20 C
Da Lat
Thứ Tư, 25 Tháng 3, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 93

[THĐP Review] The Grand Budapest Hotel – Khó lòng tìm ra bộ phim nào hài hước hơn

1

thđp review

(1652 chữ, 6.5 phút đọc)

The Grand Budapest Hotel là bộ phim tôi xem đi xem lại nhiều nhất trong tất cả các phim đã từng được thưởng thức từ trước đến nay. Trong vòng một tuần tôi xem nó đến hơn chục lần, và mỗi lần đều tua đi tua lại các tình huống đặc biệt buồn cười và tự nhủ rằng tại sao người ta có thể làm ra những thứ mang tính giải trí tinh tế đến thế. Sự hài hước của bộ phim cũng khoác lên mình vẻ quý phái và diễm lệ tương tự như chính khách sạn trứ danh Grand Budapest vậy.

Bộ phim không gây cười bằng việc sử dụng những kích thích gượng ép thông qua điệu bộ tiếu lâm của những anh hề, hay bằng những câu đùa nhợt nhạt của hội ba xàm ba láp. Nó làm người ta phải té ghế bởi nó kể câu chuyện theo cách người xem không ngờ đến nhất. The Grand Budapest Hotel đưa sự nghiêm túc, đứng đắn, thanh lịch, điềm đạm, thư thái lên một cường độ bão hòa, để bất kỳ dấu vết nào nằm ngoài ra khỏi tính chất ấy sẽ đều dễ dàng được phát hiện và nổ ra thành những tia sáng khoan khoái trong tâm trí khán giả.

Có lẽ đây là bộ phim thú vị nhất mà tôi từng được xem và phải ngả nón thán phục vì độ thông minh và thanh lịch của nó. Những diễn biến chính (xương cốt) của câu chuyện được kể rất súc tích và sáng tạo, hoặc theo cách lộn ngược – kết quả trước, giải thích sau; hoặc là vứt phăng đi phần giải thích để nó tự đến trong suy luận của người xem, hoặc là cắt đan chồng lớp các câu chuyện. Ngoài ra, những biểu đạt cụ thể ở các tình huống (da thịt) thì lại cực “xàm” hoặc cực phô trương. Chất xàm trong phim không phải là thứ sinh ra cho có, được đặt bừa bãi lôi thôi ở đâu đó cũng được, miễn sao The Grand Budapest Hotel trở thành một tác phẩm hài. Không, sự xàm chỉ được trào ra sau khi ở đó đã tích lũy đủ những nghiêm túc, trịch thượng, cầu kỳ.

Về cơ bản, câu chuyện trong The Grand Budapest Hotel rất đơn giản, chỉ là Gustave H – một người quản lý khách sạn, cùng hợp sức với cấp dưới của mình – Zero Moustafa, để chứng minh mình vô tội sau khi anh bị quy kết vào tội giết người. Nhưng chính cách kể chuyện diêm dúa nhiều tầng lớp mà bộ phim trở nên thú vị, sinh động và kích thích tư duy hơn mức bình thường. Nó có một phong cách, sắc thái hoàn toàn khác biệt khiến người ta phải chú ý, phải khắc ghi trong tâm tưởng và phải bảo với những ai chưa từng xem là “Khó mà tìm ra được một bộ phim nào hài hước hơn.”

Gustave: Nhân tiện, bà ấy làm tình cực đã.
Zero Moustafa: Bà ấy 84 tuổi rồi, thưa quản lý Gustave.
Gustave: Ta từng ngủ với người già hơn cơ.

The Grand Budapest Hotel là sự giao thoa giữa cổ điển và hiện đại, giữa hài kịch và bi kịch, giữa quá khứ và hiện tại. Ở đây, chất nghệ thuật được phủ khắp cả trong nội dung và hình thức, khiến độ cộng hưởng về vẻ đẹp đạt tới ngưỡng đáng nể. Nếu để ý kỹ, người xem có thể nhận ra tất cả các góc quay đều vuông góc 90 độ. Cấu trúc phim và bố cục của các cảnh quay đều là dạng đối xứng. Thậm chí, các nhân vật trong phim cũng dịch chuyển và tương tác đối xứng với nhau. Sự chặt chẽ và chính xác mức độ cao được thể hiện rõ rệt trong kết cấu. Dường như không có một bước đi nào của diễn viên là ra khỏi trật tự. Thậm chí đến một cái rướn lông mày cũng không hề thừa thãi. Và tôi đã có thêm một thú vui đáng kể khi xem The Grand Budapest Hotel đó là phát hiện ra các dấu hiệu đối xứng trong phim. Kết quả cho mỗi lần quan sát thành công là dopamine trong não tiết ra để biến đổi thành một tiếng cười khoan khoái.

Về nội dung, bộ phim truyền đạt thông điệp mãnh liệt nhất về sự trung thành – được thể hiện song song với sự phản bội, trong các mối quan hệ gia đình, đồng nghiệp, người yêu, vợ chồng, và thậm chí cả bạn bè (cùng một trại giam). Sự trung thành ấy là một sắc thái kiên cố và sâu sắc bậc nhất của tình yêu – nó giúp những kẻ trong câu chuyện sát cánh bên nhau đi qua những cơn họa nạn. Người ta sẽ dành một cảm tình lớn lao cho các nhân vật chính diện bởi sự tận tâm mà họ có, và cũng yêu luôn các nhân vật phản diện bất chấp họ xảo quyệt và tàn độc đến mức nào. Vì bầu không khí hài hước của bộ phim làm cho người ta dễ dàng khoan dung trước tất cả mọi thứ.

Khi xem phim này tôi có nhớ tới cuốn sách Ba gã cùng thuyền chưa kể con chó của nhà văn Jerome K. Jerome với lối kể chuyện tỉnh queo và châm chích. The Grand Budapest Hotel cũng sử dụng không ít những lời thoại hay hành động thể hiện sự mỉa mai với những yếu điểm của con người như sự hám lợi, khiên cưỡng, và hào nhoáng thái quá.

Mặc dù đây là một bộ phim hài nhưng không có nghĩa là nó thiếu đi những khoảng lặng, những phút trầm tư suy ngẫm dành cho người xem. Những ý niệm tình cảm sâu sắc thấm đượm trong những bài thơ giàu hình ảnh của nhân vật, trong lời kể chuyện đầy ẩn ý của tác giả. Và hơn cả, những hành động sẻ chia cùng nhau trong những thời khắc khổ đau hay vui sướng là thứ làm nên sự lấp lánh ngọt ngào cho tinh thần của bộ phim.

Dàn diễn viên với rất nhiều gương mặt đáng chú ý đã đóng góp những màn trình diễn sắc nét và chỉn chu. Ta có thể nhận ra chúa tể Voldemort trong series Harry Potter, The Ancient One trong Doctor Strange, Người kể chuyện trong Fight Club, Madeleine trong Điệp viên 007: Bóng ma, v.v…  Không ai bị lu mờ dù họ chỉ xuất hiện ở một đôi cảnh.

