Vài năm trước khi còn đang là sinh viên, mình ở trọ chung phòng với 5 người bạn cùng quê. Mình có thói quen đi ngủ sớm, nhưng các bạn của mình thì hay thức khuya. Mà mình bị nhạy cảm với ánh sáng và tiếng ồn nên rất khó để vào giấc. Biết rằng không thể nào kêu các bạn đi ngủ sớm giống mình được nên đành phải cam chịu. Mỗi đêm mất ngủ, mình thường truy cập vào Triết Học Đường Phố để đọc các bài viết cho mở mang đầu óc ra.
Bây giờ mình đã có mái ấm riêng của mình, có những người bạn tuyệt vời và có nhiều trải nghiệm thú vị. Tự bản thân mình thấy mình đã nỗ lực và tiến bộ hơn trước rất nhiều. Nhìn lại thấy rất biết ơn những ngày tháng đó.
The more you L(earn), the more you earn!
Từ ngày đọc THĐP mình mới biết đến psychedelics, blockchain, nofap,…
Năm nay mình 23 tuổi, cách nay tầm 12 năm khi đó mình đang học lớp 6 thì bắt đầu nghiện PMO (porn, masturbation, orgasm.) Tệ hơn nữa là mình còn hay đi chép phim cấp ba để bán trong trường (cái này gọi là tuyên truyền văn hoá phẩm đồi truỵ.)
Lúc đó thành tích học tập của mình luôn luôn đứng chót lớp nhưng mình rất nổi tiếng vì các trò nghịch ngợm. Nổi đến nỗi mà hầu như trong lớp chẳng ai muốn chơi chung hay lại gần. Ba mẹ rất buồn rầu còn chị hai thì như muốn từ đứa em này luôn.
Cùng lúc đó mình rất tự ti với bản thân và luôn trốn tránh thực tại bằng cách chơi Video Games. Khi login vào game mình hoàn toàn trở thành một con người khác, nhân vật của mình rất ngầu và rất mạnh. Hầu như game gì mình chơi mình đều đứng trong top của sever.
Vòng lặp cứ diễn ra như vậy từ lớp 6 cho đến lớp 11 (2012). Càng lớn mình càng ý thức mạnh hơn về bản thân, mình bắt đầu muốn mạnh và ngầu như nhân vật game của mình. Khi đó mình bắt đầu đi tập tạ.
Tập được một thời gian cơ thể bắt đầu đẹp hơn, ngầu hơn và mọi người bắt đầu chú ý đến mình. Lúc đó mình vẫn nghiện PMO và thực sự mục đích chính của mình khi quen các bạn nữ là have sex với họ (porn kills love.)
Vòng lặp tiếp tục diễn ra cho tới cuối 2016 mình bắt đầu biết đến NoFap. Xâu chuỗi lại cuộc đời, mình đã lý giải được tại sao mình luôn đứng bét trong lớp và không làm được bất kỳ việc gì đến nơi đến chốn.
2017 bắt đầu thực hành NOFAP, mọi thứ thay đổi một trời một vực. Lần đầu tiên trong đời mình thấy được sáu múi của mình, đi học thì lúc nào cũng nằm trong top 5 mà không cần phải nỗ lực nhiều. Được gia đình tín nhiệm và bạn bè tôn trọng, mình nghĩ đã đi đúng hướng.
Trước khi chính thức hẹn hò với Mai vào tháng 8 năm 2017 thì mình có thử Hard Mode (no sex, nofap) trong 2 tháng và thấy mode này còn “ngầu hơn” nofap. Nhờ vào trải nghiệm này mà sau này mỗi khi release energy mình đều thấy rất tệ.
Tất nhiên khi quen Mai tụi mình cũng làm chuyện đó, nhưng mình cảm giác không còn nhiều hứng thú với sex như trước kia nữa. Mình cũng rõ ràng quan điểm với Mai ngay từ đầu và Mai cũng nói với mình rằng “mình yêu bạn không phải vì chuyện đó.”
Sau hơn một năm hiểu và thương thì tụi mình quyết định tiến tới hôn nhân với nhau. Vì mình nhận thấy người phụ nữ như Mai trên đời này rất hiếm.
Ở thời điểm hiện tại, mình nghĩ chuyện sex là để duy trì giống nòi. Khi nào muốn có con thì sex. Còn không thì mình muốn dành toàn bộ năng lượng để hiện thực hoá giấc mơ của hai đứa. Mình biết Mai sẽ vui gấp 100, 1000 lần nếu như mình thành công thay vì chỉ một đêm sung sướng.
Mình lúc nào cũng quan niệm “mọi thứ chỉ mới là bắt đầu.” Không biết trong tương lai sẽ còn gặp thử thách gì. Nhưng thay vì sợ như ngày xưa thì bây giờ mình lúc nào cũng trong tinh thần sẵn sàng đương đầu với tất cả mọi thứ.
“Cơ thể của chúng ta là nhà tù cho linh hồn. Da thịt và máu mủ là những chấn song của sự giam cầm. Nhưng đừng sợ. Cái chết sẽ biến tất cả thành tro bụi. Và nhờ đó, cái chết giải phóng mọi linh hồn.” – Giáo chủ Silecio
The Fountain là một bộ phim đã ra đời cách đây hơn chục năm, phối trộn các yếu tố giả tưởng, sử thi, tâm linh và khoa học viễn tưởng. Với những ai chưa từng có nghiên cứu hay trải nghiệm tâm linh tôn giáo thì khi xem phim The Fountain sẽ thấy rất mơ hồ, khó nắm bắt. Nó diễn đạt chủ đề huyền bí với các chi tiết nói về thời gian, sự sống, cái chết, thiền định, tiền kiếp, sự giải thoát, mối quan hệ giữa thân xác và linh hồn, v.v… Tuy nhiên, cá nhân mình cho rằng nội dung quan trọng nhất của The Fountain là tập trung trả lời câu hỏi điều gì nằm phía sau cái chết – bí ẩn muôn thuở đối với loài người. Và bằng việc giải đáp câu hỏi đó, bộ phim đồng thời cũng hé mở gốc rễ của khổ đau, bí kíp có được bình an trong tâm hồn và sự sống bất diệt.
Cây sự sống (Tree of life)
Cốt truyện kể về một người đàn ông tên là Tommy, cố gắng cứu sống vợ mình bằng cách tìm ra một phương thuốc trường sinh. Khi căn bệnh ung thư ập đến với vợ anh ta – Izzi, thì cả hai người đều phải đối mặt với những nỗi sợ hãi to lớn: chết đi và chia lìa với người thân yêu.
Khi có nhiều kháng cự và sợ hãi, một người rất khó chấp nhận được cái chết một cách bình an hay không thể đối diện được với nó. Và chính những nỗ lực phản kháng gây nên đau khổ khi nó phải hứng chịu sự bào mòn không thương tiếc của hiện tại. Chúng ta không thể giải đáp được câu hỏi “điều gì nằm sau cái chết” khi còn chưa nhận biết được điều gì nằm trước cái chết – thứ ngăn cản ta tiếp xúc và đi qua nó.
Trong phim The Fountain, cái chết được nhìn nhận ở hai mức độ khác nhau: của xác thân và của tâm trí (sự nỗ lực.) Cả hai đều đưa con người hòa nhập về với dòng chảy của sự sống. Thông qua sự tu tập, chúng ta có thể nếm trải và thấu hiểu các mức độ này.
Tommy ngồi thiền
Nhân vật Tommy trong phim làm đủ mọi cách để tìm cây sự sống, đưa vợ trở về từ cõi chết. Nhưng rốt cuộc, tất cả những điều đó được thực hiện chỉ là để đẩy những ước muốn của anh ta đến điểm tận cùng, và sau cùng là để buông chúng đi hết thảy. Khi cái chết trong tâm trí là sự quy phục (surrender) được diễn ra thì nó sẽ phủ trùm lên mọi nỗi sợ hãi để chúng tự kết thúc vòng đời của mình. Khi ấy, một người sẽ không còn khiếp đảm cái chết vật lý nữa, mà hiểu rằng nó chỉ là một sự biến đổi – là bản chất vô thường của cuộc đời.
Trong phim Star Wars VIII: The Last Jedi (2017), nếu các bạn có theo dõi, nhân vật Joda cũng đã khẳng định những góc nhìn tương tự:
“Death is a natural part of life. Rejoice for those around you who transform into the Force.” (Tạm dịch: Cái chết là một phần tự nhiên của cuộc sống. Hãy vui mừng cho những ai ở quanh ngươi hòa mình vào Thần lực.)
“When we die, our bodies become the grass, and the antelope eat the grass. And so we are all connnected in the great circle of Life.” (Tạm dịch: Khi chúng ta chết đi, xác thân ta sẽ trở thành cỏ, và linh dương ăn cỏ. Nên tất cả chúng ta đều được kết nối trong vòng tuần hoàn vĩ đại của cuộc sống.)
Không có nhiều người tiếp cận được tới cái chết của tâm trí. Điểm chung của những bậc giác ngộ, là họ đều đề cập về cái chết bên trong, chính là sự quy phục. Khi xem The Fountain, mình thấy rất xúc động khi nó miêu tả trạng thái sống/chết vô cùng trực quan với nhiều hình ảnh sống động: người chết mòn trong bệnh tật, người hành xác, ngôi sao đang tan rã, hoa lá bung nở từ lòng đất, v.v…
Mình đánh giá The Fountain là một bộ phim rất hay khi diễn đạt sâu sắc và chi tiết về cái chết và việc hành thiền – những chủ đề khó tiếp cận, hình dung. Khi xem phim, đặc biệt là đoạn cao trào cuối cùng, mình chợt cảm thấy nó mang đến một rung động giống như video của Terence McKenna – Một miền đất nằm ngoài không gian và thời gian.
