13.4 C
Da Lat
Thứ Năm, 15 Tháng 1, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 72

Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã

1

Có lẽ các bạn cũng không còn xa lạ gì với thành ngữ dân gian Việt Nam “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.” Tôi để ý thấy người ta hay thốt ra nó để mỉa mai một ai đó thấp kém, đồng thời để tôn mình lên, hay để cảm thán cho một trường hợp không may xảy ra cho con người. Cá nhân tôi cho rằng câu nói này còn mang nhiều giá trị hơn thế.

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” tức là trâu tìm đến trâu, ngựa tìm đến ngựa. Tính chất loại nào sẽ thu hút chính loại nấy dù chúng ở trong những hình hài khác nhau. Chúng thuộc về cùng một tập đoàn, hội nhóm và cùng chung một định mệnh. Khi sống, bạn không thể thay đổi quy luật này, bạn chỉ có thể nắm bắt và vận dụng nó ở mức độ nào đó mà thôi.

📌 Luật hấp dẫn: Đi theo tần số, không đi theo đối tượng

Tôi tin rằng mọi thứ đều là năng lượng và chúng phân lớp (layers) theo các tần số khác nhau giống như vô vàn con sóng trong một đại dương bất tận.

Ngày xưa khi học môn Khoa học viễn thám, sinh viên chúng tôi được học cách thiết lập một bản đồ khu vực từ nhiều layer khác nhau bao gồm: đường xá, sông ngòi, nhà cửa, đồi núi, v.v… Mỗi layer đó được vẽ trực diện lên một bìa kính mỏng trong suốt. Và khi chồng tất cả những tấm bìa lên nhau, ta sẽ thu được bản đồ địa hình của nơi đó.

Khi để ý kỹ hơn, ta có thể thấy việc phân tầng mọi thứ diễn ra ở khắp nơi trong cuộc sống. Trong môn hội họa, các tác giả vẽ tranh cũng bằng việc chồng chất các lớp màu lên nhau, trong một công ty thì có các tầng chức vụ khác nhau, trong một tách trà có các lớp hương vị khác nhau, trong một bộ phim có các luồng diễn biến khác nhau, và trên cơ thể con người có các hệ thống cơ quan chức năng khác nhau.

Vậy giá trị của việc hiểu biết về việc phân tầng năng lượng này là gì?

1. Chuyển hóa nhận thức

Khi bạn có thể thấy sự phân lớp của các hiện tượng, thì bạn sẽ đi đến một bước tiếp theo đó là liên kết các điểm chung của đối tượng này với đối tượng khác, tạo nên những góc nhìn mới. Điều này giống như bạn sẽ nếm được vị chua của màu vàng, hay vị ngọt của màu hồng. Bạn sẽ thấy những điều nằm ngoài tư duy bình thường, hay nói cách khác là các biên giới nhận thức của bạn bị đập vỡ, bạn gia nhập vào đại dương thông tin bất tận – thứ sẽ khiến nhận thức của bạn ngày càng trở nên linh hoạt (dễ uốn nắn) tùy thuộc vào mức độ bạn ngụp lặn trong đại dương ấy nhiều hay ít.

Ví dụ khi lỡ rơi vào một cơn giận, theo thói thường, bạn có thể sẽ đập phá đồ đạc, hay gân cổ lên tranh cãi. Nhưng khi có khả năng thấy được sự phân tầng của hiện tượng, bạn sẽ thấy cơn giận có quê hương ở đâu, bạn bè thân quyến của nó là gì, phạm vi tàn phá của nó là những vùng nào trên cơ thể, v.v… Khi ấy, bạn sẽ không muốn phá phách, chửi bới hay nhăn nhó nữa vì bạn biết chúng chính là những người anh em của giận dữ. Chúng không đơn thuần là phản ứng “đến sau” mà đồng thời là nguyên nhân khởi sinh lên sự nóng nảy. Nếu tỉnh táo, bạn sẽ từ chối tham gia vào vùng đất lửa ấy. Lúc này, các cơ hội bình yên khác được mở ra. Sự chú ý của bạn đổi hướng và cơn giận kia cũng được chuyển hóa.

2. Phát triển niềm tin

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” còn mang ý nghĩa rằng ở ngoài kia có vô tận các tầng lớp chồng chất lên nhau. Bạn sẽ thấy vô vàn các thực tại mình có thể nhúng chân vào. Lúc này, bạn không chỉ có sự lựa chọn lối sống mà còn nảy nở đức tin vào khả năng tốt đẹp nhất có thể xảy ra.

Tôi đã từng thấy những người tiếp cận với việc gì cũng chỉ nghĩ về tình huống xấu nhất, rồi đến khi tình huống xấu đó chẳng bao giờ xảy ra, hoặc có xảy ra thì họ cũng cười gượng trong đau khổ rằng “Ồ, tôi đã tiên đoán trúng phóc.” Nhưng khi đã phát triển được đức tin thì toàn bộ năng lượng của bạn hướng về những khả năng tốt đẹp nhất. Và bạn biết gì không, đức tin và những điều tuyệt vời luôn nằm cùng một layer.

photo_2019-08-08_18-55-06
“Nếu tôi rơi ngã thì sao?” Ôi, bạn yêu quý, nếu bạn bay lên thì sao?

3. Khẳng định trách nhiệm trong cuộc sống

Khi thấy được sự phân tầng của thực tại, bạn thấy được hệ quả và nguyên nhân của các hành động của bạn. Chúng nằm trên cùng một mặt phẳng. Bạn hiểu ra rằng chính những động thái khác nhau của bạn đưa rước bạn vào những nẻo đường khác nhau, thu hút những người bạn khác nhau. Và tương lai của bạn ra sao hoàn toàn phụ thuộc vào việc bạn lựa chọn nằm ở layer nào trong hiện tại.

Nếu bạn đang mắc viêm phổi vì hút thuốc lá 5 năm thì bạn cũng có thể tưởng tượng 5 năm sau nữa nếu bạn không chịu bỏ thuốc bạn sẽ bị viêm phổi của viêm phổi. Tức là bạn sẽ có nhiều thời gian ở dưới 5 tấc đất để tưởng tượng và đánh giá về vụ viêm phổi bình phương này.

Đa phần chúng ta hay đổ lỗi cho ngoại cảnh, cho nền giáo dục, cho xã hội về việc bản thân trở nên tồi tệ, nhưng chẳng mấy ai dám tự nhận trách nhiệm về chính mình. Và khi không neo đậu được vào tự thân nên mỗi người chúng ta chẳng có sức nặng gì, chẳng để lại điều gì đáng giá cho đời, và cũng chẳng làm được gì nên hồn cho cuộc sống của chính mình. Tất cả những gì ta biết là hủy hoại mọi thứ có thể trong vô thức, kể cả bản thân. Bạn thật sự muốn sống một cuộc đời như thế?

4. Sáng tạo, tự do

Việc nhìn ra các tần số năng lượng ẩn sau các hiện tượng chính là nhìn ra được mối liên kết của những điều khác biệt tưởng chừng không liên quan. Bằng tầm nhìn này, bạn có thể đi tới những khả năng không ngờ nhất, không chỉ trong việc định hướng đời sống mà còn trong việc thi hành công việc, duy trì các mối quan hệ, sáng tạo, phát minh, v.v… Bạn vươn ra khỏi lập trình thông thường của con người về việc phải suy nghĩ, tiếp cận, phản ứng với thế giới như thế nào. Bạn sẽ không còn bị nô lệ vào sự giới hạn của các giác quan, không bị kiểm soát bởi truyền thông, văn hóa. Vì bạn đang nhìn vào cái lõi năng lượng của hiện tượng, không phải lớp vỏ màu mè chỉ dùng để đánh lạc hướng.

Luật hấp dẫn là một quy luật tự nhiên thánh thiêng, không phải trò chơi tâm lý rẻ tiền được thực hiện bằng lòng tham với đôi giờ ngồi tụng niệm những mong cầu. Để trải nghiệm được quy luật này, bạn phải tu thân tích đức, phải đưa tần số rung động của bạn về điểm tự nhiên tương đồng với luật. Còn không, bạn chỉ có thể học vẹt và máy móc áp dụng nó vào đời sống với niềm tin lủng lẳng như cái d*i bò. Tất nhiên, sẽ chẳng có gì thành tựu ở đó cả.

Ai cũng muốn những điều tốt đẹp nhất, nhưng không ai chịu đi tới mảnh đất ấy bằng việc đánh đổi những thứ tệ hại của mình, thay đổi lối tư duy cũ hay thói quen cũ kém lợi lạc. Đó là một sự mâu thuẫn mỉa mai chỉ càng khẳng định cái layer bao gồm sự chây ỳ, khờ dại và lười nhác của con người.

Sau khi đọc bài viết này, bạn có thể cất công tìm hiểu hay tu tập hay không là lựa chọn của bạn. Dù sao thì khi bạn chạm tới tột đỉnh thế gian hay rơi vào vực thẳm không lối thoát thì câu trả lời cho câu hỏi “Tại sao tôi như thế?” vẫn luôn là: Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Hay nói đơn giản hơn, đó là: Bạn xứng đáng.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa
Ảnh minh họa: Gellinger


Giới thiệu về THĐP Deep Club (THĐP Online Ashram)

Sau hơn 2 năm hoạt động trở lại với nền tảng và mục đích tinh thần mới, THĐP đã thu hút được một số lượng người quan tâm nhất định. Đồng thời, chúng tôi đã dần nhận ra rằng trong thời đại này, không gì quý giá bằng hạnh phúc nội tại và trí tuệ tâm linh.

“Hỡi người chinh phục kẻ thù, sự hiến dâng trí tuệ thì tốt đẹp hơn bất kỳ loại hiến dâng vật chất nào khác. Vì đích đến của mọi hành động là trí tuệ tâm linh.” — Đức Krishna (Chí Tôn Ca 4:33)

Ở Việt Nam số người có thể chia sẻ những tri thức này cho cộng đồng là rất hiếm, hầu như cũng chỉ là những thông tin hời hợt cưỡi ngựa xem hoa. Vì nó là những nội dung không dành cho số đông vì họ không nhận ra được giá trị của nó, nên chúng tôi nghĩ rằng một sự phân loại cộng đồng độc giả để phục vụ riêng những kiến thức này là điều cần thiết hợp lý. Nhờ đó sự tương tác, kết nối, hấp thụ và truyền đạt thông tin được tập trung, tinh khiết, sâu rộng nhất có thể, và mang lại sự cộng hưởng nhận thức cho cả đôi bên (các admin THĐP và thành viên.)

Với những lý do như trên, THĐP quyết định thành lập một cộng đồng mới, có thu phí, có thể hiểu như một Ashram (Đạo xá) online, chỉ dành cho những fan cứng đích thực của THĐP, là những người có khao khát tìm hiểu bản chất của thực tại, khao khát trí tuệ, sự thật và sự thức tỉnh tâm linh một cách chân thành, nghiêm túc. Chúng tôi quyết định đặt tên cho nhóm này là: THĐP Deep Club.