Trong đó, nam diễn viên Ralph Fiennes vào vai nhân vật chính – quản lý Gustave H mang lại cho tôi ấn tượng rất mạnh mẽ. (Ralph cũng là người vào vai chúa tể Voldemort trong series Harry Potter vừa nói ở trên.) Cách nói chuyện bay bướm vần điệu, tuôn hàng tràng như bắn súng liên thanh mà không hề chớp mắt làm nên phong cách riêng biệt của ngài quản lý. Ngoài ra, sự thăng giáng, đảo cực chớp nhoáng của Gustave từ vẻ lịch thiệp, cao quý, lãng mạn, cổ điển, hoa mĩ sang vẻ ngang tàng, bất cần, mệt nhọc, cục cằn, thô thiển là thứ khiến tôi thấy thích thú, cuốn hút. Nhưng tôi lại chẳng đoán biết được nhân cách thực sự của Gustave vì tôi không biết mặt nào mới là con người của ông ta, hay chẳng có mặt nào cả.

Tuy nhiên, nhân vật tôi yêu thích nhất lại là Zero Moustafa hồi trẻ – nhân viên tiền sảnh của khách sạn (Lobby Boy) và bạn đồng hành cùng Gustave, do Tony Revolori thủ vai. Ngoài dáng người hơi khúm núm cùng bước đi nhanh, ngắn, không rõ là vội vàng hay cực kỳ tháo vát thì vẻ mặt “biểu cảm tối thiểu” của Zero là thứ gây cười đáng gờm. Vẻ mặt đó thật sự là thứ rất khó diễn với những rung động thể hiện thái độ thoáng qua của nhân vật như một làn sương mỏng manh. Ẩn chứa bên trong chàng trai trẻ là rất nhiều những ý nghĩ, suy tư, thậm chí cả mưu đồ, chiến lược. Người ta sẽ tưởng anh Lobby Boy này ngốc nghếch, khờ khạo và cam chịu nhưng càng theo dõi họ càng thấy anh ta là một trợ lý khôn ngoan và là một người bạn đáng tin cậy bậc nhất. Đằng sau Zero là cả một núi những bất ngờ.

Khi nhìn lại sự đối xứng của bộ phim thì tôi chợt giật mình nhận ra rằng quản lý Gustave H và Zero Moustafa chính là hình ảnh phản chiếu của nhau qua một tấm gương. Một người phô trương, cầu kỳ, bảnh chọe, một người giản dị, chất phác và ít màng đến những vui thú. Họ bổ sung các khiếm khuyết cho nhau để trở nên hoàn thiện hơn, và hai người đã có một câu chuyện truy tìm công lý đầy màu sắc.

Bộ phim có tiết tấu nhanh cùng âm nhạc mang sắc thái tao nhã cổ điển, lúc du dương, khi rộn ràng, lúc trầm hùng, khi bí hiểm. Phần lời thoại của các diễn viên cũng là thứ đáng chú ý vì sự đối đáp thông minh, lém lỉnh. Có thể nói, The Grand Budapest Hotel xứng đáng là một kiệt tác nghệ thuật với chất thơ, chất nhạc, chất kịch hài hòa. Đạo diễn Wes Anderson chắc hẳn đã đầu tư mài giũa, điêu khắc rất kỳ công bộ phim này. Có thể coi đây là bộ phim đẹp nhất mà tôi từng xem cả về nội dung và hình thức. Vì không biết chê nó ở chỗ nào nên 10/10 là điểm dành cho The Grand Budapest Hotel. (Và trailer cũng là một thứ không nên bỏ qua.)


Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: Sadie Pices

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Thống kê tháng 12, 2018 – Danh sách những bài viết top 2018 từ THĐP 2.0

 

THĐP – Thống kê tháng 12, 2018

 

>>> Tham gia THĐP Club

Nội dung top tháng 12, 2018

Nội dung top 2018


📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

[THĐP Vietsub] Bất nhị nguyên (nonduality) là gì?

 

https://www.facebook.com/TrietHocDuongPho2.0/videos/296162911031769/

>>> Xem trên Facebook

“Đây là lý do tại sao bạn thường nghe thấy có nhiều người hay nói: tôi là thế giới, tôi là vũ trụ, tôi là sự sống… Là vì cái ngã tách biệt của họ đã biến mất. Họ đã không còn thấy bản thân mình tách biệt với vũ trụ, tách biệt với thiên nhiên và.. tách biệt với sự sống. Họ xem bản thân mình là chính nó. Đó chính là cảm giác hợp nhất, hay được gọi là bất nhị nguyên. Nơi bạn nhận ra tất cả mọi thứ xảy ra ngay lúc này và không có một sự tách biệt nào.”


Biên dịch: Lê Gia Khiêm
Hiệu đính: Prana
Vietsub: Lê Gia Khiêm
Source: Myfreemind.org, What is Nonduality?

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Tôi đối diện với sự sân si của mình như thế nào?

0

(1022 chữ, 4 phút đọc)

Có những ngày tôi bước ra đường, ném ánh nhìn chán ngán vào thế giới bên ngoài. Tôi không biết mình thù hận cái gì trong xã hội này. Tôi chán ngán đám đông hay tôi chỉ đang tự ghen ghét chính bản thân. Tôi mệt mỏi với cái sự sân si đời sống mà mình đang phải mang vác. Làm sao để có thể đặt nó xuống cho nhẹ gánh. Đặt nó xuống bình thản nhưng phải thật tự nhiên mà không cần sự trợ giúp từ kẻ khác.

Khi tôi nhìn vào mặt trời tình yêu đang che phủ đời sống của một người, tôi thấy nó thật đẹp, viễn cảnh đó thật tuyệt vời. Nhưng chỉ vừa một cái nghoảnh mặt quay lưng, tâm trí đã vội vàng buông lời ngu xuẩn. Tâm trí nói đó chỉ là bề mặt nổi, cái sâu sắc bên trong của cái đẹp ấy đang bị che giấu bằng vô vàn sự lừa dối.

Sự ngụy trang của những buổi hẹn hò cuối tuần, những kỳ nghỉ hè, những chuyến dã ngoại, tất cả thành viên trong gia đình đó chỉ đang cố khiến cho mọi thứ trở nên hạnh phúc trước con mắt thiên hạ. Ông bố mẫu mực đang cố gượng ép bản thân để có một ngày quây quần cùng vợ con khi ông ta thực ra chỉ muốn được tự do bên bàn nhậu cùng bạn bè. Ông ta muốn một buổi đánh tennis hoặc câu cá hơn là việc chạy lăng xăng giúp vợ cái này cái kia. Bà vợ cười nói tỏ vẻ hài lòng với những bữa tiệc tùng gia đình, nhưng tại sao lại than vãn kêu ca khi khách khứa ra về và tiệc tàn. Bà ấy có thực sự hài lòng với bếp núc hay chỉ  giả vờ mãn nguyện để những khát khao tự do riêng được ngủ yên. Những đứa con tỏ vẻ ngoan ngoãn dạ vâng phải chăng vì chúng sợ bị bố mẹ đánh đòn nếu chúng không chịu nghe lời.