“Bước ra ngoài thể xác trần tục và bước vào trong những đại dương photon điện trường, bước vào thế giới của ý tưởng, ta trở thành giấc mơ của mình. Ta trở thành những cơn mơ hoang từng có. Ta khám phá ra được chính mình. Ta đuổi theo kẻ khác thông qua Eros đi vào siêu việt. Ta bỏ lại đằng sau cái thân xác của loài khỉ. Ta dang cánh bay.” – Terence McKenna
Ngoài ra, bằng việc liên kết nội dung với những chi tiết được viết trong Kinh Thánh: câu chuyện vườn địa đàng, cây sự sống; hay những ghi chép của người Maya, bộ phim càng trở nên hấp dẫn với những khán giả quan tâm đến những điều huyền bí. Phim được diễn biến theo ba dòng thời gian quá khứ – hiện tại – tương lai đan xen. Chúng hòa quyện, chồng chất với nhau tới tận những phút cuối cùng. Đây cũng là xúc tác tạo nên sự thú vị của bộ phim, kích thích tư duy của người xem.
Tóm lại, The Fountain là một bộ phim đáng thưởng thức. Chấm điểm 8.5/10.
Khoảng hai năm trở lại đây, tôi có tập yoga. Bộ môn này có những động tác, tư thế rất khó thực hiện. Nó thách thức giới hạn của cơ thể và khiến người ta có thể bị đau khi luyện tập. Nhưng để đạt được những tư thế khó ấy ở mức độ tối đa, ta không thể gồng ép mình tới đó được. Vì càng gồng thì cơ thể càng căng thẳng đau đớn, thậm chí nó có thể bị chấn thương. Sau nhiều lần để ý, tôi nhận ra rằng tất cả những gì mình cần làm là thả lỏng để cơ thể tự đi vào tư thế ấy. Bằng cách này, mình không những không hề hấn gì, mà còn đạt được thành tựu dễ dàng. Tôi vẫn thường gọi yoga là một bộ môn của sự thích nghi là vì vậy. Nói về sự thích nghi, Charles Darwin đã từng có một phát biểu rằng:
“It is not the strongest of the species that survives, not the most intelligent that survives. It is the one that is the most adaptable to change.”
(Tạm dịch: Không phải loài khỏe mạnh nhất hay thông minh nhất sẽ sống sót, mà là loài thích ứng cao nhất với sự thay đổi.)
Cuộc sống này là gì nếu không phải là sự biến đổi? Ngay từ khi sinh ra, vạn vật đã nằm trong dòng chảy đó và luôn chực chuyển hóa từ dạng này thành dạng khác. Hoa nở rồi tàn, sương đọng rồi tan, ngày chạy về phía đêm, đêm lại tìm đến ngày. Nên không có gì tồn tại vĩnh viễn trong sự thay đổi ngoại trừ chính sự thay đổi. Sớm muộn thì chúng ta cũng nằm dưới ba tấc đất, thân xác cũng tiêu tan thành cát bụi, nhưng sống thế nào cho hạnh phúc ở giữa thế giới luôn chuyển động không ngừng này mới là vấn đề cần quan tâm.
Vậy làm sao ta có thể vui vẻ trong sự đổi thay vẫn diễn ra liên tục? Câu trả lời là nâng cao sự linh động của mình. Nếu chỉ thích trẻ đẹp thì khi nhìn ngắm mình già cỗi nhăn nheo sẽ thấy chán ghét, nếu chỉ ưa sự mát mẻ thì chẳng có nổi bình yên giữa những ngày hè oi bức. Tất nhiên, sự linh động không phải là thứ quả tiên tự nhiên rơi từ trên trời xuống, ta chỉ việc ngửa tay ra hứng và tích dần vào kho chứa. Nó luôn đi cùng với một cái giá chính là những nỗi đau. Vì sự thay đổi có khả năng làm những giới hạn của ta bị sứt mẻ, tan vỡ. Nếu không đón chào thay đổi, một người sẽ đi cùng những mảnh vụn tan nát của mình và chẳng học được điều gì về sự linh động cả.
Qua những quan sát, tôi thấy rằng những nỗi đau của con người là dấu hiệu của sự thích nghi đang cần được diễn ra. Nó là một điều tốt cần được hoan nghênh thay vì phản kháng. Khi quá trình biến đổi hoàn tất, cơn đau cũng tự động lắng dịu, chúng ta sẽ trở thành một phiên bản mới dẻo dai và mạnh mẽ hơn trước khi cú va chạm bắt đầu. Trong phim Split có một câu nói rất hay về chủ đề này:
“The broken are the more revolved.” – The Beast
(Tạm dịch: Những kẻ tổn thương là những kẻ tiến hóa hơn.)
Hay một câu nói khác của đại thi hào Rumi:
“The wound is the place where the light enters you.”
(Tạm dịch: Vết thương là nơi vệt sáng đi vào.)
Trước kia mỗi khi gặp đau đớn trong tâm hồn hay thể xác, tôi thường chống cự lại những ồn ào đó bằng cách lảng tránh, đàn áp, chữa chạy – làm một việc gì đó khác để quên đi hay gồng mình lên để chịu đựng. Nhưng từ khi hiểu ra rằng cơn đau là tấm áo choàng của vị thầy thuốc, tôi mới bắt đầu biết kiên nhẫn ngồi lại và để mọi chuyện tự do lên tiếng. Và quả nhiên, những gánh nặng hay khối nhức nhối dần tan biến, để lộ ra một khoảng không gian thoáng đãng, trong trẻo, như trước khi chúng xuất hiện. Ở đó luôn có một lối đi cho sự chuyển hóa, chỉ là ta có để cho chúng làm việc của chính mình hay không mà thôi.
Tôi tin rằng con người hay các loài động vật khác đều mang trong mình một bản năng thích nghi với những biến đổi của môi trường. Vấn đề là nó nằm ở mức độ nào. Về mặt tinh thần, chúng ta có thể chủ động thực hiện được sự thích nghi ấy – đó chính là việc tự thay đổi/lựa chọn những góc nhìn của bản thân về thế giới. Ví dụ, trong cùng một hoàn cảnh “Chẳng ai quan tâm đến tôi hết”, ta có thể cảm thấy tủi thân, ngồi quay mặt vào tường khóc tu tu; hoặc ta cũng có thể cảm thấy sung sướng, bắt tay vào thực hiện bất kỳ thứ gì mình muốn mà chẳng còn e ngại dư luận. Sự thích nghi ấy hoàn toàn nằm ở thái độ. Điều này cũng giống như ý tưởng trong câu nói của Bob Marley:
“Some people feel the rain. Others just get wet.”
(Tạm dịch: Vài người cảm nhận cơn mưa. Số còn lại thì chỉ bị ướt.)
Và để tồn tại được dưới cơn mưa cuộc đời, hoặc là ta khiêm nhường, hoặc là ta hài lòng. Đây là hai phẩm chất khiến một người có thể đón nhận hoàn cảnh ở mức tối đa. Chúng ta sống sót hay bị hủy hoại tùy thuộc vào việc bản thân cộng tác hay chống cự lại tự nhiên. Người nào không biết nhún mình thì tối ngày bị đời cho ăn vả, không biết vừa ý thì tháng năm nằm trên đống lửa sục sôi. Trong cuộc chơi, khi cái gậy hạ xuống thấp thì mình cũng phải uốn người thấp hơn để chui qua, nếu không thì va đầu vào thành gậy.
Tất nhiên, ở đây chúng ta cũng cần phân biệt giữa thích nghi và ba phải. Cả hai đều ám chỉ sự thay đổi, nhưng thích nghi là sự hòa nhập, ba phải là sự hòa tan. Ví như trong trường hợp đối diện với 15 người hàng xóm cùng lúc xúm vào với đống phân bò trên tay và nhiệt tình mời: “ăn cái này ngon lắm”, người ba phải chẳng nghĩ ngợi gì mà bốc lấy chúng bỏ vào mồm, còn người thích nghi thì nói “cảm ơn, tôi đã cai món này lâu rồi.”
Đùa chút cho vui thôi, chứ tôi tin rằng các bạn thừa hiểu được thích nghi là như thế nào phải không.
Tóm lại, sinh ra trong đời, ta chỉ có hai sự lựa chọn, thích ứng với hoàn cảnh hoặc gánh chịu đau khổ. Ta chẳng khác gì một kẻ được buộc vào cỗ xe ngựa đang chạy, hoặc là đi cùng nó, hoặc là ngồi ì ra để mặc nó kéo lê. Và tốt hơn cả, đừng mong cỗ xe dừng lại hay băng qua những đoạn đường làm bằng nhung lụa, mà hãy mong mình đủ mềm dẻo với mọi loại đá sỏi gập ghềnh. Về cơ bản, đời cũng là một chuỗi bất tận những động tác yoga.
Đối với những ai thực hành thiền, có rất nhiều công cụ có thể hỗ trợ nằm nâng cao sự tập trung, ví dụ: nghe nhạc, trì chú, cầu nguyện, thậm chí sử dụng chất thức thần. Nhưng hôm nay, tôi muốn giới thiệu đến các bạn một công cụ mới xuất hiện tại Việt Nam khoảng hai năm trở lại đây đó là buồng cách ly giác quan – float tank.
