Trang chủ Blog Trang 246

Con người yếu đuối hèn mọn

Photo: Lucia Whittaker

 

Quán nhậu, quán cafe, quán trà chanh… Chen chúc nhau nam thanh nữ tú, quý ông quý bà. Bàn chuyện công việc, cuộc sống thì không nhiều, còn tán dóc, ba hoa, khoe khoang thì rôm rả cả làng. Trông như tranh luận sôi nổi, nhưng cốt là để thể hiện: Tôi biết nhiều, tôi được việc, tôi hay tôi đúng,…

Tranh luận để tìm ra giải pháp cho những khó khăn khúc mắc lúc nào cũng được hoan nghênh. Nhưng ngày nay, phần nhiều là tranh cãi hơn thua để làm mạnh mẽ hơn bản ngã, để cái tôi được thấy quan trọng. Tôi phải hơn anh dù một tí thì mới thấy hả hê thoải mái. Tôi mà thiệt anh chỉ một tẹo cũng thấy ấm ức cay cú. Suy nghĩ tôi và anh cùng đi lên, cùng thăng hoa với cộng đồng thật là ít ỏi trong thời đại này. Suy nghĩ đã vậy, hành động cụ thể lại càng hiếm hoi hơn. Những ai suy tư về sự phát triển hài hòa của xã hội cũng đau đáu một nỗi lòng chung.

Cái tôi lúc nào cũng đòi hỏi được nuôi dưỡng o bế là bởi con người ta ngày càng yếu đuối. Ta không đủ khả năng để tự nhìn thấy và thừa nhận năng lực của chính mình, mà cần phải được người khác công nhận, tán dương. Bởi thế mà lúc nào ta cũng phải “thể hiện”, phải “đeo mặt nạ” và “bày trò”.

Tài năng, cảm xúc của ta thì chính ta là người nắm rõ trong lòng bàn tay. Nhưng ta lại đem cái quyền kiểm soát quý giá đó giao phó cho người khác. Bởi vậy, khi người khen tặng tung hô ta thấy mình quá đổi quan trọng giỏi giang, bằng ngược lại một lời chê hay chỉ đơn thuần là không ghi nhận về ta cũng đủ làm ta ăn ngủ không ngon. Dần dà, ta giao hết cuộc sống của mình cho người để đổi lấy những lời tán thán trầm trồ xuýt xoa, vì rằng ta cho đó là những “dưỡng chất” nuôi sống bản ngã của mình, nếu thiếu nó thì ta chẳng còn là gì trong cái xã hội này. Ta phải trở thành thế này thế kia để người đời ngước lên nhìn ta ngưỡng vọng và ao ước tỵ ganh.

Cứ thế, không biết bao người lao vào vòng xoáy ma lực đến khi “bán linh hồn cho quỹ dữ” hồi nào không hay. Ngày qua ngày, “cái dưỡng chất” ấy thấm sâu vào từng tế bào làm con người ta yếu đuối hẳn đi, cuộc sống của mình phải phụ thuộc vào sự đánh giá, ghi nhận của người khác, chẳng khác nào chậu cây cảnh phải được chủ nhân chăm bón để được sống. Con người ta lúc nào cũng cho mình thông minh nhưng thật ra lại dại dột như vậy đấy. Lắm người thích mình trở thành mớ chậu cảnh, chứ không muốn mình làm rừng cây hiên ngang mặc nắng gió sương sa.

Một sự thật quan trọng ít được quan tâm, đó là mỗi người chúng ta đều được hòa quyện bởi hai phần: Thân thể và tâm trí. Hai phần này không thể tách rời. Lẽ ra, nhiệm vụ mỗi người phải phát triển hài hòa cả hai. Nhưng thực tế phần lớn con người chỉ chăm sóc chìu chuộng phần thân thể, còn phần tâm trí bị bỏ bê quên lãng nên ngày càng héo mòn. Chính điều này làm con người ta yếu đuối hèn mọn đến thảm thương. Chúng ta đã dành nhiều công sức để học cách chăm sóc cái thân thể. Bây giờ hãy cân đối thời gian sức lực để học hỏi cách phát triển phần tâm trí tinh hoa của chính mình. Kết quả chắc chắn là một nguồn nội lực mạnh mẽ sẽ được thổi bùng trong ta, giúp ta thăng hoa hài hòa trong chính mình và trong mối tương quan với xã hội và tự nhiên.

 

Võ Quân Zeroman

Ẩn dụ tháng 4

Photo: Any Direct Flight 

 

Rồi cũng đến lúc không còn để nói
câu tiên tri nở trắng cánh phù dung
rồi cũng đến lúc không còn để đợi
khúc tình xa rớt lại giữa lưng chừng

Anh cúi mặt giữa thiên hà vạn kỷ
nghe trong lòng một khúc nhớ phôi thai
dẫu vẫn biết nhớ thương là xa xỉ
vẫn bâng khuâng trên lối nắng trôi dài
Ngày tháng lặng bên biển đời chật hẹp
Gió mồ côi thổi buốt chiếc hôn thừa
Câu thơ cũ không còn chi để mới
Nghe buồn tênh về trắng cánh thoi đưa

Anh ngồi ghép những vần chênh chao cũ
Nắng tháng năm thiêu buốt lửa mặt trời
Bài thơ ấy đâu cần chi phủ dụ
Đã qua đời giữa sến súa khơi khơi

 

Phương Uy

23.4.14

5 câu hỏi “ngu ngốc” cho thời đại thông minh này

Photo: Mike Kense

 

  1. Thời đại gì mà Smartphone ngày càng mỏng manh con người ngày càng béo ị?
  2. Thời đại gì mà bạn bè ngã thì người ta cười còn điện thoại rơi thì người ta khóc?
  3. Thời đại gì mà tính năng quan trọng nhất của nghe – gọi chính là nút phớt lờ cuộc gọi của người thân?
  4. Thời đại gì mà người ta có thể tự tin làm đủ trò trên màn hình điện thoại trừ việc nhìn thẳng vào mắt người khác?
  5. Thời đại gì mà hẹn hò muốn sờ vào đâu cũng được, miễn là không sờ vào điện thoại của nhau?