Hãy nhìn người đàn ông ăn mặc bảnh bao đang ngồi trong chiếc xế hộp sang trọng kia, ông ta có thật đang hạnh phúc hay đó chỉ là nụ cười ẩn chứa biết bao sự cất giữ. Ông ta liệu có đang sợ hãi những đối tác, những bản ký kết, những hợp đồng ngập mặt đang chờ giải quyết. Hãy nhìn cô gái đang ngồi miên man bên ô cửa quán cà phê, cô ấy cô thật sự ung dung như bộ dạng cô độc bên ngoài, hay cô đang lo cuống lên vì đã đến tuổi cập kê mà chưa có mối nào ưng ý. Hay cô ấy đang hối hận day dứt với cái sự làm một nhân viên văn phòng chỉ vì muốn để được cha mẹ yên lòng, thay vì theo đuổi nghiệp ca hát như ý muốn bản thân. Cô kia đang sợ bản thân mình kém cỏi. Anh kia đang sợ bị người yêu bỏ rơi. Mọi người đều cố tỏ ra ổn nhưng bên trong họ thì đang tràn ngập nỗi sợ hãi.

Nhìn ngắm một lúc rồi cất bước đi. Thế đấy, tôi không hiểu cuộc sống của người ta sao tôi cứ phải lo cuống lên thế? Hạnh phúc của người khác sao tôi lại sợ hãi nó chỉ là đám mây không ngừng trôi. Sao tôi lại luôn muốn ánh sáng trên nên u tịch hơn. Ôi tôi ước gì mình có thể bỏ rơi và hắt hủi hết tất cả sự sân si trong mình.

Đó thực sự không phải là cái cớ để tôi thỏa mãn những ghen ghét với đời sống. Tôi không biết tôi đã yêu quý cuộc sống nhiều đến đâu để trở nên căm thù những sợ hãi đang đe dọa thế giới của tôi. Từ khi nào con quỷ trở thành bạn đồng hành của tôi. Con quỷ với ánh mắt quái quỷ đang dùng chính sự yêu thương của tôi để cướp đi chính sự yêu thương ấy trong tôi với đời sống. Nó dùng sự yêu thương để biến tâm hồn tôi trở nên hỗn mang vẩn đục. Những lời yêu thương đứng cạnh nhau đang bị lay động xiêu vẹo bởi chính bàn tay của sự yêu thương.

Tôi bảo rằng để nỗi sợ diễn ra, để con quỷ ấy diễn ra và tôi đừng lo nghĩ về nó nữa. Chính tâm trí ngu đần đang cố thiêu dệt vẽ tô làm nổi bật con quỷ, nó biến con quỷ trở nên quan trọng. Rõ ràng tôi hiểu quy luật vũ trụ, tôi hiểu thế giới là tự nhiên. Mọi sự đang trôi qua nhẹ nhàng theo cách nó phải thế, chỉ có tôi là cố níu giữ bức cản vào tự nhiên. Tôi muốn sự tiêu cực trong tôi phải dừng lại. Nhưng tôi càng cố bắt ép thì nó càng trở nên rắc rối.

Tôi không biết tôi đang muốn nói gì. Nói bằng cách gì đây khi ngôn ngữ trong tôi càng ngày càng trở nên bất lực. Làm sao để nói cho hết cái sự đắng cay khi sống mà cứ phải mang nặng những sân si trong tâm hồn. Làm sao để hoàn toàn thắng vượt được những sân si. Cái cảm giác gì đây khi tôi thậm chí đang thù hận chính sự thù hận trong tôi.

Tuy nhiên, bạn đừng hiểu lầm ý nghĩ của tôi. Khi tôi hỏi không có nghĩa là tôi muốn có câu trả lời. Tôi chỉ muốn mọi thứ phải thật tự nhiên. Tự nhiên viết ra điều tôi nghĩ mà không cố ý áp đặt. Tự nhiên đến rồi tự nhiên đi như sân si vốn dĩ sinh ra đã thuộc về con người. Không cần dập tắt, không cần giết chết nó. Tôi không phải là thánh, tôi cũng chỉ là con người tầm thường chứ không phải cao nhân đã giác ngộ. Vậy đấy, tôi nghĩ tôi chỉ cần sống cùng nó và đừng để nó chế ngự chỉ huy mình.

Tác giả: Ni Chi

Ảnh minh họa: Foundry 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️  http://bit.ly/2KTJCN2

Đừng bao giờ cố gắng trở thành người khác

3

(1355 chữ, 5.5 phút đọc)

“Nên tập trung vào bản thân và ngừng so sánh. Có hình tượng để phấn đấu nhưng đừng quá tham vọng.” Đó là những gì tôi nhận ra được sau một quãng thời gian đủ dài và đủ khổ sở để thấy mình đã trở thành một con rối. Những thất bại và sự ngờ vực tôi chuốc lấy đều từ việc cố gắng trở thành một người nào đó khác không phải chính mình bây giờ.

Thế giới của rẽ chia là thế giới của sự so sánh, phân tích, cân đong những vật thể hữu hạn. Xu hướng chạy về một thái cực nào đó nhằm mục đích san bằng sự chênh lệch khác biệt ngăn cản con người ta biểu đạt chính mình như đang hiện có. Và điều đó khiến họ dần dần trở thành cái bóng của kẻ khác, hoặc trở thành sự pha tạp hỗn độn của đám đông với kết quả về màu sắc cuối cùng thu được là màu cứt gà sáp.

Dường như việc là chính mình, làm những gì mình yêu thích, trong khả năng của bản thân lại hóa ra một việc quá đỗi nhọc nhằn. Vì sự chú ý của một người luôn có xu hướng nhảy ra khỏi chính mình và soi chiếu vào những bóng hình rời rạc bên ngoài hắn. Nhìn vào một thế giới chia rẽ và dễ dàng trở nên xung đột với thế giới ấy, hay cũng chính là tự lìa xa và tranh đấu với chính mình trong vô vọng. Vì làm sao ta có thể là một người nào đó khác trong khi ta vốn dĩ vẫn đang là chính mình được? Chuyện đó chẳng khác nào cố gắng phân thân để đến được châu Phi, trong khi vẫn đang đi nghỉ mát ở châu Mỹ vậy.

Việc cố gắng trở thành một cái gì đó khác với hiện tại bây giờ khiến người ta nhanh chóng đánh mất đi sức lực, mất đi sự thanh nhàn vốn có. Tất cả hòng đạt tới một khoái cảm thành tựu nhất thời. Giống như thể họ nếm một chút ngọt ngào đầu lưỡi để có được sự hưng phấn tạm bợ, kéo dài chẳng được mấy phút giây. Và khi đi đến tận cùng của sự kích thích, kẻ đó sẽ đối mặt với thái cực còn lại đang chờ đón là sự trống rỗng, buồn phiền với cường độ tương ứng với những sung sướng vừa được nhận. Cái vòng lặp ấy ngày ngày tiếp tục được tăng cường cho tới khi nó trở thành một thói nghiện ngập, một xu hướng copy nhân loại, một bản trường ca bất tận của việc đánh mất bản sắc.

Người ta không chỉ nghiện đường, nicotine, ancohol, sex, game,… mà người ta còn dễ dàng nghiện việc trở thành một người khác, trở thành một nhân cách, một cá tính nhất định nào đó. Tất cả chúng đều có khuôn mẫu rõ ràng, đáp ứng những mơ mộng viển vông của bản thân về chuẩn mực của hạnh phúc và vẻ đẹp. Để rồi khi ngồi lại với chính mình trong sự im lặng trần trụi, những hão huyền trong kẻ đó được vạch trần khiến chúng giãy đạp điên cuồng để được tiếp tục tồn tại. Vì chẳng có bức màn ảo vọng nào đủ dày để chống cự lại tia nhìn của sự thật.

