13.1 C
Da Lat
Thứ Tư, 25 Tháng 3, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 95

Vì sao chúng ta tham lam?

0

(1358 chữ, 5.5 phút đọc)

Tại sao con người tham lam? Chúng ta phải dừng nó lại như thế nào? Điều khiển và thỏa mãn sự tham lam có phải là năng lực thiết yếu của chúng ta không? Về những điều này, thực chẳng mấy ai có thể lí giải cho rõ ràng.

Người lớn, ngay từ rất sớm đã đào tạo ra những những đứa trẻ tham lam, vì ngày trước họ cũng được giáo dục y như vậy. Xã hội chúng ta càng phát triển bao nhiêu về kiến thức và lối sống, thì các bản năng càng ẩn dật đi bấy nhiêu, cũng khôn ngoan và gian xảo hơn.

Tham lam là một phần trong số các bản năng đó. Tham lam là một lợi thế của con người. Tham lam không sai, có lẽ vậy. Chỉ có những suy nghĩ, hoặc hầu hết chúng ta cho là sai, thì đó mới là sai thôi.

Đức Phật khuyên chúng ta chặt đứt duyên nợ trần gian, lòng tham từ đó thôi không phiền nhiễu ta nữa. Chúa Jesus lại hướng ta về lòng bao dung, khi ta biết cho đi yêu thương, mọi ham muốn dục vọng sẽ theo đó tiêu tan. Còn ngày nay thì sao? Marx nói rằng lòng tham con người không thể nào chế ngự, ta chỉ có thể thỏa mãn nó mà thôi, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu.

Những triết gia vĩ đại ấy, mỗi người một ý, làm cho những người phàm như chúng ta bối rối khi lạc lõng giữa muôn ngả của đường đời vô định. Nhưng, dù có trốn tránh cách nào đi nữa, rồi cũng sẽ đến một lúc ta phải tự đối diện với bản thân, tự đặt ra những câu hỏi và phải tìm kiếm câu trả lời.

Hãy tự nhìn vào tâm tư chúng ta. Hãy thẳng thắn và tự trọng. Chúng ta có tham lam không?

“Không, rõ ràng là không. Tôi đã cống hiến biết bao nhiêu, cuộc đời tôi đã hy sinh biết bao nhiêu cho xã hội này, tôi mà là người tham lam à?” – Một người bỗng dưng sừng sộ lên, tuôn một tràng về bản thân và khả năng của mình.

“Mà thôi, tôi có nói mấy người cũng không thay đổi được suy nghĩ đâu. Tóm lại là tôi không tham lam chút nào.” – Một người khác có vẻ bình tĩnh hơn. Nhưng rồi nghĩ thầm trong bụng: “Tự trọng là gì chứ? Trung thực là cái gì? Bản thân tôi có thể bỏ qua hết tất cả mọi xấu xa của chính mình.”

Cha mẹ rất hài lòng khi dạy những đứa trẻ của mình biết cầu nguyện ông bà phù hộ cho nó được mạnh khỏe, học giỏi, lại phù hộ cho ba mẹ làm ăn phát đạt, cuộc sống đủ đầy. Tham lam ở đây đã bị vô thức che giấu rất kĩ càng, nhưng không vì thế mà suy giảm cường độ.

Nhìn từ đây có thể thấy ham muốn chiếm hữu nhiều thứ như thế nào đối với chúng ta. Nhưng những ham muốn chiếm hữu ấy, trong xã hội đầy luân lí này, không thể biểu hiện ra mặt ngoài một cách quá trắng trợn, nên cần phải có một cơ chế kiểm duyệt để những khát dục ẩn sâu trong tiềm thức ấy không được phép xuất hiện y như hình hài vốn có của nó. Kiểm duyệt cần làm một điều gì đó, một cái gì đó hợp lẽ thường hơn để khi xuất hiện nó không bị xã hội ngoài kia đào thải. Cũng giống như việc khi ra đường phải mặc quần áo vậy, chúng ta vẫn là mình, dù có mặc những trang phục nào đi nữa. Vì ham muốn chiếm hữu mọi thứ trong vô thức mà chúng ta nhìn nhận ra bản tính tham lam không gì có thể xóa bỏ được của mình.

Người lớn cho rằng mình thành tâm khấn nguyện ông bà tổ tiên, lễ Phật, cúng dường, đều là những hành vi hướng thiện, thanh tẩy tâm hồn. Nhưng trong lời nguyện cầu của họ lại chứa đầy toan tính, tham lam. Cầu cho sức khỏe dồi dào, cầu cho tiền tài phì nhiêu, cầu cho gia đình no ấm, vạn sự bình an, như ý cát tường. Ai lại trách cứ người khác tham lam khi cầu nguyện những điều như thế được chứ, rất khó.

Một đứa bé, dù là một tâm hồn trong trẻo cũng không phải ngoại lệ. Nó muốn chỗ dựa của mình thêm phần vững chắc hơn nữa. Đứa biết nếu học giỏi, ngoan ngoãn thì cha mẹ sẽ càng yêu thương nó hơn, nếu gia đình giàu có thì cuộc sống sẽ được đảm bảo hơn. Nó biết, nó biết cả đấy. Chữ “biết” ở đây mang hai nghĩa, cả biết và không biết. Chỉ là bản thân nó không biết mình biết, nên cứ cho là không biết.

Tham lam là bước kế tiếp, nhưng không phải cuối cùng, của lối tư duy trừu tượng, tự do liên tưởng và phán đoán tương lai. Ẩn sâu trong ham muốn chiếm hữu đó chính là bản năng muốn được tồn tại, muốn củng cố vị trí bản thân trong thế giới này. Ngay từ đầu, tham lam đã là một bản năng sinh tồn, dù nó có nảy sinh những suy nghĩ độc ác đi chăng nữa, thì nó cũng chỉ mang một mục đích duy nhất, đó là tồn tại.

Einstein từng nói: “Nếu những gì trọng lực có thể làm được, thì ánh sáng cũng phải như vậy.” Trọng lực là “vật chất” mà mỗi chúng ta đã tiếp xúc và quá quen thuộc hằng ngày, cho nên mọi người đều nghĩ rằng tuân theo trọng lực là điều đúng đắn, và sau này họ mới bắt đầu chấp nhận những gì ánh sáng cũng có thể làm được như Trọng lực. Dù cho, sự chấp nhận này có vẻ quá muộn màng khi mà lẽ ra ánh sáng phải là thứ cùng tồn tại song song với trọng lực.

Cũng tương tự vậy, tại sao những bản năng còn sót lại của chúng ta thường đều được chấp nhận nhưng vì sao tham lam lại bị chỉ trích và lên án gay gắt như vậy? Có phải là những người lên án, ngoài mặt thì chỉ ra những sai lầm và xấu xa của sự tham lam, mới chính là người tham lam nhất? Có phải họ sợ lợi ích của mình sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều một khi tham lam của người khác xảy ra, và bản thân chẳng xơ múi được gì?

Tôi có đọc một đoạn trích từ câu nói hay như sau: “Bản chất một người sẽ được bộc lộ, dưới hai tình huống: 1. Khi bạn đem lại lợi ích cho họ. Và 2. Khi bạn không còn lợi ích gì cho họ nữa.” Đọc qua có vẻ như con người hiện nay đối đãi với nhau quá thực dụng. Có vẻ bầu trời quanh ta đang dần nhuốm màu xám xịt toan tính, phải vậy không?

Nhưng đừng vì vậy mà ta xem thường bản thân mình. Tất thảy ai ai cũng đều có những ham muốn riêng, nếu ta biết tiết chế để chúng không vượt ngưỡng giới hạn của tham lam, chúng ta vẫn là những con người có ích. Đôi khi, một vài lợi ích nhỏ nhặt nào đó cho đi từ chúng ta, cho đi mà không cần đòi hỏi, sẽ nhận được nhiều hương hoa thơm ngát lan tỏa từ chính tâm hồn mình. Như Đức Quán Thế Âm luôn rộng lượng từ bi, cho nên đóa sen tinh khiết nhất mới nở rộ từ bàn tay ngài.

Và nhất là, bởi lòng cầu dục, tò mò và ham muốn. Con người mới có đủ động lực để sống tiếp, mới nảy nở những phát minh vĩ đại, hoặc đơn giản hơn là làm tươi mát trở lại tâm hồn đang dần nguội lạnh theo thời gian của mình.

Tác giả: Châu Thành

Ảnh minh họa: Efraimstochter 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

 

 

 

 

[Review] Sự im lặng của bầy cừu -Nỗi ám ảnh vương vấn dài lâu

(1418 chữ, 6 phút đọc)

Cảm giác sau khi được đọc một cuốn truyện tuyệt vời thường khiến tôi bị ám ảnh suốt mấy ngày liền cho đến khi tôi phải viết một cái gì đó để làm dịu đi sự xúc động của mình. Sự im lặng của bầy cừu là một trong những tác phẩm kinh điển nhất về đề tài trinh thám, kinh dị. Đây là một tác phẩm xuất sắc cả về giá trị văn học lẫn thương mại vì sự kịch tính và trau chuốt mà nó mang lại.