“Thời đại gì khi điện thoại rơi vỡ, chúng ta lo lắng dằn vặt, còn khi những thứ khác bị mất, bị rớt,… chúng ta quá lười để cúi xuống nhặt chúng lên. Đó có thể là cục tẩy, cây bút, mối quan hệ, thậm chí là một ước mơ?” – Quang Trần

Cái thời đại này quá nhiều nghịch lý

Và thật lạ khi trong gia đình: Cha mẹ chỉ biết cho, chẳng biết đòi. Con cái thích vòi mà không biết trả. Cha mẹ dạy điều hay, kêu lắm lời. Bước chân vào đời ngớ nga ngớ ngẩn. Cha mẹ ngồi đấy không hỏi, không han. Bước vào cơ quan cúi chào thủ trưởng. Vào quán thịt cầy, trăm ngàn coi nhẹ, góp giỗ cha mẹ suy tị từng đồng. Thường chẳng gọi điện về nhà hỏi thăm, mẹ gặp chuyện thì khóc lăn trên Facebook. Nhà cửa to hơn nhưng gia đình thì bé lại.

Trong cuộc sống đời thường thì sao?

Ngồi bên bia rượu hàng giờ, dễ hơn đợi chờ nửa giây đèn đỏ. Cảnh sát (giao thông) “thi hành” luật pháp, dân tình phạm pháp hối lộ. Vứt rác bừa bãi là không hay, nhưng người ta vẫn cứ làm mỗi ngày. Biết mỗi ngày mươi phút thể dục nhẹ nhàng khiến ta khỏe hơn, minh mẫn hơn, nhưng không nhiều người làm.

Và cả những nghịch lý trong tâm hồn

Thời của “thức ăn nhanh”, nhưng tiêu hóa chậm. Nhiều hiểu biết hơn, nhưng kém xử sự. Thân xác to hơn, nhưng tâm hồn nhỏ lại. Ta có smartphone để nắm bắt thông tin, nhưng lại thiếu giao lưu. Quá vô tư và quá ít cười. Học kiếm sống, nhưng không có cuộc sống. Bận nhiều về số lượng, nhưng ít về chất lượng. Còn nhỏ, ai cũng muốn sớm trưởng thành, lớn lên rồi thì ngược lại. (riêng cái này ai có thì tốt nhé, không có thì mới bất ổn)

Bạn còn thấy gì lạ trong xã hội ngược đời này không?

Nếu bạn thấy được nhiều điều như thế này, bạn sẽ làm gì? Đã có quá nhiều những lời khuyên mà chúng ta nghe hằng ngày rồi. Thứ chúng ta cần bây giờ là hành động. Đừng trở thành nạn nhân của thực trạng, đừng đánh mất những mối quan hệ, đừng thiếu đi những kỹ năng sống trong thời đại công nghệ này.

Một vài giải pháp hành động thiết thực:

  • Lấy ngay smartphone của bạn ra gọi về cho mẹ.
  • Tập trò chuyện bằng cách nhìn vào mắt bạn gái, và đoán cô ấy cần gì?
  • Dừng đúng vạch đèn đỏ.
  • Đọc một cuốn sách mới.
  • Thay vì quẹt smart-phone, quẹt bằng bút chì lên trang giấy trắng một ý tưởng cho ngày sinh nhật thằng bạn/con bạn thân.
  • 5 đứa bạn thân đi mua NOKIA 1280 đến 30/4 này đi du lịch để smart-phone ở nhà.
  • 10 phút thiền mỗi ngày.
  • Mỗi tuần một lần leo lên nơi cao nhất thành phố (ví dụ như Bitexco nếu bạn ở Sài Gòn) hóng gió.
  • Ngày hôm nay tôi sẽ ngủ sớm hơn hôm qua 10 phút.
  • Sáng mai tôi sẽ dậy sớm hơn hôm qua 5 phút.
  • Dành 10 phút tập “Sun Salutation” buổi sáng. (Bạn có thể lên Google tìm theo từ khóa: “Sun Salutation”)
  • Nở ngay ngay nụ cười ngay khi gặp bạn bè.

À, đến đây thì mình dừng đọc 2 phút nhé! Ngay bây giờ hãy gọi điện về cho mẹ đã. (nếu đã lâu rồi bạn chưa gọi)

Bạn gọi xong chưa? Rồi à? Tuyệt, vậy ta đọc tiếp.

….

Khi ta thấy một điều gì đó chướng tai gai mắt. Ta thường bất bình và khó chịu… Thường khi ấy, cái tôi như một trái bong bóng phình to. Càng phình to thì nó càng dễ vỡ và xác suất bị người ta lấy kim đâm càng tăng. Vì vậy, có rất nhiều lời khuyên nói rằng hãy học cách cho mình một khoảng lặng, quan sát và suy nghĩ thấu đáo xem mình nên làm gì? Thế nhưng, việc im lặng quá lâu mà không hành động gì cả sẽ rất có thể dẫn đến thờ ơ.

Albert Einstein từng nói: “The world is a dangerous place to live; not because of the people who are evil, but because of the people who don’t do anything about it.”

“Trong thế giới này, chúng ta không chỉ xót xa vì những hành động và lời nói của người xấu mà còn cả vì sự im lặng đáng sợ của người tốt.” – Martin Luther King

Ở thực trạng xã hội Việt Nam hiện nay, sự thờ ơ của người tốt còn đáng sợ hơn những thứ xấu xí, những thực trạng.

Vậy, 2 câu hỏi đặt ra là (1) khi nào ta nên im lặng và không làm gì cả? Khi nào ta nên hành động? Và (2) khi mà ta chưa có gì trong tay, ta chưa có tầm ảnh hưởng, ta có thể làm gì?

