xã hội đã coi chúng là tâm thần, là bệnh hoạn khi chúng mang những biểu hiện khác thường. Khi chúng ít nói và tập trung cao độ vào những việc mà người lớn cho là vớ vẩn thì họ liền vội vàng kết cho chúng cái mác là tâm thần, trầm cảm, tự kỉ. Để rồi chúng nghĩ mình là như vậy thật, chúng nghĩ mình không thể hoà nhập với cộng đồng, chúng vào nhà thương điên và sống trong một khuôn khổ vớ vẩn được đặt ra.

Ông Thủ lĩnh Bromden là người kể chuyện trong tác phẩm này vì thế chúng ta có thể thấy rõ được những suy nghĩ của một kẻ điên Kinh niên. Sẽ hơi khó khăn để chạy theo những dòng suy nghĩ của ông ta khi ông bị đưa vào sốc điện, hay cảnh phun mù mà ông kể. Ông là một kẻ giả câm điếc nhưng đến cuối ông ta đã dám mở mồm nói ra đồng nghĩa với việc sống thật với chính bản thân. Ông có một câu mà tôi phải gọi là tâm đắc nhất trong cuốn sách này: “Ai bước sai chân thì… gì nhỉ? Chẳng qua là nghe nhịp trống riêng.” Mỗi chúng ta là những cá thể riêng biệt, trong đám mười người có một người không giống chín người còn lại không có nghĩa là họ sai mà do họ có những suy nghĩ riêng và chúng ta nên bao dung sự khác biệt ấy chứ không phải vùi dập chúng như cách Liên hiệp đã làm với tất cả và với McMurphy: kẻ nào bước sai, chân lòi ra khỏi hàng thì phải đập què chân chúng.

McMurphy, kẻ yếu như thường lệ, luôn là kẻ thua trong cuộc chiến như bao nhiêu kẻ thua cuộc trong thế giới này. Nhưng thắng thua không quan trọng, quan trọng là trong quá trình chiến đấu hắn đã cố gắng hết sức và khi chết đi hắn đã chết một cách vinh quang cùng với chiến lợi phẩm của mình là giúp những kẻ yếu hèn kia dám thoát ra khỏi vỏ bọc để trở thành con người thật của mình.

Sau khi đọc hết cuốn sách, tôi đã đặt ra nhiều câu hỏi: “Vậy ai mới chính là kẻ điên trong cái nhà thương này?” “Trong khuôn khổ liệu có thể tự do?” Bởi vì tôi thấy rằng chẳng có một kẻ bệnh nhân nào điên loạn như tôi nghĩ. Họ giống như những con người bình thường nhưng khi được đưa vào đây họ càng trở nên mất kiểm soát hơn vì họ bị tước mất quyền làm người.

Đây là một cuốn sách có mặt trong danh sách những cuốn sách vĩ đại nhất thế kỷ hai mươi, vẫn luôn giữ được vị thế trong lòng người đọc qua cả thế kỷ. Bộ phim được dựng trên cốt truyện cũng là bộ phim chuyển thể xuất sắc hiếm có đạt được toàn bộ các đề cử quan trọng nhất trong giải Oscar. Hãy đọc cả sách và xem cả phim để thấy được hoàn bộ sự tuyệt hảo của tác phẩm văn chương Bay trên tổ chim cúc cu.

Tác giả: Bà Năm

Sự kiên nhẫn ― Dù bạn là ai cũng đều phải học

0

Tâm trí:  Vứt bỏ hết đi. Đồ trái tim ngu ngốc. Tớ đã quá mệt mỏi khi phải bước trên con đường mà không có lấy một tia sáng, đã bao nhiêu đêm bầu bạn cùng bóng tối. Tớ đã quá chán ngán khi sống chỉ biết quỳ gối sùng bái những câu hỏi. Không có một căn cứ nào được khai mở để trả lời cho những hồ nghi.

Trái tim: Tâm trí ơi! Vì tuổi chúng ta còn quá trẻ nên chưa thể yên thân với những an định. Chính vì thế mà bài học khó khăn nhất tớ và cậu nhất định phải học chính là cách dịu dàng với những câu hỏi. Trái tim đơn sơ tớ đã học cách chịu đựng cậu chẳng khác nào một gã say. Tâm trí cậu lúc thì quay trái, lúc ngã nghiêng sang phải. Cậu bảo muốn theo đuổi đam mê, cậu khát khao muốn được yêu. Cậu khiến tớ chóng mặt theo cậu đến chán ngán nhiều lúc quên mất khả năng yêu thương của một trái tim. Tớ cũng yêu quý đam mê, tớ cũng yêu quý người tình, yêu quý nghệ thuật. Nhưng nếu cậu cứ mặc xác tớ sống chết trong tình yêu ấy, tớ quả biết ơn cậu vô cùng. Đằng này cậu chỉ cố gắng phô bày diễn thuyết những lý lẽ, cậu vặn tớ xuôi ngược rồi đòi hỏi tớ phải sống cùng những luận điều ngu xuẩn do cậu tự bày đặt ra.

Tâm trí: Cậu luôn đắm chìm trong đống cảm xúc hỗn độn của cậu. Làm sao cậu nhận ra những vướng mắc tớ đã trông thấy. Nhưng tớ yêu quý cậu, cậu quá mỏng manh để có thể chịu đựng sự tan vỡ. Tớ quá sợ hãi. Tớ quá sợ vào những điều không chắc chắn mà trái tim cậu đã dốc hết vào để đánh cược.

Trái tim: Nhưng cậu không bao giờ hiểu được. Không phải những câu hỏi là mối nguy hiểm. Mọi ý nghĩa không đến từ câu trả lời, bởi chỉ có những câu hỏi mới nói cho chúng ta nghe về những ý nghĩa.

Tâm trí: Vì thế mà cậu học cách kiên nhẫn?

Trái tim: Đúng. Tớ đã luôn học cách kiên nhẫn, dù nó không thuộc về bản chất tớ. Đừng hiểu lầm kiên nhẫn là sự nô lệ. Tớ không phải lúc nào cũng ngu ngốc trong đống vui buồn đau khổ hạnh phúc, tớ còn biết làm kẻ chỉ huy ra lệnh và tự vâng phục lấy chính mình.

Tâm trí: Đó là một sự thử thách, một sự liều lĩnh.

Trái tim: Chính sự tiêu cực trong cậu đã luôn tạo ra vấn đề. Khoảnh khắc tớ bắt đầu ban lệnh chỉ huy, đó là giây phút tớ đã đánh liều đời sống của mình. Nhưng tớ không phán đoán phân tích, mọi giả thuyết đi qua tớ điều tích cực. Tớ không sợ hãi. Còn cậu, tâm trí. Cậu luôn phải sống dằn vặt day dứt trong những lề luật chính mình đặt ra. Mở một quan tòa phán xử mà chính cậu là tội phạm, chính cậu là nạn nhân, cậu còn là cả ngài thẩm phán.

Tâm trí: “Tại sao lại tự làm khó mình đến thế?” Tớ cũng đã luôn tự hỏi mình.

Trái tim: “Lý lẽ nào để thuyết phục tôi dấn thân vào cuộc chơi mạo hiểm này?” Tớ biết cậu sẽ luôn hỏi thế. Nhưng không có lý lẽ nào cả, chỉ là ý chí tự do. Ý chí tự do muốn được tự do băng vượt trùng khơi để tìm ra ánh sáng tự do đích thực. Cậu cần xây móng trước khi xây nhà. Cần biết bò rồi mới biết đi, sau đó mới đến chạy. Tất cả là một quá trình, là một chuỗi mắt xích. Chúng ta muốn sống giống con người, muốn sống cùng tình yêu, nghệ thuật. Chúng ta cần hiểu đâu mới là cội rễ. Điều đó đòi hỏi một sự kiên nhẫn.

Tâm trí: Nước cờ này, đánh liều sinh mạng mình, ý cậu muốn nói chúng ta phải đi.

Trái tim: Nhưng cậu phải hiểu rằng ngay cả trong sự kiên nhẫn, đó vẫn là ý chí tự do. Đó không phải là sự cưỡng bách mà cậu vẫn hay nhắc đến.

Tâm trí: Chúng ta sẽ phải trả một cái giá rất đắt.