Để bắt đầu thì phải nói thế này, Hannibal Lecter đứng thứ tám trong danh sách 100 nhân vật tuyệt vời nhất trong hai thập kỷ từ 1990 tới 2010 do Entertainment Weekly bầu chọn và đứng đầu danh sách 100 nhân vật phản diện do Viện Phim Mỹ bầu chọn.

Câu chuyện không nhiều nhân vật, chỉ hai nhân vật chính nghĩa: Clarice Starling và sếp của cô Jack Crowford; hai nhân vật phản diện: Hannibal Lecter và tên giết người lột da hàng loạt Jame Gumb, nhưng dẫn dắt người đọc đi sâu vào tận cùng tâm trí của từng người, thấy những ám ảnh day dứt mà mỗi người phải trải qua từ trong quá khứ cho đến hiện tại.

Clarice Starling, một học viên thông minh và xuất sắc của Học viện FBI đã trải qua một tuổi thơ khốn khó, mất cha và rời xa mẹ từ sớm. Sự ám ảnh của cô về bầy cừu xuất hiện từ lúc cô phải sống trong trại gia súc, nơi đó có những con ngựa và bầy cừu bị giết thịt. Vào một ngày khi linh cảm con ngựa mắt kém mà cô hay chơi cùng sẽ bị giết hại cô đã dắt con ngựa bỏ trốn, mặc dù cô không biết điều đó sẽ dẫn cô đến đâu và điều gì sẽ xảy ra với cô ở phía trước. Tuổi thơ còn lại của cô sau đó sống trong trại tế bần. Dù chỉ ở trang trại gia súc một thời gian ngắn (7 tháng) nhưng sự ám ảnh về tiếng la thét của bầy cừu và nỗi nhớ mẹ khiến cô bé Clarice không bao giờ có được một giấc ngủ bình yên. Tiếng la hét đấy ám ảnh cô mãi đến khi trưởng thành cũng không thể nào dứt.

Mặc dù tác phẩm đã được chuyển thể xuất sắc thành phim nhưng rất nhiều chi tiết mà chỉ có truyện mới có thể đi được đến tận cùng, ví dụ như ý nghĩa của tên truyện “Sự im lặng của bầy cừu“. Tiếng la hét của bầy cừu khiến Clarice sợ hãi và không yên ổn, nhưng khoảnh khắc tiếng la hét chấm dứt mới là thứ khiến cô bị chấn động mạnh, và chính sự im lặng của bầy cừu đó mới là thứ gieo rắc những ám ảnh dai dẳng cho cô trong suốt cuộc đời. Chi tiết này không hẳn là được giải thích trong truyện nhưng đó là cảm giác ám ảnh mà người đọc có thể hiểu và cảm nhận khi thực sự nhập tâm vào tâm trí của cô.

Dòng họ tổ tiên của Clarice từ xa xưa đã không nằm trong những dòng họ danh giá, không có những nhân vật hay thành tựu nổi bật, một tấm bằng cao đẳng của một cụ tổ nào đó cũng đã là điều xa xỉ. Cô sợ sự tầm thường, nên từ bé cô đã luôn muốn vươn lên để thành đạt, để trở thành một cái gì đấy thoát khỏi sự mờ nhạt. Clarice chỉ thực sự có được giấc ngủ ngon khi cô đã ghi một bàn thắng khiến tất cả mọi người bao gồm FBI, công chúng và thậm chí người trong chính phủ phải thán phục. Và chỉ lúc đó cô mới thoát khỏi được ám ảnh về sự tầm thường của dòng họ.

Cuộc đấu trí căng thẳng giữa Clarice và Lecter (trực tiếp), giữa Crowford và Lecter (gián tiếp) luôn cực kì thú vị và hồi hộp nhưng lại diễn ra một cách từ từ nhấn nhá, xuất phát từ thú vui ham thích trò đùa trí tuệ của bác sĩ Lecter – hắn tự gọi đó là “thói phù phiếm trí tuệ” (Trích trong Rồng Đỏ – Tác phẩm đầu tiên giới thiệu về Hannibal Lecter.) Hắn không phát điên lên khi bị những kẻ tầm thường trêu chọc hay bị trói, xiềng xích như một con thú nhưng hắn sẽ phát điên lên vì sự buồn chán và tẻ nhạt. Lecter căm ghét sự tầm thường, coi sự buồn chán là sự trừng phạt kinh khủng nhất đối với mình, trí tuệ của hắn không cho phép hắn ngừng suy nghĩ hay ngừng nghiên cứu, nghiền ngẫm một cái gì đấy và hắn luôn có cách để tự làm vui bản thân bằng cách luôn để cho trí não hoạt động. Hắn có thể bị giam cầm hàng năm trời ở tư thế chẳng dễ chịu gì, nhưng tâm trí của hắn chưa bao giờ bị giam cầm hay khuất phục. Kiêu ngạo, hợm hĩnh, luôn ở thế làm chủ, và tất nhiên từ chối tiếp chuyện với những kẻ tầm thường (có thể suốt cả năm trời không ai nghe được giọng nói của hắn).

Jame Gumb – một tên tâm thần bệnh hoạn lạc lối, một tên giết người lột da hàng loạt, hắn có thể cư xử như một người thường để đánh lạc hướng người khác nhưng suy nghĩ của hắn chưa bao giờ giống như một người bình thường. Ngay cái tên của hắn đã là một sai lầm và lệch lạc ngay từ khi hắn mới chào đời, là Jame chứ không phải James, chỉ vì người mẹ nghiện ngập đánh vần sai lỗi chính tả mà thành.

“Ta thèm muốn từ những thứ ta thấy hàng ngày.” (“We covet what we see every day.”) Một câu nói tưởng như vô thưởng vô phạt. Nhưng Lecter lại là người không bao giờ nói bất kì điều gì mà không mang một hàm nghĩa nào đó, dù chỉ là nửa câu… Và thật không ngờ câu nói tưởng như bâng quơ đó lại là điểm bắt đầu để gỡ nút cho việc khám phá ra hành vi của kẻ giết người hàng loạt bệnh hoạn mà FBI đang tìm kiếm bấy lâu nay.

Mọi lời nói của Lecter, vốn dĩ là một kẻ cực kì kiệm lời, thậm chí nhiều lúc tưởng như vô nghĩa, không hợp với hoàn cảnh lúc đó nhưng khi kết nối với nhau lại trở thành những mảnh ghép then chốt để giải mã vấn đề. Sự cuốn hút của câu chuyện là ở đó, tưởng như không có gì rõ ràng nhưng lại cực kì chặt chẽ và khiến cho mọi người luôn phải hồi hộp theo dõi từng cuộc nói chuyện giữa Clarice và Lecter nhằm tìm những manh mối, phải động não và nín thở dõi theo từng bước chân của Clarice trong hành trình phá án. Với Lecter, đó là trò chơi trí tuệ. Với sự thông minh, tinh tế hiếm có, hắn có khả năng đọc vị và len lỏi sâu vào tâm trí của người khác, nhìn thấy những thứ mà người khác không thấy hoặc những thứ sâu thẳm trong tâm trí con người mà chính họ không muốn đối mặt.

Trong phần tiếp theo, cuốn Hannibal, thì những hình ảnh điểm xuyết về quá khứ của Lecter đã phần nào giúp người đọc hiểu hơn được căn nguyên ngọn nguồn những tội ác của hắn, hiểu được những ám ảnh trong quá khứ đã tác động đến con người hiện tại của hắn như thế nào, và những điều khủng khiếp hắn phải trải qua từ khi còn là một cậu bé.

Sự im lặng của bầy cừu cũng như các cuốn khác trong series này của Thomas Harris sử dụng nhiều kiến thức về tâm lý học và tâm lý học tội phạm để xây dựng hình tượng Bác sĩ tâm lý Lecter. Từng lời nói cử chỉ của Lecter được khắc họa chi tiết để thấy được sự xuất chúng của nhân vật và để làm nổi bật được tính cách của nhân vật. Đến tận khi gấp cuốn sách lại rồi mà những ám ảnh của nó vẫn cứ vương vấn trong trí óc người đọc một thời gian thật lâu.


Tác giả: Linhdoan

Edit: THDP

Được một muốn mười, được voi đòi tiên

0

(1295 chữ, 5 phút đọc)

Chuyện gì sẽ xảy ra một khi mọi nguồn thông tin vây quanh chúng ta thường ngày bị cắt đứt? Nếu một ngày chúng ta thức giấc, nâng bàn tay phải lên phía đầu giường để lần mò chiếc smartphone rồi mở sáng màn hình, nhưng chỉ nhìn thấy một trang trắng tinh với thông điệp: Không có kết nối, nhấn để thử lại.

