12.8 C
Da Lat
Thứ Tư, 14 Tháng 1, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 89

Làm sao để có được bình an?

0

(713 chữ, 3 phút đọc)

Đã không ít lần, tôi nghe người ta nói rằng hãy tha thứ cho kẻ đã khiến mình tổn thương, hãy hiến tặng áo cơm cho những người nghèo khổ, hãy nói lời từ ái với đám đông hỗn loạn, hãy cầu nguyện Thượng đế,… để có được bình an trong tâm hồn. Thật sự, tôi không hiểu làm sao bình an có thể trở thành một cột mốc, một đích đến để ai đó chạm tới được. Làm sao người ta có thể kiến tạo hay lượm hái nó như một thứ quả trên cành. Cái gì có thể được kiến tạo thì có thể bị đập bỏ, như hoa trái vẫn đang chờ ngày mục rữa, thối rụng. Bình an mà đầy bất an như vậy liệu có thực sự là thứ đáng để ta nhọc sức kiếm tìm? Ta có nên tắm nắng dưới một mặt trời chỉ là đồ hàng mã?

Tôi cho rằng khi nhìn nhận bình an là một thứ gì đó tách biệt và có thể bắt lấy được, chúng ta sẽ có xu hướng vận động, làm cái này cái nọ, toan tính mưu đồ chiến lược để chạm tới nó. Tôi phải trở thành người tử tế, tôi phải ăn nói nhẹ nhàng, tôi phải kìm nén lại cảm xúc, tôi phải sống thật gần với nhiều cây cổ thụ, v.v… Càng ra sức đuổi bắt sự bình an, người ta càng trở nên hỗn loạn.

Nói đến đây tôi lại nhớ đến một câu chuyện của mình trước kia cũng về chủ đề vờn bắt này, xin kể các bạn cùng nghe. Chẳng là đêm hôm đó, khi vừa tắt đèn đi ngủ, một cơn thèm ăn bánh mì bỗng nhiên dâng trào trong tôi (bình thường tôi rất thích bánh mì.) Nhưng giữa đêm hôm khuya khoắt thì đào đâu ra món này mà nhai, nên tôi cứ trằn trọc lăn lóc hết bên nọ bên kia và than thở với người bạn cùng phòng về cơn thèm ăn kỳ quặc của mình không được đáp ứng. Lúc đầu người đó chẳng nói gì. Mãi sau một hồi im lặng, bạn tôi mới cất tiếng rằng: “Hãy tưởng tượng từ nay đến hết đời mày không bao giờ được ăn bánh mì nữa.”

Chẳng hiểu sao ngay sau đó, tôi dừng kêu than mà đi qua cơn thèm thuồng ấy trong bình thản.

Hôm nay nhớ lại câu chuyện cũ, tôi chợt thấy rằng thứ bình an mà chúng ta đang khao khát cũng chẳng khác gì cái bánh mì kia. Hãy tưởng tượng xem nếu ta vĩnh viễn không có được nó thì sao? Từ nay đến hết đời ta không thể có thứ mang vẻ êm đềm an nhiên ấy thì sao? Ta sẽ đau khổ thêm chứ? Sẽ kêu gào thêm chứ?

Không hẳn đâu. Khi ấy, ta thôi không thèm muốn nữa. Và đây mới thật sự là bước chân đầu tiên trở về mảnh đất thanh bình.

Trong cuốn Suy Tưởng, Marcus Aurelius cũng đã từng viết:

“Đối xử với những thứ mà anh không có như chúng không hề tồn tại.”

Quả thực chúng ta chỉ có những gì đang có, và không có những gì đang không có. Nghe thì rất hiển nhiên, nhưng liệu mấy ai sống được với điều hiển nhiên ấy khi ta luôn lập lờ giữa hai dòng nước – thèm muốn cái mình không có, để rồi tự rước vào thân những phiền muộn, đắng cay.

Khi bệnh tật thì kêu gào đau khổ mà chẳng mảy may biết ơn rằng mình còn sống. Khi thất tình thì khóc lóc vật vã mà chẳng biết tri ân mình vẫn còn có chính mình. Khi không được ăn ngon thì bực bội trong lòng mà chẳng biết cảm tạ rằng bản thân không rơi vào cảnh chết đói. Cứ như vậy, chúng ta quay cuồng ở nơi giao thoa giữa những gì mình có và không có. Đó là mảnh đất của ham muốn cuộn trào, của đôi chân chỉ chực lồng lên chạy từ nơi này đến nơi nọ. Vậy bình an ở chốn nào khi lòng người còn đang sôi sục?

Làm sao để có được bình an ư? Đừng (đòi) hỏi nữa.


Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: winner01

🌲 Tạp chí Aloha đang có đợt khuyến mãi giảm giá: https://www.facebook.com/TrietHocDuongPho2.0/posts/2316686071898403

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314

  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

[THĐP Translation™] Porn vs. Cocaine, cái nào tệ hơn?

Nguồn – The Visual Communication Guy:
https://thevisualcommunicationguy.com/…/porn-vs-cocaine-wh…/

🌲 Tạp chí Aloha đang có đợt khuyến mãi giảm giá: https://www.facebook.com/TrietHocDuongPho2.0/posts/2316686071898403

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314

  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Tạp chí Aloha Volume 4 – Tết Kỷ Hợi

Bắt đầu từ Volume này tạp chí sẽ có thêm chuyên mục Nhân Vật do Ni Chi tác giả thân thuộc của THĐP viết. Người này cũng đang chia sẻ câu chuyện của bạn ấy trong loạt truyện dài Tuổi Trẻ Cô Đơn bắt đầu từ chương 1 trong Aloha Volume 3, một câu chuyện có lẽ sẽ đồng cảm với nhiều bạn trẻ ngày nay.

Sắp sang năm mới rồi, những ai chưa trang bị cho mình những kiến thức mới, một tư duy mới, một người bạn đồng hành mới thì hãy nhanh tay đăng ký THĐP Membership để đọc Aloha nha. Đầu tư cho tâm trí chính mình là một lựa chọn thông minh nhất. THĐP 2.0 chúc mọi người ăn Tết và năm mới tràn đầy sức khỏe và gặp nhiều may mắn.

vol4

Nội dung các bài viết trong Volume 4

🌲 [THĐP Translation] Hiệu ứng Phạn ngữ
🌲 [Nhân vật] Oscar Wilde – Cuộc đời thiên tài đồng tính bị vùi dập | Ni Chi
🌲 [THĐP Translation] 10 lý do vì sao hệ thống giáo dục Phần Lan tốt nhất thế giới
🌲 [Tiểu thuyết dã sử] Người chém cá kình – Hồi 4 | Hai Le
🌲 [THĐP Translation] Tôi đã vượt ngục như thế nào?
🌲 [Truyện ngắn] Cô bé Hạt Tiêu – Quyển 2, Tập 4 – Hãng hàng không Chim Sẻ | Vũ Thanh Hòa
🌲 [Truyện dài] Tuổi trẻ cô đơn – Chương 2 | Ni Chi
🌲 [Hỏi-Đáp] Làm thế nào để vượt qua sự lười biếng và trì hoãn?
🌲 [Thơ dài] Thiên đường trần gian – Phần 4 | Vũ Thanh Hòa


📌 Đơn vị tài trợ: Đông Hưng Group

📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

📌 Liên hệ hợp tác

[THĐP Translation™] Sức mạnh của việc không làm gì

(1728 chữ, 7 phút đọc)

📌 Bài dịch đã được đăng trong Volume 1 tạp chí Aloha của Triết Học Đường Phố. Link đăng ký Membership để đọc Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

(Bài viết hiện đã có hơn 120k Likes trên Medium)


Cá sấu già đang trôi nổi trên bờ sông khi một chàng cá sấu trẻ hơn bơi đến bên cạnh lão,

“Tôi nghe nhiều người bảo ông là thợ săn ác liệt nhất trên mọi dòng sông. Làm ơn, hãy chỉ bảo tôi.”

