13.5 C
Da Lat
Thứ Tư, 14 Tháng 1, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 86

Dư luận có thật sự đáng sợ?

1

Chuyện kể rằng có một người đi chợ mua cá về nấu riêu, tưởng là ở chợ yên bình nhưng không hề. Bốn bề xung quanh là những cái miệng rộng cỡ vài gang tay chu vào, đổ bộ những lời lẽ nhận định, đánh giá, phán xét, quy chụp, chèn ép, thậm chí là tấn công người đang đi mua cá: “Ăn thịt heo được hơn ăn thủy sản nhiều”, “Tiền chỉ có nhiêu kia thì chắc đủ mua vài cái vây cho mèo thôi nhỉ”, “Chỉ có bọn nhà quê mới ăn những con biết bơi ở dưới nước”, “À, nói cho mà không thèm nghe thì chỉ là loài máu lạnh, bảo sao mày thích ăn cá”, v.v…

Rồi sau đó thì sao? Sẽ có hai trường hợp xảy ra đối với người đứng giữa vòng vây của đám đông: Hoặc là cảm thấy khó chịu, tổn thương và quyết định chuyển sang mua thịt heo, vừa mua vừa khóc; hoặc là thấy vui tai với những gì mọi người phát biểu, tiếp tục vừa mua cá vừa cười.

Vậy dư luận có phải là điều đáng sợ không nếu người mua cá kia chẳng cần phải là một người sành ăn, cũng chẳng cần phải là người sang giàu quý phái, thậm chí, cũng chẳng cần phải là người luôn?

Nói đến đây có lẽ các bạn cũng đã hiểu, dư luận chẳng phải là thứ hổ báo cáo chồn gì ghê gớm, khiến ta phải dúm dó ở một góc và luôn phân vân, đắn đo, âu lo thường trực về tất cả mọi thứ có thể âu lo. Thứ thật sự đáng sợ ở đây là định nghĩa của ta về chính mình. Nó là một loại “đám đông chìm” nằm bên trong mỗi người mà chỉ được khơi dậy khi bắt gặp bầy đàn nhốn nháo ở thế giới bên ngoài.

Những định nghĩa về chính mình kia là một cái bình hoa thủy tinh hết sức mong manh, luôn trong trạng thái có thể bị đập vỡ khi ta vừa bước nửa bàn chân khỏi cửa nhà. Tôi cho rằng người nào còn sợ hãi dư luận, còn không thể đứng trụ được trước dư luận thì người đó còn chưa thật sự nhìn ra “ta là ai”, mà vẫn còn sống trong những vỏ bọc tưởng tượng về chính bản thân mình. Dư luận xung quanh chỉ là những con sóng, có trách nhiệm bào mòn, hoặc nói gắt hơn là xô đổ những cái vỏ bọc luôn run rẩy ấy.

Tôi thiết nghĩ rằng nếu đã như thế thì chúng ta có thể xem dư luận là một thứ công cụ tốt lành giúp xé nát những ảo tưởng của mỗi người. Nó giống như những cỗ xe ngựa phanh thây một kẻ tù nhân vậy. Cái thây ảo tưởng ấy xứng đáng bị như vậy vì nó sinh ra là để tan vỡ. Vậy thì tại sao ta phải đánh đồng mình với nó để rồi cảm thấy đau đớn tột độ, hay kinh hoàng khi đứng trước đám đông, đứng trước lời lẽ của những cái lưỡi không xương xẩu?

Những xâu xé của thiên hạ chỉ dành cho những người còn giữ những “của nả” cho riêng mình, rằng tôi là người thế này, tôi phải như thế kia, v.v.. Một khi ta đã chẳng mang theo bất kỳ một vali định nghĩa nào thì lấy gì để mà mất mát hay đau khổ. Lúc ấy, tất cả những luận điệu trầm bổng của thế gian chỉ có thể rót vào tai nhưng không thể nằm lại trong đầu hay trong tim. Vì ta chẳng còn ý niệm về đầu với tim nữa rồi, thậm chí ta có còn là người nữa đâu.

Văn chương tuồng chèo của cõi ta bà muốn chảy đến đâu thì chảy, cuộn sóng thế nào thì cuộn, mọc ra ba đầu sáu tay gì thì mọc, ta cũng chẳng hề liên quan, dính líu gì với chúng cả. Đến lúc đó, ta chợt nhận ra mình có một khả năng đặc biệt là cưỡi những con sóng ấy mà bồng bềnh chu du thiên hạ – một trải nghiệm yomost hơn bao giờ hết.

— Mày là đồ con lợn!

— Ừ, làm lợn cũng không tệ.

— Vậy là mày ngu rồi!

— Ừ, lũ lợn cũng chẳng thích mình quá thông minh đâu.

— Ngữ như mày thì chỉ có IQ ngang với ốc sên thôi.

— Ừ, tôi đang mơ ước được trở thành ốc sên đây vì tôi chán cảnh luôn phải trần truồng như nhộng rồi.

Đấy, các bạn có thấy dư luận đáng sợ không hay thấy người lướt sóng đáng sợ? Tôi cho rằng miệng lưỡi thế gian sinh ra là để ở dưới, không phải ở trên. Người nào đội lời người khác lên đầu mình thì chẳng khác nào tự dìm mình chết đuối. Chúng ta có thể đi chợ mua cá, nhưng chúng ta không thở lâu ở dưới nước như cá được đâu nên đừng làm liều.

Trong phim Harry Potter có đoạn những học sinh phải đối diện với những nỗi sợ hãi của chính mình. Lũ trẻ đã học được cách hóa giải chúng bằng việc đặt những nỗi sợ hãi ấy vào trong những tình huống buồn cười, ví dụ như đứa sợ nhện thì cho con nhện trượt patin và ngã dúi dụi.

Đó chính là cách mà ta cần luyện tập để cư xử với đám đông. Đó là một sự bẻ lái, một cú lướt mình theo con sóng mà không vấp phải tổn hại gì. Nếu không làm như vậy thì con nhện kia sẽ vẫn là con nhện đáng sợ và nhảy bổ vào ta khi ta đang mải kinh hoàng khiếp đảm.

Người đời có câu:

“Chó cứ sủa đoàn người cứ tiến.”

Những con chó không đáng sợ đâu, chỉ có sự tưởng tượng của ta về việc sẽ bị chó cắn làm ta run lên như cầy sấy thôi. Vậy nên tốt hơn hết là việc mình mình cứ tiếp tục làm. Còn thiên hạ á? Thiên hạ nào cơ?