Nếu một ngày chúng ta mở màn hình máy tính, và chỉ để làm việc. Tức là gõ gõ vài con chữ bàn phím, hai con mắt thao láo nhìn từng dãy số liệu hoặc văn bản rồi chỉnh sửa, cập nhật, và xóa. Cuộc sống chúng ta sẽ trở về nét đơn điệu như thế nào nếu không có internet? Không Wi-Fi? Có lẽ sẽ thú vị hơn một thế giới với hàng dãy dài con người suốt ngày cầm smartphone trên tay còn cần cổ thì cúi gập xuống theo một góc độ mà từ xa xưa nhất trong lịch sử tồn tại đến nay loài linh trưởng chưa bao giờ trải qua thời kỳ nào có lối vận động biến thái đến như vậy.

Biến thái là như thế nào? Tức là những hành vi bất thường về trạng thái vận động kể cả thể chất và tâm lý của một sinh vật. Định nghĩa đơn giản như vậy có đôi khi sẽ không thể nào giải nghĩa hết toàn bộ khái niệm cần truyền tải. Thế nhưng đối với một số người thì việc xem ảnh trên dòng thời gian có lẽ còn quan trọng hơn nội dung một đoạn văn ngắn người ta muốn nói cái gì.

Biến thái. Ừ, quả là bất thường thật. Nếu một sinh vật trong tự nhiên nào đấy mãi di chuyển trong khi hai mắt cứ cúi gằm xuống đất bất kể chuyện gì đang xảy ra thì thật sự loài sinh vật ấy đã bị tuyệt chủng từ lâu rồi. Nghe có vẻ hợp lý nhưng đứng trên góc độ của một con người, điều đó hình như chưa bao giờ đúng. Rõ ràng xã hội loài người đã phát triển đến một mức độ khó tin đến nỗi những sinh vật được ‘bao bọc’ trong nó không hề giữ lại chút gì về bản năng sinh tồn nữa. Bọn họ tồn tại vì mục đích gì? Chính họ cũng không biết.

Vậy mục đích tồn tại của những loài sinh vật khác là gì?

Một cá thể còn giữ được sự trao đổi chất đối với môi trường thì được coi là đang sống. Nghĩa là phải luôn luôn duy trì một mức năng lượng đòi hỏi nhất định để sự sống của cơ thể cá thể đó tiếp tục vận hành. Chúng ta sẽ nói rằng: Tất cả sinh vật đang tồn tại trên quả đất này, là ăn để sống. Chỉ đơn giản vậy thôi.

Còn loài người, chúng ta tồn tại vì cái gì?

Chúng ta đủ thông minh để tạo ra nguồn thức ăn vô hạn cung ứng cho toàn bộ cá thể đang vận hành bộ máy trao đổi chất trên quả đất. Chúng ta đủ thông minh để đàn áp tất cả mối nguy hại đến sinh tồn bản thân trên toàn bộ quả đất. Chúng ta đủ thông minh để vùng vẫy xuyên suốt tất cả các ngõ ngách trên quả đất. Và, chúng ta đủ thông minh để đau đớn nhận ra đến một lúc nào đấy, mình vẫn bị vây chết trên quả đất. Vậy thì, lý do chúng ta sống là để làm gì? Có người sẽ nói rằng họ sinh tồn là để tranh đấu cho một thế giới đầy tính cạnh tranh khắc nghiệt này. Người thì mỉm cười xem cuộc đời chẳng qua là một chặng đường ngắn cần bước qua. Người thì bất cần, ngửa mặt nhìn trời và hét to chửi rủa cuộc đời. Và hầu như đa phần con người ngày nay, chẳng mấy ai đủ thời giờ bận tâm đến mấy câu hỏi tầm cỡ nít ranh này.

Cuộc sống là vậy đấy. Đâu cần phải có lý do thì người ta mới sống được. Đơn giản vì tất cả bọn họ vẫn đang sống đấy thôi.

Thật sự là rất đáng thương và cực kỳ điên rồ khi mô tả cuộc sống hiện nay. Mỗi một người trong chúng ta dường như đang đi trên con đường trở thành một siêu nhân đúng nghĩa. Áp lực không khí chung quanh chúng ta không còn đơn thuần là 1 atm như trong định nghĩa của các nhà khoa học nữa. Những áp lực đè nặng lên chúng ta hầu như đều đến từ cuộc sống vật chất bộn bề, mà áp lực tâm lý cũng theo đó tích tụ từng ngày từng tháng. Để đến nỗi đôi khi nhìn lại chính mình bây giờ, không còn nhận ra từng một thời là cậu bé, cô bé hồn nhiên ngày nào nữa. Những áp lực này, xét cho tận cùng cũng là bởi lòng tham của chúng ta khơi mào mà nên. Những khó khăn này, cũng chỉ bởi lòng dục vọng trong ta thôi thúc mà nên. Rồi bao nhiêu toan tính, suy nghĩ, bao nhiêu sụp đổ thất vọng, hay cười cợt man trá, thỏa mãn cũng từ dục vọng ấy mà thôi.

Theo tôi vật chất quyết định ý thức. Có lẽ nó hầu như đúng cho hầu hết các trường hợp. Nhưng dẫu thế nào đi nữa, dù vùng vẫy cỡ nào đi chăng nữa, chúng ta rồi cũng phải đến một lúc nào đó phải nghỉ thở. Chúng ta rồi cũng đến một lúc nào đó thôi không cầm nắm bất cứ vật gì nữa. Vậy thì, cớ làm sao phải tham lam vô độ đến như vậy. Được một muốn mười, được voi đòi tiên. Ham muốn sở hữu có phải là bản năng cơ bản của con người hay không? Không biết nữa. Mỗi người trong chúng ta đều phải tự mình tìm kiếm câu trả lời. Và nó đương nhiên chỉ tương đối phù hợp ở mức chấp nhận được đối với từng người. Biết bao nhiêu cho đủ? Bao giờ là vừa? Cho đến một lúc tuổi thanh xuân kêu gào “thôi không cần nữa?” Một thế giới khác luôn sẵn sàng mở ra ngay khi ta chịu nắm lấy tay nắm cửa. Chỉ có điều bạn đã dám dũng cảm từ bỏ chưa?

Tác giả: Châu Thành

Ảnh minh họa: RyanMcGuire 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Bụt ơi, làm sao để vượt qua suy nghĩ tiêu cực?

0

(1036 chữ, 4 phút đọc)

Một hôm, Annie gặp chuyện buồn và ngồi ôm mặt khóc tu tu ở góc nhà cùng một con cóc già. Nói cho vần thôi chứ thật ra không có con cóc nào ở cùng Annie cả. Khi cô nàng đang khóc dở đến dòng nước mắt thứ mười hai thì một ông Bụt râu dài buộc lại nham nhở như cướp biển bỗng hiện ra, bật một đoạn bài hát Smooth Criminal của Michael Jackson và mỉm cười hiền từ.

“Annie, are you ok?
So Annie are you ok
Are you ok Annie?

Annie, are you ok?
So Annie are you ok
Are you ok Annie?

Annie, are you ok?
So Annie are you ok
Are you ok Annie?”

Annie thấy có người gọi tên mình nhiều quá thì quay mặt ra khỏi góc nhà, ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn và nhận ra đó là ông Bụt.

“Ông ơi,” Annie mếu máo. “Làm sao để vượt qua những suy nghĩ tiêu cực ạ?”

Nghe vậy, ông Bụt khẽ mỉm cười, mở to bài hát hơn và bắt đầu lướt đôi chân từ trái qua phải thật điệu nghệ ngay trước mắt cô nàng.

“Đơn giản thôi,” ông nói. “Em vượt qua chúng bằng cách để chúng vượt qua em, như một điệu Moonwalk.”

Ông Bụt gọi tất cả mọi người là em để cảm thấy mình được trẻ hơn khi đang ở tuổi 2947. Thế là từ đó trở đi, Annie không bao giờ thấy đau khổ nữa. Nhưng con cóc già thì vẫn khóc thường xuyên khi gặp chuyện buồn vì nó đâu ở cùng Annie để nghe được những lời màu nhiệm của ông Bụt chứ.

Đấy, chuyện là như vậy, tôi đã tình cờ nghe lỏm được. Sau đó, tôi có gặp gỡ riêng ông Bụt râu dài và đề nghị ông giải thích thêm về chuyện vượt qua suy nghĩ tiêu cực ông đã nói với Annie vì tôi chưa kịp hiểu. Với cả nếu được thì ông có thể dạy cho tôi cách nhảy Moonwalk được không.