Trái tim: Người ta bảo tớ bồng bột, bất đồng. Nhưng họ không hề biết chính sự bồng bột ấy đã giúp tớ có nhiều trải nghiệm, tớ học được con đường quanh co khuất khúc nhất luôn là con đường dẫn sâu tận trái tim cuộc sống. Ở đó bao nhiêu niềm bí ẩn đang chờ để thổ lộ, một bí mật độc đáo duy nhất vẫn đang chờ đợi. Tớ không sợ phải chiến đấu với thế giới bên ngoài. Kẻ thù lớn nhất của tớ bao giờ cũng là cậu. Có khi cậu là chiến hữu, có khi cậu là thù địch. Chính vì cậu không ở trong một hình dáng nhất định, cậu luôn bất động. Điều đó khiến cậu trở nên bí ẩn khôn lường.

Tâm trí: Hãy học thật giỏi bài học kiên nhẫn với những điều cậu yêu thương, nó sẽ làm cậu đau đớn.

Trái tim: Tớ nghĩ cuộc sống là vô số ẩn ngữ, ẩn ngữ thì lại luôn trường tồn bất diệt. Vậy nên tớ và sự kiên nhẫn không thể tự vượt bỏ nhau. Kiên nhẫn giống như là một sự câm lặng. Mà sự câm lặng không thốt nên lời lại luôn biết cách hành hạ tra tấn trái tim mong manh. Nhưng nếu thậm chí bài học để trở thành một chiến binh tớ còn không học được, thì mơ ước gì chiến trận xa xôi.

*  *  *

Tác giả: Ni Chi

Photo: LAWJR

 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️http://bit.ly/2KTJCN2

[Review] Võ sĩ đạo – Linh hồn của Nhật Bản – Những bài học cuộc sống từ chủ nghĩa khắc kỉ

0

(1054 chữ, 4 phút đọc)

Võ sĩ đạo – linh hồn của Nhật Bản của tác giác Nitobe Inazo, một tác giả đã chết từ cách đây hơn 80 năm trước. Trước đấy tôi được nghe kể về Nhật Bản rất nhiều, đã từng được nghe về mổ bụng, đã từng được nghe về kimono, geisha,… Nhưng đến khi được giới thiệu về cuốn này tôi lại thấy Việt Nam có khá nhiều điểm tương đồng nhất là ở chương XI (Khắc kỉ – tự kiềm chế) và Chương XII (Chế độ tự sát và chế độ phục thù). Ở đây tác giả có nói rằng tại chương XI:

“Rèn luyện nhẫn nại nhồi nhét vào đầu ta tinh thần chịu đựng không than vãn, mặt khác, giáo dục lễ nghĩa dạy ta không được lộ vẻ buồn rầu và đau khổ, khiến người khác mất vui, mất yên ổn. Tổng hợp của hai việc này tạo ra tâm tính khắc kỉ, cuối cùng hình thành một đặc tính của dân tộc, chủ nghĩa khắc kỉ ngoài mặt. Tôi gọi đó là chủ nghĩa khắc kỉ ngoài mặt vì tôi tin rằng chủ nghĩa khắc kỉ không thể trở thành dân tộc tính được và vì một vài thói quen hoặc cử chỉ của người Nhật có thể bị xem là tàn khốc dưới mắt của người nước ngoài. Nhưng thật ra, chúng tôi cũng rất đa cảm, giống như tất cả mọi dân tộc trên thế giới này.”

Các bạn có thấy câu này quen không? “Rèn luyện nhẫn nại… chịu đựng không than vãn… không được lộ vẻ buồn rầu và đau khổ…” Nghe có giống với những lời nói ngày xưa cha mẹ chúng ta dạy cho những đứa con trai không? Vâng là thế đấy, đàn ông lớn lên phải biết kiềm chế những cảm xúc bộc lộ ra bên ngoài, biểu lộ cái khuôn mặt buồn rầu đau khổ ra bên ngoài chỉ khiến cho những người xung quanh càng cảm thấy thêm lo lắng hay tệ hại hơn là kéo cảm xúc của người ta xuống giống như mình. Điều này bỗng nhiên hình thành một tư tưởng “để lộ tình cảm lên mặt thì không phải là nam nhi” xuất hiện trên đa số những nền văn hóa châu Á, trong đó có người Nhật. Họ mang định kiến đấy trở thành một chủ nghĩa dân tộc không chỉ cho nam giới mà còn cả nữ giới. Ví dụ như tôi biết chuyện người cha đã đứng suốt đêm sau cửa kéo nghe tiếng thở của con mình đang nằm trên giường hay chuyện một người mẹ đến lúc lâm chung cũng nhất định không gọi đứa con đang đi học ở xa về vì sợ rằng sẽ khuấy nhiễu việc học hành của con. Và:

Một samurai trẻ đã viết trong nhật kí: “Mày không cảm thấy những ý nghĩ thầm kín chuyển mình nhè nhẹ trong mảnh đất linh hồn của mày sao? Đây là lúc hạt giống bắt đầu đâm chồi. Không được nói gì cả, nói ra chỉ quấy rầy thôi. Hãy để nó nảy mầm thầm lặng.”

Vâng tôi cũng lại thấy quen quen, các bạn có thấy hình ảnh mấy ông ngồi trà đá chém gió bô bô rằng ta đây biết nhiều chưa? Đối với người Nhật thì khác, có thể thấy rằng việc dùng miệng lưỡi để bày tỏ rằng tôi đây đã giác ngộ tri thức hay đặc biệt là về tư tưởng tôn giáo là một dấu hiệu chứng tỏ sự thiếu suy nghĩ sâu xa hoặc là sự thiếu thành thật. Tục ngữ của người Nhật có câu “hắn chỉ như trái lựu” dùng để miêu tả những người nói nhiều và mồm mép hay cũng tương tự tục ngữ người Việt ta có câu: “Chim khôn chưa bắt đã bay, người khôn ít nói ít hay trả lời.”

Tuy nhiên những thứ trên không hẳn là do lòng dạ người Á Đông bướng bỉnh ngược ngạo mà cố tỏ ra câm lặng để che giấu xúc động. Người Việt người Nhật nói riêng và cả văn hóa Á Đông chúng ta nói chung đều thực hiện kĩ thuật như người Pháp đã nói là “kĩ thuật giữ kín tư tưởng.” Ví dụ như nếu bạn đến thăm một người bạn Nhật khi người đó có việc đau buồn nhất đời, chắc chắn người bạn đó sẽ đến đón bạn với một nụ cười trên môi mà không đi cùng với một đôi mắt đỏ hoe hay với một dòng lệ lướt trên khóe mi. Có thể bạn nghĩ rằng người Nhật bị điên thật rồi nhưng tôi nghĩ là không đâu, nếu bạn ép người đó giải thích lí do thì tựu chung bạn sẽ nghe được vài câu chẳng liên quan tương tự như thế này “Cuộc đời thật lắm bi ai” “Gặp nhau rồi mai đây cũng phải chia xa” “Sinh sống trên cõi đời này đã là khổ.” Tôi đồ rằng người Nhật khi rơi vào trạng thái hỗn loạn buồn phiền, họ sẽ chẳng muốn cho người khác biết được hoặc nhìn thấy mình đang cố giữ bình tĩnh trong lòng. Và cuối cùng một điều không sai lệch đi được “Cười là cách lấy lại thăng bằng đối với việc đau khổ hay giận dữ.”

Cuốn sách thật sự bao gồm rất nhiều triết lý sống sâu xa, và hơn thế nữa tôi nghĩ rằng khi tác giả viết nó bằng tiếng Anh chứ không phải tiếng Nhật hay dịch giả dịch sang tiếng Việt và người thẩm định đều có một mục đích riêng. Mục đích của họ là mong muốn thế giới và đất nước của họ trở nên tốt đẹp hơn bằng các hệ tư tưởng xuất thân từ Võ sĩ đạo. Bên cạnh đó không chỉ chủ nghĩa khắc kỉ được nhắc đến trong cuốn sách mà còn rất nhiều tri thức về lịch sử cho những ai có niềm đam mê về sử học. Và với bản thân tôi, tôi cảm thấy may mắn khi đọc được cuốn sách này và đúc kết ra được rất nhiều bài học. Chắc chắn rằng cuốn sách này sẽ nằm trong những cuốn sách tôi yêu mến.

Tác giả: Elyus

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️http://bit.ly/2KTJCN2

Mặc kệ đời, tôi cứ sống bất cần đấy!

0

Mặc kệ nhân gian đang chen lấn đổ xô vào tình yêu. Bàn dân thiên hạ chỏ mũi vào đời sống tôi bằng những câu đại loại: Có người yêu chưa? Bao giờ lấy chồng? ― Ôi thứ tình yêu với ý chí muốn chung đôi. Tâm hồn nhơ nhuốc của tôi sẽ làm hỏng vĩnh viễn sự tuyệt diệu của tình yêu. Có quá nhiều tình yêu tầm thường đã được sinh ra, chẳng khác nào những cơn điên ngắn ngủi bừng lên trong giây phút, rồi sẽ tự kết liễu bằng một sự ngu xuẩn dài hạn. Tôi đã quá chán ngán phải ảo tưởng đến thứ tình yêu đáng khinh đó bằng sự đần độn của chính mình. Tình yêu ư? Người yêu sao? Tôi đếch quan tâm đến nữa.

