19 C
Da Lat
Thứ Tư, 14 Tháng 1, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 80

[Review] 451 độ F – Cái anh cần là thứ đã từng nằm trong sách

5

Đó là một thế giới nơi truyền hình thống trị và văn chương trên bờ tuyệt chủng, một thế giới mà con người không còn ngồi trên hàng hiên trước nhà hay đi tản bộ để nói chuyện với nhau. Thay vào đó họ giam mình vào những thiết bị công nghệ, đeo Vỏ Sò (headphone) ở tai suốt ngày đêm. Tâm trí luôn được dẫn dắt bằng những bản tin rồi đến nhạc, rồi lại bản tin và nhạc. Với tôi, Ray Bradbury – tác giả cuốn 451 độ F là một nhà tiên tri lỗi lạc. 451 độ F được ông hoàn thành và xuất bản năm 1953, khi công nghệ còn chưa phát triển như ngày nay, vậy mà ông đã lường trước được mọi việc.

Câu chuyện viễn tưởng của ông được dựng lên với bối cảnh xã hội, người dân bị lôi cuốn bởi những thông tin rác, và chính phủ lập ra cả biệt đội Lính Phóng Hoả – đối lập với Lính Cứu Hoả, chỉ để đốt hết những ai tàng trữ sách trong nhà. Họ nói với người dân rằng sách làm chúng ta đau khổ, phải suy nghĩ nhiều. Khi ta đọc ông triết gia này có lý thì ông triết gia khác sẽ chửi lại làm chúng ta loạn đầu mà chẳng vui vẻ, hạnh phúc gì. Ta hãy cứ sống với những bản nhạc làm ta thư giãn. Ta vẫn thông thái với những bản tin hằng ngày nhồi nhét vào tâm trí, để nó trông có vẻ như ta bận rộn cả ngày, để tâm trí không có giây phút nào nghỉ ngơi ngẫm nghĩ. Nếu ai cố tỏ ra mình thông thái, nếu ai thư thả tản bộ trên vỉa hè, nếu có ai đó ngồi ngắm trăng, cây cối quá lâu, thì đó chính là kẻ điên và cần phải được điều trị, cần đưa vào hồ sơ, cần phải để cho mọi người xa lánh.

Tôi thấy mình trong vai Guy Montag, trong vai cô gái Clarisse McClellan và trong cả vai của Mildred. Tôi vẫn đọc văn chương, bởi vì đến hiện tại có lẽ vẫn chưa đến thời của tác giả nhắc đến, tôi vẫn còn sách để đọc. Nhưng tôi cũng không thể tránh khỏi những tin tức rác tràn lan mỗi khi mở Internet. Bạn bè tôi thích nói về vụ án Burning Sun của Seungri (Big Bang), thích nói về Khá Bảnh, về Phúc XO hơn là chuyện cá voi trôi dạt lên bờ, mổ bụng ra với trăm tấn ni-lông nhựa. Dường như chẳng có mấy ai thích bàn về Schopenhauer, Albert Schweitzer, Thích Ca hay Jesus.

Và tôi bỗng nhớ đến lời khuyên của chị Rosie Nguyễn – tác giả cuốn Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu? rằng hãy đọc sách thay vì đọc báo. Đúng vậy, báo luôn nhồi nhét cho ta nhiều thông tin, cho ta nghĩ rằng mình hiểu biết. Ta nắm được tình hình thế giới hôm nay thế nào. Nhưng nó không giúp đầu óc ta sáng láng, mở rộng hơn như sách. Nó đều là thông tin, nhưng là hai luồng thông tin khác nhau. Một luồng là thông tin vô bổ, giống như mì ăn liền. Còn một luồng ít người quan tâm đến bởi vì nó cần sự kiên trì, giống như trồng một cái cây phải đợi nó mọc rễ. Cho đến khi đã đọc nhiều, mọc đủ nó sẽ vươn lên cao mãi.

Ray Bradbury còn tạo ra con Chó Máy – một con chó không sống cũng không chết. Hoạt động chuẩn xác từng centimet, bách phát bách trúng. Con Chó Máy đó chẳng phải là AI sao? Là kẻ đang âm thầm luồn lách vào thế giới này để thống trị loài người. Và đang có nguy cơ không kiểm soát được.

Loài người – loài tự nhận mình đứng đầu chuỗi thức ăn, tự cho mình là động vật bậc cao, luôn nghĩ mình thông minh nhưng lại dễ bị thuần hoá như một con chó, yếu ớt như con giun con dế, ngu si như con cừu, bị dắt mũi như một con bò.

Trong truyện, chiến tranh bom đạn được lấp liếm, đánh lạc hướng bằng những tin tức vui nhộn, hấp dẫn. Ngoài đời cũng vậy, tin tức chính trị không thể che mắt dư luận thì thổi bùng tin showbiz từ con kiến thành con voi – chuyện ai cũng biết nhưng chẳng mấy ai quan tâm.

Nhưng 451 độ F cũng đề cập đến mặt trái của việc bảo vệ sách quá đà. Tuy chỉ nhắc sơ qua vài trang nhưng tôi cũng muốn mọi người ghi nhớ kỹ đoạn ấy để không bị bám víu vào vật chất. Có đoạn Montag vừa biết đến sách, anh ấy cố gắng tàng trữ thật nhiều sách nhất có thể. Nhưng ông già Faber đã nói với anh rằng:

“Không phải anh cần sách đâu, cái anh cần là thứ đã từng nằm trong sách. Cái anh tìm không phải là sách! Hãy thu gom nó bất cứ khi nào anh có thể tìm được nó, trong những đĩa cũ, những bộ phim cũ, và ở những người bạn cũ, tìm nó trong thiên nhiên và tìm nó trong chính anh. Sách chỉ là một dạng vật chứa nơi ta lưu nhiều thứ mà ta sợ mình có thể quên.”

Đúng vậy, sách chỉ chứa đựng kiến thức, cái ta cần nắm giữ là kiến thức, không phải là những tờ giấy có nhiều chữ. Ray đã rất khôn khéo khi muốn nhắc nhở người đọc rằng cuốn sách của ông không nói về việc cảnh tỉnh con người trân trọng sách mà họ nên trân trọng tri thức.

Nếu chúng ta muốn đạt được ước mơ thì điều đầu tiên là phải tỉnh dậy. Đó cũng là vấn đề của nhiều đứa trẻ thành phố. Khi chúng quá tiện nghi, sống trong quá nhiều internet và thông tin vô bổ, chúng trở nên lười nhác, nghĩ mình biết tuốt và không bao giờ tỉnh dậy. Cả thế giới càng ngủ mơ càng dễ để những thế lực lớn nắm giữ. Cuộc đời ta, ta không thể tự nắm giữ thì không thể thoát ra vòng vây kìm hãm của chúng.

Tác giả: Bà Năm

Edit: THĐP

Luật Hấp Dẫn là gì? Đi theo tần số, không đi theo đối tượng

1. Luật Hấp Dẫn là gì?

Có lẽ, khái niệm “tần số” không còn gì xa lạ với đa phần mọi người nữa vì càng ngày nó càng được nhắc đến nhiều hơn trong những sách vở liên quan đến Luật Hấp Dẫn, hay những nội dung nói về sự kết nối tâm linh.

Không cứ phải là người nghiên cứu những điều huyền bí thì chúng ta mới có thể tiếp cận với điều này. Trong dân gian cũng đã có những tục ngữ nói về chủ đề hấp dẫn mà chúng ta chắc hẳn đã được nghe ít nhất một lần trong đời nhưng không để ý kỹ.

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.”

“Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu.”

Hay

“Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng.”

luật hấp dẫn là gì

Chúng ta có thể tạm hiểu là những người có cùng tần số rung động thì sẽ thu hút nhau hay ở chung một tầng thực tại. Tần số thể hiện mức độ năng lượng của người đó ở ngưỡng nào. Trong bài viết này, tôi xin dùng thang đo năng lượng David Hawkins để làm ví dụ minh họa trực quan. Có thể bạn không cần nhớ chính xác những con số, bạn chỉ cần hình dung cách luật hấp dẫn hoạt động.