Float tank là cái gì? Nó là một bể nước muối siêu đặc, bạn có thể nổi lềnh bềnh ở trên đó mà không lo chết đuối. Nhiệt độ nước và không khí được điều hòa bằng nhiệt độ da. Không có âm thanh hay ánh sáng ở đó. Vậy là khi nằm bên trong bể, các giác quan của bạn sẽ được cô lập hoàn toàn. Bạn sẽ không nghe thấy gì, không nhìn thấy gì, không có cảm giác nhiệt độ môi trường, không cảm thấy trọng lực. Việc này nhằm giảm thiểu tối đa các thông tin xung quanh mà cơ thể đón nhận và xử lý, nên giúp cơ thể và tâm trí được nghỉ ngơi, thư giãn sâu. Đây là tiền đề giúp một người có thể tập trung và quan sát xu hướng vận động của tâm trí hơn so với tự thiền ở nhà – nơi sự không đồng nhất của môi trường không được kiểm soát dễ khiến bạn hao tán sự chú ý.
Tôi có ba buổi sáng liên tiếp thực hành thiền trong bể Float, hai buổi đầu tiên kéo dài 90 phút, buổi cuối cùng kéo dài 3 tiếng. (Riêng ở buổi thứ 2, vì bụng dạ có vấn đề nên tôi ra khỏi bể khi mới được nửa thời gian.) Bình thường ở nhà, trong hơn 2 năm trở lại đây, tôi có thói quen ngồi thiền mỗi ngày vào buổi tối trước khi đi ngủ, mỗi lần tối thiểu 30 phút. Lần thiền lâu nhất là hơn 1 tiếng. Nhưng sau buổi nằm liên tục trong bể Float 3 tiếng đồng hồ không hề nhúc nhích thì tôi mới nhận ra được khả năng hỗ trợ vượt trội của buồng cô lập giác quan đối với sự tập trung.
Một số yếu tố của bể mà tôi đánh giá rất cao, đó là:
1. Khả năng làm mất ảnh hưởng của trọng lực
Bên cạnh việc ngắt sự nhiễu động (vật lý) là âm thanh, ánh sáng hay nhiệt độ thì tôi cho rằng việc làm suy yếu ảnh hưởng của trọng lực là điều quan trọng nhất khiến Float thực sự là Float. Trọng lực là thứ có thể gây tê mỏi, đau đớn cho cơ thể nếu tôi ngồi thiền trong thời gian dài. Dù ý chí của mình có thể duy trì được tiếp tục nhưng giới hạn cơ thể lại không cho phép. Nên việc thiền có thể không đạt được độ cộng hưởng tập trung khi thời gian ngồi không đủ lớn. Giống như mỏ vàng nằm ở độ sâu 30m, nhưng mình chỉ có thể đào được tới 15m là kiệt sức vậy.
Với việc nằm trong bể Float, những giới hạn của cơ thể được loại bỏ dễ dàng và tiềm năng của ý chí được triển khai tối đa.
2. Khả năng làm mất cảm giác về thời gian và không gian
Khi cảm giác về sự biến đổi âm thanh, ánh sáng, nhiệt độ, trọng lực không còn thì việc định hình thực tại sẽ không còn tuyến tính. Tôi không có cảm giác từ điểm này đến điểm nọ của không gian xung quanh vì trong bể tối om và lực hút trái đất suy giảm, mắt không nhận biết được khoảng cách xa, gần hay trên dưới (mở mắt hay nhắm mắt cũng chẳng khác gì nhau.) Đồng thời nhiệt độ môi trường trong bể bằng nhiệt độ da, nên đến một lúc tĩnh lặng nhất định, tôi không còn cảm thấy đường nét của cơ thể nữa, nó như mở rộng ra, hòa tan cùng với không gian xung quanh. Tất cả những gì tôi thấy lúc này là sự-không-giới-hạn.
Cảm giác về thời gian cũng dần dần biến mất vì thời gian được định hình theo việc nhận biết sự thay đổi của những tác nhân bên ngoài, hoặc sự thay đổi của cơ thể dưới những tác nhân đó (thứ đã được bể Float cô lập.) Nếu ở nhà, tôi có thể cảm nhận được khá chính xác khoảng thời gian mình ngồi thiền là bao nhiêu phút dựa vào phản ứng đau mỏi trên cơ thể. Nhưng khi Float tôi cảm thấy lúc nào cũng như là điểm vừa bắt đầu nên không có sự mệt mỏi hay mất kiên nhẫn, có thể dẫn đến xu hướng động đậy, muốn dừng lại, đi ra ngoài.
Chính vì thời gian biến mất nên tâm lý tích lũy thời gian cũng không còn. Nếu bình thường tôi nhìn thời gian theo đường thẳng, thì khi trong bể Float, tôi nhìn theo phương vuông góc với nó. Vậy nên đường thời gian liên tục bị chặt đứt. Khi ấy, mọi điểm đồng đều như nhau. Nhờ đó, khả năng tập trung vào khoảnh khắc hiện tại cao hơn hẳn. Các vọng tưởng quá khứ hay tương lai đều dễ được nhìn thấy cùng ý thức về việc cơ thể đang nằm trong bể.
3. Khả năng phản ánh sự “động” của cơ thể hay tâm trí
Việc nằm trong nước có một sự hữu ích hơn hẳn so với việc ngồi thiền trong môi trường không khí bình thường đó là sự xao động của cơ thể hay tâm trí có thể được phản ánh qua bề mặt nước. Môi trường không khí quá loãng để có thể ghi nhận và phản hồi những rung động. Khi float, chỉ cần một suy nghĩ xuất hiện cũng được phản ánh rõ ràng. Sẽ có những làn sóng siêu nhỏ lan truyền trong bể, đập vào thành bể và dội lại lên làn da. Tâm trí càng không tĩnh lặng thì bể nước cũng càng dao động. Hay cả khi các thớ cơ co giãn hay tim đập mạnh cũng đều được bể nước ghi nhận.
Vậy là bể Float giúp tôi có thể ghi nhận được những xung động nhỏ nhất của mình mà khi ngồi thiền sẽ khó thấy.
Hai buổi float đầu tiên tôi vẫn còn động khá nhiều, nhưng đến buổi thứ ba thì độ tập trung dâng lên cực cao, đến một lúc tôi nằm im bất động hoàn toàn như một khúc gỗ, và có thể nằm ở đây nhiều hơn khoảng hẹn giờ 3 tiếng.
4. Giúp cơ thể thích ứng từ từ, chủ động
Vì sử dụng sự thay đổi vật lý của môi trường nên bể Float giúp người dùng có thể thích nghi từ từ và nhận biết được các ngưỡng giới hạn của bản thân, dựa vào các phản hồi của cơ thể như thời gian rơi vào giấc ngủ hay mức độ dao động. Đấy là chưa kể khi float, người ta có thể quyết định khi nào ra khỏi bể. Khác với việc sử dụng psychedelics, người ta sẽ không thể dừng lại được cho tới khi các chất hết tác dụng. Vậy nên tin mừng là khả năng người ta phải trải qua “bad trip” trong bể float là rất nhỏ.
5. Có thể sử dụng thường xuyên, liên tục
Đối với việc sử dụng psychedelics, người dùng cần có khoảng nghỉ để cơ thể phục hồi, đồng thời cũng để tiêu hóa lượng thông tin thu nạp sau mỗi chuyến trip. Nhưng với bể Float, ta có thể sử dụng liên tục (miễn là bạn có đủ tiền cho dịch vụ.) Vì sự thay đổi mà float mang lại không phải sự cưỡng chế hóa-sinh như psychedelics làm với cơ thể. Float tạo ra môi trường, cơ thể người tự thích nghi với môi trường đó theo bản năng tự nhiên, giống như một người đi vào rừng núi hoang vu thì cũng dễ tĩnh lặng hơn là ở nơi phố xá ồn ào.
Đối với tôi, càng float những buổi sau, cơ thể càng nhanh thư giãn, đầu óc càng tỉnh táo và di chuyển/thao tác càng từ tốn, chậm rãi. Nói chung là khỏe re.
Cách đây hơn một năm, tôi đã từng float và có xuất hiện ảo giác và nhiều sự tưởng tượng. Nhưng ba buổi lần này không hề “ảo” một chút nào. Tất cả những gì có được là sự nhận biết mình đang nằm trong bể, không hơn không kém. Mọi ý nghĩ hiện lên đều chết trước sự thật là tôi đang nằm trong bể. Vậy nên sau cùng tôi không suy nghĩ gì nữa và hài lòng hoàn toàn với việc nằm im của mình. Đang nằm thì cứ nằm thôi. Và tôi cho rằng việc ý thức được hiện tại là điều quan trọng nhất mà một người cần làm, hơn việc đuổi theo những ảo tưởng mỹ miều hay những cảm giác cao siêu nhất thời – thứ sẽ biến mất cùng sự vận động của chính nó.
Nếu muốn những cảnh tượng ngất ngây kỳ diệu hay cảm giác “thăng hoa”, bạn có thể dùng một tab lsd hoặc một vài gram nấm. Còn với bể Float, những điều siêu nhiên ấy chấm dứt, để lộ ra một không gian tịch mịch. Lúc này, thứ mà người thiền đối mặt đó là cảm giác chán chường vì chẳng có gì kích thích cả. Họ phải đối mặt với kỳ vọng của bản thân về việc thiền phải như thế này hay thế khác, hay bể float phải giúp họ có được cảm giác bay bổng này kia, v.v… Họ phải đối mặt với một nỗi sợ hãi to lớn khi đối diện với sự thật là chẳng có gì nhiều hơn hiện tại – thứ mà bản thân đang cố gắng tránh né, chối bỏ hoặc bóp méo.