Mặc kệ ngày mai, tôi đã mệt mỏi phải sửa soạn nơi cư trú cho tương lai. Tương lai chỉ là một vùng đất băng giá làm cóng lạnh thân thể cùng tinh thần của tôi. Phóng chiếu những ảo tưởng của mình vào những hoang mang, có gì ở miền viễn xa ấy mà bao nhiêu người trẻ lên đường ước ao được dấn thân, đánh đổi bằng vô ngàn nỗi buồn sầu ủ dột. Đừng hỏi tôi đã chuẩn bị gì cho tương lai? Tôi không phải là một kẻ tử vì đạo.

Mặc kệ nhân loại, tôi không muốn tự tay bóp chặt cổ họng mình để nó run lên từng tiếng nức nghẹt thở khi phải ngồi quây quần quanh những con người làm dáng. Tôi sẽ bỏ đi vào rừng sâu núi thẳm. Đừng hù dọa tôi bằng những nỗi cô đơn. Kinh hãi nhất không phải là những ngày đơn độc, bi kịch lớn nhất mà tuổi trẻ tôi đã đi qua là việc ngu xuẩn đứng đỏm dáng giữa đám đông để mặc sự trống rỗng ngã vào lòng trái tim. Đừng hỏi tôi về lòng tốt, tôi không muốn ban phát cho đồng loại những thứ dư thừa tôi có. Tôi không đủ rộng lượng để hiến dâng trái tim linh hồn tôi. Lòng tốt nửa vời để được đám đông ca tụng. Họ sẽ biến tôi thành một thiên thần bị bẻ gãy đôi cánh. Đừng hỏi tôi về tình yêu đồng loại? Tôi thậm chí còn chưa yêu nỗi lấy chính mình.

Tôi chỉ là một kẻ bệnh hoạn lố bịch giữa loài người. Tôi chỉ muốn sống một ngày trọn vẹn với niềm vui ngây ngất hưởng lạc hết thảy mật ngọt trần gian. Không phải là tấm lòng đầy bất mãn trước cuộc đời, tôi chỉ đang học cách tiến đến gần hơn với nó, vì trái tim tôi đang tuôn chảy về cuộc sống quá đỗi mãnh liệt, chẳng khác nào một dòng thác lũ chảy siết, cuốn trôi hết rác rưởi chỉ là một điều quá đỗi bình thường.

“Tôi sống có ý nghĩa gì?” Tôi đã quá lao lực và hụt hơi để nhận ra câu trả lời đã được chôn cất cùng những thi hài nằm trong các nấm mồ. Vậy nên giờ đây tôi chấp nhận là kẻ đần độn nuôi ảo mộng, ngủ quên trong những giấc chiêm bao. Họ bảo tôi đừng bước theo tiếng gọi mù lòa, tôi chỉ đang cố chạy trốn. Mặc kệ tất cả, tôi chỉ muốn hiến mình cho sự thử thách cùng sự tự vấn lương tâm cuối cùng của tôi. “Đốt hết tất cả, chỉ còn lại giây phút hiện tại.”

Dừng lại thôi cuộc đời. Tôi không còn muốn phân tranh thắng bại. Đã đến lúc phải ra đi. Tôi không thể sống mãi với thân phận một cái bóng của xã hội. Ngay cả sự im lặng của người cũng khiến tôi nghẹt thở.

Vứt bỏ tất cả, thiêu trụi tất cả. Nhưng đó không phải là một sự lựa chọn. Tôi không có ý vứt bỏ một ham muốn này để quay sang một ham muốn khác. Dù tôi xoay trái xoay phải hay nhìn trước nhìn sau, bản chất của các đối thể chẳng có gì khác biệt. Tôi không chọn giàu có hay nghèo khó, tôi không chọn đám đông hay sự cô độc, không phải là tình yêu hay sự thù ghét. Tôi ngán ngẫm vinh danh không có nghĩa tôi chọn kiếp sống một kẻ thất bại bần cùng. Tôi không muốn chuyển đổi từ thế giới này sang thế giới khác. Bởi tôi nhận ra cuộc sống chẳng khác gì một cơn mưa rào. Tâm trí vẫn luôn quá được ưu ái, vì thế mà tâm trí đã để bao nhiêu cơn mưa rào trôi qua trong sự lỡ làng được gột rửa tắm mát. Nếu tôi quá chú tâm vào bất kỳ thứ ngu xuẩn nào, tôi cũng sẽ lại bỏ lỡ.

Vậy nên tôi ơi, bỏ mặc tất cả đi, mặc kệ đời đi, cứ bất cần đi, để biết mình sống chứ không phải đang chết.

* * *

Tác giả: Ni Chi

Photo: GhiblyCalimero

 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️http://bit.ly/2KTJCN2

Câu chuyện phỏng vấn và những ngôi sao hy vọng

0

— Nếu cháu đang làm một nhiệm vụ rất quan trọng, và có ảnh hưởng tới rất nhiều người, nhưng đột nhiên cấp trên nhờ cháu giúp một việc, cháu chọn tiếp tục làm việc của mình hay bỏ để giúp cấp trên!

Ứng viên: (mỉm cười) Cháu xin phép không trả lời câu hỏi này, bởi qua những điều mà cháu đã trải qua trong một chặng đường dài, quan điểm của cháu là cháu không lựa chọn để tìm cái tốt nhất.

— Nếu phải chọn lựa câu trả lời, đây là câu hỏi vô cùng quan trọng quyết định tới việc cháu có phù hợp với vị trí công việc này hay không! Cháu chọn như thế nào!

Ứng viên: Dạ cháu xin phép vẫn giữ nguyên quan điểm của mình!

*  *  *

Thực sự, với tất cả sự khiêm nhường, và không được phép bất cần trong mọi tình huống, đây cũng là một câu trả lời mà mình đã chọn kèm với ngôi sao hi vọng cho giai đoạn này, một giai đoạn tuổi trẻ đầy đam mê và nhiệt huyết cống hiến! Một giai đoạn 2 năm kiên trì theo đuổi mục tiêu, nhưng đến lúc phải dùng ngôi sao hi vọng và đón chờ những thử thách mới!

Nói về ngôi sao hi vọng, thú thực mình cũng hay dùng lắm! Hồi trước có cơ hội được học tập với các anh chị, các bạn và quý thầy cô rất giỏi tại Furama, một lần mình cũng dùng ngôi sao hi vọng, nó không phải là tính hiếu thắng hay ngông nghênh, đơn giản, chỉ là luôn cố gắng bền bỉ đến cùng trong mọi tình huống, phần nữa là do không được thông minh cho lắm, nên thường phải xuất phát và bắt nhịp chậm, mọi cái vẫn luôn thật khó khăn như thế, nhưng vẫn luôn bền bỉ và lì lợm vậy!

*  *  *

— Dạ thưa cô, em xin được dùng ngôi sao hi vọng, xin phép dùng hết số thẻ nhóm em có, nếu câu trả lời của em được chấp nhận, em xin đánh cược hết tất cả số thẻ trên tay cô hiện có, nếu không đúng thì nhóm em mất hết số thẻ của mình ạ!

— Kết quả câu trả lời là: không kể nhé!

Vì khi mỗi lần mình dùng ngôi sao hi vọng, kết quả ra sao mình đều không còn quá xem trọng nữa, có thể thua, nhưng không bao giờ được phép dễ dàng từ bỏ, dễ dàng gục ngã, có thể sẽ có lỗi với các bạn nếu mất hết số thẻ, cơ mà không quá quan trọng, phải vui vẻ chấp nhận trọn vẹn hành trình của mình! ‎ Ai xui xẻo đồng hành trong nhóm cùng mình đôi lúc phải mạo hiểm chút vậy, cơ mà cũng đáng lắm nhé,  vì mình tin ai cũng sẽ có những trải nghiệm mà không dễ gì mình có được trong một cuộc sống mà người ta được đào tạo quá nhiều kỹ năng sống và thích nghi như vậy!

