13.5 C
Da Lat
Thứ Tư, 14 Tháng 1, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 85

Sách, thiền và sức khỏe là những thứ người trẻ thực sự cần

0

Tôi yêu sách, tôi thích đọc sách, tranh thủ thời gian để đọc sách. Ông Vũ của Trung Nguyên từng nói:

“Đối với tôi sách vừa là bạn vừa là thầy.”

Bởi vì nó có quá nhiều lợi ích mà tôi không thể nói hết được. Facebook, Instagram,… những thứ này đang lôi cuốn giới trẻ, giết chết những năm tháng thanh xuân của họ. Khi thời gian chỉ có hạn, mà ta lại dành nhiều thời gian cho chúng đồng nghĩa ta phải cắt giảm thời gian dành cho những điều khác. Không thể không phủ nhận tầm quan trọng của Internet và mạng xã hội, nhưng do cách tiếp nhận của mỗi người làm cho ta bị thụ động, sống như một cái máy. Đọc sách làm con người thanh tú nhờ hiểu biết rộng, lịch lãm nhờ kiến thức sâu. Và để đứng sánh vai với quốc tế thì không thể không có tri thức. Người đời đã từng có câu:

“Ra nước ngoài nếu bạn lùn hơn họ và muốn đứng ngang họ thì hãy kê thêm ‘chồng sách’ dưới chân.”

Kiến thức là những thứ người trẻ đang cần.

Tuổi trẻ là tuổi biết suy nghĩ nhiều hơn, có khát khao, có ước vọng chảy bỏng nhưng do cách tiếp xúc với môi trường chưa linh hoạt đã làm họ gục ngã trước dòng đời. Thiền giúp ta vượt qua được những khủng hoảng tâm lý đó, giúp ta đi đến chánh niệm, nhìn sâu hơn vào vấn đề mà chúng ta đang mắc phải và tìm kiếm được con đường đi phù hợp.

Hãy để thiền làm tâm hồn bạn trong sáng hơn và định hình lại cuộc sống. Chúng ta thường bị “mù” hoặc không nhìn rõ đường đi. Và nếu bạn mất phương hướng thì điều đó quả thật nghiêm trọng. Sách kết hợp với thiền thì đó là một điều tuyệt vời. Đó là những điều được nhắc đến trong tác phẩm Ăn, cầu nguyện, yêu của Elizabeth Gilbert. Thuận lợi hơn nữa là nước ta đa phần ở đâu cũng có nơi để thiền. Hoặc không, ta có thể tự tập thiền ở nhà.

Hình ảnh có liên quan

Ngoài ra, nếu bạn còn trẻ, tất nhiên sức khỏe là yếu tố quan trọng. Tuổi trẻ được xem là độ tuổi sung sức nhất trong cuộc đời mỗi người. Nhưng không phải vì vậy mà ta không chú ý tới sức khỏe. Hãy rèn cho mình thói quen tập thể dục ít nhất 30 phút mỗi ngày sẽ giúp khí huyết lưu thông. Ta không thể làm việc trong điều kiện sức khỏe kém. Muốn ra nước ngoài du dịch, học tập, hay học hỏi kinh nghiệm chúng ta đều phải có sức khỏe tốt. Muốn đánh Đông dẹp Bắc thắng lợi thì ta cũng cần thể lực sung mãn.

Sách, thiền, sức khỏe được ví như cái kiềng ba chân của tuổi trẻ, đặc biệt trong thời kì nước ta đang từng bước vươn ra ngoài thế giới. Muốn đón đầu xu thế, sánh ngang với năm châu thì những yếu tố trên không thể thiếu trong mỗi con người. Và rồi chúng ta sẽ để lại những dấu ấn riêng, những cống hiến cho đất nước, quê nhà.

Thân ái!

📌 THĐP Club có Challenge thiền, đọc sách, tập thể dục và nofap hàng tháng. Ai muốn ghi danh thì gia nhập Club. (Ghi rõ lý do tham gia.)


Tác giả: boss_01

Edit: Triết Học Đường Phố

Ảnh minh họa: StockSnap

📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4, Volume 5, Volume 6

📌 Nhà tài trợ: Đông Hưng Group

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Ở một mình là thiên đường hay địa ngục?

0

Một mình là trạng thái thật sự đáng sợ dành cho những mối kết dính, sự phụ thuộc và dựa dẫm. Khi một người quyết định ở một mình, họ phải chấp nhận đánh đổi/hy sinh những sợi dây ràng buộc, chấp nhận thiêu đốt chúng để có thể hoàn thành sứ mệnh của mình. Ở đây tôi không chỉ nói tới sự đơn độc về mặt thể xác, tức là ta sống tách biệt với thế giới, tự thân xoay xở cuộc sống, loanh quanh chỉ có ta với cái bóng của chính mình, mà tôi còn đang bao hàm cả sự cô lập về mặt tâm trí. Tức là sự kiện từ chối những kích thích về mặt tâm tưởng, là một sự cai nghiện âm nhạc, sách vở, phim ảnh (các thú vui) và thậm chí là chính những suy nghĩ đang chạy lòng vòng bên trong đầu óc.

Sẽ là địa ngục với những ai quá quen thuộc với sự dựa lưng vào thế giới, vào người khác để sống, để có được niềm vui. Các bạn thử nghĩ xem, một ngày, một tháng, một năm ta không hề tương tác với bất kỳ con người nào, cảnh tượng ấy chẳng khác gì trôi dạt vào một hoang đảo. Và nỗi cô đơn khi ta một mình ở đó trỗi dậy. Nó khiến tâm can ta nhức nhối không sao chịu đựng nổi vì xu hướng của ta trước kia là sự tương tác, kết nối, là sự phóng chiếu chú ý ra thế giới bên ngoài và sướng vui trong những cuộc trò chuyện, trong những cái ôm hôn thắm thiết.

Giờ đây, tất cả những ngọt ngào, ấm áp của tình bạn, của tình anh em, tình phụ/mẫu tử chấm dứt, tan biến như một làn sương khói mong manh khi va chạm với ánh nắng mặt trời. Vậy lúc này, ta đào bới ở đâu ra được những chén súp tinh thần dịu ngọt cho mình để tiếp tục sinh tồn nếu như không phải là tự trong bản thể?

Khi những mối ràng buộc ấy, như tôi đã nói ở trên, là một sự tốt lành dễ chịu, thì khoảng trống nó để lại sau khi sụp đổ sẽ nhanh chóng được lấp đầy bởi những cay đắng, đốt thiêu. Người ở một mình là người đang đi vào ngọn lửa sục sôi ấy chẳng khác nào Ngộ Không đi vào lò bát quái.

Trong cái trống trải cô đơn đi kèm với sự khát khao điên cuồng để khỏa lấp chúng, liệu ta có thể làm được gì? Gồng mình lên chống trả? Hay chạy trốn bằng cách vùi đầu vào công việc hoặc những thú vui đàn điếm khác? Không, nếu vậy thì ta chỉ đang chuyển mình từ địa ngục này sang địa ngục khác, từ đám đông này sang đám đông khác mà thôi.

Cách duy nhất để địa ngục ấy biến thành thiên đường là đi vào tận cùng linh hồn nó. Cánh cửa giải thoát luôn nằm ở dưới đáy đại dương ồn ào sóng, luôn nằm ở trung tâm của mọi sự tồn tại.

“In is the only way out.” (Đi vào là cách đi ra duy nhất.)

Khi buông lòng mình hoàn toàn cho những nỗi cô đơn cào xé, cho những khát khao kết nối cưỡi sóng ập qua, ta mới có cơ hội được “tan vỡ” để trở về bé nhỏ. Chỉ trong kích thước ấy, ta mới có thể len lỏi vào những lối tắt bí ẩn của những đớn đau thèm khát mà chạm tới mảnh đất địa đàng.

Ở một mình quả là địa ngục bỏng rát cho những người chẳng có nổi một cái bắt tay với chính mình – cái phao cứu sinh gần gũi nhất và duy nhất. Nhưng khi kẻ đó chạm tới bản thân trong giờ khắc lạc lõng thì dù đi đến chốn nào, họ cũng nhận ra đây là nơi cư ngụ của muôn vì tinh tú.