Bị đánh thức từ một giấc ngủ trưa dài, cá sấu già liếc nhìn cá sấu trẻ với đôi mắt bò sát của mình, không nói gì và rồi lại ngủ thiếp đi trên mặt nước.

Cảm thấy bực mình và không được tôn trọng, cá sấu trẻ bơi ngược dòng để đuổi theo mấy con cá da trơn, đập nước nổi bóng. “Ta sẽ cho lão ấy xem,” nó tự nghĩ. Cuối ngày hôm đó, cá sấu trẻ trở lại với cá sấu già, vẫn còn ngủ trưa, và bắt đầu khoe khoang về buổi săn thành công của nó,

“Hôm nay tôi bắt được tận hai con cá da trơn bị thịt. Ông thì sao? Chả được gì à? Có lẽ ông chẳng ác liệt như người ta nói.”

Lão cá sấu già bị đánh thức lần hai nhìn vào chàng thanh niên trẻ, chẳng mảy may thốt một từ, lại nhắm mắt và trôi bồng bềnh trên mặt nước giữa những con cá tuế nhỏ xíu đang nhấm nháp nhẹ nhàng mấy vệt tảo trên bụng lão.

Một lần nữa, cá sấu trẻ tức giận vì bị lão sấu già ngó lơ, và nó lại lội ngược dòng lần hai xem mình sẽ săn được gì. Sau vài giờ vẫy vùng, cuối cùng nó cũng tóm được một con sếu nhỏ. Nó vừa mỉm cười vừa giữ chặt con chim trong hàm và bơi trở lại cá sấu già, quyết tâm chứng tỏ bản lĩnh thợ săn của mình.

Khi cá sấu trẻ bơi đến, nó thấy lão cá sấu già vẫn chìm nổi ở nguyên chỗ cũ gần bờ sông. Tuy nhiên, có một thay đổi – một con linh dương đầu bò to xác đang uống nước chiều chỉ cách gần đầu cá sấu già chừng vài cen-ti-mét. Nhanh như chớp, cá sấu già lao ra khỏi mặt nước, quấn quai hàm quanh con linh dương vĩ đại và kéo nó xuống dòng sông.

Khiếp sợ, cá sấu trẻ bơi đến với con sếu nhỏ vẫn lủng lẳng trên miệng và xem cá sấu già thưởng thức bữa ăn 500 lb (> 225kg.)

Cá sấu trẻ hỏi, “Làm ơn… chỉ tôi với… làm thế nào… làm thế nào mà ông làm được?”

Với cái miệng đầy thịt linh dương, cá sấu già cuối cùng cũng đáp lại,

“Ta chả làm gì.”

Làm việc quan trọng vs. khoe khoang bận rộn

Khi tôi lần đầu xây dựng JotForm, tôi giống như con cá sấu trẻ – tin rằng tôi luôn phải làm một cái gì đó để có được kết quả. Hồi ấy, nếu có ai nói với tôi rằng tôi sẽ đạt được kết quả lớn hơn bằng cách không làm gì nhiều hơn, tôi đã đảo mắt và tiếp tục làm việc dồn dập 16 giờ mỗi ngày. Tôi nghĩ rằng để thành công, tôi phải liên tục xây dựng, làm việc, nuôi dưỡng và phát triển thứ tiếp theo – bất kể “thứ” đó là gì.

Tất cả chúng ta đều có vấn đề với sự bận rộn. Nhưng bận rộn và thành công không liên quan. Và, tôi nghĩ nếu chúng ta ưu tiên “không làm gì” hơn, chúng ta sẽ bắt được nhiều linh dương hơn so với những con cá trê bé xíu.

Nó đúng với tôi, và tôi hy vọng nó cũng đúng với bạn.

Tuy nhiên, làm ít hơn hoặc không làm bất kì điều gì thì nói dễ hơn làm, đặc biệt là trong một xã hội cực kỳ bận rộn. Hãy cùng xem xét kỹ hơn nỗi ám ảnh độc hại của chúng ta với sự bận rộn…

Dịch bệnh bận rộn cực độ

Nhân loại đã phải vật lộn với sự bận rộn từ thuở ban đầu – hoặc ít nhất là từ năm 425 trước Công nguyên khi Homer đi trên mặt đất.

Sử thi Odyssey kể về câu chuyện của “Những người ăn sen” (Lotus-eaters) – một giống người kỳ lạ trong thần thoại Hy Lạp suốt ngày lười biếng ăn sen và không làm gì cả. Và, điều lạ lùng hơn cả viễn tưởng là những người này hài lòng với cuộc sống của họ.

Homer viết rằng sau khi một vài lính của Odysseus ăn loại quả sen đó, họ trở nên giống những người ăn sen – hài lòng, thư giãn và một chút lười biếng.

Odysseus lo sợ rằng nếu tất cả lính của ông khi ăn loại sen đó sẽ không còn động lực để trở về nên ra lệnh trói những người đã ăn vào băng ghế để thuyền có thể giăng buồm ngay lập tức.

Thật thú vị, phản ứng của Odysseus đối với cảm giác “không làm gì” này nghe thật giống với các CEO, các startup Founder và thầy dạy football ở đại học mà chúng ta biết ngày nay – những con nghiện công việc ở mức nặng khinh thường bất cứ điều gì liên quan đến lòng tự mãn.

Mặc dù, tất nhiên họ chỉ là chóp đỉnh của một tảng băng xã hội lớn hơn nhiều, có cảm giác đóng băng với sự sợ hãi cái suy nghĩ của việc chẳng làm gì cả. Cả thế giới bây giờ đo lường giá trị theo sự bận rộn với chất lượng công việc. Bao nhiêu lần bạn đã nghe hay có một cuộc trò chuyện như thế này…

“Dạo này thế nào, Mark?”

“Ông ơi, bận điên cuồng!”

“Tuyệt đó, cứ giữ thế nhé!”

Chúng ta đã học cách đánh giá trong vô thức giá trị của một người dựa trên số giờ họ làm việc, lượng thức ăn trên dĩa của họ, và nói đơn giản – liệu họ chỉ đang chạy mòng mòng như một con gà mất đầu.

Trong cuốn sách 4-Hour Work Week (Tuần làm việc 4 giờ) của Tim Ferriss, ông ấy nói đùa về ý tưởng rằng nếu bạn muốn được thăng chức, bạn chỉ cần tỏ ra bận rộn hơn bằng cách làm việc nhiều giờ hơn, cố gắng hết sức và liên tục trả lời email. Nhưng, dù sớm dù muộn, tất cả chúng ta phải tự hỏi nhiệm vụ của mình là gì. Đó có phải là trở nên bận rộn nhất hay tạo ra tác động lớn nhất? Và, điều thú vị là khi xem xét một số bộ óc vĩ đại nhất đã từng sống trên hành tinh này, chúng ta thấy một điểm chung thú vị: họ đều dành thời gian để không làm gì cả.

Sức mạnh của việc không làm gì

Dành thời gian trong cuộc sống để không làm gì có thể là một thử thách, đặc biệt là trong tuần làm việc nơi chúng ta liên tục bị dồn dập và ném bom với các cuộc họp, thông báo và danh sách việc làm ngày càng dài ra.

Những nhà sáng lập bận rộn đã bắt đầu triển khai “Think Weeks” (Tuần lễ Suy nghĩ) vào lịch trình hàng năm của họ — những khoảng thời gian dài một tuần họ dành cho việc xem xét, đọc, suy nghĩ và sống bên ngoài cái thế giới đóng hộp của việc điều hành doanh nghiệp.

Mặc dù nhiều nhà sáng lập trẻ như Mike Karnjanaprakorn của Skillshare đã áp dụng phương pháp này, cũng như những tên tuổi lớn như Steve Jobs, Mark Zuckerberg và Tim Ferriss, Bill Gates mới là người đầu tiên giúp Think Week nổi tiếng.

Trong nhiều năm điều hành Microsoft, Bill Gates thường rút về Think Week hai lần một năm, không phải để du lịch, mà là khoảng thời gian thực tế dành riêng cho việc không làm gì cả.