Tuy nhiên, tác dụng của float không chỉ dừng lại ở khoảng thời gian người ta thực hành thiền trong bể. Điều đáng nói ở đây là nó duy trì ảnh hưởng tích cực lên người sử dụng sau khi ra ngoài và quay trở lại đời sống hàng ngày. Riêng với cá nhân tôi, sau khi float thì có những thay đổi rõ rệt (tất nhiên tôi vẫn duy trì thói quen thực hành thiền mỗi ngày.)
Tỉnh táo hơn – Có khả năng phát hiện ra các câu lệnh của não bộ (VD: khi đói thì đòi ăn, ngứa thì muốn gãi, v.v…) và có thể quyết định thực hiện câu lệnh đó hay không. Việc này xảy ra trong một khoảng thời gian cực ngắn cỡ tích tắc. Tôi cho rằng đây là lợi ích quan trọng nhất float hỗ trợ, nó giúp một người có thể phá vỡ được cấu trúc các thói quen vô thức khi họ có sự lựa chọn.
Điềm đạm hơn – Tôi đi lại, thao tác mọi thứ chậm rãi hơn, ăn uống từ tốn hơn (không phải kiểu slow motion) mà là kiểu thư thái, không có gì phải vội, chúa tể thời gian.
Tập trung hơn – Có thể ngồi viết một bài review hoàn chỉnh khoảng 2000 chữ, liên tục trong vòng 5 tiếng đồng hồ (bao gồm sắp xếp ý tưởng, câu cú, liên kết các nội dung, lựa chọn trích dẫn, tham khảo, v.v…). Trước kia tôi chỉ viết liên tục được khoảng 3 tiếng là thấm mệt và thường ngắt ra 2-3 lần thì mới hoàn thiện.
Giảm bớt nhu cầu ăn ngủ – Sau khi float thì cơ thể thư giãn và đầu óc tỉnh táo nên không cần ăn hay ngủ nhiều như mọi khi. Tôi chỉ cần ăn 1 bữa 1 ngày, và ngủ khoảng 4-5 tiếng vào buổi tối, không cần ngủ trưa.
Não bộ xử lý thông tin nhanh và chính xác hơn – Bình thường tôi rất ngại tính nhẩm, nhưng khi float về thì sẵn sàng tính những phép chia ra số thập phân hay những phép cộng 3 chữ số. Thậm chí tôi còn không tin vào những gì mình vừa thực hiện mà phải lấy máy tính kiểm tra lại kết quả. Và chúng đều chính xác.
Tư duy bằng hình ảnh được nâng cao
Khả năng liên kết các thông tin tốt hơn.
Ở Việt Nam hiện tại có tổng cộng 3 địa điểm Float, 2 ở Hà Nội và 1 ở Sài Gòn. Nơi tôi đến ở tất cả các lần float của mình là 9/51/2 Hoàng Hoa Thám, Hà Nội. Ở đây chất lượng dịch vụ rất tốt, bạn chủ nhà rất thân thiện, nhiệt tình và chu đáo. Ngoài âm nhạc bình yên, thì cách bài trí phòng lễ tân hay buồng float cũng đẹp mắt mang lại cảm giác thư thái. Tôi có chụp ảnh lại một vài góc dễ thương ở nơi này. Khi về, tôi còn mua một bức tranh vải treo tường nữa.
Tóm lại, thiền nổi với bể cô lập giác quan rất hữu ích đối với cá nhân tôi. Và tôi khuyến khích các bạn nên có trải nghiệm với nó ít nhất một lần. Nếu muốn biết thêm các thông tin về dịch vụ thiền nổi tại Việt Nam, các bạn truy cập vào địa chỉ https://thiennoi.com, hoặc theo dõi facebook Float – Thiền nổi.
Có một hôm tôi trở về nhà từ bóng đêm, nằm xuống giường như một cái xác và cảm thấy mình không có đó một chút nào. Nửa tiếng trôi qua, rồi một tiếng, hai tiếng, tôi vẫn tiếp tục nằm bất động và im lặng. Giờ thì đã ba tiếng đồng hồ, tôi thấy mình sắp phát điên.
Đôi lúc tôi sợ mình bị điên, vậy nên tôi chạy trốn và tìm cách quên lãng cơn điên ấy trong những bận bịu. Bám víu vào những quyển sách, tiêu tốn thời gian cho những bản nhạc, giết thời gian vào những cây cọ hộp màu. Sau tám tiếng ở nơi làm việc là khoảng thời gian ưu tiên cho sở thích đam mê, sau sáu ngày làm việc trong tuần là ngày nghỉ cuối cùng ưu tiên cho sở thích đam mê. Tôi đã luôn ảo tưởng rằng mình đang giải phóng những giờ làm việc mệt mỏi bằng những sở thích mà tôi yêu quý và tôi hứng thú trong khi tận hưởng chúng. Cho đến một ngày thân xác lên tiếng đình công. Thân xác nói rằng tôi chỉ đang cố cưỡng ép nó phải bò lết từ một sự mệt mỏi này sang một sự mệt mỏi khác, rồi bày đặt ra những điều giả dối, làm điều mình thích thì sẽ không biết mệt mỏi. Thân xác muốn được nghỉ ngơi, muốn được rời mắt khỏi sự bận rộn.
Tôi đã làm việc vất vả trong suốt thời gian qua và giờ tôi cần tự thưởng cho bản thân những giây phút thư giãn giải lao. Nhưng tôi lại thay thế bận bịu thật bằng bận bịu giả. Bận bịu thật thì có thù lao còn bận bịu giả thì không ai trả cho một cắc nào. Tôi nhận ra sở thích hay đam mê cũng chỉ là sự lựa chọn ngu xuẩn.
Dường như đó là một điều quá khó khăn. Ý tôi là lười biếng tử tế, việc phải đối diện với vực thẳm sâu tâm hồn mình, khi tôi cho phép bản thân một cơ hội để được lười biếng tử tế – lười biếng mà không có âm nhạc, không hội họa, không sách vở, không một thú vui giải trí nào để khỏa lấp lỗ trống như cái cách mà tôi đã nằm trên giường bất động im lặng suốt ba tiếng đồng hồ. Một sự đối diện kinh hoàng với cái vô hạn bao la vượt ra khỏi những biên giới hiểu biết của chính tôi.
Tôi hoàn toàn nhận thức được rằng mình chưa bao giờ được nhàn rỗi. Chưa bao giờ thật sự được lười biếng một cách tử tế. Tôi biết rằng lười biếng tử tế là sự thảnh thơi thật sự tôi đã trải nghiệm trong suốt ba tiếng nằm bất động. Nhưng nếu tôi thực sự để nó xảy ra, tôi nói rồi, tôi sẽ phát điên. Đã có quá nhiều điên khùng tích lũy trong tôi và tôi luôn sợ hãi để nó được trông thấy ánh mặt trời.
Lười biếng tử tế chẳng khác nào đánh bạc với mạo hiểm – mạo hiểm dương buồm tiến sâu vào lòng đại dương để cảm nhận rõ rệt sự mênh mông vô tận của chính mình. Khi tôi tiến đến gần hơn chính mình, tôi hoàn toàn không thể biết được mình là ai. Vậy nên tôi thấy mình run rẩy hoang mang và sợ hãi.
Ba tiếng khốn khổ ấy đã đi qua, những ngày lười biếng tử tế khác đã tiếp tục đi qua. Đã có rất nhiều khoảng thời gian tôi sống bất động không làm gì trong suốt những ngày qua. Tôi đã thấy những ồn ào la hét, gào thét rồi phẫn nộ, nhưng tôi đã để cho cơn điên loạn diễn ra như nó muốn thế. Tôi không nuông chiều nó bằng bất kì hình thức nào. Rồi tôi thấy mình như một cái xác chết.
Tuy nhiên, ngẫm lại thì sự sống thật sự đôi khi chỉ có thể diễn ra sau những cuộc tái sinh.
Con mèo của Schrödinger* là một trong những thí nghiệm nổi tiếng nhất trong khoa học lượng tử. Thí nghiệm này đã giúp chúng ta nhận ra được những gì nằm ngoài lẽ thường của sự hiểu biết, tiến gần hơn tới những triết lý trong các tôn giáo, đặc biệt là Phật giáo và Ấn giáo. Nếu không có Con mèo của Schrödinger thì có lẽ thế giới ngày nay cũng không có máy tính hay điện thoại mọi người đang sử dụng để truy cập internet.