Trách nhiệm với bản thân khi ở một mình đã là một chuyện tiêu tốn nhiều năng lượng hơn là dựa dẫm vào người khác: tự chăm lo sức khỏe, giờ giấc sinh hoạt, thói quen của chính mình. Nhưng cái trách nhiệm khi ở một mình trong tâm tưởng lại trở nên to lớn hơn tất thảy mọi điều khi ta phải luôn giữ mình trần trụi, sạch trong giữa muôn vàn suy tư, khát vọng, mơ ước điên cuồng.

Người ta có thể sống độc thân ngoài xã hội, nhưng liệu có mấy ai sống được độc thân trong tâm tưởng, mấy ai cai nghiện được những suy nghĩ, cai nghiện được sự dễ dàng thỏa hiệp với những chuỗi suy tư bất tận? Tôi cho rằng cuộc hành trình nhận ra chính mình giữa đám đông suy nghĩ và cam kết đứng hiên ngang độc lập với chúng mới thật sự là địa ngục có sức tàn phá dữ dội nhất đối với những ham mê, giả dối và yếu đuối của con người.

Sống tự lập, bạn mạnh, nhưng tư duy tự lập, bạn là siêu nhân.

Tôi cho rằng đa số con người không có tự do trong tâm tưởng, những lời ta thốt ra là của một người khác, người mà đã từng thốt ra lời của một người khác nữa. Cả thảy là một đám vẹt nhại lại lời nhau, là những tiếng vọng từ những vách đá trống rỗng, là bản sao chép nhợt nhạt của quá khứ, của đám đông không màu sắc.

Việc ở một mình giữa tâm trí nháo nhác, giữa muôn vàn lời bình phẩm của đám dư luận viên “chìm” là cơ hội duy nhất để một người thật sự trở nên mạnh mẽ. Sức nóng thiêu đốt mà sự chối từ kết dính với bầy đàn đem lại sẽ làm tan chảy chính sự kết dính ấy. Và chỉ như thế, ta mới thật sự trở về chính ta – trần trụi, đơn độc và tỏa sáng.

Khi đó, ta nhận ra rằng, thiên đường là chính mình vậy.


Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: SplitShire

📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4, Volume 5, Volume 6

📌 Nhà tài trợ: Đông Hưng Group

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

[THĐP Vietsub] Giữ lòng tin – Terence McKenna

 

https://www.facebook.com/TrietHocDuongPho2.0/videos/683153948782723/

> Xem trên Facebook

“Nó là một cách để tạo ra một thế giới mới, có Đạo tính, nữ tính, vô âu lo, và trong sự mong chờ lớn về những giai đoạn hoàn thiện xa hơn trong tương lai. Đó là nơi sự huyền bí, vật thể siêu việt, hũ chứa vàng nơi cuối cầu vồng đang chờ đợi.”

Biên dịch: Prana
Vietsub: Lê Gia Khiêm
Photo: Weare Wild Photography
Source: Terence McKenna – Keep The Faith


📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Đơn vị tài trợ: Dr. Đông Hưng Clinic

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

NOFAP – Con đường đi đến Chân Thiện Mĩ

3

Triết Học Đường Phố có “đặc sản” thiền, psychedelicsnofap. Hôm nay mình xin chia sẻ một vài góc nhìn về nofap, ấp ủ cũng đã lâu.

Đối với cá nhân mình, mình hiểu nofap theo nghĩa vô dục, đoạn tuyệt với sự tham, với sự đam mê hưng phấn. Nó sẽ có hai cấp độ thể xác và tâm trí:

1. Thể xác

Ở mức độ này, ta sẽ không thủ dâm, tức là không kích thích cơ thể (thường là bộ phận sinh dục) để đạt được khoái lạc. Khi kích thích, cơ thể sản sinh ra dopamine gây hưng phấn tạm thời. Và khi ngưỡng dopamine ấy tụt xuống sau khi chạm đỉnh thì ta có xu hướng trải nghiệm sự hẫng hụt, trống rỗng, chây lỳ, thiếu động lực. Từ đó, ta lại muốn quay trở lại trạng thái khoan khoái cũ bằng việc lặp lại hành vi fap vừa xong. Cứ liên tục như vậy, nhu cầu dopamine càng lúc càng tăng cao, ta càng lún sâu hơn, phụ thuộc nhiều hơn vào fap. Tất nhiên là đầu óc sẽ càng lúc càng nghĩ nhiều hơn về “khu vực 18+” vì sự khát mỗi ngày một lớn. Giống như một người khi bị bỏ đói lâu ngày thì tâm trí chỉ nghĩ đến thức ăn, đến những hương vị, đến sự no nê, v.v…

Về cơ chế, nghiện nào cũng như nghiện nào. Hồi học đại học mình có làm một bài luận nhỏ về Nicotine trong thuốc lá. Các bạn có thể đọc tham khảo tại đây và hình dung nó tương tự như việc fap hay chơi game hay ăn đường.

Theo mình thấy thì con trai và con gái đều có thể nghiện fap. Nhưng ở dưới mức độ cơ thể thì con trai sẽ bị tổn hại trực tiếp nhiều hơn con gái vì bị mất mát tinh trùng – một phần tinh chất của cơ thể. Nên khi màn fap kết thúc, mình nghĩ là con trai sẽ cảm thấy mệt mỏi và suy kiệt hơn con gái.

Đấy là chưa tính khi fap, tâm trí cũng bị kích thích, sau đó cơn vui cũng thoái trào. Con trai sẽ bị rơi 2 lần, con gái chỉ bị rơi 1 lần. Vậy tức là con trai sẽ thiệt hại gấp 4 lần con gái khi fap (có xuất tinh.)

(Còn về việc mất năng lượng của con gái trong mỗi chu kỳ kinh nguyệt thì mình nghĩ là cũng đúng. Nhưng mình đánh giá dựa trên trải nghiệm cá nhân thì chu kỳ kinh nguyệt là một giai đoạn thải độc và tính nữ cũng tăng cao. Thiền ở giai đoạn này sẽ giúp khơi mở, giải quyết được nhiều vấn đề nội tâm.)

2. Tâm trí

Mọi người trong THĐP Club mới chỉ nói về fap ở mức độ cơ thể, chưa thấy ai nói fap ở trong tâm trí cả. Với việc so sánh mức độ tương đồng thì mình thấy fap trong tâm trí là việc nhúng mình vào suy nghĩ, đồng hóa với suy nghĩ. Việc này cũng có tác dụng kích thích và gây tiêu hao năng lượng. Kích thích ở đây sẽ được hiểu là việc hùa theo các drama (của tâm trí) và thấy khoái, thấy đúng đắn. Khi ấy, một người sẽ không còn đứng ở vị trí “ta là” nữa, sẽ đánh mất chính mình. Càng để suy nghĩ dắt cổ, người đó càng trở nên yếu đuối, không có điểm trụ, dễ gục ngã trước đám đông, dễ bị thao túng, xa rời chân lý, sự thật, trực giác suy giảm. (Hay theo cách mọi người vẫn thường nói là lạc vào ma trận, lạc vào luân hồi, nói chung là “lạc lối.”)

Mình coi mỗi lần chạy theo suy nghĩ là một lần fap trong tâm tưởng. Và nofap ở level này là không nghĩ, hoặc không đánh đồng chính mình với suy nghĩ. Thực hành nofap trong tâm trí chính là việc thiền. Ở THĐP Club bên cạnh Challenge nofap còn có Challenge thiền hàng tháng. Bạn nào muốn tham gia thì vào THĐP Club ghi danh.

Cá nhân mình cho rằng đến khi nhận ra “ta là ai” thì mới có khả năng nofap trong tâm trí một cách tự nhiên. Hoặc ta cũng có thể luyện tập nofap trong tâm trí (thiền) để dần nhận ra được “ta là ai.”