Gates rất nghiêm túc với các Think Week của ông tới mức gia đình, bạn bè ông và nhân viên của Microsoft đều bị cấm. Ngày nay, Gates quy phần lớn sự thành công của Microsoft với những ý tưởng và khái niệm lớn mà ông tình cờ có được khi không làm gì cả.

Áp dụng thời gian “không làm gì”

Bạn không nhất thiết phải cách ly gia đình và bạn bè để bước vào một Think Week như Bill Gates. Lấy tôi làm ví dụ, mỗi năm, tôi dành ít nhất một tuần nghỉ ngơi khỏi công việc và về quê để cùng cha mẹ tôi thu hoạch ô liu. Tất cả những phiền muộn về tốc độ tăng trưởng hay tỷ lệ chuyển đổi sẽ biến mất khi bạn hái ô liu. Một việc làm mang tính thiền và rất êm đềm. Tôi biết rằng việc hái ô liu sẽ không đưa tôi đến đỉnh cao của TechCrunch, nhưng đó lại là thước đo thành công của cá nhân tôi. Và bằng cách nào đó, một số ý tưởng hay nhất đến với tôi trong thời gian này.

Đối với những người không thể nghỉ cả tuần mỗi năm để không làm gì, tôi khuyên bạn nên tiếp cận hơi khác một chút: áp dụng những ngày Sa-bát kĩ thuật số: Mỗi thứ Bảy hoặc Chủ Nhật, hãy ép mình bước ra khỏi tất cả các hình thức công nghệ.

Tắt điện thoại thông minh của bạn và giấu nó trong tủ quần áo. Tắt nguồn máy tính xách tay và để nó xuống dưới giường. Và, cố gắng hết sức không cày Netflix (hay phim, game).

Dành cho bộ não của bạn không gian để suy nghĩ bằng cách bước ra khỏi công việc hàng ngày và không làm gì cả. Tâm trí của bạn sẽ có thời gian để có được những ý tưởng mới và tiếp tục xử lý những ý tưởng cũ.

Bạn có thể thấy thành công từ phương pháp này tương tự như của con cá sấu già ở đầu bài viết.  Trong khi chúng ta tự nhủ rằng mình có thể đạt được nhiều hơn bằng cách cố gắng hết sức, đôi khi tốt hơn là ta nhắm mắt và bồng bềnh.

Và, chờ đợi, cho đến khi linh dương xuất hiện.


Tác giả: Aytekin Tank
Biên dịch: Sang Doan
Hiệu đính: Prana
Minh họa: NHP

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

[THĐP Vietsub] Cội nguồn của Tình Yêu – Terence McKenna

https://www.facebook.com/TrietHocDuongPho2.0/videos/248823269350206/

“Nó là một miền cảm xúc. Nó là chính yếu. Ngôn ngữ không phải chính yếu. Ý thức hệ không phải chính yếu. Sự lan truyền của những vec-tơ tương lai và quá khứ không phải chính yếu. Điều chính yếu là sự hiện tồn của trải nghiệm được cảm nhận. Và đó chính là cội nguồn của Tình Yêu.” — Terence McKenna


Source: Live Learn Evolve 
Biên dịch: Lê Gia Khiêm
Hiệu đính: Prana
Vietsub: Lê Gia Khiêm

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Bớt ăn lại thì có bớt ăn hại?

0

(1701 chữ, 7 phút đọc)

Bài viết này là câu chuyện kể về trải nghiệm nhịn ăn trong vòng 6 ngày (3 ngày đầu giảm dần lượng tiêu thụ, 3 ngày sau hoàn toàn không thiêu thụ) và những đúc rút mang tính cá nhân sau khi kết thúc thử nghiệm. Trong quá trình, tôi có theo dõi cơ thể và ghi chép lại những thay đổi hàng ngày. Trên tinh thần chia sẻ, tôi không khuyến khích cũng không khuyên ngăn các bạn có những trải nghiệm nhịn ăn của riêng mình. Cơ thể và tâm trí của mỗi người mỗi khác nên sẽ không có một nguyên tắc nào nhất định dành cho tất cả mọi người. Chỉ bằng cách lắng nghe thì ta mới nhận biết được điều gì là phù hợp nhất dành cho bản thân.

1. Ba ngày đầu tiên

Việc nhịn ăn đến với tôi hoàn toàn tự nhiên. Trước đó, tôi chưa từng đọc bất kỳ tài liệu hay nghe ngóng lời khuyên nào từ việc cắt giảm chế độ ăn uống. Tất cả những gì tôi đã từng được nghe về chủ đề này đó là Phật nhịn ăn, đói gần chết rồi giác ngộ con đường trung đạo. Nghe chuyện là vậy chứ cho tiền tôi cũng không dám bỏ đói bản thân dù chỉ nửa ngày. Trong 5 năm trở lại đây tôi rất hay bị tụt đường huyết, có lần gần ngất xỉu. Trong nhà lúc nào cũng dự trữ đồ ăn và tôi phải ăn nhiều bữa nhỏ trong ngày để phòng ngừa trường hợp “sập nguồn.”

Nhưng bỗng nhiên đến một ngày, tôi không thèm ăn gì cả dù đã đến bữa và thử quyết định ăn ít lại so với lượng bình thường tiêu thụ xem sao. Cứ như vậy trong vòng 3 ngày liên tiếp, số bữa ăn, lượng thức ăn và nước uống từ từ giảm xuống cho đến khi bằng 0. Tất nhiên, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống tụt huyết áp nhưng chuyện đó chẳng hề xảy ra. Tôi đã rất ngạc nhiên khi mình không có dấu hiệu gì của hạ đường huyết như trước mà còn làm việc cực kỳ tập trung và năng suất. Thời gian ngủ cũng giảm xuống. Tôi có thấy đói, bụng có reo một vài lần trong ngày. Nhưng khi nhìn thức ăn, tôi không có cảm giác cần phải ăn chúng và nhận ra các câu lệnh của não bộ chỉ là phản xạ có điều kiện. Lúc này, trong tôi xuất hiện một đánh giá rằng trước kia mình đã tiêu thụ không khác gì một con lợn – nghĩa đen luôn. Và đánh giá (tạm thời) này là điểm nút bắt đầu 3 ngày nhịn ăn hoàn toàn sau đó.

2. Ba ngày tiếp theo

Trong tâm thế nhìn nhận việc cắt giảm ăn uống mang lại cho mình nhiều lợi ích như thân hình gọn nhẹ, tập trung trí óc, dư dả thời gian và “người” hơn, tôi quyết định tiếp tục nhịn ăn xem tình hình sẽ đi về đâu. Bình thường tôi sẽ mất khá nhiều thì giờ mỗi ngày cho việc đi chợ, nấu nướng, ăn, rửa bát, nghỉ ngơi cho tiêu hóa và nghĩ xem ngày mai nên nấu món gì – tối thiểu 3 tiếng. Phần thưởng khi nhịn ăn không chỉ nằm ở việc tôi có thêm 3 tiếng một ngày để làm những việc khác, mà còn là thời gian làm những việc khác không bị xé nhỏ ra bởi 3 tiếng chen ngang với chủ đề ẩm thực. Tôi đã có thể làm việc liên tục 10 tiếng không mệt mỏi – điều chưa bao giờ tôi thực hiện được trước kia.

Nhưng không như những gì mong đợi, những lợi ích kể trên không tích lũy nữa mà bắt đầu thoái trào dần trong 3 ngày hoàn toàn nhịn ăn đấy. Cơ thể bắt đầu kêu gào mỗi lúc một lớn về nhu cầu chất dinh dưỡng cần được đáp ứng. Mọi giác quan trở nên cực kỳ tinh nhạy với thực phẩm. Chỉ cần ngửi thấy một mùi bánh mì thoảng qua hay nhìn lướt video nấu ăn trên facebook, tôi cũng đã xao động mạnh; hay thậm chí khi nếm vị kem đánh răng lúc vệ sinh cá nhân buổi sáng, tôi xuất hiện ngay ý nghĩ rằng mình có thể nuốt một thìa Close Up này cũng được.

