23.1 C
Da Lat
Thứ Tư, 14 Tháng 1, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 82

Jesus và Phật đều đi đến một điểm chung

4

Tôi đã đi và gặp rất nhiều các tín đồ phật giáo, thiên chúa giáo, cũng như găp nhiều nhà sư, linh mục và giám mục. Tôi cũng đến thăm nhiều ngôi chùa và nhà thờ công giáo lẫn tin lành. Hôm nay tôi nói đôi chút về tôn giáo, vì tôn giáo là một phần quan trọng trong cuộc sống.

Tôi không thích nói về tôn giáo có tổ chức, có kết cấu chặt chẽ như Thiên Chúa giáo, Phật Giáo, Hồi Giáo… bởi đó không là tôn giáo thật sự. Đó là hình mẫu của các ý tưởng cá nhân, những con người muốn áp đặt một khuôn mẫu lên những người khác.

Jesus không phải là người sáng lập ra Thiên Chúa giáo, những môn đệ của Ngài ấy mới là người lập ra tôn giáo ở đó có sự phân chia thứ bậc. Đức Phật cũng không phải là người sáng lập ra Phật giáo, các môn đệ của Ngài ấy mới là người tạo ra các thứ bậc trong Phật Giáo. Trong thông điệp của cả Jesus và Đức Phật, có tính tôn giáo trong đó, nhưng cả hai vị ấy không hề lập ra tôn giáo có tổ chức, cơ cấu như một nhà nước trong xã hội. Hơn nữa, cả hai vị ấy không để lại bất kì một trang sách nào, hai vị ấy chỉ sống và rao giảng những gì mình sống.

Tôi có thể nói thế này, hai con người ấy đã đi vào tự do thật sự, đi vào tình yêu, từ bi thật sự, hiểu về chân lý thật sự. Nhưng những kẻ đi theo sau, chỉ là bắt chước, có nhiều người chỉ lợi dụng học thuyết để mưu lợi cho bản thân về quyền lực, danh vọng và tiền bạc.

Tôi không nói con đường của cả hai con người trên là sai nếu bạn đi theo lời dạy của họ, tôi chỉ bảo hầu hết mọi người đều không đi vào thật sự các lời dạy đó của Jesus và Phật.

Tại sao Đức Jesus đề cao tích góp của cải trên trời, tìm kiếm kho báu được ẩn giấu qua đời sống, trong khi Đức Phật lại đề cao từ bỏ, buông bỏ, sống một đời sống không cầu, không bản ngã. Theo tôi, cả hai vị đó đều đạt tới chân lý trong hoàn cảnh sống của mình, và điều đó chứng minh rằng: điểm xuất phát của bản thân không thể ngăn cản bạn đến với tính tôn giáo thật sự, nếu bạn biết học hỏi từ cuộc sống của mình.

Đức Jesus đã sống với mẹ và cha Ngài gần 30 năm, và đến tuổi 30 Ngài mới bắt đầu sự rao giảng Tin Mừng cho mọi người. Ngài ấy phải học hỏi rất nhiều từ sự nghèo đói của gia cảnh mình, hiểu rõ được rằng cuộc sống này luôn giàu có, chỉ là mọi người không biết tìm kiếm sự giàu có đó qua đâu. Ngài ấy nói về Tình yêu nhiều hơn bất kì ai, và bài ca tình yêu đẹp nhất chính là “bài giảng trên núi” mà bất kì ai, khi để lời kinh đó thấp nhập vào đều sẽ trở nên giàu có, và ngập tràn tình yêu.

Đức Phật trước khi giác ngộ là một chiến binh, là một hoàng tử, và đã có gia đình. Có thể nói Đức Phật là hình mẫu lí tưởng của một con người thành công, thành đạt cho mọi xã hội. Và rồi cũng từ cuộc sống đó, Đức Phật học hỏi được rất nhiều và nhận ra: tiền bạc, của cải, sự giàu sang, quyền lực, ái tình chỉ là tạm thời, nó hơn hết là vô nghĩa hay tệ hơn là đầu mối cho mọi khổ đau. Một con người giàu sang như vậy, quyền lực như vậy lại có thể nói: đời là bể khổ, thì không thể nào lại không phải là người học hỏi từ chính cuộc sống của mình. Phật đi vào thiền và rồi trở nên giác ngộ. Lúc này Ngài ấy mới nhận ra, mọi thứ vật chất đều có giá trị tạm thời, có chăng giá trị là chỉ để con người duy trì cuộc sống thể xác. Vì thế Ngài ấy dạy đừng tích góp, đừng mưu cầu, đừng tư lợi vì nó là nguồn gốc cho khổ đau, hãy sống từ bi, sống cho đi.

Cả Jesus và Phật đều đi đến cùng một điểm chung, đó là hướng tới một đời sống viên mãn. Jesus bảo ngài là con đường, là ánh sáng, là sự thật để đi tới Chúa Cha. Còn Phật lại bảo, Ngài ấy chỉ là ngón tay chỉ mặt trăng chứ Ngài ấy không phải là mặt trăng. Nếu bạn đi vào đời sống của mình, chiều sâu của mình, bạn cũng sẽ đi tới một điểm như Phật và Jesus đã đi, và nói cùng một chân lý như hai người đó đã từng nói. Có thể từ ngữ bạn dùng sẽ khác, nhưng hướng đi và đối tượng bạn ngụp lặn trong đó là không khác.

Đó là lí do vì sao tôi không thích bàn về các tôn giáo có tổ chức, bởi họ đều đặt nền tảng trên sự bắt chước, tuân phục, và mù quáng. Các tín đồ luôn được treo phần thưởng nếu là người bắt chước giỏi, tuân phục đấng bề trên giỏi. Hãy là tín đồ ngoan, nhưng tôi xin nói rằng: bạn sẽ chẳng có kho báu như Jesus đã hứa, và cũng cách đó sẽ chẳng đạt tới Giác Ngộ như Đức Phật đã đạt tới. Bởi cái người ta bảo bạn, kêu bạn vâng phục, bắt chước đó, tất cả chỉ là sự diễn giải của giám mục, linh mục, thầy tu, nhà sư theo cái trí hạn hẹp và đóng khung của họ.

Bạn phải có tôn giáo, điều này không ngụ ý rằng bạn nên gia nhập một tôn giáo có tổ chức. Cuộc sống mà thiếu tính tôn giáo, bạn chỉ sống hời hợt, sống trên bề mặt, chẳng bao giờ có tự do thật sự, tự do bên trong. Thiếu chiều sâu tâm linh thì bạn sẽ chẳng khác nào những con robot, những cái máy chạy theo các nhu cầu của kinh tế. Hãy đi tới tôn giáo và đạt tới chiều sâu trong chính hoàn cảnh sống của bạn, và rồi bạn sẽ nhận ra rằng nhiều người cũng đang sống như vô thần, kể cả những người Thiên Chúa giáo, Do Thái giáo, Hồi giáo…

Tác giả: Bình Minh

Featured image: reasonsforjesus

📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1- 8

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

 

Đừng sống như một côn trùng ký sinh

0

Đôi khi tôi thấy con người sống chẳng khác nào một côn trùng ký sinh, bu bám vào vật chủ để tồn tại, phó mình cho sự áp đặt của người khác. Vật chủ là những người luôn ảo tưởng bản thân đủ khả năng trí tuệ tạo ra dưỡng chất trần gian nuôi sống sinh vật ký sinh. Bằng những kinh nghiệm, học thuyết, triết lý riêng của mình, họ đánh cắp đi khả năng tự xoay xở cùng bản năng sinh tồn của người đang trong mối quan hệ cộng sinh.

Đối với tôi, người hiểu biết nhất hẳn phải là người hiểu rằng họ không hề biết gì. Họ hoàn toàn mù tịt trong con đường của người khác. Họ có thể lắng nghe những khó khăn chia sẻ, nhưng họ không bao giờ bảo tôi phải bước thế này hay chạy thế kia. Toàn thể nhân loại này, biết bao nhiêu là đôi mắt trần gian đang học cách nhìn cuộc sống. Mỗi con mắt là một quan điểm riêng biệt. Không ai có thể đặt vị trí của họ vào để nhận định đúng sai.

Tôi cần một người chuyên gia tâm lý để tư vấn tình cảm, tôi cần một người có thể giải đáp những dấu chấm hỏi. Tôi cần đến họ cho những câu hỏi làm sao, làm thế nào. Người đó sẽ cho bạn những câu trả lời rất hay ho, những liều thuốc giảm đau hiệu quả. Những vết thương sẽ bị trì hoãn, nhưng nó không bao giờ lành lặn. Nỗi đau vẫn ở đó, trong tư thế ngồi chờ, nó chỉ đơn giản chờ đợi đến thời điểm thích hợp để tái phát. Vậy nên, đừng  xoa dịu vết thương của mình bằng kinh nghiệm người khác. Điều duy nhất họ có thể giúp bạn là giảm bớt nhẹ cơn đau. Nhưng họ không thể dạy bạn cách chống chọi nỗi đau.