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: StockSnap

📌 THĐP đã giảm giá membership tạp chí Aloha để nhiều người có thể mua được hơn. Một năm 24 volume chỉ còn 999k (thay vì 1499k như trước). Mua ngay tại ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4, Volume 5, Volume 6

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Hai Phượng – Chất Hollywood thấm vào phim Việt

0

thđp review

Trước khi đi xem Hai Phượng, tôi cũng đã có chú ý đến bộ phim khi bắt gặp hàng loạt meme chị Phượng tát một con nợ bay mặt, hay chị hỏi “Con tao đâu?” kèm theo sau là cả đống người trả lời kiểu troll. Bình thường tôi không có hứng thú với phim Việt Nam, nhưng vì chưa từng xem phim nào của Ngô Thanh Vân (chưa kể Hai Phượng là phim hành động Việt hiếm hoi được công chiếu ở Mỹ) nên tôi quyết định tới rạp trải nghiệm cho biết. Chỉ là cho biết thôi chứ tôi không có ý tưởng “Người Việt ủng hộ hàng Việt” như hồi trước. Nhớ khi xưa tôi đã quyết định đi xem Tháng năm rực rỡ để rồi ra về với cảm giác hụt hẫng, chán ngán.

Nhưng lần này, với Hai Phượng thì tôi không hề cảm thấy thất vọng vì tôi không có kỳ vọng gì về bộ phim này. Trái lại, tôi có được sự thích thú cần thiết. Cá nhân tôi đánh giá đây là một sản phẩm có chất lượng cao ở Việt Nam, thể hiện sự nỗ lực và dũng cảm rất lớn của những người thực hiện. Vì phim hành động không phải là một thể loại dễ xử lý. Hoặc phải làm thật “chất” hoặc là đừng làm, không có ngưỡng làng nhàng ở giữa. Đánh đấm vớ vẩn thì người ta gọi là phim đánh lộn chứ không phải hành động nữa rồi.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về phim Hai Phượng nằm ở các màn giao đấu quyết liệt, sắc nét với tốc độ cao, chứng tỏ một sự đầu tư rất công phu vào khâu võ thuật. Dù chẳng biết mô tê gì về võ vẽ nhưng nhìn người ta tung một cú đá hay giáng một đòn cùi chỏ dứt khoát thôi là cũng thấy một trời sức mạnh rồi. Với khán giả như tôi, Vovinam hay Karate gì không cần biết, chỉ biết là anh có đánh trúng, đánh đẹp mắt không thôi. Đặc biệt là “thần thái” được thể hiện lúc đó phải thật ăn khớp mới được. Và điều này thì những diễn viên trong phim Hai Phượng đều thể hiện rất tốt. Tôi không nhớ là mình có thấy sự giả tạo hay kệch cỡm nào về xúc cảm trên màn ảnh.

Về nội dung thì mọi người xem trailer chắc cũng đã biết, bộ phim kể về người mẹ tìm cách giải cứu con gái nhỏ khỏi một đường dây buôn bán trẻ em. Bên cạnh những pha hành động đẹp mắt, Hai Phượng cũng để lại trong tôi một ấn tượng mạnh về tình mẫu tử. Ở đây, cách một người mẹ thương con đã được thể hiện ở một sắc thái khác dữ dội, quyết liệt hơn khi đặt trong một bối cảnh khác với đại đa số. Hai Phượng cũng tần tảo nuôi con như bao người làm mẹ, nhưng chỉ khác là chị còn mang đầy mình võ nghệ và sẵn sàng “tẩn” kẻ nào động đến con mình cho nhũn ra như tảo mới thôi. Hai Phượng không chỉ có nét nữ tính thuần túy của người mẹ, mà còn có cả tính nam đầy cương quyết của một người cha. Điều này rất phù hợp với hoàn cảnh của bộ phim – hai mẹ con sống nương tựa lẫn nhau.

Có thể nói, đây chính là một yếu tố tạo nên sức hút và sự khác biệt cho phim Hai Phượng, không chỉ ở Việt Nam, mà còn trên thế giới. Nói đùa chút, nhìn cảnh một bà mẹ sục sạo đến tận hang ổ của những kẻ lưu manh và quẩy tung nóc nhà chúng lên để tìm con khiến tôi lại nhớ đến chuyện Tôn Ngộ Không đập tan tành mấy cái động yêu tinh để giải cứu sư phụ. Ở đây, bộ phim Hai Phượng không chỉ thể hiện được tình mẫu tử dạt dào (nhiều đoạn xúc động rớt nước mắt), mà còn làm sống dậy chất phiêu lưu mạo hiểm khiến người xem kinh ngạc thích thú không rời mắt khỏi màn hình. Chưa vội so sánh với phim Mỹ, tôi thấy rằng phim Việt làm được như thế này là một sự thành công lớn, xứng đáng được tán thưởng, cổ vũ.

Các lời thoại trong phim cũng được đầu tư, mang chiều sâu, tính triết lý. Có một câu nói tôi thấy ấn tượng nhất là:

“Sợ hãi chỉ là cảm giác, thằng ngoài kia mới là thật.”

Tuy nhiên, nếu đặt Hai Phượng lên bàn cân chung với tất cả những phim khác trên thế giới thì tôi thấy nó mới chỉ ở mức trung bình khá – 7 điểm.

  1. Cốt truyện mỏng: Nội dung có đan xen câu chuyện của mẹ con và quá khứ của Hai Phượng nhưng hai phần này không sắc nét (chỉ làm phụ trợ) nên tính ra phim chỉ có một lớp truyện là giải cứu con. Trong khi tôi đánh giá một bộ phim có chiều sâu thì tối thiểu phải có từ 3 lớp trở lên – 3 diễn biến song song.
  2. Nhiều chi tiết phi lý: Bắt cóc trẻ con quá lộ liễu để đứa bé giãy đạp chán chê rồi mới cho thuốc mê, con đứng ở trên xuồng không có ai giữ vì kẻ đó đang mải đánh nhau với mẹ Phượng mà chẳng biết nhảy thoát thân xuống nước, đoàn tàu chở hàng với vận tốc tối thiểu 40-50km/h mà đi 1km trong mấy phút không tới nơi, v.v…
  3. Nhân vật thừa, lẻ truyện: Tôi đánh giá nhân vật anh trai Hai Phượng và người phụ trợ cho viên cảnh sát là các nhân vật thừa. Có thể biến cảnh nói chuyện với anh trai trực tiếp thành cảnh đã diễn ra trong quá khứ (hồi tưởng) và viên phụ tá kia thì bỏ hẳn đi cũng không ảnh hưởng đến nội dung. Ngoài ra, một vài chi tiết tấu hài không cần thiết, mất thời gian, làm giảm độ “ngầu” của phim.
  4. Tình huống đơn giản: Tôi không bị bất ngờ bởi cách xử lý tháo nút của phim vì số lượng nhân vật và các biến cố rất hữu hạn nên dễ đoán được ý đồ hay số phận của các nhân vật. Điều duy nhất làm tôi bất ngờ là các màn võ thuật chất lượng cao.