Các bạn hãy tưởng tượng với mỗi lần fap trên cơ thể thì một người (mình giả sử luôn là con trai) sẽ mất bao nhiêu năng lượng khi đầu óc bị kích thích và cơ thể bị mất tinh trùng. Vậy thì bây giờ, với mỗi lần fap trong tâm trí, ta sẽ thất thoát bao nhiêu năng lượng? Một ngày ta có thể xem porn và thủ dâm được đến 5 lần không? Nhưng một ngày ta chạy theo suy nghĩ đến cả nghìn lần là ít.

Nên các bạn hãy tiếp tục tưởng tượng xem, khi đạt đến cảnh giới nofap ở tâm trí thì năng lượng được lưu giữ lại sẽ lớn gấp hàng nghìn lần ở level cơ thể. Đã có người claim super power khi nofap ở cơ thể trong một khoảng thời gian lớn, thì hãy nghĩ xem khi nofap ở ngưỡng tâm trí thì nó sẽ ở mức năng lượng khủng khiếp như thế nào. Những thiền sư – những người nofap trong tâm trí và họ có thể chạm vào cội nguồn của năng lượng, cội nguồn của bản thể tâm linh – infinite enegy. Và mình cho rằng thần thông là có thật và ta có thể chạm tới được bằng cách kiên trì luyện tập.

Cá nhân mình có số lần fap ở level cơ thể chỉ đếm trên đầu ngón tay, còn trong tâm trí thì đếm trên đầu ngón tay của toàn bộ số dân trên trái đất. Đã có những lúc mình rơi vào khủng hoảng, overthinking và cơ thể suy nhược, chất lượng đời sống đi xuống. Nhưng từ khi luyện tập thiền khoảng ba năm nay, mình dần đứng tách được ra khỏi những suy nghĩ (việc thực hành này diễn ra mọi lúc có thể, không phải mỗi khi ngồi xuống thiền.)

Mọi thứ ở bản thân và ở cuộc sống cá nhân cải thiện rất tích cực. Càng về sau sự thay đổi càng rõ rệt, tính theo cấp số nhân. Mình không nói cụ thể ở chuyện gì vì sẽ khiến bài viết bị lan man, với cả mỗi người có mỗi hoàn cảnh khác nhau nên cũng không cần quan tâm quá cụ thể làm gì. Mình chỉ nói là thiền mang đến một sự thay đổi “khổng lồ.”

Khi nofap một thời gian dù ở level nào, mức năng lượng của một người cũng sẽ được nâng cao, hay mình gọi là phục hồi trạng thái khởi thủy – tức là trở về sinh lực dồi dào như một đứa trẻ. Trùng hợp là theo định nghĩa nofap của mình là sự vô dục, đoạn tuyệt với tham lam, người nofap cũng sẽ dần trở về tâm hồn, tâm trí lành mạnh trong sáng như một em bé mới sinh. Lão Tử cũng đã từng nói đại ý là:

“Đứa trẻ mới sinh độc trùng không chích, mãnh thú không ăn thịt, ác điểu không vồ.”

Mình hiểu khi nofap (cả 2 level) thì một người sẽ thay đổi tần số rung động, trở nên cực kỳ thanh khiết, tách biệt khỏi những độc hại, chiến tranh, xung đột mà hòa nhập với tình yêu, vẻ đẹp, sự thanh bình, trong lành, thơ ngây, sáng tạo, sướng vui không điều kiện.

Tất nhiên, khi trở về với một nguồn năng lượng khổng lồ như vậy không hẳn là sướng ngay đâu. Mà ta phải đối mặt với việc phải vứt bỏ đi những ràng buộc, những ảo tưởng, phải đối mặt với những nỗi sợ hãi, những yếu đuối của bản thân. Nofap là một quá trình rèn luyện tinh thần khắc nghiệt nhất mà mình từng trải nghiệm. Nhưng chỉ cần tiếp tục tiến lên thì khó khăn nào ta cũng vượt qua, và phần thưởng cho người can đảm còn lớn gấp vạn lần chính sự can đảm mà họ có được. Terence McKenna có câu:

“Trời đất yêu quý lòng can đảm. Nếu bạn đặt ra quyết tâm thì trời đất sẽ đáp ứng lại quyết tâm đó bằng cách loại bỏ hết mọi vướng bận tưởng chừng không thể. Mơ giấc mơ không tưởng và thế giới sẽ không nghiền nát bạn; nó sẽ nâng bạn lên. Đây chính là cái mẹo. Đây là những gì mà các đạo sư và các triết gia, những người thật sự đáng kể, những người thật sự đã chạm vào được hòn đá hóa kim, đây là những gì họ hiểu. Đây là điệu nhảy của pháp sư trong thác nước. Đây là cách phép thuật được thực hiện: Bằng cách quăng bản thân mình vào vực thẳm và khám phá ra được rằng nó là một chiếc giường tơ êm ái.” — Terence McKenna (Huy Nguyen dịch)

Tóm lại, mình thấy NOFAP là một trong những việc mà một người nên làm nhất trong đời nếu họ thật sự muốn phát triển, muốn chạm đến chân thiện mĩ. Và nếu đã làm, hãy bắt đầu ngay hôm nay. Thanh niên thời đại Hồ Chí Minh không trì hoãn, không ngụy biện.

Cảm ơn mọi người đã quan tâm đọc hết bài viết. Chào thân ái!


Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: Free-Photos

📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4, Volume 5, Volume 6

📌 Nhà tài trợ: Đông Hưng Group

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Tôi quá lười để phản ứng

2

Không biết người khác định nghĩa thành công như thế nào, nhưng đối với riêng tôi, việc bớt quan tâm đến thế giới là một trong những sự thành công to lớn nhất mà tôi từng đạt được. Nhờ không ít những cô Tiên và ông Bụt tư vấn, tôi đã ngày đêm rèn luyện khả năng trở nên lười biếng cho việc phản ứng. Điều này đã mang đến cho tôi những giờ khắc nhàn rỗi khi làm việc, những tiếng cười vui giữa sự điên cuồng của thế giới và những yên bình trong những bước chân khởi đầu đầy mạo hiểm.

Nghe thì có vẻ nghịch lý vì làm sao có thể tồn tại một sự thư thả khi đang bận bịu với hàng đống tác vụ được, sao có thể phấn khởi khi đám đông nháo nhào đổ xô tới mình được, sao có thể không âu lo khi lao vào nơi bóng tối bí ẩn được? Nhưng cái nghịch lý ấy quả thực có tồn tại, khi tôi chỉ còn tập trung vào nơi chính mình mà gạt sang bên mọi điều của thế giới ồn ã.

📌 [THĐP Translation™] Những điều tốt đẹp nhất trong đời đều trái ngược

Nước mũi đang chảy ra vì tôi ngồi lạnh, cũng chẳng cần phải gạt đi ngay lúc đó. Cứ đợi nó chảy đến sát gần miệng rồi lau nhẹ cũng được. Mà cũng có thể đợi nó chảy xuống cằm và chuẩn bị nhỏ vào áo quần thì quệt nó đi cũng không sao. An nhàn được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Người khác trông vào thấy ghê á? Đó là vấn đề của họ. Việc ai người nấy tự giải quyết. Tôi quá lười để quan tâm.

Chưa hết, nếu hàng đống việc đổ vào đầu thì tôi cũng chẳng còn cuồng lên như trước kia nữa. Việc nào dễ làm trước, khó làm sau. Cứ vậy thôi, chẳng tội gì phải tự tra tấn bản thân khi đảo lộn mọi thứ lại. Tôi chỉ làm những gì có thể trong khả năng của mình, trong giới hạn cho phép. Tôi không chỉ quá lười để tỏ thái độ phản ứng với một khối lượng lớn công việc, tôi còn quá lười với chuyện kỳ vọng vào kết quả, quá lười với việc tính toán, sắp xếp mọi thứ vận hành sao cho khoa học, chỉn chu. Vậy mà nhờ đó, các mục tiêu cứ dần dần được chạm tới trong khi tôi chẳng mất nhiều sự nỗ lực. Tôi chẳng biết mình đến đó trong khoảng thời gian bao lâu, vì tôi còn quá lười để chú ý đến những cái kim đồng hồ nhảy nhót. Lúc này, tôi chỉ quan tâm mình đang thao tác việc gì mà thôi. Kết quả là, tất cả những thứ tôi nhận được là sự tập trung hoàn toàn cho công việc và niềm vui kết nối với chúng. Chẳng còn gì ngăn cách giữa chúng tôi nữa.

