20.3 C
Da Lat
Thứ Ba, 13 Tháng 1, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 95

Tình yêu là gì? Chân lý là gì?

0

(1174 chữ, 5 phút đọc)

Tôi luôn tự hỏi: “Tình yêu là gì?”, “Chân lý là gì?” Bởi hai câu hỏi đó ngang ngang với nhau. Tình yêu đích thực không có quá khứ, không có tương lai, không có thân xác, hy sinh cả bản thân. Chân lý nó cũng như thế, người ta dám từ bỏ mọi thứ để tiếp cận. Nhưng tình yêu đích thực có vẻ khó khăn hơn so với chân lý đích thực. Bởi tình yêu đích thực dù có tới từ một phía, thì bên kia, chưa chắc đã là đích thực. Chân lý đích thực, thì chỉ cần một phía là đủ. Bởi người ta đi tìm chân lý, không chân lý nào đi tìm người. Còn tình yêu, người ta đi tìm tình yêu, và chưa chắc đã tìm thấy và được đáp trả một cách đích thực.

Những câu hỏi tình yêu là gì, chân lý là gì, qua bao nhiêu thế hệ, loài người vẫn chưa có lời giải. Bởi nếu nó được giải rồi, thì chẳng còn ai sẽ hỏi về nó nữa. Đó chẳng phải là câu hỏi, đó là câu đố không lời giải. Tình yêu và chân lý, đó là câu đố. Mỗi người phải tự tìm ra lời giải riêng cho mình, không bao giờ có lời giải chung. Nhưng đáp án thì chỉ là một thôi, 9 + 1 = 10, 1 + 9 = 10, 7 + 3 = 10, 3 + 7 = 10. Đáp án là như nhau, tổng số là như nhau. Dù có một triệu lời giải về tình yêu và chân lý, thì tổng số cũng chỉ là 10.

Thấy được chân lý sẽ từ bỏ được mọi thứ, mà muốn thấy được chân lý thì phải từ bỏ. Thấy được tình yêu đích thực sẽ có hy sinh, nhưng muốn thấy được tình yêu đích thực thì phải hy sinh đã. Nghịch lý là thế, muốn thấy được kết quả thì lại dùng chính cái kết quả đó để đi tìm kết quả. Mọi chuyện bắt đầu trở nên phức tạp cực kỳ. Tới nơi thì sẽ không cần đi nữa, nhưng phải đi thì mới tới nơi. Đi, cuối cùng trở thành vô nghĩa, nhưng bắt buộc phải đi nó mới có khả năng trở thành vô nghĩa.

Có một bí mật mà ít ai biết đến. Bí mật mà những bậc thầy đã khám phá ra từ lâu. Họ gọi đó là sự thật, là Chân, là tuyệt đối. Con người sống trong sự thật, phúc lạc giáng xuống người đó. Sống thật với chính mình là lúc người ta chạm tới Thượng Đế. Sự thật đơn giản chỉ là sự thật, chẳng có thật ít, hay thật nhiều, hay thật một nửa. Người ta sống trong giả vờ, sống nửa vời, sống với lớp vỏ bọc dày cộm. Người ta bao giờ cũng sợ, nỗi sợ ngăn cản họ đến với sự thật. Khi yêu người ta không dám yêu hết mình.

Trong tình yêu bao giờ cũng có nỗi sợ. Họ sợ tình yêu không được đáp trả lại, họ sợ bị lừa tình, họ sợ bị cắm sừng. Vậy nên họ yêu nửa vời, yêu sơ sơ, yêu giả vờ. Và họ cũng chưa bao giờ chạm tới tình yêu đích thực. Họ để dành cái tình yêu đích thực ấy, và chờ đến khi nào đúng đối tượng nó mới được lấy ra. Và họ cứ chờ thôi, chờ mãi. Cuối cùng tình yêu bị bỏ lỡ, họ hối tiếc, hay thậm chí họ còn chưa biết yêu là gì. Họ không biết tình yêu là vĩnh hằng của bản thể. Họ che phủ tình yêu bằng nỗi sợ, không để nó tuôn chảy. Phúc lành giáng xuống vô cùng tận, và nó là miễn phí.

Người ta buồn, người ta không khóc, người ta cố tỏ ra mạnh mẽ. Đúng thôi, vỏ bọc không thể khiến cho họ khóc được. Họ đau, nhưng họ không chạm đáy nỗi đau. Đau giả vờ, đau nửa vời. Và nỗi đau còn đó, chừng nào nó chưa được đau thật, đau tuyệt đối thì nó mãi mãi ẩn tàng. Người ta vui, người ta không cười tuyệt đối. Trong họ còn có gì đó ngăn cản, họ sợ mất đi cái gì đó gọi là phẩm chất. Phúc lành mãi ở trong, niềm vui bất tận không được tuôn chảy, và họ không vui tuyệt đối. Vui, buồn và yêu, tất cả đều không chạm tới sự thật tuyệt đối của cảm xúc.

Chừng nào người ta lấy được con người thật của mình ra, thì khi đó phúc lành mới giáng xuống người đó. Không còn sợ hãi, không còn để dành, không còn nửa vời và giả vờ nữa. Để tất cả tuôn chảy tự nhiên. Giấu đi nó sẽ còn đó, sẽ mãi ở đó và ngăn dòng chảy của sự thật đi qua. Điều này đến giới hạn, là cho đi hết rồi, điều khác ắt sẽ tới, sẽ tuôn chảy bất tận. Bởi cho đi, cuối cùng cũng chỉ là nhận lại.

Tôi đã từng yêu rất nhiều người. Và nó là thật, thật sự. Là tình yêu nam nữ thôi. Nhưng tôi không được chấp nhận, hoặc là tự ti về bản thân quá nhiều, hoặc là với người không hợp. Khi đó, tình yêu chết đi, nhưng nó không chết, nó bị giấu đi bởi tâm trí. Tình yêu không chết đi, nó chỉ chuyển từ người này sang người khác, cũng đúng. Tại sao tôi lại yêu được nhiều người như vậy? Tại nó là miễn phí, tình yêu luôn là miễn phí, nó là có sẵn. Nhưng tôi luôn giấu nó đi, bởi sự phân biệt, bởi đầy đủ các lý do khác nhau để hợp lý hóa cho sự giấu đi tình yêu. Là xấu xí, là nghèo khó, là sợ làm khổ người, là cái gì đó có thể bịa ra. Đủ để giấu nó đi thôi, nhưng nó vẫn ở đó, không mất đi đâu.

Tâm trí làm tình yêu trở nên ích kỷ, sợ hãi hay nhút nhát. Tình yêu là giống nhau, nó là một thôi. Không có yêu ít hay yêu nhiều, nếu tâm trí can thiệp, nó sẽ là yêu ít hay yêu nhiều. Đau khổ thế, tuyệt vọng thế, khi người ta không đến được với nhau. Tình yêu không đến, nó ở đó sẵn. Chỉ tâm trí là không đến được với nhau. Vậy là đau khổ thế, tuyệt vọng thế. Tôi cứ che đậy tình yêu dưới lớp vỏ của tâm trí mãi, cho tới bây giờ, nó được hiện ra, và nó sẽ mãi ở đó. Tôi không còn mệt mỏi về cái gọi là tình yêu nữa. Bây giờ, tôi yêu hết, nhưng chỉ là yêu người khác phái thôi nhé. Tôi chẳng đủ trình độ như Chúa hay Phật để yêu hết thảy người ta. Và người ta sẽ bất khả kháng với tình yêu tôi dành cho họ. Làm sao mà họ có thể bắt tôi ngừng yêu được?

Tác giả: Nguyễn Hồng Quý

Photo: Bru-nO 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Fear and Loathing in Las Vegas – Không phải bộ phim dễ nuốt

0

thđp review

Fear and Loathing in Las Vegas là một bộ phim với sự tham gia diễn xuất của tài tử điện ảnh Johnny Depp, người được biết đến rộng rãi trong hình ảnh thuyền trưởng quái dị Jack Sparrow của loạt phim Cướp biển vùng Caribbean. Có thể nói, Raoul Duke là một trong những màn trình diễn khéo léo và xuất sắc nhất trong sự nghiệp diễn xuất của Depp. Cùng với Benicio del Toro vào vai tiến sĩ Gonzo (người bạn đồng hành của Duke), hai người họ đã làm nên hình tượng kinh điển về những người sử dụng chất kích thích.

Bộ phim được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Hunter S. Thompson với nội dung chính xoay quanh chuyến công tác đến Las Vegas của Raoul Duke và tiến sĩ Gonzo với mục đích báo chí. Nhưng thực ra, đó lại là cuộc du ngoạn của hai kẻ phê pha ngật ngưỡng từ đầu chí cuối với đủ các loại chất được dùng chồng chéo, liên tục và (có vẻ như) luôn quá liều.

Ngay từ mở màn bộ phim, cỏ, mescaline, LSD, ether, cocaine, rượu và tá lả các loại chất khác chứa đầy trong vali cùng với lời kể chuyện không rõ là tỉnh hay mê đã lôi cuốn sự tò mò của người xem.

“Chỗ này không phải là tất cả những gì bọn tao cần cho chuyến đi, nhưng một khi mày mắc kẹt với một bộ sưu tập ‘khủng’ các loại ma túy thì mày sẽ có xu hướng dùng nhiều hết mức có thể.”

Nghe như thể một cú chơi trội, nói khoác cho ấn tượng nhưng sự thật là hai cha nội đó chơi thật, chơi đến mức mà càng xem ta càng sợ rằng: Không hiểu hai gã này sẽ làm những trò gì đây? Liệu có sống nổi không? Đến giới hạn chưa? Mà giới hạn nằm ở đâu vậy hả trời?