Tóm lại, nói gì thì nói, cá nhân tôi vẫn cho rằng Hai Phượng dù có mang ít nhiều sắc màu Hollywood, thì vẫn là một tác phẩm điện ảnh cá tính và đầy nội lực – đúng như tinh thần của nhân vật chính. Thiết nghĩ rằng ai chưa xem thì cũng nên tới rạp thưởng thức vì không phải lúc nào ở Việt Nam cũng có phim hành động. Nếu chấm điểm ở lãnh thổ phim Việt thì tôi đánh giá Hai Phượng 9/10.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: elle.vn

Đối diện nỗi sợ “Họ đang nghĩ gì về tôi?”

2

Gã trai giàu có đeo mắt kính đen bước xuống từ xế hộp đang đảo mắt nhìn quanh. Có lẽ anh ta đang lo lắng liệu người khác có trông thấy anh ta vừa bước xuống từ chiếc xe mắc tiền. Họ có sành điệu đủ để nhận ra cặp mắt kính anh ta đang đeo được đặt mua từ một hãng thời trang nổi tiếng. Chiếc đồng hồ này được tạo ra từ một thương hiệu đẳng cấp.

Cô gái mặc chiếc đầm màu trắng tinh khôi đang tản bộ trên vỉa hè. Có lẽ cô ta đang thắc mắc liệu mọi người có chú ý đến diện mạo của mình. Cô đã cố gắng chọn một chiếc đầm xinh đẹp nhất, một đôi giày hợp gu phối với trang phục và chiếc túi xách hòa nhã cùng mọi thứ cô đang khoác trên cơ thể. Họ có thấy cô đẹp đôi cùng anh chàng người yêu đang sánh bước bên cạnh cô.

Những đứa trẻ vừa tan trường. Bố mẹ chúng đã chờ đợi rất lâu trước cổng trường để đón chúng. Có lẽ họ đang mơ hồ đến một tương lai của bọn chúng. Họ hy vọng những thành tích học tập tốt của con trẻ. Họ cần chúng là những đứa trẻ lễ phép và ngoan ngoãn. Có lẽ họ cũng đã có những đêm trằn trọc không yên, giống như bố mẹ tôi cũng từng sợ hãi sự thiếu vắng niềm tự hào khi cô bác họ hàng hỏi thăm kết quả học tập của anh em tôi.

Không! Tôi chỉ đang cố đặt xen vào họ một cái nhìn lẫn lộn với chính tôi. Tôi chỉ đang cố áp đặt suy diễn của tôi vào họ. Có thể họ không hề quan tâm người khác nghĩ gì về mình. Nhưng nếu họ không như thế, họ đang vật lộn với dấu nghi vấn nặng trĩu đó thì sao? Làm sao để họ nhận ra họ chỉ đang cố biến mình trở nên xấu xí bằng chiếc mặt nạ sặc sỡ màu sắc ấy? Những chiếc mặt nạ tạo ra bằng các thứ giấy được dán kín vằn vện lốm đốm nhiều màu sắc.

Tôi lại thế rồi, lại sống bằng thứ kinh nghiệm chết tiệt của mình trước đây. Tôi của trước đây bao giờ cũng muốn người khác yêu thương tôi. Vì cố cho người khác yêu thương nên luôn sống cho vừa lòng bạn bè; cố tỏ ra ngoan ngoãn trước người lớn; cố gắng ngụy trang để che giấu đống rác rưởi chất cao trong tâm trí, rồi đè nén chúng; cố che đậy yếu đuối bằng sự mạnh mẽ miễn cưỡng, sự ngu dốt của mình bằng lời lẽ ngụy biện; lừa đảo để người khác tin rằng mình là một con người có tri thức và được giáo dục nề nếp. Đôi khi tôi thấy ngạc nhiên trước sự giả tạo của chính tôi. Mặc kệ nó, điều quan trọng không phải chuyện tôi đang nhìn thấy gì ở mình. Người khác đang nghĩ gì về tôi? Đó mới chính là điều tôi không được bỏ mặc.

Khi một người bắt đầu nói dối, sẽ có vô số những dối trá khác được sinh ra để bảo vệ cho sự dối trá đó. Bởi dối trá chỉ có thể giấu giếm bằng những dối trá lớn hơn. Tôi đã vênh váo ưỡn ngực ra như thế, trước những lời khen ngợi. Ôi sự tâng bốc, nó khiến cho con người đánh mất đi chính mình, để họ mãi phải núp bóng sau cái mẽ bên ngoài.

Họ có từng khao khát được sống với chính mình không? Họ có từng đặt niềm tin vào chính họ mà không phải là lời nhận xét vớ vẩn của những vị giám khảo ảo tưởng có khả năng quyết định kết quả cuộc đời người khác. Nếu họ không dám tin vào mình, họ sẽ phải sống trong dối trá bằng chiếc mặt nạ lòe loẹt đó mãi sao?

Ôi làm sao để con người có thể nhìn vào gương và chấp nhận mình chẳng có bất kỳ một sự quyến rũ nào?  Làm sao để bỏ mặc cái suy nghĩ ” Họ đang nghĩ gì về tôi? ” Muốn thế, có lẽ trước tiên tôi nên bỏ cái thói “Tôi đang nghĩ gì về họ?”

Tác giả: Ni Chi

Ảnh minh họa: Free-Photos

📌 THĐP đã giảm giá membership để nhiều người có thể mua được hơn. 1 volume tạp chí Aloha chỉ còn 48k (thay vì 69k như trước), một năm 24 volume chỉ còn 999k (thay vì 1499k như trước.) Mua ngay tại ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4, Volume 5, Volume 6

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Tạp chí Aloha Volume 6

THĐP đã quyết định giảm giá membership để nhiều người có thể mua được hơn. 1 volume tạp chí Aloha chỉ còn 48k (thay vì 69k như trước), một năm 24 volume chỉ còn 999k (thay vì 1499k như trước.) Không có sự đầu tư nào thông minh hơn việc mua chất xám cho chính mình. Mua ngay tại  ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

vol6

 Nội dung các bài viết trong Volume 6

🌲 [Bài dịch] 5 giải pháp khi bạn có quá nhiều ý tưởng và không hoàn thành được gì
🌲 [Truyện dài] Tuổi trẻ cô đơn – Chương 5 | Ni Chi
🌲 [Bài dịch] Bạn đã bị thao túng bởi phần mềm như thế nào?
🌲 [Hỏi-Đáp] Làm thế nào để tự tạo ra áp lực cho bản thân và thoát khỏi vỏ bọc an toàn của gia đình?
🌲 [Tiểu thuyết dã sử] Người chém cá kình – Hồi 6 | Hai Le
🌲 [Bài dịch] Làm thế nào để cai nghiện điện thoại
🌲 [Truyện ngắn] Cô bé Hạt Tiêu – Quyển 2, Tập 6 – Nhật thực toàn phần | Vũ Thanh Hòa
🌲 [Thơ dài] Thiên đường trần gian – Phần 6 | Vũ Thanh Hòa
🌲 [Nhân vật] Albert Einstein – Nhà lữ hành đơn độc | Ni Chi


📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4, Volume 5

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

📌 Liên hệ hợp tác >>> https://www.facebook.com/LX.Production

Giết con chim nhại – Qua đôi mắt của một đứa trẻ

0

Giết con chim nhại (To kill a Mockingbird) là cuốn tuyển thuyết của Harper Lee. Đây là cuốn tiểu thuyết rất được ưa chuộng và là một trong những tác phẩm kinh điển của văn học Mỹ. Nó đã được dựng thành phim và dịch ra hơn bốn mươi thứ tiếng.