Chưa dừng lại tại đó, vì quá lười để nhớ lại mình đã từng leo lên leo xuống 5 tầng cầu thang vừa 3 phút trước đó nên tôi chẳng thấy phiền hà gì khi tiếp tục đi đi lại lại như vậy mỗi khi có một người bạn tới cổng nhận sách. (Tôi có tặng sách cho khoảng hơn 10 người.) Vì quá lười để nhớ lại mình đã từng ăn ở tiệm phở này bao nhiêu lần nên tôi chẳng ngại ngần thử tới những quán mới. Vì quá lười để nhớ lại người ta đã cư xử không hay với tôi như thế nào trước kia nên tôi vẫn có thể đáp lời nếu họ bắt chuyện, mà chẳng hề phải nhăn mặt, nhăn lòng. Vì quá lười phải nghĩ đến chuyện làm vui cho thế giới nên tôi mặc kệ thiên hạ và bắt đầu làm hài lòng người ở gần mình hơn – là chính tôi vậy.

📌 Bài học từ những con mèo: Méo quan tâm

Cứ như thế, mỗi ngày, tôi lại lười biếng hơn một chút và thấy hạnh phúc hơn nhiều chút. Trong sự an nhàn của tâm hồn và thư thả của đầu óc, tôi dần nhận ra rằng khi mình “chơi lầy” với cả thế giới thì cả thế giới lại bắt đầu chơi đẹp với mình. Khi mình lười biếng quan tâm đến thế giới thì thế giới lại bắt đầu chăm chỉ quan tâm đến mình. Tôi nói điều này không phải là truyền đạt với các bạn một mánh khóe để được đời yêu mến. Mà tôi chỉ đang chia sẻ với các bạn kết quả của việc bắt đầu tự yêu mến chính mình.

Sự lười biếng ấy làm tôi lắng lòng xuống và gần gũi hơn với con người thật của mình. Mà vũ trụ chỉ yêu mến đồ thật, không đếm xỉa gì đến những mặt hàng tạm bợ hư ảo đâu. (Tôi đã từng trải qua việc làm một thứ hàng fake và tất cả những gì tôi nhận được chỉ là sự vùi dập đến tan nát.)

Terence McKenna có câu:

“Nếu nó thật, nó có thể chịu được áp lực.”

Liệu có phương thuốc nào khiến một người có thể chịu được áp lực tốt hơn là khả năng lười biếng phản ứng đây? Người đó đâu còn cái gì trồi lên để bị đập bỏ nữa, để bị nén ép nữa. Họ đã nhăn nhở cười ở tận cùng của sự nén ép rồi – Lười.

Tất nhiên, cái lười tôi đang nói tới không phải là sự chây ỳ, chậm chạp, kém nhạy bén với thế giới. Mà nó là một sự lựa chọn thờ ơ với những điều không thật sự cần thiết hay quan trọng. Đồng thời, nó cũng là sự biết đủ, khả năng buông mình thuận theo tự nhiên và không kiểm soát những gì nằm ngoài tầm với.

Tôi cho rằng cái lười này là nền tảng vững chãi nhất cho tất cả sức sống bùng lên, cho tất cả sướng vui nở rộ, cho tất cả niềm tin dâng trào. Hàng ngày, tôi có thể ngồi im lặng viết lách vẽ vời, chẳng chuyện trò, tương tác với ai, nhưng khi đến tối vô tình xem được một meme hài hước nào đó trên facebook, tôi có thể cười không ngừng cho tới khi ruột gan quặn thắt và nước mắt chảy giàn giụa.

motivation not found

Hay như:

dream job

Nói tóm lại, lười biếng phản ứng là một dạng tích lũy năng lượng, là một sự chờ đợi đến đúng thời điểm để “bung lụa.” Người nào có được sự lười biếng ấy thì chẳng khác gì một trái bom với sức công phá khổng lồ. Tất nhiên, “phá” cái gì thì còn tùy thuộc vào quyết định khi không lười biếng của họ.


Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: pasja1000

📌 THĐP đã giảm giá membership để nhiều người có thể mua được hơn. 1 volume tạp chí Aloha chỉ còn 48k (thay vì 69k như trước), một năm 24 volume chỉ còn 999k (thay vì 1499k như trước.) Mua ngay tại ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4, Volume 5, Volume 6

📌 Nhà tài trợ: Đông Hưng Group

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Sống thảnh thơi làm đứa ngu hay đánh đu theo thế giới?

1

Đã có những ngày lướt qua cuộc đời này bằng một tâm hồn tràn ngập suy tư, tôi nên: “Sống thảnh thơi làm một đứa ngu hay đánh đu theo thế giới?”

Sống thảnh thơi làm một đứa ngu sẽ thấy mình tựa một chú chim bé nhỏ lạc lối giữa bầy đàn, không phương hướng, đập vỡ nát tan mọi lý tưởng. Buổi sáng chỉ thức giấc, ngã mình trên ghế sofa. Thay vì lật đật chen chúc nhau trên các đại lộ, tôi ngồi lặng nhìn những giọt cà phê tí tách rơi, đọc một quyển sách. Suốt ngày lượn lờ trong vườn ngửi hoa bắt bướm, làm no bụng ba bữa một ngày rồi lặng lẽ trèo lên giường đi ngủ. Sống thế này sẽ trở thành một đứa vô dụng bất tài, không ai biết đến tôi. Tôi nhỏ bé giữa sa mạc cuộc đời. Tôi tồn tại như chưa bao giờ từng được sinh ra. Nhưng tôi có cuộc sống và tôi tận hưởng chúng. Tôi tồn tại không theo bất kì ai.

Hoặc tôi sẽ nỗ lực trở thành người tài giỏi. Muốn thế phải đặt cược hết thời gian cho lý tưởng tôi đang theo đuổi. Nếu sách tôi viết ra là kinh điển, tôi sẽ trở nên nổi tiếng. Mọi người sẽ nhớ đến tôi, khán giả sẽ vỗ tay hoan hô. Tôi trở nên bất tử trước sự tàn phá của thời gian. Nhưng tôi sẽ gặp nhiều rắc rối. Kho báu cuộc đời tôi ngập tràn đau khổ và tuyệt vọng. Tôi luôn đuối sức và bị nhấn chìm trong tình trạng ngạt thở. Mãi mãi tôi sẽ không thể đánh vần tròn trịa cụm từ thoải mái nhàn hạ.

Tất nhiên từ vạn cổ, hai điều này không thể hòa hợp song đôi. Tôi không thể cùng lúc ham muốn được sống thoải mái nhàn hạ mà vẫn tài giỏi. Chẳng có thứ nghệ thuật cao siêu nào có thể diễn đạt cùng lúc hai lối sống này. Hoặc tôi chọn làm một đứa ngu đần lười biếng và sống thoải mái. Hoặc tôi nỗ lực chạy theo thế giới và sống trong những đống rắc rối hỗn loạn.

Các nhà họa sĩ, nhạc sĩ, ca sĩ, thi sĩ như Van Gogh, Bùi Giáng, Michael Jackson, Mozart, Beethoven… họ chạy theo sự bất tử bằng cách hiến dâng máu mủ linh hồn mình vào nghệ thuật. Nhưng họ có bao giờ thoải mái không, họ sống trong đau khổ để đánh đổi cái tiếng vang lịch sử. Những người này chưa bao giờ sống thảnh thơi được, những sáng tạo đeo bám họ vào trong giấc ngủ. Họ đấu tranh, họ có thực sự sống lúc còn tồn tại hay họ chỉ sống khi xác thịt đã mục nát dưới các nấm mồ.

Tôi không cố thuyết phục tinh thần mình lựa chọn sống như thế nào. Bởi tôi hiểu rằng tất cả các dòng sông đều chảy ra biển, đó là quy luật tự nhiên. Và tôi cũng sẽ chảy, thuận trôi theo cách tự nhiên nhất. Chỉ là đôi khi, tôi cố vẽ lại một bức tranh mà tôi đang nhìn vào bằng một thứ cảm xúc cũng thật tự nhiên.