Có một điều đặc biệt ở Fear and Loathing in Las Vegas đó là nó chia người xem ra thành hai phe: Một bên ca ngợi bộ phim hết lời bởi sự hài hước cùng các tầng ý nghĩa sâu sắc, một bên chê bai thậm tệ bởi sự vô nghĩa, hỗn độn, không mục đích, không cấu trúc của nó. Lần đầu tiên xem, tôi cũng rơi vào trạng thái bối rối, nhũn não không phải vì sự phức tạp trong nội dung mà bởi vì sự định hình trong tâm trí về một diễn biến nào đó của một tác phẩm nay bị sụp đổ. Nếu chửi rằng đây là một bộ phim khốn nạn cướp mất của tao gần hai tiếng đồng hồ ngồi xem trong sự ngớ ngẩn, đần độn thì quả thực mình đúng là ngu thật. Vì đơn giản, phim được kể lại bởi chính ông Duke hói phê thuốc lòi kèn vậy thì lấy đâu ra logic, rõ ràng với ý nghĩa? Hay cứ cho là khi kể lại chuyện Duke tỉnh táo thì toàn bộ chuyến trip ở Las Vegas vốn dĩ cũng là một mớ hỗn độn. Và dĩ nhiên, kể lại một mớ hỗn độn không gì xuất sắc hơn là để mặc nó hỗn độn.

Fear and Loathing in Las Vegas

💎 Trải nghiệm thức thần là phải có duyên rất lớn

Điều trùng khớp ở đây đó là sự thiếu logic và nham nhở trong cấu trúc phim tương đồng với trạng thái trip của một người khi sử dụng psychedelics. Những gì được diễn đạt trong phim chính xác là những gì đang xảy ra trong tâm trí của hai nhân vật chính. Fear and Loathing in Las Vegas chống chỉ định cho những ai chưa từng sử dụng drug vì khi không có trải nghiệm thì sẽ không thể đồng cảm được với hai kẻ điên khùng Duke và Dr. Gonzo.

Ban đầu người ta có thể nhầm tưởng bộ phim đang cổ xúy cho việc sử dụng chất kích thích khi diễn đạt nó một cách khá tự do và hài hước. Nhưng đến kết thúc phim, rõ ràng rằng việc đi vào tận cùng của sự bê bối, quá đà của người sử dụng, tác phẩm điện ảnh này là một lời cảnh tỉnh, một sự phê phán khắc nghiệt dành cho một thế hệ vô ý thức và trách nhiệm trước cuộc sống của chính mình. Điều đáng giá ở đây đó là sự nhận định đến từ một người có trải nghiệm trực tiếp (Raoul Duke), có sự dấn thân trực tiếp vào vũng lầy ma túy để thấy được bản chất thực sự của nó. Trái ngược hoàn toàn với những phán xét của những kẻ đứng bên lề thời cuộc, nhìn vào dăm ba nhân vật hút hít từ bên ngoài để đưa ra lời buộc tội.

Nếu đi sâu phân tích ý tưởng sử dụng chất kích thích ở trong phim, những người dùng cho rằng họ sẽ giải phóng được tâm trí (free the mind) nhưng sự thật thì, con người sử dụng drug để trốn tránh thực tại chán chường, mỏi mệt, đau khổ trong phút chốc. Và khi overdose, drug có thể trở thành thứ hủy hoại tâm trí thay vì giải phóng nó. Fear and Loathing in Las Vegas đã đề cập đến mặt trái của việc sử dụng psychedelics như một loại thuốc trị liệu tâm lý hoặc mở rộng tâm thức mà quên đi việc thực sự sống hiện tại đang diễn ra. Người ta có thể dùng một chút tiền để mua được cảm giác bình an và thấu hiểu, dùng các chất kích thích như một sản phẩm cứu cánh. Và ý tưởng rằng có một thứ gì đó ở tận cùng cú trip sẽ cứu giúp họ đã tạo ra một thế hệ què quặt, phụ thuộc và nghiện ngập.

fear and loathing
Phim hoạt hình Rick and Morty lấy cảm hứng từ Fear and Loathing in Las Vegas

Nếu phim Forrest Gump diễn đạt mặt tối của nước Mỹ khi giới trẻ sa đà nghiện ngập trong hình tượng Jenny đau khổ, lạc lối thì Fear and Loathing in Las Vegas thể hiện điều đó thông qua sự mất kiểm soát, vụn vỡ, trống rỗng và bất cần của hai gã nhà báo. Sự hỗn độn, ngớ ngẩn, điên khùng là chỉ điểm cho sự khủng hoảng của con người khi ở trong những khuôn phép giới hạn. Drug chỉ là cái cớ làm lộ diện ra đâu mới là mặt tối thật sự đang diễn ra. Bản thân bộ phim đã là một sản phẩm nổi loạn, bất thường và hai nhân vật chính trong đó thì phá vỡ hàng đống những luật lệ trong cuộc hành trình ở Las Vegas.

Fear and Loathing in Las Vegas tạm dịch là “Sợ hãi và ghê tởm ở Las Vegas” có thể hiểu là Duke và Gonzo rơi vào bad trip khi ngậm, uống, hút, hít cả tá chất kích thích liên tục bất chấp liều lượng, hoặc cũng có thể hiểu rằng Las Vegas là nơi chứa chất sự sợ hãi và ghê tởm của những kẻ đang điên cuồng chạy theo giấc mơ Mỹ, ôm trong mình mộng tưởng sẽ được phất lên cảnh sang giàu trong một vài canh bạc. Nếu sợ hãi và ghê tởm của Duke và Dr.Gonzo được lộ hẳn ra bên ngoài với những cảnh mất kiểm soát, căng thẳng, run rẩy, điên cuồng cuối cùng là tan nát, tuyệt vọng, vô hướng thì sự sợ hãi và ghê tởm của những kẻ bốn rưỡi sáng còn ngồi bên ván bài được ẩn giấu bên trong, chỉ khẽ tỏa ra nơi những ánh mắt đờ đẫn ngây dại. Vậy đâu mới là những kẻ hoang tưởng của thời đại – hai gã nhà báo phê lòi kèn hay những người điên cuồng vì tiền của? Đâu mới là chất kích thích nguy hiểm khiến con người thật sự sa đọa – LSD hay những đồng bạc?

Trong phim, hình ảnh Duke mang/treo/ôm/choàng lá cờ Mỹ được xuất hiện nhiều lần. Đặc biệt nhất một lần gã nhà báo gục xuống vì quá giới hạn chịu đựng, lá cờ Mỹ rơi xuống trùm lên thân mình trông chẳng khác nào đắp chiếu cho người chết. Hình ảnh đó thể hiện cái chết trong tâm hồn của con người trên đất Mỹ khi lún quá sâu vào một ý tưởng hoang đường về đồng tiền.

Những hiệu ứng hình ảnh được sử dụng trong phim được thể hiện tương đồng với trải nghiệm psychedelics: sự thay đổi, méo mó, biến dạng hình ảnh, các hoa văn, họa tiết chuyển động cùng sự xuất hiện các ảo giác. Những khán giả chưa từng dùng chất kích thích thì cũng có thể hình dung sơ sơ phe phẩy được những gì người đã dùng có thể nhìn thấy. Bộ phim là trip trong trip vì hai nhân vật chính sử dụng drug (trip) trong chuyến đi (trip) đến Las Vegas.

Có thể nói Johnny Depp và Benicio del Toro trình diễn quá xuất sắc. Depp thì đã cạo đầu mình để phù hợp với vai diễn bị hói, Benicio del Toro thì ăn 16 cái bánh vòng mỗi ngày để tăng cân. Sự điên khùng của hai kẻ chơi thuốc quá liều được đẩy lên đến đỉnh điểm với một gã thì nổi cơn hoảng loạn mất kiểm soát muốn giết ai đó, còn một kẻ thì điềm tĩnh có vẻ tỉnh táo, cool ngầu nhưng thỉnh thoảng lại cắn cắn hai hàm răng, kêu “é é” đầy ngẫu hứng cùng bước đi dặt dẹo khuềnh khoàng. Những điệu bộ hài hước của cả hai là thứ khiến cơn bad trip thay vì là bi kịch thì nó trở thành một thứ lố bịch hoặc là một kỷ niệm ngọt ngào đáng nhớ.

Fear and Loathing in Las Vegas không phải một bộ phim dễ nuốt vì tính dị hợm, phi trật tự nếu không nói là hỗn độn, hổ lốn, bát nháo. Chưa kể, những lời thoại trong đó hoặc là thô tục ngớ ngẩn, hoặc là văn chương triết lý đến mức đau não. Ban đầu người ta sẽ ghét nó, thấy nó kinh tởm, rồi mỗi lần xem lại thì sự ghét kia được chuyển đổi dần sự yêu mến đến kinh ngạc.

Nếu Đại gia Gatsby là tác phẩm cũng thể hiện sự vô vị, tẻ nhạt, trống rỗng của thế hệ chạy theo sự phù phiếm của bạc tiền nhưng với sắc thái trầm tư, dửng dưng thì Fear and Loathing in Las Vegas lại mang vẻ ngông cuồng và châm biếm. Nhưng cả hai cuối cùng đều để lại trong lòng người xem những khoảng trầm lắng (không hề nhỏ) để có thể thấu hiểu những tầng lớp ý nghĩa mà tác phẩm truyền đạt. Và bây giờ, tôi đang xem lại nó lần thứ tư. Xin được miễn phần chấm điểm.