*Erwin Rudolf Josef Alexander Schrödinger (phát /ˈʃroʊdɪŋər/; tiếng Đức: [ˈɛʁviːn ˈʃʁøːdɪŋɐ]; 12 tháng 8 năm 1887 – 4 tháng 1 năm 1961), là nhà vật lý người Áo với những đóng góp nền tảng cho lý thuyết cơ học lượng tử, đặc biệt là cơ học sóng: ông nêu ra phương trình sóng mô tả trạng thái của hệ lượng tử (phương trình Schrödinger phụ thuộc thời gian và dừng) và đã chứng minh hai hình thức cơ học sóng và cơ học ma trận của Werner Heisenberg về bản chất là giống nhau. Schrödinger cũng tự đề xuất ra cách giải thích cho ý nghĩa vật lý của hàm sóng và những năm về sau ông luôn phản đối cách giải thích Copenhagen về bản chất của cơ học lượng tử (với nghịch lý nổi tiếng con mèo của Schrödinger). Ngoài ra, ông còn nghiên cứu trong những lĩnh vực khác như: cơ học thống kê và nhiệt động lực học, lý thuyết điện môi, lý thuyết màu sắc, điện động lực học, thuyết tương đối rộng, và vũ trụ học, cũng như thử xây dựng một lý thuyết trường thống nhất. Trong cuốn sách của ông Sự sống là gì?, Schrödinger thảo luận về di truyền học, ông giải thích các hiện tượng sự sống trong tự nhiên theo quan điểm của vật lý học. Ông cũng chú trọng đến khía cạnh triết học trong khoa học, những khái niệm triết học từ thời cổ đại, luân lý học và tôn giáo. Ông cũng viết một số công trình về triết học và sinh học lý thuyết. (Wikipedia)
Source: TED Ed
Biên dịch: Thành Đào Công, Nhu Pham
Hiệu đính: Prana – THĐP
Vietsub: Lê Gia Khiêm – THĐP
Sáng nay vẫn phải thức dậy vì trong thành phố giờ này vẫn còn rất nhiều nhân viên văn phòng bị các khách hàng dự án đánh thức. Học sinh sinh viên vẫn còn bị trường học đánh thức. Hầu hết mọi người đều không muốn thức dậy, họ đã mệt mỏi khi phải cứ đồng hành cùng nhau trên một con đường không đích đến. Họ đã cùng trằn trọc không yên vì thấy mình chưa có lấy một tên tuổi hay một kho tàng nho nhỏ làm của hồi môn. Có lẽ họ cũng giống tôi? Sáng nào cũng bị mặt trời lôi đầu dậy rồi đọc lệnh phải cố gắng. “Nỗ lực đi.” Nỗ lực để đạt được tham vọng này hoặc trở thành con người nổi tiếng kia. Chúng tôi là những con người ngây dại đang bị đánh lừa. Tôi biết thừa rồi. Bộ mặt thật của cuộc đời này mãi chỉ là những hoài công vô ích.
Tôi không muốn viết nữa, nhưng rồi lại viết. Tôi đang cố gắng nỗ lực tìm kiếm điều gì? Bao nhiêu nhà văn đã chào đời và sản sinh ra hàng loạt tác phẩm kinh điển trước tôi. Ngôn từ của tôi chỉ là hạng bét khi những câu chữ tuyệt vời kia được xướng lên. Tôi liệu có cần một sự dối lừa nào cho chính mình để động viên bản thân, rằng độc giả sẽ chỉ luôn tìm đến những tác phẩm sống trên vài chục năm hoặc gây được tiếng vang lớn.
Họ không muốn đến công ty nữa, nhưng rồi vẫn cứ vác xác đến đó ngồi chán ngán. Họ không muốn đến trường học nữa, nhưng rồi vẫn cứ làm bài tập về nhà đầy đủ và vật vã lết xác qua các kì thi. Một trăm người viết lách không đồng nghĩa thế giới xuất hiện một trăm nhà văn nổi tiếng. Một trăm anh nhân viên vác cặp đến công ty không đồng nghĩa sẽ có một trăm anh giám đốc vừa được thăng chức. Không thể có một trăm sinh viên tốt nghiệp ưu tú loại giỏi nhất trường. Một trăm người khởi nghiệp không thể có một trăm doanh nhân thành đạt. Dẫu biết rằng đặt cược niềm tin vào sự nỗ lực có thể chẳng mang lại được sự tìm kiếm. Nhưng nếu không nỗ lực, đừng hòng mơ điều mong ước sẽ tự trên trời rơi xuống.
Con người bị giới hạn trong những khả năng hạn chế. Những lỗ hổng tri thức, sự thiếu thốn kinh nghiệm, những kĩ năng cần thiết chưa được khai hoang. Chúng ta giống những tù nhân đang bị xiềng xích trong nhà giam. Tôi đang bị bó buộc và giam cầm trong sự ngu dốt vô minh. Và nếu sáng mai tôi vẫn thức dậy, nhìn ngắm sự ngu dốt của mình bằng ánh mắt trìu mến rồi lại trèo lên giường tiếp tục đi ngủ. Có bao nhiêu sức mạnh của vũ trụ hợp lại cũng chẳng làm nên trò trống để giúp tôi. Phải thế không?
Muốn làm con mãnh sư để sống đời đạo tặc, tất nhiên nỗ lực thôi là không đủ. Tuy nhiên, nỗ lực là cần thiết. Tôi có thể không bao giờ được trông thấy sự rực rỡ của bảy sắc vầu vồng, nấc thang lên thiên đường là điều bất khả mà bước chân tôi không chạm được vào. Nhưng sự tồn tại hay cuộc sống của tôi, tôi biết rằng nỗ lực luôn là điều cần thiết cho một sự vận hành. Còn nỗ lực nghĩa là tôi còn sẵn sàng để sống. Đừng hiểu lầm sự nỗ lực như một điều cưỡng bách và thúc ép. Nỗ lực ở đây có nghĩa là chừng nào tôi còn muốn sống, tôi còn muốn mình có đủ quyền năng tự đứng vững trên đôi chân mình.
Thách đố cho tôi là sự nhầm lẫn giữa nỗ lực và tham vọng. Tôi chỉ đang nuôi dưỡng những nỗ lực trong tôi mà không có nhu cầu phá hủy bất kể một sự tự nhiên nào. Tham vọng là khi tôi cố điều chỉnh chiều hướng vào những điều bất khả rồi bị xoáy cuộn trong đó. Nỗ lực và tham vọng đôi lần lẫn lộn khiến tôi hoang mang. Nếu đó đơn thuần chỉ là nỗ lực, tôi biết mình sẽ không thể bị cuộc sống phá hủy.
Đôi khi tôi thấy sự nỗ lực mà không tham vọng, nghe có vẻ hoang đường. Những giấc mơ, đam mê, nỗ lực mà không tin rằng điều mình theo đuổi có thể đạt đến. Thật mâu thuẫn và cũng thật khó khăn khi học cách chấp nhận mình mãi chỉ là dã tràng xe cát biển đông. Hầu hết chúng ta đều đang cố đòi hỏi điều không thể được. Khốn nạn hơn là xã hội luôn cố trá hình bằng lời bịp bợm. “Không gì là không thể.” “Tôi làm được, bạn cũng có thể làm được.” Lời dối trá của họ chỉ dẫn đến bi kịch. Sao họ không nói về một sự nỗ lực tự nhiên không dính dáng đến nhị nguyên.
Chúng ta đang sống trong một cuộc đời mà chẳng khác nào sống giữa lòng sa mạc hoang liêu cô độc nhất. Ngày nào cũng bị mặt trời lôi cổ dậy để đi chinh phục thế giới, bước đi với một trái tim trống rỗng không biết mình đang đi đâu. Bởi sự nghiệp giải cứu thế giới bao giờ cũng là công việc của tất cả bọn họ ngoại trừ tôi. Tôi không biết. Tôi hoàn toàn không biết được sáng mai thức dậy tôi phải đi đâu. Tuy nhiên, tôi không thể dừng bước chân. Nếu không thể chinh phục được thế giới, thì ít ra tôi biết mình cũng không được đánh mất thế giới của riêng mình. Dưới ánh mặt trời, tôi phải tiếp tục lên đường mà không cần dò hỏi, dù cho đó có là một con đường nguy hiểm. Tôi đã thấy mình điên rồ trong tất cả sự nỗ lực, nhưng tôi sẵn lòng tin rằng điều này thật sự tuyệt vời.
Đã bao buổi sáng thức dậy rồi tự hỏi mình sẽ đi về đâu? Rồi thôi, mặc kệ…
Chuyện kể rằng có một người đàn ông tên là Man, trong lòng nặng trĩu đau khổ đang đi tìm gặp ông Trời để cầu xin lời giải đáp cho những mối tơ vò của bản thân. Sau nhiều tháng ngày ròng rã trèo đèo lội suối cực nhọc, ông Man cuối cùng cũng gặp được ông Trời như mong ước, ở đâu đó đằng sau 150 ngọn đồi. Dù xác thân và tinh thần rã rời, Man vẫn không quên nghiêng mình kính cẩn hỏi:
“Trời ơi, tôi phải làm sao để hết buồn phiền?”
Nghe vậy, ông Trời liền mỉm cười và đáp: “Hãy đưa hết nó đây.”
Đã quá mệt mỏi vì lặn lội đường sá xa xôi và đeo gánh trên vai những nỗi niềm nặng trĩu, nên không chần chừ gì, ông Man bèn dâng hết những u uất trong lòng mình vào bàn tay Trời. Ngay lập tức, khối buồn phiền kia biến thành một thỏi vàng sáng lóa.
Người đàn ông kinh ngạc nhìn vào phép lạ ngay trước mắt mà hỏi rằng sao Trời có thể làm được điều đó? Trời lại tươi cười mà đáp rằng: “Vì ta không giữ chúng cho riêng mình.”
Tôi thiết nghĩ rằng thứ ông Man buông vào tay Trời không phải là nỗi buồn mà là lòng tham sự vui vẻ. Con người chẳng hề có khổ đau gì đâu mà chỉ có sự ham muốn – thứ siết chặt lấy những điều vàng ngọc quý giá để chúng biến thành những u uất, giận hờn hay bất mãn.
Trước kia, tôi cũng đã từng rơi vào một giai đoạn đau khổ, ngày ngày vật vã lên xuống và luôn trong tình trạng căng thẳng cao độ. Khi ấy, một người bạn đã nói với tôi rằng:
“Hãy trao hết những gánh nặng vào tay God và tin tưởng mọi thứ đều được giải quyết.”
Nhưng hồi đó, tôi không làm được điều người bạn khuyên nhủ và tiếp tục ôm ấp những khổ sở thêm một khoảng thời gian nữa cho đến khi mình thật sự kiệt sức.