“Không, tôi phải vẽ đẹp như Salvador Dalí. Tôi phải hát hay như Adele. Tôi phải nhảy giỏi như Michael Jackson. Tôi không thích những cái mụn trên mặt mình. Tôi căm ghét những giọt nước mắt của bản thân. Tôi muốn chấm dứt ngay chứng rối loạn lưỡng cực để được giống như những người bình thường khác.” Tất cả những tham vọng vượt ra ngoài hiện tại, từ chối sự hiện diện của bản thân trong hiện tại, nếu không là nấm mồ chôn kẻ đó một cách ngon lành thì cũng là những khung sắt vô hình, ép hắn thành hình vuông trong khi hắn đang là hình ngôi sao năm cánh.

Tôi không nói về việc rèn giũa bản thân để cải thiện những mặt còn non yếu là một sự ngu ngốc, thừa thãi. Đó lại là một khía cạnh khác. Tôi đang nói về việc “chữa lợn lành thành lợn què” của một tâm trí huyên náo. Luôn có một cái gì đó khác ở ngoài kia để ta phải đạt được, phải chạm tới, phải trở thành, phải chiếm hữu. Và một khi chúng còn ở đó thì ta không thể chợp mắt một cách bình an, hoặc không thể vui cười vô tư như một em bé được.

Tất cả những hình tượng mà một kẻ đang cố gắng vươn tay chạm tới ấy chỉ là ảo ảnh vì hắn đang không có nó. Những gì đang không ở trong hiện tại thì đều là những bóng ma. Chúng không có chân bám vào mặt đất mà bay lởn vởn ở không trung hòng hút đi những mảnh sinh lực từ sự chú ý của một người. Đồng thời, chúng trở thành những tấm màn ngày càng dày đặc ngăn trở hắn được là chính mình – một điều giản đơn thuần khiết. Trước kia tôi không để tâm đến câu nói này, nhưng bây giờ tôi thấy nó cũng mang hàm ý tương tự với những gì mình đang diễn đạt:

“Tôi nghĩ phép lạ không phải là đi trên mặt nước hay đi trên than hồng mà là đi trên mặt đất.” – Thích Nhất Hạnh, Phép lạ của sự tỉnh thức

Tâm trí không ưa thích sự giản dị vì nó bị sự giản dị làm cho lu mờ. Và để tránh khỏi kết cục phải ngủ yên hay biến mất, tâm trí gọi sự bình thường là tầm thường, gọi sự thảnh thơi là lười nhác và gọi sự đơn sơ là nhàm chán. Tất cả những sống động, điên cuồng phải được dâng lên bằng những mưu toan hành động, bằng những tô vẽ hào nhoáng, hoặc bằng những câu chuyện bi kịch sốc não mà nó vừa gây dựng thông qua sự gom góp nông cạn của chính mình. Trong khi tất cả những gì là tự nhiên, giản dị nhất đang nằm ngay trước mũi thì không được chạm tới, còn những loẹt lòe, kích động, phù phiếm lại mặc sức lấn lướt, đặc biệt khi sự thôi thúc được một lần hòa nhập với chúng đã đã trở thành đường đi máu mủ của con người.

Chúng ta chẳng có gì để trở thành cả, chẳng có gì để thay đổi cả. Mỗi sự cắt xén chèn thân vào một bóng hình nào đó chỉ gây nên đau khổ và nghẹt thở. Đấy là chưa kể, việc đó còn chẳng khác nào sự chối bỏ tất cả những cơ hội còn lại, khiến mỗi người không thể là một sự linh động đầy ngẫu hứng. Có bản nhạc nào được tạo ra khi người ta chỉ gõ vào một phím duy nhất không?

“All those pretty things, don’t sweat the pretty things
So collectable, why not collect them all.”

– Take That, Pretty Things

Chỉ bằng việc không cố gắng trở thành bất kỳ ai mà ta có thể trở thành bất kỳ ai. Và thành tựu to lớn nhất mà một người có thể đạt được không phải là vươn tới được đỉnh núi hùng vĩ, mà là gạt bỏ được khối núi ra khỏi tư tưởng; không phải là biến mình thành một kẻ trơn tru không khuyết điểm, mà là hài lòng với tất cả những lồi lõm của bản thân. Vì rằng những hoan lạc có được bởi những vẻ mĩ miều cũng sớm hạ cánh xuống những tầng tối ưu phiền bởi sự đổi thay, vô thường. Còn niềm vui phát ra từ tầng đáy sâu thẳm kia thì chỉ có đường bung tỏa đi lên, bởi bây giờ chẳng có gì mà kẻ đó không thể ấp ôm trìu mến được.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: StockSnap

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

[THĐP Vietsub] Chủ nghĩa “khắc kỷ” là gì?

https://www.facebook.com/TrietHocDuongPho2.0/videos/1924684594315455/

>>> Xem trên Facebook

Ngày nay, theo thông tục chúng ta sử dụng chữ “stoic” (người khắc kỷ) để chỉ một ai đó có khả năng giữ được sự bình tĩnh trước áp lực và không bộc lộ những cảm xúc cực đoan. Nhưng mặc dù điều đó diễn đạt được các khía cạnh quan trọng của sự khắc kỷ, triết lý ban đầu chứa đựng nhiều hơn là chỉ một thái độ. Người stoic tin rằng mọi thứ xung quanh ta hoạt động theo một mạng lưới của nguyên nhân và kết quả, dẫn đến một cấu trúc hợp lý của vũ trụ, cái mà họ gọi là Logos. Và dù không phải lúc nào ta cũng kiểm soát được những sự kiện ảnh hưởng mình, ta vẫn có thể kiểm soát được cách ta tiếp cận mọi thứ.


Biên dịch: Nguyễn Thái Sơn, Nguyễn Ly
Hiệu đính: Prana – THĐP
Vietsub: Lê Gia Khiêm – THĐP
Source: Massimo Pigliucci, The philosophy of Stoicism

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️  http://bit.ly/2KTJCN2

[THĐP Vietsub] Jim Carrey nói về vô ngã – Cái tôi của bạn không tồn tại

https://www.facebook.com/TrietHocDuongPho2.0/videos/2110421639270921/

>>> Xem trên Facebook

“Khi bức màn được kéo xuống cuối vở kịch, anh hùng và nhân vật phản diện tay trong tay bước ra và khán giả vỗ tay hoan nghênh cả hai. Bởi vì họ biết rằng vai người hùng và phản diện chỉ là những cái mặt nạ.”

— Alan Watts


Biên dịch: Lê Gia Khiêm
Hiệu đính: Prana
Vietsub: Lê Gia Khiêm
Source: theJourneyofPurpose TJOP, What really exists?

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️  http://bit.ly/2KTJCN2

Ta có cần cảnh giác với sự mơ mộng?