Ông Bụt nghe vậy thì tắt luôn bài Billie Jean đang nghe dở và tuôn một tràng chửi rủa rằng tôi đúng là ngu như bò. Moonwalk mới là cái khó học thì lại hỏi sau, còn chuyện ngồi im xem Micheal Jackson lướt qua trước mặt thì dễ ẹc thì lại thắc mắc trước. Tôi trích nguyên văn một đoạn ông Bụt nói cho các bạn nghe nhé:

“Em đúng là đồ não bò cô bé ạ. Suy nghĩ tiêu cực chạy qua thì em phải để yên cho nó chạy chứ. Đằng này em lại nhảy ra đứng chắn trước mặt nó như một con thiêu thân nhảy ra trước mũi xe tải rồi kêu rằng sao nó đâm em đau quá. Làm ơn đi! Em vượt qua suy nghĩ tiêu cực hay chúng vượt qua em thì có khác gì nhau, vì kết quả cuối cùng là chẳng đứa nào dính với đứa nào nữa. À, ta thấy rồi. Khác nhau ở chỗ là một bên em làm được việc gì đó oách xà lách lắm khi cố gắng rướn mình lên trước rồi nhìn lũ cứng đầu kia phải hít khói của em, còn một bên em chẳng được thể hiện mình cái cóc khô gì cả và chuyện đó khiến em không sao mà chịu nổi. Em phải vượt qua, vượt qua, dùng hết sức bình sinh mà vượt qua cơ. Em phải trở thành superman mạnh nhất vũ trụ để chứng minh sự tồn tại vĩ đại của mình. Quả nhiên, em đúng là đồ não bò khi làm như vậy!”

Ông Bụt ngưng lại một lát để lấy hơi rồi tiếp tục nói như bắn súng liên thanh, để mặc tôi đứng há hốc mồm kinh ngạc:

“Đã học chuyển động tương đối của hai vật thể trong môn Vật lý chưa hả cô bé? Suy nghĩ chạy, em đứng im, vậy so với suy nghĩ thì nó đang đứng im còn em chạy. Vậy là em đang vượt qua nó trong khi nó đang vượt qua em đấy. Đây là một cái mẹo, thấy không? Còn nếu cô em vẫn khăng khăng phải chạy cùng với đống suy nghĩ tiêu cực kia thì hai đứa lúc nào ngó sang bên cũng nhìn thấy mặt nhau. ‘A xin chào đồ não bò’, suy nghĩ ấy nói. Và em đáp lại là: ‘Ôi, sao mày cứ ám tao mãi thế!’ rồi ngồi khóc tu tu ở một góc tường như nàng Annie. Hãy để câu hỏi ‘làm cách nào’ kia cũng trôi đi luôn cùng mọi thứ đang trôi đi khác. Hãy để cả thế giới cùng lúc biến thành Michael Jackson đang lướt đi những bước diệu kỳ. Và em chỉ việc ngồi yên ngắm nhìn. Hiểu chưa hả não bò?”

Rồi ông Bụt mở bài Let it go trong phim Frozen, rồi bài Let it be của The Beatles làm minh họa cho tôi. Thấy ông nhiệt tình quá tôi không dám hỏi thêm gì nữa và giả vờ gật gù tỏ vẻ hiểu thấu vấn đề rồi bảo rằng chúng ta có thể chuyển sang học Moonwalk được rồi. Nhưng thực ra trong đầu tôi vẫn đang văng vẳng câu ông Bụt gọi tôi là đồ não bò mà thấy tủi thân ghê gớm. Từ xưa đến nay, ngoài những thầy giáo dạy Toán, Vật Lý, Địa Lý, Sinh Học, Tin Học, Lịch Sử và ba phần tư số dân trong thị trấn tôi đang sống, thì chưa có ai gọi tôi như vậy cả. Trong suốt buổi học nhảy cho tới lúc kết thúc, tôi bước đi Moonwalk chẳng khác nào Earthwalk và ông Bụt lại chửi tôi là đồ não bò thêm hàng đống lần.

Từ đó trở đi ông Bụt không quay trở lại gặp tôi nữa. Mỗi khi tình cờ nghe thấy bài nhạc nào của Micheal Jackson hoặc nhìn thấy mặt trăng trên bầu trời đêm là những suy nghĩ “tôi là đồ não bò” cứ thế trỗi dậy cuồn cuộn. Và tôi lại ngồi ôm mặt khóc tu tu ở góc nhà, cùng với một con cóc già.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: StockSnap

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

I am Sam – Tất cả những gì bạn cần là tình yêu

0

thđp review

(1429 chữ, 6 phút đọc)

Lần đầu tiên xem I am Sam là khi tôi còn học cấp Hai. Đến những khúc cuối phim tôi khóc không sao kìm được nước mắt. Từ đó đến nay cũng hơn chục năm, tôi mới xem lại nó và những sự xúc động dâng trào mãnh liệt hơn trước kia rất nhiều. Có thể do lần này, tôi để ý và cảm nhận được nhiều hơn những chi tiết mà hồi nhỏ không dễ dàng nắm bắt.

Nội dung phim kể về quá trình đấu tranh một người cha mắc chứng tự kỷ và thiểu năng trí tuệ tên là Sam (Sean Penn thủ vai) để giành quyền nuôi con gái 7 tuổi – Lucy Diamond Dawson (Dakota Fanning thủ vai). Sam làm phục vụ bàn tại một quán cà phê Starbucks với mức lương 8$/1 giờ. Cuộc sống vốn dĩ khó khăn với sự giới hạn trí tuệ của anh và càng trở nên khó khăn hơn khi anh phải vào vai gà trống nuôi con. Nhưng vấn đề được đẩy lên đến đỉnh điểm khi người ta bắt đầu nghi ngờ về khả năng nuôi con của ông bố Sam vì cô bé Lucy bước sang tuổi thứ 8 và thể hiện sự thông minh vượt trội hơn bố của mình cùng những nhu cầu phát triển trí tuệ, khám phá thế giới mà Sam không đủ khả năng để xử lý.

Dù Sam thương yêu con gái hết mực, dành thời gian rất nhiều để chăm sóc con, có thể nói là hơn nhiều những bậc phụ huynh khác nhưng giới hạn trí tuệ và khả năng tài chính lại là thứ chống lại anh được ở bên cô bé. Mối quan hệ của Sam và con gái được đặt tương phản với mối quan hệ của luật sư Rita và con trai. Cô Rita có đầy đủ trí tuệ, tiền bạc nhưng không có đủ sự chú ý, săn sóc mà cậu bé cần từ một người mẹ, và sự rạn nứt trong mối quan hệ mẹ con làm cô phiền não.

Bộ phim rất khéo léo khi đặt hai cặp đôi bố con, mẹ con này cạnh nhau với hai hoàn cảnh đối lập nhưng cùng chung một nỗi đau khổ – chia cắt với người thân yêu. Từ đó tác phẩm điện ảnh này như muốn đặt câu hỏi cho người xem điều gì là thật sự quan trọng trong đời sống của một người: Sự đủ đầy về vật chất hay viên mãn về tinh thần?

Có rất nhiều những chi tiết trong phim làm trái tim tôi tan chảy, nhưng có lẽ ấn tượng nhất là cảnh Sam chạm tay vào gương mặt của con gái qua màn hình và lúc đó, cô bé nói:

“All you need is love.” (Câu nói này cũng gợi nhắc đến bài hát bất hủ All you need is love của The Beatles)

I am Sam

Đó là một khoảnh khắc đồng nhịp của hai tâm hồn, dù đang không ở bên cạnh nhau nhưng trái tim vẫn hướng về nhau với tất cả những dịu dàng. Có lẽ, tình yêu là nội dung được phản ánh mãnh liệt nhất trong bộ phim này. Nó là thứ sức mạnh khổng lồ làm lay động lòng người, khiến tất cả những sự giới hạn không còn ý nghĩa và khiến một kẻ bất toàn có thể làm những điều vượt ngoài khả năng của chính mình.

Nói về diễn xuất của các diễn viên thì tôi không thể chê được bất kỳ ai trong bộ phim này. Nhưng đáng chú ý hơn cả là Sean Penn trong vai Sam và Dakota Fanning trong vai cô bé Lucy. Cá nhân tôi đánh giá mức độ phức tạp trong việc thể hiện nhân vật Sam lớn hơn nhân vật Forrest Gump vì Sean Penn ngoài giọng nói đứt quãng, lè nhè thì anh cần đảm bảo liên tục một gương mặt đờ đẫn, thất thần, ngớ ngẩn với các cơ miệng dường như mất kiểm soát, chiếc lưỡi luôn có xu hướng kéo vào trong, đấy là còn chưa kể đến sự co rút của các ngón tay và dáng đi không vững chãi đâm bổ về phía trước. Sam rơi vào đa dạng trạng thái xúc cảm và có nhiều lời thoại trực tiếp hơn so với Forrest Gump. Nhìn Sam, tôi cũng nhớ đến nhân vật Arnie Grape là một cậu bé thiểu năng trí tuệ do Leonardo DiCaprio thủ vai trong phim What’s Eating Gilbert Grape. Tôi cũng rất ngưỡng mộ Leo trong vai diễn này.