“He who makes a beast of himself gets rid of the pain of being a man.” – DR. Johnson

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: letterboxd

Tôi nhận ra thực và mơ chỉ là một

0

Tôi ngắm nhìn hạt cát bên dòng suối, suy nghĩ tôi ra lệnh: “Vào bên trong hạt cát.” Lập tức toàn bộ thân thể tôi bị cuốn vào trong hạt cát. Tôi rơi đến đâu, lập tức đồi núi, sông suối lại hiện ra. Tôi chạm đất, hốt một nắm cát trên tay ngắm nhìn nó. Tôi không rõ đây là hạt cát thứ bao nhiêu mà tôi đã “chui” vào. Và tôi cũng không thể nào biết được cách để thoát ra khỏi nó. Tôi bây giờ chỉ chờ đợi thôi. Tôi lại cứ tiếp tục với trò chơi của mình – vào bên trong hạt cát.

Lần này tôi đang rơi tự do, tôi nhắm mắt lại, tôi biết mình bất tử trong giấc mơ của chính mình. Tôi chạm đất, và mở mắt ra, tôi đang nằm trên giường. 8 tiếng đã trôi qua, theo giờ khoa học. Trong giấc mơ, tôi không rõ là bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Tôi bật dậy, vẫn chưa tin đây là thực tại, là mình đã thoát ra khỏi hạt cát. Tôi ra lệnh: “Hãy mọc cánh.” Và sau lưng tôi không có cái cánh nào được mọc ra. Vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, bởi trong mơ việc suy nghĩ lâu lâu gặp trục trặc là bình thường, là những lúc không tĩnh tâm khi ra lệnh. Tôi nhắm mắt lại và dang tay ra, thực hiện kỹ năng dịch chuyển tức thời. Tôi mở mắt ra và đi làm vệ sinh cá nhân.

Đôi khi tôi còn nhầm lẫn giữa mơ và thực tại. Bởi bây giờ nhận biết của tôi đã không còn bị ngăn ngại bởi giấc ngủ. Giữa ngủ và thức là như nhau. Tôi đã thấy được cái vô hạn trong một hạt cát. Trong hạt cát lại có cả Vũ Trụ, và Vũ Trụ ấy lại có những hạt cát, và trong những hạt cát lại có cả Vũ Trụ. Bất tăng bất giảm. Phân biệt đơn giản của tôi đối với mơ và thực tại là suy nghĩ. Suy nghĩ thành công là tôi đang mơ, suy nghĩ không thành công là thực tại. Trong mơ, sông suối, cây cối, núi rừng ấy thật đến 90%; nóng và lạnh, mềm và cứng; dĩ nhiên có cả sự bất tử và phép thần thông.

Với một liều trà Shaman vô cùng đậm đặc, tôi đã thoát ly khỏi thực tại, khỏi những giấc mơ. Bây giờ, tôi đang ở một giấc mơ khác. Mọi thứ hình thành từ tư tưởng, nơi mà mọi giấc mơ được kiện toàn. Ở giữa màn đêm của Vũ Trụ, tôi phán: “Có ánh sáng.” lập tức có ánh sáng. Tôi không thể hiểu nổi là thứ ánh sáng ấy ở đâu mà có. Tôi nhớ lại những hình ảnh của Trái Đất và sáng tạo riêng cho mình một Trái Đất. Một Trái Đất mà chỉ có riêng mình tôi, và dĩ nhiên là tôi chẳng biết làm sao để đặt chân lên Trái Đất của chính mình. Bởi vì bây giờ tôi đang là tư tưởng, tôi là Thượng Đế, là đấng toàn năng.

Không có một chút âm thanh nào, tôi phán “Có âm nhạc.” Nhưng chẳng có một chút âm nhạc chết tiệt nào vang lên. Bởi lẽ tôi không có tư tưởng âm nhạc. Tôi cô đơn, Trái Đất chết tiệt này vắng lặng đến tẻ nhạt. Tôi phán “Có tình yêu.” Chẳng có tình yêu nào, bởi lẽ tôi có yêu ai bao giờ đâu. Tôi phán “Hạnh phúc.” Chết tiệt, hạnh phúc là gì? Tư tưởng của tôi dường như không có hạnh phúc. Tôi phán “Lạnh”, không có lạnh, cũng không có nóng. Tôi phán “Đói, no.” Không có gì cả, bởi lẽ tôi đang là Thượng Đế, là bất diệt, là không sinh không tử. Tôi lặng lẽ nhìn Trái Đất tẻ nhạt của mình, tôi nhắm mắt lại. Và tôi vẫn thấy Trái Đất, còn gì kinh khủng hơn nữa, khi mở và nhắm là như nhau.

Tôi mở mắt ra, và đang nằm trên giường, tôi đã từ nơi mà mọi giấc mơ được kiện toàn trở về. Tôi tự hỏi, đây là mơ hay thực. Dù là mơ hay thực thì tôi đã kinh qua những điều Siêu Việt rồi. Và tôi nhận ra, thực tại và mơ chỉ là một. Khác nhau ở chỗ là một mình, hay cùng người khác. Giấc mơ cùng người khác, là điều tuyệt vời nhất mà Thượng Đế xịn đã tạo ra cho những Thượng Đế dỏm – giấc mộng của tình yêu, mơ về âm nhạc, chiêm bao mộng mị về tất cả.

Tôi đã rời khỏi sân chơi của Thần Thánh, tôi không muốn đứng giữa ngã tư đường và thuyết pháp về Ngộ Không như một thằng tưng tửng, dù biết rằng mọi thứ chỉ là cơn mơ thôi, là giấc chiêm bao thôi. Một ngày nào đó ta sẽ choàng tỉnh, và hối hận nếu ta đã không mơ một giấc mộng đẹp – chiêm bao về nghệ thuật, về sáng tạo, về yêu thương, về hạnh phúc. Bởi tôi biết, lão Thượng Đế xịn ở trên kia đang rất cần chúng ta mơ về hạnh phúc. Để lão được biết, ngoài toàn năng, toàn giác toàn tri, lão còn được biết tới cái gọi là tình yêu – tình yêu trong tất cả.

Tác giả: Nguyễn Hồng Quý

Photo: bngdesigns 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Tại sao chúng ta phải nhận ra chính mình?

0

(1395 chữ, 5.5 phút đọc)

Tại sao chúng ta lại phải nhận ra chính mình? Bạn có bao giờ đặt cho mình câu hỏi đó không? Kiểu như: Tôi đang cô đơn, vậy biết rõ về tôi có giúp tôi hết cô đơn không? Tôi đang thất nghiệp, vậy biết rõ về tôi có giúp tôi có việc làm không? Vợ hay chồng tôi đang ngoại tình, vậy việc biết rõ về tôi có giúp họ thành thật với tôi không? Hay như tôi đang nghèo, thất tình, ung thư và còn rất nhiều điều khốn nạn khác trong cuộc sống tôi phải đối mặt, vậy liệu việc nhận ra chính tôi có giúp tôi giải quyết được hết các vấn đề trên không?

Còn nếu việc hiểu rõ về bản thân không thể giúp chúng ta khá hơn với tất cả những thứ trên, thì tốt nhất ta nên im lặng, đừng lải nhải những thứ vô nghĩa như cô độc, trống rỗng, hay hiểu rõ về mình như vậy. Thay vì đi tìm hiểu về bản thân, tại sao chúng ta không tìm hiểu xem cách nào để kiếm tiền nhiều và nhanh nhất? Cách nào để cưa đổ một cô gái trẻ đẹp hay một anh chàng giàu kếch sù? Cách nào để có thể làm tình thật lâu? Hay cách nào để có thể trở nên trắng, đẹp, giảm cân hiệu quả hơn?

Vậy chúng ta có ngốc không khi dành thời gian để lần mò ra mình là gì, là ai khi điều đó không thể quy đổi một cách nhãn tiền những thứ như tiền bạc, vật chất hay danh vọng?

Ngu ngốc có nhiều loại. Có những những người dành cả đời để kiếm tiền, đến khi gần chết mới phát hiện ra tiền không thể mang theo. Đó là một dạng ngu xuẩn. Lại có những người dành cả đời để thoả mãn các dục vọng bản thân. Cuối cùng khi sức tàn, lực kiệt họ nhận ra bên cạnh họ chẳng còn ai ngoài một con quái vật không bao giờ ngừng thèm thuồng. Đó cũng là một dạng ngu xuẩn của đời người. Lại có những người dành cả đời để tìm kiếm địa vị, danh tiếng trong xã hội, để rồi khi không còn có thể giữ lại được nó, thì mọi thứ cũng biến mất theo nó. Sự sủng ái, những lời tâng bốc, những sự tuân phục giờ đây quay lại chống họ như nó từng quay lại chống những đối thủ mà họ từng tranh đấu. Đó cũng là một dạng ngu xuẩn của đời người.

Có những người đi tìm sự hài hoà, cân đối, đi tìm sự hoà hợp, an bình, tìm tự do trong tình yêu. Họ học cách cầm lên và bỏ xuống. Họ im lặng để lắng nghe qua đó biết dùng đủ, biết chia sẻ, biết cảm thông, biết trân trọng, biết điều gì cần thiết và không cần thiết. Đó cũng là một dạng ngu ngốc trong mắt người đời.

Có quá nhiều cái ngốc trong mắt người đời. Mỗi người đều ngốc trong một lối sống nào đó. Nhưng có những cái ngu xuẩn biến ta thành nô lệ, có những cái ngu xuẩn làm ta trở thành người hơn, tự do hơn, an bình hơn, từ tâm hơn và nhiều yêu thương hơn.