Tác giả: Ni Chi

Ảnh minh họa: StockSnap 

📌 THĐP đã giảm giá membership để nhiều người có thể mua được hơn. 1 volume tạp chí Aloha chỉ còn 48k (thay vì 69k như trước), một năm 24 volume chỉ còn 999k (thay vì 1499k như trước.) Mua ngay tại ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4, Volume 5, Volume 6

📌 Nhà tài trợ: Đông Hưng Group

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Gái hư vs. Gái rẻ tiền

4

Tôi vẫn còn nhớ ngày xưa mình đi tới nhà một người bạn chơi, mặc quần sọc áo thun. Dùng bữa xong xuôi với mọi người, tôi bèn nhảy vô bếp rửa bát. Nhưng bà mẹ bạn ngăn lại, bảo là thôi để bác rửa, cháu không quen chỗ này đâu. Tính tôi không thích đôi co nên tôi đồng ý và ra ngoài ngồi chơi nói chuyện. Khi ra về, đồng loạt người nhà bạn bảo tôi là gái hư. Tôi đã ngạc nhiên ghê gớm lắm và không bao giờ quay trở lại đó nữa.

Tôi vẫn còn nhớ ngày xưa tôi để tóc xù che kín hết cả lưng (trên đời này không phải ai cũng có lông đầu mượt mà nhé.) Các cô giáo nhìn thấy tôi chơi ở dưới sân trường thì kêu lại, bảo về cắt bớt tóc đi cho khỏi ngốt. Tôi chỉ tròn mắt mà bảo rằng: “Em có thấy nóng gì đâu.” Thế là chẳng hiểu sao, đồng loạt các cô giáo thì thào với nhau rằng nhỏ này đúng là hư đốn quá thể.

Tôi lại nhớ tiếp chuyện tôi yêu một người ở rất xa, khác biệt văn hóa, khác tất tần tật mọi thứ (kể cả giới tính) và tôi quyết định chuyển đến sống ở gần người ấy. Hàng xóm láng giềng khuyên ngăn bảo rằng đi như vậy thì bố mẹ mất con. Tôi bảo là không mất gì đâu các bác ạ, thế là họ hùa nhau kêu rằng tôi là giống bỏ nhà theo giai và chẳng còn coi truyền thống gia giáo ra cái gì nữa. Tôi cũng định bảo rằng “Các bác nói không sai” nhưng lại thôi. Tôi chỉ cười nhẹ, cảm ơn và xách ba lô lên đường. Thế là chẳng hiểu thế nào, đồng loạt bà con lối xóm tranh nhau lên loa phát thanh của thôn bảo tôi là đồ hư thân mất nết.

Còn rất nhiều những chuyện nữa đã xảy ra trong đời tôi và ai nấy chứng kiến đều bảo tôi là đồ gái hư, còn tôi chẳng hiểu mình đã làm nên tội tình gì khi sống đúng theo những gì khiến mình cảm thấy vui vẻ hạnh phúc nhất.

Cho đến một lúc, những lời khẳng định của thiên hạ lớn quá khiến tôi bỗng thấy nghi ngờ chính bản thân mình, nghĩ rằng mình thật xấu xa, xấu xí, xấu hổ, mình sẽ trở nên lập dị không chơi được với ai và chết già trong cô đơn. Vậy là, với sự sợ hãi, tôi quyết định nhắm mắt đoạn tuyệt với cái hư của mình.

Các bạn có biết kết quả sao không? Tôi đã từ gái hư trở thành gái rẻ tiền.

Khi bước ra đường với một mái tóc thẳng tưng mềm như bún và một cái đầm diêm dúa, tôi cảm thấy sự khao khát muốn chạy nhảy hay lăn lộn vào một đám cỏ cây dễ thương nào đó bị chặn lại. Tôi trở nên khúm núm, dè dặt. Tôi luôn phải chỉnh lại tóc tai quần áo để đảm bảo nó phải “chuẩn mực” như những gì người khác đánh giá.

Khi đi chơi xa đâu đó với một người bạn, tôi phải xin phép ý kiến của cả gia đình và phải ngoan ngoãn ngồi ở nhà nếu không có sự đồng ý. Nói “ngoan ngoãn” cũng không chuẩn lắm đâu, vì cái “hư” trong tôi kích lên khiến cho tôi bật khóc tức tưởi vì nghẹt thở trong “nếp nhà.”

Khi đứng giữa đám đông, tôi phải làm hài lòng tất cả mọi người, dù người ta chẳng xứng đáng được như vậy. Tôi cố gắng nói lời ngọt ngào, nhẹ nhàng, vỗ về những phần mong manh dễ vỡ của họ – thứ tốt hơn hết là nên đập vỡ luôn, một lần và mãi mãi. Và những nhức nhối bên trong tôi càng lúc càng dâng trào vì xứ sở thảo mai không dành cho tiếng gầm của sư tử. Tôi ngồi ôm gối và nghe thấy tiếng khóc bên trong lòng mình còn lớn hơn tiếng khóc của những người (có thể) bị tôi dội cho một gáo nước lạnh.

Khi trở thành gái rẻ tiền như vậy, tôi đánh mất giá trị thực của mình, tôi rời xa những gì đúng đắn nhất cho bản thân và càng lúc càng héo tàn, kiệt quệ. Tôi không hề thậm xưng ở chữ “héo tàn” đâu. Đó là một cái chết từ từ diễn ra bên trong tâm hồn, như một tờ tiền mòn cháy dần trước mồi lửa. Những thiết tha với đời, với người, với chính mình chẳng còn lại gì. Sức nặng, sự uy tín của tôi trong thế giới càng lúc càng suy giảm. Đôi chân tôi run rẩy bước đi trên mặt đất như một con nai bị bỏ đói lâu ngày. Đôi mắt tôi luôn nhìn xuống mặt đất khi trò chuyện. Còn đôi tay tôi chẳng làm nên được tích sự gì khi trong lòng luôn lo sợ rằng mình sẽ làm “sai” với những gì người đời căn dặn.

Cái chết không đáng sợ bằng việc chết mòn khi còn thở. Khi tôi nhận ra rằng việc thôi không làm gái hư nữa chẳng khiến tôi trở thành gái ngoan, mà trở thành một mớ giẻ rách, tôi đã quay lại làm những gì mình thật sự yêu thích, nói những gì mình cảm thấy đúng đắn từ tận trái tim.

Tôi cắt phăng mái tóc giả dối mềm oặt kia đi và nuôi lại những làn sóng “lông đầu” bồng bềnh của mình. Thỉnh thoảng, tôi tự lấy kéo ra chỉnh sửa sao cho vừa mắt và kết quả thu được là từ một công chúa kiêu sa kiều diễm sang một đứa trẻ trâu nhâng nháo bố láo, nhìn chỉ muốn tát cho một phát vào mặt. Nhưng lần nào tôi cũng khoái chí bật cười như điên trước gương và hiểu ra được lý do mình không nên tham gia cuộc thi cây kéo vàng.

Tôi mặc những gì mình thấy thoải mái và đôi lúc trông tôi hoặc như bà đẻ, hoặc như đứa bụi đời. Chẳng cần biết có bao nhiêu ánh mắt soi vào tôi trên đường từ nhà ra đến tiệm phở, tôi vẫn thấy mình đầy phong cách và càng lúc càng thấy thích cái gu thẩm mĩ ngẫu hứng của bản thân.

Tôi nói thẳng, nói thật, không loanh quanh vòng vo như trước kia nữa. Chuyện sốc hay không sốc đều như nhau cả. Bây giờ tôi quá lười biếng để đi những đoạn đường vòng. Tôi tán tỉnh bất kỳ ai, tôi dìm hàng bất kỳ ai, tôi làm ngơ bất kỳ ai, miễn là lúc đó tôi thấy đồng tình với chính mình. Người khác có thể gọi đó là thô lỗ, nhưng tôi gọi đó là “thật.” Và cái gì thật thì luôn trường tồn. (Cũng như chuyện cam, đào, bưởi rồi cũng thành mướp, chỉ có bức tường là còn mãi với thời gian.)