Ví dụ, bạn rung động ở ngưỡng 500 là tình yêu, bạn sẽ thu hút hay thường xuyên gặp gỡ, tương tác với những đối tượng ở ngưỡng đó – những người biết thương yêu, chia sẻ, sống từ bi, nhân hậu với thế giới.

Còn những người có mức rung động khác biệt (quá lớn) ở ngưỡng 30 chẳng hạn thì khó lòng kết dính vào cuộc đời bạn. Vì ở mức này, những chủ thể đó biểu lộ ra thế giới bên ngoài sự mặc cảm, tội lỗi, tức là tâm trí và xúc cảm của họ hướng về những điều tồi tệ, xấu xa, tiêu cực, hướng về quá khứ đen tối. Nếu hai người tần số cách biệt gặp nhau là để giúp nâng cao tần số ở ngưỡng thấp hơn.

Tôi cho rằng thế giới này không là gì khác ngoài sự sắp xếp theo luật hấp dẫn, theo sự tương đồng về mặt tần số. Và quy luật nhân quả, theo tôi cũng chỉ là một cách diễn đạt khác của “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.” Vì chẳng có hạt giống tồi tệ nào nở ra được một cái cây tốt đẹp, và cũng không có một hạt giống đẹp đẽ nào nở ra một cái cây hư hỏng.

Có không ít người đọc sách, xem video về luật hấp dẫn và thấy ở đó những ví dụ nói về lượng thành quả vật chất to lớn mà vũ trụ đổ về khi ai đó làm theo các bước Ask-Believe-Receive (Yêu cầu-Tin tưởng-Đón nhận.) Nhưng liệu có mấy người hiểu được cơ chế vận hành của nó?

Ngồi nhắm nghiền mắt lại, đăm chiêu cầu vũ trụ rót vào tài khoản ngân hàng cho vài tỷ đồng nhưng ở ngoài đời sống thì thụ động, lười biếng, dễ nản chí, thì thử hỏi Thượng Đế phải làm sao để có thể đổ tiền vào túi người này được? Nhiều khi, những mơ mộng của con người chỉ đang che giấu những yếu điểm mà chính bản thân họ chưa khắc phục và chuyển hóa được.

“Bạn không có những gì bạn muốn, bạn có những gì bạn xứng.” – Khuyết danh

Luật Hấp Dẫn là gì? Theo tôi, nó không chỉ đơn thuần là sự sắp xếp những thứ đồng thanh, đồng khí, mà nó là sự ĐỊNH GIÁ của vũ trụ đối với một đối tượng bất kỳ (trong đó có con người.) Điều này có thể hiểu rằng một người hiện diện (sống) tức là họ đang rao bán chính bản thân mình cho Trời Đất, và người đó như thế nào, Trời Đất sẽ trả một lượng “tiền” tương ứng, nhưng ở tầm mức vũ trụ. “Tiền” ở đây vừa có thể là vật chất của cải, vừa là các mối quan hệ, hoàn cảnh sống, năng lượng.

Nếu quan sát kỹ, các bạn sẽ thấy khi ta nâng cao chất lượng tinh thần của mình lên thì những điều tốt đẹp hơn ở xung quanh cũng dần dần xuất hiện.

“Hôm qua tôi giỏi giang, tôi muốn thay đổi thế giới. Hôm nay tôi trí tuệ, tôi đang thay đổi chính mình.” – Rumi

2. Luật Hấp Dẫn có nghĩa là đi theo tần số, không đi theo đối tượng

Nói về luật hấp dẫn là vậy, nắm bắt bằng ý tưởng về nó là vậy nhưng không phải ai cũng hiểu nó bằng trải nghiệm trực tiếp, tức là sống quy luật đó, ngụp lặn trong nó. Vì tần số là một dạng ngôn ngữ vô hình, không thể được tiếp cận bằng trí não, mà chỉ có thể được thấu hiểu bởi cảm nhận, trực giác.

Khi một người hiểu được điều này, họ sẽ đi theo tần số chứ không đi theo đối tượng. Vì con người hay hoàn cảnh là những điều kiện che lấp sự thật nằm sau đó là tần số rung động. Một người có vẻ ngoài nho nhã, ưa nhìn nhưng cũng có thể mang tâm tính Sở Khanh, hoặc một người trông thô thiển, xù xì nhưng biết đâu lại là một thiên thần.

Việc đi vào cảm nhận tần số giúp chúng ta vượt lên khỏi những lớp vỏ bọc của thế gian, vượt lên khỏi con mắt trần tục hữu hạn, và vượt lên khỏi những đánh giá bé nhỏ của tâm trí. Chúng ta hoàn toàn mở rộng để đón nhận tối đa những xung động của thế gian. Và ở đó, thế gian sẽ hé mở những quy luật diệu kỳ của nó.

Sống với luật hấp dẫn đòi hỏi một người phải có sự dũng cảm. Vì những gì họ tin tưởng và “nhìn thấy” không phải là những đối tượng hữu hình, mà là những làn sóng năng lượng. Việc người đó tiến tới bình an hạnh phúc sẽ là một lời cảnh báo về sự tan rã với những mối quan hệ hay thói quen tiêu cực cũ.

Vì con mắt tiếp cận với cuộc sống thay đổi nên cuộc sống của người đó cũng vận hành theo một cách khác. Những mối quan hệ hay hoàn cảnh không cùng mức độ rung động sẽ bị bong tróc ra. Nếu hiểu được rằng quy luật tự nhiên đang vận hành, người đó sẽ thấy bình an, tin tưởng và tiếp tục tiến về phía trước trong hân hoan. Còn khi không hiểu được chuyện gì đang diễn ra thì người đó sẽ tìm cách níu giữ những thói quen không còn phù hợp với chính mình ở lâu hơn chút nữa, và càng thấy mệt mỏi kiệt quệ.

Người chủ động sống theo quy luật “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” ban đầu sẽ phải đứng trước sự sụp đổ ý tưởng về sự chia rẽ nhị nguyên hay liên kết giữa hai đối tượng độc lập.

luật hấp dẫn là gì

“Chúng ta có mặt ở đây là để thức tỉnh khỏi ảo tưởng về sự tách biệt.” – Thích Nhất Hạnh

Khi đã nhìn mọi thứ dưới dạng sóng, dạng tần số, người đó sẽ không còn thấy sự phân tách nữa mà chỉ thấy một đại dương hiệp nhất. Quy luật hấp dẫn là cách những con sóng dâng lên hay hạ xuống, và người đó có khả năng nương theo chúng.

Người này có thể bị đám đông, dư luận, xã hội gán mác công dân nổi loạn, đứa con bất hiếu, người tình phụ bạc hay người bạn qua cầu rút ván. Nhưng trong góc nhìn của Tự nhiên, mọi chuyện chỉ đơn giản là có phù hợp với nhau không, có chung đường chung lối hay không. Ở đây không hề có chuyện gì liên quan đến con người, văn hóa hay truyền thống cả, tất cả là vấn đề về năng lượng.

3. Kiến tạo thực tại

Chỉ khi nào hiểu luật chơi, ta mới có khả năng trở thành người chơi giỏi. Và theo tôi, ý nghĩa to lớn nhất của luật hấp dẫn không phải là mang đến những thành tựu vật chất cho những con người còn đang đói khát tinh thần. Nó là công cụ để một người hạnh phúc trở thành Nghệ Sĩ – kiến tạo những đẹp xinh hiến dâng cho đời. Ở đây, bí kíp để hiểu được luật hấp dẫn là trước tiên một người phải trở nên hạnh phúc. Người đó làm việc bên trong chính mình, chuyển hóa nội tâm của mình và thấy sự phản ánh ở bên ngoài thế giới.

Tôi cho rằng, một con người càng xa rời nội tâm, xa rời tâm linh thì càng mất niềm tin vào những phép màu, vào những điều kỳ diệu của vũ trụ. Nếu nghe ai đó bảo với họ rằng “Bạn là God, bạn có thể sáng tạo ra thực tại của chính mình” hay “Nếu muốn gặp Chúa thì bạn phải làm bản thân ngang bằng Chúa, vì những gì giống nhau mới nhận ra nhau” thì người đó phản đối quyết liệt những ý tưởng này.