1. Ta nên hành động nếu ta chán ghét cái thực trạng ấy và muốn tạo ra sự khác biệt cho chính mình.

  • Nếu ai cũng đi trễ, hãy là người luôn đúng giờ.
  • Nếu ai cũng xem phim, đọc báo giật tít, hãy là người đọc sách.
  • Nếu ai cũng ngại ngần và chần chừ, hãy là người đầu tiên hành động.
  • Nếu ai cũng xoi mói và “thấm thía” người Việt xấu xí: Lười biếng, trọng bằng cấp, hôi của, lãng phí, gian lận, GATO, hùa theo đám đông… Hãy là người học cho chính mình, khiêm nhường, trung thực, tôn trọng sự khác biệt và dám nghĩ, dám làm, dám dấn thân, dám khác biệt, dám chịu trách nhiệm.

2. Quay trở lại về việc im lặng để trả lời cho câu hỏi số 2.

Ta nên im lặng nếu ta thực sự rất bất bình với những điều ta không muốn thấy người mà ta yêu quý. Hãy tin tôi, điều đó thực sự giúp họ rất nhiều. Một ví dụ đơn giản nhé. Ta thường cảm thấy sợ nhiều hơn khi ta mắc lỗi mà đáng lẽ ra người kia phải rất giận. Nhưng ta lại thấy họ im lặng. Và nó hữu ích hơn cho ta, làm ta hối hận hơn rất nhiều so với sự quở trách. Về phía người im lặng họ cũng vừa giúp được ta mà cũng ko bị thốt ra những lời không hay nữa…

Sự im lặng của ta còn giúp người ấy bình tĩnh nhìn nhận lại sự việc một cách thấu đáo hơn. Không ai muốn bị người mà mình yêu quý chỉ trích lỗi sai cả… Sẽ tốt hơn nếu ta để họ tự nhận ra điều đó và tự mình muốn thay đổi. Còn mình thì tập trung làm gương thôi

Thay cho lời kết

Hãy dừng việc mổ xẻ và phân tích quá nhiều về một vấn đề. Đến cuối cùng nó cũng chỉ quay về việc kể lể và than phiền mà thôi. Bạn sẽ không bao giờ thoát khỏi vòng luẩn quẩn đó. Thay vào đó hãy tập trung vào sự thay đổi của chính mình, tập trung vào hành động để tạo ra sự khác biệt.

Còn về sự im lặng, những khoảng lặng giúp tất cả mọi người nhìn nhận sự việc thấu đáo hơn. Hãy xem im lặng như đó là một cách để giúp người khác tự mình thay đổi theo cách mà họ muốn.

“Be the change you want to see in the world.” – Mahatma Gandhi 

Và đừng quên chia sẻ bài viết này lên tường để lan tỏa tinh thần người trẻ dám thay đổi, hay chỉ đơn giản là bạn muốn nhắn nhủ với chính bản thân mình là: “Yeah, cuối cùng thì mình cũng đã gọi điện cho người mà mình muốn gọi từ lâu lắm rồi.” Hoặc: “Sáng mai nhất định dậy sớm tập thể dục.”

 

Tolamon

Nguồn tham khảo:

Dơi & Chuột

Ngày nay báo chí vẫn là phương tiện thông tin đại chúng nhanh nhất, hiệu quả nhất và nó cũng là loại hình thông tin đại chúng có nhiều độc giả nhất. Chính vì vậy, báo chí tác động mạnh mẽ đến mọi mặt của đời sống, và vô hình chung trở thành một trong những động lực quan trọng cho sự phát triển của xã hội.

Thế nhưng, những thông tin hiện nay tràn lan và biến thành những con dao hai lưỡi. Với những cách nhìn thiển cận và thiếu cảm thông của những nhà báo, phóng viên, những bài báo ngày nay lại là những nấm mồ chôn vùi và đảo ngược sự thật!

Dựa trên hình tượng một đàn “dơi hút máu” đang treo ngược mình chờ đợi, và ý tưởng những chiếc tổ kén đang thành hình và ẩn chứa những mầm mống bệnh dịch của loài “chuột”, nó chính là hình ảnh ẩn dụ để cảnh tỉnh tới các bạn đọc. Hãy đọc một cách khôn ngoan và biết chọn lựa những nguồn thông tin đa chiều. Đừng biến mình thành những con mồi béo ngậy của những loài này!

Bộ ảnh được thực hiện bởi ekip Hai Lecao.

Hãy quên đi!

Photo: Chris

Nếu ai đó gây ra cho bạn những nỗi đau
Những tổn thương mà mãi về sau vẫn còn nhức nhối
Thì hãy quên người đó đi, bạn nhé!
Đó là sự trả thù tốt nhất mà bạn có thể làm…

Những nỗi đau rồi cũng sẽ phai nhòa cùng thời gian
Bởi vì cuộc sống vẫn trôi về phía trước
Bạn không thể cứ ngồi một chỗ rồi thầm ước
“Hãy để cho những vết xước mờ phai…”

Hãy quên đi, và tiến bước về tương lai
Vì những quãng đường thật dài vẫn đang chờ đợi bạn
Vì trăm năm thì vẫn là hữu hạn
Bạn chẳng thể nào cứ ngồi đó mà gặm nhấm những niềm đau…

Hãy để lại những người đó ở phía sau
Vì họ không xứng đáng cho bạn để tâm đến họ
Cho họ thấy rằng cuộc đời bạn không phải vì họ mà trở nên méo mó
Và những tổn thương bạn nhận lại chỉ làm bạn mạnh mẽ hơn…

Hãy quên đi những người đã cho bạn nỗi buồn
Và đừng gắn liền họ với cuộc đời của bạn
Hãy tìm cho mình một đường đi, đến nơi có ánh mặt trời hé rạng
Và nụ cười bạn sẽ luôn nở trên môi…

 

Một Đời Quét Rác

Viết để tự chữa lành nỗi đau (tiếp theo)

Ảnh : Richard Johnsons

 

Bài viết trước có một chút vô duyên lạ nếu ai để ý sẽ thấy ngay thôi. Trước hết, bài viết nói về việc viết để chữa lành tâm hồn nhưng không thấy đề cập gì đến chuyện viết, phải viết những gì? Viết như thế nào? Tất cả chỉ là câu chuyện không đầu không đuôi, dù là cũng có thể hiểu được nhưng vẫn là không ăn nhập gì với tựa bài và phần kết luận.