Đâu là lý do khiến tác phẩm này có nhiều thành tựu và có sức ảnh hưởng với thế giới đến vậy? Nội dung được truyền tải trong tác phẩm mang tính nhân văn cao, nói lên sự áp bức, nạn phân biệt chủng tộc rõ ràng và đau đớn.

Harper Lee đã xây dựng hình tượng người bố giống như một hạt cát trong sa mạc nhưng đức tính thì như một vì sao sáng ngời giữa trời đêm: lịch sự với mọi người, công tâm trong công việc và thấu hiểu con cái ở vị trí làm cha. Ông đứng lên và đòi công bằng cho lẽ phải, cho những người dân da đen bấp chấp việc mọi người gọi ông là “Kẻ yêu mọi đen.” Cái ông làm không chỉ là việc đòi quyền bình đẳng cho người da màu mà còn là sự thuyết phục thay đổi ý thức của người da trắng. Một số người da trắng họ biết rằng phân biệt chủng tộc là không đúng, nhưng họ cũng khó lòng thay đổi với những điều họ đã làm qua nhiều thế hệ.

Dù rằng cuộc chiến đơn thân độc mã của Atticus đã không giành chiến thắng nhưng có vẻ ông đã góp một phần lớn cho cuộc chiến diễn ra hàng thế kỉ này. Ngoài ra, Harper Lee cũng vô tình nêu lên một sự thật rằng chính người da trắng đã đứng lên đòi lại công bằng cho người da đen nhiều hơn cả những gì người da đen làm cho cộng đồng của họ.

Đối với riêng tôi, tôi vô cùng thích tác phẩm này bởi vì nó nhẹ nhàng. Mọi việc đều được nhìn từ ánh mắt của một bé gái 6 tuổi. Mọi việc khi được nhìn qua ánh mắt của một đứa trẻ đều rõ ràng và chân thực. Đôi khi những sự kiện nhỏ nhặt lại vô cùng rùng rợn, còn những sự kiện to lớn lại vô cùng đơn giản.

Theo tôi thành công của tác phẩm chính là ở chỗ khi đọc thì cảm thấy rất hứng khởi, yên vui. Hơn nửa đầu tác phẩm không hề đề cập gì đến những nội dung nặng nề. Dần dà đến gần cuối mới xuất hiện những chi tiết khá buồn.

Lời văn và cách xây dựng nhân vật của Harper Lee thật sự thành công và thú vị. Câu đối đáp sắc xảo của cô Maudie khiến người khác phải im họng:

“Stephanie Crawford nói với cô rằng có lần cô ấy thức dậy lúc nửa đêm thì thấy anh ta (Boo Radley) nhìn cô ấy qua cửa sổ. Cô hỏi rồi chị làm gì, Stephanie, nằm xích qua một bên giành chỗ cho anh ta hả?”

Tôi đã rất ấn tượng với đoạn thoại ấy và cảm thấy cần phải học hỏi lối nói móc như vậy (cười).

Và đoạn Atticus dạy bảo bọn trẻ khi chúng được tiếp xúc với một bà già nghiện morphine. Khi bà ta cố cai nó và chết thật thanh thản.

“Bố muốn con thấy một điều gì đó ở bà, bố muốn con thấy lòng can đảm thực sự là gì, thay vì có ý nghĩ rằng lòng can đảm là một người đàn ông với khẩu súng trong tay. Đó là khi con biết mình sẽ thất bại từ trước khi bắt đầu nhưng dù vậy con vẫn bắt đầu và con theo đuổi nó đến cùng dù có chuyện gì xảy ra.”

Đó cũng là cách Atticus bắt đầu phiên toà bảo vệ người da đen Tom Robinson. Anh biết rằng mình sẽ thua nhưng anh đã làm hết sức có thể cho dù kết quả là thất bại. Nó là sự thất bại trong phiên toà hôm đó, nhưng nó góp phần thành công cho nạn phân biệt chủng tộc về sau này.

Ở ngôi kể của Sount thì câu chuyện có vẻ đã nhẹ nhàng và phù hợp với các bạn nhỏ. Cô bé Sount khá cá tính, anh trai Jem và cậu bạn Dill vui nhộn đã cuốn hút tôi vào những câu chuyện của chúng. Tuy là những đứa trẻ trong sáng, song chúng cũng đã hiểu biết được đúng sai và biết đứng lên đấu tranh dù chỉ là những lời nói với bố.

Tôi rất thích những chi tiết nhỏ mà tác giả đã lồng vào mỗi đoạn: đều mang đầy tính nhân văn. Không cần nhiều những triết lý cao siêu, Giết con chim nhại đã hoàn toàn chinh phục được tôi. Hoàn toàn phù hợp với mọi lứa tuổi và là một cuốn sách đáng đọc.


Tác giả: Bà Năm

Ảnh minh họa: kesachonline

Tôi không phải miếng băng gạc cho vết thương của bạn

0

Trên con đường tôi đã chọn, xin cho trái tim tôi mãi nồng nàn, mãi là ngôi sao sáng soi. Bước chân tôi sẽ không bao giờ lạc lối. Nhưng chỉ với một hoa tiêu duy nhất, đó là chính tôi. Cuộc sống của tôi không phải là ý muốn của một ai khác ngoại trừ chính tôi. Tôi không sống giùm họ, cho những người vẫn đang đi sống cho số phận của những người khác. Không ai có thể cưỡng đoạt linh hồn tôi. Thượng Đế vĩ đại nhất trong tất cả Thượng Đế tôi sùng bái, là tự do.