Nhưng nếu đã hiểu được quy luật “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ” thì việc gặp ai hay trở thành ai không còn là một thử thách nữa. Mọi chuyện bây giờ chỉ xoay quanh hai chữ “hiện diện.” Bạn không cần phải mong mỏi hay sục sạo tìm kiếm gì, vì bạn nhận ra rằng mọi ước mơ tựu thành đã đều nằm trong sự hiện hữu.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

⭐ Xem thêm: Áp dụng Luật Hấp Dẫn vào trò chơi cuộc đời

Luật Hấp Dẫn book cover

Yêu mà sợ bị chửi ngu thì đừng yêu

0

Em tìm đến tôi kể rằng em vừa đồng ý quay lại với cậu ta, đó là một người con trai tội nghiệp yêu em chân thành tha thiết đến khờ dại. Rồi em nói tiếp: “Nhưng cậu ấy sợ người ta chửi mình ngu.”

Ai yêu mà không ngu? Tôi cũng từng ngu, ngu đến lần thứ 99 vẫn còn ngu. Nhờ có những ngu ngơ khờ khạo đó mà có thể tôi đã trở nên bớt vụng về hơn ở lần ngu thứ 100. Ở lần thứ 100, cái ngu vẫn còn đeo bám quấn quýt lấy tôi, nhưng chẳng phải yêu là phải ngu sao? Nếu yêu mà tỏ ra quá thông minh, phân bua thiệt hơn, đó có phải là yêu? Cái ngu trong tình yêu là một cái ngu đặc biệt, chỉ có những ai mạnh mẽ mới dám sống với cái ngu ấy. Đánh mất mình cho một người quan trọng hơn chính bản thân, không phải người nào cũng may mắn được một lần dấn thân vào cuộc phiêu lưu mạo hiểm đó.

Nếu tôi yêu người đó, người đó phải vượt trội hơn sự ích kỷ của tôi chứ? Phải là người chiếm trọn trái tim còn tôi thì mờ nhạt mất dấu chứ? Nếu không chẳng phải tình yêu cũng chỉ tầm thường như tình bạn? Tình yêu thiêng liêng đến thế thì nó phải là một cái gì đó siêu việt hoàn toàn chứ?

Đứng trước những lời phán xét, khi thiên hạ xì xầm chửi tôi ngu, tôi tất nhiên cảm thấy bị tổn thương chứ. Tôi buồn bã chứ. Nhưng ai đã cho phép họ được cái quyền ngồi lên đầu tôi để đánh giá? Chính tôi, tôi đã cho phép họ làm điều đó. Tôi cũng đã cho phép người tôi yêu được quyền bước ra bước vào đời sống tôi như một cái trạm xăng tiếp nhiên liệu.

Qua bao đau khổ tuyệt vọng, tôi nhận ra tôi cần hiểu rõ, khi bắt đầu biết yêu, tôi đã hoàn toàn trao tặng cho người đó quyền sát thương tôi. Tôi cần nắm rõ được luật chơi ngay từ lúc muốn đặt chân lên sàn đấu. Vậy nên tôi không có quyền than oán. “Tôi rất tốt với anh, tôi luôn quan tâm lo lắng, tôi đã cùng anh sống qua những ngày tháng khó khăn nhất, và giờ anh phụ bạc tình tôi. Anh là đồ khốn nạn.” Thốt ra được những từ ngữ ngu xuẩn này, tôi hóa ra chẳng biết gì về tình yêu.

Cả thế giới này không ai có trách nhiệm với tôi. Thế nên một người cương quyết muốn thoát khỏi tình yêu tôi, nỗ lực níu kéo luôn là một hoài công vô ích. Người đó vốn dĩ không có trách nhiệm phải ở lại bên cạnh tôi. Tôi không thể cưỡng ép buộc chặt tôi vào họ nếu trái tim họ không muốn thế. Khi người tôi yêu ngoảnh mặt đánh rơi tôi lại phía sau, tôi nhận ra mình sẽ không bao giờ níu kéo được người ấy nếu trái tim anh ta đã muốn rời đi. Sự hiện diện của một cái xác không linh hồn, tình yêu chỉ còn là một sự trống rỗng.

Đôi khi những cuộc cãi vã giận hờn là những cuộc thử lửa mà người yêu nhau cần phải vượt qua, để sự hiện diện tình yêu trong đời sống mỗi người càng sâu sắc hơn. Chỉ có một tình yêu thật sự mới vượt qua được thử thách này. Còn lại những tình yêu mà không phải là thứ tình yêu tôi đang ám chỉ, có lẽ tình yêu của họ cùng lắm cũng chỉ dừng lại ở việc thỏa mãn được những yêu cầu đặt ra. Đó là những người vẫn luôn lải nhải mãi một câu giống như con vẹt già. “Anh yêu em, em yêu anh.” Nhưng chỉ vừa mới bước vào vạch vôi trắng là đã chán ngán không đủ kiên nhẫn để xuất phát. Đó là những người yêu bản thân họ thông qua phương tiện gián tiếp là tôi. Bởi tôi có thể thỏa lấp nỗi cô đơn của họ trong trạng thái hai người cùng nhau.

Tôi bảo với em gái tôi rằng đó là chuyện của cậu ta. Nếu cô ấy không tốt thì cậu ta đã phải tự động thoát khỏi cuộc đời cô ấy rồi. Hoặc nếu em gái tôi là một cô gái xấu xa tệ hại mà cậu ta vẫn không chịu buông tay, thì rõ ràng là em gái tôi vẫn chưa tồi tệ đến mức đó. Chưa đến giới hạn, cái ngu của cậu ta vẫn chưa đến giới hạn. Và tất nhiên từ vị trí này cho đến tấm rào chắn kia, việc mình thỉnh thoảng bị thiên hạ chửi ngu là chuyện quá đỗi bình thường. Sớm muộn gì em gái tôi cũng nhận ra mình đã bỏ lỡ một chàng trai tốt vì không học cách quý trọng. Sớm muộn gì chàng trai cũng nhận ra mình ngu đến đó là đủ rồi. Còn nếu may mắn thì cả hai sẽ  vượt qua được những cuộc thử lửa để bảo toàn trọn vẹn tình yêu.

Cứ để mặc cho thiên hạ bàn tán, những người đang yêu vẫn thường xuyên bị chửi ngu, ngu riết cũng phải khôn ra. Thế giới này vẫn luôn vận hành theo cách đấy mà. Còn nếu sợ bị chửi ngu, thì đừng yêu!

Tác giả: Ni Chi

Featured image: StockSnap

📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1- 8

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

4 cách bảo toàn cuộc sống hạnh phúc

0

Nếu có ai đó bảo rằng hạnh phúc là thứ từ trên trời rơi xuống thì tôi có thể gật đầu đồng ý. Vì không chỉ hạnh phúc mà mọi thứ khác từ vui vẻ, buồn rầu, giận dữ,… tôi cho rằng đều không thuộc về bản thân mình mà nằm trong tay vũ trụ. Tất cả những gì tôi có là thái độ với chúng. Và thái độ này là thứ sản phẩm duy nhất tôi có thể kiểm soát, nhào nặn, biến đổi được thành nỗi vui hoặc đớn đau cho riêng mình.

Tôi cho rằng muốn bảo toàn cuộc sống hạnh phúc thì ta phải duy trì thái độ hạnh phúc – tức là phản ứng hợp lý, khuyến khích sự phát triển tích cực của chính mình trong mọi hoàn cảnh. Lời khẳng định của một người với thế giới quyết định chất lượng đời sống của anh ta. Nếu người đó bảo nó xinh đẹp, thì dứt khoát thế giới không thể xấu xa được. Còn nếu họ bảo nó xấu xa, thì muôn vàn hoa lá trên đời đắp vào cũng không thể làm nên những duyên dáng.