Ai cũng có những ngôi sao hi vọng cho chính mình, những ngôi sao cho nỗ lực, bền bỉ, khát vọng và đam mê! Chỉ có thế, mới mong giữ được đức sống trọn vẹn, đừng quan tâm quá nhiều đến kết quả. Achilles từng nói:

“Để ta nói cho nàng một bí mật, điều mà không ai nói với nàng ở các đền thờ. Đó là thần linh luôn ghen tị với loài người (The Gods envy us). Bởi các vị thần thì bất tử, còn mỗi một phút giây của con người cũng có thể là giây phút cuối cùng. Chúng ta sẽ không bao giờ cùng ở đây nữa. Nàng cũng sẽ không bao giờ đẹp như lúc này… Chính cái chết mới làm cho mỗi phút giây chúng ta đang sống đều vô giá.”

Vậy nên, cứ tự tin mà dùng ngôi sao hi vọng, sau đó là phải trọn vẹn chấp nhận nó dù kết quả có thế nào đi nữa!

*  *  *

Tác giả: Khánh Hà

Photo: congerdesign

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️http://bit.ly/2KTJCN2 

Vì sao Việt Nam nên chấp nhận Bitcoin và crypto

0

Cần một nhận thức thấu triệt cho một đương đại

Trên tinh thần cầu thị, tôi xin phản đối những nhìn nhận của Tiến Sĩ Trương Văn Phước trên báo Đời sống và Pháp lý. Những lời nói vô hồn của ông sẽ cản trở tầm nhìn của một cơ hội và thách thức với quốc gia nhỏ bé của chúng ta trong tương lai.

Với thành công của những cuộc cách mạng số, đang dần gỡ bỏ những rào cản về chính trị. Chúng ta đang sống trong một thế giới không còn nhiều trở ngại về thời gian và địa lý như trước. Trong khi mọi thứ điều hoạt động phá vỡ những quy tắc truyền thống “đã cũ”, thì chúng ta không tư duy theo một cách truyền thống “đã cũ” vô hồn ấy.

>>> Tiền thuật toán – ván cờ của kinh tế tự do

“Hệ thống tiền tệ quốc tế hiện nay là sản phẩm của quá khứ.” Tiền giấy là một tư tưởng cách tân to lớn trước những quan điểm thịnh hành của lịch sử tiền tệ là kim loại quý hiếm, vàng và bạc. Theo quan điểm của cá nhân, “tiền tệ” là một sản phẩm trung gian để trao đổi hàng hoá và sự hợp lý của tiền tệ dựa trên sự đồng thuận, điều đó có nghĩa là, việc Ngân hàng Trung Ương được phép phát hành tiền vì nó được sự đồng thuận của số đông về mặt lợi ích để bảo tồn giá trị, nhưng ai dám bảo đảm sự trong sạch của Ngân hàng Trung Ương không in thêm tiền để không dẫn đến lạm phát? Nên tiền tệ là một sản phẩm để trao đổi và được sự đồng thuận của những người đồng thuận nó. Còn tại sao người ta đồng thuận thì đó sẽ là một khái niệm khác mà tôi sẽ triển khai ở những lập luận sau.

Một là đầu tiên, hai là cuối cùng

Người ta chỉ nhớ đến đỉnh nào nào cao nhất, chứ không bao giờ nhớ đến đỉnh núi cao thứ hai. Đối với một quốc gia, chúng ta cần phải suy ngẫm để biết được vị trí của mình ở đâu trong so với các quốc gia khác trên thế giới hiện nay, muốn vươn cao phải tiến hành đổi mới và hội nhập. Đó là thoát khỏi tư duy truyền thống để khẳng định cách nhìn tích cực với cộng đồng toàn cầu và khu vực. Nhà nước hậu-hiện đại có thể sẽ không bao biện hết thảy mọi chức năng, mà thông qua các sinh hoạt xã hội để điều tiết, chuyển dịch, kết nối để trở thành một “quốc gia đầu tiên” trong những lĩnh vực đầu tiên.

Như thách thức của Y2K đối với toàn cầu đã trở thành cơ hội giúp Ấn Độ, biến Bangalore trở thành thung lũng Silicon của phương Đông, khi hàng loạt những tập đoàn lớn ở New York như Intel, IBM, Texas Instruments,… nộp đơn xin cấp bằng sáng chế của Mỹ cho hoạt động tại Ấn Độ.

Nên chúng ta cần phải hình nhận nó một cách tích cực, điều chúng ta cần làm sao để tiên phong đi đầu trong nền công nghệ Blockchain. Điều chúng ta quan tâm không phải là cấm hay đồng thuận những giao dịch về thị trường tiền thuật toán, tiêu biểu là Bitcoin. Mà chúng ta cần tìm ra giải pháp để cả chính phủ và cộng đồng sử dụng nó một cách tốt hơn, phát huy những ưu điểm mà hình thức tiền tiền mới mang lại và hạn chế những tổn hại có thể gây ra đối về nền kinh tế. Vì một quy luật tất yếu, nếu chúng ta không đi trước, thì Bitcoin trong tương lai vẫn được chấp nhận vì những lý do sau.

Tự do và hoa hồng

Những nguyên lí được vận dụng để phân tích một nền kinh tế không có tiền, chỉ có thể áp dụng vào một nền kinh tế có tiền, nếu tiến hành những thay đổi thực chất. Lý thuyết tiền tệ rộng hơn nhưng gì chúng ta nghĩ. Thật ra, trước tiền thuật toán, người ta đã đặt vai trò về đồng tiền do tư nhân phát hành. Nhà kinh học người Áo Hayek cũng từng nói về điều này trong quan điểm của ông. Theo quan điểm cá nhân của tôi, nó đã lập lại trong một bối cảnh mới hiện nay là tiền thuật toán, bằng tính thực dụng của Blockchain.

Người ta đã tranh cãi về Currency Principle và Banking Principle. Việc sử dụng tiền tệ truyền thống do đó sẽ kéo theo cân bằng liên thời gian, mặc dù có sự đảm bảo của hệ thống bản vị vàng. Theo học thuyết của kinh tế học tự do, cho rằng quốc gia, rất khó để tự bỏ việc phát hành tiền. Vì chính phủ luôn muốn kích thích tiêu dùng và trả những khoản nợ đi vay bằng cách in thêm tiền. Như vậy sẽ ảnh hưởng lợi ích đến các tập đoàn, doanh nghiệp lớn. Trên tư tưởng đó và bối cảnh hiện nay, đã có hàng loạt tập đoàn công ty đang bắt đầu cung cấp, hợp tác chấp thuận giao dịch những đồng tiền riêng. Như sự chấp nhận thanh toán của Bitcoin, sự hợp tác của hàng loạt ngân hàng đối với đồng Ripple, hay hỗ trợ truyền thông của IBM cho ArcBlock, trong khi đó IBM từng là tập đoàn luôn tiên phong cho sự đổi mới về công nghệ.

Nhưng cũng nói thêm, đây là về mặt lý thuyết những gì diễn ra. Vì đa phần những người trong cộng đồng tiền thuật toán hiện nay chủ yếu là vì lợi nhuận. Giống như những gì mà người sáng lập đồng Ethereum, Vitalik Buterin trăn trở những người sở hữu đồng tiền Ethereum họ không quan tâm đến công nghệ mà Vitalik Buterin muốn trình bày, họ chỉ muốn biết bao giờ đồng tiền Ethereum lên giá?

Screenshot_2018-11-07 Ethereum (ETH) price, charts, market cap, and other metrics CoinMarketCap
Screenshot từ Coinmarketcap.com

Với tốc độ gia tăng của cộng đồng tiền thuật toán ngày càng tăng, tốc độ giao dịch, chi phí giao dịch tối ưu hơn các giao dịch truyền thống thì việc tiền thuật toán là một quy luật tất yếu là một điều chắn chắc. Và vấn đề mấu chốt ở đây là tính năng bảo mật và sự ổn định giá của thị trường, vì quá bảo mật nên có thể dẫn đầu cơ và rửa tiền ảnh hưởng đến nền kinh tế quốc gia?

Cộng đồng và chính phủ

Dù hình thái của tiền tề có thay đổi, như giá trị của vàng vẫn được sử dụng. Nên dù cho có chấp nhận tiền thuật toán, thì tiền giấy vẫn không bị mất đi. Sự chấp nhận tiền thuật toán, sẽ giúp cho hoạt động trao đổi được tiền tệ ngày càng tiến bộ hơn.