Tôi giật mình nhận ra lúc này mình chẳng khác gì một con lợn phàm ăn. Tất cả sự chú ý lúc đó không còn dành cho công việc nữa. Bản năng sinh tồn đã trỗi dậy mãnh liệt, chỉ cần một dấu hiệu rất nhỏ của thức ăn cũng đủ làm những làn sóng kêu gào trở nên dữ dội. Nhìn cái gì tôi cũng có thể liên tưởng đến thực phẩm – giống như sư tử Alex trong phim hoạt hình Madagascar bị đói quá lâu, lúc ngủ nằm mơ thấy cơn mưa thịt, nhìn ai cũng biến thành thịt và rồi sau đó tấn công cả người bạn ngựa vằn thân thiết của mình bằng một cú ngoạm vào mông đít.

Dù mọi sự đang tiến triển xấu đi, nhưng bằng một sự ngoan cố nào đó, tôi vẫn giữ ý chí để vượt qua sự kêu gào của cơ thể, dù mỗi lúc một khó khăn (Có lúc tôi thấy mình không được tỉnh táo nữa.) Tôi nghĩ rằng trong hoàn cảnh khắc nghiệt thì cơ thể sẽ tự có khả năng thích nghi, và mình đang ở đây tức là mình có thể tiếp tục nhịn được.

Nhưng đến giữa trưa ngày thứ ba của giai đoạn nhịn đói hoàn toàn, tôi đã quyết định dừng lại thử nghiệm này khi nhận ra rằng những gì mình đang làm thật sự không có lợi cho bản thân. Phần thân xác với nhu cầu duy trì sự sống của nó không phải là một điều xấu xa cần bị đàn áp như tôi đã làm những ngày trước. Nó cần được ý thức đúng – tức là nhận biết được giới hạn. Nếu các giới hạn bị phá vỡ thì tôi sẽ không mạnh khỏe, an bình. Nếu ăn quá nhiều thì cơ thể mệt mỏi với việc tiêu hóa, nếu bỏ đói quá lâu thì cơ thể cũng suy sụp với việc tự duy trì chính nó. Việc của tôi là sử dụng cơ thể sao cho đạt hiểu quả cao nhất.

Tôi cho rằng khoảng ổn thỏa, nơi cơ thể hạnh phúc là khoảng ở giữa – không quá no, không quá đói. Chỉ khi bình an thì các chức năng mới được vận hành tốt nhất – chính là những gì thể hiện trong khoảng thời gian ăn ba ngày giảm ăn đầu tiên tôi đã trải nghiệm (trước kia tôi đã ăn dư thừa so với ngưỡng cần thiết mà không biết.)

3. Kết luận và liên hệ

Vậy là sau 6 ngày giảm ăn uống đến tận cùng, tôi quay lại với chế độ bình thường, nhưng với sự tỉnh giác cao hơn hẳn. Mỗi miếng thức ăn hay một ngụm nước đối với tôi là một ân sủng. Lần đầu tiên tôi hiểu được ăn với niềm biết ơn sâu sắc là như thế nào. Không phải đói gần chết thì người ta sẽ biết cúi đầu cảm tạ cái bánh mì mình quờ tay tới đâu. Trong tình huống nguy kịch như vậy tất cả những gì người ta quan tâm là sự sinh tồn, chứ chẳng phải các ý nghĩa nhân văn đẹp đẽ gì hết. Nhân văn chỉ có thể hiện diện cùng với sự hài lòng và tỉnh thức của con người. Vậy nên, sau cuộc thử nghiệm này, tôi rút ra kết luận cho riêng bản thân mình rằng:

“Nếu quá no, anh đã là một con lợn. Nếu quá đói, anh sẽ trở thành một con lợn.”

Tất nhiên, câu chuyện về việc ăn uống cũng chỉ là một phần nói riêng trong câu chuyện tiêu thụ của con người. Tôi cho rằng đa phần chúng ta vẫn đang mua sắm nhiều hơn mức cần thiết như quần áo, điện thoại, giày dép, v.v…; làm những việc dư thừa như quan tâm đến việc người khác nghĩ gì về mình, làm sao để người khác hài lòng, v.v… Dường như chúng ta không chỉ có thể đói ăn, mà còn đói sự chú ý. Chúng ta không chỉ có thể trở thành những con lợn trên bàn ăn, mà trở thành những con lợn trong cửa hàng thời trang, trên các trang mạng xã hội, trong các mối quan hệ, v.v…

Khi nhìn kỹ lại mới thấy, chúng ta ăn không phải vì cơ thể cần, mà để làm lắng xuống nỗi sợ hãi rằng không ăn như mọi khi sẽ gây nên chuyện trục trặc. Chúng ta mua quần áo không phải vì bản thân thiếu thốn, mà để làm dịu đi nỗi hoang mang khi đối mặt với đánh giá của thiên hạ về vẻ bề ngoài của mình. Cứ như vậy, việc tiêu thụ đã trở thành lối mòn thói quen với quán tính mạnh đến nỗi chỉ hơi xuất hiện một động thái chệch ra ngoài đường ray cũng sẽ gây nên làn sóng chỉ điểm hòng kéo nó vào guồng quay cũ, bảo toàn sự an ổn cho chủ thể. Có bao giờ chúng ta tự hỏi rằng: sự an toàn nào mới là cái con người thật sự cần?

Sau những ngày thử nghiệm vừa qua, tôi có một niềm tin rằng đến một ngày, một người có thể không cần thức ăn/nước uống hay sự chú ý của người khác để duy trì sự sống hay niềm hạnh phúc của mình. Tất cả chỉ là vấn đề ý thức và sự rèn luyện kiên trì để cơ thể và tinh thần thích nghi được với những điều kiện ở các ngưỡng càng tiến gần về điểm 0.

Còn bây giờ, sau khi đã trải qua hai cực đoan đói-no, tôi sẽ không trả lời câu hỏi bớt ăn lại thì có bớt ăn hại không, nhưng tôi tin rằng, ăn trong ý thức thì có.


Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: StockSnap

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

[THĐP Review] Glass-Split-Unbreakable – Xứng đáng là kiệt tác ba quái phim

0

thđp review

(1844 chữ, 7.5 phút đọc)

Một ngày trước khi đi xem Glass, tôi đã xem hai phần tiền thân SplitUnbreakable. Hóa ra, việc này trở thành quyết định đúng đắn nhất để có thể gạt sang bên những lời review kém tích cực của không ít người dành cho phim Glass mới công chiếu ngày 18/01 vừa qua, đồng thời cũng để khẳng định rằng chuỗi ba tác phẩm điện ảnh xây dựng trong vòng 19 năm này vừa độc lập, vừa liên kết chặt chẽ đến mức không tưởng – xứng đáng được gọi là kiệt tác. Cụ thể như thế nào tôi xin trình bày ngay sau đây.

1. Tập trung rất mạnh vào tính chất “quái” của con người

Tương tự như Good Will Hunting, series Glass-Split-Unbreakable cũng đào sâu khai thác hai đối cực bên trong một con người (năng lực và yếu điểm) – thứ khiến họ trở nên khác biệt hoặc quái dị so với đám đông. Thông minh kiệt xuất nhưng mắc chứng xương thủy tinh loại I là Elijah Price, có sức mạnh thể chất của quái vật nhưng mắc chứng rối loạn đa nhân cách (DID) là Kevin Wendell Crumb, thân xác không thể bị tổn thương nhưng mắc chứng sợ nước (Aquaphobia) là David Dunn.

Những tính chất trên đều xuất hiện trong đời sống con người nhưng với tỷ lệ nhỏ hoặc ít được phần đông nhìn nhận đúng đắn, nên những người sở hữu chúng thường được đánh giá hoặc là thiên tài, hoặc là tâm thần.