Nguyễn Du đã từng có câu:

“Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ.”

Vậy nên, vấn đề không nằm ở cảnh, mà ở người. Và trong bài viết này tôi muốn chia sẻ một vài cách đang sử dụng để duy trì thái độ hạnh phúc của bản thân. Nói đến đây hẳn sẽ có người bảo rằng việc gì phải bày vẽ thế, buồn thì cứ buồn thôi, đau đớn thì cứ đau đớn thôi. Nhưng có lẽ người này đang hiểu lầm ý tôi muốn nói.

Duy trì thái độ hạnh phúc không có nghĩa là ta không thể khóc, không thể nói ra những lời muốn nói trong lúc xúc cảm dâng trào, mà nó đơn giản là không đánh mất vị trí hay điểm nhìn của mình khi hoàn cảnh xung quanh đang diễn ra. Và quan trọng hơn cả là ta không nhất thiết phải chịu đựng đau khổ khi bản thân có những lối đi khác tốt đẹp hơn.

“Hạnh phúc không phải là điều tự nhiên mà có. Nó đến từ những hành động của chính bạn.” – Đạt Lai Lạt Ma

1. Tập thể dục đều đặn

“Không có một tinh thần bạc nhược trong một thể xác tráng kiện, hay một tinh thần minh mẫn trong một thể xác bệnh hoạn.”

Câu nói này đã đủ để nói lên tầm quan trọng của sức khỏe đối với mỗi chúng ta. Một người dù có khát vọng, đam mê, ý tưởng lớn lao đến cỡ nào nhưng thân thể luôn đau ốm, bệnh hoạn thì tinh thần của họ cũng bị ảnh hưởng ít nhiều và gặp khó khăn trên con đường hành động.

Khi có một cơ thể khỏe mạnh, cá nhân tôi thấy bản thân mình tiếp cận thế giới một cách tích cực và tự tin hơn. Bây giờ khi phải đi bộ một đoạn đường vài cây số tôi thấy nó là chuyện nhỏ, so với trước kia khi ít luyện tập thì bước chân từ nhà ra đến chợ cách 500m đã thấy ngại người. Hay khi chạy bộ, tôi thấy đầu óc được lưu thông, các ý tưởng mới đổ về rộn ràng, vui vẻ, các khúc mắc trong lòng tự được tháo gỡ rất kỳ diệu.

Các bạn có biết rằng khi tập thể dục, cơ thể chúng ta sẽ tiết ra hooc-môn endorphin làm giảm căng thẳng, tăng cảm giác thỏa mãn và hưng phấn không? Vậy tức là nếu luyện tập thường xuyên, ta sẽ vừa có thể lực sung mãn, vừa có tinh thần tươi tốt. Một mũi tên trúng hai đích vậy.

2. Xây dựng nhiều thú vui, sở thích

Những sở thích, niềm đam mê đưa ta gần hơn với sự tình yêu, sự vui vẻ, hài lòng – là những trạng thái cảm xúc có tần số cao. Sở thích, đam mê là những người bạn thiện lành mà chúng ta cần phát hiện, xây dựng và duy trì kết nối.

Nhiều người có thể nói rằng “tôi chẳng có thú vui gì, tôi chẳng biết mình thích cái gì.” Và tất nhiên, họ vẫn ngồi im một chỗ và chẳng làm gì cả. Mỗi ngày trôi qua, lời khẳng định đó càng được găm sâu vào trong tâm trí, trở thành một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Toàn bộ thời gian của họ dành cho những thứ họ không yêu. Đó chẳng phải là một đời sống đáng buồn chán hay sao?

Bí kíp ở đây đó là hãy trải nghiệm, dấn thân vào đời sống để tìm kiếm ra điều gì mình thật sự thích, mình có thế mạnh và tập trung vào nó.

Tôi không bao giờ biết mình thích chụp ảnh nếu tôi không cầm cái máy ảnh lên và đi lang thang ngoài sân vườn đầy hoa cỏ. Tôi không bao giờ biết mình thích viết lách nếu tôi không cầm bút lên và thổ lộ những tâm tình trong những dòng nhật ký. Tôi không bao giờ biết mình thích chế meme để đi chọc cười mọi người nếu như tôi không theo dõi những kênh hài hước trên mạng.

Nhờ vậy mà khi đang giận dỗi, bực dọc chuyện gì đó, mặt mũi nhăn nhó hết cả, đột nhiên nhìn thấy một bông hoa hay một con mèo, thì cái máu chụp ảnh trong tôi lại bừng lên, khiến tôi quên tiệt luôn mình đang muốn dỗi thêm năm phút nữa cho hả dạ.

Giờ đây, khi những căng thẳng hay xung đột ập tới, chúng chẳng xi nhê gì vì tôi có những tình yêu khác đủ lớn để kéo sự chú ý trở lại. Tôi nuôi nấng những góc vui vẻ, say mê của mình mỗi ngày cho tới khi việc này trở thành một thói quen, một lẽ sống. Và những gì không thuộc về nơi đó sẽ tự khắc bị triệt tiêu một cách tự nhiên.

3. Không nói/nghĩ chuyện tiêu cực

Tôi cho rằng tâm trí là một sản phẩm rất tinh vi, mà cũng rất đơn giản tùy thuộc vào việc ta sử dụng nó như thế nào. Nếu muốn một đời sống vui vẻ hạnh phúc thì chúng ta không nên nuông chiều những điều tiêu cực ở bên trong hay bên ngoài mình. Vì ngôn ngữ tạo nên thực tại. Ai biết lựa chọn ngôn từ đúng đắn (ở trong đầu hay ngoài cửa miệng) thì có thể kiến tạo ra đời sống đúng đắn.

Khi có nhận thức về điều này, tôi đã tự ra một điều luật cho tâm trí là không được nói hay nghĩ tiêu cực đến câu thứ 3 dù tình huống đó căng thẳng đến cỡ nào đi chăng nữa. Ranh giới này được đặt ra thay cho lời nhắc nhở/báo động mỗi khi thái độ bên trong đảo cực. Khi thái độ của bản thân để thả rông, mặc sức chịu ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh thì hậu quả sẽ rất khó lường nếu môi trường đó là tiêu cực. Những thối tha có thể cộng hưởng lớn mạnh lên theo cấp số nhân và ăn tươi nuốt sống những ngọt lành khác đang yên ổn trong tâm hồn.

Nếu tiếp xúc nhiều với những điều tiêu cực, thái độ của ta sẽ bị ảnh hưởng bởi chúng; ta dần bắt chước chúng, trở thành đồng minh của chúng một cách vô thức. Và khi những tình huống cần những sáng tươi để cứu vớt lại cục diện xảy tới thì ta giật mình khi bản thân mình đang mang một cái túi trống trơn những điều giá trị và buộc phải nằm ngửa ra cho đời đập tan tành.

“Những lựa chọn của chúng ta, Harry, nói lên chúng ta thật sự là ai, nhiều hơn những khả năng của chúng ta.” – Albus Dumbledore

Bên cạnh việc ra lệnh cho tâm trí về hoạt động của nó (cho nó sự lựa chọn cụ thể), tôi cũng unfollow tất cả những kênh thông tin tiêu cực (đồng thời theo dõi những nguồn tin vui vẻ bổ ích, nâng cao tinh thần của mình.) Một lời tiêu cực cũng không được xuất hiện trước mặt tôi. Nếu không phải tâm sự, ai đó là bạn bè nói những câu chuyện thối nát, căng thẳng, tôi sẽ bảo rằng mình không muốn nghe. Nếu họ vẫn tiếp tục kể lể, tôi sẽ bye bye và đi chụp ảnh những bông hoa.

“Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ.
Người khôn, người đến chỗ lao xao.”
– Nguyễn Bỉnh Khiêm

4. Thiền định

Những gì tôi nói ở 3 phần trên là cách duy trì hạnh phúc bằng việc thiết lập ngưỡng tối ưu lần lượt của cơ thể, xúc cảm và tâm trí. Nhưng tôi cho rằng việc thiền định sẽ giúp một người nắm chắc tay cương khi ba con ngựa cơ thể, tâm trí và xúc cảm ấy lồng lên chực vượt khỏi tầm kiểm soát.