Còn Dakota Fanning dường như sinh ra để vào vai Lucy – một cô bé mới bảy tuổi nhưng đã có những suy nghĩ “già đời.” Với đôi mắt biết nói của mình, Dakota Fanning đã diễn đạt rất xuất sắc nét tinh nhạy sắc sảo chứa muôn vàn câu hỏi trong tâm trí của Lucy. Ánh mắt đó cũng thể hiện sự trưởng thành vượt lứa tuổi của cô bé, đồng thời là sự trầm tư sâu thẳm khi mình và bố lâm vào những khúc đoạn khó khăn của cuộc sống. Khi nhìn vào đôi mắt xanh biếc ấy, người ta sẽ không muốn đó là ánh nhìn của một đứa trẻ, vì nó thiếu vắng lớn lao những sự hồn nhiên vô tư của lứa tuổi măng non. Và điều gì đã lấy đi sự ngây thơ đó nếu không phải là những tổn thương trong tâm hồn.

Sam: You’ve grown.
Lucy: Have I?
Sam: Yeah, ’cause your ears are bigger and your eyes are older.

Tên của cô bé được người cha đặt cho lúc mới lọt lòng và được lấy cảm hứng từ bài hát Lucy In the Sky With Dimonds của The Beatles. Toàn bộ nhạc phim của I am Sam đều là các bản cover những ca khúc của nhóm nhạc huyền thoại này. Ai quen thuộc với âm nhạc của The Beatles khi xem phim sẽ càng có thêm nhiều xúc cảm bởi các câu hát được lựa chọn rất ăn khớp với tâm trạng của các nhân vật. Ngoài ra, bộ phim I am Sam cũng có những lời thoại và cảnh quay gợi nhớ đến những dấu ấn kinh điển của thời đại. Cụ thể là những bức hình John Lennon treo đầy trong nhà Sam; và đoạn Sam cùng con gái và những người bạn cầm những trái bóng bay đi qua đường tái hiện lại bìa album Abbey Road phát hành năm 1969. Việc lồng ghép nội dung phim với ký ức về nhóm nhạc huyền thoại The Beatles khiến cho bộ phim này trở nên càng sâu lắng, thổn thức.

i am sam beatles

Cùng là những tác phẩm có nhân vật chính chậm phát triển trí tuệ, trong khi phim Forrest Gump mang sắc thái mỉa mai, hài hước với hình tượng chàng Gump ngốc nghếch, vô tư, thì I am Sam thể hiện sự đối nghịch trong nhân vật Sam trầm tư, u buồn. Người ta bật cười với Forrest Gump bao nhiêu thì rơi lệ với Sam nhiều bấy nhiêu.

Điều đáng chú ý trong phim I am Sam đó là lời thoại của nhân vật Sam và những người bạn thiểu năng của mình. Họ sử sụng cách nói hình ảnh hoặc sử dụng câu chuyện đã từng biết mang tính chất tương đồng với ý tưởng muốn diễn đạt để giao tiếp. Nên có thể người xem cho rằng các nhân vật quá thông thái so với mức trí tuệ của mình vì dường như họ đang nói ẩn dụ hay triết lý cao siêu gì đó. Nhưng tôi lại cho rằng lối nó đó bắt nguồn từ cách tư duy trẻ em – hoàn toàn ăn khớp với sự “chậm phát triển trí tuệ” của các nhân vật trong phim.

Bên cạnh nội dung về tình cảm gia đình, trách nhiệm lớn lao của các bậc làm cha làm mẹ, I am Sam cũng thể hiện những ý tưởng về lòng trắc ẩn, sự cảm thông, sẻ chia với những người khuyết tật trong xã hội. Nói chung, đây là một bộ phim rất đáng thưởng thức. Nếu có ai đó nói nó thao túng cảm xúc của người xem quá nhiều hay làm trầm trọng hóa một vấn đề không đến mức quan trọng thì tôi cho rằng nên nhìn I am Sam ở góc độ nghệ thuật hay các phép ẩn dụ thì sẽ thấy dễ chịu hơn. 8.5/10 là điểm dành cho bộ phim giàu xúc cảm này.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: Sadie Pices

Phụ nữ khi yêu – Tính già cũng hóa non

0

(841 chữ, 3.5 phút đọc)

Phụ nữ, nàng ít khi tự hỏi bản thân về bản năng mạnh mẽ của chính mình, nàng chỉ quen tìm kiếm những người đàn ông có thể săn sóc bảo vệ nàng, rồi phó mặc cuộc đời cho chàng. Người đàn ông đó hẳn đã được nàng tuyển chọn bằng tiêu chuẩn đáp ứng được nguyện vọng do chính nàng soạn thảo ra.

Phụ nữ thật ngốc nghếch. Nàng sống trong thân phận một con buôn mà cứ nghĩ mình cao sang. Nàng mang hết tất cả của hồi môn ra cân đo đong đếm, tính toán chi li từng cắc một. Ảo tưởng mình thông minh, chọn được một gã ra trò, ai ngờ nàng cũng chỉ là một quân cờ nhỏ trong nước đi của gã đàn ông nàng chọn. Phụ nữ luôn khao khát có một người đàn ông giỏi giang thành đạt yêu nhưng không bao giờ tự hỏi mình liệu có xứng đáng để được ở bên cạnh một người tuyệt hảo như vậy.

Trái tim nàng chứa đựng toàn sự ích kỷ. Nàng lười biếng, nàng chỉ muốn tiếp nhận. Nàng đặt trọn hết trách nhiệm lên vai người đàn ông vì muôn đời nay đàn ông là người mang vác gánh nặng. Phụ nữ ngụy biện nàng hạnh phúc bằng những điều nhỏ nhặt, nhưng người đàn ông bên cạnh nàng thì phải làm được điều lớn lao. Phụ nữ bước đến thì thầm vào tai người đàn ông nàng yêu rằng anh phải trở thành gì đó để chứng tỏ anh bản lĩnh. Anh không thể chấp nhận bản thân mình hiện tại, anh phải đi lên mặt trăng để hái sao mang về cho em. Vâng, em chỉ hạnh phúc với những điều nhỏ nhặt bình dị nhưng em không thể chấp nhận người đàn ông bên cạnh em hèn yếu bất tài.

Nàng không muốn học cách xây dựng bản thân để độc lập đứng bên cạnh người đàn ông nàng yêu. Nàng đến với người đàn ông bằng ý chí chung đôi muốn thỏa mãn những tính toán. Đa phần phụ nữ mong muốn gặp được một người đàn ông thành đạt, thỏa mãn vật chất, đủ mang lại cho nàng một cuộc sống sung sướng. Nàng chọn một người đàn ông giàu có những kỳ vọng và để mặc cho tâm hồn mình trở nên nghèo nàn hơn mỗi ngày.

Tâm hồn phụ nữ luôn bận ngồi lê đôi mách, người này hẹn hò cùng ai, người kia đang khổ sở vì cân nặng, chiếc áo này đang là mốt thời trang thịnh hành. Đàn ông có thể vì quá say đắm mà tạm chấp nhận hài lòng, nhưng khi trang thơ tình diễm tuyệt đã trở nên nhàm chán, đàn ông sẽ nghĩ sao khi nhận ra mình vừa uống cạn chén rượu tình nồng nàn và dưới đáy cốc chỉ toàn là cặn bã. Đến lúc đó, phụ nữ trở nên tầm thường với cảm giác mình bị ruồng bỏ, đàn ông thì suốt ngày kêu ca nàng chỉ đang đánh cắp đi tự do của gã.

Nỗi lo sợ trong nàng tăng lên, nàng bắt đầu tự hỏi liệu có phải mình đã không còn hấp dẫn, rồi loay hoay sửa soạn tút lại nhan sắc. Nàng thậm chí không hiểu rằng ngay từ lúc bắt đầu nàng đã kém hấp dẫn.

Mẹ mướp sồ sề một nách hai ba đứa con trở nên hoang mang trước tính toán sai lầm của chính mình. Nhưng mọi sự đã lỡ và xã hội bao đời nay vẫn đề cao sự hy sinh chịu đựng của người phụ nữ. Những đứa con cần sự quan tâm của người mẹ, cần được nuôi dạy để trông thấy ánh sáng mặt trời ngày mai. Bao khát khao ước vọng của nàng giờ bỗng thu gọn lại trong những lời lẽ tự an ủi bản thân: “Mình cần hy sinh một cách vô điều kiện quãng đời còn lại của mình cho con cái.” Ôi nàng đã trở nên già nua xấu xí lại còn hèn hạ đến thế. Điều cuối cùng còn lại trong đời sống nàng là sự cam chịu. Tuy nhiên cũng dễ hiểu, ngay từ đầu với những tính toán, nàng đã tự ảo tưởng thông minh.

Tôi không có ý cười cợt những tính toán của phụ nữ khi yêu và chuyện chồng con của nàng, có ai lại tự đi cười cợt bản thân bao giờ. Tuy nhiên khi đặt bút viết ra những dòng chữ này, bỗng dưng tôi lại muốn khinh bỉ chính mình.