Yêu thương là thứ cần được sẻ chia. Nhưng tôi không thể nào mang vác nó nổi. Tôi không vô cớ ban phát tình yêu của mình, vung vẩy nó như bố thí. Không ai được sinh ra để canh gác cuộc đời người khác. Tôi không có trách nhiệm với cuộc đời bạn và bạn cũng không thể nào bước vào vùng đất cấm ấy của tôi. Tôi không muốn bàn tay nhơ nhuốc của mình chỉ vẽ cho bất kỳ ai. Ai cũng có một cái đầu trên cổ và tự thân họ có thể làm thầy của chính họ. Họ không cần cúi gục, chấp nhận hay vâng lời. Đó không phải là kiêu ngạo. Đó là sự tự tin cần thiết của một con người để được sống với quyền làm người. Chúng ta có thể chia nhau một cơn sầu muộn. Nhưng đôi chân tôi không thể nhảy múa theo nhịp điệu hạnh phúc của bạn.

Tôi không biết hạnh phúc là thứ có thật sự tồn tại giữa đời sống vô thường này không? Nhưng tôi biết hạnh phúc của tôi chưa bao giờ cần đích đến.Thậm chí hạnh phúc đó chưa bao giờ vượt ra khỏi hai từ “tuyệt vọng.”

Không một ai có thể dùng trí tuệ của mình để truyền động lực cho người khác. Đó là điều bất khả. Những lời lẽ có cánh ẩn mình sau cái sự mà họ gọi là truyền động lực, chẳng khác nào con dao hai lưỡi có nguy cơ giết chết lòng can đảm. Chẳng phải muốn nhìn sâu vào sự sống, con người phải nhìn sâu vào sự đau khổ, vui chơi và tận hưởng cảm giác đau đớn ấy cho đến lúc chán chường sao? Họ không thể vội vàng muốn tăng level nhanh chóng bằng lời lẽ của người khác được, phải thế không?

Trong một cuộc đời mà mọi ánh sáng đã trở nên tê liệt, tôi đã ước được một lần mặt trời chiếu rọi vào trong các xó xỉnh nơi tôi cư ngụ. Tôi đã quá chán ghét những cái thứ ý nghĩa vớ vẩn của cuộc sống tôi. Nhưng khi đôi chân mệt mỏi kiệt quệ nhất, lại là lúc tôi nhận ra ý nghĩa cuộc đời này chẳng có gì khác ngoại trừ chính bản thân tôi. Ý nghĩa đó còn là gì mà không phải ý nghĩa những điều đôi mắt tôi đã nhìn.

Chẳng phải sống một đời hiển vinh nhất là thà để mình bị hủy hoại giữa cuồng phong bão tố còn hơn nghỉ ngơi an lạc cẩn trọng như mấy con mèo. Những lời lẽ mà bạn vẫn quen gọi là lời truyền cảm hứng hay động lực đấy. Đối với tôi, cũng có một vài lời họ nói là chân thật, chân thật khi đặt chúng vào cuộc sống họ. Ngoài giới hạn đó ra thì phần lớn chỉ là những tên đóng kịch hạng tồi, cả những người đóng kịch mà không nhận thức mình đang trở thành diễn viên bất đắc dĩ. Sự thật là ngay cả khi tôi yêu thương người khác bằng việc viết ra những lời tích cực giúp họ có thêm động lực thì tôi cũng chẳng thể nào thoát khỏi thân phận một con vịt cạp cạp đang lạc loài giữa một đàn gà đi lang thang trong vườn.

“Tại sao tôi không viết về những điều tích cực để truyền động lực cho người khác?” Tôi chỉ muốn nói rằng: “Tôi không phải miếng băng gạc cho vết thương của bạn.” Còn nếu bạn cần động lực từ người khác để sống, xin thưa: “Động lực là thứ đã bán đầy rẫy ngoài hiệu sách.”


Tác giả: Ni Chi

Ảnh minh họa: Pexels

📌 THĐP đã giảm giá membership để nhiều người có thể mua được hơn. 1 volume tạp chí Aloha chỉ còn 48k (thay vì 69k như trước), một năm 24 volume chỉ còn 999k (thay vì 1499k như trước.) Mua ngay tại ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4, Volume 5

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Bạn định nghĩa thế nào là tự do?

5

Ai trong đời cũng có những chiếc hộp của riêng mình. Khi nhỏ đó là chiếc nôi ấm áp. Khi chết là 6 tấm ván gỗ lạnh lẽo. Hai chiếc hộp đó, mình không có quyền lựa chọn.

Nhưng có những chiếc hộp khác, chúng ta lựa chọn bước vào, lựa chọn để cho người khác đặt ta vào chiếc hộp và cảm thấy an toàn trong chiếc hộp ấy. Đôi khi, người ta đóng nắp hộp lại, và ta cảm thấy quá ngột ngạt khi phải sống trong chiếc hộp chật chội ấy. Ta vùng vẫy muốn thoát ra.

Có thể lấy một ví dụ về một chiếc hộp trong đời là chuyện học hành. Tôi chợt vỡ lẽ ra bởi những gì thầy Thích Nhất Hạnh trình bày trong quyển Nói với tuổi hai mươi, cách đây hơn 50 năm. Thầy viết rằng:

“Em chán ghét trường học, nhưng em cũng cứ hằng ngày chui đầu vào lớp để nghe giảng những môn học hình như không dính líu gì đến những băn khoăn thao thức lớn nhất trong tâm hồn em. Em chán ghét thi cử, khinh miệt bằng cấp, vậy mà em vẫn phải chui đầu vào phòng thi, cố lấy cho được một mảnh bằng như bất cứ ai khác.”

Khi đọc những dòng này, tôi chợt vỡ òa ra: “Ai bắt mình đi học? Chẳng phải mình lựa chọn thế?” Chúng ta ai cũng biết rằng, nơi đâu cũng có những quy luật, và bước vào một tổ chức, có nghĩa là bước vào một cuộc chơi. Cuộc chơi nào cũng có luật lệ riêng của nó. Chúng ta đi học, để mong cho mình có một tấm bằng. Để có được tấm bằng, phải trải qua những kỳ thi. Mà những kỳ thi nào thì cũng có những điểm bất lợi cho người này, và thuận lợi cho người khác. Tất cả mọi hình thức đánh giá nào, cũng có những bất lợi riêng của nó.

Ta chê trách trường học quá đông sinh viên, thiếu vắng cơ hội để cho chúng ta thực tập nhiều hơn. Riêng tôi học Y khoa, chúng tôi chê bệnh viện nóng nực, bực bội, học hành gian khổ nhưng hàng ngày cũng lê thân đến bệnh viện. Chúng tôi chê sinh viên quá đông, bệnh nhân không đủ để chúng tôi học. Rồi chúng tôi quyết định ra hành lang ngồi đợi đến giờ về. Chúng tôi có quyền lựa chọn những gì mà chúng tôi nghĩ là tốt nhất cho chính mình. Chúng tôi trách những điều kiện bên ngoài làm chùn bước chúng tôi, và rồi chúng tôi quyết định dừng lại. Đó là sự lựa chọn của chúng tôi.