Không một ai sinh ra để sống bám víu vào người khác. Bạn không cần những tấm bản đồ vay mượn để tránh lạc đường. Mọi ngã rẽ mà cuộc sống cho phép bạn đi qua, ắt hẳn phải chứa đựng bí ẩn chờ bạn giải mã. Cuộc sống là một dòng sông nhiều khúc quanh co, ai cũng cần tự học cách để chảy ngược lại về nguồn, tất chảy ngược vào bên trong. Một tâm hồn vĩ đại chỉ có thể được xây dựng bằng chính linh hồn của người đó. Tuy nhiên, đó là một quá trình đòi hỏi sự kiên nhẫn gian nan, không dành cho những ai hấp tấp bước vội vàng.

Đừng hiểu lầm tôi đang cố gán ép điều gì, tôi cũng chỉ là một kẻ mù lòa đang mò mẫm trong bóng tối. Tôi không cố tiêm nhiễm vào ai những thông điệp. Tôi cũng chỉ là một kẻ dốt nát, nhưng tôi muốn trao đi sự chân thành. Tôi không cố gắng viết ra thứ ngôn từ hoa mỹ tráng lệ. Tôi chỉ đơn giản là đang viết một bức thư tình cho cuộc sống của tôi. Trong tất cả sự ngây ngô khờ khạo của trái tim tôi, thật ra tôi chỉ muốn nói với bản thân một điều duy nhất. Khi những chiếc lá úa tàn, đừng bao giờ tìm đến người khác để cất lời than vãn. Bởi ai rồi cũng phải học cách tự chống chọi nỗi đau của chính mình. Đừng sống như một côn trùng ký sinh.

Tác giả: Ni Chi

Featured image: cm_dasilva

📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1- 8

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Chúng mình tán nhau một chút chăng?

0

Chúng mình tán nhau một chút chăng? Cần gì quan tâm ta đã có người yêu hay chồng vợ, cần gì quan tâm ta là nam hay nữ, cần gì quan tâm ta đang nhọc lòng với những bộn bề cuộc sống hay đang vui vẻ phởn phơ giữa đời. “Tán tỉnh” chỉ đơn giản là dành cho nhau những sự chú ý dễ thương, vậy thôi.

Nở với nhau một nụ cười xinh xắn khi gặp mặt, ấy là tán. Thả một trái tim vào status thay cho lời động viên, ấy là tán. Khen nhau rằng có nụ cười tươi, ấy cũng là tán vậy. Tôi cho rằng trên đời này chẳng có ai là không thích được “tán tỉnh” như thế. Điều đó chẳng có gì là lố lăng, tầm bậy cả, mà nó thể hiện một sự thư thái, hạnh phúc cao độ của con người. Khi ấy, dòng suối hoan vui sống động kia trào ra thế giới bên ngoài bằng những lời nói và cử chỉ dễ thương dành cho nhau.

Tán tỉnh làm cho ta thấy ở nhau những điều đáng yêu, hướng sự chú ý đỏng đảnh vào những sắc hồng ngọt ngào thay vì vào những đắng cay tủi hờn của cuộc sống. “Hôm nay cô mặc chiếc áo dịu dàng quá!” “Tôi thích ngắm nụ cười của em.” “Chú cảm ơn cháu vì những tấm hình hoa cỏ.” “Tao yêu mày, con đũy ạ!”

Thế giới này đã quá đủ những căng thẳng, ngột ngạt và bon chen rồi. Nó cần nhiều hơn những lơi lả ngọt lành, những mơn trớn vuốt ve để làm dịu đi những gập ghềnh đá sỏi.

Người xưa cũng đã có câu:

“Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.”

Vậy thì có gì là quá khó khăn khi ta tung hứng với nhau những ngôn từ dịu dàng, tươi mát nào. Nếu có gặp thử thách khi thực hiện thì đó chỉ có thể là chúng ta phải vượt qua những nỗi sợ hãi của dư luận, sợ hãi bị tổn thương vì người kia không đáp lại, không thấu hiểu thôi. Nỗi sợ ấy rồi cũng sẽ qua mau, khi ta bắt đầu trao nhau những lời êm ái.

Tôi cho rằng khi một người có mức độ hạnh phúc càng cao thì họ càng dễ dàng với việc nói lời ái ngữ, hoặc lời tán tỉnh (đúng theo nghĩa đen dành cho những cặp đôi tìm hiểu nhau.) Cái sống động bên trong lòng họ khiến cho thế giới ngoài kia bỗng nhiên trở thành một nàng thơ đầy quyến rũ, và họ không sao cưỡng nổi việc ấu yếm nó bằng những thanh âm của chính mình thông qua ngôn ngữ/lời nói.

Ở đây, xin các bạn chớ nhầm lẫn việc “tán tỉnh” mà tôi đang nói đến là một loại đắc nhân tâm gì đó để hòng thu phục lòng người, hay là một kiểu yêu quái/yêu râu xanh tìm cách mồi chài những con nai ngơ ngác, thèm khát sự thương yêu để rồi cuối cùng đưa lên giường mà chịch cho thỏa mãn cơn đói lòng. Sự tán tỉnh tôi đang muốn diễn đạt, nó chẳng hề có mục đích gì cả. Nó chính là một mục đích, nó tự hoàn thiện và làm đẹp chính nó.

Ta dành cho nhau những lời ngọt ngào, chỉ vậy thôi, không có gì hơn ở đó nữa cả, không ai tiến xa hơn cả (phải trở thành gấu chó của nhau, hay phải chịu trách nhiệm cho sự “nghiêng ngả” của đối phương.) Tán tỉnh này là một biểu lộ của tình yêu, của niềm sướng vui bên trong cõi linh hồn. Nó là cơn mưa ân sủng trải ra khắp xung quanh thế gian, và ai dám mở lòng dưới cơn mưa đó sẽ thấy đầy những sự mát lành.

Tôi để ý thấy rằng khi bản thân càng hài lòng với cuộc sống thì tôi càng nhìn ra được nhiều góc phần dễ thương của người khác. Và khi những sáng tươi đủ lớn để thống trị những hà khắc, cay nghiệt thì những lời ngọt ngào bên trong tôi tự tuôn trào ra dành cho người ở xung quanh. Có người cảm nhận được điều đó và đón nhận nhiệt tình bằng việc tán ngược trở lại, để rồi cả hai bên cùng cảm thấy sung sướng, khoan khái. Có người không cảm nhận được nên bị hoang mang bối rối và cảm thấy tôi là một sinh vật nguy hiểm đang đi ve vãn cả thế gian để thu thập sinh khí về nuôi bộ xương khô của mình. Trong khi sự thật là tôi vẫn ngồi cười đùa và tiếp tục sứ mệnh tán tỉnh đầy niềm vui của mình. Đối với tôi, ngừng làm một việc dễ thương là một tội lỗi không thể dung thứ.

Với những người đã lún quá sâu với đời sống nghiêm túc, khắc nghiệt thì rất khó để có thể mềm lòng ra với những con sóng “ngôn tình” mơn trớn vào lỗ tai được. Người đó sẽ giãy lên từ chối và phản kháng. Hoặc dễ dàng hiểu nhầm đó là một lời tỏ tình nghiêm túc dẫn tới một cái nhẫn đính hôn. Tôi thấy đây là một nhận định rất đáng tiếc và đáng buồn cười. Chẳng phải những thơm thảo trong lúc tán tỉnh nhau đã là đáng quý và to lớn lắm rồi sao? Chúng ta còn cần kích thích thêm nữa bằng việc nuông chiều nhau, bú mớm nhau lâu dài trong một mối quan hệ nô lệ phụ thuộc nữa sao?

“Tán” mọi người, ta sẽ có khả năng yêu và nhìn mọi người như người yêu của mình – có một sự thoải mái kết nối với nhau, trái tim chẳng bị bó buộc vào với bất kỳ ai hết cả. Khi ở trong mảnh đất tự do, những hạt mầm phúc lành sẽ đâm chồi nở rộ. Ở đó sẽ hiển lộ những hoa trái của sự bao dung, vô tư, vui vẻ và tin cậy đến mức không ngờ.

Vậy nên đừng ngại ngần gì mà ta chẳng tán nhau chút đỉnh – cứ lả lơi một đôi lời cho xua tan hết những e sợ đang giăng lối cản bước trái tim yêu.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Featured image: StockSnap

📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1- 8

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

[THĐP Vietsub] Vật lý lượng tử – Thí nghiệm hai khe hở

https://www.facebook.com/TrietHocDuongPho2.0/videos/303383823786168/

Xem trên facebook

Nhà vật lý Max Born đã đưa ra một ý tưởng mới, mang tính cách mạng cho những gì mà phương trình sóng mô tả. Born bảo rằng: sóng không phải là một electron bị nhòa đi, hoặc bất cứ điều gì khác trước đây từng gặp phải trong khoa học. Thay vào đó, ông tuyên bố nó là một điều gì đó thực sự kỳ lạ, một làn sóng xác suất. Born cho rằng kích thước của sóng ở bất kỳ vị trí nào dự đoán tính khả dĩ của electron được tìm thấy ở đó.