Bài viết là sự tổng hợp từ ba bài viết khác nhau của tôi mà ra. Một bài viết về sức mạnh của thời gian, một bài nói về sự đau đớn khi bị người khác sỉ nhục, bài còn lại thì nói về luận giải giấc mơ. Cả ba bài viết được đọc đi đọc lại và bị cắt ngay đoạn hay nhất, quan trọng nhất rồi được nhập lai thành một bài mới. Nếu đọc sơ sơ ta cũng có thể cho rằng bài viết khá dễ hiểu, cũng có liên kết theo cách nào đó. Tôi viết như thế là để ví dụ cho ý nghĩ của mình về việc viết như thế nào là một phương pháp tự chữa trị (và giải trí nữa).

Việc viết (hoặc những khi đầu óc ta nghĩ ngợi lan man) một điều gì đó thì cũng gần giống như việc ta ngủ mà nằm mơ vậy. Ta có thể gọi là giấc mơ ban ngày cũng được. Điều mấu chốt ở đây, của việc viết theo cách của tôi là cứ viết tuốt tuồn tuột mọi thứ trong đầu, mọi thứ cảm xúc đang ngự trị, mọi suy nghĩ đang quấy rối, tóm lại là viết cái thứ mà bên trong ta thôi thúc muốn viết. Cho dù câu chuyện được viết ra khá kỳ quặc, khá khó hiểu hoặc có thể là buồn cười và ấu trĩ đi nữa bởi vì việc viết theo cách này giống như khi ta có một giấc mộng mà giấc mộng thì chẳng bao giờ là bình thường.

Không giống như việc tạo ra một cốt truyện cụ thể, tạo ra một câu chuyện tiểu thuyết có tình tiết giật gân hay éo le và dễ hiểu, viết theo kiểu này chỉ là viết thôi. Càng cố tạo ra một câu chuyện dễ hiểu lại càng đến gần hơn với sự bịa đặt, có thể nói giảm nói tránh một chút là nhân tạo. Ta đánh mất nét tự nhiên của câu chuyện rồi, ta cố gắng biến câu chuyện trở nên phổ biến và theo cách đó nó đã trở thành câu chuyện của người khác. Ta viết không phải cho chính ta nữa mà cho người khác mất rồi, như vậy thì làm sao mà tự chữa trị cho chính mình được nữa?!

Trong khi viết yêu cầu phải viết luôn tay, chủ yếu là không được dừng lại suy nghĩ, không cho phép ý thức dự phần vào. Viết là vì chính việc viết mà thôi chứ không phải viết để nhào nặn ra một lời giải thích, mà cũng không cần phải giải thích cho ai nghe vì bạn viết là cho chính bạn. Khi bài viết được hoàn thành, hoặc có thể nói là câu chuyện của bạn được viết ra hãy đọc đi đọc lại thật kỹ để lọc ra vùng quan trọng, vùng cốt lõi của cả bài. Nếu như bài viết của bạn có hơi mang mác mùi vị quái đản thì đành cười trừ chấp nhận thôi vì nó là sản phẩm từ bạn mà ra chứ có phải của ai khác đâu, cũng là vì bài viết của bạn quá nguyên sơ, không bị sự đơm đặt và tô vẽ màu mè của ý thức.

Để nhận diện, chúng ta có thể dựa vào các đoạn, các câu, hoặc cả từng con chữ mà ta thấy cảm xúc của mình bị khuấy động (như tôi khá có ấn tượng với từ “vách đá” mà tôi cũng không hiểu vì sao). Có thể tưởng tượng những điểm nút đó là những cánh cửa mở ra cho bạn tìm về nơi bạn đã vùi chôn nỗi đau của mình, hoặc nói theo cách bớt nghiêm trọng hơn là vấn đề rắc rối của mình. Né tránh nỗi đau và tìm đến niềm vui là xu hướng tất nhiên của con người nhưng nếu ta lạm dụng nó quá nhiều thì hậu quả có thể là một ngày nào đó ta đi làm chỉ độc một chiếc caravat ở trên người, hay là tôi cười không hiểu vì sao tôi lại cười, (tôi đã từng không hiểu vì sao cái giống gì mình cũng có thể cười).

Sau khi đã lọc lấy được điểm quan trọng của bài viết thì bạn nên quên những điều râu ria kia đi. Không phải những điểm còn lại không quan trọng đâu, nhưng nếu bạn để tâm quá nhiều bạn có thể sẽ bị ý thức đánh lạc hướng. Từ điểm chốt đó bạn lại bắt đầu triển khai sâu xuống nữa, đào sâu vấn đề, sự liên kết trong trí nhớ sẽ đưa bạn đến nơi bạn muốn đến.

Nói ra như vầy nghe có vẻ khá đơn giản nhưng với điều kiện là bạn muốn biết, nếu bạn không muốn biết hay chưa sẵn sàng để biết thì có áp dụng cách nào đi nữa cũng không hiệu quả. Thực sự là có những điều chưa đến thời điểm để biết thì cũng không nên biết để tránh tình trạng khó xử. Nhưng đó chỉ là tạm thời mà thôi, đừng kéo dài lâu quá đợi đến lúc phải nói “giá như mà tôi biết sớm hơn thì…”

Trong thời buổi tràn ngập thông tin như thế này thì bộ não của bạn cũng bị phân tâm, chạy theo các thứ vớ vẩn trên truyền thông, bị tấn công bởi sách báo nhảm nhí… Cho nên việc viết chính là cách bạn tự tìm hiểu chính mình, viết những giấc mơ ban ngày, viết lại những giấc mơ ban đêm, viết ra điều khiến bạn bị tê liệt, viết điều bạn muốn viết… Viết là để tìm về nguồn chứ không phải là làm tập làm văn nên đừng để mình bị ảnh hưởng bởi ý thức đừng để bị ảnh hưởng bởi câu chữ của ai. Bài viết của bạn như là một tấm gương soi, thông qua nó bạn mới có thể thấy rõ chính mình một cách khách quan nhất, bạn không thể tự mò mẫm chính mình mà biết được rằng mình đẹp xấu thế nào đâu.