Cho đến một ngày, tôi đi đến trại Chấn Thương – Chỉnh Hình. Người hướng dẫn của tôi trao cho chúng tôi những cơ hội. Anh hỏi rằng: “Có bạn nào muốn phụ mổ không?” Tất cả những gì mà anh nhận lại là một hồi dài thinh lặng, và một lát sau mới có một hai bước chân rón rén đi rửa tay, mặc áo và lên phụ mổ. Chúng tôi quen với việc đánh giá mỗi lần chuyển trại là Làm Bệnh Án, một câu hỏi Tình huống Lâm sàng. Nhưng lần này, anh trao cho chúng tôi toàn quyền đánh giá bằng hai câu hỏi: “Mục tiêu của em ở trại này là gì? Em đánh giá mình hoàn thành mục tiêu này ra sao, và tự cho điểm.” Rất nhiều ánh mắt hoang mang, và nghi ngờ:”Chắc là anh giỡn?” Nhưng không, tôi chắc chắn là anh nói thật. Bởi vì tôi tin, anh tôn trọng tự do tuyệt đối của chúng tôi. Anh tôn trọng tự do phát triển cá nhân của riêng mỗi người chúng tôi, theo như cách chúng tôi muốn. Rõ ràng, anh rất thương chúng tôi, và mong muốn chúng tôi được hạnh phúc.

Chúng ta luôn đòi hỏi tự do cho mình. Nhưng cách bạn nghĩ tự do là thế nào? Nhiều người, rất nhiều người than vãn rằng mình mất tự do. Nhưng khi bạn được trao cho tự do, chắp cho một đôi cánh để bay, bạn nghĩ chắc người ta trêu đùa bạn. Bạn không biết bay lên bằng cách nào. Lúc này, bạn thấy chiếc hộp của mình là nơi an toàn nhất, và bạn quay về nơi trú ẩn an toàn ấy. Thôi thì, cứ để tôi yên trong chiếc hộp của tôi, của chúng tôi, của những người tôi thân quen. Đừng thay đổi điều gì nữa. Vậy thì bạn cứ ở yên đó, và làm theo những gì người ta vẽ ra cho cuộc đời bạn, không sao hết. Và bạn tiếp tục than trách cuộc đời bất công với bạn đi, cũng chẳng có sao hết. Bởi suy cho cùng, đó cũng là cách để bạn thể hiện bạn là một người tự do mà…


Tác giả: drkhoatran

Ảnh minh họa: Nicman

📌 THĐP đã giảm giá membership để nhiều người có thể mua được hơn. 1 volume tạp chí Aloha chỉ còn 48k (thay vì 69k như trước), một năm 24 volume chỉ còn 999k (thay vì 1499k như trước.) Mua ngay tại ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4, Volume 5

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

The Lion King (1994) – Tiếng gầm của tự do

0
thđp review
(Bài viết có tiết lộ nội dung phim. Các bạn cân nhắc trước khi đọc.)

Nhắc đến The Lion King (1994) là ta đang nhắc đến một huyền thoại, một tượng đài bất hủ trong địa hạt phim hoạt hình của thế giới, với nội dung rất giàu tính triết lý và nghệ thuật. Nếu như nhớ không nhầm thì tôi đã xem The Lion King này ít nhất 5 lần tính từ thuở nhỏ cho đến giờ và chưa có lần nào cảm thấy nó nhàm chán. Vì sao ư? Vì The Lion King này chất chứa rất nhiều những tầng lớp ý nghĩa, các hình ảnh biểu tượng và lời thoại thông minh. Càng quan sát kỹ, ta càng nhận ra được những điều mới mẻ, thú vị.

Về nội dung, những triết lý của Vua sử tử đã đạt đến điểm chín muồi rực rỡ khi nó đào sâu vào bản chất của sự tồn tại và trả lời câu hỏi (mà tôi cho là) quan trọng bậc nhất “Ta là ai?” Ẩn sau cuộc hành trình trưởng thành của chú sư tử Simba là câu chuyện của con người khi chúng ta vượt ra khỏi những xiềng xích tư tưởng để trở nên tự do trong cuộc đời.

1. The Lion King – Tự do khỏi những nỗi lo âu

Sau những chuỗi biến cố buồn đau gặp phải, Simba rơi vào trạng thái muộn phiền nặng trĩu. Nhưng rồi cậu cũng vượt qua khỏi những điều đó nhờ áp dụng triết lý “Hakuna Matata” mà hai người bạn Timon và Pumbaa đã chỉ cho. “Hakuna Matata” có nghĩa là “Không lo lắng.”

Thay vì ủ dột ê chề, Simba học được cách tận hưởng hiện tại và sống cuộc đời thư thái, vui vẻ cùng những người bạn. Nếu không đạt được sự tự do khỏi những lo âu, Simba sẽ không thể tồn tại được trong một môi trường sống khác lạ, xa cách với bầy đàn của mình.

2. The Lion King – Tự do khỏi ý tưởng về chính mình

Trong phim, vua Mufasa – cha của Simba đại diện cho ý tưởng của Simba về con người cậu muốn trở thành. Nhưng tôi cho rằng, không chỉ sư tử Simba mà tất cả chúng ta, ở tận đáy tâm hồn, đều khao khát nhiều nhất được trở thành chính mình. Và cảm giác khi hòa nhập với bản chất “Ta là” ấy sẽ khiến một người có được sức mạnh và hạnh phúc lớn hơn bao giờ hết.

Ban đầu, Simba chỉ toàn gặp những rắc rối và thất bại cay đắng khi cố gắng bắt chước giống cha. Nhưng cho tới khi cậu nhận ra bóng dáng của Mufasa và những vị vua vĩ đại trước kia đều nằm trong cõi hồn mình thì Simba mới thôi rượt đuổi những điều lý tưởng. Cậu trở thành chính mình – Simba.

“You have forgotten who you are, and so forgotten me. Look inside yourself, Simba. You are more than what you have become.” – Mufasa

(Tạm dịch: Con quên mất mình là ai nên con cũng quên ta. Hãy nhìn vào bên trong chính con, Simba. Con còn lớn hơn những gì mình đã trở thành.)

The Lion King

Cùng một ý tưởng ấy trong phim Kungfu Panda 3, gấu Po cũng đã thức tỉnh sức mạnh Thần Long Đại Hiệp, thấu hiểu được nguyên tắc của “Khí” (Chi) khi cậu nhận ra tất cả mọi người, vạn vật ở bên trong mình – phá vỡ định nghĩa giới hạn “mình là gấu trúc.” Nhờ đó, Po chiến thắng được đối thủ rất mạnh là trâu Kai và trở về vẹn nguyên từ cõi chết.