Và thật thú vị rằng những sự “quái” đó được phân bố đồng đều và chặt chẽ vào ba nhân vật chính để làm nên câu chuyện về việc trả lời câu hỏi vô cùng quan trọng “Ta thật sự là ai?” (Chuyện này sẽ được trình bày sau.)

2. Thống nhất cao trong tựa đề và hình tượng nhân vật

Nếu để ý kỹ, ta có thể nhận ra cách đặt tựa đề của ba phim này vô cùng thú vị – cùng ám chỉ năng lực và điểm yếu của các nhân vật chính.

  • Glass (danh từ): thủy tinh – chất cho ánh sáng truyền qua dễ dàng, mà ánh sáng thường được coi là biểu tượng của trí thông minh. (Người ta hay nói tối tăm đần độn/thông minh sáng sủa hay tối dạ/sáng dạ là vì vậy.) Và Elijah Price mang một bộ óc lỗi lạc. Bên cạnh đó, thủy tinh cũng rất dễ vỡ, Elijah là người mắc chứng xương thủy tinh – Ông ta có biệt danh là Mr.Glass.
  • Split (động từ): chia tách – Kevin Wendell Crumb có 24 nhân cách khác nhau tồn tại bên trong mình và anh ta có hành động lựa chọn kẻ nào sẽ bước ra ánh sáng. Đặc biệt trong đó, kẻ thứ 24 – Quái Vật (The Beast), mang ý nghĩa đối ngược với sự chia tách là sự hợp nhất nhân cách của các động vật trong sở thú.
  • Unbreakable (tính từ): không thể phá vỡ – Ngược lại với Mr.Glass, David Dunn có hệ xương cứng như kim cương. Nhưng tâm lý sợ nước (Aquaphobia) của David lại cũng không thể phá vỡ (ông này đi giải cứu nạn nhân thì toàn khoác áo mưa.) Phobia thường được định nghĩa là nỗi ác cảm hay sợ hãi với đối tượng nào đó ở mức độ nhiều hơn hẳn so với khả năng có thể gây nguy hiểm của chúng – một sự sợ hãi vô lý. (VD: Coulrophobia là hội chứng sợ những anh hề, Triskaidekaphobia là hội chứng sợ số 13, Trypophobia là hội chứng sợ tập hợp những cái lỗ, v.v…)

3. Chặt chẽ trong việc biểu tượng hóa các nhân vật chính

Trong các loạt phim về siêu anh hùng, sự độc đáo không chỉ nằm ở khả năng đặc biệt của các nhân vật chính mà còn nằm ở tính biểu tượng đồng nhất xuất hiện. VD: Avengers: Cuộc chiến vô cực có đề cập đến 6 viên đá vô cực đại diện cho 6 luân xa; Fantastic four là sự kết hợp của 4 yếu tố Đất, Nước, Khí, Lửa. Còn Glass-Split-Unbreakable biểu trưng cho một tam giác với ba đỉnh là cơ thể-tâm trí-xúc cảm của con người.

Mỗi nhân vật trong series mạnh ở một đỉnh, yếu ở một đỉnh thứ hai và bối rối ở đỉnh thứ ba còn lại. Họ trở thành phần bù của nhau từng đôi một – nên có lúc họ trở thành bạn bè, lúc trở thành kẻ thù; vừa là đồng chí, vừa là địch thủ. Ngoài ra, ba người họ là minh chứng cho việc cơ thể-tâm trí-xúc cảm của một cá nhân đều có những giới hạn và nguyên tắc. Nếu phá vỡ giới hạn, tùy theo ngưỡng trên hay ngưỡng dưới, họ sẽ trở nên cực kỳ mạnh mẽ, hoặc cực kỳ yếu ớt. Còn nếu phá vỡ nguyên tắc, họ sẽ trở nên điên khùng.

  • Elijah (Mr.Glass) đại diện cho sức mạnh của tâm trí, đi cùng sự mong manh của thân xác và sự bất thường của xúc cảm.
  • David ám chỉ sức mạnh của lòng trắc ẩn, đính kèm theo sự yếu kém của tư duy và sự trục trặc của cơ thể.
  • Kevin biểu tượng cho sức mạnh của thể chất, song hành với sự dễ tổn thương của xúc cảm và sự rối loạn của tâm trí.

Bộ ba Glass-Split-Unbreakable (cơ thể-tâm trí-xúc cảm) với chức năng không thể tách rời khỏi nhau như ba người với mỗi tay đang nắm lấy một tay của hai người còn lại. Chính điều này khẳng định một lần nữa cách đặt tên phim, số lượng và tính chất của các nhân vật là hoàn toàn trùng khớp.

4. Cộng hưởng mạnh trong nội dung

Cả ba phần phim đều tập trung vào nội dung khai phóng tiềm năng/khả năng/năng lực của con người song song với việc tôn trọng, đồng cảm với góc tối/yếu điểm của họ không chỉ trong thể chất mà còn trong xúc cảm hay tư duy. Bên cạnh đó là việc trả lời câu hỏi “Ta là ai?” khi các nhân vật trong phim đều cùng chung một cảnh ngộ – giằng co giữa niềm tin của chính mình và những đánh giá của xã hội.

“Do you know what the scariest thing is? To not know your place in this world, to not know why you’re here.” – Elijah, Unbreakable

(Tạm dịch: Anh có biết điều gì đáng sợ nhất không? Đó là không biết vị trí của mình trong thế giới này, và không biết tại sao anh ở đây.)

Phần 1 Unbreakable chú trọng xây dựng nhân vật David, phần 2 Split đầu tư vào nhân vật Kevin, phần 3 Glass làm nổi bật nhân vật Elijah. Và cũng trong phần 3, sự cộng hưởng đạt đến mức độ tối đa với sự xuất hiện của cả ba nhân vật dị thường nơi điểm mạnh/yếu của họ bung nở đến tột cùng, sự nghi vấn về bản chất của chính mình được giải tỏa và sự thật về thế giới được hoàn toàn lật mở.

Nếu ai chưa xem Unbreakable Split trước đó, hoặc đã xem từ rất lâu không còn ấn tượng, thì khi theo dõi Glass sẽ khó chạm tới được cao trào xúc cảm của nó, hoặc sẽ nhanh chóng cảm thấy sự mơ hồ và nhàm chán khi phần 3 này vẫn tập trung sâu vào diễn đạt bức tranh tâm lý phức tạp của các nhân vật chứ không đốt tiền cho những cảnh tượng siêu anh hùng hoành tráng cỡ DC hay Marvel.

Ngoài ra, cách quay phim của series này cũng góp phần nhấn mạnh thêm nội dung chính của ba tác phẩm. Khán giả sẽ được theo dõi khá nhiều các cảnh phim qua sự phản chiếu từ các tấm gương, mặt nước, cốp xe ô tô, cửa kính, màn hình TV; hoặc được nhìn qua các khe cửa, khe ghế, song cửa sổ; hoặc nhìn lộn ngược 180 độ. Các góc quay này như hàm ý về việc con người chỉ nhìn nhận được cái bóng, bề nổi, khe hẹp của thế giới hay chính mình, còn sự thật thì bị che giấu, phủ nhận hoặc bị đánh giá phiến diện, sai lầm bởi cá nhân, tổ chức, v.v…

5. Tách biệt với trào lưu siêu anh hùng

Dù mang nhãn là phim siêu anh hùng, nhưng Glass-Split-Unbreakable đập vỡ khái niệm siêu anh hùng, đồng thời đập luôn khái niệm người bình thường khi chọn vị trí trung điểm của cán cân thánh-phàm và đầu tư sâu vào phân tích tâm lý nhân vật.

Chính vì sự gần gũi vừa đủ, bộ ba phim này dễ dàng trở thành tác nhân truyền cảm hứng cho con người về việc giải phóng năng lực nội tại của cá nhân hơn đa số các phim siêu anh hùng khác – nơi mức độ siêu nhiên thần thánh đột biến xa vời được nhấn mạnh nhiều.