Nếu như Bitcoin không tạo ra lạm phát, bởi con số này sẽ giảm một nửa sau 4 năm nhưng để hình thành nên giá trị nó thì thị dựa vào nhu cầu của thị trường. Với tổng số tối đa là 21 triệu Bitcoin thì còn những con phát hành. Với quan điểm cá nhân, chúng ta không nên tập trung giá trị tăng giảm bong bóng của nó mà đánh giá thấp toàn bộ cộng động tiền thuật toán, cũng như mục đích nội tại từng đồng tiền hay tính ưu việt của Blockchain mà có cái nhìn sai lệch về cơ hội của thời đại số. Số đông ngày nay luôn đòi hỏi lợi ích của mình một cách công bằng hơn, sự chi phối của chính trị luôn mà một hàng rào mà họ muốn thoát khỏi nó. Nhưng đó là tầm nhìn vĩ mô về tiền thuật toán. Vai trò của chính phủ, làm sao tạo một nền pháp chế đủ mạnh, công bằng, minh bạch để góp phần thúc đẩy sự phát triển của nhân loại.

*  *  *

Tác giả: Đỗ Sơn Trà

Edit: THĐP

Photo: Ilya Boldenkov | Getty Images

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️http://bit.ly/2KTJCN2 

“Tâm hồn đẹp” vs. “Tâm hồn phong cách”

1

Bước chân đầu tiên đặt vào đời, tôi đứng giữa xã hội loài người với những quy chuẩn phép tắc đạo đức. Không chỉ cha mẹ, nhà trường mà  cả những người xung quanh, họ luôn cố gắng nhồi nhét vào tâm trí tôi. Vì muốn là con người ưu việt giữa  đám đông, muốn được ngã vào sự yêu thương của tất cả mọi người, tôi để tất cả các chuẩn mực ấy thản nhiên yên nghỉ trong đời sống mình. Điều mà mọi người vẫn hay đặt tên bằng những từ ngữ hoa mỹ, ý chí về một con người sỡ hữu “vẻ đẹp tâm hồn.”

Cho đến một ngày tôi nhận ra mình chẳng khác gì một xác chết đã bị đánh cắp mất linh hồn. Cái giá để có một tâm hồn đẹp là vượt quá sức của một con người. Tôi chỉ đang cố gắng tạo ra một nơi trú ẩn để che giấu con thú nội tâm. Nó thực chất chỉ là công trình mà ý chí của xã hội đã cố xây dựng lên bằng những giá trị giả mạo.

Tôi không ở đây để sửa chữa hay phán xét những người muốn sỡ hữu tâm hồn đẹp là sai lầm hay đúng đắn. Tôi không đủ quyền năng để rao giảng những điều bậy bạ. Tất nhiên là so với việc vun đắp vẻ bề ngoài ngu ngốc để nó trở thành thước đo giá trị mỗi con người thì việc bồi bổ vẻ đẹp bên trong chính là một hành động thông minh. Nhưng một kẻ thông minh đích thực chắc chắn không thể là kẻ nhìn vào đám đông rồi sao chép nguyên bản.

Ý chí sở hữu một tâm hồn đẹp nung nấu trong lòng tôi, con người đức hạnh đạo đức là đối tượng duy nhất tôi muốn hướng đến. Nhưng xã hội đã làm gì để khiến tâm hồn choáng váng. Xã hội đã cố nhào nặn tôi trở thành một tâm hồn đẹp. Dạy tôi cách trở thành một con rối dưới bàn tay nhào nặn của xã hội. Để có một tâm hồn đẹp, tôi ngu ngốc tự động biến mình thành nô lệ. Đám đông từ lúc nào trở thành chủ nhân của tôi. Một khi đã được ưu ái ban tặng cho cái danh xưng người sở hữu tâm hồn đẹp, còn phải cần thêm rất nhiều thời gian nữa để bảo trì một cách tốt đẹp nhất, lâu dài nhất. Và tôi chắc chắn chỉ trong một thời gian ngắn thôi, bạn sẽ ngán ngẫm vì phải mang vác một tượng đài quá sức mình. Sau đó, bạn sẽ tự biến mình thành một tay kịch sĩ giỏi đóng kịch và giả bộ tinh tế mà thôi. Tất nhiên là cũng có lúc bạn cảm thấy hài lòng vì được  làm ánh sáng chói rọi giữa đám đông. Tôi chỉ khuyên bạn hãy nên cẩn thận trong hành động muốn trang hoàng lên tâm trí bằng những từ ngữ hoa mỹ ngợi ca.

Một tâm hồn đẹp thực chất chỉ là tâm hồn mà xã hội muốn. Trong khi học cách bước đến gần nó bạn sẽ lãng quên đi cách để được sống làm một con người. Hãy nhìn xem những gì mà tâm hồn đẹp đòi hỏi ở bạn. Tỏ ra vui vẻ hòa đồng với đám đông lố lăng, lúc nào cũng phải mỉm cười với trái tim rỉ máu đang khóc gào bên trong, nói lời cám ơn với vẻ bộ tịch chứa đựng sự biết ơn, xin lỗi luôn miệng với đằng sau những trái tim hời hợt chưa hề biết đến sự ăn năn hối lỗi. Chúng ta có thực sự cần đến một tâm hồn đẹp được tạo ra từ thứ vật liệu giả tạo?

Tâm hồn chỉ có thể phục sinh khi nó được tự do trở thành chủ nhân của chính nó. Xã hội  nhân loại cần trổ sinh những tâm hồn đẹp. Nhưng con người thực chất chỉ cần một tâm hồn không cần sống theo thời đại. Là một tâm hồn dũng cảm dám trình diễn mà không cần khán giả ngắm nhìn. Đó không phải là một tâm hồn lạnh lẽo băng giá như quỷ dữ. Đó là một tâm hồn dám nhìn sâu vào hố thẳm với niềm kiêu hãnh cao ngất trời. Tôi tạm gọi đó là tâm hồn phong cách.

Đối với một tâm hồn đẹp, con người cần trở thành một con người đạo đức. Nhưng đối với một tâm hồn phong cách, con người chỉ cần vứt bỏ đi những dư thừa để sống như một con người. Người có tâm hồn phong cách là người có bước chân nhẹ nhàng chạy nhảy thênh thang trên sình lầy, vẫn khiêu vũ phiêu bồng bằng tiếng hát của chính mình mà không cần có giai điệu bên ngoài cất lên.  Là người biết cách đứng thẳng trên đôi chân mình chứ không phải bằng sự nâng đỡ ca tụng của đám đông.

Một tâm hồn đẹp có thể là ngọn lửa đốt lên sự ấm áp cho những người xung quanh, khiến họ yêu mến bạn. Nhưng thực chất họ chỉ yêu bạn vì bạn thỏa mãn cái vị kỷ trong họ. Họ cần bạn phải rập khuôn vào những tiêu chuẩn họ đặt ra thì bạn mới có thể đặt chân vào tình yêu của họ. Chưa kể đó có thực sự là yêu thương?

Một tâm hồn phong cách là tâm hồn có những nét riêng biệt, có những nguyên tắc cơ bản riêng. Nó tạo nên sự khác biệt trong mọi ý nghĩ, mọi hành động của người đó. Nó không phải là cách bạn tô điểm trang trí lên đó những bộ cánh lòe loẹt sặc sỡ màu để người ngoài nhìn vào thỏa mãn thị hiếu của họ. Tâm hồn phong cách hiểu rằng dù cho nó có đang chen lấn giữa đám đông ồn ào nhốn nháo, nó cũng không bao giờ bị hòa lẫn. Luôn có cách để tìm ra.

Chúng ta không cần những đức hạnh làm dáng. Chúng ta không cần những khoe khoang ca tụng. Chúng ta cần được sống giống một con người, không bị xiềng xích bởi chuẩn mực. Chúng ta không thể sống bằng cái xã hội muốn. Chúng ta chỉ có thể sống bằng những cái chúng ta có thể.

Tôi là chủ nhân của tôi. Tôi không phải là một pho tượng đá để xã hội tùy ý điêu khắc theo ý họ. Đối với tôi, một tâm hồn đẹp từ lúc nào đã trở thành gu thời trang ăn khách của tối đại đa số đám đông.Chính vì thế mà một tâm hồn đẹp đối với tôi là điều quá cách xa thực tế. Tôi cần một tâm hồn phong cách.

Còn bạn?

*  *  *

Tác giả: Ni Chi

Photo: danielsampaioneto

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️http://bit.ly/2KTJCN2 

 

Khoa học thật sự có ý nghĩa gì?

0

Khi con thú nội tâm ẩn náu trong tâm trí loài người bắt đầu dấn thân vào con đường tìm kiếm nguồn cội của thế giới kỳ thú đẹp đẽ, chúng đã nhìn thấy quá nhiều sự tò mò đầy bí ẩn mà từ vạn cổ đến nay muôn đời vẫn luôn cưỡng bách chúng. Chúng cần một lời giải thích cho tất cả vạn sự. Phải chăng đó là bước chân đầu tiên  mang tên khoa học được khởi sinh?