Source: NOVA – The Fabric of the Cosmos
Translation: Huy Nguyen
Vietsub: Lê Gia Khiêm


📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1- 8

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Tạp chí Aloha Volume 8

Bạn đã đăng ký trau dồi chất xám từ THĐP chưa, đừng để bị bỏ lại phía sau khi những anh em thiện lành từ THĐP đang tiến lên phía trước. Mua membership để đọc tạp chí tại http://bit.ly/THDPmembership (48k/1 volume, 999k/24 volumes)

2

Nội dung Volume 8

⭐️ [Hỏi- Đáp] Làm sao để có được bình an?
🌟 [Bài dịch] Công nghệ hiện đại tương đồng với siêu hình
học của Vedanta
✨ [Truyện dài] Tuổi trẻ cô đơn – Chương 8-9 | Ni Chi
⚡️ [Bài dịch] 7 lựa chọn đẳng cấp thế giới sẽ giúp bạn có
thành công đẳng câp thế giới
☄️ [Tiểu thuyết dã sử] Người chém cá kình – Hồi 8 | Hai Le
💥 [Truyện ngắn] Cô bé Hạt Tiêu – Quyển 2, Tập 8
Con gà băng qua đường | Vũ Thanh Hòa
🔥 [Bài dịch] 10 nguyên tắc đơn giản về sự thức tỉnh tâm
linh có thể thay đổi cuộc đời bạn
🌪 [Nhân vật] Mozart — Thần đồng âm nhạc chết trong bi kịch | Ni Chi


🍀 Volume 1-7

🍀 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  • Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  • Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

🍀 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

[THĐP Vietsub] Âm nhạc có thể chữa lành chúng ta

https://www.facebook.com/TrietHocDuongPho2.0/videos/649310372156264/?v=649310372156264

Xem trên Facebook

Jason Silva có thể xem như Terence McKenna thời đại ngày nay, có điều nói hơi nhanh và phức tạp nhiều khi bị líu lưỡi.

🔥 Giữ lòng tin – Terence McKenna 

🔥 Cội nguồn của Tình Yêu – Terence McKenna

Biên dịch, Vietsub: Lê Gia Khiêm
Hiệu đính: Prana
Thumbnail: Free-Photos – Pixabay
Source: Shots of Awe with JASON SILVA


📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1- 7

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

☕️ Mời dịch giả một ly cafe ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

  • Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  • Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

[THĐP Translation™] Brahmacharya là gì + Nofap quotes từ những bậc thầy tâm linh

“Vua không phải là vua nếu không có của cải, nhân dân và quân đội, cũng như hoa không phải là hoa nếu không có mùi hương, sông không phải là sông nếu không có nước. Cũng vậy, người không phải là người nếu không có Brahmacharya. Ăn ngủ, sợ hãi, và tình dục thì cả thú vật lẫn con người đều giống nhau. Sự khác biệt giữa người và thú chính là Dharma (Pháp, Đạo), Viveka (phân biệt), và Vichara (tự vấn) Sakti, Jnana (kiến thức) và Vichara chỉ có thể có được qua việc giữ gìn Veerya (năng lượng). Nếu một người không có được những tiêu chí này, thật sự thì hắn chỉ được nên được xem như thú vật.” — Swami Sivananda

“Thậm chí thánh thần, thiên thần và Khẩn Na La cũng quy phục dưới chân một Brahmachari đích thực. Thậm chí Ishvara bôi lên trán bụi từ chân của một kẻ độc thân chân thực. Brahmacharya là chìa khóa duy nhất mở ra Sushumna và đánh thức Kundalini. Nó mạng lại vinh quang, danh tiếng, đức hạnh và Mana-Pratishtha. 8 Siddhi và 9 Niddhi (các loại thần thông, sức mạnh) lăn dưới chân kẻ tuyệt dục. Chúng luôn sẵn sàng tuân lệnh anh ta. Thần chết tránh xa hắn. Ai có thể mô tả được sự vĩ đại, cao cả, và vinh quang của một Brahmachari đích thực!” — Swami Sivananda, Practice of Brahmacharya

“Không ai có thể nắm chặt lấy những lý tưởng cao cả nếu không thực hành nghiêm ngặt brahmacharya. Để có được sự phát triển toàn diện và sức sống mạnh mẽ cho thân thể, não bộ và tâm trí thì brahmacharya là không thể thiếu. Những ai thực hành nghiêm ngặt brahmacharya sẽ phát triển được một trí nhớ dẻo dai và khả năng thấu hiểu sâu sắc. Khi thực hành Brahmacharya, một mạng lưới kinh mạch đặc biệt được tạo ra và mang lại nhiều sức mạnh tuyệt vời. Bạn có biết vì sao những đạo sư vĩ đại đã nhấn mạnh tầm quan trọng của Brahmacharya không? Là vì họ biết rằng nếu một người thất bại trong chuyện này, mọi thứ khác cũng sẽ mất. Người Brahmacharin nghiêm túc không bị mất đi sinh lực. Anh ta có thể không trông như một vận động viên, nhưng não bộ của anh đã phát triển tinh vi đến mức có khả năng nắm bắt được những thứ siêu nhạy cảm.” — Swami Brahmananda

“Ojas là sản phẩm cao nhất những nguồn khí lực trong cơ thể trở thành. Bạn phải nhớ rằng nó chỉ là vấn đề chuyển hóa. Những nguồn lực bên ngoài, điện lực và từ lực, sẽ được biến đổi thành nội lực; năng lượng cơ bắp sẽ được biến đổi thành Ojas. Các Yogi nói rằng một phần của năng lượng con người được biểu lộ thành năng lượng tình dục, trong những ý nghĩ dâm dục, khi được kiểm soát và điều khiển, dễ dàng được biến hóa thành Ojas. Các Yogi chuyển hóa hết nguồn năng lượng tình dục thành Ojas. Chỉ có những người đàn ông và đàn bà trong sạch mới có thể khiến cho Ojas đi lên và tích chứa trong não. Đó là lý do vì sao sự khiết trinh (chastity) đã luôn được xem là đức hạnh cao nhất. Nếu một người cảm thấy rằng anh ta không trong sạch, tâm linh liền biến mất, anh ta đánh mất đi sức mạnh tinh thần và sức bền luân lý.” — Swami Vivekananda

“Các Yogi tuyên bố rằng cao nhất trong tất cả các nguồn năng lượng trong cơ thể con người là ‘Ojas’. Thứ Ojas này được lưu trữ trong não, và càng nhiều Ojas có trong đầu của một người, anh ta càng mạnh mẽ, càng thông minh, càng trí tuệ. Một người có thể ăn nói văn hoa, tư tưởng đẹp đẽ, nhưng họ không gây ấn tượng với mọi người; một người khác ăn nói không văn hoa, hay có tư tưởng đẹp đẽ gì, nhưng lời nói của anh ấy lại có sức hút. Mọi hành động của anh ta đều mạnh mẽ. Đó là sức mạnh của Ojas.” — Swami Vivekananda

“Để nhận biết được God, một người phải tuyệt dục tuyệt đối. Những vị thánh như Sukadeva là những ví dụ cho một urdhvareta (người có năng lượng hướng lên). Sự trinh khiết của họ là tuyệt đối không ngắt quãng. Còn có một tầng lớp khác, những người trước đây đã từng xuất tinh nhưng sau đó đã có thể kiểm soát nó. Người có thể kiểm soát được tinh khí trong 12 năm sẽ tạo ra được một sức mạnh đặc biệt. Anh ta có được một mạnh lưới kinh mạch ký ức mới, khiến anh ta có thể nhớ mọi thứ, hiểu mọi thứ. Mất tinh khí làm suy kiệt sức mạnh. Nhưng nếu có mất trong một giấc mơ thì cũng không sao, nó được tạo ra từ thức ăn, phần còn lại sau khi bị mộng tinh là cũng đủ. Nhưng phải không được quen một người phụ nữ. Phần tinh khí còn lại sau mộng tinh là phần rất tinh túy.” — Swami Vivekananda

“Ai cũng muốn ra lệnh, và không ai muốn tuân lệnh; điều này là vì đã thiếu vắng đi hệ thống brahmacharya của ngày xưa. Đầu tiên, học cách tuân lệnh. Ra lệnh sẽ tự động đến sau. Luôn luôn học làm một đầy tớ trước tiên, rồi sau đó bạn sẽ phù hợp để làm một ông chủ.” — Swami Vivekananda

“Năng lượng tình dục có thể được kiểm soát và được chuyển hướng từ mục đính tình dục sang mục đích sáng tạo nghệ thuật và thẩm mỹ, tăng hiệu suất làm việc, hoặc dùng để nâng cao năng lượng trí óc hay những năng lượng khác. Hoàn toàn được kiểm soát, nó cũng có thể được biến thành năng lượng tâm linh. Người Ấn Độ cổ đại đã biết rõ chuyện này, và được mô tả là sự chuyển hóa từ retas thành ojas trong brahmacharya. Retas, tinh dịch, gồm có 2 thành phần, một là cho mục đích tình dục, phần còn lại là năng lượng nền, và nếu một người không sa đà vào tình dục và tinh dịch không bị lãng phí, nó biến thành ojas. Toàn bộ lý thuyết về brahmacharya được dựa trên đó bởi các Yogi.” — Sri Aurobindo