Phụ nữ cần hiểu rằng tình yêu đích thực thì làm gì có tính toán. Có tính già rồi cũng hóa non mà thôi. Vậy nên cứ yêu đi, mặc kệ tất cả mà yêu và đừng ngu ngốc bỏ mặc tâm hồn mình ngày càng trở nên nghèo nàn nhơ nhuốc. Phụ nữ có giá trị, đàn ông tự khắc biết thủ phận không muốn đánh mất.

Tác giả: Ni Chi

Ảnh minh họa: StockSnap 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Làm sao để để trở thành Người Bạn Muốn Là?

2

Khi bắt đầu được xã hội gắn mác là “người lớn” cũng là lúc bạn phải chứng tỏ mình là ai. Sức ép dư luận, bà hàng xóm, cô bác họ hàng đều chĩa mũi dao vào bạn và muốn biết bạn là ai. Quá đáng hơn có những người còn ép bạn phải là người họ muốn, người sáng tạo ra bạn họ nghĩ rằng họ có quyền sở hữu bạn, như cách họ nghĩ rằng Thượng Đế sở hữu họ. Họ lầm rồi, Thượng Đế cũng là Đấng Sáng Tạo, Thượng Đế sáng tạo ra họ và họ sáng tạo ra bạn. Công việc sáng tạo không liên quan đến việc sở hữu. Nó chỉ có nhiệm vụ sáng tạo, chế tác. Người sáng tạo ra bóng đèn, sáng tạo ra động cơ xe máy, sáng tạo ra kính hiển vi, kính thiên văn, sáng tạo ra bom nguyên tử họ được công nhận là Người Sáng Tạo nhưng những thứ ấy đâu phải của riêng họ. Tất cả là của toàn thể, tất cả đều có quyền sử dụng.

Người Sáng Tạo ra bạn lại mong muốn sở hữu bạn như của riêng họ. Bạn đứng giữa hai thế cực, trở thành Người Họ Muốn Bạn Là hay Người Bạn Là.

Nếu trở thành Người Họ Muốn Bạn Là, bạn sẽ sống một cuộc đời như con Ốc mượn hồn chui vào một cái vỏ ốc rỗng và mang theo nó để di chuyển. Lý thuyết này có vẻ ai cũng biết, ai cũng thuộc làu. Bởi vì quá nhiều sách vở bây giờ nói về việc vùng lên chống lại Người Họ Muốn Bạn Là để trở thành Người Bạn Là. Vậy làm sao để nó không còn là lý thuyết? Làm sao để bạn có thể trở thành Người Bạn Là?

Đấu tranh tâm lý là cuộc chiến khốc liệt không khác bất kỳ cuộc chiến tranh nào. Khi trở thành một người lính ta phải học làm sao để bắn trúng mục tiêu, phải né nhanh viên đạn. Khi đấu tranh với chính bản thân ta phải biết chọn lọc những điều mà ta muốn và những điều không, phải đấu tranh với nhiều con sâu mọt nhất là con sâu lười biếng.

Chúng ta có thể siêng năng giặt giũ, rửa chén, lau nhà, đi làm 8 tiếng nhưng lại luôn lười suy nghĩ về cuộc đời chính chúng ta, lười sử dụng tâm trí. Mỗi khi ta có thời gian rảnh cho bản thân sau một ngày vất vả ta sẽ nghĩ cơ thể cần nghỉ ngơi bằng cách chơi những trò giải trí hoặc ngủ. Đối với những người không có công việc, họ cũng lười suy nghĩ bởi luôn bị người ngoài tấn công dẫn đến chán nản. Quá nhiều sự đấu tranh. Việc đầu tiên bạn cần làm là gạt bỏ những đấu tranh bên ngoài, không cần phải chứng minh cho bất kỳ ai khác ngoài chính ta. Sau đó chống lại sự lười biếng suy nghĩ để có thể biết được Người Mà Bạn Muốn Là.

Đấu tranh để không bị những suy nghĩ tiêu cực xâm chiếm. Khi ta lạc lối, tâm trí là một kẻ ranh mãnh, nó luôn muốn dìm ta chìm sâu vào những điều tiêu cực. “Tôi không bằng người này, không bằng người kia.” Người không có công việc thì bảo: “Tôi là một kẻ vô công rỗi nghề.” Người có công việc lại bảo: “Tại sao công việc của tôi lại khổ sở hơn người kia.” Xin hãy gạt mọi điều tiêu cực qua một bên và suy nghĩ bạn cần làm gì để tự sáng tạo ra Người Mà Bạn Muốn Là.

Đừng nghĩ đến kết quả, nếu mong muốn kết quả đó là một sự khổ đau. Hãy cứ cố gắng hết sức để làm, nếu ổn hãy cười nhẹ một tiếng và rồi lại cố gắng tạo ra Người Bạn Là, nếu không cũng hãy làm vậy.

Ham muốn luôn dẫn đến đau khổ, khi bạn ham muốn một chiếc áo xinh nhưng hơi đắt tiền, không mua được bạn sẽ đau khổ. Nếu không ham muốn chiếc áo đó, bạn đã bớt đau khổ một phần. Nhân gian có câu: “Ít muốn biết đủ.” Điều đó không đồng nghĩa là bạn bị gò bó với giáo điều. Nó chỉ là sự tập luyện, nếu vẫn muốn thì mình nên cố gắng để đạt được, nhưng đừng để sự khổ đau lấn át khi bạn không thể đạt được. Đó là làm mà không mong đợi kết quả.

Nếu bạn không giỏi tưởng tượng hãy vẽ mục tiêu lên giấy và luôn bám sát theo nó để trở thành Người Bạn Muốn Là. Đừng để bị bất kỳ mối tương quan nào ảnh hưởng đến bạn và làm bạn lạc lối.

Thời gian cũng chỉ là đơn vị đo lường giống như mét và kilogam. Vì khi có điểm này với điểm kia thì sẽ có cái để đo khoảng cách từ cái này đến cái kia. Thời gian không phải thứ để đo sự giỏi giang hay thành công của người này với người kia. Khi vừa mới trở thành “người lớn” bạn sẽ luôn bị mọi người xung quanh thôi thúc trở thành Người Mà Họ Muốn Bạn Là. Họ sẽ cho bạn thời gian vài năm để chứng minh rồi họ sẽ đánh giá bạn là kẻ thành công hay thất bại. Nhưng những điều ấy là “sai lầm”, tôi và bạn sinh ra ở hai môi trường khác nhau, được sáng tạo khác nhau. Nếu so sánh tôi với bạn thì đó chính là một sự khập khiễng nực cười. Vậy nên hãy luôn cố gắng, không ngừng nỗ lực cho Người Mà Bạn Muốn Trở Thành dù bạn 20 hay 40 tuổi. Thời gian không quan trọng, con người chúng ta sinh ra là có mục đích, mục đích đó là sống trọn vẹn và hạnh phúc với Bản Ngã của mình. Dù sớm dù muộn khi được sống đúng với Người Mà Bạn Là, đó là điều tuyệt vời nhất của cuộc đời này.

Tất cả ý tưởng bài viết được tiếp nhận từ cuốn sách Đối thoại với Thượng Đế – Neale Donald Walsch.

Tác giả: Bà Năm

Ảnh minh họa: albertoadan 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️  http://bit.ly/2KTJCN2

Quăng mình vào cái chết

0

(1192 chữ, 4.5 phút đọc)

“Tao đi ăn cơm gà, khi gần đến những miếng cuối cùng tao nhìn thấy một con ruồi nằm trong đĩa cơm. Có thể trước khi nhìn thấy con ruồi này, tao đã nuốt một con khác rồi cũng nên, nó tên là ‘gián’ chẳng hạn. Tao đứng dậy đòi tiền mụ chủ quán vì phục vụ kém vệ sinh. Mụ ta nhăn nhó không chịu và bảo tao là tự bỏ ruồi vào phần cơm của mình để xin đểu chút tiền bữa trưa. À hay lắm, lũ ruồi ngu xuẩn và mụ bán cơm chết tiệt kia sẽ phải trả giá. Lũ mạt hạng gian manh. Quân ăn cướp khốn nạn. Tao giận kinh khủng, người tao đang nóng lên như hòn lửa. Ôi, tao đau quá, đau quá đi mất. Ai cứu với, chị cơm gà ơi, cô tiên xanh ơi!”

Khi cơn đau đổ ập đến với nhân vật xưng “tao”, đột nhiên có cô tiên màu xanh xuất hiện và bảo rằng: “Mày hãy chết đi!” Nghe vậy, “tao” sửng sốt gân cổ lên nói: “Sao cô lại rủa tao chết?” thì cô tiên mỉm cười lộ ra hàm răng trắng sáng mà bảo rằng: “Cái chết sẽ che chắn mày khỏi mọi nỗi đau.” Thế là nhân vật “tao” lại gào lên: “Đúng là thời mạt pháp. Tiên xanh là lũ mafia nhận tiền từ bọn ruồi bọ để hùa vào giết người. Ôi, tao giận quá, giận quá đi mất! Tao đau gấp mười lần lúc nãy rồi! Trời ơi cứu tao, nhầm, cứu con với!” Ngay lập tức, ông Trời lại hiện ra và dịu dàng nói: “Mày hãy chết đi!”