Trong tôi cũng đã từng có một chốn nương thân cho con thú nội tâm ấy cư ngụ. Vì cũng đã từng khát khao trước sự quyến rũ mênh mông của thế giới. Tôi đứng bên cạnh một cây cao cổ thụ, chạm vào bề mặt xù xì của nó. Tôi đắm mình dưới một dòng sông, nếm thử mùi vị mát lành của làn nước trong. Tôi thả trôi mình mặc sức bồng bềnh đi hoang cùng làn mây. Có vì sao lấp lánh nào vừa rơi xuống ngã vào lòng trần gian để tôi ngu ngốc vội vã tìm kiếm trong rừng sâu. Hoàng hôn rơi vào giấc ngủ đánh thức khoảnh khắc bình minh lại bừng tỉnh. Ôi tâm hồn tôi tự do bước theo sự quyến rũ của sự sống vì muốn gợi mở những bí mật.

Ban đầu, rõ ràng tôi có thể chạm vào cuộc sống bằng tất cả giác quan của tôi. Nhưng khởi sinh nó bắt nguồn từ đâu? Dòng chảy nào đã mang ý niệm sự sống trôi dạt ra xa khỏi tầm hiểu biết của tôi. Ý chí tinh thần tự do muốn dẫn dắt tôi trở về nguồn cội sự sống. Chúng gọi mời tôi bằng những cái nhìn tràn đầy khát vọng. Và thế là tôi lên đường tiến vào những cuộc viễn chinh chẳng khác nào những nhà khoa học để khảo cổ và khám phá thế giới.

Rồi tôi nhận ra đó mãi mãi chỉ là thế giới của riêng tôi. Bởi tôi chưa từng đặt chân ra khỏi ao làng. Trong khi đó họ truyền đạt vào tôi những kiến thức vĩ mô mang tầm vũ trụ. Nhưng thử hỏi tôi biết gì về nó khi tôi thậm chí còn chưa từng trông thấy. Tôi chỉ biết về chúng qua những gì người ta miêu tả, trong sách vở tạp chí. Cấu tạo các hạt nguyên tử hình thành vật chất. Người ta bắn vào đầu tôi vô số những hạt điện tử quay quanh hướng về hạt nhân. Hãy vểnh tai lên mà nghe khoa học kể chuyện về sao kim, sao thổ, sao mộc, nhưng tôi đã bao giờ trông thấy chúng ngoại trừ vài ba cái mô hình trong thư viện của trường học? Họ nói về mặt trăng mặt trời khi chúng chỉ xuất hiện trước mặt tôi chẳng khác nào một lòng đỏ trứng gà treo lơ lửng trên bầu trời.  Họ nhồi nhét vào đầu tôi những quả bom tàng hình rồi đóng đinh cột chặt tôi vào chúng. Họ bảo đây chính là tất cả sự lý giải cho những nghi vấn tôi đang đi tìm. Nhưng liệu quả bom ấy có phát nổ vào một ngày tận thế?

Tôi đứng ở vạch xuất phát cùng con số không, lao lực hụt hơi và thậm chí đánh rơi tất cả thời gian chỉ để nhận ra mình chỉ đang trở về điểm khởi đầu. Tôi đi từ cái không biết này sang một cái không biết khác và khiến cho trái tim tôi bối rối, rõ ràng bản chất  của thế giới này sẽ vĩnh viễn nằm lại dưới cái bóng của một ẩn dụ.

Tôi không thể phủi đầu khoa học khi thực tế đã đóng dấu điểm chỉ công nhận vai trò của nó. Vật lý học nắm đầu thế giới vật chất. Sinh học đi sâu vào mổ xẻ bí mật sự sống. Vũ trụ ra đời thế nào, con người tiến hóa ra sao. Cấu tạo vật chất vô cơ và hữu cơ. Cả thế giới truyền tai nhau những lý giải từ thế hệ này sang thế kia chẳng khác nào những bản sao chép được in ra rồi truyền tay nhau, giống những mẫu quảng cáo tờ rơi vung vãi ngoài vỉa hè. Nhưng thực chất chúng là gì?

Khoa học thật ra chỉ là một kẻ đánh lừa con người bằng cách liệt kê những hiện tượng, khoa học cung cấp cho tôi cả một kho tàng vĩ đại lý lẽ giải thích. Nhưng đến sau cùng tôi vẫn chẳng thể nào thấu hiểu bản chất thế giới. Tôi biết tôi quá ngu đần để hiểu hết về chúng, vậy liệu có phải người ta chỉ khai sinh ra khoa học để thuộc về những kẻ thông minh. Nói vậy có nghĩa tất cả những đứa ngu dốt như tôi mãi mãi sẽ không bao giờ tường tận được sự sống thực chất là gì?

Tôi quay trở lại dưới một tán cây để có thể sờ chạm chân thật vào thế giới như lúc tôi chưa bắt đầu lên đường tìm kiếm bản chất của chúng. Tôi ngồi xuống, cố tình để khoa học dẫn dắt tâm trí tôi nhưng tôi vẫn không ngừng đắn đo lựa chọn giữa một bên là sự sờ chạm chân thật nhưng tôi hoàn toàn đui mù về bản chất bên trong và một bên là những lý giải chặt chẽ logic nhưng bản thân chúng lại không có gì chắc chắn.

Bao nhiêu bài hùng biện và khoa học gia lần lượt ra đời chỉ để chứng minh đây là chân lý. Lý trí mù quáng của tôi có thể đặt trọn niềm tin vào những thiên tài đó. Nhưng tôi có thể hạnh phúc không khi tôi không phải là người đào bới thấy chúng. Tôi chỉ đang cố xiềng xích tâm trí tôi phải tập chấp nhận chúng.

Sự thật là tâm trí tôi vĩnh viễn phải mắc kẹt trong mớ hỗn độn đã bị giới hạn lại bởi những điều tôi không bao giờ lý giải được. Tôi đã lên đường dấn thân vào chuyến phiêu lưu này. Vũ trụ khôn lường vẫn xoay vần xung quanh tâm trí tôi, đúng hơn là tôi đang xoay quanh nó. Nhưng tôi biết mình sẽ mãi bước đi giữa nó như bước đi giữa sa mạc mênh mông. Mãi mãi bước đi không tìm ra lối thoát.

Tôi biết khoa học vĩ đại. Tôi có thể học thuộc lòng và tập chấp nhận tất cả những gì chúng mang lại. Tuy nhiên, tôi không muốn tự lừa dối bản thân mình. Chúng còn xa lạ hơn cả hòn đá dưới chân tôi. Chúng thực sự chẳng có ý nghĩa gì. Chí ít là đối với riêng tôi.

Tác giả: Ni Chi

Minh họa: Tama66

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️http://bit.ly/2KTJCN2 

 

 

Ta thống trị mọi hỷ nộ ái ố của mình

0

Cuộc sống phức tạp quá, còn con người thì đa sầu đa cảm. Nhiều khi muốn một cuộc đời bình dị thôi, nhưng chỉ sống hoài với một thứ cảm xúc thì thật tẻ nhạt. Con người có quá tham lam chăng khi luôn đòi hỏi những điều tốt đẹp? Không, ai cũng như thế, cũng khát khao và mong muốn mọi sự thuận lợi và êm đềm như dòng chảy róc rách bên bờ suối.

Tuy nhiên, có những lời nói nói ra trong lúc tức giận luôn vậy, vô tâm, tức tối, khiến người khác khó chịu mà một cách đương nhiên khi ấy, ta đã vô tình trao cơ hội cho cái bản chất xấu xa ngự trị con tim mình. Để rồi từ đó, xúc phạm một tấm lòng dù có sai nhưng thử hỏi cuộc đời có ai không mắc sai lầm bao giờ, nhạt nhòa đi một mối quan hệ, phơi trần cho thiên hạ mặt khác của mình và hơn hết, để lại tổn thương nơi người khác.

Kì lạ thay, con người lại hay để bụng mọi hành động và xử sự trong lúc người khác đang tức giận. Có chăng khi ấy, người ta chót lỡ đụng đến lòng tự trọng của ta, để lại ở ta một khoảng trời nặng nề, những nỗi buồn trống rỗng, sự tha thứ cũng khó mà cho đi.

Vậy đấy, chỉ một giây phút bốc đồng thôi cũng đủ làm đổ vỡ những hình tượng ta gầy công gây dựng trước giờ. Tìm khắp trong nhân gian, có loại thuốc nào khiến chúng ta vẫn bình tĩnh, điềm nhiên cư xử như mọi khi trong lúc tức giận nhất? Nếu có, hãy bán cho tôi một liều.