Các chủ đề, nội dung có thể được chia sẻ, thảo luận trong Deep Club

Mỗi tháng sẽ có một chủ đề chính, chiếm hơn 75% nội dung trong tháng đó. Các chủ đề có thể bao gồm:

  • God (kinh sách Vệ-đà, thần học, triết học: Monism, Pantheism)
  • Sách (Chí Tôn Ca, Áo Nghĩa Thư, Kinh Thánh, Kỳ thư Kybalion, A Course in Miracles, The Law of One, The Way of the Superior Man, Neville Goddard, Abraham Hicks, Eckhart Tolle…) Chia sẻ Ebooks, tài liệu…
  • Luật hấp dẫn
  • Trí tuệ tâm linh
  • Tâm thức (Consciousness), Tâm trí, Bản ngã / Ego
  • Thiền định
  • Năng lượng, NoFap
  • Psychedelics
  • Huyền học (giấc mơ, ngôn ngữ biểu tượng, luân xa, Tarot, Thần số học,…)
  • Mối quan hệ âm dương (nam tính-nữ tính)
  • Manhood
  • Tâm lý học Carl Jung
  • Cryptos
  • Triết học Vệ-đà (Advaita Vedanta)
  • Triết học Phật giáo (Duy Thức, Kinh Pháp Cú bản dịch chuẩn)
  • Triết học vĩnh hằng (Hằng Pháp), Gnosticism, Hermeticism, Thông Thiên Học
  • Triết học Đông phương / Tây phương
  • Thần học (Thomas Aquinas, Meister Eckhart, Spinoza)
  • English (ngữ pháp, cấu trúc, từ vựng, dịch thuật…)
  • Videos
  • Quotes

“Có ánh sáng ở cuối đường hầm. Vấn đề là cái đường hầm đó nằm sau tâm trí của bạn. Và nếu bạn không đi đến đằng sau tâm trí của mình thì bạn sẽ không bao giờ thấy được ánh sáng ở cuối đường hầm. Và một khi bạn đã thấy được nó, nhiệm vụ của bạn là đưa nó vào chính mình và người khác. Lan truyền nó như một thực tại. God đã không nghỉ ngơi, về hưu ở tầng trời mật độ 7, God là một châu lục đã bị thất lạc trong tâm trí con người.” — Terence McKenna

Tất nhiên những chủ đề này đều có mối liên hệ đến đời sống thường ngày, giải đáp mọi vướng mắc trong đời sống của một người. Ai nắm bắt được các thông tin này sẽ là người sống vượt thời gian, đi trước thời đại và có thể kiến tạo một cuộc đời linh động như mong ước. Ở đây, chúng tôi sẽ phục vụ những thông tin và tri thức tinh túy nhất mà bản thân đã thu thập, nếm trải trực tiếp cho các bạn (những nội dung này chưa từng và cũng sẽ không được chia sẻ công khai public, bởi chỉ có những người tầm Đạo chân chính, hoặc những người đã có được một mức độ nhận thức nhất định mới có thể hiểu được giá trị của nó.)

Khối lượng thông tin

THĐP sẽ dịch và viết các bài viết để chia sẻ tới những thành viên trong Deep Club. Tối thiểu mỗi tháng THĐP sẽ đăng tải một khối lượng thông tin bao gồm:

  • 30,000 chữ các bài dịch độc quyền (> 20 bài viết 1500 chữ, dự tính trung bình mỗi ngày sẽ dịch khoảng 1000 chữ).
  • 2 chương mới tiểu thuyết Lên Đà Lạt của Vũ Thanh Hòa (Hòa Taro) (mỗi chương ít nhất 2000 chữ) (tất cả những chương cũ trong Aloha magazine cũng sẽ được chia sẻ lại trong Club).
  • 2-4 bài viết về những chủ đề yêu thích từ Vũ Thanh Hòa (admin THĐP)
  • Chia sẻ từ các thành viên
  • Cuối tháng sẽ có tổng kết, thống kê các bài viết để mọi người biết rõ tiến độ Club
  • Mỗi tháng sẽ có một file zip tổng hợp lại các bài viết để những người vào sau có thể tiện download

Ưu điểm so với Aloha Magazine

  • Tương tác thảo luận trực tiếp với THĐP và các thành viên cùng chí hướng
  • Cập nhật thông tin, tri thức mỗi ngày
  • Được tham gia vào một cộng đồng tinh hoa
  • Có những trải nghiệm thực tế thú vị
  • Tiếp nhận những nội dung “mật truyền” chỉ có tại THĐP Deep Club
  • THĐP Deep Club là sự kết hợp những ưu điểm của Aloha magazine và THĐP Club hiện tại
  • (Khả năng) Membership Trọn Đời

Phí Membership THĐP Deep Club

  • Chỉ có một gói membership: 1,000,000 VNĐ / 1 người / 2 năm (tối thiểu)*
  • FREE, MIỄN PHÍ cho người nào mời được 4 người khác vào Deep Club
  • Tham gia theo nhóm: 4 người tham gia, người thứ 5 được miễn phí
  • Fan cứng hiện tại của page THĐP 2.0 hoặc Hòa Taro sẽ được giảm giá 25% (Bạn nào là fan cứng thì comment vào bài viết trên page để chúng tôi biết)

Điều lệ

  • *Nếu sau 2 năm THĐP vẫn tiếp tục duy trì Deep Club này thì những thành viên của Deep Club sẽ không cần phải đóng thêm phí. Có nghĩa là mặc dù chỉ bảo đảm hoạt động 2 năm, nhưng tiềm năng sẽ là TRỌN ĐỜI (LIFETIME MEMBERSHIP). Đam mê và sứ mệnh của ad Huy Yogi là dịch thuật và chia sẻ tri thức chân chính, anh đã làm việc này từ 2010 (bắt đầu với một cái page tên Khai Sáng, sau đó tới 2011 thì lập page THĐP 1.0), nếu sức khỏe vẫn cho phép thì không có lý do gì để dừng lại công việc này chỉ sau 2 năm.
  • Thành viên nào vi phạm các nội quy của group sẽ được các admin / mods nhắc nhở lần đầu tiên (+ tịnh khẩu 3-28 ngày). Lần thứ 2 tái phạm thì người đó sẽ bị loại khỏi group (không hoàn tiền) mà không cần thông báo hay giải thích.
  • THĐP Deep Club sẽ để cho mọi người có tự do ngôn luận, có nghĩa là những quan điểm trái chiều vẫn có thể được tồn tại. Tuy nhiên THĐP thường thì sẽ không tranh luận với những quan điểm đó, vì tranh luận là vô ích. Mục đích của những quan điểm trái chiều là để phân loại. Nếu một người đã không có duyên với một tư tưởng nào đó thì cứ để cho vạn sự tùy duyên. THĐP không thể bắt buộc ai phải nghe theo những ý tưởng, thông tin được chia sẻ.

MỤC LỤC TẤT CẢ NHỮNG BÀI ĐÃ ĐĂNG: HTTPS://BIT.LY/DEEPCLUB_INDEX

ĐĂNG KÝ THAM GIA: HTTPS://BIT.LY/DK_DEEPCLUB

[THĐP Translation™] Bạn đã bị thao túng bởi phần mềm như thế nào?

thdp translation 1

(Bài dịch được đăng tải trong Volume 6 tạp chí Aloha của THĐP, hiện đã xuất bản tới volume 12, mua đọc tại http://bit.ly/THDPmembership.)

Trong ngành thiết kế phần mềm, có một thuật ngữ gọi là trường hợp lý tưởng (happy path). Từ này diễn tả một viễn cảnh hoàn hảo nhất, trong đó khách hàng sử dụng phần mềm một cách chính xác như mong đợi, mà không gặp phải các sự cố ngoài dự đoán hay các vấn đề bất thường nào. Điều này bao gồm phần giao diện khi đăng ký, các bước cài đặt, v.v…

Đối với những người thiết kế phần mềm, “trường hợp lý tưởng” cũng là một công cụ tâm lý cực kỳ mạnh mẽ trong việc kiểm soát và thao túng hành vi người dùng.

Nếu điều trên khiến bạn ngạc nhiên và cảm thấy đôi chút sởn gai ốc, hãy nhớ lại xem đã bao nhiêu lần bạn lướt qua một bản thỏa thuận cấp phép sử dụng phần mềm dài ngoằng và nhấn vào nút Đồng ý mà không hề xem qua.

Khi đó, bạn có suy nghĩ kĩ về những gì mình đang làm?

Có lẽ không. Và bạn không lẻ loi! Nghiên cứu chỉ ra rằng con người thường không muốn đưa ra quyết định trừ khi buộc phải làm điều đó. Như Smashing Magazine đã lý giải:

Để có một quyết định chính xác đòi hỏi nỗ lực. Thời gian, suy nghĩ và sự cân nhắc thường được đòi hỏi để xác định lựa chọn tốt nhất. Do đó chúng ta đặc biệt nhạy cảm (và không thích) với nỗ lực của việc đưa ra một lựa chọn yêu cầu.

Và vấn đề nằm ở đây.

* * *

Nếu để ý kỹ, bạn sẽ nhận ra một chuyện khác về trường hợp lý tưởng của phần mềm. Như những cử chỉ của một người chơi poker, họ tiết lộ những mục đích chính của công ty một cách tinh vi.

Do nắm được tâm lý của người dùng thường tránh né những quyết định khó, những người thiết kế đã tận dụng sự thụ động này và dẫn dắt khách hàng làm theo những gì họ muốn.

Chẳng hạn, khi bạn tải ứng dụng Facebook Messenger, sẽ có một thông báo khuyến khích liên tục cập nhật danh bạ từ điện thoại cá nhân vào dịch vụ. Điều này được thể hiện như một hình thức giúp bạn nhắn tin cho người ta nhanh hơn.

Capture1

Hãy thật kỹ nhìn vào màn hình trên. Không có nút từ chối nào cả! Bạn chỉ có 2 lựa chọn là Đồng ý Tìm hiểu thêm.

Và ai lại muốn đọc phần Tìm hiểu thêm khi đăng ký một ứng dụng trò chuyện? Gần như không một ai cả.

Tôi đoán rằng có ít nhất 80% người dùng Facebook nhấn vào nút Đồng ý và tiến hành các bước tiếp theo ngay lập tức. Thậm chí, trên màn hình còn có một mũi tên nhỏ nằm bên dưới và hướng về chữ Đồng ý, trong trường hợp bạn muốn đưa ra một quyết định khác tại thời điểm đó.

Nhưng giả sử bạn thuộc nhóm 20% còn lại chọn nút Tìm hiểu thêm. Bạn sẽ thấy một màn hình dễ thương như sau:

Capture2

Cuối cùng thì cũng xuất hiện nút từ chối ở trang này, chỉ bằng chữ (không được hiển thị với nút bấm màu xanh như lựa chọn đồng ý bật), nằm dưới phần nội dung soạn sẵn với ám chỉ bạn đã sai khi thắc mắc những chuyện này.