Rất nhiều tác dụng tích cực của thiền đối với con người tôi sẽ không đề cập nhiều ở đây nữa, các bạn có thể tra cứu nó trên mạng rất dễ dàng. Nhưng với cá nhân, khi thiền, tôi nhận ra và củng cố được rằng hạnh phúc chân thực không phụ thuộc vào những điều kiện của thế giới bên ngoài; mà nó là bản thể, linh hồn mình – thứ không cần phải lồng lên để có thể chạm tới.

“Mọi thứ trong vũ trụ có ở trong bạn. Hãy tự hỏi mình tất cả.” – Rumi

📌 [THĐP Vietsub] Ngồi thiền có lợi ích gì không dựa theo khoa học?

Ngoài thiền định, 3 “quy tắc” ban đầu tôi đặt ra cho bản thân ở trên chỉ là những phương pháp phụ giúp cộng hưởng và hiện thực hóa tối đa hạnh phúc nội tại ra thế giới hữu hình. Không có chúng, tôi vẫn vui, nhưng có chúng thì đời tôi càng rạng rỡ thêm nữa.

📌 Trong THĐP Club có tổ chức Challenge xây dựng thói quen thiền, đọc sách, tập thể dục và nofap hàng tháng (có thưởng cho những người đạt thành tích cao.) Ai muốn thì có thể gia nhập group để ghi danh (Viết rõ lý do muốn tham gia.)

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Featured image: BkrmadtyaKarki

📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1- 8

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

 

 

[THĐP Vietsub] 10 bài học từ hơn 30 bộ phim kinh điển

https://www.facebook.com/TrietHocDuongPho2.0/videos/2160467320853613/

Xem trên facebook

Nhiều bài học quan trọng cho cuộc sống đều nằm trong video này. Những thông điệp này nên được dạy trong trường lớp. Share nếu bạn thấy hay. ☮️

Danh sách phim:

Pirates of Silicon Valley, Swimming with Sharks, The Matrix, Star Trek (2009), Ghost Rider, Harry Potter and the Chamber of Secrets, The Iron Giant, Lions for Lambs, The Shawshank Redemption, The Matrix Revolutions, Dead Poet’s Society, Gladiator Troy, The Matrix Reloaded, Star Wars Episode III: Revenge of the Sith, The Day the Earth Stood Still (2008), The Bucket List, The Lion King, Forrest Gump, Star Wars Episode VI: Return of the Jedi, Ferris Beuler’s Day Off, The Curious Case of Benjamin Button, Ratatouille, Terminator 2: Judgment Day, Catch Me If You Can, Star Wars Episode V: The Empire Strikes Back, Star Wars Episode IV: A New Hope, Batman Begins, Star Wars Episode I: The Phantom Menace, Hitch, Phenomenon, The Pursuit of Happyness, The Men Who Stare at Goats, Bicentennial Man, The Incredibles, Under the Tuscan Sun, Kung Fu Panda, K-Pax, Quantum of Solace

Dịch: Huy Nguyen
Vietsub: Sadie Pices


📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1- 8

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

[THĐP Translation™] Nhựa là nguồn khí thải nhà kính khổng lồ lâu nay chúng ta không biết

Không. Ngoài tất cả những tai hại khác mà chúng ta có thể quy tội cho nhựa (phá hoại môi trường sinh vật biển, rò rỉ hóa chất độc hại vào môi trường, và làm xấu những bãi biển, v.v..), một nhóm nghiên cứu của Đại học Hawai’i tại Trung tâm Hải dương học về vi sinh vật Manoa (University of Hawai’i at Manoa’s Center for Microbial Oceanography) đã tìm thấy một tác hại khác: Nhựa thải ra khí nhà kính mạnh vào khí quyển, bao gồm khí mê-tan (methane) và ê-ti-len (ethylene), với tốc độ cao đáng báo động. (Còn có loại tốc độ nào khác nữa?)

Tồi tệ hơn, trong 7 loại nhựa được thử nghiệm trong một nghiên cứu, mới được công bố gần đây trên PLOS One – polycarbonate, acrylic, polypropylene, polyethylene terephthalate, polystyrene, polyethylene mật độ cao (HDPE) và polyethylene mật độ thấp (LDPE) – loại tệ nhất cũng là loại được sử dụng phổ biến nhất. Tuyệt.

“Chúng tôi phát hiện ra LDPE, polyethylene mật độ thấp, là loại nhựa thải nhiều khí nhất,” tác giả chính Sarah-Jeanne Royer, tiến sĩ học giả nghiên cứu tại Trung tâm Hải dương Vi sinh vật: Nghiên cứu và Giáo dục (Center for Microbial Oceanography: Research and Education, viết tắt: C-MORE) chia sẻ với Inverse. “Thật không may, đây là loại nhựa bị phế thải nhiều nhất. Cũng là loại nhựa được sử dụng nhiều nhất trên thế giới.”

trash2
Ảnh: Tiến sĩ Sarah-Jeanne Royer từ Trung tâm Hải dương học về vi sinh vật: Nghiên cứu và Giáo dục (C-MORE) ở giữa sự ô nhiễm vi nhựa tại Điểm Kamilo trên đảo Hawaii.

LDPE là loại nhựa thật sự rẻ tiền, làm nên những túi lưới nhựa mà bạn đựng rau quả mà sau đó bạn cũng sẽ rửa. Nó cũng là thành phần chính trong chai nhựa, cầu trượt ở công viên và six-pack rings (vòng nhựa đóng gói lon nước). Nhiều người Mỹ có mối quan hệ thân thiết với loại nhựa này. Như Radiohead từng hát, “Túi nhựa, người trung lưu, Polyyyyethyleeeeee.”

6 pack ring

turtle
Six-pack rings

Năm 2018, cả thế giới dùng khoảng 99,6 triệu tấn nhựa polyethylene, theo một báo cáo từ hãng nghiên cứu thị trường Freedonia Group. Con số này tăng bốn phần trăm so với năm ngoái, khiến Royer cùng đồng nghiệp lo lắng rằng đây là một sự tăng trưởng ổn định.

“Nhựa đại diện cho một nguồn thải khí vi lượng có liên quan đến khí hậu theo dự báo sẽ tăng nhiều khi nhiều nhựa hơn được sản xuất và tích lũy trong môi trường,” như tác giả kì cựu của nghiên cứu, nhà hải dương học của đại học Hawaii, David Karl khẳng định. “Người ta chưa tính tới nguồn này khi đánh giá các chu trình methane và ethylene toàn cầu, và nó có thể rất đáng kể”.

Tin xấu vẫn chưa hết, thật đáng buồn. Karl, Royer, và nhóm của họ vẫn đang nghiên cứu hiện tượng này, một hiện tượng mà Royer phải nói rằng cô đã rất ngạc nhiên khi chưa có ai từng nghĩ đến.

“Thậm chí tôi đã làm một vài kiểm tra với CO2 – và CO2 cũng được phát thải từ nhựa,” Royer nói, “tuy nhiên điều này chưa được thảo luận trong bài nghiên cứu. Nó sẽ nằm trong một ấn bản khác.”

Nói cách khác, vẫn còn có thêm bằng chứng cho thấy chúng ta chỉ mới chập chững hiểu được phạm vi của những điều gây ra biến đổi khí hậu, và việc chúng ta cần làm để giải quyết nó.