Chúng ta đang sống trong một thế giới mà ở đó mọi thứ phải được quy đổi một cách rạch ròi như vậy. Và vì thế những lời mời gọi về một con người sống tự do trong hài hoà, trong an bình, trong từ tâm với thế giới, với mọi người và với chính mình bị phớt lờ, bị chễ giễu và cuối cùng là bị lãng quên.

Trong một thế giới thay đổi về cách thức vận hành nhưng vẫn cũ kỹ với những trò chơi điên dại về danh vọng, quyền lực, tiền tài đã biến con người thành những con rối, những cộng cụ như vậy, bạn phải chọn lựa. Chọn lựa sống tự do trong tình yêu hay lao vào trò chơi đó như con thiêu thân mà không hiểu rõ về mình, về thế giới.

Tôi nhớ ai đó từng nói thế này, “Chúng ta mang thế giới bên trong mình.” Tôi ban đầu nghĩ câu nói này nghe khá hay vì kiểu như mình là vũ trụ, nên chỉ cần yêu mình thôi là yêu cả vũ trụ. Nhưng lâu sau đó, phải mất nhiều năm tôi mới ngộ ra câu nói này lại hàm chứa một cái nhìn khác.

“Chúng ta mang thế giới bên trong mình” là vì chúng ta đã bị thế giới ngoài kia vun đắp lên thành như bây giờ. Có nghĩa là chúng ta từ khi sinh ra cho đến bây giờ, cái mà chúng ta gọi là “tôi” được hình thành từ tất cả những tranh chấp, trào lưu, xu thế, mưu mô của xã hội qua gia đình, trường học, sách vở, báo chí, truyền hình, và những sự kiện của quá khứ cũng như hiện tại.

Chúng ta trở nên điên cuồng trong tiêu thụ vì bị chi phối bởi một hệ thống kinh tế sản xuất nhanh và rẻ của các tập đoàn đa quốc gia. Chúng ta chạy theo mốt thời trang, công nghệ mới cũng vì bị chi phối bởi chủ nghĩa khẳng định đẳng cấp qua vật chất. Hay chúng ta lao vào hưởng thụ cũng vì bị chi phối bởi chủ nghĩa hưởng lạc của thời đại.

Có hàng tá ví dụ để thấy rõ thế giới ngoài kia đang chi phối ta, đang điều khiển ta như thế nào. Đây là ý nghĩa của câu nói “Chúng ta mang thế giới bên trong mình.” Bởi thế, việc nhận ra chính mình, biết mình bị chi phối như thế nào bởi những chủ nghĩa thời đại là một việc làm hết sức quan trọng. Không chỉ là quan trọng, tôi nghĩ nó là cực kì cấp bách cho hành trình “về nguồn” mà tôi đã từng đề cập tới.

Bạn có muốn hiểu rõ về quá trình vận hành của tâm trí không? Bạn có hiểu rõ về tâm trí bị chi phối bởi những thông tin mà chúng ta tiếp nhận như thế nào không? Bạn có hiểu rõ tại sao chúng ta lại thường đưa ra những quyết định quan trọng nhưng phần lớn là làm ta hối hận sau này không? Bạn biết gì về tầm quan trọng của cảm xúc, tâm trạng và tính tình của trong các hành vi cuộc sống hàng ngày không? Và cuối cùng bạn có hiểu rõ tất cả những thứ mà chúng ta đang mang trong mình như sự vận hành của tâm trí, lối suy nghĩ, sở thích, phong cách sống, tâm trạng, cảm xúc, tình cảm ta có được hình thành như thế nào thông qua cuộc sống không? Và bạn có hiểu về “cái tôi” là gì? Đó là một sự hiểu biết cấp bách nhất, quan trọng nhất để bạn có thể biết rõ được bạn là ai?

Hành trình về nguồn là một chặng đường nhiều giai đoạn. Nếu bạn muốn đi sâu hơn vào trong sự cô độc, hiểu rõ hơn sự trống rỗng tới mức thuần khiết của bản thế, điều đầu tiên bạn cần phải hiểu rõ về “cái tôi” mà thế giới bên ngoài đã tác tạo trong bạn. Muốn hiểu rõ về cái tôi đó, không thể không hiểu rõ về sự vận hành của thế giới, của xã hội loài người ngày hôm nay.

Không ai trong chúng ta có thể hiểu rõ về bản thể của mình trong sự thuần khiết của thế giới, nếu chưa nhận ra ta là gì, là ai trong một thế giới hữu hình được. Đó là một giai đoạn cần vượt qua. Cầu mong cho tất cả chúng ta kiên trì và đủ cản đảm để có thể nhận ra mình qua những điều gần gũi nhất, sống động nhất.

Tác giả: Bình Minh

Photo: Pexels 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Khi nào đàn ông khóc?

0

(964 chữ, 4 phút đọc)

Hiếm khi tôi được trông thấy đàn ông khóc, ngoại trừ anh chàng người yêu cũ của tôi. Anh ta đã ôm tôi khóc nức nở như một đứa trẻ khi nói lời chia tay tôi. Đó là một kỉ niệm đáng nhớ vì không còn có một kỉ niệm nào đáng để nhớ hơn khi tôi nghĩ về một người đàn ông.

Hầu hết đàn ông nghĩ rằng họ được nuôi dưỡng cho những cuộc chiến. Đó là vùng đất chỉ có đổ máu và cấm rơi lệ. Một thằng đàn ông khóc là một thằng yếu đuối bạc nhược ngu ngốc. Có phải không đàn ông?

Đối với tôi, đàn ông cần có lòng dũng cảm để có thể bật khóc. Bởi họ đã bị huấn luyện không được khóc. Người lớn đã luôn dọa dẫm tâm hồn những cậu bé. “Đàn ông con trai không được khóc, khóc chỉ là chuyện dành cho con gái.” Hoặc đàn ông sẽ khóc. Nhưng là giọt nước mắt lén lút trong bóng đêm rồi vội lấy tay bịt miệng ngăn những tiếng nức nở. Còn những khi đối diện với ánh sáng, đàn ông bao giờ cũng cố nén chúng rồi đẩy ngược lại vào bên trong. Đó phải chăng là những giọt nước mắt chảy ngược đầy khổ sở của đàn ông. Tôi luôn tự nghĩ, đàn ông không phải con người? Tuyến lệ trong mắt đàn ông hay đàn bà, nào đâu có sự khác biệt?

Đàn ông cần hiểu rằng nước mắt cũng thuộc về họ. Đó chỉ là một phương tiện để trút bỏ gánh nặng. Tôi tin chắc rằng nước mắt sẽ khiến cho mọi thứ đơn giản nhẹ nhàng hơn. Đứa trẻ trong con người đàn ông đã bị xã hội bóp ngẹt trong câm lặng. Chúng đã từng được khóc tự nhiên khi chúng thấy đau. Chúng để nước mắt tràn ra khi chúng thấy mọi thứ tồi tệ. Nhưng quy tắc giáo điều của một xã hội dối trá đã khiến đứa trẻ trở nên hèn nhát. Anh ta hèn nhát vì anh ta không còn đủ can đảm thẳng thắn đối diện với nước mắt, bởi giọt nước mắt chính là sự trần trụi đáng sợ nhất của bản thân anh ta. Đàn ông cần hiểu rằng không có kẻ thù nào đáng sợ hơn chính gã. Vượt qua được chính mình, mọi kẻ thù khác chỉ là rơm rác. Chính xã hội tạo ra bản ngã của một gã đàn ông phải kêu căng và tự kiêu. Văn hoá đã tạo ra những người đàn ông gia trưởng. Đàn bà có thể khóc vì họ được xã hội mặc vào cho tấm áo mỏng manh yếu đuối, tô vẽ thêm một chút ít nước mắt. Đó đích thực là vai diễn được sinh ra chỉ để dành cho đàn bà.

Tôi bảo với anh bạn tôi rằng đàn bà luôn có đôi mắt đẹp hơn đàn ông là bởi đôi mắt nàng được rửa sạch thường xuyên bằng nước mắt. Anh ta cười và cho rằng tôi ngớ ngẩn.

Đàn ông không bao giờ khóc đủ nhiều để hiểu khóc chính là một hành động lau sạch sâu sắc. Nước mắt có khả năng cuốn trôi tất cả nỗi buồn ra khỏi hệ thống. Tôi đã luôn tự mình lau khô những giọt lệ trong gương chỉ để được trông thấy một tôi tươi tắn thuần khiết hơn lúc ban đầu. Không chỉ là đôi mắt mà còn cả tâm hồn. Đàn bà luôn sống đơn giản hơn đàn ông bởi họ được giải tỏa mỗi ngày. Nước mắt chính là một phương thuốc hiệu quả lau sạch muộn phiền của họ. Đàn ông không khóc, nên họ tích lũy những phiền muộn. Họ mang vác trên vai những tâm tư nặng nề không có cách trút xuống. Đàn ông biến chúng thành một quả bom nổ chậm đang chờ ngày phát nổ.

Đã có một thời gian rất dài tôi không hề khóc. Và tôi nghĩ rằng đàn bà không khóc đích thực là một người nguy hiểm. Bởi vì khi nàng không còn đi vào trong nước mắt, đồng nghĩa với việc cũng không có bất kỳ một gã đàn ông nào có thể đi vào trong cuộc sống của nàng.

Đàn bà hiểu rõ nước mắt hơn đàn ông. Nhưng không phải vì thế mà một người đàn ông khóc thì ngay lập tức biến thành đàn bà. Đừng bao giờ đặt danh dự một người đàn ông an trú trong những giọt nước mắt. Một thằng đàn ông không dám thành thật với chính mình, liệu gã có xứng để đặt cạnh danh dự? Đàn ông đã bị xã hội đánh lừa quá lâu rồi. Người mang dòng máu đàn ông đích thực không bao giờ thể hiện qua giọt nước mắt. Hơn ai hết đàn ông hiểu họ thèm muốn được thảnh thơi rơi xuống. Nước mắt rơi xuống chỉ để phục sinh trỗi dậy.