0

(1155 chữ, 4.5 phút đọc)

Cảnh sắc có vẻ ảm đạm và như đặc lại sau cơn mưa giữa những ngày nắng gắt. Cây cỏ không vì thế mà xanh tươi hơn, và lũ chim cũng chẳng hát ca hạnh phúc. Trong làn cảm xúc như bây giờ, nếu dùng cô đơn như một thứ “vật chất” để hình dung thì nó cần được trang điểm thêm nữa. Với suy nghĩ của một kẻ lười biếng, thật khó có thể huy động 60% khả năng cơ bắp để đốt cháy lượng ca-lo cần thiết cho quá trình vận động kéo dài, vừa đủ để lôi bản thân ra khỏi vòng tay êm ái của nữ hoàng mơ mộng.

“Ừ, ai mà chẳng mơ mộng.” Hành động của chúng ta đều mang đa phần hơi thở thô thiển của giấc mơ.

“Tôi thấy cái này hợp với cảm giác khác giấc mơ đã kể lại cho tôi.” Thế là, quyết định đã được đưa ra và lập luận logic thật ra không gì khác hơn là một cách thức điều chỉnh các lựa chọn của cảm xúc. Như một cuốn phim khó xác định âm thanh nhưng vẫn mang đầy đủ sự giao tiếp. Mơ được xem như một lối tư duy kì lạ thuộc sở hữu riêng tư của bản thân nhưng không bao giờ được kiểm soát.

Chúng ta đều biết rằng kể từ hơn trăm năm trước, khi Sigmund Freud đưa ra lý thuyết về thuyết Phân tâm học, nó đã làm thay đổi tư duy nhận thức của chúng ta nhiều như thế nào. Lý thuyết của Freud mang tầm ảnh hưởng bao trùm lên hầu hết mọi khía cạnh đời sống của con người, dù rằng ta có chấp nhận chúng hay không. Mọi hành vi cố ý hay vô ý của chúng ta, dưới con mắt của nhà Tâm lý gia cõi vô thức ấy, đều mang những ý nghĩa rõ ràng. Một trong những hành vi vô thức phô bày rõ bản chất của con người nhất, chính là giấc mơ.

Lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, giấc mơ, một sản phẩm trí não không mang lại chút ý nghĩa thực tiễn cũng như giá trị kể cả vật chất lẫn tâm hồn nào, lại được Freud phô bày trần trụi ra ngoài ánh mặt trời, dưới cặp mắt người đời đến mức như vậy. Ở đó, giấc mơ thể hiện niềm khát dục bị dồn nén của bản thân. Tuy đã bị cơ chế kiểm duyệt thay đổi ít nhiều hoặc cắt xén bớt những ham muốn quá mức cực đoan của vô thức, để khi chuyển giao đến cái tôi (ego), nó không bị đào thải. Cái tôi là phần chính giữa, làm nhiệm vụ trung hòa sự ham muốn vô hạn của bản năng và những tiêu chuẩn nhân cách mà xã hội ngoài kia đòi hỏi. Một khi sự đòi hỏi của bản năng quá lớn, át đi những định kiến mà xã hội cho phép, lúc này người sỡ hữu cái tôi mềm yếu ấy sẽ bị xã hội khinh rẻ và loại bỏ.

Nhưng, giữa mơ trong vô thức của giấc mơ và mơ mộng trong ý thức của chúng ta lại là hai khía cạnh khác nhau. Khác với giấc mơ, ta có thể mơ mộng bất cứ lúc nào ta muốn, bất cứ cái gì ta muốn.

Những người “thành đạt” thường nhắc nhở chúng ta cảnh giác với sự mơ mộng: “Nó không tốt đâu, 9/10 sự mơ mộng mang lại cho ta một điều gì đó gây hại chính mình.”

Họ la rầy về tính trừu tượng đến mức phi hiện thực của nó. Họ muốn những người quanh họ thôi nghĩ về nó, đề chỉ còn lại lời nó của họ vọng lên trong đầu chúng ta: “Hãy thôi mơ mộng đi, làm việc cật lực và kiếm thật nhiều tiền. Khoảnh khắc các bạn đoạt giải quán quân từ sự cố gắng, thành công sẽ là cánh cửa an ninh mà bạn hoàn toàn sở hữu mật khẩu.”

Những ngôn từ hoa mỹ theo chủ nghĩa tự thân ấy đang dẫn chúng ta về đâu? Không phải lại là cảm giác chán chường về sự hoàn hảo đã có quá nhiều xung quanh hay sao? Không phải là lòng kiêu ngạo khi “nhạy bén” nhận ra một chút chiến thắng từ kẻ khác hay sao?

Để tránh lạm phát, người ta hạn chế sự gia tăng số lượng tiền hoặc cung tiền tổng thể trong xã hội. Như vậy, sẽ rất khó sinh ra đồng thứ 101 nếu như tất cả 100 đồng chia đều cho 100 người. Và đây là thời điểm cho quý ngài “thành công” lên tiếng. Trong mười tay đang chuẩn bị tinh thần để được chia phần, sẽ có ít nhất là chín người mang cùng một suy nghĩ. Là gì thì bạn biết rồi đấy.

Vậy tình huống sẽ diễn biến ra sao nếu chỉ có 5% số người ấy, lại đang nắm giữ 90% tổng giá trị vật chất? Nhận ra được điều này, người ta liền cho rằng, cứ kiếm được nhiều tiền thì cũng đồng nghĩa với sự thành công.

Có lẽ, mọi thứ bắt đầu từ khi khái niệm kinh tế thị trường được đưa ra áp dụng. Những nhà lãnh đạo sáng suốt ấy đã quá đỗi vui mừng khi kinh tế thị trường đã thay đổi bộ mặt nhân loại nhiều như thế nào. Trong vòng chưa đầy 50 năm, nền công nghiệp sản xuất hàng hóa đã đưa nhân loại tiến hẳn một bước dài, qua đó khẳng định vị thế bá chủ triệt trên toàn cõi địa cầu. Khoa học và kỹ thuật phát triển chóng mặt, chất lượng cuộc sống tăng mạnh, qua đó đảm bảo cho những cá thể đang tồn tại bên trong xã hội hoàn toàn tự do vùng vẫy cho đến hết hạn sử dụng của cơ thể.

Và bên cạnh đó, những giá trị nhân văn cốt lõi của con người được đúc kết qua mấy ngàn năm lịch sử cũng theo đó bị xói mòn chỉ còn trơ ra bộ khung xấu xí. Cũng chưa đầy 50 năm đó, con người ta càng ngày càng ích kỷ, lọc lõi và tầm thường hơn. Họ coi trọng sĩ diện hơn danh dự. Họ quan trọng bộ da bên ngoài hơn tinh thần cốt lõi bên trong. Họ đề cao sự rủng rỉnh tiền bạc hơn sự rộng lượng của tâm hồn. Chúng ta đang sống trong một xã hội với đầy rẫy những điều mâu thuẫn sâu sắc, nhưng vẫn có thể tiếp tục tồn tại như thế.

Ở đó, tôi phải tự mình tìm kiếm những sự lạc quan giả tạo, những lời hay ý đẹp đã được đúc kết sẵn trong sách báo, những câu chuyện cười ngây ngô và những bài học bổ ích có sẵn.

Tác giả: Châu Thành

Edit: THĐP

Ảnh minh họa: Free-Photos

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️  http://bit.ly/2KTJCN2

Tại sao con người cứ muốn trở thành nhà khổ hạnh tinh thần?