Ở trong series này, siêu anh hùng thật sự không phải là người có sức mạnh phi thường, mà là người dám tin vào sự tồn tại của sức mạnh đó. Chính niềm tin là thứ có khả năng lan tỏa và quyết định sự tồn tại của các năng lực vượt ngoài sức tưởng tượng. Điều này hoàn toàn phù hợp với nội dung xuyên suốt của các phim và đặc biệt được nhấn mạnh trong cái kết của Glass, khiến nó trở thành một sự khép lại hoàn hảo chứ không hề nhạt nhẽo hay hụt hẫng như người ta nhận xét. (Ý tưởng về niềm tin này cũng tương tự như ý tưởng trong truyện Peter Pan – khi một em bé nói rằng không tin vào những nàng tiên thì ở đâu đó sẽ có một nàng lăn ra chết.)

Chưa hết, sự khác biệt của loạt phim Glass-Split-Unbreakable còn nằm trong việc chạm vào trái tim của khán giả, khi nó có khả năng xoa dịu những vết thương tâm lý không chỉ bằng việc nâng niu đón nhận những giới hạn dưới của con người, mà còn bằng việc liên kết nó với sự tồn tại của những giới hạn trên chưa được ý thức đầy đủ. Nếu các siêu anh hùng của Marvel hay DC thường được người ta nhớ đến chỉ bởi các siêu năng lực, thì ba anh hùng Elijah-Kevin-David còn được nhớ đến bởi những yếu điểm, nỗi đau hay góc tối của mình. Xem xong ba phim, ta có khả năng bỏ đi những phán xét/đánh giá người khác hay chính mình chỉ qua những khiếm khuyết.

“The broken are the more evolved.” – The Beast, Split

(Tạm dịch: Những kẻ tổn thương là những kẻ tiến hóa hơn.)

Tóm lại, Glass-Split-Unbreakable là một chỉnh thể không thể phá vỡ và chỉ biểu lộ vẻ đẹp ở mức tối đa khi ta theo dõi hoàn thiện cả ba phần. Ai xem mỗi Glass rồi về kêu không hiểu, phim không hay thì quả thật là đáng tiếc. 9.5/10 là điểm dành cho bộ ba đẳng cấp này.


Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: Sadie Pices

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Blaise Pascal và bài học về sức mạnh của sự tĩnh lặng

 
(Bài viết đã được đăng trong Aloha Volume 1 tạp chí Aloha của Triết Học Đường Phố.)

“Mọi vấn đề của loài người đều xuất phát từ việc họ không thể ngồi im một mình trong phòng.” — Blaise Pascal

Bạn có thể ngồi một mình trong một khoảng thời gian, lặng lẽ, không bị phân tâm? Hành động đơn giản đó đã khiến tôi mất nhiều năm để làm chủ và tôi vẫn còn một chặng đường nữa phải đi. Việc tìm kiếm sự tĩnh lặng đã đưa tôi đến một câu nói của nhà toán học và cũng là nhà thần học người Pháp Blaise Pascal.

Blaise Pascal có ý gì với câu nói nổi tiếng trên?

Ý nghĩ trên được trích trong Pensees 139, một trong nhiều suy nghĩ Blaise Pascal đã viết xuyên suốt đời mình vào giữa những năm 1600 và sau này được chia sẻ mọi nơi sau khi ông qua đời. Nhiều nhà phê bình sau đó đã xem xét và dịch lại các câu từ của Blaise Pascal có nghĩa là con người chúng ta né tránh sự tĩnh lặng và tịch mịch bởi chúng ta sợ sự thật mà thế giới không có sự xao lãng sẽ khiến chúng ta phải đối mặt.

Tại sao chúng ta không thể ngồi một mình? Chúng ta đang chạy trốn khỏi sự thật nào?

Có vẻ như trong ý nghĩ 139, Blaise Pascal nói rằng nếu không có những thú tiêu khiển, sự mất tập trung, con người sẽ bị buộc phải ở một mình với “sự thật” không thể tránh khỏi về sự tồn tại của mình. Điều được coi là sự thật ấy là: Cuộc sống là khó khăn và con người phải phải chịu đựng. Con người nhất định bị khổ sở. (Pascal’s Pensees, n.d.)

Điều này có đúng không hay đơn thuần chỉ là một niềm tin mà nhân loại đã theo bám trong suốt nhiều thế kỷ? Chúng ta đang chạy trốn sự thật hay một ảo tưởng?

Điều tôi tin là đúng là nếu con người bị buộc phải ngồi một mình tĩnh tâm trong phòng, không bị phân tâm, họ sẽ phải đối phó với một tâm trí không thể chịu nổi, những lo lắng, đe dọa, tin đồn và sợ hãi đang lấp đầy nó. Họ sẽ bị buộc phải lắng nghe những lời thủ thỉ không ngừng nghỉ của bản ngã về sự tồn tại khổ sở này.

Có thể hiểu được tại sao nhiều người trong chúng ta tránh né ở một trong yên tĩnh và tĩnh lặng. Có ai muốn tĩnh lặng khi sự tĩnh lặng mang lại nỗi bất hạnh khủng khiếp như vậy?

Giải pháp của Blaise Pascal

Nếu vấn đề là con người không thể ngồi tĩnh tâm một mình, thì giải pháp được đề ra sẽ là gì? Không phải nó quá rõ ràng sao? Chúng ta phải học cách ngồi yên một mình trong phòng.

Có khả năng nào điều Blaise Pascal muốn nói không chỉ là các vấn đề đều xuất phát từ việc con người không có khả năng ngồi yên lặng và chấp nhận khổ đau, mà giải pháp duy nhất là ngồi tĩnh tâm để có thể học cách vượt qua khổ?

Có thể Pensees 139 là một lời yêu cầu chấm dứt những hoạt động vô nghĩa và gợi ý rằng chúng ta thực sự có thể giải quyết các vấn đề của nhân loại nếu chúng ta đơn giản là, như mỗi cá nhân, hướng tâm vào trong? Đây không phải là câu thần chú của hầu hết các giáo viên và bậc thầy tâm linh trong thời đại của chúng ta sao?

Liệu có thể Blaise Pascal đang cho rằng sự phân tâm, sự săn đuổi theo những mục tiêu trong tương lai và những nhu cầu không ngừng nghỉ của chúng ta sẽ không cứu được chúng ta nhưng dành thời gian yên tĩnh cầu nguyện, thiền định và tìm kiếm sự thật có thể sẽ làm được điều đó?

Liệu chúng ta có thể gác bỏ các thiết bị điện tử, điện thoại của chúng ta, dẹp đi những hoạt động làm tê liệt não bộ của chúng ta trong vài phút và cố gắng ngồi yên lặng một mình ở đâu đó không?

Ngồi tĩnh tâm một mình đòi hỏi điều gì?

Tôi tin rằng việc ngồi tĩnh tâm là một quá trình gồm hai giai đoạn. Đầu tiên, chúng ta phải đối mặt với những cảm xúc nảy sinh khi chúng ta quán chiếu niềm tin tập thể rằng cuộc sống là khổ và rằng chúng ta không làm gì khác ngoài việc chịu đựng. Chúng ta cần đặt câu hỏi liệu niềm tin ấy, điều khiến chúng ta không hạnh phúc đó, có đúng không? Chúng ta cần hỏi bản ngã.

Cái nhìn khiếm khuyết về bản thân và cuộc sống này là do bản ngã. Bản ngã không muốn chúng ta tĩnh lặng. Nó làm mọi thứ có thể để giữ cho cơ thể ta luôn hoạt động và tâm trí ta chứa đầy những ý nghĩ vô dụng để nó lấp đầy chúng ta với nỗi sợ hãi của không gian yên tĩnh. Ngay cả Blaise Pascal trong một Pensees sau này đã viết:

“Sự im lặng vĩnh cửu của không gian vô hạn này làm tôi sợ hãi.” (Pensees 206)

Chính bản ngã tạo ra sợ hãi, và bản ngã khiến chúng ta xa rời Bản thân, điều chúng ta tìm thấy trong sự tĩnh lặng. Bản ngã biết nếu chúng ta tìm thấy chân Ngã, câu trả lời cho câu hỏi muôn thuở “tôi là ai”, chúng ta sẽ không còn cuốn theo những lời nói dối và lời hứa trống rỗng của nó nữa. Nó sẽ không thể tồn tại. Tìm thấy sự bình an trong sự tĩnh lặng và yên lặng có nghĩa là sự kết thúc của bản ngã. Vì vậy, bản ngã cố gắng thuyết phục chúng ta rằng sự yên tĩnh là một nơi nguy hiểm mà chúng ta không nên đi vào.