Thôi, tôi không kể tiếp nữa. Nhưng có thể nói trong phần câu chuyện trên, “tao” đã hiểu lầm mọi nhân vật xuất hiện với sự cứu chuộc là sự nguyền rủa, hiểu lầm cái chết là sự đau đớn nhất và hiểu lầm chính bản thân mình chỉ là một cái xác biết nói. Hắn không nhận ra rằng sức mạnh có thể chiến thắng mọi khổ đau đó là cái chết. Vì dòng chảy vô thường túm gáy mọi thứ, kể cả “tao.” Cô tiên bảo hắn chết tức là đang chỉ ra thứ thuốc để cứu rỗi hắn. Ngay tự khi sinh ra, hắn và mọi nỗi đau khổ đã nằm trong dòng chảy đó rồi. Và chỉ khi “tao” nhận ra quy luật sinh diệt – thật sự nhận ra chứ không phải bô bô nói trên cửa miệng là “nó sẽ qua, nó sẽ qua” – thì cơn giận dữ sẽ lụi tắt với khoảng cách càng lúc càng rút ngắn lại với điểm nó bung nở.

Nếu mỗi người ở trong hoàn cảnh đó, chỉ đơn thuần (không có nghĩa là đơn giản) ngồi lại giữa cơn bão táp, và lặng im thì sao? Dù thế giới bên trong chấn động, hun thúc dữ dội ta cũng không chạy đi đâu hết, không kêu cứu Trời Phật gì cả và lặng im đến lúc như thể chỉ còn có mỗi cơn cuồng phong xoay chuyển. Như tất cả mọi thứ khác trên đời, nó rồi cũng sẽ qua đi thôi, chẳng chóng thì chầy.

Mọi thứ đều qua đi, nếu không nói là đang chết đi. Cái sai lầm to lớn của con người là không nhận ra sự vô thường của vạn vật, đặc biệt trong đó có cả chính mình nên họ sẽ gặp đau đớn khi những thay đổi ập tới. Chúng như những tia sét giáng mạnh vào bức tường thành tư tưởng rằng một điều gì đó ở trước mắt là trường tồn. Hay cái mắt mình cũng trường tồn nốt vậy.

Một cuộc vui thú cũng có thời hạn. Một nỗi buồn khổ cũng chẳng kéo dài lâu. Một cuộc đấu tranh rồi cũng tới hồi kết thúc. Và bản thân mỗi người cũng không nằm yên cùng sự vĩnh cửu. Những thứ bên ngoài chính mình luôn dễ dàng quán chiếu hơn tự thân. Nhìn một bông hoa héo tàn, nhìn một chiếc lá vàng rơi, nhìn một cơn mưa trút xuống trong chiều tím đỏ. Nhưng có bao giờ, dù chỉ một lần thôi ta có thể tự nhìn mình đang tan rã, đang nhòe đi như những vệt đèn đường dưới trời mù sương? Trước kia ta chỉ chứng kiến cái chết của kẻ khác, ví dụ như con ruồi trong đĩa cơm gà nhưng chưa từng một lần thả mình vào cái chết, quăng “cái tôi” vào hố thẳm tan rã.

Tôi cho rằng không có nhiều người làm được điều đó hoặc có cơ hội để thực hiện vì họ không đủ cơ duyên, hoặc họ chưa từng đặt câu hỏi rằng sự tồn tại của bản thân liệu có là vĩnh cửu. Chính cảm giác về sự hiện diện của xác thân và định nghĩa về cái chết là việc trút hơi thở cuối cùng khiến kẻ đó không thể tự nhòe tan được và cho rằng cái chết là một thứ đáng sợ khủng khiếp nhất. Nhưng không, cái chết đang ôm ấp tất cả mọi thứ trong lòng nó. Vạn vật chuyển động về nơi diệt vong.

Chúng ta không cần phải làm gì để dập tắt một sự buồn phiền và cũng không thể làm gì để có thể giữ mãi một cơn hoan lạc. Vì dù có nhận ra hay không thì chúng vẫn luôn đi về điểm kết thúc. Nếu ta “làm” một điều gì đó thì hẳn rằng nó sẽ là thừa thãi hoặc quá sức. Khi nhận ra tất cả đều là giả tạm, ta không còn thèm khát những chén vui say, nên cũng sẽ không còn phải nếm mùi đau khổ. Đến đây, tôi lại nhớ tới câu nói của Samuel Johnson:

“Kẻ tự biến mình thành quái vật sẽ rũ bỏ được nỗi đau làm người.”

Những cơn đau lớn mạnh bởi việc người ta tự nuôi lớn chính mình, nuôi lớn thứ họ cho là chính mình. Các vấn đề xung quanh kẻ đó hút sinh lực từ họ mà trỗi dậy. Họ để chúng trải dàn ra khắp cõi và mọc lên vùn vụt như những tòa cao ốc. Và chúng lớn đến đâu thì khả năng sụp đổ lớn cùng đến đó. Khi khả năng sụp đổ không được nhìn thấy thì ở đó sẽ là chất chồng đau đớn.

Chỉ trong sự quy hàng, sức mạnh hùng vĩ mới trỗi dậy. Hay nói cách khác là chỉ khi chết đi thì mày mới được sống, như cô tiên xanh đã nói với nhân vật “tao.” Đó là một nghịch lý, một sự thách thức điên rồ nhất. Và hắn đã hiểu lời huyền nhiệm đó như một câu chửi rủa nên lại càng giãy giụa điên cuồng. Kết cục là “tao” được đắp chiếu vào chiều ngày hôm đó. Nguyên nhân dẫn đến cái chết được ghi lên mặt trước bia mộ là “Ngộ độc thực phẩm” và “Giận dữ quá liều.” Còn nguyên nhân được ghi ở mặt sau là “Còn sống.”

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: Pexels

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

 

Tại sao có những kẻ vừa mới lọt lòng đã bắt đầu chết?

0

(1019 chữ, 4 phút đọc)

Đa phần mọi người tự nguyện treo cái tôi của mình vào một sợi tơ mành mong manh vì tự thân họ không đủ khả năng nắm giữ. Họ bị ám ảnh về sự vô dụng bất tài của chính mình. Tôi không hề nói dối, thay vì làm chủ cuộc sống thì họ phó mặc cho cuộc sống làm chủ mình. Họ đánh mất khả năng chăm chú tập trung vào những điều họ thích, họ tuyệt đối tin rằng đó là vùng đất của quỷ dữ.

Nơi nào cái tôi đích thực cư ngụ, nơi đó ngay lập tức biến thành vương quốc sợ hãi. Cái tôi đích thực là gì? Là cái bạn hiện là chứ không phải cái xã hội muốn bạn là. Cái tôi đích thực luôn xuất hiện trước xã hội với bộ dạng lố bịch. Chỉ toàn những lời giễu cợt mỉa mai chê trách, chúng trở nên ám ảnh bởi việc bạn lạc lõng giữa thế giới bên ngoài. Vậy nên bạn sợ hãi. Một nỗi sợ hãi ngu xuẩn thậm chí chẳng biết tại sao mình phải sợ. Có gì đó ghê gớm lắm sao?

Mặc một chiếc áo mình yêu thích bước ra đường cũng sợ, sợ người ngoài nhìn vào đánh giá cách bạn đi đứng. Tôi muốn theo đuổi con đường đam mê nhưng mẹ tôi sợ nghề đó sẽ không thể kiếm sống nổi. Thật thảm hại cho những kẻ sợ luôn cả nỗi sợ của người khác. Rồi có những nỗi sợ mà tôi muốn nhổ toẹt vào đó vài bãi nước bọt. Tôi quả chúa ghét ngồi bên cạnh những kẻ muốn quỳ gối để người ta chất đống tương lai lên vai. Họ chẳng biết tương lai là gì. Làm sao biết được khi nó còn chưa xảy ra? Vậy mà tất cả cứ như muốn mua đất đóng quan tài để sửa soạn cho một cái chết. Đối với họ, có vẻ cái chết sắp sửa còn quan trọng hơn cả việc được sống.

Ôi con người và những nỗi sợ hãi chết tiệt đã đào mồ chôn mất cái tôi đích thực của họ. Cái tôi đích thực tội nghiệp đã xui xẻo chết nhanh nhảu hơn cả thân xác. Họ giết chết cái tôi đích thực vì thế giới bên ngoài đã đánh lừa họ bằng lời lẽ dối trá. Cái tôi đích thực không hề có khả năng sống sót, sự hiện hữu của nó chỉ mang lại hoang mang lo lắng. Nó rồi sẽ giết chết họ bằng một cái chết bào mòn rỉ máu, một nỗi đau dai dẳng âm ỉ. Vậy nên họ chọn giết chết nó trước khi nó kịp giết chết họ. Có phải thế không? Bạn sợ cái tôi đích thực sẽ giết chết bạn bởi bạn đã không còn khả năng sống. Bạn chưa kịp sống đã vội vã run rẩy sợ sống.