Tôi đã nghĩ gì khi viết những dòng chữ này? Tôi nghĩ mình vừa trông thấy một anh chàng có khuôn mặt ủ dột sầu muộn đang bước đi dưới mưa chẳng khác nào tôi ngớ ngẩn của ngày hôm qua. Tôi muốn đến bên cạnh để nói với anh ta một điều gì đó, nhưng tôi đã không làm thế. Tôi trở về nhà trút hết bầu tâm sự lên những con chữ khô cằn méo mó.

Chàng trai kia ơi! Bất kể một người đàn ông mạnh mẽ oai hùng đến đâu cũng đều ẩn giấu tận sâu trong anh ta một đứa trẻ. Và có đứa trẻ nào mà chẳng muốn khóc. Vậy nên hãy cứ khóc đi, khi đàn ông muốn.

Tác giả: Ni Chi

Featured image: StockSnap 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

[Review] (Aldous Huxley) Brave New World – Cuốn sách đã từng bị chính phủ nhiều nước cấm xuất bản

2

Chào mọi người, mình vừa đọc lại Brave New World nên review cho những ai thích tiểu thuyết văn học Sci-fi có thể xem qua, ngoài ra Brave New World đã từng bị chính phủ nhiều nước cấm xuất bản nữa. Let’s take a look.

Brave New World: Tiểu thuyết phản địa đàng tiên tri tương lai

Đánh giá cá nhân: 9/10

Bài review của mình chỉ bao gồm góc nhìn và cảm nhận cá nhân, phân ra thành các mục riêng cho dễ đọc. Anh em ai lười thì đọc TL;DR là đủ rồi.

TL;DR: Nhiều hình tượng hay, triết lý hay, thế giới sáng tạo, có điều lắm chữ và khó hiểu, phần cuối có thể sẽ chán.

Về mặt ý tưởng

Đã nhắc đến Brave New World (được viết năm 1932) là phải nhắc đến cái thế giới của nó, bởi đây là một trong những thứ đáng nhớ nhất trong truyện, đầy rẫy những ý tưởng mà đến tận bây giờ vẫn rất nhiều tác giả Sci-Fi sử dụng lại. Có thể nói nó đại khái Brave New World là 1984, phiên bản anh hai phê cần (literally).

Giống 1984, Brave New World lấy bối cảnh một thế giới toàn trị “Dystopia”, đó là London tương lai (World State), và nó được Huxley dành ra gần 1/3 quyển sách chỉ để mô tả và xây dựng rất chi tiết. Thế giới của Brave New World đã “cách tân hoá” rất nhiều thứ cốt lõi của thế giới loài người, ví dụ như:

Về cơ chế sinh đẻ

Trẻ con được thụ thai trong ống nghiệm, đỡ công mang nặng đẻ đau cho phụ nữ. Ngoài ra, bọn nó trưởng thành nhanh hơn, và nhờ công nghệ “đào tạo trong giấc ngủ” mà thời gian dạy dỗ được rút xuống, đỡ tốn tiền nuôi và còn bổ sung lực lượng lao động được nhanh.

Về vấn đề giai cấp

Mọi đứa trẻ đều được tinh chỉnh cho phù hợp với giai cấp của mình. Những đứa cấp thấp sẽ được làm cho thấp bé nhẹ cân, cấp cao sẽ trẻ đẹp cường tráng. Ngay từ trong ống nghiệm, tất cả bọn trẻ con đều đã được luyện cho đam mê và yêu thích cái giai cấp sau này của mình, thế nên khỏi lo có chuyện bất mãn.

Vậy còn an sinh xã hội ra sao?

Tình dục chẳng còn là vấn đề cấm kị nữa. Không cần chung thuỷ, không cần vợ chồng, chỉ cần thích thì chịch thôi. Đến bọn trẻ con từ nhỏ đã được dạy các trò chơi tình dục để làm quen, không ngại ngần chuyện giới tính. Bên cạnh đó soma, một dạng ma tuý tổng hợp (phần này mình khá thích nên sẽ nói thêm ở cuối review), được ban bố tràn lan khắp nơi. Ai chán đời cứ lấy một viên bỏ vào miệng là lại hạnh phúc ngay.

Kinh tế phát triển như thế nào?

Mọi thứ trên đời đều phải làm ra giá trị kinh tế. Trẻ con từ nhỏ được luyện cho cứ sờ đến hoa cỏ là bị điện giật tung người, bởi vì những thứ như thế sẽ làm chúng nó thấy thích thú, thấy mãn nguyện. Mà nếu đã mãn nguyện rồi thì còn tiêu thụ hàng hoá kiểu gì? Mọi hoạt động phải giúp tăng trưởng kinh tế. Đến các trò chơi hết sức phổ thông cũng bị phức tạp hoá, đòi hỏi phải sử dụng thứ thiết bị đồ nghề, bởi có thể người ta mới đi mua, mới cho kinh tế phát triển. (Đẩy mạnh chủ nghĩa tiêu thụ, consumerism.)

Văn hoá trở thành cơn mê man tập thể

Sách vở toàn là những quyển mang tính cung cấp thông tin thuần. Các tác phẩm văn học như Shakespeare sẽ không được đọc, bởi vì nó khiến người ta phí thời gian nghĩ ngợi lung tung, không làm gì có ích cho xã hội. Tôn giáo đã chết sạch, bởi vì nó là thứ vô dụng, và thứ duy nhất cần tôn thờ đó là khoa học vì nó giúp thế giới phát triển.

Bùng nổ tổ chức

Khi công nghệ trở nên phức tạp hơn, ta càng cần có nhiều tổ chức quy mô hơn, phân cấp rõ rành hơn, và vô hình chung đồng hành cùng bước tiến của công nghệ sẽ là bước tiến của khoa học tổ chức. Tại Brave New World, con người đã có thể tạo ra những tổ chức quy mô lớn hơn bao giờ hết, và thế là ngày càng có nhiều người trở thành một mắt xích trong chuỗi hệ thống phân cấp do các cơ quan đoàn thể kiểm soát, hoặc là do tập thể các tập đoàn lớn hoặc cao hơn nữa là liên minh giữa các chính phủ.

Ngoài ra còn vô số ý tưởng nữa, khó có thể kể hết ra. Nhưng nhìn chung, thế giới World State của Brave New World là nơi tư bản chủ nghĩa (capitalism) và xã hội chủ nghĩa (socialism) đã được đẩy lên đến cực điểm, giúp tăng trưởng kinh tế hiệu quả, đói nghèo đã bị triệt tiêu, mà người dân thì vẫn vui vẻ nhờ nhục dục và soma. Đổi lại, mọi thứ thừa thãi như xúc cảm, các giá trị tinh thần sâu sắc, tự do lựa chọn cuộc đời của cá nhân đều bị vứt bỏ hết.

Chốt hạ 1 số quote hay trong truyện đã được mình tạm dịch

“Nhưng tôi không muốn khoái lạc. Tôi muốn Chúa, tôi muốn thi ca, tôi muốn những mối nguy đời thực, tôi muốn tự do, tôi muốn thiện lương. Tôi muốn tội lỗi.”
“Thực ra,” Mustapha Mond nói, “anh đang đòi hỏi quyền được bất hạnh.”
“Đúng nó rồi!” John đáp lời, “tôi đang đòi hỏi quyền được bất hạnh.”

“Chưa kể quyền được già đi, yếu ớt rồi lọm khọm; quyền dính bệnh giang mai và ung thư; quyền có quá ít thực phẩm để ăn; quyền sống cảnh bần tiện; quyền sống trong cái nỗi sợ liên miên chẳng biết ngày mai sẽ xảy ra những chuyện gì; quyền mắc bệnh thương hàn; quyền được tra tấn bởi đủ kiểu đau đớn không tả xiết.”

Cũng như mọi tác phẩm về các thế giới Utopia/Dystopia, Brave New World là hành trình “lật mặt” thế giới đó.

Nói thêm về Soma

Trong Brave New World, Aldous Huxley chế ra một thứ drug gọi là ‘soma,’ một loại thuốc rất đa năng. Liều lượng nhỏ sẽ hiến người dùng thấy phấn chấn, liều lượng trung bình sẽ gây ảo giác, và liều lượng lớn sẽ khiến người dùng lăn ra ngủ…. Nếu muốn duy trì quyền lực vô thời hạn, chính phủ chỉ cần sự ủng hộ của tầng lớp bị trị, và chất thuốc cấm sẽ là cách những phe độc tài dùng để thực hiện như Aldous Huxley tiên đoán, và một phần khác là dùng công cụ tuyên truyền. Chúng sẽ tiến hành vượt qua phần não có lý trí của con người và dụ dỗ phần tiềm thức cùng những xúc cảm sâu xa của người dân, và thậm chí tác động đến cả những khía cạnh sinh học của họ, và nhờ vậy mà khiến họ trở nên yêu thích bị làm nô lệ.

Soma không có thật đâu đừng lên google tìm chỗ bán =))

Nếu các bạn đã kiên nhẫn đọc đến đây, thì như mọi lần, cám ơn các bạn đã dành thời gian quý báu để đọc review, have a nice day. Love y’all 💋🧠❤️

*  *  *

Tác giả: Khải Phạm

Featured image: Vivid Biology

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

 

Chúng ta đã lớn lên bằng cách nào?