Tóm lại, tôi cho rằng trên đời này không hề có gái ngoan, chỉ có gái hư và gái rẻ tiền mà thôi. Để trở thành gái hư, tôi đã phải vứt bỏ đi tất cả những ảo tưởng, sợ hãi, phù phiếm. Còn để trở thành gái rẻ tiền, tôi chỉ cần vứt đi chính bản thân mình.


Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: Free-Photos

📌 THĐP đã giảm giá membership để nhiều người có thể mua được hơn. 1 volume tạp chí Aloha chỉ còn 48k (thay vì 69k như trước), một năm 24 volume chỉ còn 999k (thay vì 1499k như trước.) Mua ngay tại ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4, Volume 5, Volume 6

📌 Nhà tài trợ: Đông Hưng Group

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

[THĐP Translation™] 7 thuyết âm mưu kì lạ về chính phủ Mỹ nhưng là sự thật

Thuyết âm mưu thường được cho là “vùng xám” của xã hội, là những giả thuyết hoặc niềm tin không có bằng chứng cụ thể nhưng lại đưa ra những tuyên bố lớn về thực tại. Một người nghiên cứu các thuyết âm mưu cho rằng những thứ ta biết không phải là sự thật, rằng có một nhóm người xấu xa đang điều khiển cuộc sống chúng ta và sắp đặt mọi thứ trên thế giới.

Giáo sư Adam Galinsky cho rằng hầu hết thuyết âm mưu đều không đúng sự thật và được bịa đặt ra bởi sự bất an của những người thiếu khả năng kiểm soát cuộc sống của họ. Giáo sư Galinsky nghiên cứu về thuyết âm mưu và đã tìm ra mối liên hệ giữa sự thiếu khả năng kiểm soát và khuynh hướng tin vào những câu chuyện kì dị, những câu chuyện giải thích tại sao cuộc sống lại không như ta muốn.

Nhưng có khi nào thuyết âm mưu lại có thật trong cuộc sống không? Trong khi chưa có một sự thật động trời nào được hé lộ, cũng có nhiều lần thuyết âm mưu đã được chứng minh đúng. Sau đây là 7 ví dụ về chủ đề được yêu thích nhất của các nhà âm mưu: chính phủ.*

(*Những thông tin trong bài viết này là về chính phủ Mỹ.)

1. Chính phủ bỏ chất độc vào rượu trong thời kì cấm rượu và đã giết chết hàng nghìn người

Một thuyết âm mưu cổ điển về chính phủ cho rằng chính phủ không thông báo hoàn toàn sự thật đến người dân và thường sẽ có những hành động nguy hiểm để trấn áp người dân. Một thời kì kì lạ và chết chóc của lịch sử nước Mỹ đã trở thành động lực cho những suy nghĩ như vậy. Sự nỗ lực của nước Mỹ trong việc cấm tiêu thụ đồ uống có cồn đã bắt đầu với việc sửa đổi Tu chính án số 18 vào năm 1919, một câu chuyện ít được biết đến cho rằng khi nhà nước dần thất bại trong việc cấm bán và tiêu thụ đồ uống có cồn, chính phủ đã hạ độc nguồn cung cấp rượu để thuyết phục người dân bỏ rượu.

alcohol
Đám đông phụ nữ biểu tình chống lệnh cấm rượu ở Newark, NJ, vào ngày 28 tháng 10 năm 1932. Hơn 20 nghìn người đã đóng góp vào việc yêu cầu thay đổi Tu chính án thứ 18. (Ảnh: AP Photo)

Trong khi câu chuyện này có nhiều sắc thái, sự thật là ngay cả trước khi có lệnh cấm, chính phủ đã khuyến khích các nhà sản xuất rượu công nghiệp thêm vào những phụ gia độc hại để khiến rượu không thể uống được. Việc này khi kết hợp với sự bùng nổ của thị trường chợ đen khi có lệnh cấm đã gây nên cái chết của hàng nghìn người Mỹ trong vòng tuần hoàn hiểm ác của một bên là những kẻ buôn lậu cố tìm cách để lọc rượu, và một bên là chính phủ ra lệnh thêm vào rượu những chất độc hại nguy hiểm hơn như dầu hỏa. Trong sự kiện này, ta khó để quy trách nhiệm toàn bộ cho chính phủ, nhưng những chính sách của chính phủ cũng đã phần nào gây nên hậu quả này.

2. Chính phủ đang cố kiểm soát tâm trí người dân

Sẽ là rất dễ dàng khi một chính phủ có thể bắt người dân làm theo ý mình và không nhà cầm quyền nào là ngoại lệ trong việc cố gắng kiểm soát tâm trí của người dân. Có hay không việc chính phủ đang tích cực cố gắng mớm cho ta những suy nghĩ? Có thể không đúng với quy mô lớn, nhưng cũng có bằng chứng cho rằng chính phủ đã có nỗ lực thực hiện chuyện đó.

Một chương trình của CIA với tên gọi MK-ULTRA từ 1953 đến cuối thập niên 1960 đã thử nghiệm trên nhiều người với chất thức thần LSD. Ban đầu, khi chương trình này có những tình nguyện viên, đã có những nhánh nhỏ như “Operation Midnight Climax” (tạm dịch “Chiến dịch Lên đỉnh Nửa đêm”): Trong vòng 8 năm CIA đã cho gái mại dâm dụ dỗ khách làng chơi ngây thơ dùng LSD, sau đó họ được CIA theo dõi qua kính 2 chiều. Khi đa số những hồ sơ từ chương trình đều bị hủy bỏ, rất khó để biết được chính phủ đã nỗ lực thế nào để kiểm soát tâm trí người dân, nhưng tiền lệ thì rõ ràng là có ở đó.

>> [Bài dịch] 10 điều bạn nên biết về LSD

3. Chính phủ đang theo dõi bạn

Có thể chính phủ không theo dõi mọi cá nhân, nhưng chắc chắn rằng chính phủ biết đến sự tồn tại của bạn, ít nhất là qua trang Facebook của bạn. Năm 2017 Facebook đã tiếp nhận 78,890 yêu cầu thông tin từ các chính phủ trên toàn thế giới, 41% đến từ chính phủ Hoa Kì, và 85% yêu cầu thông tin đã được Facebook thông qua. Chính phủ cũng yêu cầu tương tự đối với Google, Apple và một số công ty khác thậm chí không cho biết họ có bị yêu cầu hay không.

4. Chính phủ đang theo dõi hệ thống truyền thông

Không hoàn toàn rõ ràng, nhưng chính phủ đang rất quan tâm đến việc lập nên một hệ thống cơ sở dữ liệu về những kênh truyền thông, những người có ảnh hưởng đến công chúng và quan điểm chính trị của họ. Gần đây, trong một bài đăng của Bộ An ninh Nội địa Hoa Kỳ đã tiết lộ rằng chính phủ đang tìm kiếm người tạo ra hệ thống này.

Hệ thống này có thể “24/7 truy cập vào cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi mật khẩu của những người có ảnh hưởng đến truyền thông, bao gồm các nhà báo, phóng viên, biên tập viên, những người có ảnh hưởng đến quần chúng, blogger,…”

Cơ sở dữ liệu này cũng sẽ có khả năng “phân tích một thông tin truyền thông về mặt nội dung, khối lượng, cảm tính, tiếp cận địa lý, các trang tin hàng đầu, các kênh truyền thông, độ tiếp cận, AVE, người nổi tiếng, có ảnh hưởng, ngôn ngữ, động lực, sự lưu thông.”

5. Chính phủ nói dối để lôi kéo đất nước tham gia vào chiến tranh

maddox
USS Maddox

Đoán xem. Chính phủ đã nói dối? Hiển nhiên là vậy. Sự kiện Vịnh Bắc bộ (The Gulf of Tonkin) là một ví dụ khi quân đội Mỹ đã lấy cớ quân đội Bắc Việt tấn công vào chiến hạm “Maddox” ngày 2 tháng 8 năm 1964 để leo thang các hành động quân sự trong chiến tranh Việt Nam. Vấn đề duy nhất ở đây là Hải quân Việt Nam đã chưa hề tấn công vào chiếm hạm của Mỹ, theo cựu Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Robert S. McNamara cho biết.