Vào lúc yếu đuối hẳn, tôi chẳng còn có thể duy trì chuyện gồng nắm mọi thứ được nữa. Khi đó, tôi bắt đầu buông dần những mệt mỏi trên vai, phó thác chúng cho đất trời (hay cho bất kỳ cái gì cũng được, tôi không quan tâm nữa.) Quá trình này kéo dài vài tháng chứ không phải chuyện diễn ra trong một chớp mắt như ông Man kia. Nhưng về cơ bản, Trời vẫn biến những khổ đau tôi đã từng mang thành những viên vàng – là những phẩm chất mà trước kia tôi không nhận thấy ở chính mình. Phải chăng, thuật giả kim là thứ ta có thể làm được ngay trong chính nội tâm, chỉ cần ta bắt đầu một cuộc trao đổi với Trời?
Mấy ngày trước đi lễ chùa đầu năm, tôi để ý xung quanh người ta chỉ toàn cầu ước điều này điều nọ: sức khỏe, lương duyên, tài lộc, v.v… Lúc đó, tôi đã xuất hiện ý nghĩ rằng vào chùa mà tham đủ thứ như vậy thì thánh thần nào ban cho cái gì. Nhưng nhìn lại những người đi lễ về ai nấy đều phấn khởi, tươi vui, tôi mới chợt nhận ra rằng vấn đề không phải ở chuyện người ấy tham muốn nhường nào, mà vấn đề ở chỗ sau khi dâng lên tất cả những cầu ước của mình với thần linh, sự sôi sục trong lòng họ (tạm thời) được lắng xuống, và sự thanh thảnh cùng lúc hé lộ. Đây chính là cục vàng đầu tiên mà những người đi lễ nhận được từ cuộc trao đổi với Trời.
Tôi cho rằng mỗi người chúng ta đều có thể thực hiện được cuộc trao đổi biến hóa này, ngay tại đây, ngay lúc này. Không quan trọng có Trời, Chúa hay thần linh gì, chỉ quan trọng một điều chúng ta có bắt đầu buông đi những nhọc nhằn, đau khổ hay không mà thôi. Cái buông ấy tôi không thể diễn đạt được bằng lời, ai đã từng qua một lần thì ắt sẽ thấu hiểu, còn chưa qua thì cũng sẽ có ngày được nếm trải. (Vì chuyện gì cũng có thời khắc của nó.) Nhưng tôi tin vào một điều rằng khi chúng ta bắt đầu thôi ghì giữ khổ đau, hờn giận, thù oán,… thậm chí cả vui vẻ, thương yêu, phúc lạc cho riêng mình thì sẽ có ông Trời nào đó bước ra và biến chúng thành những cục vàng. Chuyện này cũng giống như:
“Khi người học trò sẵn sàng, người thầy xuất hiện.”
Và nếu như tôi nhìn nhận không nhầm thì sự buông kia chính là ông Trời vậy. Bất kể thứ gì nằm trong tay Trời cũng sớm muộn chuyển mình trở nên quý giá – giận hờn hóa trìu mến, u sầu hóa hoan vui, lo âu hóa thành tin cậy. Chúng ta cũng không là ngoại lệ – từ kẻ sớm tối căng thẳng lo âu biến thành một người thường trực trong thư thái.
Kết thúc câu chuyện ban đầu kia, ông Man đã trở về nhà trong hạnh phúc, không phải vì ông ta có một cuộc trao đổi với Trời, mà vì Man chẳng còn gì để trao đổi.
Có lẽ nhiều bạn cũng không còn lạ lẫm gì với bộ phim hoạt hình Nhật Bản – Spirited Away. Nó kể câu chuyện về một cô bé 10 tuổi, có tên Chihiro đi lạc vào thế giới của những linh hồn. Ở đây, cô bé phải tìm cách giải cứu bố mẹ mình khỏi số phận là những con heo, đồng thời cũng giải cứu chính mình khỏi thân phận nô lệ đã bị xóa mất danh tính bởi bà phù thủy tham lam và độc ác Yubaba. Spirited Away này đạt được thành công rực rỡ khi chiến thắng giải Oscar danh giá ở hạng mục phim hoạt hình hay nhất vào năm 2003 và rất nhiều những giải thưởng điện ảnh khác nữa.
Mang chút dấu ấn đồng điệu với Alice in Wonderland ở những chi tiết như Chihiro qua một đường hầm để vào vùng đất linh hồn và trở về với sự thay đổi thời gian chỉ cỡ vài phút, hay sự xuất hiện của hai phù thủy chị em thuộc hai phe thiện ác. Còn lại, về cơ bản, sự phát triển cốt truyện và các tuyến nhân vật trong Spirited Away là độc lập.
Lối đi vào vùng đất linh hồn
Tôi dùng từ “ám ảnh” cho tác phẩm này không chỉ có ý là sự đeo bám về mặt hình ảnh mà còn là sự lởn vởn không nguôi trong tâm trí khán giả về mặt nội dung. Cụ thể như thế nào, thôi không dài dòng nữa, tôi xin trình bày ngay sau đây.
1. Tạo hình kỳ quái
Đi lạc vào thế giới linh hồn, tất nhiên cô bé Chihiro chẳng trông đợi gì được nhìn thấy mấy quái vật dễ thương, mỹ miều. Và khán giả cũng vậy. Rất nhiều nhân vật trong phim mang hình thù gớm ghiếc, dị hợm, quái đản khiến người ta phải ấn tượng, thậm chí rùng mình sởn da gà ngay từ lần đầu nhìn thấy, VD mụ Yubaba đầu to bự chảng có cái mụn cóc ngay giữa trán và cái mũi quặp thô thiển điển hình của các phù thủy độc ác; trong nhà Yubaba thì có 3 cái đầu người màu xanh mặt mày dữ dằn nhảy nhót; ông Kamaji gầy nhom với sáu tay loằng ngoằng (ai mắc hội chứng sợ nhện thì cũng phải cảm tạ trời đất vì lũ nhện không co giãn chân cẳng dễ dàng được như ông này), Vô Diện không chân màu đen lờ nhờ, mắt mũi chẳng rõ ràng, biến hình được ra chân cóc hay chảy nước như sên, v.v…
Nhân vật Vô Diện đang muốn tặng vàng cho Chihiro
Có thể nói, nhìn đến đâu khán giả cũng được chứng kiến những kỳ dị, khác thường. Đấy mới chỉ là quan sát qua màn ảnh, nếu tôi chẳng may lạc vào thế giới linh hồn ấy thật, và biết mình đang không hề nằm mơ thì chắc cũng hãi xón ra quần. (Trong khi, Chihiro là một đứa trẻ chỉ hoảng loạn có một chút đoạn đầu.)
2. Cảnh phim rùng rợn
Cách đây khoảng 6-7 năm khi vô tình mở thấy bộ phim trên TV, tôi chỉ dám xem một đoạn rồi tắt luôn. Lý do nằm ở không gian im lặng như tờ, mờ ẩn nhập nhoạng với từng tiếng bước chân rõ mồn một – chúng chẳng khác gì cảnh trong mấy phim kinh dị nơi có mấy con quái vật sẽ xồ ra từ góc tối nào đó và nhai đầu một nhân vật. Đấy còn chưa kể có cả những cảnh máu me của rồng Haku, bùn đất kéo lê nhầy nhụa của một vị khách đến nhà tắm, dãi dớt bắn tung tóe của bố mẹ Chihiro hay nhân vật Vô Diện khi ăn uống điên cuồng, những hồn ma vởn vơ lơ lửng phát ra những âm thanh rên rỉ kỳ quặc, v.v…
Bố mẹ của Chihiro khi biến thành heo
Spirited Away thừa sức kéo căng các giác quan của người xem bằng những hình ảnh cực đoan hoặc những pha rùng rợn hồi hộp.
3. Đa ý nghĩa
Không chỉ gây ám ảnh bởi việc tạo hình nhân vật, bộ phim còn để lại trong tâm trí khán giả một làn sương đầy mơ hồ về ý nghĩa thật sự nó muốn truyền đạt – thứ được hé lộ tương đương với mức nhận thức và tư duy của người xem. Ngay đến cả người lớn cũng chưa chắc đã nắm bắt được hết những tầng nội dung của tác phẩm này.
Có người theo dõi bộ phim thì cho rằng câu chuyện của cô bé Chihiro là quá trình trưởng thành của một con người trong cuộc sống khi trải qua các môi trường hay nền văn hóa khác biệt. Có người thì nêu ý kiến rằng Spirited Away đang nói về con đường phát triển nhận thức tâm linh, tự do khỏi ảo tưởng về cái tôi (ego) của con người – sự thức tỉnh. Có người thì khẳng định rằng bộ phim đang nói về việc bản sắc văn hóa truyền thống Nhật Bản đang bị quá trình toàn cầu hóa hay lối sống tiêu thụ làm lu mờ, và những nét đặc sắc đó đang rất cần được nhớ lại, khôi phục lại trước khi nước Nhật trở thành nô lệ của bước chạy thời đại. Thậm chí, đã từng gây ra một làn sóng phẫn nộ, có người còn nhìn nhận bộ phim hoạt hình này ám chỉ nền công nghiệp tình dục ở xứ Phù Tang.