* * *

Còn gì nữa, những người thiết kế ứng dụng này đã cố tình không đề cập đến một chi tiết quan trọng: việc cập nhật liên tục các số điện thoại từ danh bạ giúp họ thu thập hàng tấn dữ liệu về những người thậm chí còn không sử dụng Facebook.

Nhấn vào nút Đồng ý chỉ là một quyết định vô cùng bình thường và được thực hiện chưa đến một giây.

Tuy nhiên, tác động mà nó gây ra thật sự lớn! Bạn đã hoàn toàn đồng ý gửi cho Facebook thông tin về tất cả những người bạn biết. Hãy tưởng tượng hiệu ứng mạng lưới của nó khi hàng triệu hay hàng tỉ người dùng cũng bấm vào nút OK trong nháy mắt.

Trường hợp lý tưởng này đang nuôi ăn con quái vật dữ liệu khổng lồ, có lẽ là nó có được những thông tin chi tiết về hầu hết mọi người trên trái đất. Và Facebook đã có dư không gian – tận hai trang màn hình! – để đề cập đến việc này.

Vậy tại sao họ đã không làm như vậy?

Bởi vì sự phát triển vô tận và thu thập thông tin là nền móng trong việc kinh doanh của họ và việc xâm nhập thông tin người dùng là điều cần thiết.

Họ cần bạn nuôi ăn con quái vật, và chắc chắn không muốn bạn nghĩ về điều này. Do đó, họ dùng những hình ảnh dễ thương và lén lút áp dụng trường hợp lý tưởng để đảm bảo rằng bạn được hưởng “an bình” trong vô minh.

* * *

Tất nhiên trường hợp lý tưởng cũng xuất hiện ở những công ty không có bất kỳ mục tiêu bất chính ẩn giấu nào.

Như khi bạn đăng ký tại Basecamp, chúng tôi sẽ không có bất kì chiêu trò hay thu thập bất kì thông tin nào hơn mức cần thiết cho việc thiết lập tài khoản.

Tuy nhiên, bởi vì đây là một công ty phần mềm vì lợi nhuận, và kết quả kinh doanh là một trong những yếu tố được xem xét khi chúng tôi tạo ra ứng dụng. Do đó, trong quá trình đăng ký, chúng tôi khuyến khích bạn đưa ra những lựa chọn mang lại cho bạn cơ hội thành công cao nhất, và (hy vọng) bạn sẽ trở thành khách đăng ký dịch vụ trả phí.

Sự khác biệt nằm ở cách tiếp cận minh bạch. Nếu đạt được thành công với Basecamp, mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn với bạn, còn chúng tôi thì có thêm một khách hàng trả phí. Chúng tôi sẽ hỗ trợ và bảo mật thông tin cho bạn. Bạn trả phí cho chuyện đó. Hai bên đều hài lòng.

* * *

Sử dụng phần mềm vốn dĩ như một cái bắt tay thỏa thuận giữa bạn và nhà cung cấp dịch vụ. Nó cũng giống như chi trả cho một dịch vụ thông thường.

Vấn đề nằm ở chỗ có rất nhiều nhà cung cấp dịch vụ nổi tiếng đang lạm dụng những cái bắt tay này bằng những cách ngày càng đê tiện. Họ xem khách hàng như là những con vịt đang ngồi – một bầy động vật ngốc nghếch đang chờ bị thu hoạch. Khi việc kinh doanh không thuận lợi, họ dùng thủ đoạn để tiếp tục đẩy doanh số.

Vậy, ở vị trí của khách hàng, chúng ta có thể làm gì?

Thứ nhất, hãy quan sát thật kỹ những mánh khóe của nhà cung cấp, đặc biệt là khi đăng ký một dịch vụ nào đó lần đầu tiên. Nếu bạn được yêu cầu chia sẻ thông tin cá nhân hoặc buộc phải thực hiện một điều gì đó gây khó chịu, rất có thể bạn đang bị sử dụng.

Thứ hai, đừng hấp tấp và cân nhắc thật kỹ lưỡng quyết định của mình. Khi đó, bạn sẽ phát hiện ra những điểm bất thường về dịch vụ mà bạn nghĩ là vô hại.

Thứ ba, hãy cẩn thận với những nền tảng phần mềm “miễn phí.” Dĩ nhiên, bạn không bị mất phí một cách trực tiếp. Thay vào đó, bạn phải cung cấp cho công ty đó một thứ gì khác mà họ có thể dùng để kiếm tiền – sự chú ý của bạn, thời gian hay thông tin cá nhân của bạn – tất cả những thứ này còn có giá trị lớn hơn cả tiền bạc.

Cuối cùng, hãy trả phí khi sử dụng phần mềm! Khi bạn trả tiền cho những người làm phần mềm là bạn đang ủng hộ họ, và họ sẽ hỗ trợ bạn ngược lại.

Ngày càng nhiều những công ty thiết kế phần mềm độc lập đứng lên và bảo vệ người dùng khỏi việc bị lạm dụng dữ liệu và sự thao túng. Gần đây, Feebin đã có những thay đổi đáng kể về mặt công nghệ để bảo vệ người dùng khỏi sự theo dõi từ những công ty như Facebook hay Twitter. Đó là một ví dụ tuyệt vời, và còn có nhiều công ty khác như vậy.
Hãy bỏ phiếu bằng ví của bạn, và ủng hộ những người thật sự muốn tốt cho bạn.

Tác giả: Jonas Downey
Biên dịch: Mai Nguyen
Hiệu đính: Prana

Photo: The book of life


📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1-12

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

 

Suy ngẫm về loài người qua trò chơi Minecraft

Minecraft là một trong những trò chơi nổi tiếng nhất thế giới hiện nay, đặc biệt là với những bạn trẻ 10x bởi sự sáng tạo, thú vị của nó. Tôi cũng từng nghiện Minecraft trước đây, và tôi đã có một hành trình dài theo Steve từ khi anh ta chẳng có gì, tới khi anh ta mặc trên mình một bộ giáp bằng kim cương để đi giết rồng, thậm chí tới khi anh ta xây dựng hẳn một dây chuyển máy móc phức tạp cho riêng mình, hay sở hữu công cụ ma thuật bá đạo (chỉ có trong modpack.)

Mặc dù tôi rất tự hào khi thấy nhân vật của mình thật quyền năng sau hàng trăm giờ chơi. Nhưng tới giờ nghĩ lại, nếu tôi được gặp bản thân Steve, có lẽ anh ta sẽ kêu với tôi anh ta thật khổ. Có lẽ anh ta sẽ nói rằng, đúng thật là lúc đầu anh ta rất khốn khó, phải chạy trốn bọn quái vật và có nguy cơ bị chết đói. Steve của hiện tại không ngán con quái vật nào, anh ta có thừa mứa thức ăn và anh ta còn sở hữu rất nhiều của cải quý báu. Nhưng có lẽ, anh ta sẽ nói rằng mình chưa bao giờ đòi hỏi điều đó. Có lẽ anh ta sẽ than thở rằng anh ta có thể tránh bọn quái vật bằng cách yên lặng ngủ vào ban đêm, anh ta có thể kiếm ăn chỉ bằng một cây kiếm, anh ta không cần tôi phải đưa anh ta đi tới những vùng đất nguy hiểm để tìm đồ, anh ta có lẽ cũng không cần chế tạo máy móc phức tạp chỉ để tự động sản xuất thức ăn. Có lẽ anh ta sẽ than rằng, sau cả một hành trình dài như thế, anh ta thật sự mệt mỏi.

Thật ngây ngô khi nói rằng Steve có thể đại diện cho loài người. Đúng là Minecraft mô phỏng rất nhiều thứ (thế giới tự nhiên và các phát minh của loài người), nhưng Steve lại chỉ có một mình, trong khi con người là sinh vật xã hội. Chúng ta không thể thấy ở Steve tính cách loài người, hay cách họ liên kết với nhau bằng chuyện thần thoại và chuyện phiếm, cách họ duy trì một xã hội hàng ngàn người, triệu người chỉ bằng những trật tự tưởng tưởng (vốn là sức mạnh khủng khiếp nhất của loài người). Nhưng từ Steve ta có thể thấy được nhiều thứ về họ.

Lúc đầu, Steve trắng tay vào đời, anh ta tìm gỗ và đá để làm công cụ, giết thú dạo trên đường đi và vặt quả trên cây, có thể tạm coi Steve là một Người Hái Lượm. Cuộc sống của Steve có thể hơi nguy hiểm và phụ thuộc nhiều vào tự nhiên, nhưng hoàn toàn chính xác khi nói anh ta có thể sống tốt bằng cách này và thuận theo tự nhiên thì Steve lẽ ra chẳng cần thay đối.

Sau đó, Steve bất ngờ tìm thấy hạt giống khi đang vặt cỏ, và anh ta đã quyết định gieo trồng nó để có một sản lượng lúa mì ổn định. Có thể nói thời điểm Steve chế tạo ra cuốc và xô nước, một cuộc Cách Mạng Nông Nghiệp diễn ra biến Steve thành Nông Dân. Chắc chắn người chơi ai cũng đồng ý rằng Steve nên trở thành nông dân, và khả năng cao họ cũng đồng ý luôn rằng loài người trước kia cũng nên trở thành nông dân. Điều đáng nói là việc nhà nông của Steve trong game dễ hơn rất nhiều so với loài người trước kia.

minecraft

Nhiều nhà khảo cổ chỉ ra rằng, cuộc sống làm nông ở yên một chỗ vất vả hơn nhiều so với cuộc sống hái lượm di cư. Người nông dân với công cụ thô sơ phải cuốc đất, còng lưng bê những xô nước, xua đuổi thú và côn trùng, đói khổ khi có thiên tai. Tỉ lệ tử vong và suy dinh dưỡng ở thời kỳ này cũng rất cao. Khi cơ thể con người vốn thích nghi với cuộc sống hái lượm hơn là nông dân. Và một phần nữa là khi đi hái lượm, con người có thể tìm nhiều loại đồ ăn dinh dưỡng đa dạng hơn chứ không phải chỉ ăn lúa mì là chính. Hóa ra lúa mì đã sống tốt nhờ nhọc công của con người. Cách mạng nông nghiệp có thể là một cái bẫy đã đánh trúng con người. Nhưng điều này có vẻ không đúng với Steve, tuy nhiên, nếu nhà làm game yêu cầu Steve phải bắt sâu cho lúa, đuổi thú dữ, hoặc mất máu khi làm nông quá nhiều, có lẽ Steve sẽ phải suy nghĩ lại.