Và ai có thể quên được bài phát biểu của Ngoại trưởng Colin Powell năm 2013 tại Liên Hợp Quốc đã đưa ra những biểu đồ về vũ khí hủy diệt hàng loạt của Saddam Hussein. Cuối cùng thì không có vũ khí hủy diệt nào được tìm thấy ngay cả khi chiến tranh Iraq kết thúc, một cuộc chiến gây ra thương vong của hàng nghìn người Mỹ và hàng triệu người Iraq.

6. Chính phủ biết về người ngoài hành tinh

Đồng ý là chúng ta không biết chính phủ đã biết gì về vấn đề này, nhưng ta biết chính phủ đã quan tâm đến nó khá lâu (mặc dù họ cố từ chối nó trong nhiều năm), và họ thật sự đã có một chương trình về người ngoài hành tinh vào năm 2011 nhằm tìm kiếm UFO. Một báo cáo về kế hoạch 5 năm được biết đến với cái tên “Advanced Aerospace Threat Identification Program” (tạm dịch: Chương trình Nhận dạng Mối đe dọa Hàng không Cao cấp) đã thu thập video và âm thanh của những vật có thể là UFO, và đồng thời xây dựng cơ sở trang thiết bị để lưu trữ những vật thể ngoài hành tinh được tìm thấy.

Mặc dù Lầu Năm Góc từ chối sự hiện diện của những chương trình như thế, người quản lý chương trình này, Luis Elizondo, cho biết chương trình chắc chắn vẫn đang tiếp diễn.

7. Chính phủ có thể điều khiển thời tiết

Ta không biết được chính quyền có thể điều khiển thời tiết ở mức độ nào, nhưng ta biết rõ rằng họ có thể điều khiển được thời tiết. Trong Chiến tranh Việt Nam, CIA đã gieo những đám mây mưa vào mùa mưa để khiến mưa nhiều hơn. Blog của CIA cho biết việc này đã tiếp diễn từ 1967 đến 1972, mục đích của nó là xóa sạch đường di chuyển và gây sạt lở đất để ngăn chặn quân Bắc Việt tiếp viện vũ khí và quân đội vào Nam.


Tác giả: Paul Ratner – Big Think
Biên dịch: Hà Huy Dương
Hiệu đính: Purusha

📌 Bài viết này đã được đăng tải trong Volume 2 tạp chí Aloha

📌 THĐP đã giảm giá membership để nhiều người có thể mua được hơn. 1 volume tạp chí Aloha chỉ còn 48k (thay vì 69k như trước), một năm 24 volume chỉ còn 999k (thay vì 1499k như trước.) Mua ngay tại ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4, Volume 5, Volume 6

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Yêu nghệ sĩ khó hay dễ?

1

Đầu tiên, tôi sẽ giải thích rõ ràng quan điểm về nghệ sĩ của tôi là gì. Tất nhiên không phải là những kẻ làm một vài bài hát catchy, trò hề trên sân khấu, nay cặp kè với người này mai lại gọi nhau vợ chồng với người khác. Nghệ sĩ đối với tôi là những người tạo ra giá trị thực sự, sống chết vì nghệ thuật và luôn tạo ra những tác phẩm có tâm, luôn làm hết tâm huyết với tác phẩm của mình chứ không phải làm những điều cho số đông khoái chí.

Vài tháng trước tôi đã có dịp xem đoạn phóng sự về kẻ lập dị Thành Đà Nẵng. Người nghệ sĩ đam mê nhạc rock và đặc biệt là chỉ thích chơi một mình, tôn thờ âm nhạc, sống chết vì âm nhạc, luôn luôn chọn âm nhạc là thứ khởi nguồn cuộc sống của y. Ở cương vị một người phụ nữ, điều tôi quan tâm nhất trong phóng sự chính là vợ của y . Tôi tự hỏi việc y hi sinh vợ con để thoả mãn sự ích kỷ của y là đúng hay sai? Mọi người tôn vinh âm nhạc của y, những điều quái gở của y và đồng thời cũng lấp liếm sự vô trách nhiệm của y. Y không quan tâm gì đến vợ con và những người hàng xóm xung quanh. Nếu đã vậy, tại sao từ đầu còn yêu, còn cưới, còn đẻ con? Đã vậy tại sao còn sống trong thành phố để làm phiền hàng xóm xung quanh? Đó có phải là thoả mãn nhu cầu ích kỷ của bản thân và không quan tâm đến mọi người hay không?

Rồi tôi xem show Ai cũng mơ của Hải Bột, tôi khóc, tôi đã rung động nhiều. Tôi nghe bài Vợ ơi anh đã sai rồi. Một bài hát thật sự buồn. “Vợ ơi anh đã sai rồi” nhưng đến cuối thì vẫn là “vợ ơi anh vẫn chưa về.” Hải Bột đối với tôi là một người nghệ sĩ thực thụ và tài năng. Điểm chung giữa Hải Bột và Thành Đà Nẵng là họ đều khác biệt, dị thường, tài năng và quan trọng là bị vợ bỏ.

Ở Thành Đà Nẵng tôi biết được lý do y bị vợ bỏ là vì nghèo quá mà y thì cả đời chưa bao giờ biết đi làm kiếm tiền là gì. Còn ở Hải Bột thì tôi không biết lý do, chỉ lờ mờ đoán già đoán non qua những lời bài hát anh tâm sự nên tôi không dám nêu rõ những suy đoán chưa chính xác.

Tôi là một người yêu nghệ sĩ, đã nhiều lần tôi phát điên, tôi cáu bẳn vì sự bề bộn và tính thất thường của người yêu tôi. Khi có ý tưởng, anh ấy dành 100% thời gian cho việc tạo ra tác phẩm. Anh ấy cũng không thể đi làm để kiếm tiền như bất kỳ ai trên đời này. Anh ấy không thể làm những thứ mà anh không thích. Còn việc anh thích, việc sáng tạo nghệ thuật thì không thể kiếm ra tiền để duy trì cuộc sống của cả hai chúng tôi. Vì vậy tôi luôn đồng cảm với những người vợ kia. Tôi không biết họ đã cố gắng hay chưa, họ có đồng cảm với chồng hay không? Nhưng tôi tin rằng tôi đã rất cố gắng để khắc phục được mớ bòng bong ấy.

Trước khi yêu một người nghệ sĩ, tôi đã xác định rằng đã yêu nghệ sĩ thì không thể nào giàu được, chỉ mong đủ sống và không chết đói. Nó còn là sự cố gắng và thông cảm của cả hai. Khi anh ấy làm việc, sáng tác thì tôi luôn tôn trọng và tránh làm phiền anh. Tôi sẽ đứng sau, tôi sẽ hoàn thành một vài việc nhà để anh yên tâm hoàn thành công việc của mình. Lúc anh làm xong, anh sẽ giúp tôi làm việc nhà, nấu ăn, v.v… Đôi khi bị cuốn vào sáng tác quá nhiều, anh sẽ tự biết cân bằng và điều chỉnh cho thích hợp.

Chúng tôi không làm phiền hàng xóm quá nhiều và cũng không làm phiền nhau. Anh không thể kiếm tiền thì tôi sẽ kiếm tiền bởi vì tôi có thể kiếm tiền. Còn anh sẽ tạo ra những tác phẩm để đời và có giá trị. Chúng tôi không đủ điều kiện sinh con thì sẽ không cần phải sinh con ra rồi không nuôi được. May mắn rằng chúng tôi luôn hiểu và tôn trọng những con đường riêng của nhau. Anh đã giúp tôi phần nào tìm được con đường của mình. Vô tình tôi cũng trở thành một người sáng tác, và tôi cũng rất khó chịu nếu bị ai khác làm phiền lúc những sáng tạo đang tuôn trào. Vì vậy tôi đồng cảm được với anh.