0

Tôi thức dậy sau cơn mê 14 tiếng vì cơn sốt và nhận ra tâm trí  mình trống rỗng. Có vẻ như tất cả dữ liệu trong đầu tôi đang bị xóa sạch. Vì quá hoang mang hoảng loạn nên tôi đã mặc áo ấm vào rồi bước đi giữa cơn mưa. Tôi thấy mình bật khóc không lý do, khóc nức nở như một đứa trẻ.

Có phải tôi đã khóc thế này từ lúc mẹ còn đặt tôi nằm nôi. Cha mẹ đã ban cho tôi sự sống và mang tôi vào thế giới này. Lúc nằm trong nôi tôi đã không biết rằng con người ta sống chỉ để chết đi, chỉ để nằm lại vĩnh viễn dưới những nấm mồ. Sương khói bụi đời rồi sẽ  lấy tôi về đâu. Tôi đâu biết rằng tôi sẽ phải sống chỉ để có người khóc than trong đám tang. Ai đó đã dạy cho tôi sự chết chóc?

Đó chẳng phải là con chó mà tôi đã tự tay mai táng sau vườn. Tôi đã đào cho nó một cái hố thật sâu rồi đặt nó nằm lại vĩnh viễn. Tôi đã khóc suốt mấy tuần vì nhận ra tôi đang đối diện với một sự thật quá đỗi khốc liệt. Mẹ bảo rằng tôi sẽ không bao giờ còn được trông thấy con chó mà tôi yêu quý. Mẹ đặt tên đó là cái chết. Ôi cái chết, đó là một bóng ma, đó là ác quỷ. Tôi đã hỏi mẹ cái chết đáng sợ đến đâu? Và mẹ đã làm vỡ cái bát đang cầm trên tay khi nghe tin bà ngoại tôi mất. Có quá nhiều tiếng than khóc, quá nhiều nỗi đau mà gia đình phải đối diện. Tôi nghĩ tôi đã bắt đầu sợ hãi cái chết của mẹ và kinh hoàng hơn là chính cái chết của tôi. Ai đó đã dạy tôi thèm sống sợ chết?

Rồi tôi lớn lên. Những năm tháng mà câu hỏi vọt hiện ra bên cạnh những câu trả lời yếu ớt non nớt. Tôi đã thấy tâm hồn mình phẫn nộ gầm gừ trước tất cả cuộc sống. Nhưng cha mẹ đã dạy tôi phải làm một đứa trẻ vâng phục. Tôi phải đến trường, tôi phải học giỏi, phải lễ phép. Tôi phải biết cái này và không được cãi cái kia. Tôi nghĩ cha mẹ và xã hội đã dạy cho tôi tất cả nhưng đã cố tình lãng quên bài học giúp tôi đánh vần hai từ tự do. Nhưng tất nhiên vận mệnh của cha mẹ nào mà chẳng phải thế, lý lẽ của cha mẹ đưa ra quá hợp tình hợp lý. Nếu một đứa trẻ không tự có khả năng chỉ huy thì lẽ dĩ nhiên chúng phải học cách vâng lời. Ai đó đã dạy tôi sống nô lệ bằng cách vâng phục?

Rất khó để  khám phá ra cuộc sống này, và khó khăn vạn bội là việc tự khám phá ra chính mình trong sự lén lút. Lén lút trốn học, lén lút đánh cắp tiền của mẹ đi chơi, lén lút yêu đương nhăng nhít. Chính tất cả sự cấm kỵ sắp đặt đã tạo ra những lời nói dối tài tình. Ai đó đã biến linh hồn của tôi trở nên hèn nhát?

Một đứa trẻ ngoan ngoãn ngồi giữa bọn họ với những chiếc mặt nạ trá hình, sẵn sàng đánh lạc tự thân để có thể chịu đựng. Chịu đựng những quyết định được đưa ra mà không có quyền chọn lựa. Toàn bộ cuộc sống bị phân chia thành những điều con có thể và những điều cấm kỵ con không bao giờ được mắc phải. Bỗng chốc cha mẹ và tất cả  người lớn xung quanh đều trở thành người thuyết giảng. Chẳng có ai thèm đếm xỉa đến ý kiến nguyện vọng của tôi. Ai đó đã không dạy tôi cách đặt đúng tên cho những  điều tôi yêu thích?

Người lớn đã kể cho trẻ em nghe những vùng trời mới nhưng đã đánh cắp đi đôi cánh của nó. Họ đã sợ hãi đôi cánh biết bay vượt quá biên thùy giới hạn. Vì thế mà họ đã  bẻ gãy đôi cánh. Họ đã sợ những ước mơ  được bay lên sẽ rơi vào vùng trời lạc lối. Và để đánh lạc hướng, họ biến chúng trở thành kẻ trung thành tự nguyện kéo lê tất cả những gì chất lên mình. Trên đôi vai nặng nề để rồi khi đổ mồ hôi nhễ nhại, họ sẽ nói lời cảm thông rằng cuộc đời này quả thật nặng nề. Ai đó đã đánh cắp đi ước mơ?

Nước mắt đã kéo ký ức quay trở lại và giờ đây tôi biết tôi bật khóc vì thấy mình đang cười ngạo ngễ cái quá khứ quang vinh hôi thối đó. Tôi cười chính mình vì tất cả những sợi xích đã bị tháo tung. Tôi đã không tin rằng sẽ có một cuộc trốn chạy vĩnh viễn khỏi chính đứa trẻ đó. Người lớn đã quên dạy tôi đánh vần hai từ tự do mà không tiên đoán được chính sự tự do là điều tất yếu dẫn đến một  cuộc đào tẩu. Người ta chỉ thèm khát những thứ mà họ thiếu thốn?

Tôi thấy mình đang dẫm nát những bảng giá trị đã vỡ nát để loay hoay quanh những điều còn chưa kịp cầm bút viết lên trọn vẹn. Thấy mình vụng về học cách yêu thương chính mình để có thể chịu đựng nổi mình. Tôi đã nghe họ bảo đó là cuồng say, là bệnh hoạn cho khát vọng như thế. Nhưng giờ đây tất cả tiếng ồn ào huyên náo ấy, mọi thứ phải nằm lại sau lưng tôi, mọi thứ đã bị tôi bỏ lại phía sau.

Tôi trở về nhà khi chợt nhận ra toàn thân ướt sũng. Tôi muốn đốt lên một điếu thuốc để sưởi ấm trái tim vừa mất trí. Hai lá phổi đã quá lạnh lẽo vì thiếu đi hơi khói. Nhưng rồi nghĩ chính hai lá phổi của tôi, có phải chúng cũng là những đứa trẻ đang chán ngán những điếu thuốc sắp đặt của tâm trí?

*  *  *

Tác giả: Ni Chi

Featured image: Pexels

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Sinh vật huyền bí – Kỹ xảo hoành tráng nhưng nội dung rối rắm

1

thđp review

(1308 chữ, 5.5 phút đọc)

Sau 2 năm chờ đợi, phần thứ hai của chuỗi phim về các sinh vật huyền bí trong thế giới phù thủy của tác giả J.K Rowling cũng được ra mắt khán giả và đang gây sốt tại các phòng vé. Tuy nhiên, nếu ai chưa từng xem phần thứ nhất và series Harry Potter thì rất khó nắm bắt diễn biến câu chuyện cùng các ý đồ tác giả muốn truyền tải. Chưa kể, người xem cũng mất nhiều thời gian cho não bộ xử lý các tiết tấu dồn dập và các loại phép thuật/bùa chú mới (không có sự giải thích kỹ lưỡng như loạt phim Harry Potter), cùng khối lượng lớn các mối quan hệ và dòng thời gian chồng chéo. Mới mẻ một chút thì tạo cảm giác thú vị, còn mới quá nhiều thì sẽ trở nên quá tải và choáng ngợp gây cản trở cho việc tận hưởng nội dung phim. Vì rằng, những người ra rạp đâu phải ai cũng là fan ruột của Harry Potter.

Ở phần thứ hai này, Newt Scamander (Eddie Redmayne) tiếp tục cuộc hành trình thu phục các sinh vật huyền bí mới song song với nhiệm vụ tìm kiếm chàng trai Credence mang trong mình thực thể hùng mạnh Obscurus trước khi cậu ta bị lợi dụng bởi phù thủy hắc ám Grindelwald. Câu chuyện không chỉ là tìm ra chàng trai, nó còn được lồng ghép bởi rất nhiều những chuyện tìm kiếm khác: Tìm người yêu, tìm ký ức cũ, tìm các câu trả lời,… thành ra các nhân vật ở trong phim ai cũng trong trạng thái hoang mang, bối rối. Chưa kể, hàng loạt các mối quan hệ chồng chất cần được giải quyết khúc mắc khiến cho mọi thứ càng trở nên rối rắm và bị phân tán.

Bộ phim kéo dài hơn hai tiếng nhưng không có điểm cao trào thật sự, mà là tổng hợp của những bùng phát nhỏ lẻ, chóng vánh trong các tình huống. Bản thân chúng cộng hưởng rất yếu ớt với nhau cho đỉnh điểm cuối cùng. Trong quá trình xem, tôi đã thấm mệt khi theo dõi một mạch truyện phức tạp, nhiều ẩn ý và rời rạc nên cũng không tận hưởng được sự hoành tráng của kết phim. Mọi thứ như được san bằng ở một mức mơ hồ khá khó chịu.

