Trang chủ Blog Trang 238

Emily, con…

Painting: Wasfi Akab

 

Emily, con đi cùng cha
Sau khôn lớn, con thuộc đường, khỏi lạc…
– Ði đâu cha?
– Ra bờ sông Pô-tô-mác
– Xem gì cha?
– Không, con ơi, chỉ có Lầu ngũ giác.
Ôi con tôi, đôi mắt tròn xoe
Ôi con tôi, mái tóc vàng hoe
Ðừng có hỏi cha nhiều con nhé!
Cha bế con đi, tối con về với mẹ…

Oa-sinh-tơn
Buổi hoàng hôn
Ôi những linh hồn
Còn, mất
Hãy cháy lên, cháy lên Sự thật!
Giôn-xơn!
Tội ác bay chồng chất
Cả nhân loại căm hờn
Con quỷ vàng trên mặt đất
Mày không thể mượn nước sơn
Của Thiên chúa, và màu vàng của Phật!

Mắc Na-ma-ra
Mày trốn đâu?
Giữa bãi tha ma
Của tòa nhà năm góc
Mỗi góc, một châu.
Mày vẫn chui đầu
Trong lửa nóng
Như đà điểu rúc đầu trong cát bỏng.

Hãy nhìn đây!
Nhìn ta phút này!
Ôi không chỉ là ta với con gái nhỏ trong tay
Ta là Hôm nay
Và con ta, Emily ơi, con là Mãi mãi!
Ta đứng đây,
Với trái tim vĩ đại
Của trăm triệu con người Nước Mỹ.
Ðể đốt sáng đến chân trời
Một ngọn đèn Công lý.

Hỡi tất cả chúng bay, một bầy ma quỷ
Nhân danh ai?
Bay mang những B.52
Những na-pan, hơi độc
Từ tòa Bạch ốc
Từ đảo Guy-am
Ðến Việt Nam
Ðể ám sát hòa bình và tự do dân tộc
Ðể đốt những nhà thương, trường học
Giết những con người chỉ biết yêu thương
Giết những trẻ em chỉ biết đi trường
Giết những đồng xanh bốn mùa hoa lá
Và giết cả những dòng sông của thơ ca nhạc họa!

Nhân danh ai?
Bay chôn tuổi thanh xuân của chúng ta trong những quan tài
Ôi những người con trai khỏe đẹp
Có thể biến thiên nhiên thành điện, thép
Cho con người hạnh phúc hôm nay!

Nhân danh ai?
Bay đưa ta đến những rừng dày
Những hố chông, những đồng lầy kháng chiến
Những làng phố đã trở nên những pháo đài ẩn hiện
Những ngày đêm đất chuyển trời rung…
Ôi Việt Nam, xứ sở lạ lùng
Ðến em thơ cũng hóa những anh hùng
Ðến ong dại cũng luyện thành chiến sĩ
Và hoa trái cũng biến thành vũ khí!

Hãy chết đi, chết đi
Tất cả chúng bay, một bầy ma quỷ!
Và xin nghe, nước Mỹ ta ơi!
Tiếng thương đau, tiếng căm giận đời đời
Của một người con.
Của một con người thế kỷ.

Emily con ôi!
Trời sắp tối rồi…
Cha không bế con về được nữa!
Khi đã sáng bừng lên ngọn lửa
Ðêm nay mẹ đến tìm con
Con sẽ ôm lấy mẹ mà hôn
Cho cha nhé
Và con sẽ nói giùm với mẹ:
Cha đi vui, xin mẹ đừng buồn!
Oa-sinh-tơn
Buổi hoàng hôn
Ôi những linh hồn
Còn mất?
Ðã đến phút lòng ta sáng nhất!
Ta đốt thân ta
Cho ngọn lửa chói lòa
Sự thật.”

7-11-1965 TỐ HỮU

Cảm ơn bạn – người đã kiên nhẫn đọc hết bài thơ này mà không than phiền lấy một câu rằng: “Ôi, dài quá!” Hẳn là sẽ không nhiều người nhưng tôi tin vẫn còn một số ít. Cái niềm tin ấy không vô căn cứ mà xuất phát từ sự kiên nhẫn của một con người có tầm ảnh hưởng rất lớn đối với cuộc đời tôi – đó chính là bố. Tôi không nhớ đã nghe bài thơ này năm mấy tuổi và nghe bao nhiêu lần kể từ khi sinh ra đến bây giờ. Nó được lặp lại nhiều lần, mỗi lần chỉ một đoạn nhưng đều với những tình cảm thiết tha trìu mến. Đó là tình yêu và niềm tự hào dành cho đất nước, đó là tình thương và ước muốn lớn lao dành cho tôi. Bố đã dạy tôi lớn lên nên người, nhân văn và yêu thương đồng loại bằng những cách giản dị và kiên trì như thế. Để mỗi lần câu thơ: “Emily, con ơi…” vang lên tôi nghe như lời bố nhắc gọi, các mạch máu dường như đập nhanh hơn, hơi thở gấp gáp hơn và khắp cơ thể có cảm giác gai gai.