“Brahmacharya là gì? Nó là một lối sống dẫn chúng ta tới Brahman (God).” — Mahatma Gandhi

“Có nhiều chìa khóa mở ra sức khỏe, và tất cả đều khá cần thiết; nhưng có một thứ cần thiết hơn tất thảy đó là brahmacharya. Không khí sạch, nước uống sạch, và thức ăn bổ dưỡng rõ ràng là cũng có đóng góp cho sức khỏe. Nhưng làm sao ta có thể khỏe mạnh nếu ta phí phạm hết những gì ta đạt được? Làm sao để không làm ăn mày nếu ta tiêu phí hết số tiền ta kiếm được? Không còn nghi ngờ gì nữa, đàn ông và đàn bà không thể hùng dũng hay mạnh mẽ được trừ khi họ áp dụng brahmacharya.” — Mahatma Gandhi

“Năng lượng sinh khí của những người biết bảo tồn tinh khí được nâng cấp rất nhiều, nếu anh ta có trở bệnh vì nghiệp trong quá khứ, nguồn năng lượng sinh khí sẽ ngăn không cho căn bệnh trở nên nghiêm trọng. Anh ta sẽ mau chóng lành bệnh. Giả sử như một người bình thường cần một tháng để phục hồi, brahmachari sẽ khỏe lại trong một tuần.” — Swami Dayananda Saraswati

“Brahmacharya hay sự trinh khiết tuyệt đối là khổ hạnh cao nhất trong mọi khổ hạnh. Một người thực hành trinh khiết tuyệt đối thì không còn là người nữa, mà đích thực là thần. Đối với những người độc thân luyện tập brahmacharya không ngắt quãng thì có gì trên đời này mà không đạt được? Bởi sức mạnh của brahmacharya không ngắt quãng, hắn sẽ trở nên giống như ta.”  — Adi Shankara

🔥 [THĐP Translation™] Nếu Phật Thích Ca và Adi Shankara có một cuộc tranh luận, ai sẽ thắng?

“Nếu bạn cân nhắc rằng ước muốn tình dục được trao cho con người không phải để làm thú vui mà là để duy trì nòi giống, một khi bạn thoát khỏi thứ ham mê bạo lực và hủy hoại này, tất cả những ham muốn khác sẽ không làm gì được bạn.” — Marcus Aurelius (tác giả cuốn Suy Tưởng)

“Một cách tinh vi, xuất tinh (xt) quá nhiều sẽ làm suy giảm sự can đảm dấn thân mạo hiểm, về sự nghiệp lẫn tâm linh. Bạn sẽ chấp nhận làm việc đủ để trôi qua, để được thoải mái, nhưng bạn sẽ thấy rằng mình thà xem TV còn hơn ngồi viết cuốn tiểu thuyết, ngồi thiền, hay gọi một cú điện thoại quan trọng. Bạn sẽ có đủ động lực để sống một cuộc đời tạm ổn, nhưng những lần xt sẽ bòn rút thứ năng lượng xông pha cần thiết để bạn xuyên thủng bức tường lười biếng và cắt xuyên những rào cản xuất hiện trong thế giới. Món quà của bạn hầu như sẽ không được trao tặng cho ai.” — David Deida, The Way of the Superior Man (Đạo của bậc thượng sĩ)

“Vì có người hoạn từ trong lòng mẹ; có người hoạn vì tay người ta, và có người tự tuyệt dục để tới được thiên đàng. Người nào lãnh nổi lời ấy thì hãy lãnh lấy.” — Jesus Christ (Matthew 19:12)

“Sự thật là thủ dâm luôn luôn gây suy nhược và lấy đi sinh lực, dù ở tuổi thanh thiếu niên hay tuổi trưởng thành. Đó là một quá trình hoàn thành dần dần điều mà sự thiến hoạn hoàn thành ngay lập tức. Nó từ từ bào mòn nam tính và tất cả những gì đi cùng với phẩm chất này. Quả đúng là tác hại của thủ dâm thường bị thổi phồng. Tuy nhiên hành vi này – khi lạm dụng tới một mức độ nhất định – nó sẽ khiến một người đàn ông hoàn toàn không còn chỗ đứng nào trong hôn nhân và trong cuộc sống. Do đó, bất kỳ cố gắng nào nhằm tối thiểu hóa tính nghiêm trọng của thủ dâm đều là một sự dối gạt ác ý. Thực tế là nạn nhân có thể vẫn đủ khả năng tự thay quần áo, đi lại và ăn uống, nhưng như vậy không có nghĩa anh ta là một người đàn ông.” — Bernarr MacFaddan

• • •

https://drive.google.com/file/d/1ybay53kdTTH_3bpWbf6vE1tWVf8yNKnP/view?usp=sharing

“Người ta có 3 thứ quý nhất là: Tinh, Khí, Thần. Nếu giữ được Thần, vững được Khí, không để mất Tinh thì tật bệnh còn do đâu mà sinh được?” (Danh y Việt Nam Hải Thượng Lãn Ông – Đời Lê, Trịnh)

“Năng lực của người đàn ông tàng trữ trong tinh dịch, không có bất kỳ loại dược vật hoặc vị thần nào có thể kéo dài sự sống của anh ta, trừ khi anh ta hiểu và điều hòa, nuôi dưỡng nó”. (Hoàng đế đích phanh chử y sinh)

“Âm tinh ở thận khó tạo mà tướng hỏa (có công năng về tính dục) dễ vọng động nên muốn trường thọ khỏe mạnh cần phải thu tâm, dưỡng tâm, ức chế tướng hỏa, tiết chế tình dục để bảo vệ âm tinh”. (Sách Sắc dục châm của danh y Chu Đan Khê – Đời Kim, Nguyên)

“Muốn dưỡng sinh thì phải bảo tồn tinh, bảo tồn được tinh thì trong ngoài (cơ thể) đều được vững chắc an toàn, nguồn suối của sinh mệnh không cạn, sẽ được trường thọ khỏe mạnh” (Quản tử – Tể tướng nước Tề – Thời Xuân Thu Chiến Quốc)

“Người giỏi dưỡng sinh ắt quý trọng tinh, tinh đủ ắt khí thịnh, khí thịnh ắt thần toàn, thần toàn ắt thân thể khỏe mạnh, thân thể khỏe mạnh ắt ít bệnh, thần khí vững vàng, già mà vẫn tráng kiện, thảy đều nhờ đủ tinh vậy!” (Danh y Trương Cảnh Nhạc – Đời Minh)

“Thanh tâm tiết dục thì thần sáng, không những nhiều con mà còn trường thọ” (Sách Đạt Sinh Biên)

“Chuyện phòng the chớ nên kiệt cùng, nếu để âm tinh kiệt sẽ sinh bách bệnh” (Danh y Trương Trọng Cảnh – Đời Đông Hán)

“Đừng nghĩ vẩn vơ (về sắc dục, v.v… ) dương khí uổng, tinh kiệt dung khô bách bệnh sinh”. (Danh y Tôn Tư Mạc, thời Đường)

“(Trong việc hành dục) Nam giới không thể không có nữ giới để phối hợp, nữ giới không thể không có nam giới để phối hợp. Nếu cho rằng hành dục chỉ là hành vi cô lập hay đơn độc không cần có vợ/chồng thì quan niệm ấy sẽ làm nguy hại đến tuổi thọ, các bệnh tật do đó phát sinh.” (Thiên kim yếu phương – Danh y Tôn Tư Mạc, thời Đường)

“Phòng the quá độ, quan hệ lâu không thôi khiến âm khí thắng dương, dương bị hao tổn, đã bị tổn thất thì làm sao có thể tiếp tục quan hệ được? … Chớ nên theo dục mà truy tầm khoái lạc, nên tiết dục để dưỡng sinh, chớ cậy sức khỏe, chớ vì nữ sắc mà phóng túng dục tình, ý ấy là bổ dưỡng để tránh bệnh tật, là ý chỉ vi diệu của thuật phòng trung … Nếu dưới 40 tuổi đã uống thuốc phòng trung (thuốc, rượu kích thích) để quan hệ là tai họa sắp đến gần, thật đáng tiếc”. (Ngọc phòng bổ ích/Thiên kim yếu phương – Danh y Tôn Tư Mạc, thời Đường)

“Quan hệ vợ chồng như nước và lửa, chúng có thể giúp người nhưng cũng có thể giết người, vấn đề là điều tiết nó thế nào”. (Khuyết danh)

“Trai gái giao hợp quá sớm hay quá độ đều tổn hại đến nguyên khí của tiên thiên là lý do chết non … Nếu không biết tiết chế sắc dục của mình thì trăm mạch khô cạn, giao hợp không điều độ ắt hao tổn nguyên khí của thận”. (Danh y Việt Nam Hoàng Đôn Hòa)

“Thức đêm lo nghĩ quá nhiều, say mê sắc dục cũng đều hại tâm, biến sinh Lao trái bệnh thâm, chân nguyên suy tổn ngấm ngầm chết non”. (Vệ sinh yếu quyết của Hải Thượng Lãn Ông)

“Phải răn tửu sắc chơi bời; thỏa lòng chốc lát cuộc đời ngắn đi. Tinh hao, chân khí phải suy; nguyên thần ly tán bệnh gì chả sâu”. (Vệ sinh yếu quyết của Hải Thượng Lãn Ông)

“Tam tinh thành nhất độc, chuyên tổn bất khiết nữ” nghĩa là “Tinh dịch của nhiều đàn ông trộn lại thành chất độc, chuyên tổn hại người đàn bà không trong sạch”. (y thư cổ)

“Người có 9 khiếu, 12 đốt là tự sinh trưởng ở các bộ vị nhất định, có tác dụng nhất định. Vì sao bộ phận sinh dục tuy cùng với các bộ phận khác sinh trưởng nhưng công năng lại bị suy giảm trước tiên? … đó là do không biết cách chăm sóc giữ gìn, không tiết chế quan hệ nên sớm suy giảm vậy”. (Sách Thập vấn).