Tính ra có tới 5 cặp quan hệ được thể hiện trong phim: Newt và Tina, Queenie và Jacob, Dumbledore và Grindelwald, Obscurus và Nagini, Leta và anh trai của Newt. Rồi những người ở đó lại có dây mơ rễ má với nhau nữa nên thành ra không có mối nào được đầu tư sâu sắc về nội dung. Chưa kể, phim có ba câu chuyện được lồng ghép đan xen: Thân phận thực sự của Credence, cuộc chiêu mộ tín đồ của Grindelwald, và quá trình truy tìm Credence. Cảm giác như nội dung bị xé ra quá nhỏ đến mức nhạt nhòa, không đáng chú ý. Nếu một phần nào đó muốn chạm tới điểm bùng nổ thì buộc phải gượng ép vì thời gian không ưu ái cho quá nhiều thứ cùng một bộ phim.

Một số nhân vật xuất hiện một cách mờ nhạt như nữ nhân hóa thú Nagini, nhà giả kim Nicolas Flamel, phù thủy da màu Kama lại càng làm hao tổn chú ý cho người xem. Nếu những phần sau các nhân vật này không trở nên là nhân tố quan trọng thì lược bỏ họ đi ở ngay phần 2 này cũng không gây ảnh hưởng gì nghiêm trọng về mặt nội dung.

Khi xem phim, cá nhân tôi rất háo hức khi sắp được chứng kiến thầy phù thủy Dumbledore thời trẻ sẽ ra sao. Nhưng có lẽ hình tượng Albus Dumbledore tóc bạc râu dài điềm đạm, huyền bí và dí dỏm đã ăn quá sâu vào tâm tưởng nên việc đón nhận phiên bản trai trẻ của nhân vật này gặp đôi chút khó khăn, như thể trên đời này chỉ có duy nhất một Albus Dumbledore, không ai khác có thể thay thế được dù là ở thời quá khứ xa đi chăng nữa. Nhưng dù sao thì diễn xuất của Jude Law cũng rất thuyết phục với vẻ điển trai, bí ẩn và duyên dáng. Tập Sinh vật huyền bí 2 này gây xôn xao dư luận từ trước đó rằng liệu nó có hé lộ gì chi tiết nào chứng minh thầy Dumbledore là đồng tính nam trong mối quan hệ với Grindelwald hay không. Về chuyện này thì ai xem phim thì sẽ có được manh mối.

Một nhân vật khác tôi cũng trông đợi sự xuất hiện rất nhiều đó là Grindelwald do Jonny Depp thủ vai. Các diễn xuất của Jonny Depp thì không có gì phải bàn, đặc biệt khi vào thần thái lạnh lùng, bí ẩn, quái dị của một phù thủy hắc ám với quyền năng khổng lồ. Tạo hình của nhân vật này cũng rất độc đáo và trau chuốt với bộ cánh hiện đại lịch lãm, một mắt khác màu và mái tóc vàng nhạt dựng ngược. Khác hẳn với chúa tể Voldermort cai trị bằng nỗi sợ hãi và sự giết chóc tàn độc, ở phần 2 này Grindelwald bộc lộ sức mạnh của mình rất rõ ràng ở tài thao túng và sử dụng mưu kế để chiêu mộ những phù thủy tài năng. Họ tưởng rằng mình được tự do lựa chọn nhưng thực ra đang làm theo đúng ý đồ của Grindelwald. Thần thái trang nghiêm cuốn hút và giọng nói thân tình đáng tin cậy của Jonny Depp đã lột tả thành công được chiêu bài nham hiểm của nhân vật phản diện này. Đặc biệt, Depp cũng thoát khỏi cái bóng thuyền trưởng Jack Sparrow trong vai diễn và mang lại cảm giác mới mẻ cho người xem.

Bộ phim có tái hiện lại một vài cảnh trường phù thủy Hogwarts với lớp học, giáo viên và các cô cậu học trò của nhà này nhà nọ cũng khiến tôi trỗi dậy những cảm giác yêu mến xưa cũ dành cho series phim Harry Potter. Và lúc đó tôi bỗng nhận ra khí chất thoáng đãng và dí dỏm của loạt phim Potter vừa được gợi lên chỉ càng làm nổi bật sự căng thẳng và u ám của phim Sinh vật huyền bí đang được trình chiếu.

Các sinh vật huyền bí mới xuất hiện nhưng không để lại nhiều ấn tượng vì các sự hiện diện đứt đoạn, cách nhau một khoảng thời gian lớn. Ngay cả tập đầu tiên của chuỗi phim cũng xuất hiện rất nhiều sinh vật huyền bí nhưng tôi cũng chỉ nhớ chúng đại loại như một bộ sưu tập. Còn Newt thì như một người chăm sóc vườn thú.

Về hình thức, phim có kỹ xảo rất hoành tráng, nói chung là đẹp miễn chê với các góc quay từ trên không trung tạo tầm nhìn bao trùm, rợn ngợp, cuốn hút. Các pha hành động, các phép thuật cùng các sinh vật huyền bí mới đều được xử lý hoàn hảo, tự nhiên. Có thể nói, kỹ xảo là cú ăn điểm lớn nhất của bộ phim lần này khi được đầu tư rất công phu, tỉ mỉ. Ngoài ra, âm nhạc và bối cảnh đều mang lại sự thỏa mãn giác quan cho người xem.

Nhìn chung, đây là một phần phim nối tiếp với mục đích tháo nút cho phần thứ nhất và làm bùng phát nhiều nghi vấn mới cho các phần sau, tuy nhiên bản thân nội dung hơi quá tải và ôm đồm. Nếu mọi thứ đơn giản và dễ hiểu hơn chút nữa thì tác phẩm điện ảnh này sẽ tuyệt vời hơn rất nhiều. 7.5/10 là điểm dành cho Sinh vật huyền bí – Tội ác của Grindelwald.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: fantasticbeasts.net

Tôi chưa có điên!

2

(790 chữ, 3 phút đọc)

Tôi không thể nào hiểu được tại sao có người phát điên? Có phải ta bắt đầu phát điên khi khởi sinh đặt dấu nghi vấn mình là ai? Hay chính vì biết mình là ai nên mới phát điên?

Từng có độc giả bảo tôi điên. Anh ta khuyên tôi nên tìm gặp bác sĩ tâm lý, tình trạng đó kéo dài sẽ rất dễ dẫn đến nguy cơ tự sát. Tôi không trả lời. Tôi không có thói quen giải thích. Tôi cũng không biết mình phải cố chứng tỏ điều gì. Một kẻ điên cố thuyết phục mình bình thường? Tôi chỉ là một kẻ giả mạo người điên. Một đứa nửa mùa giữa kẻ tỉnh và người điên. Tôi có những trăn trở của kẻ phát điên nhưng tôi chưa chạm đến được biên giới đó. Ôi tôi ước gì tôi bị điên.

Thời điểm nào một người phát điên? Đối với tôi, đó là lúc anh ta muốn vứt bỏ tất cả mọi thứ để sống chân thật nhất với chính mình. Terence McKenna nói,

“Chỉ có những người điên và các pháp sư (shamans) là tạo ra thực tại cho chính họ.”

Giông bão bắt đầu ập vào khi người ta khát khao được trần truồng với chân thật. Bởi xã hội không bao giờ cho phép một tiếng nói cất lên đòi hỏi sự chân thật. Sự chân thật đồng nghĩa đạp đổ hết tất cả những nghi lễ, những phép xã giao, chuẩn mực.

Là việc bạn đã quá chán ngán đứng đỏm dáng bộ tịch ngoài kia để trở thành ai đó. Bạn đã mệt mỏi hành động đổi vai. Đóng vai người nghiêm nghị, đóng vai người cố gắng xây dựng tương lai, đóng vai một đứa con hiếu thảo, một người chồng tốt có trách nhiệm… Bạn thừa biết rằng nếu không níu bám vào các vai diễn thì sẽ trở nên hỗn loạn. Không thể biết tôi là ai nếu không phải một anh kỹ sư, không phải một người thành đạt giàu có, không có tài sản để cân đo đong đếm. Tôi cần vay mượn chúng để có một danh tính trả lời tôi là ai.

Khi sự chân thật trỗi dậy đến mức cưỡng bách, tôi biết tôi cần vứt bỏ lớp ngụy trang bên ngoài. Nhưng hầu hết mọi người sợ mình sẽ phát điên. Họ không biết mình phải sống sao nếu vứt bỏ những điều đó. Vứt đi đâu để có thể còn giữ được chỗ đứng giữa xã hội. Họ không có ý định bước vào con đường này để trở nên điên khùng và loạn thần kinh.

Tại sao Vangogh hay Bùi giáng phát điên? Vì họ không sợ hãi. Nếu trả lại cho họ đầu óc của một người bình thường để họ phải chấp nhận quá nhiều điều xấu xa ti tiện trong xã hội. Tôi nghĩ họ sẽ nguyền rủa bất kỳ kẻ nào chữa bệnh điên cho họ. Họ đã thấy mình rơi vào dòng thác chảy siết hỗn độn. Tất nhiên đã có rất nhiều người quăng phao cứu trợ, nhưng họ nhất quyết không bám vào. Thà chịu chết còn hơn phải đánh đổi sự chính trực lấy cái phao. Đó là một sự lăng nhục gớm ghếc nhất.

Tôi không lập một kế hoạch để phát điên. Tuy nhiên, tôi không thể chịu đựng được việc ai đó chỉ trỏ tôi nên làm gì. Tôi tự biết mình ngang ngược vô minh. Tôi mặc thiên hạ tự cho họ cái quyền giải thoát người khác. Chuyển hóa tất cả những gì họ đã học lỏm được vào sự nghiệp cứu chuộc những kẻ điên khi tự thân họ vẫn còn bị tù túng trong những trang kinh sách?