Chúng ta cần ngừng nghe theo bản ngã.

Thứ hai, khi chúng ta đối mặt với nỗi sợ hãi do niềm tin sai lệch gây ra, chúng ta sẽ có cơ hội vượt lên trên bản ngã để đến với chân Ngã, con người đích thực của bạn, để ghi nhớ chúng ta là ai, là gì, và từ Ai chúng ta đã đến. Chúng ta đã quên đi Sự Thật này và sự tĩnh lặng là nơi duy nhất nó có thể được tìm thấy. Nhớ ra được chúng ta thực sự là ai sẽ mang lại sự bình yên và hạnh phúc mà không một niềm vui tạm thời nào xuất phát từ sự phân tán của bản ngã có thể sánh được.

Chúng ta không phải là bản ngã. Chúng ta còn nhiều hơn thế. Cuộc sống cũng không phải do bản ngã hoạ ra. Nó cũng còn rất nhiều điều hơn thế nữa. Đây là Sự Thật tĩnh lặng mang lại cho chúng ta. Đây là sự thật chúng ta đã xa rời khi chúng ta nghe theo bản ngã và bị cám dỗ bởi những náo loạn và sự đa dạng của thế gian.

Tìm kiếm Hạnh phúc trong Tĩnh lặng

Nếu chúng ta mong muốn niềm hạnh phúc thực sự đời đời, chúng ta sẽ chỉ tìm thấy nó trong im lặng, trong sự tĩnh lặng và trong hiện tại. Đó là nơi mọi thứ có ý nghĩa. Đó không phải là nơi để sợ hãi mà là một nơi để nâng niu, một nơi để chữa lành, và một nơi để nhớ lại.

Tôi thích dòng này từ bài học 291 trong sách A Course in Miracles (tạm dịch: Một khóa học về những phép lạ)

“Thế giới thực phản chiếu một cách khác qua đôi mắt yên tĩnh và với tâm trí yên bình. Không có gì ngoài việc nghỉ ngơi ở đó. Không có tiếng kêu đau đớn và nỗi buồn nào được nghe thấy…”

Tại sao chúng ta không bỏ qua những thú tiêu khiển và tìm một căn phòng yên tĩnh để ngồi? Ở đó, chúng ta có thể quán chiếu về những suy nghĩ đầy sợ hãi của mình. Chúng ta có thể học cách nhìn thấu qua những ảo tưởng của bản ngã và thấy được vẻ đẹp của sự phản chiếu chân thật. Không có khổ đau trong căn phòng chúng ta học cách ngồi tĩnh lặng, chỉ có bình yên. Và chẳng phải bình yên là thứ mà nhân loại cần?

Cứ ngồi đi!

Tác giả: Nancy Daley
Biên dịch: Mai Nguyen
Hiệu đính: Prana
Ảnh minh họa: Polaris Do

Các bạn hỏi khi nào tôi mới ổn định?

0

Khi mọi người đã có con cái tôi vẫn còn ngồi ăn snack với mèo.

Khi mọi người đã có công việc ổn định tôi vẫn còn đang lông bông xứ người.

Khi mọi người có nhà cửa tôi vẫn còn nay đây mai đó ngủ vạ vật trên chiếc ghế sofa.

Trong lúc các bạn thức dậy đi làm, tôi thức dậy nhấm nháp ly cà phê ngồi đọc sách.

Trong lúc các bạn học về sinh học đại cương, tôi chỉ đang đứng tưới cây và nghĩ về cuộc đời này.

Trong lúc các bạn đang có những ý tưởng sáng tạo về bản thiết kế nhà mới của khách hàng, tôi chỉ ngồi vẽ doodle và hút cần.

Trong lúc các bạn nghiên cứu về mã code thì tôi vẫn ngồi đánh liên minh và chửi bọn óc chó.

Và khi các bạn đang rơi vào một mớ hỗn độn vì guồng quay của các bạn bị trục trặc một bánh răng thì tôi vẫn ngồi đàn hát vu vơ.

Các bạn hỏi khi nào tôi mới ổn định? Các bạn có biết biển cả không? Hoặc là bạn phải lặn thật sâu dưới đáy hoặc bạn phải luôn giữ mình khô ráo trên chiếc thuyền và gồng mình bám chắc khi bão đến.

Bạn ở trên chiếc thuyền những ngày biển lặng, yêu mến bầu trời và vẻ đẹp của mặt biển. Bạn hỏi tôi rằng tại sao tôi không nhìn chúng giống bạn? Bởi vì bạn chưa bao giờ được nhìn thấy đáy biển cả. Ổn định của tôi là không bị sóng biển quật ngã. Ổn định của bạn là đánh bắt được nhiều cá và giàu to.

Bạn hỏi tôi không sợ chết đói sao? Không làm, không có tiền thì sống làm sao? Vậy bạn đang kiếm tiền bởi vì bạn sợ hãi sao? Tôi không làm mọi việc vì sợ hãi, bất kể việc gì. Tôi chỉ làm mọi việc khởi phát từ tình yêu. Tôi tin vào năng lượng và luật hấp dẫn. Khi tôi làm mọi việc vì tình yêu tất nhiên sẽ hiệu quả hơn khi làm trong sợ hãi. Khi mọi việc tôi làm hiệu quả nó sẽ tự hấp dẫn đến những cơ hội.

Bạn có biết chết đói là như nào không? Hãy thử đến những thôn bản, những vùng đất khô ráp nắng cháy, chiến tranh bom đạn. Họ là những người không còn cơ hội, không được chọn lựa và không có tự do. Tôi vẫn ngồi ở đây, gõ những dòng chữ này để bày tỏ nỗi lòng với bạn thì bạn lo đến lúc tôi chết đói còn hơi xa đấy.

Tôi có một anh bạn, ngày xưa là một anh bạn rất thân. Nhờ anh ấy mà tôi lên được lớp 11 vì điểm hồi lớp 10 của tôi be bét. Anh ấy dạy lại hết những kiến thức cơ bản lượng giác, vân vân mây mây cho tôi. Một vài năm không gặp thì nghe tin anh ấy bị điên, chạy bộ mấy vòng bờ kè. Vài năm sau nữa vẫn nghe tin anh ấy còn sống và vẫn đi lông bông đây đó. Mọi người nhìn vào, phóng chiếu vào rồi bảo cuộc đời anh ấy khổ. Nhưng anh ấy không chết đói như mọi người nghĩ, sướng khổ cũng chẳng ai biết được ngoài anh ấy.

Vạch xuất phát của chúng ta khác nhau, có người vừa sinh ra đã sung sướng hết phần người khác. Có người lại đầu thai vào gia đình nghèo khó. Vậy nên vạch đích của chúng ta cũng sẽ khác nhau. Nếu bạn cứ chạy mãi đường đua của người khác thì bạn sẽ chẳng bao giờ đến được cái đích của mình.

Trông tôi có vẻ chậm bởi vì tôi tận hưởng mỗi giây phút đi qua. Đi bộ mỗi buổi chiều quanh khu nhà và có biết bao nhiêu thứ hiện lên – bao nhiêu thứ đã ở đấy từ rất lâu rồi nhưng chưa một lần nhìn thật kỹ.