Sau khi thành một nông dân và no cái bụng, bất kể động lực của Steve là gì, anh vẫn muốn nhiều hơn. Steve bắt đầu chế tạo ra điện và máy móc (có trong modpack), một cuộc Cách mạng công nghiệp diễn ra trong căn nhà nhỏ của Steve. Steve lại cất công tìm đến những hang động tối tăm đầy quái vật để khai thác khoảng sản, đôi khi anh ta cho nổ luôn nó. Steve tạo ra các máy móc cốt để tự động sản xuất những thứ anh ta có thể kiếm được bằng tay, với số lượng lớn nhiều gấp hàng triệu lần lượng anh ta thật sự cần. Đôi khi, Steve cần rất nhiều, anh ta tạo ra một cái hố khổng lồ trên mặt đất, hay biến biển thành đá. Nhưng điều hài hước là, có vẻ Steve càng ngày càng nhọc công, anh ta đã mất công phá nát các hang động, rồi anh ta lại phải chế tạo máy móc, thiết lập chúng, rồi đảm bảo chúng hoạt động đúng cách. Có lúc tài sản Steve quá nhiều tới nỗi anh ta phải nhọc công thiết kế hệ thống để lưu trữ nó.

mine1

Nếu Steve nhìn lại, anh ta sẽ thấy một đống hổ lốn trông đẹp đẽ mà anh ta vất vả tạo ra, vốn đã vượt qua lượng anh cần từ rất lâu. Steve có thể cắt nghĩa đơn giản rằng anh ta không lường trước được hết hậu quả hành động của mình, chỉ vì muốn nhàn hạ hơn chút, anh ta đã phải tốn nhiều sức hơn để chế tạo và quản lý đống máy móc phức tạp này – thứ trong đời thực có thể phát nổ hoặc thải khí độc. Steve thậm chí sẽ còn phải lo lấp lại cái hố khổng lồ mà anh ta đã đào. Steve đã có thể dừng lại bất cứ khi nào, nhưng tóm lại, anh ta muốn nhiều hơn. Steve bắt đầu tìm đến ma thuật và chế tạo ra những thứ vũ khí rất mạnh để đi đồ sát các loài thú trong nhiều thế giới khác nhau, để hoàn thành nhiệm vụ và đạt thành tựu, thứ nói rằng anh ta thật thành công.

Đến cuối game, Steve hùng mạnh đã đánh bại rất nhiều quái vật và có nhiều công trình và của cải, cuốn sách nhiệm vụ của anh ta đã hết, và dĩ nhiên, người chơi sẽ bỏ anh ta. Steve có thể tự hào, hoặc không. Sau cả một hành trình dài và khó khăn, Steve đã đổ biết bao công sức, đạt hết thành tựu này đến thành tựu khác, nhưng anh ta có lẽ sẽ thấy thật trống rỗng. Bởi, những thứ anh ta tìm kiếm, suy cho cùng, không nằm trong tầm kiểm soát của anh ta. Dù Steve quyền năng thế nào, anh ta cũng không phải là Chúa hay nhà phát triển game, nên nếu Steve không may, mọi thứ Steve làm có thể sẽ mất.

Steve lập ra kế hoạch để chiếm lĩnh những thứ nằm ngoài anh ta, và anh ta tiêu tốn sinh mệnh và sức lực để duy trì nhiệm vụ đó, đi hết từ thời đại này qua thời đại khác. Anh ta luôn muốn nhiều hơn và tạo ra nhiều thứ để đặt bản thân vào, để thêm vất vả và không bao giờ thỏa mãn, anh ta có thể nói rằng đó là vì một tương lai tốt hơn, nhưng nhìn lại, có lẽ Steve đã nhầm.

mine2

Thứ duy nhất Steve kiểm soát được và sở hữu lại là chính bản thân mình, một bản thân đã có thể sống tốt nhờ việc giết thú dạo và vặt quả trên cây. Steve có quyền than với người chơi rằng anh ta thật sự mệt mỏi, lẽ ra anh ta nên là một người hái lượm, chứ không phải tiếp tục nhọc công cày ruộng, nối dây điện và giết quái. Steve sẽ nói rằng thế giới bên ngoài và những thành tựu đó quá nguy hiểm và không dành cho Steve, nó là của Chúa, bởi vì đơn giản Steve không thể làm gì được nó và không có trách nhiệm với nó. Steve sẽ nói bạn hãy để im cho anh ta tự do dạo chơi, chứ đừng bắt anh ta làm nhiệm vụ nữa. Đó là trong trường hợp, Steve không muốn nhiều hơn.

(Bài viết được tác giả gửi vào THĐP Club)

Tác giả: Nguyễn Trang Vinh
Ảnh minh họa: ew.com


📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1-12

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

 

 

Tạng thư sống chết – Chết có phải là hết?

thđp review

“Chúng ta sợ phải nhìn vào trong, vì văn hoá của chúng ta không cho chúng ta biết chút gì về những thứ ta sẽ tìm gặp. Chúng ta còn nghĩ nếu nhìn vào trong, ta sẽ có nguy cơ bị điên loạn. Điều này là một trong những mánh khoé cuối cùng, hiệu lực nhất của bản ngã ngăn cản ta khám phá bản chất chân thực của mình.”

Đã bao giờ các bạn bị người khác nói rằng mình điên, hay chính bản thân bạn khi trải qua một phút giây nhận thức đảo lộn, khác biệt hoàn toàn so với ngày thường và tự nảy ra ý nghĩ rằng mình bị thần kinh chưa? Tôi hỏi như vậy vì khi đọc cuốn Tạng thư sống chết (The Tibetan Book Of Living And Dying) của bậc hiền giả Tây Tạng, Sogyal Rinpoche, nếu bạn còn mang trong mình tư tưởng vững chãi về việc con người chỉ có duy nhất một đời sống hiện tại thì có thể bạn sẽ bảo rằng ông tu sĩ này bị điên, hoặc bạn sẽ thảng thốt nhận ra rằng mình đang trong một cơn điên loạn so với góc nhìn của tác giả. Toàn bộ nội dung cuốn sách này khẳng định rằng “Chết chưa phải là hết!”

Thay vì bối rối hoảng sợ vì điều mình chưa từng biết hay chưa từng được chứng kiến, bạn có thể từ từ đón nhận nó bằng việc mở rộng hết tấm lòng. Bởi lẽ ở ngoài kia, mọi khả năng đều có thể xảy ra, và quan trọng rằng chúng ta nên lựa chọn khả năng nào để mang lại sự phát triển nhận thức của chính mình. Đó là tiền đề để đời sống (bạn cho rằng là duy nhất này) có thể chạm tới cột mốc bình an cao nhất.

Tôi cho rằng không phải nhiều người hứng thú với chủ đề cái chết. Nó đã được tiêm nhiễm vào đầu óc ta rằng đây là một trải nghiệm kinh hoàng đáng sợ, là điều kiêng kỵ cần né tránh, là vận xui của con người. Nhưng ngay trong lời giới thiệu của Đức Đạt Lai Lạt Ma ở mở đầu cuốn sách này, ngài đã nói:

“Lúc chết thực sự cũng là lúc mà những kinh nghiệm nội tâm lợi lạc sâu xa nhất có thể xảy ra.”

Cuốn Tạng thư sống chết đào sâu vào tiến trình một người chết đi như thế nào, họ nên làm gì để tận dụng thời khắc này để vươn tới giác ngộ, gia đình thân quyến nên đối xử với người chết ra sao, hàng loạt các ví dụ thực tế về trải nghiệm cận tử của con người mà khoa học ngày nay vẫn đang cất công tìm hiểu, v.v…

Cá nhân tôi, khi đọc những trang đầu tiên, có thể cảm nhận được sự bình yên và lòng bi mẫn lớn lao của Sogyal Rinpoche khi ngài viết về chủ đề này. Dường như trong ngài có một nỗi niềm đau đáu khôn nguôi về việc phải mang góc nhìn thật sự về cái chết đến đại đồng – thế hệ khổ đau lạc lối đánh rơi linh hồn mà tôn thờ vật chất.

Với tình yêu thương dạt dào, những con chữ tác giả viết ra rất tường minh và sắc bén. Chính Sogyal Rinpoche cũng khẳng định trong tác phẩm rằng sự bức thiết của việc khai ngộ cộng đồng về tầm quan trọng của cái chết, và ông đã được những vị thầy, những vị Phật gia ân trí tuệ và sức mạnh trong quá trình hoàn thành nội dung cuốn sách.

Tạng thư sống chết là một tiếng sét đánh vào tòa lâu đài của sự thiển cận và gò bó của con người. Dường như con người càng về sau càng trải nghiệm ít hơn và hời hợt hơn so với những thế hệ trước. Dù công nghệ phát triển, mọi thứ trong đời sống diễn ra với tốc độ chóng mặt và sôi nổi. Nhưng phải chăng chính vì thế mà thế hệ ngày nay càng xa rời cảm giác bình an và sự tương thông với các chiều kích tâm linh – nơi cần một sự nhạy bén và tinh tế nhất định trong nhận thức để chạm tới?

“Nhưng trong một thế giới dành trọn cho những trò giải trí, thì sự im lặng và yên lặng khiến ta sợ hãi; ta tự bảo vệ để tránh né chúng bằng sự huyên náo và những công việc rộn ràng. Nhìn vào bản chất của tâm là chuyện cuối cùng mà ta dám làm.”

Hay trong phim Nhà tù Shawshank (1994) có câu nói kinh điển:

“It comes down to a simple choice, really. Get busy living or get busy dying.”

(Tạm dịch: Cuối cùng ta đi tới một sự lựa chọn giản đơn, bận rộn sống hay bận rộn chết.)

📌 [THĐP Translation™] Tôi đã học được gì từ Blaise Pascal về sức mạnh của sự tĩnh lặng

Đọc cuốn Tạng thư sống chết, ta sẽ có cơ hội để tiếp cận, thấu hiểu và nếu đủ căn cơ thì có thể trải nghiệm trạng thái chết – thứ ta luôn mơ hồ như một bóng ma trong đêm tối. Và chỉ bằng cách đào sâu vào cái chết, ta mới không sợ hãi nó. Và khi không sợ chết, ta cũng tạm biệt những run rẩy trước sự sống, trước cuộc đời. Đây chẳng phải là điều mà con người khao khát – một cuộc đời sâu sắc và an lạc?

Các bạn có thể xem phim khoa học viễn tưởng với rất nhiều những giả thuyết đời là một sự lập trình, một giấc mơ, một cú trip, hay một màn kịch, v.v… Bạn có thể nói về nó một cách rất thuyết phục và logic, nhưng điều quan trọng ở đây, bất kể giả thuyết đó có đúng hay không, là nhận thức của bạn có trở nên cởi mở hơn, bạn có bình an hơn hay hướng thiện hơn trong cuộc đời của chính mình nhờ việc tiếp cận với chúng?

📌 [THĐP Review] The Fountain – Điều gì nằm phía sau cái chết?

Ở đây cũng vậy, cuốn sách nói về luân hồi, về đủ ngõ ngách của cái chết và của đời sống. Bạn có thể thẩm thấu nó ở bất kỳ mức độ nào tùy thuộc vào sự hào sảng, linh động trong nhận thức của bạn. Vấn đề là bạn có trải nghiệm được chính những con chữ trong này không, có liên kết chúng với những góc phần cuộc sống của bạn không, chúng khiến bạn thức tỉnh bao nhiêu trong hiện tại, nâng cao tâm hồn bạn lên đến nhường nào? Đôi khi, những tinh hoa không phải nằm trong cuốn sách của một bậc hiền giả, mà nó nằm trong chính sự cởi mở của bạn về việc đón nhận những điều bạn chưa chắc có phải là tinh hoa.