“Trong thận có một khiếu tên Huyền Quan, ngoại thận có một khiếu tên Bắc Hộ, khi chân tinh chưa bị tiết, thể Càn chưa bị phá thì dương khí bao ngoài thận khiến khí của người và khí của trời đất hợp với nhau. Chân tinh tiết mất thì thể Càn bị phá, thận bị tổn dương mà suy mất, cuối cùng không còn ứng với thiên địa nữa”. (Sách đạo giáo)

“Da phấn, tóc thơm với má đào; Mắt nhìn ai cũng thấy nao nao; Thực chất chỉ toàn xương với thịt; Giết người đau đớn chẳng cần dao” (Vua Trần Thái Tông – Đời Trần)

“Bản chất của nước là trong nhưng đất làm cho nó đục. Thiên tính người ta có thể trường thọ nhưng do vật dục quấy nhiễu nên nó không được trường thọ. Vật vốn dùng để dưỡng sinh, dưỡng tính (mệnh) chứ đâu phải tính (mệnh) dùng để dưỡng vật. Người đời không hiểu sự lí, phần nhiều hy sinh thiên tính để chạy theo vật dục. Đó là không hiểu được lẽ bên nào khinh, bên nào trọng nên coi nhẹ tính mệnh mà xem trọng vật dục. Như vậy, làm việc gì cũng không tránh khỏi thất bại …

Muôn người cùng giương cung bắn một cái bia thì bia ấy không thể không bị bắn trúng, muôn vật tốt đẹp cùng dụ dỗ mê hoặc con người, nếu như dùng nó để làm tổn hại nhân tính và sinh mệnh của con người thì nhân tính và sinh mệnh không thể không bị tổn hại …

Thịt béo rượu nồng, nhan sắc mĩ miều, răng trắng nõn nà cùng âm thanh réo rắt cốt để có lạc thú, song thật ra phải gọi nó là thứ làm hại tính mệnh …

Các bậc đế vương, quý nhân và kẻ hiền tài hay người kém cỏi sống trên đời chẳng có ai là không muốn trường sinh bất lão, nhưng ngày ngày lại sống trái với đạo trường sinh, nên dẫu muốn lắm mà có ích gì?

Phàm người sinh mệnh trường cửu đều là người sống theo thiên tính (bản tính thiên chân hợp với đạo) của mình, bắt sinh mệnh của mình phải trái với thiên tính đó chính là tình dục, cho nên Thánh nhân nhất định khống chế tình dục của mình cho vừa phải.” (Sách Lã Thị Xuân Thu – Thời Xuân Thu Chiến Quốc)

“Người thời thượng cổ biết đạo dưỡng sinh, họ bắt chước theo lẽ biến hóa của Âm Dương, điều hòa bằng thuật số (các phương pháp tu dưỡng). Ăn uống có tiết độ, sinh hoạt có mực chừng, không để mình lao nhọc vì những điều càn quấy. Do đó, hình thể họ cường tráng tinh thần họ minh mẫn, có thể sống trọn tuổi trời, trăm tuổi mới thác.

Người thời nay thì không thế, lấy rượu làm thức uống, lấy sự (sinh hoạt) sai quấy làm lẽ thường, say sưa rồi giao hợp, lấy sắc dục làm cho tinh kiệt quệ, hao tổn đến chân khí, họ không biết giữ (tinh, khí, thần) cho đầy đủ, không thuận theo sự thay đổi khí tiết bốn mùa để bảo dưỡng tinh thần, họ chỉ muốn làm cho khoái cái tâm mà trái nghịch lại cái vui chân thực của đạo dưỡng sinh, họ hoạt động – nghỉ ngơi không điều độ, do đó tuổi mới nửa trăm thì đã suy yếu vậy.

Thánh nhân thượng cổ dạy người biết trốn lánh hư tà tặc phong, lòng yên định thanh tĩnh, không ham muốn mơ tưởng hão huyền, giữ cho chân khí sung túc, tinh thần ở yên bên trong không bị hao tán cho nên bệnh tật làm sao xen vào được? Ý chí họ an nhàn, tri túc thiểu dục, tâm an mà không sợ, hình mệt mà không nhọc. Khí huyết điều hòa tự nhiên, mọi sự mãn nguyện. Phong tục thuần hậu, ai cũng vui vẻ an cư, không ham muốn hão huyền. Người ta gọi họ là “phác” (chất phác, có phước). Nhờ vậy, sự ham muốn không làm mắt họ mệt, điều dâm tà không làm tâm họ mê hoặc. Tất cả kẻ ngu, bậc trí, người hiền, vv… đều không bị ngoại vật làm cho kinh sợ. Cho nên ta gọi đó là hợp với đạo. Vì sao họ sống đến trăm tuổi mà sức lực không suy giảm? Đó là bởi họ giữ được đức của mình toàn vẹn, cho nên không bị nguy đến tính mạng vậy.

Kẻ ngu chỉ biết sự khác nhau giữa khỏe mạnh và già yếu, cho nên kẻ ngu khí huyết thường chẳng đủ mà bậc trí giả thì có thừa, có thừa thì mắt sáng thông minh, thân thể nhẹ nhàng cường tráng, tuổi già vẫn như thanh niên, tuổi thanh niên thì càng mạnh. Do đó mà thánh nhân tu hành dưỡng sinh” (Hoàng đế nội kinh tố vấn – Thời thượng cổ)

• • •

“Tiết dục là tuyệt đối cần thiết cho tiến trình phát triển tâm linh. Nó là kết luận của những bậc đại đạo của loài người, bởi vì những thực hành tâm linh tạo ra một gánh nặng to lớn lên hệ thần kinh và não bộ. Những người không thực hành tiết dục sức mạnh tinh thần và não bộ quá yếu để gánh vác gánh nặng đó. […] Những trải nghiệm tâm linh cao hơn sẽ không thể xảy ra đối với người không tiết dục. Đó là lý do vì sao việc tiết dục, cách này hay cách khác, đã được xem là nền tảng của đời sống tâm linh bởi mọi hệ thống tâm linh của thế giới mà không có ngoại lệ.”

43763418_10216907393867641_1446628015600566272_o
56905104_10218230306379627_7126316110978220032_n
53343606_10218012482334162_8604819535603695616_o
53681338_10218012527335287_5534773974665265152_o

🔥 Cuộc hành trình Nofap của một cậu nhóc luôn đứng chót lớp

🔥 [THĐP Translation] Chuyện gì sẽ xảy ra khi bạn ngưng quay tay 360+ ngày

🔥 [THĐP Translation] Tại sao nhiều người không thể ngừng quay tay và những điều tôi hiểu ra sau 160 ngày

Chuyển ngữ: Prana

[Truyện ngắn] Cô bé Hạt Tiêu – Quyển 2, tập 1: Thật là kỳ cục!

0

Vào một buổi chiều mùa hạ với ánh nắng ngập tràn và chim chóc ríu rít trên những lùm cây, Hạt Tiêu cùng hai người bạn thân thiết là Jonathan Hoa và Sandy Chập-Mạch-Số-Một chơi trò trốn tìm quen thuộc. Hôm nay, Sandy là người đi nhắm mắt. Cô nàng không đếm 5… 10… 15… 20…. mà lại hát thật to ba lần bài hát Thật là kỳ cục. Trong khi đó, hai người bạn vội vàng đi trốn. Hạt Tiêu và Jonathan bảo nhau rằng đừng chui vào cùng một chỗ vì khi Sandy phát hiện ra một đứa thì đứa còn lại cũng “toi đời.” Như thế thì không vui tẹo nào.

Có một chuyện không vui tẹo nào khác cũng đã diễn ra. Đó là cuộc chơi trốn tìm kéo dài hơn một tuần với lần đi trốn của cái buộc tóc hình bươm bướm và sự tìm kiếm của Hạt Tiêu. Cô bé đã “gọi gà về ăn thóc” rất nhiều lần rồi mà cái buộc tóc ở đâu không chịu chui ra. Hạt Tiêu nghĩ rằng món đồ này tốt hơn hết đừng xuất hiện trở lại nữa vì cô bé chẳng muốn chơi với một kẻ ăn gian chút nào.