Tác giả: Bà Năm

Ảnh minh họa: jplenio 

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

4 phương pháp để thức thần tự nhiên không dùng đồ

Có bao nhiêu phương pháp để thức thần? Nhưng có lẽ tôi phải nói sơ qua thức thần là gì. Ngắn gọn nhất cho dễ hiểu là đánh thức linh hồn, biết mình có linh hồn, chỉ thế thôi. Biết mình có linh hồn để sống tốt lành hơn trước đã, còn thức thần để giác ngộ, để hoà vào Thượng Đế, để thấu triệt tính không nó quá xa vời. Tôi sẽ không nói những thứ đó. Tôi có một số phương pháp, chính bản thân tôi đã kinh qua, nhưng tôi chỉ nói về những phương pháp miễn phí, hợp pháp, an toàn tuyệt đối.

1. Nhịn ăn

Phương pháp thức thần đơn giản nhất, cổ xưa nhất, bạn không cần làm gì cả. Bạn chỉ việc nhịn ăn, bạn có thể tìm thấy về nhịn ăn trong cuộc hành trình của Phật. Chúa Giêsu đã nhịn ăn 40 ngày trong sa mạc. Tôi có một lần nhịn ăn trong 12 ngày, quá trình đó tôi dùng kèm thảo dược để giải độc tuyến tùng. Quá trình diễn ra từ từ, nhưng tôi sẽ lấy kết quả của ngày thứ 12 để review. Hôm đó tôi chơi trò xếp hình, trò bình thường tôi chơi không quá 3000 điểm. Trong ngày thứ 12 tôi đã chơi được 7600 điểm, có lẽ nó còn hơn con số đó nếu tôi chơi tiếp. Tôi chỉ chơi trong lúc rảnh rỗi, chờ đợi ngày thứ 12 kết thúc. Hôm đó tôi đi chợ, tâm trí trống rỗng, tôi để râu từ ngày đầu tiên nhịn ăn. Để râu ria xồm xoàm đi chợ, tôi còn chẳng quan tâm tới việc bị chê rằng thanh niên mà râu ria không cạo. Tôi đứng giữa chợ, người lúc này nhẹ như ăn nấm, cảm giác trời đất và con người như chảy xuyên qua tôi vậy. Tối hôm đó tôi ngồi thiền, ngồi 5 phút tôi đã lên 9 tầng mây, hiệu ứng tới rất nhanh và rõ ràng. Dĩ nhiên những trạng thái tôi đạt được ở ngày thứ 12 nó sẽ cứ tiếp tục và kéo dài 24 giờ một ngày. Bởi nó thuộc nội sinh, không phải ngoại nhập. Mức độ tỉnh thức cực kỳ cao, tôi chỉ ngủ vài tiếng một ngày nhưng vẫn khoẻ, một lần nhịn ăn giải độc tuyệt vời. Sau này nhịn ăn trở thành một nghi thức quan trọng trước khi thực hiện nghi lễ ăn nấm, ít nhất 3 ngày trước khi tôi thực hiện nghi lễ. Dĩ nhiên kèm theo một số thảo dược đặc biệt để dùng chung với nấm, nhưng tôi xin phép giữ bí mật, tôi chỉ kích thích sự tò mò thôi. Ăn bao nhiêu nấm khi thực hiện nghi lễ tôi cũng xin phép giữ bí mật.

2. Giấc mơ thực (lucid dream) – Thức tỉnh trong cơn mơ

Vào năm 1988, Snyder & Gackenback tiến hành khảo sát về lucid dream và kết quả là 20% báo cáo rằng họ vẫn hay có lucid dream (ít nhất một lần /tháng), và 50% nói rằng họ đã có lucid dream ít nhất một lần trong đời. Khi bạn biết mình đang mơ, lúc đó bạn sẽ đi từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác. Bạn sẽ bối rối, bắt đầu đặt câu hỏi về thực tại thật sự. Bởi khi tỉnh trong mơ, sự sống của bạn gần như vĩnh hằng. Ban ngày bạn sống, ban đêm bạn vẫn sống, dường như không có giới hạn cho sự sống của bạn. Trong mơ nó có cái gì, thế giới trong mơ ra sao, chỉ có cách bạn tự tìm hiểu thôi. Vì nó không giống như việc nhịn ăn. Một ngày có 24 giờ, bạn tỉnh thức 12 giờ, 12 giờ còn lại bạn ngủ, bạn đi vào trong bản thể mình. Vì lý do nào đó, người ta sửa giấc ngủ còn 8 giờ, để bạn thiếu ngủ, ngủ thật say, để quên đi cái bên trong bản thể mình. Với giấc ngủ 8 giờ, người ta cố làm cho 16 giờ tỉnh thức trở thành thực tại quan trọng. Nếu một đời người dài 60 năm, 30 năm để ngủ trong tỉnh thức, 30 năm để tỉnh thức, thì có lẽ thực tại thật sự cần phải suy nghĩ lại. Dĩ nhiên không có gì miễn phí, tỉnh trong mơ cần có kỹ thuật cao, mức độ thuần thục, hoặc thêm ít thảo dược.

3. Thiền định

Ngồi thiền thôi, ngồi xếp bằng, nhắm mắt quên đi, cái gì tới nó tới. Thiền là con đường thức thần tối thượng thừa. Không một hoá chất gây tê gây phê nào qua được Định. Cũng không có bất kỳ hóa chất nào đưa người ta vào trạng thái Định, trạng thái đi vào trong bản thể tâm thức. DMT, LSD, những thứ chỉ đưa người ta ra ngoài, độ “phê” tôi cũng nói khách quan một chút, như muỗi so với voi vậy. Con đường dẫn tới Thượng Đế, dĩ nhiên nó phải khó khăn nhất. Bạn phải đối phó với việc mình ăn gì, uống gì, chất độc trong người bao nhiêu. Cảm xúc, dục vọng, tâm trí, tư tưởng như thế nào nó đều ảnh hưởng tới việc bạn có thể nhập Định hay không. Nếu hút một hơi DMT bạn trip trong 10 – 15 phút, tôi nghe nói vậy, tôi cũng chưa thử qua DMT nhân tạo, tôi chỉ thích DMT tự nhiên trong giấc mơ thực, thì Định khiến người ta phê tính bằng năm, nếu người ta chịu ngồi. Giống với giấc mơ thực, khi vào Định tâm trí phải vắng lặng tuyệt đối, nếu không muốn bị đá ra ngoài. Bởi khi gặp Thượng Đế, người ta chỉ được phép chiêm ngưỡng, nhìn, nghe, không một chút phán xét, một chút suy nghĩ nào được khởi lên khi gặp Thượng Đế.

4. Tự nhiên

Thức thần diễn ra một cách tự nhiên, không thông qua bất kỳ hình thức nội sinh hay ngoại nhập nào. Một người sống theo Chân – Thiện – Mỹ sẽ đạt được trạng thái thức thần, chỉ vậy thôi. Không trúng độc vật lý lẫn tâm trí, một cơ thể với tâm trí trong suốt. Người ta hay gọi với nhiều tên như Thánh, Thiên Thần, sứ giả hay đại khái vậy. Trường hợp này hiếm, nhưng vẫn có. Thực hành rất đơn giản.

Thức thần “sạch” không chỉ giúp người ta khoẻ mạnh, nó còn giúp gia tăng trí tuệ, sự sáng suốt. Không phê lòi kèn, không bước chân nọ xọ chân kia. Người thức thần sạch họ không biết họ đang thức thần đâu, bởi nó diễn ra 24 giờ một ngày, cho tới lúc họ quá quen như vậy. Còn thức thần “không sạch”, bạn không thể dừng lại giữa chừng được, Chúa không giải cứu cho bạn được. Nó tới quá đột ngột, người ta dễ bị sốc, nó không diễn ra từ từ như tự nhiên. Người ta gọi là thức thần, nhưng làm gì có thức thần. Linh hồn vẫn trực diện 24 giờ một ngày, chẳng qua bị mê mờ, nay đánh thức nên sốc thôi.


Tác giả: Nguyễn Hồng Quý
Edit: THĐP

Featured image: Squirrel_Photos

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2