Viết cũng là một hình thức giải trí, mọi người không cần thiết đặt nặng vấn đề về việc viết thế nào là hay, thế nào là có học, có kiến thức… Đôi khi viết như một hình thức giải tỏa căng thẳng là đủ rồi thay vì ta chơi game. Hôm nọ, tôi có nghe cô bạn kể cho nghe về việc các anh mại dâm nam sau khi chơi ma tuý có cảm giác như thế nào. Cô nói rằng khi ta sử dụng ma túy thì bao nhiêu thứ tiềm ẩn trong người đều bộc lộ ra rất rõ ràng, như lời kể của anh chàng đó nói sau khi chơi ma tuý anh có cảm giác “thèm trai lắm”. Thật ra đó chính là cảm giác ta đạt được sau khi đánh mất ý thức, ngoài ra yêu và chơi game cũng có tác dụng tương tự. Và viết theo kiểu này cũng là một cách để đánh mất ý thức, ta tạm thời quên đi một số thứ chỉ đắm chìm vào việc viết mà thôi, trong quá trình viết cá tính của chúng ta đều tuôn ra hết theo dòng chữ, không thể giấu đi đâu được.

Nói về lợi ích của việc viết còn rất nhiều nhưng xin dừng lại ở khía cạnh này thôi, đủ để khiến cho lòng người nhẹ nhõm, căng thẳng được giải toả, bế tắc được khơi thông đầu óc nhẹ nhàng…

 

Quyên Quyên

Bài viết liên quan: Viết để chữa lành vết thương

Cuộc sống không chỉ là hai mặt của đồng xu

Photo: Ewitsoe

 

Khi người ta mong muốn sự bình yên
Là khi người ta đã trải qua những đảo điên trong cuộc sống
Nhưng khi sự bình yên đó trở thành cơn ác mộng
Người ta lại mong mỏi sống với những sóng gió của cuộc đời…

Khi người ta biết trân trọng những nụ cười
Là khi người ta đã rơi quá nhiều nước mắt
Khi người ta muốn khóc một cách chân thật
Là khi người ta mệt mỏi với những nụ cười giả tạo của cuộc đời…

Khi người ta muốn nghỉ ngơi sau những ngày tháng phiêu bạt chốn dặm trường
Là khi người ta thêm yêu ngôi nhà với ánh hoàng hôn buông lặng lẽ…
Nhưng khi người ta quá mệt mỏi với ngôi nhà và những sự bình yên như thế
Người ta muốn được đi thật xa để thêm yêu những giây phút khi trở về…

Nụ cười của người này có thể là nước mắt của người kia
Và cuộc sống bình thường của người kia có thể là ước mơ của một người nào đó
Đến một ngày tất cả sẽ trở thành những cơn gió
Vậy nên hãy trân trọng những gì mình đang có trong tay…

 

Một Đời Quét Rác

Xã hội này, ngược đời ghê

*Photo: Ben Heine

 

Lắm lúc tôi tự hỏi, ai cũng hướng về cái đẹp, ai cũng biết đâu là đúng, đâu là sai, có thể không phải tuyệt đối nhưng phần lớn là vậy, nhưng sao xã hội này lại có lắm chuyện ngược đời như vậy.

Thật lạ khi ai cũng biết vượt đèn đỏ là không tốt, cho cả mình, cả người khác, nhưng sao người ta vẫn vượt?

Thật lạ khi cảnh sát là người thi hành luật pháp, chấn chỉnh xã hội để hướng về một đất nước văn minh, trật tự, ngăn nắp hơn. Nhưng sao họ vẫn ngửa tay ra nhận những đồng tiền hối lộ, chưa bàn đến đúng sai, nhưng rõ ràng họ là những người chấp pháp lại đi phạm pháp, dù họ biết đúng sai, thật ngược đời.

Thật lạ khi biết hút thuốc là xấu, sao cả nước kêu gọi chống thuốc lá, thuốc lá có hại cho sức khỏe, nhưng lại có những thầy cô phì phèo điếu thuốc trước mặt học sinh, trong khi họ là những người dạy về tri thức, về những điều đúng sai.

Thật lạ khi 18 tuổi mới được phép đi xe máy, mà sao bạn tôi có ba làm cảnh sát giao thông lại ngày ngày chở mẹ đi ngay từ khi vào lớp 10 thế kia?

Thật lạ khi đi ngang qua khu quân đội, có một bạn nữ mặc áo chiến sĩ nhân dân, lái một chiếc xe tay ga chạy từ trong ra và chẳng thèm đội mũ bảo hiểm.

Thật lạ khi biết không nên, nhưng bố mẹ vẫn dùng những từ ngữ chửi thề trước mặt con cháu mình, để rồi những đứa trẻ coi đó như là một chuyện hiển nhiên.

Thật lạ khi ai cũng biết gia đình là quan trọng nhất, nhưng một vài người vẫn hiếm khi chủ động gọi điện về nhà hỏi thăm, để đến khi cha mẹ xảy ra chuyện thì lại khóc lóc ăn năn.

Thật lạ khi ai cũng biết cha mẹ quan trọng hơn, nhưng một vài người lại dành nhiều yêu thương, giấy bút, tâm trí hơn cho những thần tượng ở đâu đó.

Thật lạ khi người ta biết mình chưa giàu, nhưng họ vẫn ăn chơi, vẫn nhậu nhẹt mỗi khi đi làm về.

Thật lạ khi chưa làm ra tiền, mà một vài người lại xài nhiều tiền hơn những người đang cố gắng lao động mỗi ngày.

Thật lạ khi con người ta tạo ra công nghệ, để rồi họ bị công nghệ làm chủ và rồi đổ hết thất bại của mình cho game, cho mạng xã hội, cho laptop, cho smartphone trong khi chính họ là người lựa chọn sa đà vào đó.

Thật lạ khi còn nhỏ, ai cũng muốn sớm trưởng thành, lớn lên rồi thì ngược lại.