Tác giả: Matthew Phelan―Inverse
Biên dịch: Sang Doan
Hiệu đính: Ka Ka

Photo: UH Manoa

📌 Bài dịch đã được đăng tải trong Volume 3 tạp chí Aloha của Triết Học Đường Phố. Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership


📌 Aloha Volume 1- 8

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Dù bị gọi vô thần, tôi vẫn phải là kẻ tôi phải là

0

Khi mới lọt lòng, tôi tất nhiên không phải là con của Phật Giáo, nhưng rồi cha mẹ bắt đầu gán cái nhãn hiệu đó vào lý lịch của tôi. Rồi tôi phải đến chùa, phải cầu nguyện. Tôn giáo gắn vào đời sống tôi đến mức tôi hoàn toàn tin rằng mình chết đi vẫn là một người con của Phật Giáo. Nhưng không phải vì cha mẹ đã tin tưởng trao cho tôi một vai diễn thì tôi phải diễn mãi cái vai đó trong suốt cuộc đời mình. Tôi của hiện tại là vô thần. Dù cha mẹ đã áp đặt vào tôi một tôn giáo nào trên giấy khai sinh hay chứng minh thư, họ cũng không thể áp đặt vào tâm trí tôi một niềm tin nào nếu tự thân tôi không tìm được nguồn cảm hứng từ nó.

Dù cha tôi có là một huynh trưởng gia đình Phật tử, có sùng kính bái mộ chùa chiền hay tận huyết cả đời cho tôn giáo, cũng không đồng nghĩa tôi phải là một người y hệt vậy. Nhưng tôi tôn trọng tôn giáo của ông ấy. Bởi suy cho cùng, mục đích cao cả của tôn giáo là để khai sáng dẫn lối đức hạnh của chúng sanh. Và tôi đã thấy cha mẹ tôi tin vào luật nhân quả, tin vào kiếp trước quyết định kiếp sau, họ bị gieo rắc nỗi sợ hãi nên vì khiếp sợ mà họ sống tốt hơn.

Tôn giáo không xấu, chỉ có con người ngụy trang tôn giáo để thể hiện quyền uy, khiến người khác trở thành nô dịch trong vô thức, ẩn giấu ngụy tạo đằng sau lớp vỏ bọc bảo vệ ấy để che giấu bản tính thối nát xấu xa của mình mới xấu. Tôn giáo nào cũng dạy cách sống đạo đức, sống yêu thương. Tôn giáo có thể là một người thầy tốt, nhưng kinh nghiệm đến trường dễ dàng cho tôi nhận ra không phải một người thầy tốt thầy giỏi nào cũng có thể chỉ dạy tôi, có thể truyền động lực cho tôi trên con đường tu vấn rèn luyện.

Một người vô thần không có nghĩa người đó khinh thường, nói lời báng bổ đến Đức Phật hay Chúa Jesus. Không có ai lại không động lòng trước những vẻ đẹp tuyệt mỹ. Nhưng điều đó không có nghĩa là phải trở thành tín đồ. Tôi đã gặp những vị cao tăng, họ rất đức hạnh, họ rất giỏi và tôi rất kính yêu họ. Nhưng không có nghĩa tôi phải bắt chước để là một họ thứ hai.

Tôi không có ý xúc phạm những tín đồ đi theo tôn giáo. Tôi tôn trọng họ, bởi tôi tôn trọng cha mẹ tôi. Tôi hiểu niềm tin của những tín đồ thông qua việc hiểu niềm tin của cha mẹ tôi đối với tôn giáo. Nhưng rõ ràng tôn giáo không thể là niềm cảm hứng cho cuộc sống của tôi. Và nếu tôi miễn cưỡng, tôi cũng chỉ là một kẻ đạo đức giả, nói năng một đằng nhưng lại hành động một nẻo.

Mọi sự thể soi tỏ trong con mắt tôi đang vẽ ra những nét khác biệt giữa tôi và những tín đồ tôn giáo. Điều đó không có nghĩa tôi thù ghét những tín đồ hay giáo lý của họ. Tôi đơn thuần rẽ ngoặt bước sang ngang, chọn lối đi khác họ, chỉ với một niềm tha thiết duy nhất, được hiểu chính bản thân tôi. Tôi đơn giản là muốn hiểu chính mình. Nhưng thử hỏi làm sao một người có thể hiểu chính mình khi họ thậm chí còn không là chính mình. Một tên đóng kịch đại tài sẽ không bao giờ hiểu rõ được mình khi phải khoác lên hàng trăm hàng nghìn vai diễn trong suốt cuộc đời.

Có thể vận mệnh của một người được gắn với một tôn giáo, đối với họ là một điều kỳ diệu. Thì đối với một kẻ vô thần, khoảnh khắc nỗi tình cờ vĩ đại ấy xuất hiện giải thoát gã khỏi những lý tưởng, những giáo điều, có lẽ nó phải đến và cũng chẳng có gì xoắn khi nó không thể trôi qua.

Tôi vô thần, nhưng tôi đứng thẳng, vững vàng trên hai chân, tôi sống lành mạnh và chưa bao giờ có ý định xâm phạm sát thương ai. Mặc dù thỉnh thoảng tôi vẫn tự hỏi mình những câu đại loại: “nơi đâu, hướng nào, về đâu.” Nhưng tôi chưa bao giờ biến mình trở thành mồi dụ cho những cạm bẫy hoang đàng. Mặc dù đôi khi tôi để tâm trí mình cắn sâu vào những nỗi buồn rầu ảo não tối đen thì cũng chỉ vì tôi đã chán ngán tận cổ những trò lừa gạt chính mình.

Và sau cùng, tôi là kẻ vô thần. Tôi không muốn phải bước theo gót chân ai, bởi tôi chẳng tìm được một cỡ giày nào khớp vừa bàn chân mình. Vậy nên, bất luận bạn có phán xét tôi vô thần thì sự thật tôi vẫn phải là kẻ mà tôi phải là.

Tác giả: Ni Chi

Featured image: brenkee

📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1- 8

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

 

John Wick – Biểu tượng người đàn ông mẫu mực

0
(Nội dung bài viết này có tiết lộ nội dung phim, các bạn cân nhắc trước khi đọc.)

Có lẽ những bạn mê phim hành động Mỹ thì sẽ không còn xa lạ gì với hình tượng sát thủ John Wick (do tài tử điện ảnh Keanu Reeves thủ vai – người cũng đảm nhiệm vai Neo trong loạt phim The Matrix kinh điển.) John Wick vang danh khắp thế giới ngầm với biệt danh Ông Ba Bị – cái tên làm sởn gai ốc (thậm chí làm vãi tè ra quần) rất nhiều những thành phần lớn nhỏ ở thế giới đó.

Tuy nhiên, những pha hành động sắc bén, quyết liệt và chuyên nghiệp của một sát thủ đẳng cấp cao sẽ không được tôi trình bày, đánh giá trong bài viết này, vì ngoài kia người ta review về nó nhiều rồi. Với cả, tôi không thích bạo lực, máu me, chém giết. Xem phim gặp mấy cảnh cắt động mạch tóe máu, hay xuyên đạn vào sọ phọt não ra ngoài là tôi đã phải lấy tay che mắt mình lại.

Thứ tôi thấy thu hút hơn cả ở phim John Wick là sự nam tính của nhân vật chính này. Toàn bộ những câu chuyện diễn ra trong các phần phim đều thể hiện rất rõ bãn lĩnh nam nhi của gã John. Nếu kỳ vọng nội dung phim sâu sắc thì tôi nghĩ mình chỉ chuốc lấy những thất vọng, vì nó rất đơn giản là những cuộc truy sát báo thù, ăn miếng trả miếng (chấm 7 điểm.) Nhưng nếu ngắm nhìn bản lĩnh, ý chí của Wick trong cuộc hành trình đó thì tôi thấy đây là loạt phim đáng xem, đáng học hỏi.

Cùng với sự so sánh, tìm kiếm sự tương đồng về hình tượng nam tính trong các phim khác như: The Godfather, The Revenant, Public Enemies, Fight Club, Cuộc chiến thành Troy, Chúa tể những chiếc nhẫnVua sư tử, v.v… tôi nhận thấy bản lĩnh đàn ông của sát thủ John Wick được thể hiện rất rõ nét ở 5 đặc điểm sau:

1. John Wick – Kỷ luật cao

Điều đầu tiên tôi đánh giá một người có được tính nam chuẩn mực hay không đó là họ có tính kỷ luật nằm ở ngưỡng nào. Kỷ luật thể hiện độ “cứng” của người đó. Mà đàn ông không cứng thì chỉ xứng đáng được coi là đàn bà. Tôi nói thế không có ý rằng phụ nữ thì không nên có kỷ luật. Đó là một phẩm hạnh của con người giúp họ có khả năng đứng độc lập, mạnh mẽ trong cuộc sống. Với người đàn ông, tính kỷ luật càng làm tăng cường lên nét vững chãi, kiên cố – chính là vẻ đẹp của họ.