3. Tự do khỏi ảo tưởng về thời gian

Như một biểu tượng cho trực giác, trí tuệ, nhân vật khỉ đầu chó Rafiki xuất hiện khá thưa thớt trong phim, nhưng đều vào những giai đoạn quan trọng – những bước chuyển mình của Simba. Ông ta là người duy nhất trong phim nhận ra những “thời điểm” trong cuộc hành trình của chàng sư tử và dẫn dắt cậu hoàn thành sứ mệnh và bài học của mình.

Ah, yes, the past can hurt. But the way I see it, you can either run from it…or learn from it.” – Rafiki

(Tạm dịch: À, phải rồi. Quá khứ có thể đau đớn. Nhưng theo cách nhìn của ta, cậu có thể chạy trốn khỏi nó, hoặc học hỏi từ nó.)

Rafiki đã giúp Simba vượt qua ý tưởng về thời gian, bằng việc tiếp cận quá khứ với một góc nhìn khác, hay đưa cậu gặp gỡ linh hồn đức vua Mufasa, để từ đó Simba có thể trả lời được câu hỏi “Ta là ai?”

NoooLookHarder

Simba không còn sợ hãi quá khứ, nên cũng không khiếp đảm tương lai (gánh vác những trách nhiệm lớn lao). Cậu còn có khả năng nhận ra cha Mufasa và các vị vua vĩ đại luôn ở bên trong mình nơi hiện tại (dù tất cả họ đều đã qua đời.) Simba đã vượt qua ảo tưởng về thời gian mà đứng ở cánh cổng tương thông các thực tại trong một phút giây tĩnh lặng.

4. Tự do khỏi dư luận (đám đông)

Không phải ngẫu nhiên mà cuộc hành trình vươn tới tự do lại gắn liền với một chú sư tử. Sư tử thường được coi là biểu tượng của sức mạnh, sự thật và lòng kiêu hãnh. Tiếng gầm của Simba thể hiện cho thanh âm đến từ bản thể sâu thẳm của con người, là khả năng một kẻ dám cất lên tiếng nói của chính mình. Simba từ một nhóc sư tử dại khờ, yếu đuối cuối cùng đã trở thành một con đầu đàn đầy dũng mãnh oai hùng.

The-Lion-King-Blu-Ray-the-lion-king-28758819-1209-680

Trong phim, một thứ đã ngăn cản Simba nhìn ra con người thật của mình là dư luận dối trá (Scar đã thao túng và đổ lỗi cho Simba rằng đã giết chết cha mình.) Nhưng khi bức màn đen tối bị phá bỏ thì ta được chứng kiến tất cả sức mạnh dâng trào, tiếng gầm không chỉ đến từ Simba, mà đến từ tập hợp của cả bầy sư tử. Khi xem cảnh Simba bước lên đỉnh mỏm đá Kiêu Hãnh và gầm vang sau chiến thắng, tôi nổi da gà rần rần và chảy nước mắt vì xúc động. Lúc ấy, tôi có liên tưởng tới một câu nói của Osho mình từng đọc được trước kia:

“Nỗi sợ lớn nhất trên thế giới này chính là nỗi sợ dư luận. Vào cái giây phút mà bạn không còn sợ đám đông, bạn không còn là một con cừu, bạn trở thành sư tử. Một tiếng gầm to trỗi dậy trong trái tim bạn, tiếng gầm của tự do.”

10475607_910656272282171_8513966476945912642_n

Vậy là xuyên suốt cuộc hành trình của mình, Simba đã lần lượt vượt qua những trói buộc, xiềng xích trong tư tưởng để đạt được sự tự do – vùng đất ẩn chứa muôn vàn sức mạnh. The Lion King đã thể hiện rằng mình là một kiệt tác của nhân loại, không chỉ ở cốt truyện chặt chẽ, lôi cuốn hay các yếu tố nghệ thuật được đan cài khéo léo, mà còn ở nội dung hàm chứa những triết lý sống quan trọng bậc nhất. Mọi cung bậc cảm xúc hay nhận thức đều được chạm tới. Tôi không thể tìm được khuyết điểm nào của bộ phim hoạt hình lừng danh này. Chấm điểm 10/10.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Làm sao sống giữa những ồn ào?

2

Khi tôi viết những dòng này, không gian xung quanh đang cực kỳ ầm ĩ bởi tiếng khoan máy sửa chữa đường ống nước ngay ở tầng bên trên. Âm thanh ấy đôi lúc như xói thẳng vào đỉnh đầu tôi vậy. Thỉnh thoảng, mọi thứ im lặng được 5 giây rồi các tiếng khoan đục rè rè è è ù ù lại trở về với cường độ lớn. Nếu chúng diễn ra đều đặn và liên tục thì sẽ có thể trở thành một loại tiếng ồn trắng, giúp tôi dễ dàng đi vào giấc ngủ, giống như nghe tiếng tàu hỏa chạy qua trước cửa nhà mình vậy. Nhưng những tiếng động ở đây thì giật cục, chẳng theo chu kỳ nhịp độ gì như một kẻ phá bĩnh sự liền mạch.

Nếu là trước kia, tôi sẽ cảm thấy ức chế và tìm cách biến đi đến một nơi nào đó để lánh trú tạm thời, khi người ta sửa chữa các thứ xong xuôi thì quay về nhà. Nhưng lần này tôi thấy một sự khác biệt rõ ràng trong thái độ của mình: tôi chẳng có phản ứng gì với chúng cả, và ngồi ngoan ở trong phòng như không hề có chuyện gì xảy ra.

Lúc này, trong tôi chỉ có một suy nghĩ rằng, nếu không gian ồn ào thì cứ để nó được ồn ào vậy đi, coi như là tôi vừa được sinh ra ở giữa một quê hương là đại hội khoan máy vậy. Tôi không có sự lựa chọn nào khác về điểm khởi đầu này và cũng không từ chối lớn lên trong nó. Việc nghĩ đến một nơi nào đó thanh bình vắng vẻ để tìm kiếm sự tĩnh lặng cũng đã đủ mệt đầu rồi, đấy là chưa kể điều đó như một sự xúc phạm với nơi “quê nhà” đầy náo nhiệt này. Nếu vẫn có thể ngồi nguyên ở đây, thì tôi vẫn cứ ngồi vậy. Không vấn đề gì.

Việc gì đang làm vẫn cứ tiếp tục làm. Nếu các bạn bảo rằng ồn ào như vậy thì mất tập trung lắm, sao mà suy nghĩ, viết lách, diễn đạt được cái gì ra hồn. Nhưng tôi vẫn đang viết đến những dòng chữ này đây thôi và không hề có cảm giác rằng mình bị mất tập trung. Vì tôi không hề cố gắng tập trung vào cái gì cả và cũng chẳng có ý tưởng gì về việc phải viết như thế nào cho hay ho tuyệt đỉnh cả. Có sao thì viết vậy thôi, thế là thư thái.