Tôi không đủ khả năng trả lời tôi là ai nhưng tôi luôn tự tin tôi đang sống. Tôi biết mình thích gì và điều gì thích thì làm ngay, tôi làm gì có thời gian để đắn đo. Tôi luôn bận rộn sống. Một mình tôi với tình yêu thế giới riêng tôi. Tôi không có thời gian cho thế giới bên ngoài. Tôi không tìm kiếm ý nghĩa của tôi từ những kẻ xa lạ. Kẻ láng giềng nhìn tôi bảo rằng sống thế thì uổng phí cuộc đời. Có uổng phí không khi giết thời gian vào những điều mình không thích. Cái yêu thích của gã chỉ là một đống phân bốc mùi hôi thối đối với tôi. Tất nhiên cũng theo lẽ đó mà cái tôi tôn sùng chỉ đáng là rác rưởi dưới chân gã. Vậy mới nói cái tôi đích thực không ai giống ai, nó không là duy nhất nhưng lại rất đặc biệt. Thế đó, nó thật điên rồ ngu xuẩn trước mắt người khác.

Cuộc đời tôi là chuỗi ngày điên rồ, tôi mặc cho cái tôi đích thực được tự do làm điều nó muốn. Tôi sống bất đồng mâu thuẫn bởi tôi không bị chi phối bởi bất kỳ ai mà không phải cái tôi đích thực. Tôi không cần lòng tự trọng, tôi khinh bỉ danh dự, tôi chẳng cần ai đó yêu mến ngợi khen, tôi ghét sự cố định vì nó chẳng khác nào là xiềng xích. Nhưng xin đừng nhầm lẫn giữa sự điên rồ và mất kiểm soát. Tôi biết đấy, tôi biết mình đang làm gì. Tôi biết mình đang sống nên tôi không sợ chết. Chỉ có những người sắp chết mới sợ phải chết. Cuộc đời tôi không thể cất tiếng nói ra hai từ hối hận bởi nó sẽ ngay lập tức hối hận vì vừa nói ra lời lẽ ngu xuẩn bịa đặt. Nếu cái chết tới với tôi ngay bây giờ, tôi đã sẵn sàng. Tôi đã sống một cuộc đời trọn vẹn nên cái chết không thể phá hủy được tôi.

Họ bảo cái tôi đích thực của tôi chỉ là một sự viển vông mơ mộng. Đối với những kẻ sợ hãi chính mình đến mức độ ấy, tuyệt đối chẳng có sự cứu rỗi nào dành cho hắn. Cuộc sống này ai mới thật sự là tác giả của những ảo tưởng để rồi không chịu nổi với những điều mình đã viết ra và chối bỏ quyền được sống. Kẻ nào còn bám víu vào thế giới bên ngoài để dìm nát cái tôi đích thực của họ, không thể lấy mình ra khỏi ràng buộc để sống nồng nàn. Đối với tôi, đó chỉ là những kẻ vừa mới lọt lòng đã bắt đầu chết. Nguyên cớ nào đã khiến họ trở nên đáng thương như thế trong mắt tôi. Vì họ thậm chí còn không có lấy nổi một cái tôi đích thực. Vâng, chỉ là trong mắt tôi, thế giới quan riêng tôi, cuộc sống riêng tôi nên tôi chưa bao giờ có ý áp đặt hay thuyết phục.

Tác giả: Ni Chi

Ảnh minh họa: Engin_Akyurt

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Lỗ hổng của thanh xuân

1

(787 chữ, 3 phút đọc)

Thanh xuân là một từ đang khá thời thượng. Người ta thích gọi cho thêm phần mỹ miều nhưng theo một cách nói gần gũi hơn, đó chính là tuổi trẻ.

Tôi nghĩ gì khi nghĩ về tuổi trẻ? Trong bản trường ca của cuộc đời con người, đó có thể là một đoản khúc được viết tệ nhất mà lỗi của nó lại không phải do người nhạc sĩ đã soạn nên nó là chính chúng ta.

Ai cũng nghĩ rằng tuổi trẻ đẹp nhưng đó chỉ là một vẻ đẹp mang tính hình thức vì bản thân con người khi còn trẻ là đã đẹp rồi, không có gì để chối cãi. Nhưng đa số chúng ta trong cái giai đoạn tươi tắn nhất ấy lại khá vụng về khi sắp xếp cuộc sống của mình vì đơn giản, chúng ta chẳng có một người thầy nào hướng dẫn một cách tận tình. Tuổi trẻ chỉ nhận được những lời trách mắng cho những sai lầm của mình thay vì được giải thích để rồi khi đi qua nó, nhìn lại chỉ thấy toàn những nuối tiếc mà không biết đổ cho ai. Cũng dễ thông cảm thôi, khó có ai kiềm được cơn giận của mình khi thấy những người trẻ làm những việc ngu ngốc để rồi hả hê khi thấy họ phải nhận hậu quả sau đó. Tuổi trẻ chỉ nhận được bài học từ những thất bại.

Tuổi trẻ gồng mình dưới những sự kiểm soát để rồi cúi mặt hổ thẹn sau những lầm lỡ. Tuổi trẻ vô định trong việc phân biệt đúng, sai, phải, trái. Tuổi trẻ chỉ biết tuân lệnh và đau đớn nghe tiếng bản năng thúc hối, bứt rứt vì từng ngày qua cảm nhận những đổi thay trong con người của mình mà không dám lên tiếng thổ lộ.

Phần lớn con người ta sẽ đi qua tuổi trẻ bằng cách lướt trên bề nổi của cuộc sống, bị kéo lê đi bởi những định kiến xã hội nhưng vẫn không thể ém nhẹm đi những dấu chấm hỏi lóe lên trong tâm trí. Vì sao tôi không được làm cái này? Vì sao tôi không được làm cái kia? Trưởng thành thì phải như thế nào? Vì sao ai cũng muốn tôi trưởng thành mà tôi lại không được làm những việc mà người trưởng thành hay làm, uống rượu, hút thuốc, yêu đương? Vì sao họ được làm mà tôi thì không?

Những hiểu biết của tuổi trẻ về cái gọi là trưởng thành thường không được cung cấp từ gốc rễ của vấn đề mà chỉ được tiếp thu từ những thị kiến. Tuổi trẻ không thấy được những suy tư, lo âu của cuộc sống ẩn sâu làn khói thuốc của cha. Tuổi trẻ không thấy được những hao mòn của nhan sắc ẩn sau lớp son phấn của mẹ. Tuổi trẻ thích làm mình đẹp hơn nhưng không biết rằng chính sự trẻ trung của mình đã là một cái đẹp. Tuổi trẻ đuổi theo những hào nhoáng, những phong cách bề ngoài để giấu đi những lỗ hổng, những khiếm khuyết trong tâm hồn. Tuổi trẻ lấp liếm chính những khiếm khuyết đó bằng cách dán vào cho nó một nhãn hiệu mang tên “cá tính.”

Sai lầm của tuổi trẻ không phải là sai lầm của người trẻ. Sai lầm của tuổi trẻ chỉ là hệ quả từ những thiếu sót của cả một hệ thống quản lý xã hội, của giáo dục, của quản lý văn hóa và truyền thông. Những người trẻ lớn lên trong sự thờ ơ về tinh thần và sự chu đáo về vật chất, sự ngập ngụa thông tin. Họ không thể định hình được những cảm xúc dấy lên trong lòng mình, chỉ biết gán ghép nó cho những khái niệm mơ hồ. Tuổi trẻ tưởng đó là thương nhưng không khác nào đang nuôi một con lợn. Tuổi trẻ tưởng đó là yêu nhưng chỉ là vắt chanh rồi bỏ vỏ.

Tất cả những góc khuất ấy của tuổi trẻ liệu trong chúng ta có ai hiểu thấu? Chúng ta chỉ có thể hiểu khi nhìn lại với một ánh nhìn đầy nuối tiếc. Chúng ta tự hỏi sao ngày ấy không ai nói với tôi những điều này? Ở ngay thời điểm hiện tại, chúng ta đau một niềm đau của quá khứ liệu có quá muộn màng hay không? Và có ai còn dám nói rằng tuổi trẻ đẹp hay không? Tất nhiên, nó vẫn đẹp vì nó là tuổi trẻ. Nhưng này tuổi trẻ, liệu ngươi có thể đẹp một cách toàn diện hơn hay không?

Tác giả: Nguyễn Tài

Ảnh minh họa: Foundry 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️  http://bit.ly/2KTJCN2