Thật lạ khi biết vứt rác bừa bãi là chuyện không hay, nhưng người ta vẫn cứ làm mỗi ngày.

Thật lạ khi con người ta trước mặt thì yêu thương, sau lưng lại nói xấu nhau với những người khác.

Thật lạ khi ai cũng biết mình đang mang mặt nạ, nhưng ít ai dám gỡ chính cái mặt nạ mà mình mang cả.

Thật lạ khi một mối quan hệ kéo dài hằng trăm ngày, tính bằng đơn vị năm lại dễ dàng bị hủy hoại bởi một vài câu nói, hay một vài phút nóng giận.

Thật lạ khi người ta biết phun thuốc, chế biến đồ ăn không hợp vệ sinh, mua những nguyên liệu không rõ xuất sứ, nguồn gốc rất không tốt cho sức khỏe của người khác nhưng họ vẫn làm nó mỗi ngày.

Thật lạ khi người ta biết mỗi ngày dành ra vài mươi phút tập thể dục nhẹ nhàng sẽ khiến ta khỏe mạnh hơn, minh mẫn hơn, nhưng lại không nhiều người làm điều đó.

Thật lạ khi người ta biết không nên thức khuya, không nên ăn quá nhiều, không nên bỏ bữa ăn nào trong ngày cả, nhưng họ vẫn làm điều đó mỗi ngày.

Thật lạ khi biết quay cóp là xấu, nhưng người ta vẫn làm nó khi có thể.

Thật lạ khi ai cũng biết thành công không nhất thiết phải kiếm được thật nhiều tiền, nhưng họ lại dùng tiền để định nghĩa thành công.

Thật lạ khi học sinh, sinh viên biết ba mẹ phải trả không ít tiền cho họ đi học trung học, học thêm, học đại học, nhưng họ vẫn trốn học mỗi khi họ muốn…

Thật là lạ mà…
Bạn còn thấy có gì lạ trong xã hội ngược đời này nữa không?

 

Black Eagle

Viết để tự chữa lành nỗi đau

Photo: Richard Johnsons

 

“Giấc mơ là con đường hoàng đạo dẫn đến vô thức.” – Sigmund Freud

Mấy hôm nay tôi dự định sẽ không viết bài gửi lên Triết Học Đường Phố nữa nhưng giấc mơ của tôi nói cho tôi biết rằng mình đã đi đúng đường rồi, mình nên tiếp tục và phải viết ngày một tốt hơn. Tôi còn cho rằng viết là cách thức tự chữa lành vết thương tâm hồn, là phương pháp trị liệu tốt. Tự chữa trị.

Có lúc tôi nghĩ mình chỉ còn một cách để sống, để tạm thời quên đi sự sợ hãi là vờ như nó không tồn tại, sống hôm nay thì chỉ biết hôm nay mà thôi. Tôi không thể nào biết được ngày mai sẽ ra sao, ở khía cạnh bi quan tôi thấy mình thật chua chát. Tôi nghĩ rằng chúng ta thật ra không có nhiều khả năng để kiểm soát cuộc đời của mình nhiều như tôi từng nghĩ. Sẽ có rất nhiều khả năng điều gì đó không hay ho bất thinh lình xảy ra và cuốn tôi đi khỏi cuộc đời này, kéo tôi rời xa khỏi những ước mơ của mình, biến tôi trở thành người mà tôi luôn tự cho rằng mình sẽ không bao giờ trở thành.

Tất cả những điều tôi đang có có thể sẽ đổ sụp một ngày nào đó. Có ai nói trước được điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai? Rất mong manh. Cuộc đời của tôi bỗng dưng biến thành một nơi rất không an toàn, không có gì được kiểm soát hoàn toàn. Tôi nghĩ mình bị bàn tay của Chúa đặt vào hoàn cảnh nào đó và điều tôi có thể làm là liên tục đấu tranh, để bước ra khỏi cuộc chiến này rồi lại bị đặt vào một cuộc chiến khó xơi khác. Lúc nào cũng có điều gì đó đột ngột chuyển biến khiến cho cuộc sống cứ dập dềnh lên xuống mãi không ngừng.

Thật sự thì điều đó không phải là lời giải thích của tôi dành cho thế giới đâu, tôi bịa ra nó để không cảm thấy mình bất lực với hoàn cảnh hiện tại mà thôi. Cuộc chiến của riêng tôi nhưng đôi khi cũng mệt mỏi và đổ lỗi cho ai đó sẽ dễ dàng được chấp nhận. Mệt mỏi vì cuộc sống trôi quá nhanh, con người không kiên định, hôm nay là người này, ngày mai là người khác khiến tôi ngạc nhiên quá, không thể không thấy thú vị tuy là trong sự mệt mỏi của mình. Càng sống thành thật với bản thân càng dễ thấy rõ bản chất của người khác, nhưng điều này không có gì là đáng tự hào. Càng hiểu rõ bản chất của người khác tôi lại càng thấy khó ở, cuối cùng lại không muốn sống thành thật với chính mình thêm một chút nào nữa. Tôi nhớ đến lời nói của một người bạn: “Mình biết nhiều quá nên mình khổ mày à.” Sự thật là một viên thuốc đắng vừa to vừa cứng, khó nuốt, khó chấp nhận, vì nó dễ dàng làm mình đau.

Những lúc như vậy, tôi tự nhủ với bản thân: “Đừng suy nghĩ nữa” “Đừng nhai đi nhai lại mãi một thứ như con bò vậy chứ” Suy nghĩ nhiều quá là có hại. Cứ ở yên đó, ngay tại thời điểm ta phát hiện ra điều làm ta đau lòng, ngừng lại và cảm nhận thôi, đừng cố gắng chạy vòng quanh tìm kiếm sự thông cảm và làm tình cảnh trở nên bi kịch. Vì mọi người, ai cũng đau. Khi ta dừng suy nghĩ và để yên cho cảm xúc xâm chiếm, không chống đối, không kềm nén, không một lời giải thích mà chỉ đứng đó quan sát, ta sẽ thấy mình dần dần tiến đến sự cô độc hoàn toàn.