Lẽ hiển nhiên rằng khi ý tưởng bị đứt đoạn thì thời gian để hoàn thành một bài viết sẽ kéo dài hơn so với khi nó tuôn chảy liền mạch. Nhưng tôi viết bài vì chính bài viết ấy chứ đâu phải vì nó đến sớm hay muộn. Giống như khi ta yêu một người chỉ vì ta yêu họ, chứ đâu phải vì họ ở gần hay xa. Nên các ý tưởng có bị đứt gãy hay không cũng không phải chuyện quá quan trọng. Tôi vẫn đang ngồi ở đây và có thể chấp nhận những gì đang xảy ra, đó mới là điều cần thiết hơn cả.

Có thể tính chất môi trường xung quanh sẽ ảnh hưởng đến quá trình thực hiện/hoàn thành công việc, giống như trời mưa có thể làm đường trơn hơn và khiến ta có thể trượt té, hay làm kính ta bị nhòe và ta lao xe vào bụi cây, nhưng nó không thể ảnh hưởng được đến cách mà chúng ta phản ứng lại mọi thứ. Hay nói cách khác, tất cả mọi chuyện suôn sẻ hay lồi lõm đều phụ thuộc vào CÁI THÁI ĐỘ. Nếu ta không thể tồn tại được trong sự ồn ào thì tĩnh lặng sẽ luôn là một mặt hàng xa xỉ. Nếu ta không thể thấy bình an giữa những cơn dông bão thì những ngày nắng tạnh sẽ luôn… luôn… như thế nào ấy nhỉ. Mấy ông chú kia khoan to dữ quá, làm tôi quên tiệt mình định nói một ý văn chương bay bổng gì rồi.

Đấy, thỉnh thoảng, những tiếng ồn ào át đi những gì tôi đang định nói, thậm chí nó khiến tôi quên bặt luôn mình vừa định viết cái gì và ngồi thần mặt trước màn hình máy tính như bị ngáo. Nhưng chuyện đó cũng chẳng sao vì nếu quên thì cứ để mình được quên vậy thôi, cố gắng nhớ làm gì cho mệt mỏi hao gầy, ảnh hưởng đến dung nhan thần thái.

Tới khi nào những mũi khoan ở tầng trên giảm cường độ hoặc tạm dừng, dòng chảy ý tưởng kia lại tiếp tục tuôn đều. Tôi lại viết xuống tiếp như thế này đây. Vậy thì có gì mà phải cuồng lên chứ?

Nói thì là vậy, nhưng mọi chuyện không phải hoàn toàn đơn giản như thế đâu. Vì có những người mang đặc thù công việc phải chịu những sức ép về mặt thời gian, tức là phải vừa đảm bảo chất lượng, vừa đảm bảo kịp tiến độ sản phẩm. Giả sử tôi buộc phải hoàn thành bài viết này trong vòng một tiếng đồng hồ để không bị sếp sa thải thì tôi sẽ không vểnh râu giữ thái độ “sao cũng được” đâu. Tôi sẽ phải tìm ngay một không gian thích hợp hơn để hoàn thành nhiệm vụ. (Từ nãy đến giờ tôi đã ngồi viết gần một tiếng rồi.)

Nhưng rốt cuộc, đặc điểm chung của cả hai trường hợp đối mặt và không đối mặt với giới hạn về thời gian đó là ta vẫn có thể chủ động giữ được thái độ bình thản. Tôi cho rằng nó là thứ quan trọng bậc nhất và là thứ duy nhất ta có thể nắm bắt được trong tầm tay, rồi sau đó mới tính đến cách thức thực hiện công việc. Nhảy chồm chồm lên chẳng mang lại lợi lộc gì cả mà chỉ hao tổn sức lực, thời gian. Nguồn lực đó dùng để giải quyết vấn đề còn có ích hơn.

Bây giờ tiếng khoan ở tầng trên vẫn chưa ngớt. Và tôi nghe loáng thoáng rằng họ còn sửa chữa trong ba ngày nữa. Khi ở đó xong xuôi, phòng tôi sẽ là địa điểm kế tiếp cho đại hội khoan đục diễn ra. Mọi thứ sẽ còn ầm ĩ hơn cả hôm nay. Nhưng các bạn biết gì không? Ba ngày tiếp theo nữa thì đội khoan lại xuống tiếp tầng dưới nữa. Còn lúc này tôi đã hoàn thành được bài viết của mình dưới “làn bom đạn” ấy rồi.

Làm sao sống giữa ồn ào ư? Cứ sống thôi, đừng chống.


Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: StockSnap

📌 THĐP đã giảm giá membership để nhiều người có thể mua được hơn. 1 volume tạp chí Aloha chỉ còn 48k (thay vì 69k như trước), một năm 24 volume chỉ còn 999k (thay vì 1499k như trước.) Mua ngay tại ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4, Volume 5

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Tạp chí Aloha Volume 5

Một cái Tết trôi qua thật nhanh và chương trình khuyến mãi 40% OFF cho tạp chí Aloha của THĐP đã kết thúc nhưng chúng tôi đã quyết định giảm giá membership để nhiều người có thể mua được hơn. 1 volume tạp chí Aloha chỉ còn 48k (thay vì 69k như trước), một năm 24 volume chỉ còn 999k (thay vì 1499k như trước.) Không có sự đầu tư nào thông minh hơn việc mua chất xám cho chính mình. Mua ngay tại  ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

6

Nội dung các bài viết trong Volume 5

🌲 [THĐP Translation] Kỹ năng quan trọng nhất không ai dạy bạn
🌲 [Truyện dài] Tuổi trẻ cô đơn – Chương 3-4 | Ni Chi
🌲 [THĐP Translation] [Nghiên cứu] Microdosing nấm thức thần tăng cường tính sáng tạo, khả năng giải quyết vấn đề
🌲 [Tiểu thuyết dã sử] Người chém cá kình – Hồi 5 | Hai Le
🌲 [THĐP Translation] Thời đại phục hưng của chất thức thần
🌲 [Truyện ngắn] Cô bé Hạt Tiêu – Quyển 2, Tập 5 – Kho báu bí ẩn | Vũ Thanh Hòa
🌲 [Hỏi-Đáp] Bằng đại học có quan trọng không?
🌲 [Thơ dài] Thiên đường trần gian – Phần 5 | Vũ Thanh Hòa
🌲 [Nhân vật] Nikola Tesla – Nhà bác học “điên” vĩ đại – Trích dẫn 22 câu nói đỉnh của Nikola Tesla | Ni Chi, Prana
🌲 [Triết lý] Linh hồn cũng đang thổn thức tìm về | Nguyễn Hồng Quý


📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

📌 Liên hệ hợp tác >>> https://www.facebook.com/LX.Production