Bài thơ này Tố Hữu đã viết tặng một người anh hùng mang tên Morrison. Ông đã tự thiêu trước Lầu Năm Góc để phản đối cuộc chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam. Có nhiều người định nghĩa về chiến tranh và hòa bình, yêu nước và phản quốc nhưng tôi thì không có một định nghĩa nào cả. Chỉ bằng những kiến thức và hiểu biết ít ỏi tôi cảm nhận về điều này. Có những nụ cười trong nước mắt và có cả nước mắt trong những nụ cười. Tôi bỗng muốn thốt lên rằng tôi yêu nước nhưng lại ngượng ngùng trước thành quả của những con người đi trước. Tôi bỗng muốn vươn vai trở mình đấu tranh vì đất nước nhưng lại e ngại một điều gì vô cớ. Đối với tôi mọi thứ lặng thầm.

Có những điều xảy ra trong cuộc đời là tất yếu nhưng cũng có những điều là hệ quả những hành động của chúng ta. Dù là trường hợp một hay trường hợp hai ta cũng cần có tri thức để ứng xử. Đã là tất yếu thì ta phải hiểu để mà bình thản chấp nhận, đừng có cố chấp giữ khư khư trong lòng, như thế chỉ có mình bị tổn thương thôi. Còn có những kết quả lại phụ thuộc hoàn toàn vào hiểu biết của chúng ta, không làm thì thôi nhưng đã làm thì hãy nên tìm hiểu cho kỹ, suy xét cho thấu đáo để sau này đừng phải nói hai từ “giá như”.

Hãy thôi chau mày, nếp nhăn sẽ biến mất. Cứ bình thản, rồi sóng gió sẽ qua. Đấy là quan điểm của tôi đấy!

 

Phong Linh

Sống thật trong thế giới ảo, sống ảo trong thế giới thật

Photo: gail

Giữa thời đại công nghệ đang phát triển, đa phần chúng ta đều có ít nhất một cái điện thoại để đem theo bên người. Tôi đã từng thấy những cô chú ve chai gần nhà luôn thủ sẵn bên người “cục gạch” Nokia, để có thể nhắn tin và gọi điện cho khách quen ngay khi cần. Tôi đã từng thấy một vài người dùng những chiếc Vertu mạ vàng với giá trị cả trăm triệu đồng, cùng một số thương hiệu đắt giá khác.

Và phổ biến hơn cả, những người trẻ vẫn chọn cho mình những chiếc điện thoại smartphone để “lướt và chà” rồi “chọt chọt”, nhằm tận dụng màn hình cảm ứng cùng những điều tuyệt vời mà thiết bị này mang lại. Ngoài hai chức năng cơ bản là gọi điện và nhắn tin, chúng ta còn có thể sử dụng smartphone để gửi email, truy cập internet, chơi game, nghe nhạc giải trí, sử dụng các trình chat như Skype rồi Viber mà chẳng tốn một đồng cước điện thoại nào. Kèm theo đó là vô vàn những chức năng thú vị khác – góp phần giúp cho việc cập nhật thông tin và cách thức làm việc trở nên dễ dàng hơn rất nhiều, vì nó rất nhỏ gọn và tiện dụng, có thể thay thế PC/Laptop khi cần.

Và những điều nêu trên, chỉ mới là một mặt của vấn đề.

***

Trước đây khi chưa có smartphone, người ta thường tụ tập ở những quán nước yêu thích để tận hưởng đồ ăn tuyệt hảo, hương vị ngọt ngào của các loại đồ uống và trò chuyện vui vẻ cùng nhau cả buổi.

Vậy mà chẳng biết từ khi nào, họ lại í ới rủ nhau đi ăn đi uống tại một quán nào đó chỉ để… tụ tập ngồi cùng bàn. Việc đầu tiên mà tôi thường thấy nhiều bạn trẻ hay làm đó là… hỏi password wifi của quán trước, rồi mới bắt đầu cầm thực đơn gọi món. Sau đó mạnh ai đồ người nấy xài – smartphone, máy tính bảng, laptop cứ thể có mặt lần lượt trên bàn, chẳng ai nói với ai thêm lời nào nữa. Cùng lắm cũng chỉ là những câu hỏi xã giao cho có lệ. Tiếp theo đó, họ bắt đầu chụp hình các kiểu để up lên Facebook và Instagram, rồi trả lời các comment của bạn bè…

Cái hình ảnh đi cà phê mỗi người một việc đó cứ lặp đi lặp lại mãi, trở nên quá quen thuộc tới mức nó đã trở thành trào lưu và thói quen của giới trẻ. Tuy nhiên, việc quá phụ thuộc vào công nghệ nó đã vô tình tạo ra khoảng cách với những người xung quanh – dù họ chỉ cách mình có một cánh tay.

Không khí đó khiến tôi cảm thấy lạc lõng vô cùng! Lạc lõng giữa những người lạ đã đành, đằng này còn lạc lõng giữa chính những người thân thuộc đang ngồi ngay trước mặt mình!