“John is a man of focus, commitment, sheer will – something you know very little about. I once saw him kill three men in a bar with a pencil, with a fucking pencil.” – Viggo

(Tạm dịch: John là người đàn ông của sự tập trung, cam kết, và ý chí tuyệt đối – một thứ gì đó mày biết rất ít về nó. Tao đã từng nhìn thấy hắn giết chết ba gã ở trong quán bar chỉ với một cây bút chì, một cây bút chì chết tiệt.)

Nói đến đây tôi không thể không nhắc đến hình ảnh Bruce Lee (Lý Tiểu Long) luyện tập những cú đá hay cú đấm của mình với một cường độ cao đến mức những khớp ngón tay của anh chai lỳ thành những cục to đùng. Bruce cũng nổi tiếng với những lời phát biểu thể hiện ý chí và tính kỷ luật mà một con người cần xây dựng:

“Chiến binh thành công là một người bình thường, với một sự tập trung như laser.”

Hay:

“Tôi không sợ người thực tập 10000 cú đá chỉ một lần, nhưng tôi sợ người thực tập một cú đá 10000 lần.”

56749139_2332276476863013_1386904837492310016_n
Tạm dịch: Không thắc mắc gì nữa, chẳng ai dám nhây với Lý Tiểu Long. Nhìn mấy khớp ngón tay của hắn kìa!

📌 [THĐP Vietsub] Will Smith – Kỷ luật là tự yêu chính mình

2. John Wick – Nói ít làm nhiều

Đàn bà nói nhiều thì có thể bỏ qua nhưng đàn ông mà lảm nhảm đủ thứ chuyện thì tôi không đánh giá cao chút nào, trừ phi anh ta đang trình diễn hài độc thoại. Trong các phần phim, John Wick là một người rất kiệm lời, nhưng một khi đã nói thì đó là lời đáng nhớ, đáng giá, là file nén cho cả một khối lượng lớn những ý tứ bên trong. Thậm chí, sự im lặng của anh ta cũng mang một hàm ý ngầm đầy uy lực, là miếng đòn chí tử vào tâm hồn đang run rẩy sợ hãi của đối phương đang quay quắt tìm kiếm manh mối nào đó ở trong một lời nói.

Trong phim The Revenant (2015), nhân vật Glass (Leonardo DiCaprio thủ vai) cũng đã dặn dò con trai Hawk của mình rằng những kẻ đó không nghe con, nhưng họ nhìn những gì con thể hiện ở gương mặt. Ở đây, những người đàn ông chân chính không khuất phục con mồi bằng âm thanh mà bằng hình ảnh, bằng thần thái. Âm thanh có đường đi, có độ dài, cần có thời gian tiếp nhận, còn hình ảnh là một cú đánh trực diện vào ấn tượng của con mồi, trong một khoảnh khắc duy nhất.

THE REVENANT
Glass và con trai Hawk

Bên cạnh sự chắt lọc lời nói thì sức nóng, ngọn lửa của người đàn ông nằm trong những hành động. Một người con trai chỉ nói nhiều, nghĩ nhiều, tưởng nhiều mà không xông pha hành động, không hiện thực hóa những ý tưởng ước mơ của mình ra đời sống thực tế thì anh chàng chỉ là một kẻ hoang tưởng, kém hấp dẫn. Vì những giá trị một người ta tạo ra được tính bằng năng lượng hắn ta dành cho hành động, được thể hiện ở trong những thành tựu vật lý của anh ta – cơ ngơi, tiền bạc, uy tín, thậm chí là tinh trùng.

(Tất nhiên, chúng chỉ là những thứ đến sau, là một trong những dấu hiệu biểu lộ sức mạnh bên trong, không nên là đích đến của người đàn ông hay đàn bà.)

📌 7 điều đàn ông không thích ở phụ nữ

3. Có tầm nhìn xa trông rộng

Người đời có câu “đàn bà đái không qua ngọn cỏ”, ám chỉ con mắt nhìn cuộc sống một cách hạn hẹp, hay tư duy manh mún tiểu nông của con người. Nó gán cho “đàn bà” vì tính nữ là sự mềm mỏng, tận hưởng hiện tại, còn tính nam liên quan đến chiến lược, những diễn biến theo thời gian.

Trong phim, John Wick trả thù nhưng không phải chỉ đơn thuần đâm đầu vào chỗ nguy hiểm. Anh ta có sự chuẩn bị, có mối liên kết với những đồng minh, có sự suy tính và quyết định cho riêng mình.

Sự tính toán, mưu lược, cân nhắc, thiết lập kế hoạch/lộ trình thuộc về tính chất của cực dương. Điều này cũng có sắc thái tương đương với tính kỷ luật – tính cấu trúc rõ ràng.

Ta xem phim thấy sự liều lĩnh của tay sát thủ này có thể dễ nhầm tưởng rằng Wick chỉ biết bắn giết và cậy sức, cậy uy của mình lao về phía trước. Nhưng nếu để ý kỹ thì ta thấy được rằng nếu không biết rõ đường đi nước bước của mình, không có kế hoạch của mình thì John Wick hay bố John Wick cũng chẳng dám liều lĩnh hành động. Vì thế giới ngầm là nơi mạng sống luôn trong trạng thái ngàn cân treo sợi tóc.

4. Có mục tiêu

John Wick mỗi lần đi báo thù là đều có người chúc đi săn vui vẻ hay tận hưởng cuộc săn. Mà đi săn thì phải có con mồi, hay còn gọi là mục tiêu. Ý chí, sự tập trung, định hướng của anh ta được sử dụng tối đa để “tiêu diệt”, “xử lý” con mồi đó. Trong nhiều tình huống, John Wick có thể thừa sức giết một người nào đó, nhưng nếu anh ta thấy không cần thiết thì sẽ không động thủ. Tất cả những gì John làm là bám sát và theo đuổi mục tiêu ở mức tối đa. Sự tập trung này như một mũi khoan sẽ đâm thủng mọi rào cản phía trước, sẽ cộng hưởng sức mạnh và khả năng của anh ta lên mức khổng lồ.

Đàn bà mang tính âm là sự lơi lả, dễ xao nhãng, nó tạo nên nét quyến rũ, mềm mỏng nữ tính. Nhưng đàn ông mà mất tập trung, nhũn nhoét, bất định thì dễ đánh mất cơ đồ. Tôi gọi vui là chẳng đưa nổi tinh trùng vào gặp trứng. Hoặc trước đó khó lòng tạo “cơn nắng” cho các chị em được.

5. Trọng tình nghĩa

Theo tôi, việc nhìn một người đàn ông một cách rõ ràng nhất là ở trong môi trường đối lập với nam tính của anh ta – môi trường mềm mại, âm tính (tình yêu). Có thể anh xông pha chiến trường tàn khốc, quyết liệt giao tranh với kẻ thù hung hiểm, nhưng khi trở về nhà, anh dịu dàng với vợ con, với những người thân yêu trong gia đình. Đây là điều tôi đánh giá cao nhất ở bản lĩnh của người đàn ông. Đạt Lai Lạt Ma đã có câu:

“Khỏe, không phải là nhấc lên mạnh, mà là để xuống nhẹ.”

Tức là sức mạnh thật sự không ở những sắt đá bên ngoài, mà là ở nội lực bên trong, nơi một người có khả năng dịu dàng với những điều mong manh, nhỏ bé.

John Wick từ bỏ con đường sát thủ để sống cuộc đời an yên với vợ, từ bỏ xung động dữ dội của súng đạn, của những nắm đấm để đắm mình trong ngọt lành của tình yêu. Ở đây, tình yêu là thứ cảm hóa tâm hồn sát thủ băng giá, máu lạnh của anh. Và cũng chính vì tình yêu đó quá lớn nên khi kẻ khác động chạm làm tổn hại đến nó, John Wick đã báo thù bằng mọi giá – cho chầu Diêm Vương kẻ đã giết con cún mà người vợ quá cố để lại cho anh, và những kẻ ngăn cảnh anh làm điều đó.