Thôi, quay lại với lũ trẻ nhé. Các bạn biết không, Jonathan đứng ra giữa ruộng, đội một cái nón rách toe tua, rắc đầy cỏ khô lên người và dang hai tay giả vờ làm một anh bù nhìn. Còn Hạt Tiêu thì tìm thấy một hốc cây lớn bèn ngồi im trong đó. Bên ngoài thân cây, cô bé đã dán một thông báo ghi mấy chữ “Hạt Tiêu đang trốn ở đây.”

Sau khi hát xong, Sandy mở mắt đi tìm, trong đầu vẫn vởn vơ lời bài hát với đầy lò xo và những con cò. Cô nàng rón rén bước đi và đưa mắt ngó nghiêng xung quanh. Sandy rẽ những lùm cây, lật những hòn đá lên, thậm chí còn mở nắp thùng rác cũng đều không thấy tăm hơi hai người bạn.

Hồi trước, Jonathan đã từng trốn trong thùng rác, còn Hạt Tiêu thì lấy những hòn đá nặng 100 kg lấp lên người. Sau buổi đi chơi về, Jonathan bị mẩn ngứa hết mọi chỗ còn Hạt Tiêu thì bẹp dúm như một cái bánh bao bẹp dúm. À, hình như tôi hơi đãng trí rồi thì phải. Đúng ra thì Hạt Tiêu không trốn dưới những hòn đá mà chui vào thùng rác cùng Jonathan. Rồi đến cuối ngày, hai đứa phải gãi cho nhau xoành xoạch vì ngứa.

Khi lang thang đến những cái cây cổ thụ, Sandy bỗng nhìn thấy tờ giấy Hạt Tiêu viết. Cô nàng chỉ cười thầm trong bụng rằng: “Hạt Tiêu tinh nghịch còn lâu mới lừa được tiền bối Sandy này nhé!” rồi tiếp tục đi tìm kiếm ở chỗ khác. Hôm qua, Sandy vừa được xem xong bộ phim có một ông tướng nọ bày ra kế sách “Thực mà hư, hư mà thực” khiến cho quân địch bị lừa dúi dụi mấy lần liền.

Trong khi đó, Hạt Tiêu nấp ở trong hốc cây rất lớn và yên lặng lắng nghe tình hình. Nếu Sandy không tìm thấy Hạt Tiêu thì thể nào cũng phải “gọi gà về ăn thóc.” Nếu gọi ba lần mà cô bé không xuất hiện thì coi như thua cuộc. Tóm lại, dù nấp ở đâu đi chăng nữa thì lũ trẻ cũng phải nghe ngóng mọi thứ thật cẩn thận.

Bỗng nhiên, Hạt Tiêu nghe thấy tiếng ai đó sụt sùi. Nhìn quanh, Hạt Tiêu thấy một con sóc thiếu nhi đang ngồi khóc ở một góc của hốc cây nơi cô bé đang trốn. Thấy thế, nàng ta khẽ cúi xuống và thì thào: “Này sóc nhỏ, đừng khóc nữa. Nếu không, Sandy sẽ phát hiện ra tớ ở đây mất!” Nghe vậy, con sóc bù lu bù loa hơn cả lúc nãy và gọi tất cả họ hàng sóc ra rồi mách rằng chính Hạt Tiêu là kẻ vừa bắt nạt mình.

Ồ, tôi đùa một chút cho thay đổi không khí ấy mà. Chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra đâu. Cô bé Hạt Tiêu nhẹ nhàng cúi xuống và thì thầm: “Này sóc nhỏ, vì sao cậu khóc?”

Nghe xong, con sóc ngây người ra tỏ vẻ kinh ngạc. Nó tưởng Hạt Tiêu là ông Bụt vì ông Bụt thường xuất hiện vào đúng lúc người ta đang khóc rồi hỏi vì sao. Chưa kể, Hạt Tiêu còn thì thầm rất nhỏ khiến cho con sóc càng cảm thấy huyền bí. Nhưng thật ra, nếu cô bé nói to quá thì Sandy ở ngoài kia sẽ nghe thấy. Trông vậy, con sóc cũng bắt chước nói thật nhỏ vì nó sợ nếu nói to thì ông Bụt sẽ bay đi mất. Đâu phải lúc nào ta cũng gặp được một ông Bụt chứ.

“Thưa ông Bụt,” sóc Ken nghẹn ngào. “Mọi người bảo bài hát mà cháu mới sáng tác là thứ ngớ ngẩn và họ không muốn nghe thêm một chút nào nữa.”

Giờ thì đến lượt Hạt Tiêu ngây người ra và nhìn xung quanh xem có ông Bụt nào không vì cô bé thấy chú sóc xưng hô thật kỳ cục.

“Này người bạn nhỏ,” Hạt Tiêu nói. “Không có thứ gì là bỏ đi cả. Chỉ là mọi người chưa biết cách dùng nó thôi.”

“Thật thế ạ?” Chú sóc khẽ lau nước mắt.

“Phải phải,” Hạt Tiêu đáp. “Xương cá bống còn biến được thành quần áo đẹp nữa là.”

Trong khi Hạt Tiêu trò chuyện với người bạn sóc, Jonathan ở ngoài ruộng vẫn cố gắng đứng im như tượng và dang hai cánh tay bắt đầu mỏi. Bỗng nhiên, một chú chim sẻ từ đâu bay đến, đậu lên đầu Jonathan.

Còn Sandy tiếp tục đi tìm hai người bạn mà mãi không thấy. Cô bé đi ngang qua chỗ “anh bù nhìn” Jonny rồi dừng lại, ngước lên hỏi con chim sẻ đậu trên đó: “Cậu có thấy Jonathan ở đâu không?” Con chim đáp rằng không thấy. Rồi nó hỏi Sandy: “Thế cậu có thấy Hạt Tiêu ở đâu không?” Sandy cũng đáp rằng không thấy.

Jonathan đứng đó mà phải nín thở đến tím tái mặt mày. Quả nhiên, cậu ấy đóng vai anh bù nhìn quá xuất sắc đến độ chẳng có ai nhận ra mình cả. Nói đến đây tôi lại nhớ tới cái buộc tóc hình bươm bướm mất tích hơn một tuần nay của Hạt Tiêu. Có thể, nó đã đóng vai một con chim sẻ nào đó nên cô bé mãi không tìm ra. Sau này, Jonathan và cái buộc tóc ấy hẳn sẽ trở thành những diễn viên siêu hạng.

Còn ở trong hốc cây cổ thụ, Hạt Tiêu đang bắt chuyện với người bạn mới.

“Bài hát của cậu như thế nào hả sóc nhỏ?” Hạt Tiêu nhẹ nhàng hỏi.

“Dạ?” Chú sóc bối rối, di di mũi chân xuống nền đất. “Ông Bụt sẽ không chê nó chứ?”

“Ô kìa,” Hạt Tiêu mỉm cười. “Thế cậu không chê nó chứ?”

Chú sóc Ken lắc lắc đầu và bảo rằng mình rất thích bài hát mới sáng tác này. Nghe vậy, Hạt Tiêu bảo rằng vậy thì cậu ấy còn chần chừ gì nữa mà không thể hiện nó ngay. Sóc ta im lặng một hồi rồi mới e dè cất lời hát. Hát đến đâu chú sóc nhỏ tươi tỉnh hơn đến đó:

“Rượu hồng như những cục bông
Còn bông thì giống con công múa xòe
Con công chẳng khác lá chè
Lá chè y hệt vo ve ong vàng
Ong vàng lại giống quả cam
Quả cam như thể cái hàm đầy răng
Răng thì na ná mặt trăng
Mặt trăng và một búp măng khác gì
Búp măng lại giống viên bi
Viên bi như thể một ly rượu hồng
Rượu hồng như những cục bông…”

“Đấy,” sóc Ken mỉm cười, “ông Bụt có thể hát nó vô hạn lần!”

Hạt Tiêu nghe xong thì bật cười sung sướng, vỗ tay bồm bộp, quên mất là mình phải giữ im lặng khi đi trốn. Cô bé liên tục khen rằng sóc Ken đúng là một thiên tài, rằng cậu ấy nên sáng tác thêm nhiều bài hát hơn nữa và rằng thế giới rất cần những người có sự sáng tạo to lớn như vậy.

Sóc Ken thấy ông Bụt cười toáng lên thì cũng bắt chước theo và kêu lên “Thật thế ạ?” đầy háo hức.

“Phải phải,” Sandy từ đâu chui vào trong hốc cây với vẻ mặt rạng rỡ, “ba người bọn tớ phải vắt óc ra mới sáng tác được một bài hát tuyệt đỉnh như vậy đấy.”

Rồi cô bé bắt đầu nghêu ngao bài Thật là kỳ cục mà bọn trẻ vẫn dùng trong trò chơi trốn tìm quen thuộc. Sandy và Hạt Tiêu đã quên tiệt mất là mình vẫn đang ở trong trò chơi ấy. Hạt Tiêu bèn bá vai bạn, ca theo đầy phấn khởi. Hai đứa còn lắc lắc hông nữa, trông nhộn phải biết.