Chihiro được tự do
Ở mỗi theo hệ quy chiếu khác nhau, người ta lại diễn giải bộ phim theo một cách khác nhau. Lúc này, nếu tôi bảo rằng Spirited Away nói về quá trình học hỏi một ngoại ngữ mới có lẽ cũng đúng phần nào. Chihiro là biểu tượng cho người mới bắt đầu, Haku đại diện khả năng trở nên điêu luyện ở ngôn ngữ đó, Yubaba là những chướng ngại cản trở người học, Vô Diện thể hiện khả năng bị ảnh hưởng của người học trong quá trình tiếp xúc với các nguồn khác nhau của ngôn ngữ đó, v.v…
Đấy mới là những dự đoán về nội dung cốt lõi của phim. Đan cài trong diễn biến là những bài học về giao tiếp văn minh, bảo vệ môi trường tự nhiên, đối xử tử tế với mọi người và học cách sống tự lập. Còn gì nữa không nhỉ?
4. Khối lượng biểu tượng và ngụ ngôn khổng lồ
Spirited Away là tổ hợp các biểu tượng được lắp ráp để trở thành một câu chuyện có nghĩa. Ngoài các tuyến nhân vật chính đại diện cho các hình tượng khác nhau thì xuyên suốt bộ phim là những tình huống nhỏ, lời thoại hay các sự sắp đặt đầy hàm ý khiến ta phải vắt tay lên trán suy ngẫm về chúng cả tiếng đồng hồ trước khi rơi vào giấc ngủ.
Tại sao Yubaba sống ở tầng cao nhất còn ông lão Kamajii sống ở tầng thấp nhất của khu nhà tắm mà không phải là ngược lại? Tại sao Yubaba ăn mặc kiểu cách Tây Phương trong khi các nhân viên đều mặc trang phục truyền thống Nhật Bản? Tại sao đoàn tàu lại có đường ray nằm dưới nước? Ba cái đầu xanh có ý nghĩa gì? Hai chị em sinh đôi có ý nghĩa gì? Chihiro ăn một hạt thức ăn và hết bị mờ đi có ý nghĩa gì? Vô Diện tặng thẻ thảo mộc thật cho Chihiro trong khi tặng vàng giả cho nhân viên nhà tắm có ý nghĩa gì? v.v…
Chihiro bị mờ đi khi mới vào vùng đất linh hồnĐoàn tàu chạy trên mặt nước
Không phải ngẫu nhiên mà Spirited Away lại là một bộ phim hiếm hoi của Châu Á đoạt được tượng vàng Oscar ở hạng mục Phim hoạt hình hay nhất. Những tác phẩm đẳng cấp thường không có các chi tiết dư thừa vô nghĩa trong nội dung.
5. Chơi chữ
Tiếp tục mục tiêu lởn vởn, khuấy đảo tâm trí người xem, Spirited Away tận dụng cả công cụ ngôn từ với sự linh động tuyệt vời của nó. VD: Ngay tại tên của nhân vật chính đã mang dấu tích chơi chữ của tác giả người Nhật. “Sen” (千) có nghĩa là 1000, ám chỉ Chihiro sau khi ký hợp đồng lao động thì biến thành một nô lệ có giá 1000 yen. Cùng ký tự chữ “Sen” nhưng nó lại được phát âm thành “Chi” trong chữ Chihiro (千尋) và “hiro” có nghĩa là câu hỏi. Vậy thành ra “Chihiro” là “Sen mang theo những câu hỏi/vấn đề/nghi ngờ”, đúng như những gì diễn ra trong bộ phim.
Ngoài ra, các chữ xuất hiện rải rác trên những bức tường nhà, trên những cổng chào vào thị trấn linh hồn hay các biển hiệu ở các hàng quán đều mang ý nghĩa kép hoặc đang ám chỉ tính chất của vùng đất mà Chihiro bước vào.
Chữ ở trên biển hiệu là “Đói, ăn và gặp gỡ.” Chữ “gặp gỡ” ở cuối cùng bị đảo ngược như được nhìn từ trong gương ám chỉ một điều gì đó bất thường ở thế giới linh hồn.
Trước kia chủ yếu xem phim Mỹ, nay được đổi gió bằng một tác phẩm của Nhật Bản, tôi có cảm giác được bước sang một thực tại khác. Có một cái gì đó điềm đạm, chậm rãi rõ rệt trong Spirited Away khiến tôi phải rất mực chú ý. Tất nhiên không phải chậm như cách thức diễn đạt của mấy phim truyền hình dài tập Ấn Độ mà là một sự lắng đọng, từ tốn, chăm chút từng góc cảnh, hệt như cách một người Nhật cắm hoa hay pha trà.
Ngoài ra, vô số những chi tiết mang đậm màu sắc văn hóa của quốc gia này như nhà tắm công cộng, cửa kéo, trang phục truyền thống Kimono, các công trình kiến trúc, cách bài trí phòng ốc, các món ăn, bát đĩa, tranh ảnh, kiểu tóc, cách ngồi, cách chào hỏi, v.v… cũng tạo nên dấu ấn rõ rệt. Tôi đã xem thêm bộ phim lần nữa chỉ để nhìn cho kỹ những đường nét đặc trưng của đất nước Mặt trời mọc.
Tóm lại, ám ảnh và đầy ấn tượng là những gì mà Spirited Away đã thể hiện ở cả nội dung và hình thức. Nó đã khẳng định mình là một bộ phim chất lượng đỉnh cao không thể bỏ qua. 9/10 là điểm dành cho tác phẩm xứ sở hoa anh đào.
Tác giả: Vũ Thanh Hòa Ảnh minh họa: Sadie Pices Tham khảo:
Sau hơn 2 năm hoạt động trở lại với nền tảng và mục đích tinh thần mới, THĐP đã thu hút được một số lượng người quan tâm nhất định. Đồng thời, chúng tôi đã dần nhận ra rằng trong thời đại này, không gì quý giá bằng hạnh phúc nội tại và trí tuệ tâm linh.
“Hỡi người chinh phục kẻ thù, sự hiến dâng trí tuệ thì tốt đẹp hơn bất kỳ loại hiến dâng vật chất nào khác. Vì đích đến của mọi hành động là trí tuệ tâm linh.” — Đức Krishna (Chí Tôn Ca 4:33)
Ở Việt Nam số người có thể chia sẻ những tri thức này cho cộng đồng là rất hiếm, hầu như cũng chỉ là những thông tin hời hợt cưỡi ngựa xem hoa. Vì nó là những nội dung không dành cho số đông vì họ không nhận ra được giá trị của nó, nên chúng tôi nghĩ rằng một sự phân loại cộng đồng độc giả để phục vụ riêng những kiến thức này là điều cần thiết hợp lý. Nhờ đó sự tương tác, kết nối, hấp thụ và truyền đạt thông tin được tập trung, tinh khiết, sâu rộng nhất có thể, và mang lại sự cộng hưởng nhận thức cho cả đôi bên (các admin THĐP và thành viên.)
Với những lý do như trên, THĐP quyết định thành lập một cộng đồng mới, có thu phí, có thể hiểu như một Ashram (Đạo xá) online, chỉ dành cho những fan cứng đích thực của THĐP, là những người có khao khát tìm hiểu bản chất của thực tại, khao khát trí tuệ, sự thật và sự thức tỉnh tâm linh một cách chân thành, nghiêm túc. Chúng tôi quyết định đặt tên cho nhóm này là: THĐP Deep Club.
Các chủ đề, nội dung có thể được chia sẻ, thảo luận trong Deep Club
Mỗi tháng sẽ có một chủ đề chính, chiếm hơn 75% nội dung trong tháng đó. Các chủ đề có thể bao gồm:
God (kinh sách Vệ-đà, thần học, triết học: Monism, Pantheism)
Sách (Chí Tôn Ca, Áo Nghĩa Thư, Kinh Thánh, Kỳ thư Kybalion, A Course in Miracles, The Law of One, The Way of the Superior Man, Neville Goddard, Abraham Hicks, Eckhart Tolle…) Chia sẻ Ebooks, tài liệu…
Luật hấp dẫn
Trí tuệ tâm linh
Tâm thức (Consciousness), Tâm trí, Bản ngã / Ego
Thiền định
Năng lượng, NoFap
Psychedelics
Huyền học (giấc mơ, ngôn ngữ biểu tượng, luân xa, Tarot, Thần số học,…)
Mối quan hệ âm dương (nam tính-nữ tính)
Manhood
Tâm lý học Carl Jung
Cryptos
Triết học Vệ-đà (Advaita Vedanta)
Triết học Phật giáo (Duy Thức, Kinh Pháp Cú bản dịch chuẩn)
Triết học vĩnh hằng (Hằng Pháp), Gnosticism, Hermeticism, Thông Thiên Học
Triết học Đông phương / Tây phương
Thần học (Thomas Aquinas, Meister Eckhart, Spinoza)
English (ngữ pháp, cấu trúc, từ vựng, dịch thuật…)
Videos
Quotes
…
“Có ánh sáng ở cuối đường hầm. Vấn đề là cái đường hầm đó nằm sau tâm trí của bạn. Và nếu bạn không đi đến đằng sau tâm trí của mình thì bạn sẽ không bao giờ thấy được ánh sáng ở cuối đường hầm. Và một khi bạn đã thấy được nó, nhiệm vụ của bạn là đưa nó vào chính mình và người khác. Lan truyền nó như một thực tại. God đã không nghỉ ngơi, về hưu ở tầng trời mật độ 7, God là một châu lục đã bị thất lạc trong tâm trí con người.” — Terence McKenna
Tất nhiên những chủ đề này đều có mối liên hệ đến đời sống thường ngày, giải đáp mọi vướng mắc trong đời sống của một người. Ai nắm bắt được các thông tin này sẽ là người sống vượt thời gian, đi trước thời đại và có thể kiến tạo một cuộc đời linh động như mong ước. Ở đây, chúng tôi sẽ phục vụ những thông tin và tri thức tinh túy nhất mà bản thân đã thu thập, nếm trải trực tiếp cho các bạn (những nội dung này chưa từng và cũng sẽ không được chia sẻ công khai public, bởi chỉ có những người tầm Đạo chân chính, hoặc những người đã có được một mức độ nhận thức nhất định mới có thể hiểu được giá trị của nó.)