Tất nhiên tôi cũng không hy vọng muôn đời bị xiềng xích vào những hỗn độn. Đám mây này kế tiếp đám mây khác đè nặng tâm trí tôi. Có quá nhiều câu hỏi chưa tìm ra câu trả lời. Dù thế tôi vẫn quyết không bao giờ bán linh hồn chỉ để được sống mà chẳng khác nào xác chết. Tôi không tin bất kỳ linh hồn nào có thể bị hủy hoại nếu người đó không cho phép xã hội cái quyền đó.

Cuộc đời tôi là vô số những mảnh vụn. Đứng trước nó bao giờ tôi cũng sẵn sàng cho cơn điên sắp bùng nổ. Nhưng đấy là điều cần thiết. Ai là kẻ đã dạy cho tốt cách hòa giải với cuộc sống. Ai là kẻ đã dạy cho tôi cách chống chọi với tất cả nỗi kinh hoàng. Đó chẳng phải là kẻ điên đang cư ngụ trong linh hồn tôi đấy sao.

Ôi Đà Lạt, chiều một mình lang thang trên phố, viết cho những ngày tôi chưa phát điên.

Tác giả: Ni Chi
Edit: THĐP

Ảnh minh họa: jplenio

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️  http://bit.ly/2KTJCN2

[THĐP Review] Whiplash – Cái giá phải trả để trở nên vĩ đại

0

thđp review

(1349 chữ, 5.5 phút đọc)

Whiplash là một bộ phim về chủ đề theo đuổi đam mê của người trẻ, cụ thể là theo đuổi con đường âm nhạc. Nó kể câu chuyện về một chàng trai trẻ Andrew Neyman (Miles Teller) sở hữu thực tài chơi trống, có mơ ước một ngày có thể trở thành huyền thoại, sánh ngang tầm Buddy Rich. Cuộc gặp tình cờ với thầy giáo Terence Fletcher (J.K. Simmons) mau chóng đưa cậu đến với ban nhạc danh giá nhất ngôi trường. Tưởng rằng mọi chuyện sẽ suôn sẻ, ngọt ngào, nhưng sự thật rằng Andrew bắt đầu rơi vào một cơn ác mộng khủng khiếp không hề mong đợi khi phải đối mặt với thầy Terence khắt khe cực đoan, sẵn sàng sỉ nhục, chửi rủa, thậm chí sử dụng bạo lực đối với sinh viên nếu làm trái ý mình hoặc chưa đạt yêu cầu trong luyện tập.

Xem phim, người ta có thể dễ dàng thấy ấn tượng hơn với vai diễn thầy giáo Terence khắc nghiệt, tàn nhẫn và phức tạp trong nội tâm so với chàng trai trẻ mang trong mình đam mê chơi trống. Xuyên suốt bộ phim, thầy ấy chỉ diện trang phục màu đen, điều này lại càng tăng cường cảm giác căng thẳng, áp lực và bí hiểm trong bầu không khí. Việc Andrew tương tác với thầy Terence trong ban nhạc là hàm ý cho việc cậu phải đối mặt với góc tối của chính mình, tôi luyện mình trong áp lực. Vì người thầy thường khoét sâu vào những nỗi sợ hãi, những tự tôn của sinh viên để sỉ nhục, chế giễu. Thậm chí những lời khẳng định tồi tệ nhất ông cũng dùng để gia tăng sức ép cho học trò, đẩy họ vượt qua những giới hạn. Những sự yếu kém, những nhược điểm được thầy làm trỗi lên trên bề mặt để người nào thật sự mạnh mẽ và ý chí sẽ chiến thắng được, còn những ai không đủ sự kiên cường thì sẽ bị kéo tuột trở lại cùng những lời lẽ đau đớn găm vào tận tâm can.

Đối với thầy Terence Fletcher, những gì mà ông đang cố gắng thực hiện, bất chấp việc nó đi ngược lại với vấn đề đạo đức con người, đều nhằm mục đích tìm ra những vĩ nhân thật sự trong âm nhạc. Chỉ có họ mới là người khẳng định được bản thân trong những sự khắc nghiệt, không chỉ bằng tài năng mà còn bằng ý chí và nghị lực phi thường. Còn tất cả những người không vượt qua được cửa ải mà ông thầy đã cố gắng dàn dựng nên thì đều không xứng đáng.

Terence mang yêu cầu cao đối với học trò để thúc họ vượt lên trên chính bản thân mình, khiến họ không được tự hài lòng hay nằm lại với một chút thành công nhỏ. Ông cho rằng “good job” (làm tốt lắm) là hai từ nguy hại nhất trong tiếng Anh. Để trở nên thật sự vĩ đại (great), một người phải vượt lên cả sự tốt (good) thông thường.

J.K. Simmons vô cùng xứng đáng với giải Oscar và giải Quả cầu vàng hạng mục nam phụ xuất sắc nhất cho vai diễn ông thầy tàn nhẫn. Vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt rực lửa cuồn cuộn cùng những câu chửi không thương tiếc, và những sự thúc ép điên cuồng khiến học trò tập luyện tóe máu đã trở thành nỗi ám ảnh cho người xem. Thử đặt mình vào trong hoàn cảnh của Andrew và hình dung, nếu tình yêu với trống không đủ lớn thì chắc cậu chàng cũng hãi vãi ra quần mà bỏ cuộc.

Miles Teller trước khi tham gia bộ phim vào vai Andrew là một người tập chơi trống từ năm 15 tuổi. Tuy nhiên, cậu thích thể loại rock n’ roll trong khi nhạc jazz lại là chủ đạo của bộ phim. Teller đã phải học thêm những kỹ thuật chơi trống sao cho phù hợp với dòng nhạc này. Cậu luyện tập 3-4h mỗi ngày trong vòng 2 tháng cùng với người hướng dẫn Nate Lang – người cũng vào vai đối thủ của Andrew trong phim.

Để lên cảnh phim thì chơi trống khó thể làm giả hơn so với các nhạc cụ khác. Nếu là chơi piano thì bàn tay của diễn viên có thể ẩn khỏi ống kính máy quay. Nhưng đánh trống thì không thể ẩn đi được. Việc lấy nội dung xoay quanh những chiếc trống là một sự mạo hiểm và nó đòi hỏi sự đầu tư công phu của những người làm phim để cho ra mắt được những cảnh quay chân thực và chính xác nhất.

Trong gần 2 tiếng của Whiplash, người xem được chứng kiến sự thay đổi trong thái độ, thần thái của Andrew. Từ một chàng trai với vẻ non nớt, ủy mị lúc ban đầu dần dần trở nên một người đàn ông với đam mê cháy bỏng và ý chí quật cường. Andrew đã không chỉ đánh đổi máu, mồ hôi, nước mắt, thậm chí mạo hiểm tính mạng mình trên con đường trở thành một tay trống vĩ đại, cậu còn vứt bỏ cả những mối quan hệ, những nỗi sợ hãi thất bại, hay sự sĩ diện của bản thân trước đám đông. Tất cả đều được gạt đi hết để chỉ còn cậu hiện diện với dàn trống cùng tình yêu mãnh liệt của mình.

“I’d rather die drunk, broke at 34 and have people at a dinner table talk about me than live to be rich and sober at 90 and nobody remembered who I was.” – Andrew

Bên cạnh ý tưởng “làm trai đứng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông,” một thông điệp được truyền tải rất rõ ràng ở Whiplash đó là “Practice makes perfect.” Luyện tập, luyện tập, luyện tập không ngưng nghỉ. Không biện hộ, không bỏ cuộc thì một người mới có thể tiến tới được những đỉnh cao mơ ước. Không chỉ trong âm nhạc mà trong các lĩnh vực khác cũng tương tự.

Whiplash chủ yếu đi sâu vào những buổi tập luyện trống của Andrew một mình hay với thầy Terrence Fletcher. Mọi tình tiết bên lề khác chỉ được xuất hiện nhằm mục đích khẳng định niềm đam mê âm nhạc của Andrew. Cấu trúc của phim được lược giản và tinh lọc tối đa khiến người xem càng tập trung chú ý sâu sắc hơn vào cuộc hành trình âm nhạc của cậu. Lúc ban đầu tôi cảm thấy bộ phim có phần nhạt nhẽo, đơn điệu, thầm nghĩ trong bụng rằng có mỗi một bài mà tập mãi không xong. Nhưng chỉ đến khi chứng kiến cái kết tôi mới thấy được những gì dàn dựng đều có lý do và hoàn toàn đúng đắn.

Bộ phim có cấu trúc đầu cuối tương ứng đều là màn chơi trống của Andrew nhưng mở đầu và kết thúc thì nhân vật chính ở trong hai trạng thái, hai đẳng cấp khác biệt. Điều đáng chú ý ở đây đó là Whiplash chỉ có những cảnh quay dành cho người nghệ sĩ mà không thấy chú trọng đến phản ứng của khán giả. Sự hò reo, tán thưởng hay tung hô đều không xuất hiện. Điều này như thể một lời nhắn nhủ rằng để trở nên vĩ nhân, một người phải bỏ qua sự liên đới với đám đông và chỉ tập trung vào con đường của chính mình một cách triệt để nhất. Phản ứng của thế giới chỉ là thứ đến sau một màn trình diễn xuất chúng.

Có thể nói, Whiplash mang trong mình một nguồn cảm hứng to lớn dành cho người xem. Nếu bạn đang trên đường khẳng định bản thân, phát triển niềm đam mê thì tác phẩm điện ảnh này xứng đáng là một nguồn khích lệ tuyệt vời. 9/10 là điểm dành cho Whiplash.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: paperstreet

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2