Trong cuốn sách này, Sogyal Rinpoche đã sử dụng những kiến thức của dòng tu mật Tây Tạng để truyền đạt, như sự chuyển di tâm thức, việc trì tụng mantra, việc quán tưởng ánh sáng, v.v… Có thể đây chưa phải là tất cả, nhưng ít nhất việc này cũng khiến cho người đọc có một góc nhìn mới về các khả năng tồn tại trong việc tu tập. Và hơn cả, sự cụ thể này khuyến khích những người hữu duyên bắt tay vào thực hành. Không chỉ Sogyal Rinpoche, mà rất nhiều những bậc hiền nhân trong lịch sử đều nhấn mạnh tầm quan trọng của sự bền bỉ luyện tập trong tâm linh. Chính sự không thối chí của hành giả là cây cầu đưa họ đến sự toàn giác, thoát khỏi vòng sinh tử luân hồi đau khổ.

Tôi thấy cái hay của cuốn sách không chỉ nằm trong chính những nội dung huyền bí được diễn đạt giản dị, chân thật mà còn nằm trong sự linh động của tác giả ở những ý tứ dẫn dắt nhằm phá tan cái bám chấp của người đọc: lúc thì mềm mại dịu dàng, lúc thì cương quyết cứng rắn, lúc thì hài hước châm chọc. Cái đức và cái tài của tác giả được thấy rõ ràng trong sự uyên thâm và bén nhạy của ông.

“Tôi lại muốn người ta hãy tự hỏi mình: Tại sao bạn thấy tất cả các tôn giáo lớn đều tin có đời sau, tại sao hàng trăm triệu người suốt lịch sử, kể cả những triết gia lỗi lạc nhất, thánh hiền và những thiên tài của Á Châu, đều sống với niềm tin này như một phần cốt yếu của cuộc đời họ? Phải chăng họ đều ngu cả?”

Chưa hết, sự xuất sắc của Tạng thư sống chết là nó diễn đạt điểm nút giao thoa giữa Phật Giáo Tây Tạng và khoa học tân tiến. Có lẽ nối bước Chí Tôn Ca (download miễn phí-THĐP Version), thì Tạng thư sống chết là tác phẩm quan trọng thứ hai mà tôi khuyến khích các bạn nên đọc ít nhất một lần trong đời nếu muốn đi vào cốt tủy tâm linh và muốn có một nhận thức tối ưu nhất cho một đời sống an lạc. Biết đâu đấy, vào một ngày đẹp trời, bạn bất chợt nhận ra rằng toàn bộ cuộc đời mình chỉ là màn sửa soạn cho cái chết.

“Nhưng đấy là kiểu sống của phần đông chúng ta, chúng ta sống theo một kế hoạch đã định. Nhỏ thì được giáo dục, lớn lên kiếm việc làm, rồi gặp một người nào đó, rồi kết hôn, rồi có con,… Cuộc đời ta thật đơn điệu, tầm thường, lặp đi lặp lại; ta phí một đời để theo đuổi những chuyện nhỏ nhen, bởi vì dường như ta không biết có cái gì hơn thế.”

Tác giả: Vũ Thanh Hòa
Ảnh minh họa: THĐP

Một tỷ đồng của Chúa

0

Chuyện kể rằng có một anh chàng nhà nghèo nọ trong tay chỉ có một đồng bạc duy nhất. Anh ta lăn lộn khắp nơi để mua chút đồ ăn bỏ bụng nhưng chẳng có nơi nào bán thức ăn cho anh ta với giá tối thiểu 3 đồng. Ôm cái bụng đói meo sôi sục, anh ta nằm co ro một góc đường và khóc lóc thảm thiết. Khi ấy, Chúa hiển linh và hỏi câu hỏi mà mọi ông Bụt dễ thương thường hỏi: “Làm sao con khóc?” Nghe vậy, anh chàng nghèo đói ngẩng gương mặt hốc hác lên và thưa sự tình khốn khổ của mình với Chúa. Chúa bảo rằng nếu anh ta đưa cho Chúa một đồng bạc kia, Ngài sẽ đưa lại cho anh ta một tỷ đồng.

Lời đề nghị của Chúa có vẻ rất hấp dẫn, nhưng anh chàng nhà nghèo không tin lắm vì nó quá tốt so với tưởng tượng. Anh ta đã giữ đồng bạc kia lâu lắm rồi và không dám đổi nó để lấy một tỷ, bình thường anh đổi một cái bánh mì còn không được nữa là. Việc buông đồng bạc khỏi tay khiến anh ta căng thẳng và bất an vô cùng. Nhỡ Chúa chơi bài “dởm” lừa anh ta thì sao. Nghĩ vậy, anh ta bảo Chúa rằng Chúa cứ việc đưa cho anh ta 999,999,999 đồng, còn anh ta vẫn giữ 1 đồng của mình là được chứ gì. Thế là Chúa lập tức biến mất, còn anh chàng nghèo kia thì chết nhăn răng vào cuối buổi chiều ngày hôm đó vì quá đói.

Các bạn có thấy bản thân mình (đã từng) giống anh chàng kia ở điểm nào đó không? Buông đi một nỗi buồn không nổi, bỏ đi một cơn tức giận không xong, hay không chịu thả trôi đi một cuộc tình không phù hợp, chỉ để nhận được sự bình an nội tâm, hay được những phẩm hạnh cao quý khác của con người?

Đa phần chúng ta thường không biết được điều gì là tốt nhất dành cho mình. Trong cơn họa nạn thì chỉ ngồi khóc lóc đắng cay chứ không nhìn nó như một cơ hội để rèn luyện đức nhẫn nại, kiên cường. Lúc vui thú tiệc tùng thì tưởng rằng đó là phúc lạc thiên đường, cứ cố gắng kéo dài triền miên mà chẳng ngờ rằng đến một phút giây trong đời bệnh tật kéo tới khủng khiếp ê chề, gan đau, thận ốm, dạ dày lở loét lôm côm.

📌 Ai có cuộc trao đổi với Trời

Sự sang giàu phú quý, các mối quan hệ đắm say hay tiếng tăm lẫy lừng thế giới, chúng chỉ là một đồng bạc so với sự vĩ đại của cuộc đời. Và một đồng bạc của anh tưởng rằng tuyệt đỉnh nhưng sẽ luôn có một tỷ đồng của Chúa chực chờ rơi vào túi anh khi cái túi ấy HOÀN TOÀN trống rỗng. Thứ mà con người cần đánh đổi không chỉ là đồng bạc ấy, mà còn là những nỗi sợ hãi, bất an bên trong chính mình khi phải đối diện với điều mình không biết hay không ngờ tới. Chỉ khi buông tay quy hàng thì phần thưởng của Chúa mới hiển lộ. Tất nhiên một tỷ đó chẳng cân với một đồng, nó xứng đáng được so sánh với sự dũng cảm và đức tin của con người vào sự sắp xếp của cuộc đời.

Ngày xưa tôi học môn Tin học, cô giáo cho bài toán lập trình sắp xếp dãy số xáo trộn bất kỳ theo thứ tự tăng dần về giá trị. Cách giải bài toán này là cứ so sánh hai số cạnh nhau, số nhỏ thì đẩy lên đứng trước, còn số lớn đứng sau, cho tới khi nào không còn gì để xếp nữa thì kết thúc.

Nếu tôi nói rằng ở ngoài kia luôn tồn tại một thứ tốt đẹp hơn thứ ta đang cố gắng níu giữ, thì phải chăng bài toán sắp xếp của môn Tin học cũng đang diễn ra trong cuộc sống của chúng ta hay sao. Ở đây, người được nhận không phải là người cho đi nhiều, mà là kẻ không giữ gì cho riêng mình. Giống như một dãy số liên tục tuôn chảy, ở một điểm nhất định nào đó sẽ có số 41 trôi qua, cũng có thể có số 7,863,541 vậy.

Một trong các tôn giáo lớn nhất trên thế giới, Phật Giáo, đã khẳng định sự phù du, vô thường của cuộc đời. Mọi thứ liên tục biến chuyển, thay đổi không ngừng nghỉ. Sự níu giữ một điều bất kỳ nào đó chỉ là cửa ngõ dẫn con người chứng kiến sự tàn hoại, mất mát của vật chất và của chính mình. Còn khi thả trôi để mọi sự luân chuyển dù là bạc tiền vật chất hay xúc cảm buồn vui, sướng khổ thì cái mà họ có được sự yên bình trong tâm hồn – chính là một tỷ đồng của Thượng Đế.

Có nhiều chuyện về sự trao đổi một đồng với một tỷ này mà tôi đã được trải nghiệm, và tôi thấy sự phản hồi của vũ trụ là có thật. Tôi bị cận và làm rơi mất cái khăn lau kính của mình. Vài tuần sau đó có người tặng cho tôi cái ống nhòm, trong đó có cái khăn lau kính màu giống hệt nhưng chất liệu tốt hơn hẳn cái cũ. Tôi làm mất một cây bút ký, sau đó có người bạn tặng cho một cây bút khác xịn hơn, dù họ chẳng biết tôi bị mất gì trước đó. Và sau mấy ngày, tôi tìm lại được cây bút cũ ở trong đáy balo của mình. Tôi không cố giữ những người bạn tiêu cực xung quanh mà chỉ đơn giản lẳng lặng rời đi xa họ thì bỗng nhiên, họ thay đổi tâm tính và cư xử tích cực với tôi, v.v…

Dường như, con người ngày nay được dạy để tư hữu vật chất, để xây nên những ranh giới cho riêng mình, để tôn mình lên vị trí cao nhất trong thiên hạ mà dần đánh mất đi kết nối với tâm hồn, với những điều thiêng liêng màu nhiệm của cuộc đời. Họ được dạy toan tính mọi thứ sao có lợi nhất cho bản thân, nhưng đáng tiếc rằng cái NHẤT thực sự luôn nằm ở nơi họ không thể tính được, nó đòi hỏi đức tin để nhìn thấy. Vì kế hoạch hoàn hảo nhất chỉ có con mắt vũ trụ tỏ tường, nơi mọi biến cố đều được dàn xếp nhịp nhàng theo quy luật tự nhiên mà chẳng cần chút nỗ lực.

Ngay bây giờ, chỉ nghe đến tâm linh tôn giáo, Thần này Phật kia, hay đơn giản là một chữ “niềm tin” thôi là có người đã giãy nảy lên kinh hãi hay phỉ nhổ rồi. Cái sĩ diện đáng giá một đồng bạc của họ quá lớn phủ kín cả con mắt, khiến họ không thể thấy được một tỷ của Chúa nằm ở nơi họ không tài nào tưởng tượng nổi.

Ở đây, tôi lấy ví dụ một đồng bạc không có nghĩa là tôi xúi bẩy các bạn khinh rẻ thế giới, mà chỉ muốn diễn đạt rằng: những thứ bạn đang níu giữ nặng nề, đôi khi chỉ nhẹ tựa lông hồng. Và một tỷ của Chúa có rơi vào túi bạn hay không tùy thuộc vào việc một đồng bạc kia đang nằm ở chốn nào.