Tôi không biết điều đang diễn ra bên trong mình là tốt hay xấu. Tôi cảm thấy mình không có quyền nhận xét hay đánh giá người khác nữa, tôi có thể thích, có thể ghét, có thể kết thân, có thể rời xa. Đừng hiểu lầm rằng tôi không muốn đánh giá họ, tôi thực sự muốn, tôi muốn đánh giá con người, đánh giá cả xã hội, cả hệ thống giáo dục và truyền thông nhưng tôi biết mình không đủ tư cách. Những điều này không hề xuất phát từ đạo đức hay sự cảm thông hay lòng tốt gì đâu. Tôi bắt đầu nhận ra mọi thứ phức tạp như thế nào từ sâu bên trong, không bao giờ đơn giản như vẻ ngoài nó thể hiện, cái gọi là lòng tốt lại bắt nguồn từ sự ích kỷ đơn thuần. Đừng đặt tên cho bất cứ điều gì, không thể thì cũng nên hạn chế, không nên dán nhãn bất cứ ai. Ngay khoảnh khắc ta làm điều đó, mọi thứ bắt đầu đi sai đường, ý tôi là nhận thức của ta về mọi thứ bắt đầu không còn được chính xác nữa.

Khi tôi bị đau, tôi muốn khóc và cũng rất muốn mạnh mẽ để không khóc rồi tôi tự nhủ: “Cứ khóc đi, không sao đâu.” “Muốn khóc thì hãy khóc đi, khóc thật dữ dội đến khi không còn nước mắt nữa tự khắc sẽ ngưng.” Không cố gắng nuốt ngược nước mắt, ta cố gắng kềm nén nỗi đau thì nỗi đau sẽ tìm cách đục khoét ta từ bên trong. Đến cuối cùng rồi ta cũng phải rơi lệ mà phải không? Đây không còn là vấn đề mạnh mẽ hay yếu đuối nữa, đây là vấn đề về quyền làm con người. Đây là điều rất bình thường, phải nói là phi thường vì chỉ có loài người và một vài loài vật thông minh khác có thể làm được. Khóc và cười. Đừng cố gắng làm chai sạn xúc cảm của bản thân vì một tâm hồn đau khổ là một tâm hồn có khả năng cảm nhận trọn vẹn hạnh phúc chứ không phải là một tâm hồn đã hoá đá. Một người với tâm hồn như vậy thì họ đã chết trong sự sống rồi.

Khi để mình ngập chìm hẳn trong cảm xúc, tôi nhận ra chúng ta dù sao đi nữa cũng chỉ có một mình. Ngay cả với mẹ tôi, người yêu tôi hơn cả chính mình cũng chỉ có thể im lặng nhìn tôi khóc, nỗi đau thì chính tôi phải cảm nhận nó trọn vẹn đến tận đáy con tim. Con tim chỉ muốn ngừng đập. Nỗi đau mà bà đang đau giùm cho tôi thật sự phí phạm. Cho dù bà khóc cho tôi thì tôi vẫn phải tự mình trải qua nỗi đau của mình, bà chỉ cần cho tôi biết bà thực sự yêu tôi bằng hành động là đủ lắm rồi.

Những người xấu tính, ban ngày họ có thể cao ngạo với mọi người nhưng khi đêm về, khi họ bắt buộc phải đối diện với chính mình, tôi biết họ ngủ cũng không yên. Họ có tất cả, tất cả những thứ mà họ căm ghét ở người khác, họ cũng sợ hãi. Họ muốn đổ tất cả cay đắng họ không thể chịu đựng sang người khác, nhưng khi đêm về, họ vẫn không thể nào chạy trốn được chính mình.

Đêm nọ tôi có một giấc mơ, trong mơ tôi thích một cậu trai và rất ghét một cô gái, cả hai đều là bạn cũ của tôi ngoài cuộc sống thực. Cả hai người ngoài đời thực có hai điểm chung. Một là sự dối trá không tha thứ được, hai là hoàn cảnh gia đình bất hạnh, cả hai đều không được yêu thương, tinh thần bị tổn thương nặng nề. Chuyện này làm tôi nhớ đến câu nói trong tiểu thuyết, đại loại là đáng giận cùng đang thương chỉ cách nhau bởi một ranh giới rất mong manh. Còn có một chuyện khác nữa tôi muốn nói, rằng cho dù ta yêu thích hay căm ghét một điều gì thì hãy cẩn thận, có thể chính điều đó đang tiềm ẩn bên trong ta đó. Chính nó đã khuấy động tâm hồn mình để báo cho chúng ta biết sự có mặt của nó, ta không bao giờ có thể chôn sống nó hoàn toàn, luôn có cách để cho nó thoát ra.

Trong giấc mơ, cô gái mà tôi rất ghét đã cho tôi một cuốn sách, cuốn sách mà nó đã bị chôn vùi sâu dưới lòng đất như một kho báu rồi, vậy mà khi nhìn thấy nó tôi thậm chí không bớt ghét cô gái hơn mà còn ám chỉ rằng chính cô là thủ phạm đã chôn cuốn sách đó. Tôi nói với cô ta rằng chỉ có người đã chôn cuốn sách mới có khả năng tìm ra cuốn sách mà thôi. Đó cũng là câu nói mà chúng ta nên tự nói với chính mình, chỉ có chúng ta người tự chôn vùi hạnh phúc của mình mới là người có khả năng tìm thấy hạnh phúc của mình mà thôi. Đã có biết bao nhiêu lần chúng ta từ chối chính mình để sống cuộc đời mà người khác muốn rồi quay quắt tự hỏi ta sống cho điều gì?

Tôi nghĩ rằng viết là một phương pháp tự chữa lành nỗi đau rất tốt. Tôi nhận thấy những tư duy lai nhai của mình không còn hoặc còn cũng rất ít và nếu có tôi cũng không chạy theo nữa một khi tôi đã viết ra. Tôi hoàn toàn có thể lắc đầu cười khì khi một hình ảnh, một suy nghĩ nào đó mà tôi đã từng viết ra xuất hiện trở lại. Có thể nói viết chính là cách thức tống khứ bã tinh thần ra khỏi đầu óc khiến nó trong sạch và nhẹ nhàng hơn.