0

(1517 chữ, 6 phút đọc)

Hầu hết mọi người đều đang học cách hoàn thiện bản thân. Tôi thì chẳng có lý do gì để bắt ép mình. Con người sinh ra vốn thuộc về tự nhiên, tôi nghĩ mình chỉ cần nhận thức đủ để sống trong nhận biết, thế mới là sống đúng con người.

Đối với tôi, sống trong nhận biết là sống tỏ tường tất cả sự bất toàn. Sống với quy luật nhị nguyên vũ trụ để bằng lòng chấp nhận quy luật tốt xấu song hành, có hạnh phúc đi đôi với tuyệt vọng, đau khổ là điều hiển nhiên, mọi thứ đến rồi đi…chẳng có gì phải sợ hãi. Con người với sự ích kỷ lại luôn phân chia, bác bỏ những điều không thỏa mãn bản ngã của họ. Họ tạo ra tinh thần phân liệt nhằm chia rẽ phân loại. Cái này tốt còn cái kia là xấu, yêu là tốt còn ghét là xấu, vui cười thân thiện hòa đồng là tốt còn than vãn kêu ca giận dữ là xấu. Từ lúc lọt lòng tôi đã được xã hội dạy không được chấp nhận những điều vượt ra khỏi chuẩn mực. Đức hạnh rao giảng bác bỏ cái xấu, cái giận dữ. Con người tuyệt hảo chỉ được vun đắp bằng cái tốt cái hoa mỹ diễm lệ, chỉ có kẻ cặn bã mới sống chấp nhận với tất cả mặt trái.

Chính tâm trí đã nói những điều này là ngu xuẩn, mày phải học cách cải thiện nó đi. Tâm trí nói thế vì tâm trí còn ngu xuẩn gấp trăm lần. Khi nó còn không đủ thông thái để nhận biết cái ngu xuẩn bất toàn cũng là tự nhiên. Tâm trí thông minh hiểu biết thì đã không chia bản thân mình thành hai rồi bày đặt học cách cải thiện, tỏ vẻ mình giỏi giang trí thức, nuôi ý chí khát khao thúc đẩy phát triển sự yếu kém bản thân, muốn làm cho cái đang hiện thể trở nên hoàn hảo hơn. Bởi vì nó hồ nghi chính bản thân mình. Ngay chính mình còn chẳng đủ tin tưởng để giao phó đức tin, lại muốn vái lạy van xin niềm tin từ những lời bịa đặt giả dối từ kẻ xa lạ khác.

Muốn sáng tạo ra một con người mới mà xã hội sùng bái sao? Không phải cái bất tài yếu kém là nguy hiểm, ý chí khát khao sự thắng thua trong những cuộc tranh đua mới là nguyên nhân đưa tôi đến vùng đất của nấm mồ. Đánh cược bản thân cho ván cờ này xem ra quá mạo hiểm, khi tôi chưa nhận biết sự ngu xuẩn yếu kém cũng là cái tự nhiên thuần túy của chính tôi, đã vội vã lên đường dấn thân vào cuộc chiến. Tôi chỉ đang cố đạp đổ một sự bất toàn này để cướp lấy một sự bất toàn ngu ngốc khác. Tôi trở nên giỏi giang hoàn thiện về dáng vẻ bộ tịch bên ngoài, kỹ năng ứng xử tôi có thừa, tôi thông minh lanh lợi, nhưng nhân cách tôi chỉ là một đống phân bốc mùi hôi thối.

Học cách cải thiện bản thân sao? Bản chất thực sự của hành động này chỉ là việc tôi và cái bóng của chính tôi đang không ngừng tìm cách vượt bỏ nhau. Kẻ nào tuyên bố muốn vượt bỏ cái bất toàn của bản thân, kẻ đó chẳng hiểu gì về cuộc sống, cái hoàn hảo không tì vết ấy không hiện hữu. Tôi cố gom nhặt lượm lặt từ thế giới bên ngoài, tự định giá phán đoán các giá trị, tôi chỉ là một kẻ đui mù đang cố nhìn vào ánh sáng, ngắm nhìn vào chân lý bằng đôi tai, giá trị của tôi thực chất chỉ là những lời ca tụng ngọt ngào từ thế giới bên ngoài.

Tôi hiểu rằng nếu tôi đủ khả năng để sống trong nhận biết, toàn bộ thể xác linh hồn tôi phải là một. Mặt trái mặt phải cũng chỉ là một mặt. Mọi thứ là tốt. Vui vẻ và giận dữ cần được chơi đùa cùng nhau. Đau khổ chán chường rồi cũng qua, hạnh phúc sẽ được đánh thức khi mặt trời thức giấc, có lập đàn cầu mưa suốt mấy mùa thì nước cũng phải cạn, nắng sẽ lại về trên những cành cây tán lá. Bất kì tính cách nào tôi đang sở hữu, mọi thứ cần được có. Tôi không có quyền phủ nhận, cái ngu xuẩn của tôi dù có nói lời khinh bỉ bao nhiêu thì vẫn đáng yêu đáng quý. Nói thế không có nghĩa là tôi để cho cái ngu xuẩn ngự trị và điều khiển chỉ huy tôi. Ý tôi là sống trong nhận biết cái ngu xuẩn, tìm cách thỏa hiệp và nô đùa cùng nó.

Một cái cây muốn vươn cao lên bầu trời thì rễ của nó phải bám sâu vào lòng đất. Một tòa nhà muốn bền vững hiên ngang trước mưa bão thì bộ móng của nó phải bền chặt dưới lòng đất. Nhưng lòng đất chẳng phải là nơi cư ngụ của bóng tối sao? Cái tốt chỉ là cái thể hiện trên bề mặt nổi được vun đắp bằng vô số cái xấu đang cố bám víu vào nhau giữ rễ. Nếu tôi không thể nhận biết được những cái xấu cái bất toàn của chính tôi, có học bao nhiêu cách cải thiện cũng chỉ là học vẹt, học cho bằng thiên hạ chứ cái sâu bên trong vẫn trống rỗng ngu đần.

Không có kho báu nào lại nằm vất vưởng trước mặt bạn. Kho báu lúc nào cũng được chôn kín tận những nơi sâu thẳm. Kho báu sống trong bóng tối và chỉ có người nào đủ nhận biết, đủ thông thái mới có khả năng đánh thức kho báu đã ngủ quên. Người hiểu biết thông thái không phải là người nỗ lực để thay đổi bất kể một sự bất toàn nào. Đó là người sống và chấp nhận tất cả sự bất toàn của mình, để đau khổ xảy ra, để cái ngu đần của mình được sống tự nhiên, vươn lên tự nhiên, phát triển tự nhiên như một cái cây. Không cần một cuộc cách mạng chuyển hóa. Học cách cải thiện bản thân sao? Bạn chỉ đang cố bắt ép can thiệp vào tự nhiên.