Tác giả: Vũ Thanh Hòa
Ảnh minh họa: Trandoshan 


📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1-12

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

 

Trước khi nhắm mắt, Higashino Keigo – Không thể đoán trước

0

(Trích) Tác phẩm Trước khi nhắm mắt xoay quanh một vụ tai nạn dẫn đến cái chết đầy thương tâm của một cô gái trẻ có tên Kishinaka Minae.

• • •

Trinh thám luôn là thể loại yêu thích của tôi. Đặc biệt nó trở nổi tiếng được nhiều người biết đến, toàn bộ điều nhờ vào công lao của Arthur Conan Doyle. Tôi luôn tin rằng vào khoảng đầu thế kỉ XIX đó là thời kì đỉnh cao của văn học trinh thám. Có lẽ sau tác phẩm Sherlock Holmes của Arthur Conan Doyle sẽ không ai sánh kịp ông cho ra đời những tác phẩm trinh thám hay đến vậy.

Nhưng tôi đã lầm, thế kỉ XX lại sản xuất ra thêm một nhà văn trinh thám tài năng khác, đó là Dan Brown. Với sự kết hợp các biểu tượng học về nghệ thuật, tôn giáo và sự sắp đặt thủ phạm là người mà đọc giả không bao giờ nghi ngờ đến, thậm chí là có cảm tình khi sát cánh cùng nhân vật chính, luôn khiến cho đọc giả bất ngờ và thích thú. Tôi cũng không ngoại lệ khi lần đầu tiên đọc quyển Thiên thần và ác quỷ của ông, tiếp nối là là Biểu tượng thất truyền, rồi Mật mã Da Vinci. Dần dần tôi cảm thấy chán cái cách giải câu đố của nhân vật chính để tìm ra thủ phạm.

Cùng thời với ông, một tác giả trinh thám tài năng khác xuất hiện ở Nhật Bản, sách của ông được dịch sang tiếng Việt khá muộn, chỉ mới vài năm gần đây nhưng lại rất gây ấn tượng cho tôi với những cốt truyện rất mới lạ, không ai khác đó là Higashino Keigo. Nếu bạn là một fan trinh thám chân chính muốn tìm những cảm giác mới lạ thì nên đọc sách của ông.

Tác phẩm Trước khi nhắm mắt

Khác với Arthur Conan Doyle và Dan Brown, cách dẫn truyện của Higashino Keigo rất chậm rãi và đơn giản, có khi vụ án kéo dài mấy chục năm mới tìm ra thủ phạm. Nhưng không vì vậy mà kém hay, nhiều đọc giả còn hay nói đùa rằng sách của ông rất ám ảnh, đọc qua một lần sẽ khiến nội tâm rất bứt rứt. Tác phẩm Trước khi nhắm mắt cũng không ngoại lệ.

Tác phẩm Trước khi nhắm mắt xoay quanh một vụ tai nạn dẫn đến cái chết đầy thương tâm của một cô gái trẻ có tên Kishinaka Minae. Nói đến tuổi trẻ ta phải nói đến hoài bão, ước mơ và mưu cầu hạnh phúc trong tương lai. Nhưng mọi thứ chấm hết với Kishinaka Minae ở ngã tư con đường định mệnh đêm hôm đó, chỉ vì tên tài xế lái xe muốn kịp qua đèn đỏ mà đã lấy đi toàn bộ tương lai của cô. Vụ án kết thúc trong êm xuôi tài xế bị án treo thay vì đi tù. Tất nhiên người thân duy nhất cũng là chồng cô không chấp nhận sự phán quyết này của toà án, cho nên anh ta quyết định tự mình ra tay để trả thù cho người vợ đã mất.

Cái chết của người vợ đã để lại một nỗi thương tâm rất lớn đối với anh ta, bạn hãy tưởng tượng bạn chỉ có một người thân duy nhất và dồn toàn bộ tình yêu thương cho người đó, mà bị người khác lấy mất bạn sẽ cảm giác như thế nào. Với ý định giết chết kẻ thù rồi tự sát, nhưng trớ trêu thay kẻ thù mà anh ta cố hạ sát may mắn được cứu sống nhưng mất đi một ít trí nhớ, còn anh ta thì không may mắn như vậy, cảnh sát phát hiện xác anh ta vào ngày hôm sau, nguyên nhân cái chết là tự tử.

Câu chuyện bắt đầu từ đây, người gây tại nạn cho cô vợ trẻ và bị người chồng hành hung may mắn thoát chết tên là Amemura Shinsuke, làm nghề bartender. Từ sau lần thoát chết đó anh bị mất ít trí nhớ đặc biệt là vụ tại nạn năm đó anh quên hoàn toàn, vì muốn biết mình đã gây ra những chuyện gì trong quá khứ nên anh đã tự mình lật lại vụ án năm đó điều tra. Thật thú vị khi thủ phạm bây giờ bị mất trí nhớ và lại điều tra vụ án do chính mình đã gây ra trong quá khứ, và sẽ như thế nào khi Amemura Shinsuke nhớ lại chính mình đã gây tai nạn chết người như thế nào, anh ta sẽ tiếp tục lún sâu vào tội ác của mình trong quá khứ hay sẽ khắc phục bù đắp nó trong tương lai, hay vụ án không chỉ có đơn giản như vậy.

Đọc tiểu thuyết trinh thám cũng như chơi trò ghép hình vậy, tác giả sẽ cho ta các mảnh ghép về vụ án để ta xâu chuỗi mọi thứ như động cơ giết người, cách thức giết người thành một bức tranh hoàn chỉnh. Mặc dù Higashino Keigo đã cho các mảnh ghép thế nhưng tôi vẫn thấy mơ hồ không tài nào xâu chuỗi mọi thứ liên quan đến nhau, cứ như tôi bị đồng hoá thành nhân vật chính bị mất ít trí nhớ vậy.

Chính vì điểm này mà tôi luôn thích các tác phẩm của ông, không bao giờ có thể đoán trước được. Điểm tôi thích nhất ở tác phẩm Trước khi nhắm mắt là sự ma mị và huyền bí của nó. Đây là một tiểu thuyết trinh thám nhẹ nhàng dành cho các độc giả không thích sự kinh dị máu me. Nhưng nếu bạn có một trí tưởng tượng giỏi, có thể tưởng tượng rõ chi tiết vụ tại nạn đó, hình ảnh một cô gái đang vội đạp xe về nhà rồi bị tông chết, cái ánh mắt bất ngờ và căm hận dành cho kẻ đã tông chết cô trước khi tắt hơi thở cuối cùng, bạn sẽ bị ám ảnh với đôi mắt đó như các nhân vật trong truyện.

Tác giả: Ông cụ non
Ảnh minh họa: foody

[THĐP Translation™] 5 giải pháp khi bạn có quá nhiều ý tưởng và không hoàn thành được gì

(Bài viết hiện có hơn 24k Likes trên Medium. Bài dịch được đăng tải trong Volume 6 tạp chí Aloha của THĐP, hiện đã xuất bản tới volume 12, mua đọc tại http://bit.ly/THDPmembership.)

 

Bạn thường làm gì khi bị choáng ngợp với quá nhiều ý tưởng? Bỏ ngang hay hoàn thành những thứ đã bắt đầu?

Tung hứng nhiều ý tưởng và mục tiêu như viết bài, tập thể dục, đọc sách, dậy sớm, v.v… là một công việc “tưởng không khó nhưng lại khó không tưởng,” bởi vì mọi thứ thường bắt đầu với sự hào hứng và kết thúc bằng sự trì hoãn. Điều này dẫn đến kết quả là không có gì được hoàn thành.

Tại sao chúng ta thất bại trong việc theo bám các ý tưởng?

“Tôi có quá nhiều ý tưởng cho một đời người.”
– Taylor Wilson

Năm 2003, Sheena Iyengar, một nhà tâm lý học và giáo sư tại Columbia Business School, đã tiến hành khảo sát 800000 nhân viên nhằm tìm hiểu xem việc có thêm các quỹ đầu tư ảnh hưởng đến sự tham gia lập kế hoạch hưu trí của họ như thế nào.

Sau quá trình khảo sát, các nhà nghiên cứu đã vẽ ra đồ thị kết quả để trả lời câu hỏi: Nếu có thêm các quỹ đầu tư để lựa chọn, liệu sẽ có thêm nhân viên tham gia vào chương trình?

Như chúng ta sẽ dự đoán, câu trả lời là có. Vì nói chung thì càng nhiều lựa chọn càng tốt.

Nhưng kết quả có thể hiện điều đó?

0 SIyyo84DSarqUDbZ

Các nhà nghiên cứu khám phá được rằng việc thêm vào những lựa chọn đầu tư, giảm đi khả năng tham gia chương trình của các nhân viên.

Trên đồ thị, cứ mỗi 10 quỹ đầu tư được thêm vào thì tỉ lệ tham gia sẽ giảm đi 2%. Thật ra, đối với những người lựa chọn đầu tư, việc xuất hiện thêm nhiều phương án chỉ làm tăng thêm khả năng họ đầu tư vào các quỹ an toàn.

Điều này được gọi là nghịch lý của sự lựa chọn: lựa chọn càng nhiều thì hành động càng ít. Cụ thể hơn, khi chúng ta có nhiều ý tưởng và mục tiêu cần theo đuổi, thì khả năng cao là không có ý tưởng nào được hoàn thành đến cùng và ngược lại.

Cũng có một số cách lý giải khác cho việc tại sao chúng ta thường không thể hoàn thành những gì đề ra ban đầu như không có thời gian, sợ thất bại, cảm thấy ngợp trước nhiều lựa chọn làm bòn rút năng lượng và mất dần đi sự hào hứng sau khi bắt đầu một dự án mới. Tất cả điều này có thể dẫn đến căn bệnh trì hoãn kinh niên.

Có 2 loại chuyển động: “chuyển động trong ngưng nghỉ” và “chuyển động trong hành động”. Khi chúng ta bị mắc kẹt trong chuyển động ngưng nghỉ, thời gian và sức lực sẽ bị lãng phí vào những nỗ lực mang lại rất ít hiệu quả.

Sau đây chính là 5 giải pháp để có một màn “đề-pa” hoàn hảo và vượt qua hội chứng “Quá nhiều ý tưởng.”

1. Tạo ra các mini-deadline

Càng tốn thời gian nhiều cho một công việc, càng nhiều khả năng bạn sẽ trở thành nạn nhân của Quy luật Parkinson – “Công việc luôn tự mở rộng ra để chiếm đủ thời gian được ấn định cho nó.”

Chẳng hạn, nếu bạn có một tuần để hoàn thành một việc vốn chỉ cần 3 tiếng, dựa theo Quy luật Parkinson, công việc sẽ gia tăng độ phức tạp và kéo dài ra suốt một tuần. Giải pháp tốt nhất cho tình trạng này là tạo ra các mini-deadline để ép bản thân hoàn thành chúng trong một khoảng thời gian ngắn.