 

Quyên Quyên

(Đọc tiếp phần 2)

Thầy ơi, con xin lỗi

*Photo: Tina

 

Cấp 3, tôi có một người thầy dạy Lý, tôi xin lỗi, xa trường đã lâu, tên thầy thực sự tôi không thể nhớ. Nhưng dáng vẻ của thầy, buổi học hôm đó lẫn sự hối hận, mãi mãi tôi không bao giờ quên.

Thầy nhỏ con, và hiền lắm, hiền đến mức bị chúng tôi bắt nạt, không tôn trọng và vô lễ, thầy biết, tôi chắc là thầy biết, vậy mà thầy vẫn dạy, vẫn cười, vẫn cho chúng tôi gỡ điểm, vẫn để chúng tôi bắt nạt. Và sự hỗn láo của tôi lên đến đỉnh điểm vào buổi học hôm đó, những buổi học cuối cùng đời học sinh, cũng là những buổi dạy cuối trước khi thầy nghỉ hưu, khi thầy đang viết bảng, tôi và vài đứa bạn đã ném phấn vào thầy, và coi đó là trò tiêu khiển, mua vui cho cả lớp, và lần đó, nước mắt thầy đã rơi, lần đầu tiên thầy đã mắng.

Lý do để ghét thầy cô? Có hàng trăm hàng ngàn lý do. Khi trưởng thành hơn tôi nhận ra, tất cả chỉ là sự giả dối, tự huyễn hoặc bản thân hèn nhát và trốn chạy. Không. Tất cả là ở mình, do mình. Học tốt hay dở, không phải lỗi ở thầy cô. Nhưng tiếc rằng một thời gian khá lâu, tôi đã đổ lỗi cho những con người vĩ đại và nghĩ mình luôn là nạn nhân cần được thương hại. Để giờ đây khi nhận ra, đã quá trễ để gặp thầy và nói: “Em xin lỗi.”

Hãy bỏ qua những vấn nạn mà chỉ là hệ luỵ của hàng loạt bước đi sai lầm của cả một hệ thống lẫn lãnh đạo trong nhiều thập kỷ, một lần, hãy nhìn lại chính mình. Chúng ta, ai cũng đã, đang và sẽ có cơ hội thuyết trình trước đám đông. Và khi đó, bạn sẽ hiểu cảm giác của thầy cô trên bục giảng. Cái cảm giác sợ hãi khi thấy dưới hàng ghế khán giả đang có một bóng hình thân quen, với nụ cười nhếch mép đang chế giễu và chê bai bạn, người hiện tại, đang đứng trên bục và nói. Thật đáng sợ, phải không? Rất áp lực và căng thẳng. Cái cảm giác nóikhông ai nghe thật sự đâu dễ nuốt? Có người bị chê bai một lần mà đâm ra sợ hãi cả đời, vậy mà thầy cô, đã vì ai sợ mà bỏ chúng ta?

Chúng ta chê thầy cô không đủ trình độ lẫn kiến thức? Đúng, so với nước ngoài thì là vậy, nhưng bạn à, đem ao so với biển thì có khập khiễng quá không? Nhìn đi nhìn lại, ta nên thấy một điều chính thầy cô cũng chỉ được học đến thế, nên kiến thức cô thầy truyền cho ta cũng chỉ có vậy. Nếu muốn hơn, thầy cô đều biết phải học nữa, học tiếp và học nhiều nữa, nhưng nếu vậy, ai cho các thầy cô tiền ăn, tiền tiêu, tiền học? Ai gánh giùm thầy cô nỗi lo toan cơm áo gạo tiền? Một ngày có 24 giờ thôi, mình học về, ba mẹ nấu cơm nấu nước, chỉ việc ăn rồi học, còn thầy cô? Dạy về lại lo toan công việc gia đình, con cái, rồi soạn giáo án, chấm bài, làm báo cáo, lo các hoạt động chung của trường, việc nội ngoại và xã hội. Còn đâu thời gian mà thở chứ đừng nói thảnh thơi đầu óc để học thêm.

Mỗi lần nước ta cải cách giáo dục, thay đổi sách giáo khoa, ảnh hưởng đến mỗi chúng ta ư? Không, chính các thầy các cô cũng lo sốt vó, áp lực phải thay đổi hoàn toàn chương trình, nâng cao trình độ để kịp truyền đạt kiến thức cho học sinh, rồi phải thoả mãn bệnh thành tích mãn tính kinh niên của xã hội, rồi áp lực từ sếp và ngay từ chính đồng nghiệp đồng môn, tiền môn, hậu môn, áp lực từ già trẻ lớn bé, các bậc phụ huynh và ngay chính trong gia đình họ tộc. Với rất nhiều gánh nặng, trách nhiệm dồn lên vai, vậy mà thầy cô vẫn gánh.

Kể sơ sơ như vậy thì liệu chúng ta có xứng đáng để chê trách những người thầy không? Tất nhiên đừng để vài con sâu làm rầu nồi canh, còn chuyện cái tâm nghề nghiệp, nói thật, tâm ai cũng có, nhưng giữ được tâm, thì ít nhất cũng phải có lương đủ cho một mâm cơm tử tế. Bạn học được khi đói không? Tôi nghĩ thầy cô cũng vậy.

Càng lớn, tôi càng thấm thía những lời dạy của ông cha: “Không thầy đố mày làm nên” “Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy…”

Tôi là kẻ vô ơn, và giờ nhận ra, muốn sửa sai, nói lời xin lỗi, đã quá muộn màng. Vậy nên, xin đừng như tôi. Ở đời, thật may mắn khi có một người thầy.

Mọi chuyện đều ở mình quyết định, do mình lựa chọn, không ai có thể bắt bạn làm gì nếu bạn không đồng ý. Mất rất nhiều thời gian để tôi nhận ra điều đó, nên bạn à, đừng hoang phí thời gian như tôi.

 

Baka