Trong phim The Godfather, ông trùm Vito Corleone cũng là một người coi trọng gia đình, và tình bằng hữu. Đây là điều khiến ông được vị nể và tôn kính trong thế giới ngầm.

Tôi cho rằng, một người đàn ông chỉ xứng đáng được gọi là đàn ông nếu anh ta có tình yêu trong trái tim mình – anh ta có linh hồn.

john1
John Wick và con cún của người vợ

Tóm lại, theo đánh giá cá nhân của tôi, John Wick là một nhân vật người nam chuẩn mực. Không phải anh ta có nắm đấm, mà anh ta biết dùng nắm đấm vào việc gì và dùng nó như thế nào. Không phải anh ta chiến thắng được người khác mà anh ta chiến thắng được chính mình. Ai muốn trở nên nam tính thì nên học hỏi những người đàn ông đích thực, như Lý Tiểu Long, hay John Wick vậy.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Featured image: medium.com 

Khi AI bành trướng, con người sẽ đi về đâu?

2

Vài ngày trước tôi đọc được mẩu tin rằng có một đám người xếp hàng dài để chờ mua chiếc điện thoại AI. Chỉ cần mở điện thoại lên, hầu hết sẽ là những bài viết săn tìm hàng hiệu, local brand, lội cả trăm bài mới có một vài bài về môi trường, văn chương. Một vài bài về môi trường thì lại là “nhãn hàng này in hình những con vật sắp bị tuyệt chủng để bán cho người tiêu dùng” được mọi người nhiệt liệt tung hô, việc làm ý nghĩa v.v… Mặc dù nó chỉ lợi dụng rằng đó là việc làm ý nghĩa chứ chẳng hề có ý nghĩa gì. (Chiêu trò này có tên gọi là greenwashing.) Một bài về văn chương đọc đến khúc cuối rất cảm động thì hoá ra chỉ là một bài PR sản phẩm.

Đến quán ăn, hàng nước, ngồi uống cà phê, họ sẽ chỉ nói về những gì họ có, quần áo, xe cộ, thẻ tín dụng. Nếu có ai đó bàn về việc thế giới sắp tự diệt, về tình trạng băng tan và nước biển sắp tràn ngập đất liền thì sẽ bị nhìn trừng trừng và như thể tất cả số người có mặt ở đó sẽ tống giam kẻ nói nhảm này vào một cái lồng sắt.

Mọi người bắt đầu nói về việc thèm muốn cuộc sống bình yên – cái mà họ đã ruồng bỏ. Nhưng khi thách họ bỏ hết để làm cái họ muốn thì họ phủi tay và nói rằng mình chỉ phát biểu cho suông mồm. Họ sống mà chẳng biết rằng mình đang muốn thế này hay thế kia.

Từ khi mở một quán cà phê, tôi đã gặp đủ hạng người. Chủ yếu là bấm điện thoại, chụp choẹt và đăng bài với những caption đại loại như “bình yên, thanh thản, thư giãn, v.v…” Và nếu có ai đó đến và chỉ để uống cà phê, lôi một cuốn sách ra đọc, họ sẽ chỉ trỏ, sẽ ồ lên rằng: “Có một kẻ đi uống cà phê và đọc sách kìa.”

Đã có những ngày tôi yêu một người qua cái màn hình điện thoại, bạn bè cũng vậy. Mọi hoạt động của tôi nằm gọn trong cái điện thoại. Tôi khóc, đau khổ, dằn vặt trên những dòng status. Mọi người an ủi tôi bằng những dòng comment, những đoạn inbox đầy tình cảm mùi mẫn. Cho đến một ngày, tôi thoát ra khỏi nó, tôi sống một cuộc sống thật. Tôi không biết cách đối diện với các vấn đề xảy ra thật. Tôi có thể văn vở sướt mướt trên mạng, nhưng khi phải nói chuyện với một người đang ở trước mặt một cách nghiêm túc. Tôi không biết phải nói thế nào, phải cư xử ra sao, phải biểu hiện khuôn mặt, thái độ và cảm xúc gì.

Khi ông ngoại tôi chết, tôi không biết mình phải khóc hay cười. Và tôi đã cười khi đứng ngoài cửa, rồi lại khóc khi bước đến bên quan tài. Tôi không biết mình khóc vì điều gì? Vì tôi đau khổ hay tôi thấy mọi người khóc?

Ngày trước việc nói chia tay rất dễ dàng, một trong hai sẽ nói chia tay, rồi block và vĩnh viễn không gặp lại nhau. Khi yêu thật, những cuộc cãi vã xảy ra, tôi chỉ ngồi đó và hàng ngàn suy nghĩ chạy trong đầu. Suy nghĩ sâu đậm nhất luôn là: “Tôi phải làm gì trong lúc này?” “Tại sao đối phương lại phẫn nộ đến vậy?” Và rồi tôi bật cười, tôi chưa từng chứng kiến những điều này, thật mới lạ, thật nực cười.

Công nghệ AI rồi sẽ đến lúc không thể kiểm soát được, nhưng khi họ vẫn còn thấy nó hữu ích, tiện lợi và chưa gây hại đến họ thì họ vẫn tiếp tục sử dụng, thậm chí là xếp hàng để mua nó với giá mấy chục triệu đồng.

Họ lướt điện thoại và chỉ dừng lại ở những tin sốt dẻo 3 đến 5 giây. Đó là lý do tại sao những bài báo càng ngày càng ngắn nhất có thể. Họ thích xem MV, clip hơn là đọc những bài viết dài lê thê lướt thướt. Họ có thêm dòng TL;DR (Too long, didn’t read – Quá dài, không đọc) cho những người không thể bỏ ra 3 phút để đọc cho hết bài viết. Quảng cáo sẽ phải hiện đi hiện lại đến 10 lần mới có thể ăn vào tâm trí họ.

Một ngày nào đó tất cả sẽ không còn cảm xúc nữa. Người nào quá mẫn cảm với mọi chuyện sẽ trở thành một kẻ quê mùa hoặc một kẻ chống lại chính phủ. Nếu không nói về Gucci, LV, về những đôi giày Hypebeast. Không nói về diễn viên A, ca sĩ B thì bạn sẽ trở thành một kẻ kém sang và lỗi thời. Một ngày không xa, tất cả sẽ trở nên trống rỗng và đầy kinh tởm, công nghệ sẽ phân tích cảm xúc của con người. Chúng ta sẽ không phải đoán già đoán non về cảm xúc của nhau nữa. AI sẽ làm điều đó, ban đầu sẽ là chữa lành những nỗi buồn, sau đó là kiểm soát một cách khôn khéo, rồi giam cầm và huỷ diệt.

Tác giả: Bà Năm

Featured image: Comfreak  

📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1- 8

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

 

[THĐP Vietsub] Hiểu rõ hơn về Hướng nội và Hướng ngoại

https://www.facebook.com/TrietHocDuongPho2.0/videos/2169948126572199/?v=2169948126572199

Xem trên facebook

THĐP xin giới thiệu đến các bạn một video clip từ kênh thông tin AsapSCIENCE khá nổi tiếng (8M Youtube followers) về hai loại tính cách hướng nội, hướng ngoại. Nội dung video chứa đựng nhiều thông tin kiến thức bổ ích giúp chúng ta hiểu rõ bản thân và người khác hơn. Bạn thích người hướng nội hay hướng ngoại hơn?

Source: AsapSIENCE
Created by: Mitchell Moffit and Gregory Brown
Written by: Amanda Edward, Rachel Salt, Greg Brown and Mitchell Moffit Illustrated by: Max Simmons
Edited by: Sel Ghebrehiwot
Vietsub by: Triết Học Đường Phố 2.0

Ảnh minh họa: StockSnap

📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1- 8

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2