Hành động: Tạo một danh sách công việc hằng ngày và ghi chú lại khoảng thời gian cần thiết để hoàn thành những công việc đó. Sau đó, rút ngắn một nửa các thời hạn trên và cố gắng xong việc theo thời hạn mới.

2. Áp dụng luật 80/20

Nói đơn giản, luật 80/20 gợi ý rằng 20% những gì bạn làm sẽ mang lại 80% hiệu quả. Nói cách khác, chúng ta có thể phân loại công việc thành 2 nhóm: nhóm 20% hoặc nhóm 80%.

Ví dụ, nếu mục tiêu của bạn là tập thể dục để giảm cân, thì các bài tập như chạy với cường độ cao (nhóm 20%) sẽ mang lại kết quả nhiều hơn là các bài tập khác như giãn cơ (nhóm 80%).

Điểm mấu chốt là thử nghiệm, khám phá và tập trung thời gian và năng lượng của bạn vào nhóm hoạt động mang lại hiệu quả cao nhất (nhóm 20%). Bằng cách này, bạn có thể làm ít hơn mà vẫn có được hiệu suất cao hơn, và tốn ít thời gian hơn.

3. Tin vào bản năng

Thông thường, nguyên nhân khiến chúng ta chần chừng ở bước triển khai ý tưởng là vì sợ thất bại, sợ bị từ chối và nghi ngờ bản thân. Đa phần, mọi người đều dành rất nhiều thời gian để tìm tòi và lên kế hoạch, nhưng đến lúc thực hiện thì lại không làm được.

Trong quyển sách, Trong chớp mắt: Sức mạnh của việc nghĩ mà không cần suy nghĩ, tác giả, cũng chính là nhà báo nổi tiếng thế giới, Malcolm Gladwell đã chỉ ra rằng các đánh giá nhất thời thường dẫn đến những quyết định tốt hơn so với cách tiếp cận thận trọng và kỹ lưỡng.

Do đó, khi rơi vào trường hợp mà bản thân không biết phải làm gì tiếp theo hoặc không biết làm như thế nào, hãy tin vào bản năng và thực hiện ý tưởng đầu tiên mà bạn nghĩ đến, bởi vì bạn thường sẽ đi đúng hướng với những quyết định như vậy.

4. Hình thành thói quen hoàn thành công việc

Nhiều người đã thuần thục được nghệ thuật bắt đầu, nhưng ít người xây dựng được thói quen hoàn tất. Bắt đầu thì dễ hơn hoàn tất, nhưng phần lớn thành quả mà chúng ta tìm kiếm thì nằm ở vạch đích.

Quá trình hình thành thói quen kết thúc công việc cũng tương tự như các thói quen khác. Đầu tiên, bạn bắt đầu từ những việc nhỏ, rồi dần dần tăng khối lượng công việc lên, kèm theo đó là định ra một khoảng thời gian hợp lý để hình thành một thói quen.

Sau đó, bạn có thể tạo ra những thay đổi nhỏ trong môi trường của mình để có thể hoàn thành bất cứ mục tiêu nào mà bạn muốn một cách dễ dàng hơn.

5. Tập cách buông bỏ

Trái ngược với quan điểm phổ biến, những người thành công và làm việc năng suất nhất vẫn thường hay từ bỏ các mục tiêu của họ, bởi vì họ nhận thức được điều gì nên từ bỏ và lúc nào cần từ bỏ.

Mặt tích cực của việc này là bạn sử dụng thời gian và công sức cho những mục tiêu xứng đáng hơn, thay vì những ý tưởng không mang lại hiệu quả.

Hãy làm một phép so sánh nhỏ sau đây: Nếu những gì bỏ ra để theo đuổi một ý tưởng quá nhiều so với lợi ích mà nó mang lại trong một quãng thời gian nhất định, có lẽ đây là lúc để bạn cân nhắc việc từ bỏ. Một điều chắc chắn là bạn sẽ cảm thấy nuối tiếc công sức của mình, nhưng suy cho cùng, bạn sẽ có nhiều thời gian để tập trung vào những ý tưởng khác tốt hơn.

Hoàn tất những gì đã bắt đầu

Mặc dù việc bắt đầu một ý tưởng hay mục tiêu mới sẽ mang lại sự hào hứng nhất định, thế nhưng nếu chúng ta không hoành thành những gì mình đã làm, thì thời gian và công sức – những thứ không thể lấy lại được – sẽ bị lãng phí.

Dĩ nhiên ai cũng muốn chọn việc nhẹ nhàng (bắt đầu công việc) hơn là phần gian khổ (hoàn thành công việc). Thế nhưng, nếu học được cách vượt qua những khó khăn, thất bại và thử

Tác giả: Mayo Oshin
Biên dịch: Mai Nguyen
Hiệu đính: Prana


📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1-12

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Đi một ngày đàng học một sàng khôn

0

Tôi mới có một chuyến đi du lịch, tới một vùng đảo mình chưa từng đặt chân. Chuyến đi đó gặp rất nhiều trục trặc khi mọi chuyện đều trượt ra ngoài dự định và kế hoạch. Mọi thứ trở nên rối ren bung bét, làm lộ ra những kẽ hở kinh nghiệm, những khoảng ngu ngốc, dại khờ của bản thân. Nếu là trước kia thì có lẽ tôi đã nổi khùng lên và kêu la suốt cả quãng đường, nhưng chẳng hiểu sao lần này tôi cứ bình chân như vại, trong đầu chỉ có mỗi ý nghĩ rằng không được cách này thì ta bày cách khác. Khi dần dần đón nhận và điều chỉnh lộ trình thì tôi lại tới được nơi đẹp như thiên đường, hơn cả những gì mình kỳ vọng. Cũng chính từ chuyến đi đầy nghịch cảnh này mà tôi có cơ hội mở mang đầu óc và tinh thần thêm rất nhiều.

Khi tiếp xúc với con người, tôi thấy đa phần đều có lối tư duy “phải biết thì mới đi”, nhưng ít ai tiếp cận rằng “phải đi thì mới biết.” Và chính vì nỗi sợ hãi, e dè những điều nằm ngoài tầm hiểu biết của mình mà con người sẵn sàng chấp nhận ngồi trong cái ao làng bảo thủ hay ngồi dưới miệng giếng tù đày và không ngừng kêu ca than vãn trời đất rằng tại sao cuộc đời mình chán ngán, ngột ngạt.

Ngại thử ăn món mới, dè chừng trong giao tiếp, sợ bị mất mát trong những chuyến đi, kinh hoàng với sự thay đổi,… nhưng vẫn đòi hỏi được nếm sơn hào hải vị, được gặp gỡ những người bạn cool ngầu, được thưởng ngoạn muôn màu thế giới và được sướng vui tự do trong mọi khoảnh khắc cuộc đời. Đây phải chăng là một trong những trò hề của con người?

Các cụ xưa nay nói “đi một ngày đàng học một sàng khôn” chẳng bao giờ sai. Vì sự thông thái nằm trong khoảnh khắc con người bắt đầu trải nghiệm chứ chưa cần đợi đến khi kết thúc cuộc hành trình. Khi quyết định được đưa ra, tâm hồn của họ được dâng cao và những góc phần của cuộc đời cũng giãn nở để luồng ánh sáng tinh thần của người đó tiến vào. Cái biết nằm trong sự dấn bước, không phải trong việc ngồi ỳ hay giậm chân tại chỗ.

Hôm qua cãi nhau với bà hàng xóm chán chê rồi mà không đạt được kết quả hai nhà hòa thuận thì hôm sau phải thử cách khác là tặng quà hay tám mấy chuyện buồn cười vui vẻ. Người ta từ chối cuộc gọi thì đừng cố liên lạc, người ta không nhận quà thì đừng cố ấn vào tay. Ở nơi này sống không ổn thì đi nơi khác. Chơi với người này không vui thì chơi với người khác.

Nghe thì rất đơn giản nhưng không phải ai cũng dám thực hiện những khả năng khác đó mà luôn có xu hướng lặp lại những gì đã thành thói quen, truyền thống, dù biết rằng nó chẳng hề tốt lành gì cho mình. Các cụ dạy “đi” cũng có nghĩa là “tiến vào trong những trải nghiệm.” Còn sợ hãi run rẩy không hành động thì còn chưa bước theo trí tuệ cổ nhân, vẫn chỉ mãi mãi ở tầm con cháu trẻ ranh dù đã lên chức ông chức bà, đầu bạc răng long, râu dài chấm đất.

Mấy trò chơi tàu lượn siêu tốc kia, đi lần đầu kinh hoàng ói mửa. Năm sau quay lại đi lần nữa thả lỏng hơn thì hết ói. Năm sau đi lần nữa thư giãn hoàn toàn thì thấy sung sướng phê pha không sao tả xiết. Ấy chẳng phải là đi một ngày đàng học một sàng khôn sao.

Có người đi để đạt được tiền của, được sự sung sướng mãn nguyện, được danh tiếng quyền lực, nhưng có người đi để học hỏi, gia tăng hiểu biết. Vậy thì người nào trong số đó gần hơn với sự thành tựu, khi thế giới ngoài kia vạn biến khôn lường? Há chẳng phải kẻ neo đậu với tinh thần trí tuệ là hạnh phúc hơn tất thảy sao vì chẳng có gì mà ta không thể không học được khi đã sẵn sàng mở cửa tâm hồn.

Nếu bạn còn đang sợ hãi chuyện gì thì hãy cứ làm chuyện đó, nó không chỉ giúp mở rộng những giới hạn nhận thức mà còn mở rộng sự tin tưởng với chính mình và cuộc đời. Một người sẽ không thể biết mình mạnh mẽ ra sao khi không đối mặt với những điểm yếu kém, không biết mình tươi sáng ra sao khi từ chối xuyên qua đêm trường buồn khổ, và không biết mình tràn đầy sức sống khi co rụt rẩy run trước những điều mới lạ.

📌 Sợ gì làm nấy!

Trong Kinh Thánh, Jesus nói “kẻ nào có ta sẽ cho thêm”, còn trong dân gian Việt Nam thì có câu “nước chảy chỗ trũng”, tức là mọi thứ sẽ tiến triển theo vòng xoáy của nó, càng lúc càng nhân lên. Nếu bạn đã sợ hãi điều gì thì khối sợ ấy sẽ ngày càng lớn mạnh cho tới khi nó khiến bạn chết nghẹt, còn nếu bạn đã vượt qua những kìm kẹp một lần thì bạn sẽ có nhiều lần khác vươn lên khỏi những giới hạn tưởng chừng như khổng lồ với càng ít nỗ lực.

Đôi khi cái “sàng khôn” bạn nhận được sau một “ngày đàng” không phải là kinh nghiệm nhảy dù, leo núi hay ăn cua biển, nó chỉ đơn giản là sự can đảm. Và bạn biết điều gì không, trời đất yêu quý lòng can đảm.