Khối lượng thông tin
THĐP sẽ dịch và viết các bài viết để chia sẻ tới những thành viên trong Deep Club. Tối thiểu mỗi tháng THĐP sẽ đăng tải một khối lượng thông tin bao gồm:
30,000 chữ các bài dịch độc quyền (> 20 bài viết 1500 chữ, dự tính trung bình mỗi ngày sẽ dịch khoảng 1000 chữ).
2 chương mới tiểu thuyết Lên Đà Lạt của Vũ Thanh Hòa (Hòa Taro) (mỗi chương ít nhất 2000 chữ) (tất cả những chương cũ trong Aloha magazine cũng sẽ được chia sẻ lại trong Club).
2-4 bài viết về những chủ đề yêu thích từ Vũ Thanh Hòa (admin THĐP)
Chia sẻ từ các thành viên
Cuối tháng sẽ có tổng kết, thống kê các bài viết để mọi người biết rõ tiến độ Club
Mỗi tháng sẽ có một file zip tổng hợp lại các bài viết để những người vào sau có thể tiện download
Ưu điểm so với Aloha Magazine
Tương tác thảo luận trực tiếp với THĐP và các thành viên cùng chí hướng
Cập nhật thông tin, tri thức mỗi ngày
Được tham gia vào một cộng đồng tinh hoa
Có những trải nghiệm thực tế thú vị
Tiếp nhận những nội dung “mật truyền” chỉ có tại THĐP Deep Club
THĐP Deep Club là sự kết hợp những ưu điểm của Aloha magazine và THĐP Club hiện tại
(Khả năng) Membership Trọn Đời
Phí Membership THĐP Deep Club
Chỉ có một gói membership: 1,000,000 VNĐ / 1 người / 2 năm (tối thiểu)*
FREE, MIỄN PHÍ cho người nào mời được 4 người khác vào Deep Club
Tham gia theo nhóm: 4 người tham gia, người thứ 5 được miễn phí
Fan cứng hiện tại của page THĐP 2.0 hoặc Hòa Taro sẽ được giảm giá 25% (Bạn nào là fan cứng thì comment vào bài viết trên page để chúng tôi biết)
Điều lệ
*Nếu sau 2 năm THĐP vẫn tiếp tục duy trì Deep Club này thì những thành viên của Deep Club sẽ không cần phải đóng thêm phí. Có nghĩa là mặc dù chỉ bảo đảm hoạt động 2 năm, nhưng tiềm năng sẽ là TRỌN ĐỜI (LIFETIME MEMBERSHIP). Đam mê và sứ mệnh của ad Huy Yogi là dịch thuật và chia sẻ tri thức chân chính, anh đã làm việc này từ 2010 (bắt đầu với một cái page tên Khai Sáng, sau đó tới 2011 thì lập page THĐP 1.0), nếu sức khỏe vẫn cho phép thì không có lý do gì để dừng lại công việc này chỉ sau 2 năm.
Thành viên nào vi phạm các nội quy của group sẽ được các admin / mods nhắc nhở lần đầu tiên (+ tịnh khẩu 3-28 ngày). Lần thứ 2 tái phạm thì người đó sẽ bị loại khỏi group (không hoàn tiền) mà không cần thông báo hay giải thích.
THĐP Deep Club sẽ để cho mọi người có tự do ngôn luận, có nghĩa là những quan điểm trái chiều vẫn có thể được tồn tại. Tuy nhiên THĐP thường thì sẽ không tranh luận với những quan điểm đó, vì tranh luận là vô ích. Mục đích của những quan điểm trái chiều là để phân loại. Nếu một người đã không có duyên với một tư tưởng nào đó thì cứ để cho vạn sự tùy duyên. THĐP không thể bắt buộc ai phải nghe theo những ý tưởng, thông tin được chia sẻ.
📌 Bài dịch đã được đăng trong Volume 1 tạp chí Aloha của Triết Học Đường Phố. Link đăng ký Membership để đọc Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
(Dịch từ câu trả lời của Niklas Göketrên Quora, hiện có 221.2k Views và 10.1k Upvotes)
1. Không quan tâm đến ý kiến của người khác
Sam Walton* trong một chuyến công tác Brazil, đã đi vào bên trong một cửa hàng bán lẻ để đo chiều rộng giữa các lối đi và xem những người ở đó có biết những gì mà ông ấy không biết không. Ông ấy bị tống vào tù và phải được chuộc ra.
*Tỷ phú Sam Walton (29/3/1918 – 5/4/1992) là người sáng lập ra Walmart, tập đoàn đa quốc gia về hệ thống siêu thị bán lẻ tạp hoá. Walmart là công ty có doanh thu lớn nhất thế giới, hơn 500 tỷ USD, theo danh sách của Fortune Global 500 năm 2018)
Seth Godin* không đọc phản hồi nhận xét trên Amazon về những cuốn sách của ông.
*Seth Godin là tác giả của 18 cuốn sách bestsellers thế giới về marketing, và đã được dịch sang 35 ngôn ngữ.
Noah Kagan* đã phân tích đảo ngược tất cả những doanh nghiệp số 7 số của anh ấy. Doanh thu 1 triệu USD, mỗi đơn hàng $300, và 3,333 đơn hàng được bán.
*Noah Kagan là nhân viên thứ 30 tại Facebook, thứ 4 tại Mint và đã tạo ra 4 công ty triệu đô.
Jack Ma tập trung vào việc kiếm được một tỷ khách hàng cho Alibaba.
4. Không đặt mục tiêu
Chuyến thăm đầu tiên của Richard Branson* đến Đảo Necker chỉ để gây ấn tượng với người vợ tương lai của mình. Ông ấy không có ý định mua nó và bị ném ra khỏi đảo. Khi chuyến bay trở về của anh ấy bị hủy, ông ấy bắt đầu thành lập hãng hàng không Virgin Atlantic.
*Sir Richard Charles Nicholas Branson (sinh ngày 18 tháng 7 năm 1950) là một ông trùm kinh doanh, nhà đầu tư, và nhà từ thiện người Anh. Ông được biết đến như là người sáng lập của Virgin Group, bao gồm hơn 400 công ty.
*James Altucher là tác giả của cuốn sách bestseller Choose Yourself, biên tập viên tại The Altucher Report và là chủ chương trình podcast nổi tiếng The James Altucher Show. Tài khoản Quora của ông hiện đang có 231.4k người theo dõi.
Gary Vaynerchuk* tuyên bố đã viết nhiều sách hơn số sách ông ấy đọc (4).
*Gary Vaynerchuk là giám đốc của VaynerX và là CEO của VaynerMedia. Ông còn là nhà diễn thuyết có tiếng, tác giả của 5 cuốn sách New York Times bestseller, và còn là một nhà đầu tư angel investor giai đoạn đầu của những công ty như Facebook, Twitter, Tumblr, Venmo, và Uber. Ông hiện có 1.77 triệu người theo dõi trên Twitter.
Gary Vee, Jack Dorsey, Martha Stewart, Mozart, Thomas Edison, Nikola Tesla, Voltaire, tất cả thường chỉ ngủ 4-6 mỗi đêm. Điều đó có nghĩa là họ có nhiều thời gian hơn để làm việc. Mỗi ngày có thêm một giờ hoặc hai giờ làm việc về lâu dài sẽ tạo ra một sự khác biệt lớn.
9. Tạo mối liên kết
Kim Kardashian là hiện thân của sự thành công trên mạng xã hội. Trong tiếng Anh còn có một từ dành cho những người chỉ được biết đến nhờ vào những mối quan hệ và kĩ năng liên kết networking của họ: “socialite.” Biết đúng người vào đúng thời điểm là vô giá.
*John Grisham là một nhà văn, luật sư, chính trị gia, và nhà hoạt động người Mỹ nổi tiếng với các tác phẩm thuộc thể loại ly kỳ liên quan tới luật pháp. Sách của ông đã được dịch sang 42 thứ tiếng và xuất bản toàn thế giới.
Nick D’Aloisio đã tạo ra các ứng dụng (apps) tại nhà trong một vài năm, một trong những ứng dụng đó (Summly) đã được Yahoo mua với giá 30 triệu đô la.
Tất cả những thói quen này đều đối lập với nhau, nhưng chúng đều hiệu quả trong hoàn cảnh chủ quan khác nhau. Tại sao? Bởi vì không có gì gọi là “một danh sách các thói quen” độc nhất vô nhị của những người thành công. Nếu có thì đó là những người thành công có xu hướng nghiêng hẳn về cực này, hay cực kia – hoặc thậm chí dùng cả hai cực, tùy tình hình.
Cuối cùng, chỉ có một điểm chung mà mọi người thành công đều chia sẻ: họ biết họ là ai. Họ biết cách họ làm việc, tại sao họ làm việc, điều gì khiến họ tích cực, cách họ làm việc tốt nhất và những gì họ có thể làm đủ lâu để giành chiến thắng. Và điều đó sẽ hoàn toàn khác nhau cho mỗi một người thành công bạn biết. Bao gồm cả bạn.
Tác giả: Niklas Göke
Biên dịch: Hàn Tâm
Hiệu đính: Prana