Sóc Ken bé nhỏ thấy kinh ngạc vô cùng vì đây là lần đầu tiên nó được gặp hai ông Bụt cùng một lúc. Chưa kể, họ còn hát một bài tương tự như của cậu nữa chứ. Trông họ thích thú chưa kìa. Chú sóc thiếu nhi bắt đầu hiểu ra tại sao những người chê bai bài hát của cậu chưa từng gặp ông Bụt hay trở thành một ông Bụt chính hiệu nào cả. Vì họ chẳng có gì liên quan đến Bụt cả, một bài hát cũng không.

Trong khi đó, Jonathan đã hạ hai cánh tay mỏi rã rời xuống. Chưa kể khi đứng giữa trời nắng, cậu ấy toát hết mồ hôi và cứ thở phì phò. Jonny bé nhỏ thầm nghĩ rằng làm một anh bù nhìn không hề đơn giản chút nào. Có lẽ từ ngày mai, cậu ấy nên thiết lập một lịch trình tập tạ nghiêm ngặt.

Đợi mãi không thấy Sandy quay lại và cũng chẳng rõ Hạt Tiêu ở đâu, Jonathan quyết định rời vị trí và bắt đầu đi tìm hai người bạn. Jonathan rẽ những lùm cây, lật những hòn đá lên, thậm chí còn mở nắp thùng rác cũng đều không thấy tăm hơi hai người bạn. Khi lang thang đến những cái cây cổ thụ, cậu ấy nghe thấy tiếng cả lũ đang huyên náo từ trong một thân cây nên liền tìm tới.

“A đây rồi,” Hạt Tiêu mừng rỡ khi nhìn thấy Jonathan ngó vào trong cái hốc lớn với vẻ mặt tò mò. “Chúng ta vừa có thêm một người bạn mới Jonny ạ.” Hạt Tiêu chỉ về phía chú sóc nhỏ.

“Cậu ấy sáng tác được một bài hát trốn tìm tuyệt đỉnh đấy,” Sandy ở bên cạnh bồi thêm và bắt đầu hát bài hát mới.

Hạt Tiêu thấy thế cũng ca theo đầy hào hứng. Cả chú sóc Ken cũng phụ họa theo. Trông họ hệt như những vận động viên đang cùng nhau ăn mừng khi được nhận cúp vô địch vậy. Ở bộ môn gì không quan trọng, miễn là họ vô địch. Chứng kiến cảnh tượng này, Jonathan ngạc nhiên lắm nhưng cũng nhanh chóng nhập hội luôn. Cậu ấy vừa nhún nhảy lắc lư, vừa bập bõm hát theo những người bạn vui vẻ.

Sóc Ken rất hạnh phúc vì có tới ba ông Bụt xuất hiện trong một buổi chiều và ông nào cũng thích bài hát của cậu. Chưa kể, chú sóc nhỏ còn được biết thêm một bài hát tương tự như thế nữa để biết rằng mình không hề cô đơn.

Sao? Tôi chưa kể bài hát Thật là kỳ cục cho các bạn nghe á? Ôi, dạo này tôi bị đãng trí thật rồi. Bài hát ấy có nội dung thế này này:

“Thuốc lào như những ngôi sao
Ngôi sao lấp lánh hao hao giống bò
Con bò lại giống lò xo
Lò xo y hệt con cò trắng bay
Mà cò chẳng khác khoai tây
Khoai tây na ná đám mây biết cười
Đám mây trông tựa cái nồi
Cái nồi và một nắm xôi khác gì
Nắm xôi thì giống cái ly
Cái ly như thể một bi thuốc lào
Thuốc lào như những ngôi sao…”

Trong niềm vui sướng dạt dào, cả bốn đứa bèn rủ nhau chơi trốn tìm với bài hát chủ đề mới toanh do chính sóc Ken sáng tác. Ngay lập tức, Jonathan nghĩ cậu ấy sẽ trốn trong cái hốc cây to tướng này. Sandy thì nảy ra ý tưởng đóng giả làm một anh bù nhìn. Còn Hạt Tiêu đang băn khoăn rằng mình nên đóng giả làm một anh bù nhìn hay tiếp tục trốn ở chỗ cũ. Tuyệt nhiên, không có đứa nào còn giữ ý định chui vào thùng rác nữa.

Bỗng ai đó kêu lên: “A, tìm được cậu rồi nhé, Hạt Tiêu!”

Lũ trẻ ngó nghiêng xung quanh tìm kiếm thì chẳng thấy ai cả. Khi cúi xuống, chúng thấy một chú chim sẻ. Lúc nãy, chú này đậu trên đầu “anh bù nhìn” Jonathan ấy. Chim ta dẫn ra từ trong hốc cây, nơi lũ trẻ vừa tụ tập một chú chim sẻ khác tên là Hạt Tiêu, giống như tên của Hạt Tiêu là Hạt Tiêu ấy. Lũ chim cũng đang chơi trốn tìm các bạn ạ.

Vì đã ẩn nấp rất kỹ rồi mà vẫn bị phát hiện nên chú chim kia không hài lòng chút nào. Khi nhìn thấy tờ thông báo Hạt Tiêu dán trên thân cây lúc nãy, chú ta sững người lại một lúc rồi bỗng thét vào mặt người bạn chim sẻ của mình: “Hay lắm Sandy, thì ra là cậu thông đồng với một lũ hớt lẻo ồn ào!”

Nghe vậy, chú chim có tên Sandy liền ngẩng lên nhìn tờ thông báo “Hạt Tiêu đang trốn ở đây” rồi quay ra nhìn ba đứa trẻ và một con sóc nhỏ đang đứng tròn mắt.

“Thôi đi, đồ chim già ngốc nghếch!” Chú chim Sandy gân cổ lên nói với người bạn Hạt Tiêu đang bất mãn của mình. “Tất cả là do cậu đi trốn mà vẫn mang theo trang sức lấp lánh ấy!”

Vừa nói, chú chim Sandy vừa chỉ tay vào cái buộc tóc hình bươm bướm to tướng đeo ở cổ chân người bạn.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Featured image: vectorstock

📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1- 7

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

4 việc tưởng dễ mà khó (Phần 4): CẢM ƠN

0

Có bao giờ vào buổi tối trước khi đi ngủ, các bạn nhẩm tính lại ngày hôm nay mình đã nói cảm ơn được bao nhiêu lần chưa? Ý tôi việc nói cảm ơn này không chỉ đơn thuần là một lời cửa miệng, là một phản xạ có điều kiện, là một thói lịch sự lễ phép để khiến ta trông có vẻ nai-xừ (nice.) Đây là hành động được hiển lộ ra từ một trái tim biết cảm tạ, biết đủ với những gì đang diễn ra trong hiện tại. Câu nói cảm ơn ấy được thốt ra khi ta đang ở trong trạng thái vẹn tròn, hài lòng, dù hoàn cảnh xung quanh có thể đang không diễn ra như ý muốn.

Tôi nói rằng cảm ơn là một việc khó thực hiện, tức là đang ám chỉ những trường hợp nhận được ân sủng, lợi lạc mà lại xem thường nó, coi nó là điều hiển nhiên (take it for granted); hoặc trong trường hợp chẳng nhận được gì cả ngoài những nghịch cảnh thì chỉ biết bực bội thù oán chính mình, thế gian hay ông Trời.

Trước kia tôi đã từng lâm vào một giai đoạn khó khăn trong cuộc sống và luẩn quẩn trong đó mãi không tìm được đường ra. Nhưng kể từ khi tôi bắt đầu thay đổi thái độ, cách tiếp cận với hoàn cảnh thì quả thực mọi thứ xung quanh cũng giao tiếp với tôi bằng một ngôn ngữ mới thân thiện hơn rất nhiều. Tôi cảm thấy rõ ràng thế giới này là một tấm gương phản ánh chính mình. Và khi tôi nở nụ cười, nó cũng phản hồi lại bằng những tiếng khúc khích thật đáng yêu.

Tôi đã cảm ơn mình được bước chân vào trường đại học, nơi phần lớn kiến thức được dạy ở đó đều có thể đem đổ xuống sông xuống bể, nơi những tiết học khiến tôi thấy chán chường mệt nhọc, và để rồi từ đó tôi nhận ra đâu thật sự là con đường mình muốn bước đi, đâu là bến bờ hạnh phúc dành cho mình. Tôi đã cảm ơn vùng đất tẻ nhạt và khắc nghiệt ấy đã cho tôi mở to con mắt về hệ thống giáo dục, về những giả tạo thành tích, những bon chen cạnh tranh đấu đá của con người. Và tôi cảm ơn nó vì nó đã xảy ra, để tôi được nếm trải.

Tôi đã cảm ơn những người hiểu lầm, xa lánh, chửi rủa, lên án, miệt thị, bài xích tôi. Vì nếu không có họ, tôi không bao giờ được biết tới những cơn cuồng phong bên trong chính tâm hồn mình và loài người. Tôi cũng không bao giờ biết được nơi nào là nơi trú chân an toàn dành cho chính mình. Nó không nằm ở nơi miệng lưỡi dư luận ồn ào, mà là ở ngay tại trái tim mình – nơi những nhiệt huyết đam mê bùng cháy hừng hực, nơi trái tim yêu hướng đến những điều ngọt ngào nhất.