Trong mọi trường hợp, não chỉ hoạt động 10% công suất của nó. Trong lúc tức giận, con số ít ỏi trong 10% ấy lại bị che lấp, con người trở nên mù quáng, đưa ra những phản xạ lại càng dại dột hơn. Cách ta hành động, nói năng khi ấy là cả vấn đề.

Vậy nên, trái tim của ta có đủ tinh tế, lương thiện để im lặng trong giây phút ấy, chờ đợi cơn nguôi ngoai lớn dần, chiếm lĩnh thể xác và tâm hồn  rồi mới giải quyết sao cho thỏa đáng nhất. Nếu đủ thì thật hạnh phúc, ta là người đi trước nhiều người.

Còn không, đã lỡ vung ra những điều sai trái thì không sao, con người vốn đã thẳng thắn như vậy, có chút cọc cằn nhưng với bản chất thiện lương luôn đấu tranh để phần người chiến thắng phần con, ta hoàn toàn có thể khắc phục. Hãy ngồi lại, giành cho bản thân sự tĩnh lặng, những khoảng trống không để lấp đầy mà để lắng nghe chính mình, suy ngẫm, đúc kết và sửa chữa. Và đừng ngại ngần nói lời xin lỗi, thật chân thành. Vì nông nỗi vốn dĩ là điều không thể né tránh, là một phần của tuổi mới lớn cũng như mọi lứa tuổi, kể cả khi ta có trưởng thành đến đâu. Tôi tin chắc ngọn lửa của mọi tranh cãi, bất hòa, khó chịu sẽ lụi tàn dần trong bóng đêm và vĩnh biệt trần thế và “Khi ấy, một người đàn ông sẽ ra đời…”

Cảm xúc là thứ tình cảm mong manh, dễ bị lung lay dưới sự bộn bề, vội vã của cuộc sống. Thế nhưng những cảm xúc ấy cũng chỉ là hữu hạn, đủ lượng thì chất ắt sẽ thay đổi. Đến một giới hạn nào đó, ta có thể “tức nước vỡ bờ” nhưng cũng có thể kiểm soát nó.

Hãy kiểm soát nó và thấy bản thân đủ bản lĩnh và tinh tường để sống chậm, sống sâu, hòa nhã và an nhiên.

Tác giả: Rin

Featured image: Couleur

📌 Mời Triết Học Đường Phố và tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️http://bit.ly/2KTJCN2 

Tại sao Jean-Paul Sartre từ chối giải Nobel văn học?

0

(2361 chữ, 9 phút đọc)

Jean-Paul Sartre, nhà văn, nhà viết kịch, nhà triết học Pháp nổi danh nhất thế giới từng cố tình quay lưng đánh rơi giải Nobel văn học năm 1964, từng dựng lên làn sóng chấn động tốn không ít giấy bút của các nhà phê bình và ký giả trên toàn thế giới. Một dấu chấm hỏi lớn đặt ra cho hành động kỳ quặc với nghi vấn liệu đó có phải là sự khinh bỉ của một nhà đạo đức quý tộc hay đó chỉ là một chiêu trò kinh tởm của một kẻ đi buôn trong sự toan tính khéo léo. Người nhận giải xưa nay chẳng thiếu, nhưng kẻ khinh bỉ muốn chối từ lại chẳng có mấy người. Ai mới nổi tiếng vĩ đại hơn?

Jean-Paul Sartre, một triết gia hiện sinh, tư tưởng vô thần thống trị trên con đường tìm kiếm ánh sáng tự do. Tự do trong ý chí của Sartre đơn thuần chỉ là tự do lựa chọn. Mỗi con người cô độc tự tạo ra thế giới của gã, hoàn toàn chịu trách nhiệm cá nhân, tự khai sinh ra những lề lối phép tắc, tự tạo quan tòa phán xử và đưa ra án phạt cho chính gã. Sartre không tin vào sự hiện diện của Thượng Đế với hỏa ngục cùng những hình phạt nếu con người sống sa đọa buông thả và làm bạn với ác quỷ. Đối với ông, thế giới của con người được tạo ra bằng chính những vật liệu bắt nguồn từ hành vi ý chí của gã. Một gã bất lương hèn mọn cũng có thể ngay lập tức thánh hóa thành người hùng nếu ý chí của gã có nguyện vọng. Cuộc đời mỗi người là một ngôi nhà đã có sẵn những vật dụng đầy đủ và cần thiết, cấp bách chỉ diễn ra khi chủ nhà ngu ngốc cố tình mở cửa chào đón tên trộm hiên ngang bước vào.

Một kẻ tự do như Sartre không chỉ khước từ một giải Nobel mà còn lãnh cảm phủ nhận mọi liên hệ với đạo đức gia đình xã hội. Bất kể ai dù sinh ra trong một quốc gia, tôn giáo nào cũng có thể đạp đổ chúng để đi theo tiếng gọi con người, được sống trọn vẹn nỗi cay đắng tủi khổ cho đến hạnh phúc vui sướng, dù cho đó là đêm tối ghẻ lạnh với tuyết trắng băng giá, dù cho nỗi cô đơn thường trực vẫn đeo bám không chịu rời xa. Đời sống mãi lênh đênh trôi dạt không một chốn dừng chân, sống mù mờ đuôi điếc không có lấy một điểm tựa. Đó vẫn sẽ là một đời sống xứng đáng để dấn thân.

Ông không chịu bất động tư tưởng trong một hình dáng. Bao giờ cũng cần những sự thay đổi để bắt kịp với ánh sáng tự do. Chính vì thế mà ông không muốn người ta đóng đinh ông vào cây thập tự Nobel. Ông không muốn người ta xây dựng cho ông một tượng đài rồi khắc vào bia đá cái tên Jean-Paul Sartre. Ông sợ rằng cuộc đời mình sẽ mãi vĩnh viễn bị pho tượng ấy đè nặng.

Đối với ông, tự do phải là một cuộc sống không phụ thuộc. Chúng ta không thể tự do trong những ràng buộc, trong mối quan hệ, cuộc sống bị chi phối bởi những thứ bên ngoài mà không phải là thế giới bên trong.

Giả dụ con người không thể lập gia đình với ý chí cuộc sống hôn nhân sau đó vẫn ung dung tự tại khi trên vai giờ đây đã cồng kềnh hơn với những đứa con và gánh nặng cuộc sống. Một người đàn ông độc thân cùng một người đàn ông đã lập gia đình. Điều đó chằng khác nào một Sartre nhà văn và một Sartre là nhà văn đoạt giải Nobel.

Theo quan điểm riêng tôi, quyết định từ chối giải chỉ là câu trả lời cho ý chí trung thành với tự do, không muốn xã hội biến mình thành con lạc đà quỳ gối tự nguyện để người ta chất đầy lưng mình rồi kéo lê qua những sa mạc khô cằn không lối giải thoát. Xã hội loài người, nơi ý chí đám đông đã cất công tạo dựng mãi không thể biến đời sống ông thành sa mạc. Họ không thể dùng những giá trị xa lạ để đánh lừa ông. Vậy nên có những kẻ ngu xuẩn đã tự dựng lên lời lẽ bêu rếu trước quyết định cao đại đáng kính.

Tất nhiên đây chỉ là một vài dòng cảm nhận cá nhân riêng tư của tôi khi đọc xong lá thư. Bài viết với mục đích sau cùng cũng chỉ muốn độc giả có cơ hội đọc qua lá thư từ chối giải Nobel của Jean-Paul Sartre (1964) mà tôi rất tâm đắc.

Tôi rất tiếc là sự việc đã thành ra như một vụ bê bối: giải thưởng được trao và tôi từ chối. Nguyên nhân chỉ là do tôi đã không được cho biết ngay khi việc này đang chuẩn bị. Khi tôi đọc thấy trong tờ Le Figaro văn học (Le Figaro littéraire) ra ngày 15/10/1964, dưới ngòi bút một phóng viên Thụy Điển của bản báo, rằng sự lựa chọn của Viện Hàn lâm Thụy Điển sẽ nhằm vào tôi, nhưng việc này vẫn chưa được quyết định, tôi đã nghĩ là bằng cách viết một bức thư cho Viện Hàn lâm và gửi đi vào ngày hôm sau thì tôi sẽ có thể dừng lại được việc này và người ta sẽ thôi nói đến nó.