Ngoài những nỗ lực cố gắng bên trong, tôi còn phải nỗ lực cố gắng với mọi người xung quanh. Là một người bình thường đôi khi chúng ta cũng bị soi mói. Nên khi trở thành một người có sự chú ý một chút, chúng ta còn phải nghe nhiều nhận xét hơn nữa. Luôn phải nghe những lời phán xét của người lạ, luôn bị làm phiền và xử sự không đúng mực sẽ bị chỉ trích. Tôi luôn tự ti vì nghe mọi người nói mình không xứng đáng. Tôi luôn được gọi là “người yêu abc, vợ của xyz.” Tôi mong muốn mọi người biết và công nhận tôi là tôi hơn là người yêu của ai đó.

Vậy nên, nếu đã yêu một người nghệ sĩ thì hãy yêu luôn cả tác phẩm của họ, thấu hiểu sự sáng tạo của họ. Nó xảy ra bất chợt, bất thường và bất cứ nơi đâu. Nó không giống như việc đi làm 8 tiếng rồi về. Còn nếu là một người nghệ sĩ đã yêu một người phụ nữ thì hãy có trách nhiệm với tình yêu của mình. Hãy biết cân bằng, dung hoà giữa tình yêu nghệ thuật và tình yêu với con người. Nghệ thuật nó chỉ luôn biết đòi hỏi, bất cứ lúc nào nó tuôn trào ta phải phục vụ nó. Còn con người có cảm xúc và phức tạp hơn. Họ biết buồn, biết đau khổ và họ còn biết chạy đi nếu ta cứ đẩy họ ra xa.


Tác giả: Bà Năm

Ảnh minh họa: Pexels 

📌 THĐP đã giảm giá membership để nhiều người có thể mua được hơn. 1 volume tạp chí Aloha chỉ còn 48k (thay vì 69k như trước), một năm 24 volume chỉ còn 999k (thay vì 1499k như trước.) Mua ngay tại ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4, Volume 5, Volume 6

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Ngã vào vòng tay cuộc đời

0

Tôi ngồi giữa rừng thông gió vi vu thổi, để tiếng ve kêu râm ran khắp cả không gian và tiếng suối róc rách len chảy bên khe đá cùng hòa quyện mơn man, thủ thỉ bên tai những câu chuyện tâm tình. Nắng vàng chiếu xuyên qua những tán cây trao những ngọt ngào lên đôi gò má, lên những lọn tóc rung rinh bay. Tôi ở đó, để lòng mình tự do nhảy múa với đất trời, để những thì thầm xa lạ trong không gian rót vào tâm hồn những lời âu yếm mơ hồ. Tôi cảm thấy được những đường cong của gương mặt, của bờ vai và của cái thắt eo mong manh của chính mình.

Trong cái nao nức căng tràn của sức xuân, tất cả những sống động trong tôi cũng cùng lúc bung trào. Chúng trở thành những dòng sông dào dạt tuôn chảy trong từng mạch máu, trong từng hơi thở, trong từng ánh chớp của tâm tư. Chúng trở thành một cơn thác lũ của những hoan vui hành động, của sự sẵn sàng dấn thân về phía trước. Chúng cuốn phăng đi tất cả những sự nghi ngại dừng chân, rửa sạch đi tất cả những dấu chấm hỏi lơ đãng của tâm hồn.

Đời là gì? Đây là đâu? Ta là ai? Tất cả chỉ là những câu hỏi ngớ ngẩn. Tôi ở đây là để hết mình với sự sống, không phải để hỏi. Và với mỗi lần đứng lại với một nỗi băn khoăn, tôi cảm thấy mình đã tự ném bản thân vào vùng lạc lối, đã tự làm một điều xuẩn ngốc, đã tiêu tốn một giây thiên thu quý báu của cuộc đời.

Giống như Piglet hỏi Pooh rằng cậu đánh vần “tình yêu” như thế nào, thì Pooh trả lời là: “Cậu không đánh vần tình yêu. Cậu cảm nhận nó.”

piglet2
*Nguồn: pinterest

Tôi đã đầu hàng tự nhiên và để tất cả các giác quan được giải phóng. Và ở nơi này, tôi bắt đầu thấy mình được sống. Cảm giác ấy giống như một cuộc hội ngộ với một người tình tri kỷ mà đã ở cách xa nhau hàng vạn dặm, hàng thế kỷ, người mà ta đã ngỡ mình lãng quên sau muôn vàn những mịt mờ của tâm tưởng. Nhưng kỳ lạ thay, tất cả yêu thương vẫn đong đầy và thấm đẫm mọi ngóc ngách của con tim. Người đó vẫn ở ngay đây và chưa ngừng yêu thương tha thiết.

Cái sức hút với cuộc đời khi tôi buông lơi tâm hồn mình lại càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Để rồi từ đó, đời đưa tôi vào những thang âm kỳ lạ nhất của tự nhiên – màu xanh thông trẻ đan cài với sắc hồng căng mịn của những cánh hoa đào, mùi của những hạt cát trộn thật đều tay với mùi của những thớ vỏ cây sờn khô. Tất cả mọi thứ hòa quyện vào nhau, đi vào nhau trong một điệu vũ uyển chuyển nhất, thành một chỉnh thể hoàn hảo nhất, vĩ đại nhất. Tôi đã ngã vào vòng tay của cuộc đời như thế, khi tôi quy hàng tự nhiên.

Nhắm mắt lại, tôi thấy mình đi cùng tất cả những thanh âm, những sắc màu sống động ấy. Những sức trẻ, những dải thanh xuân lấp ló bên trong trái tim cũng đang cùng nhún nhảy. Tôi gia nhập với dòng chảy sự sống – thứ chưa bao giờ ngoảnh mặt vẫy gọi ai, mà chỉ thu hút mãnh liệt cả thế gian bằng chính những cuộn trào đầy hưng phấn. Tôi chợt nhận ra rằng chẳng phải sự quyến rũ đến từ những tô vẽ ngoài da, phù hợp với muôn vàn đôi mắt trần tục, mà nó đến từ những đam mê rực cháy đầy sinh động bên trong cõi tâm hồn.

Khi một người rơi mình vào ngọn lửa nóng bỏng ấy, tất cả những phù phiếm bị thiêu rụi cuộn thành những tàn tro đen đúa bay lên bầu trời và để lại đây sáng tươi nhất những niềm yêu mến, những nỗi khao khát được hát ca, được nhảy múa, được vung vẩy ngón tay đàn. Một lời “tôi yêu em” là không đủ cho một sự diễn đạt ái ân, mà tất cả đều được nâng lên thành hành động, tất cả phải trở thành hành động và chỉ đúng đắn trong hành động. Chúng sẽ là những cái hôn, là những vòng tay ôm, là những lần yêu đương say đắm.

Những câu hỏi đã dư thừa, còn những lời nói thì lại trở thành sự đơn điệu biết mấy đáng thương khi đứng trước những sống động của cuộc đời.

Ở giữa tự nhiên, tôi không còn bận lòng nhiều với những câu hỏi, và đoạn tuyệt mọi niềm tin với những lời chót lưỡi đầu môi. Tự nhiên bảo với tôi rằng nếu muốn nhận biết ai, bạn hãy nhìn vào hành động của họ. Đó mới là nơi bản thể người đó cư ngụ, nơi những bí ẩn của tâm hồn được phơi bày, nơi họ trần truồng với thế giới.

Tôi tin vào những ngọn gió, vào những bông hoa, vào những vệt nắng ngân nga chiếu. Tôi tin vào những người đang yêu, đang vươn mình hát ca, đang nô đùa nơi bãi cỏ trước nhà. Và thật lạ làm sao, khi tôi trót rơi vào vòng tay cuộc đời, đời cũng thả hồn mình vào vòng tay tôi lơi lả.


Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Ảnh minh họa: StockSnap

📌 THĐP đã giảm giá membership để nhiều người có thể mua được hơn. 1 volume tạp chí Aloha chỉ còn 48k (thay vì 69k như trước), một năm 24 volume chỉ còn 999k (thay vì 1499k như trước.) Mua ngay tại ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1 (miễn phí), Volume 2, Volume 3, Volume 4, Volume 5, Volume 6

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2