Có nhiều người chỉ trích tôi rằng tôi sẽ mãi không bao giờ trưởng thành. Tôi sẽ mãi vô minh. Tôi chỉ cười những lúc ấy vì tôi không thể nào hiểu nổi con người cần trưởng thành để được gì? Thông minh tài giỏi được ngợi ca sùng bái để làm gì? Có khoảnh khắc nào là không hoàn hảo. Kẻ ngu đần đích thực là kẻ đui điếc không nhận ra khoảnh khắc làm một thằng ngốc cũng tuyệt chẳng khác nào làm một kẻ vĩ đại. Đùa thôi, một đứa ngu xuẩn vung lời bậy bạ như tôi làm sao có thể trở thành vĩ đại. Tuy nhiên tôi cũng chẳng mặn mà gì với nó đâu. Tự xô đẩy mình vào tương lai, vào ham muốn, trở thành cái này, đạt được cái kia. Nó rồi sẽ lấy đi hết tất cả phút giây nghỉ ngơi, lấy đi hết sự sống.

Nếu vinh danh địa vị mà xã hội này đang theo đuổi thật sự mang lại cho con người sự tuyệt hảo hạnh phúc, vậy tại sao họ lại luôn phải căng thẳng sống trong rắc rối mệt mỏi đến thế? Nếu lấy đi sự bất tài kém cỏi của tôi một chút ít thì cũng đồng nghĩa lấy đi của tôi thêm một chút thời gian, lấy đi sự thoải mái, lấy đi tâm hồn dịu dàng thư thái tôi từng có. Nếu tôi được trở thành một người giỏi giang, thế nào tôi cũng chướng tai gai mắt với tất cả những khó khăn rắc rối đang chờ tôi giải quyết. Rồi cũng sẽ tự nguyền rủa chính mình tại sao cái gì cũng biết làm. Rồi cũng đến lúc tôi muốn tự thuyết phục mình rời khỏi con người thông minh tài giỏi đó để trở về làm một tên đần. Cuộc sống của một tên đần xem ra thật tao nhã.

Không một con chó nào muốn trở thành con mèo. Không một bông hoa cúc nào muốn trở thành hoa hồng. Chúng chỉ đơn giản tự nhiên với chính chúng. Thế thì tại sao con người lại muốn trở thành một thứ gì khác với chính họ. Khi tôi hiểu ra rằng tôi cần sống trong nhận biết, tôi hiểu rằng tôi phải thật tự nhiên. Điều gì thích thì làm, không thích thì dẹp. Tôi không có ý biến mình thành một nhà khổ hạnh tinh thần. Bởi không có cái gì sinh ra trong con người tôi mà không phải thuộc về tôi.

Tác giả: Ni Chi

Ảnh minh họa: hschmider 

Làm sao để yêu thương đúng cách?

0

(2016 chữ, 8 phút đọc)

Yêu thương có rất nhiều tên gọi, bởi nó tuỳ thuộc vào mối quan hệ mà ta có với người khác, và với thế giới bên ngoài. Ta với con cái thì gọi là tình yêu cha mẹ. Ta với với cha mẹ thì gọi là tình con cái. Ta với anh em thì gọi là tình anh em. Ta với người có thể đồng cảm, thấu hiểu thì gọi là tình bạn. Ta với người xa lạ thì gọi là tình người. Và ta với người bạn đời, người tri kỷ thì gọi là tình duyên. Một mối quan hệ thì có mỗi cách thức yêu thương, một tên gọi yêu thương khác nhau. Nhưng không phải lúc nào yêu thương mà chúng ta dành cho nhau đều có giá trị với người đón nhận. Phải chăng có những lúc yêu thương là không cần thiết trong cuộc sống? Hoặc là có điều gì sai trong cách chúng ta thể hiện yêu thương, nên mới đưa tới những điều không mấy tích cực trong đời sống?

Hôm nay, tôi muốn cùng bạn, chúng ta cùng nhau tìm hiểu về một yêu thương, một yêu thương mà hầu hết chúng ta đều công nhận là quan trọng nhất trong tiến trình làm người của chúng ta. Đó là tình yêu cha mẹ dành cho con cái. Và tôi mong rằng, qua sự tìm hiểu này, qua sự cùng nhau chia sẻ đây mà chúng ta có thể có những gợi mở cho chính mình sau này khi trở thành những người cha, người mẹ trong tương lai.

Nếu bạn là một người cha, hoặc là một người mẹ khi được hỏi: các bạn có yêu thương con cái mình không? Có lẽ không ngần ngại để chúng ta trả lời “có.” Dường như tình yêu này ăn sâu trong tâm trí, tâm hồn, và là xương máu trong mỗi chúng ta đến nỗi chẳng cần phải dạy bảo, hay nhắc nhở, mỗi khi trở thành cha mẹ chúng ta ngay lập tức yêu thương con cái như chính việc hít thở một cách tự nhiên.

Nhưng tại sao có rất nhiều người trong chúng ta lại không thấy an bình, hạnh phúc và vui sướng trong sự bao bọc yêu thương này từ cha mẹ? Phải chăng quá trình lớn lên của con cái không cần đến tình yêu mà cha mẹ dành cho chúng? Hoặc là nếu con cái lớn lên cần nhiều yêu thương từ cha mẹ, vậy phải chăng cách thức mà cha mẹ dành cho con cái đã sai? Hai câu hỏi này rất quan trọng cho chính chúng ta, bởi khi tìm ra được câu trả lời cho mình, chúng ta có thể hoà giải với cha mẹ trong những hiểu lầm. Và hơn hết là qua sự tìm hiểu, qua việc trả lời đó mà chúng ta có thể học hỏi về cách mà mình nên trao tặng cho con cái trong tương lai.

Để có một gia đình hạnh phúc, theo bạn điều gì là cần thiết nhất? Có lẽ, nếu một người đang ở trong hoàn cảnh mà suốt ngày thấy gia đình mình bất ổn vì những thiếu thốn tài chính, có lẽ anh ta hay chị ta sẽ bảo rằng: tiền bạc là quan trọng nhất. Bởi anh hay chị ta nghĩ rằng: chỉ cần có tiền là mọi chuyện sẽ ổn thỏa, gia đình sẽ trở về êm ấm như ngày xưa.

Nhưng ở một trường hợp khác, mọi thứ về vật chất đều đầy đủ, dư giả nhưng tất cả mọi thành viên đều cảm thấy sự lạnh lẽo, cô đơn trong ngôi nhà tiện nghi. Khi đó anh hay chị ấy sẽ cho rằng: thời gian là quan trọng nhất. Bởi vì mọi người quá lo lắng làm giàu đến nổi không ai có thời gian để dành cho nhau. Vì thế mà dù được sống trong nhung lụa nhưng người ta cảm thấy lạc lõng, bơ vơ.

Chuyện như thế diễn ra hầu hết ở khắp nơi trên thế giới, và nó làm chúng ta đặt ra cho mình một câu hỏi quan trọng: điều cần thiết nhất trong việc xây dựng một gia đình hạnh phúc là gì? Đương nhiên là yêu thương. Yêu nhau, thương nhau là môi trường sống quan trọng nhất cho một mái ấm hạnh phúc.

Tình yêu ư? Nghe có vẻ hay đấy, hấp dẫn đấy nhưng có vẻ không đúng. Này nhìn tôi này, cha mẹ tôi suốt ngày cằn nhằn tôi, so sánh tôi với người khác, và khi tôi tỏ vẻ khó chịu vì sự kiểm soát, sự soi mói đó họ đều bảo: “vì họ yêu thương tôi.” Ôi yêu thương của họ làm tôi thấy mình bị trói buộc, thấy mình thật bất hạnh và khó chịu. Tôi muốn họ đừng yêu thương như thế còn hơn.