“Đừng đi trên những con đường đã để lại, thay vào đó hãy đi vào nơi nào chưa có con đường để để lại những dấu chân.” — Ralph Waldo Emerson

Tác giả: Vũ Thanh Hòa
Ảnh minh họa: langll


📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1-12

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Tảng băng nổi và tảng băng chìm

8

Khi bạn bè ngồi nói chuyện với nhau, chúng ta nên nói chuyện về những gì? Những cuộc nói chuyện thường được cho là những chất keo kết dính để tạo nên mối quan hệ mới hoặc làm thân thiết hơn những mối quan hệ cũ. Nhưng liệu những người trẻ chúng ta đã giao tiếp đúng cách?

Sau những giờ làm việc và học tập căng thẳng, bạn muốn gặp gỡ những con người thân cận nhất, thoải mái nhất để có thể giải khuây, nhưng lại kết thúc bằng những cuộc trò chuyện không đâu vào đâu với chủ đề như bề nổi của một tảng băng:

A: Hôm nay đi làm, tao được ông chủ giới thiệu với bạn ổng, mà ông này giàu lắm, nghe nói làm chủ tịch tập đoàn ABC có trụ sở ở Châu Âu, là đối tác làm ăn của sếp tao luôn.

B: Còn tao hôm qua đi Boheme với lại đám bạn thân cấp 3, gãy dữ lắm. À mà tụi mày biết con A có bồ là B không? Ấy vậy mà hôm qua tụi tao bắt gặp nó đi với thằng nào đó lạ lắm.

C: À tụi bây, sáng nay tao mới tìm hiểu lại thuyết Lượng tử, xem xong một hồi cái thí nghiệm “’Hai khe hở” bỗng dưng tao nhận ra kiến thức mình học về các hạt vật chất tạo ra tất cả sự vật hoá ra khả năng cao là sai.

A:…?

B:…?

Dường như, số đông con người lười đặt câu hỏi, lười quan tâm đến mọi thứ xảy ra ở phía dưới tảng băng, những thứ sâu thẳm nhất nhưng lại là nền tảng để tạo nên những núi băng cao phía trên mặt nước biển. Họ sống, suy nghĩ, quan tâm và tiêu hoá những chuỗi thông tin đại trà, theo trend và dễ nuốt. Nhưng họ cũng đâu biết rằng chuỗi thông tin đó chỉ như một cơn hứng nhất thời được dùng trong giao tiếp. Sau buổi gặp mặt vô ích đó sẽ không ai có được lợi ích gì.

Mặt khác, nếu chúng ta cùng chung một tần số, hoặc ít nhất là hạ cái tôi xuống một chút để nắm bắt tần số của nhau, thì những chuyện chúng ta chia sẻ không chỉ dừng ở mức độ bề nổi. Từ đó ta có thể trao cho nhau những lời khuyên, những lý tưởng, quan niệm sống, nhận thức sống, ý thức tồn tại,… những thứ được cho là “hành trang” dành cho tâm hồn trước thử thách chông gai nhất.

Thử hỏi bản thân xem, những lúc bạn đang chìm đắm trong nỗi thất vọng về chính mình, về điều kiện sống của gia đình hay xã hội, điều bạn cần là một sự an ủi và động viên về tinh thần hay bạn chọn một câu chuyện hài phiến diện, một drama đầy rẫy trên truyền thông để giải khuây?

Chúng ta đang sống trong thời kỳ mà con người có thể kết nối với nhau ở trên tất cả các hình thức nhờ vào sự phát triển vượt bậc của Internet. Chúng ta đang bước vào giai đoạn mà những công việc lao động chân tay sẽ dành cho robot, con người sẽ phải học cách quản lý, kết nối chúng để đảm bảo không việc gì vượt qua khỏi tầm kiểm soát. Nhưng thử hỏi, ở trong thời đại này, mấy ai có thể tự đi sâu vào tìm hiểu, tự kết nối với bản thân, tự đặt ra câu hỏi cho bản thân rằng:

  1. Mày thực sự muốn làm gì?
  2. Mày hiểu gì về tình yêu?
  3. Mày nghĩ gì về sự có mặt của mày trong cuộc sống?
  4. Chúng ta sẽ đi về đâu sau khi chết?
  5. Nếu sự sống là một vòng luẩn quẩn của cơm áo gạo tiền, thì sau khi chết đi, tất cả liệu có vô nghĩa?

Không phải ai cũng có thể cả gan đặt ra những câu hỏi như thế cho bản thân, kết nối với nó để có thể thông hiểu và tìm ra hướng giải quyết để mưu cầu hạnh phúc bình an đích thực. Vậy hy vọng nào cho con người khi sắp tới, có hàng tá những cỗ máy đã được lập trình và trông đợi chúng ta có thể kết nối và hỗ trợ chúng? Đơn giản là chúng ta vẫn chưa biết cách vận hành cỗ máy trong chính bản thân mỗi người.

Đây là thời đại mà con người dễ kết nối với cộng đồng, nhưng lại dễ mắc các bệnh về tâm thần, trầm cảm, lo âu, mất ngủ. Có điều gì đó vô cùng mâu thuẫn phải không? Bởi vì sự tiến hoá của con người không nằm về vật chất, hình thức bên ngoài, mà ở lòng trắc ẩn, tình yêu thương, sự tha thứ, sự nhạy cảm với sự vật xung quanh, sự nhạy cảm về nghệ thuật, sự cởi mở trong tư tưởng, niềm tôn trọng sự khác biệt, sự am hiểu về tâm linh, sự am hiểu về bản thân, sự am hiểu về tâm lý con người, và cuối cùng là sự tiến hoá về trí tuệ… Tất cả đều tập trung vào phần bên trong hơn hình thức bên ngoài, tảng băng dưới mặt nước ngày một dày hơn thì khả năng cao quả núi tuyết kia mới có thể đồ sộ và vững chãi được.

Tác giả: Cristian
Edit: THĐP
Ảnh minh họa: geralt


📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1-12

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

[Review] 1Q84 (Haruki Murakami) – Còn quá nhiều câu hỏi

0

Nó là một mớ bùi nhùi, một chiếc khăn len được đan hai đầu, rồi vứt xó, rồi lại tiếp tục đan nhưng không hề có một chút hình thù gì của chiếc khăn len. Nhưng đến cuối cùng nó vẫn là một chiếc khăn len đặc biệt. 1Q84 – Q tức là Question, đúng vậy, question với cả những nhân vật trong truyện lẫn người đọc cho đến phút cuối cùng.

Câu chuyện kể về 2 nhân vật, 2 môi trường sống, 2 lối sống hoàn toàn khác nhau nếu không muốn nói là trái ngược.

Tôi chần chừ do dự đọc quyển sách này đã bao lâu, có lần mở ra đọc vài trang lại gấp vào và vứt xó. Rồi một ngày ngẫu nhiên tôi đột nhiên rút nó ra khỏi kệ sách và đọc ngấu nghiến. Cuốn đầu tiên, khi chưa nhập vào mạch truyện tôi đã phải nhai nó cả tuần liền. Tôi tự nhủ, “Ừ thì đoạn của Aomame cũng hấp dẫn đấy, nhưng rồi sau đó đoạn của Tengo cũng hấp dẫn không kém. Cuốn thứ 2 trong vòng 5 ngày và cuốn thứ 3 thì tôi như bị rơi vào một vòng xoáy. Chỉ trong vòng 2 ngày, tôi nghỉ làm 2 ngày là ngốn cái cuốn sách bìa màu tím ấy từ sáng đến tối, cả trong mơ tôi cũng mơ thấy Nhộng không khí, Fukaeri, và cái hình ảnh xám xịt mà Murakami phác hoạ nên. Thế giới song song? Khái niệm chắc hẳn tôi chưa bao giờ tưởng tượng đến. Nhưng khi đọc 1Q84 tôi như bị hút trọn vào thế giới ấy. Những tình tiết ly kì, không hẳn là trinh thám hay ma quỷ, nhưng nó cứ gợi lên cho tôi một nỗi sợ tiềm tàng. Sự huyền bí của Người Tí Hon, họ là những kẻ man rợ hay thế nào? Nó giống như nỗi sợ những con búp bê mỗi đêm tỉnh dậy của các bé gái phải không?

Tuy vậy, trong câu chuyện vẫn còn nhiều lỗ hổng bởi vì có quá nhiều tình tiết xảy ra. Tôi rất hụt hẫng với đoạn kết, Tengo và Aomame đã gặp nhau nhưng sao vẫn thấy nó chưa phải một cái kết hoàn hảo tôi mong chờ? Hay bởi vì nó còn quá nhiều câu hỏi? Những con người ở thế giới có hai mặt trăng rồi sẽ ra sao? Fukaeri? Cô gái ấy là Mẫu thể hay Tử thể? Bà già trong biệt thự Cây liễu và Tamaru? Và cả những Người Tí Hon chui ra từ cái xác của Ushikawa? Tại sao phải giao hợp? Rất nhiều câu hỏi không được giải đáp đến nỗi tôi phải lên google để tìm xem có còn một bản kết nào khác nữa không. Và sự thất vọng lớn nữa là đoạn kết chỉ toàn những lời tự nhủ trong lòng của Aomame mà chẳng hề nhắc đến cảm xúc của Tengo là mấy. Kiểu như mình rất bất mãn với việc 2 người này gặp nhau là có cái kết như thế. Bởi vì trước đó mình đã quá mong chờ họ gặp nhau rồi sẽ thế nào, và nghĩ ra đủ mọi tình huống giả tưởng.

Murakami rất tài giỏi trong cách dùng ngôn ngữ và lối kể chuyện cuốn hút nhưng về logic thì không có một chút logic nào cả. Có lẽ đó cũng là cái chính tạo nên sự huyền bí trong những cuốn sách của ông.

Đến giờ tôi vẫn mù mờ về sự tồn tại của Người Tí Hon để làm gì? Nó có đại diện hay là sự ẩn dụ về Thiện – Ác trong mỗi con người hay không? Và tình yêu của Aomame và Tengo có thật sự như họ nghĩ? Bởi nếu ngoài đời thực sẽ chẳng ai có thể yêu lại một người đã quá khác xa người ấy của 20 năm trước. Lúc đầu có thể sẽ rất yêu nhưng rồi sau này họ có nhận ra mọi sự tưởng tượng của mình về đối phương đều không phải sự thực? Nếu vậy, tình yêu trong câu chuyện này có còn ý nghĩa gì nữa không? Tôi không biết, nhưng sau tất cả tôi vẫn nghĩ đây là một cuốn sách hay. Nó không hay ở phần kết, không hay nếu ta lôi nó ra thành những triết lý hay chủ đề cố định. Nó chỉ hay khi ta bước vào dòng chảy câu chuyện mà không phán xét đúng sai. Cũng giống như đời người, ông A, B, C nào đấy vừa chết hôm nọ, ừ thì cũng chia buồn đấy rồi thôi. Nhưng nếu ta trải qua từng giây phút cuộc đời họ chắc chắn nó cũng sống động không kém bất kỳ cuộc đời nào.

Tác giả: Bà Năm


📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1-12

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2