Khi đó tôi không biết rằng giải Nobel được trao không cần hỏi ý kiến của người được giải nên nghĩ là vẫn còn kịp thời ngăn nó lại. Nhưng rồi tôi hiểu một khi Viện Hàn lâm Thụy Điển đã đưa ra sự lựa chọn thì nó không thể rút lại nữa.

Những lý do tôi từ chối giải thưởng không liên quan đến Viện Hàn lâm Thụy Điển, đến bản thân giải Nobel, như tôi đã nói trong thư gửi Viện Hàn lâm. Tôi đã nêu lên trong đó hai loại lý do: lý do cá nhân và lý do khách quan.

Những lý do cá nhân là như sau: sự từ chối của tôi không phải là hành động bốc đồng, tôi luôn khước từ mọi sự biệt đãi chính thức. Sau chiến tranh, năm 1945, khi người ta định trao cho tôi Bắc đẩu Bội tinh tôi đã từ chối, mặc dù tôi có những bạn bè trong chính phủ. Cũng vậy, tôi không bao giờ muốn vào Collège de France (Pháp quốc Học viện), như một số bạn bè gợi ý.

Thái độ này của tôi dựa trên quan niệm của tôi về lao động nghề văn. Một nhà văn có các quan điểm chính trị, xã hội hay văn học chỉ cần phải hành động với phương tiện của hắn, tức là lời viết ra. Tất cả những sự biệt đãi mà hắn có thể nhận sẽ gây cho độc giả một áp lực mà tôi cho là không đáng mong muốn. Tôi ký Jean-Paul Sartre hay tôi ký Jean-Paul Sartre người được giải Nobel là hoàn toàn khác nhau.

Nhà văn chấp nhận một sự biệt đãi như vậy là cũng đã nhập vào hội đoàn hay thiết chế đã vinh danh hắn: thiện cảm của tôi đối với quân du kích Venezuela chỉ liên quan đến tôi, trong khi nếu người được giải Nobel Jean-Paul Sartre ủng hộ phong trào kháng chiến ở Venezuela thì hắn sẽ kéo theo mình cả giải thưởng Nobel như một thiết chế.

Như vậy nhà văn cần phải từ chối việc biến mình thành một thiết chế, ngay cả nếu điều này diễn ra dưới những hình thức vinh dự nhất như trong trường hợp này.

Thái độ này hoàn toàn rõ ràng là của tôi và không hề có ý phê phán những người đã được trao giải. Tôi kính trọng và khâm phục nhiều người được giải mà tôi hân hạnh quen biết.

Những lý do khách quan để tôi phản đối là như sau:

Cuộc chiến đấu duy nhất hiện nay có thể diễn ra trên mặt trận văn hóa là cuộc chiến đấu cho sự cùng tồn tại hòa bình giữa hai nền văn hóa, Đông và Tây. Tôi không muốn nói rằng như thế là cần phải có sự bắt tay của chúng. Tôi biết rõ rằng sự đụng độ giữa hai nền văn hóa tất yếu sẽ có hình thức xung đột, nhưng nó nên diễn ra giữa những con người và giữa những nền văn hóa mà không có sự can thiệp của các thiết chế tổ chức.

Tôi cảm nhận sâu sắc sự đối lập giữa hai nền văn hóa: tôi chính là sản phẩm của sự đối lập ấy. Thiện cảm của tôi hiển nhiên là dành cho phe xã hội chủ nghĩa và cái gọi là khối Đông, nhưng tôi sinh ra và được học hành trong một gia đình tư sản và nền văn hóa tư sản. Điều này cho phép tôi cộng tác với tất cả những người muốn xích gần hai nền văn hóa. Nhưng tôi hy vọng, tất nhiên, “bên tốt nhất sẽ thắng”, tức là chủ nghĩa xã hội.

Chính vì thế tôi không thể chấp nhận một sự biệt đãi nào do các thiết chế văn hóa bậc cao, cả ở Đông lẫn Tây, trao cho, ngay cả khi tôi hiểu rõ sự tồn tại của chúng. Dù cho thiện cảm của tôi là ở về phía chủ nghĩa xã hội, tôi cũng không thể chấp nhận giải thưởng Lenin chẳng hạn, nếu có người muốn trao nó cho tôi. Tôi biết rõ bản thân giải Nobel không phải là một giải thưởng văn học của khối Tây, nhưng theo cách người ta làm như vậy thì sẽ có thể đưa đến những sự kiện mà các thành viên của Viện Hàn lâm Thụy Điển không quyết định được.

Do đó, trong tình hình hiện nay, giải Nobel về khách quan hiện ra như một sự biệt đãi dành cho các nhà văn phía Tây hoặc những người nổi loạn ở phía Đông. Người ta đã không trao nó cho chẳng hạn Neruda, một trong những nhà thơ lớn nhất ở Nam Mỹ. Người ta cũng không bao giờ nghiêm túc nói đến Louis Aragon, một người rất đáng được nhận giải. Cũng đáng tiếc là người ta đã trao giải cho Pasternak trước khi trao nó cho Sholokhov và tác phẩm Xô-Viết duy nhất được trao lại in ở nước ngoài và bị cấm ở nước mình. Sự cân bằng này cũng có thể được xác lập theo cách tương tự nhưng theo hướng ngược lại. Trong cuộc chiến tranh Algeria, khi chúng tôi ký “Tuyên bố 121”, tôi sẽ chấp nhận giải thưởng với lòng biết ơn bởi vì đó không chỉ là vinh danh cho riêng mình tôi, mà còn cho nền tự do mà chúng tôi đấu tranh. Nhưng điều này đã không diễn ra và chỉ sau khi kết thúc cuộc chiến người ta mới trao cho tôi giải thưởng. Trong lời vinh danh của Viện Hàn lâm Thụy Điển có nói đến tự do: đó là một từ có nhiều cách hiểu. Ở phía Tây, người ta hiểu chỉ là tự do nói chung: đối với tôi, tôi nghe từ tự do có nghĩa cụ thể hơn, nó ở trong quyền có nhiều hơn một đôi giày và được ăn khi đói. Tôi cảm thấy từ chối giải thưởng ít nguy hiểm hơn là nhận nó. Nếu tôi nhận, tôi sẽ bị gán cho cái mà tôi gọi là “thu hồi một cách khách quan.” Tôi đọc bài trên báo Figaro littéraire thấy nói “quá khứ chính trị gây tranh cãi của tôi sẽ không gây hại cho tôi.” Tôi biết bài báo đó không thể hiện ý kiến của Viện Hàn lâm, nhưng nó cho thấy rõ ràng trong phái tả người ta hiểu sự chấp nhận của tôi theo nghĩa nào. Tôi coi “quá khứ chính trị gây tranh cãi” này vẫn còn hiệu lực như trước đây, ngay cả nếu tôi có sẵn sàng thừa nhận trong nhóm đồng chí của mình một số sai lầm ở quá khứ. Như thế không phải là tôi muốn nói rằng giải Nobel là một giải thưởng “tư sản”, nhưng đó là cách diễn giải theo lối tư sản mà những giới tôi biết rõ sẽ nhất định đưa ra.

Cuối cùng tôi muốn nói đến vấn đề tiền bạc: Viện Hàn lâm Thụy Điển đã đặt một gánh nặng lên vai những người được giải khi kèm theo sự tôn vinh một số tiền lớn và vấn đề này đã làm tôi khó nghĩ. Hoặc là nhận giải và dùng số tiền nhận được ủng hộ cho những tổ chức hoặc phong trào mà hoạt động được coi là quan trọng: phần tôi, tôi nghĩ đến Ủy ban Apartheid ở London. Hoặc là từ chối giải vì những nguyên tắc chung và như thế là tước đi của phong trào này một sự ủng hộ nó đang cần. Nhưng tôi tin rằng đây là một vấn đề giả. Tôi lẽ tất nhiên từ chối 250,000 couron bởi vì tôi không muốn bị ràng buộc tổ chức ở cả Đông và Tây. Nhưng đồng thời cũng không thể đòi hỏi để vì 250,000 couron mà từ bỏ những nguyên tắc không chỉ là của anh mà còn được tất cả các đồng chí của anh chia sẻ.

Tất cả những điều này đã làm cho việc nhận giải hay từ chối giải trở nên nặng nề đối với tôi mà tôi buộc phải đưa ra.

Tôi muốn kết thúc lời tuyên bố này bằng sự bày tỏ thiện cảm đối với công chúng Thụy Điển.

JEAN-PAUL SARTRE (1964)

Tác giả: Ni Chi

Ảnh minh hoạ: Bess-Hamiti

📌 Ủng hộ tác giả và Triết Học Đường Phố ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2