Yêu thương ư? Thôi đừng nói chuyện tào lao nữa đi. Nhìn tôi này, tôi thấy mình khốn khổ làm sao. Tôi sống trong một gia đình nghèo kiết xác với những ông bố bà mẹ suốt ngày chỉ lo lắng cho bữa ăn hàng ngày. Tôi không có tiền để đi chơi với bạn vào các dịp lễ. Bộ quần áo này tôi phải mặc suốt mấy năm trung học, suốt những ngày lễ nghỉ. Thôi tôi không cần tình yêu đâu, hãy cho chúng tôi tiền đi.

Chúng ta thường nhìn thấy được những vấn đề trong gia đình qua những thiếu thốn của bản thân. Rồi chúng ta nghĩ mình không hạnh phúc trong gia đình vì mình không có những thứ đang thiếu. Thế nhưng, chúng ta vô tình không nhận ra rằng, cái thiếu của chúng ta ở đây lại là cái dư thừa ở những nơi khác. Nhưng dù ở đâu đi nữa, dù gia đình nào có lấp đầy sự thiếu thốn bên ngoài đi nữa, họ vẫn không thấy hạnh phúc thực sự nếu gia đình đó không có yêu thương. Khi tôi nói một mái ấm thực sự cần môi trường yêu thương để các thành viên lớn lên cùng nhau, tôi đâu bảo là chúng ta không cần làm việc kiếm tiền, chúng ta không cần tôn trọng quyền riêng tư của nhau. Điều quan trọng tôi muốn gửi gắm đến ở đây, chỉ đơn giản là hai từ “yêu thương.”

Nhưng tại sao chúng ta đôi khi không thấy được yêu thương thật sự từ cha mẹ ta, dù họ thật tâm yêu ta? Đây là vấn đề then chốt mà tôi nghĩ chúng ta cần cùng nhau tìm hiểu một cách thật rõ ràng hơn.

Đôi khi chúng ta yêu một ai đó, yêu rất nhiều nhưng tại sao tình yêu đó lại gây ra nhiều bất an, hoang mang và lo sợ hơn là an bình, vui vẻ và hạnh phúc? Đó là bởi vì chúng ta yêu không đúng cách.

Khi tôi nghĩ về tuổi thơ của tôi, tôi chắc chắc rằng cha mẹ tôi đã yêu thương tôi thật nhiều. Tôi chắc chắn về tình yêu đó nhưng tôi cũng chắc chắn thêm một điều rằng: cha mẹ đã không yêu tôi đúng như con người tôi. Và đây cũng là điều đang xảy ra ở hầu hết các gia đình.

Tôi là con thứ tư với ba ông anh và một cô em gái. Ông anh đầu thường lo lắng nhiều thứ, và không thích nói nhiều. Hai ông anh kể tiếp lại rất hiếu động nên chỉ thích giao du và kết bạn. Cô em gái thì lại bưởng bỉnh và rất thích đổ lỗi. Còn tôi lại trầm tính, thích nghe và ít nói. Dù năm anh em cùng một mẹ sinh ra nhưng lại có rất nhiều khác biệt về tính tình và khuynh hướng. Nhưng tất cả chúng tôi đều đón nhận một cách thức yêu thương như nhau từ cha mẹ mình. Vấn đề nảy sinh từ cách thức yêu thương chứ không phải vì tình yêu mà cha mẹ dành cho con cái.

Khi tôi lớn lên, tôi quan sát, tôi tiếp xúc và tôi nhận thấy sự tương đồng đến kỳ lạ này ở hầu hết gia đình. Cha mẹ của chúng ta dường như đón nhận truyền thống của gia tộc, của đất nước về cách thức yêu thương và giáo dục con cái. Sự đón nhận này trở thành chân lý của họ trong việc yêu thương con cái, kiểu như: “thương cho roi cho vọt” hay “cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư”… Bởi vì đón nhận sự rập khuôn này từ xã hội, từ truyền thống lâu đời mà cha mẹ vô tình biến mình trở thành rào cản trong quá trình lớn lên của con cái. Nhưng quan trọng hơn, bởi vì chính cha mẹ cũng đã có một định nghĩa sai về việc như thế nào là một người cha, người mẹ đúng nghĩa.

Khi tôi viết ra những dòng này, tôi không kêu gọi bạn kết án cha mẹ mình. Ngược lại, chính qua sự thông hiểu này mà chúng ta trở nên hiểu họ, đồng cảm với họ và thấy quý trọng tình yêu mà họ đã dành cho chúng ta. Bởi vì không ai có thể yêu thương một cách khác ngoài điều họ cho là đúng đắn nhất. Vấn đề bây giờ là cho chúng ta, những người đang đi tim câu trả lời cho câu hỏi: làm thế nào để yêu thương con cái đúng cách đây?

Bạn thân mến! Yêu thương không có một khuôn mẫu nào chung để có thể áp dụng đại trà như cách thức giáo dục ở trường học. Đặc biệt là khi yêu thương đó liên quan đến con cái chúng ta trong tương lai. Bởi việc yêu thương con cái luôn đồng nghĩa với việc giáo dục chúng. Đây chính là sự khác biết lớn nhất của tình yêu này với những tình yêu trong các mối quan hệ khác. Vì thế, câu hỏi về việc làm thể nào để yêu thương con cái luôn là câu hỏi về “làm thế nào để giáo dục con cái đúng cách?” Bạn không thể tách rời sự yêu thương và giáo dục con cái thành hai lãnh vực được. Khi bạn hiểu rõ vấn đề này bạn sẽ thấy bạn có yêu thương con cái mình đúng chưa?

Khi bạn đưa con cái đến trường học, và bạn bỏ mặc chúng ở đó, cứ mặc kệ nhà trường nhồi nhét những gì vào đầu chúng. Vậy bạn cần phải xem lại tình yêu mà bạn dành cho chúng. Bởi yêu thương con cái đâu chỉ đơn giản là lo cho chúng đủ ăn, đủ mặc mà quan trọng hơn hết, là phải lo cho chúng được giáo dục để trở thành một con người với một tâm trí lành mạnh, một nhận thức đúng đắn và một lương tâm với những nguyên tắc đạo đức căn bản để làm nên một con người.

Tôi không phải thầy dạy, tôi cũng như các bạn, chúng ta đang đi tìm cho mình những cách thức đúng đắn và phù hợp cho mình để yêu thương. Và vì lẽ đó, tôi nghĩ chúng ta muốn có một gia đình hạnh phúc thực sự, một mái ấm đúng nghĩa cho vợ, cho con cái ta, không gì ngoài khác bằng việc học hỏi để yêu thương.

Cầu mong cho tất cả chúng ta đều tìm thấy được những cách thức đúng đắn trong việc thể hiện yêu thương. Và hơn hết, cầu mong cho tất cả chúng ta nếu có thể trở thành cha mẹ trong tương lai, thì trở thành những thầy cô thực sự cho con cái chúng ta. Để chúng có thể trở thành những con người với một trái tim đầy tình yêu và một khối óc đầy minh mẫn.

Chúc mừng Giáng Sinh tất cả mọi người.

Tác giả: Bình Minh

Edit: THĐP

Ảnh minh họa: StockSnap 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️  http://bit.ly/2KTJCN2