📌 Dư luận có thật sự đáng sợ?

Tôi đã cảm ơn những nỗi sợ hãi vây bủa trong tâm hồn, những lần ốm đau cả về thể xác lẫn tinh thần. Vì nhờ có chúng, tôi biết được “cái ngưỡng” của mình nằm ở đâu, và sự cân bằng sẽ được tìm thấy ở nơi nào. Thỉnh thoảng, tôi có cảm ơn những lần tụt huyết áp gần ngất xỉu của mình, vì chẳng có mấy ai được biết cảm giác cận kề với cái chết.

Tôi đã cảm ơn những mối tình dang dở, những người tình phụ bạc, những lời nói đắng cay đau đớn mà họ dành cho tôi. Vì tôi nhận ra, ăn mướp đắng hay sầu riêng đều là những trải nghiệm độc đáo và thú vị. Trái tim yêu của tôi có vỡ ra thành trăm mảnh thì nó chỉ càng lớn mạnh hơn thôi. Tôi cảm ơn những khổ não tình trường, cảm ơn những chàng trai đến và đi như cơn gió thoảng.

Đấy, cứ như vậy, tôi dần dà có thể cảm ơn được mọi thứ. Chúng càng lúc càng tiến gần hơn đến thời điểm hiện tại. Tôi không cần phải nhớ lại chúng để có thể thấy cảm kích, yêu mến nữa. Tất cả có thể làm tôi thấy xúc động ngay tại lúc này. Vì không có những gì đang diễn ra, chẳng có điều gì diễn ra nữa cả. Tôi không còn mơ đến những cảnh trí viển vông, mĩ miều nằm ngoài hiện tại, vì chúng đâu hề tồn tại.

Thích Nhất Hạnh đã từng nói:

“Món quà quý giá nhất bạn có thể trao cho người khác là sự hiện diện của chính mình.”

Nếu như tất thảy những yên lành hay bão bùng đang có mặt ở đây, vậy phải chăng chúng đang trao tặng cho tôi toàn thảy linh hồn của chúng sao. Tôi chẳng há là kẻ quá may mắn và trù phú sao. Vậy hà cớ gì phải giãy lên từ chối, phải nhắm tịt mắt bỏ chạy hay vung rút gươm đao chặt chém? Tôi (hay bạn) chỉ cần nở một nụ cười và nói lời cảm ơn.

Trong truyện Cô bé Hạt Tiêu (Quyển 2), tôi có viết về một chú sóc làm thơ con cóc và bị mọi người cười chê. Họ kêu rằng tác phẩm ấy là đồ rác rưởi đáng bỏ đi. Trong khi đối với chú sóc, bài thơ đó thật tuyệt đỉnh cú mèo. Phản ứng của mọi người làm sóc nhỏ cảm thấy tủi thân ghê gớm. Khi nghe sóc tâm sự, Hạt Tiêu liền bảo với cậu chàng rằng: “Không có thứ gì là bỏ đi cả. Chỉ là mọi người chưa biết cách dùng nó thôi.” Và sau đó cô bé cùng hai người bạn thân thiết đã lấy bài thơ đó để làm thành một bài hát chủ đề cho trò chơi trốn tìm yêu thích của cả lũ.

Ý tôi muốn nói ở đây đó là việc chúng ta cảm thấy khó khăn khi biết ơn một điều gì đó có nguyên nhân đến từ sự hữu hạn trong khả năng chấp nhận hoàn cảnh. Ta chỉ có những ý kiến, những hàng song sắt quan điểm/góc nhìn của riêng mình. Và khi những điều trái ngược ập tới, ta có cảm giác bị đe dọa khi những giới hạn có thể bị xâm phạm, đập bỏ. Và một người đang sợ hãi thì làm sao có thể biết ơn được? Ân sủng và sự run rẩy không nằm chung dưới một mái nhà.

Vậy là sự cảm ơn, biết ơn chỉ có thể xuất hiện cùng với sự rộng mở tâm hồn, tâm trí, sự biết hài lòng với hoàn cảnh đang diễn biến của một con người. Hoặc ta học cách vươn vai cao lớn, hoặc ta học cách nhún mình khiêm cung. Cả hai đều giúp ta nhận biết được nhiều hơn những giá trị ẩn sau vạn vật. Đó là điểm tựa cho những lời cảm ơn phúc lành đi ra từ trong trái tim mình. Không phải bởi thế gian đáng tiền, mà bởi những vàng ngọc trong ta đã phủ lên cả thế gian.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Featured image: Free-Photos

📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1- 7

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

 

Có người yêu – Rồi thì sao?

0

“Sao chưa có người yêu?” Câu hỏi nhiều nhất bạn cần trả lời khi đã đến tuổi an ổn trong cái nếp của một gia đình nhỏ, mà trong thực tế bạn vẫn còn lông bông.

Tôi không hiểu tại sao tôi lại phải cần có người yêu, chỉ để duy trì một tình yêu rởm. Tại sao phải cần đích xác một mối quan hệ để khoe mẽ thiên hạ, hợp lẽ logic sống thì phải yêu, trai lớn lấy vợ gái lớn gả chồng. Trong khi tình yêu đối với tôi vẫn là thứ quá xa xỉ. Tại sao lại phải bám víu vào những ràng buộc vớ vẩn mà không phải là thoải mái tận hưởng đời sống độc thân.

Tôi không sống trong thế giới của những người ế, anh ta là người yêu của tôi, chúng tôi là tình nhân của nhau. Đôi khi tôi nghĩ những mối quan hệ được dùng để ví von tình yêu, chúng thật là bệnh hoạn. Cả ngàn đôi tình nhân đặt chân lên vùng đất ấy; rồi mệt mỏi khi phải chiến đấu với thử thách; rồi chán ngán, kiệt quệ, mất kiên nhẫn; rồi buông thả cho tình yêu của mình lạc đường theo trăm nghìn lối.

Khi tôi gặp anh ta và trái tim tôi dường như đã trong tư thế ngồi đợi từ rất lâu chỉ để nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh ta đánh cắp cuộc sống tôi, tôi nhìn đâu cũng chỉ là hình bóng anh ta. Mọi thứ đến mãnh liệt và tôi tự nguyện quỳ gối vuốt ve tình yêu vừa chớm nở. Giờ đây tôi thấy tình yêu nôn nao hối hả, tuôn chảy tràn lan thành thác lũ. Tôi muốn được ở bên cạnh anh, quấn quýt lấy anh, chúng ta hãy hòa tan vào nhau và mặc kệ thế giới. Chúng ta yêu nhau, đơn giản chỉ vì nó là yêu.

Nhưng rồi sao? Tôi không biết điều gì đã diễn ra giữa tình yêu của chúng tôi. Có gì đó sai đã nảy sinh, mọi thứ trở nên tẻ nhạt, và tôi không thể nào chịu đựng nổi người đàn ông này được nữa. Tôi rất yêu anh ấy nhưng có lẽ chúng tôi không hợp nhau. Đàn ông trên thế giới này đông vô số kể nên sẽ còn rất nhiều cơ hội cho tôi. Điều tôi cần lúc này là chờ đợi một người đàn ông thuộc về tôi. Sẽ còn một mảnh ghép lưu lạc chốn nhân gian đang chờ đợi để được khép vừa khít.

Tôi đã yêu chàng trai đó, nhưng anh ta không còn hợp với tôi nữa. Tình yêu của tôi không có lỗi lầm gì, tôi chỉ cần từ bỏ chàng trai này, tìm kiếm một chàng trai khác. Tôi hy vọng một ngày nào đó sẽ có người phù hợp với tình yêu của tôi.

Vậy đấy, nói những điều này khi mình đang ế thì nghe có vẻ chống chế, lời lẽ mình nghe ra ngụy biện, khi mình chọn làm kẻ riêng biệt sống trong một góc trời. Vì tình yêu nên đã khép chặt lại tất cả cánh cửa tình yêu, để cho năm tháng cứ trôi qua biền biệt và mình dần trở thành một nhà ẩn sĩ cô đơn.

Tôi không có ý gán ép tình yêu, đặt định vào đó những lý tưởng. Tuy nhiên, thế nào mới gọi là yêu? Người ta có thể dễ dàng định nghĩa một mối quan hệ, nhưng không ai có thể định nghĩa được tình yêu. Vậy nên khi mình chưa có người yêu, thì cũng đã sao? Mà ngay cả khi họ đã có người yêu, rồi thì sao?

Tình yêu của tôi không phải là công viên công cộng cho bất cứ ai thích thú đều có thể giẫm chân vào, rồi khi đã thỏa chí tò mò thì quay mông ngoe nguẩy vội đi. Đừng nói với tôi về tình yêu, bởi với tôi, đó là vùng đất cấm bạn không bao giờ đủ kiên nhẫn để bước vào.

Tác giả: Ni Chi

Featured image: DanaTentis 

📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1- 7

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2