Hễ cứ tới sinh nhật ai thì chỉ việc lên chia sẻ vài câu chúc mừng trên facebook, thế là xong. Hễ muốn trò chuyện với ai chỉ việc comment hoặc inbox cho nhau, thế là xong. Hễ muốn chia sẻ tâm tư tình cảm của mình, chỉ việc post status lên là sẽ có nhiều like và comment đồng cảm, thế là xong.

Sống thật trong thế giới ảo, sống ảo trong thế giới thật. Cứ như thể điện thoại đã và đang dần dần thay thế nghĩa vụ của một con người…

Nhưng dù smartphone có hiện đại và thông minh thế nào đi chăng nữa, chúng cũng không thể thay thế được tình cảm vui buồn, không thể thay thế được mối quan hệ giữa con người với nhau, không thể thay thế được những điều đang diễn ra sống động xung quanh hằng ngày. Đó là lý do tại sao mà robot không thể hoàn toàn thay thế con người được…

Vì có mấy khi gặp mặt nhau mà cười đùa vui vẻ và ôn lại kỷ niệm? Vì có mấy khi nhìn ngắm dòng người đông đúc qua lại trong không gian yên bình? Vì có mấy khi hơi ấm của người ta yêu thương lại kề bên ta như lúc này?

Vậy nên, hãy đặt chú “dế cưng” xuống bàn một lúc và trò chuyện với những người thân quen đi nào!

 

Nhật Niên

Cầm lái cuộc đời

Photo: Børth Aadne Sætrenes

 

“Trách nhiệm chính là cái giá phải trả cho sự tự do.” – Elbert Hubbard

Chúng ta đã từng gặp nhiều người cứ suốt ngày hở ra là “tại thế này, tại thế kia” với vô vàn lý do khác nhau. Tại vì thầy nọ cô kia dạy khó hiểu quá nên điểm số không cao. Tại vì bố mẹ mình nghèo quá nên mình chẳng mua được cái này cái kia. Tại vì mình không được xinh trai đẹp gái nên chẳng có ai theo. Tại vì ABC XYZ các kiểu..

Riêng bản thân tôi từ bé đến giờ vẫn rất khoái được hóa thân thành siêu nhân sịp đỏ mình đồng da sắt như trên phim ảnh. Chiếu theo mô thức “tại thế này, tại thế kia” ở trên, chắc tôi cũng sẽ than thở suốt ngày với bạn bè rằng mình sẽ không thể nào làm siêu nhân được chỉ vì bạn gái mình… vô chùa làm ni cô. (được rồi, nếu bạn đang cảm thấy mắc cười thì cứ cười cho đã đi rồi hẵng đọc tiếp!)

Đối với nhiều người mà nói, vấn đề của họ đều bắt nguồn là do hoàn cảnh, do những điều kiện bên ngoài mà con người chẳng thể nào can thiệp được. Nào là thầy cô, nào là bố mẹ, bạn bè, anh chị em, thời tiết này kia gây ra nên mới như vậy. Hay nói một cách phũ phàng hơn: “Tại nó chứ có phải tại mình đâu?” Trong khi sự thật là những vấn đề, những thử thách mà ta phải đối mặt rất hiếm có cái nào liên quan đến “thế giới ngoài kia” như bạn nghĩ.

Dĩ nhiên ai cũng đã từng gặp phải những vấn đề nằm ngoài tầm kiểm soát của bản thân. Chỉ có điều, gặm đi gặm lại vấn đề như bò nhai cỏ cũng không phải là một cách hay. Trốn tránh, than vãn mọi lúc mọi nơi, đổ lỗi cho người khác,… cũng sẽ chẳng thay đổi được gì cả, còn bản thân sẽ dậm chân tại chỗ.

Cái quan trọng hơn cả là bản thân mỗi người cần học cách kiểm soát được suy nghĩ và hành động của bản thân. Vì tuy những vấn đề và thử thách có thể đến ồ ạt với nhiều thể loại khác nhau, nhưng trong số đó luôn có ít nhất một THỨ GÌ ĐÓ chúng ta có thể thay đổi được.

Không hiểu bài? Hỏi lại thầy cô, hỏi bạn bè xung quanh, lên Google tìm hiểu thêm,… Thiếu tiền? Ngoài đường vẫn còn mấy công việc part-time cho chúng ta thử sức. Muốn đẹp trai xinh gái? Không có người xấu, chỉ có người chưa biết làm đẹp thôi.

Dĩ nhiên để cho lời nói có thể sánh đôi với việc làm không phải là chuyện dễ dàng. Nhất là khi chúng ta vẫn còn có thói quen biện hộ và hay than vãn, dù lý do của bạn có là sự thật hay đúng đắn thế nào đi nữa. Biện hộ sẽ chẳng thay đổi được gì, đơn giản vì người khác chẳng quan tâm. Bản thân mình sẽ bị níu kéo đứng yên một chỗ, cả mình và người xung quanh chẳng ai có được lợi ích từ việc biện hộ. Kiểu như đi học trễ vì lý do… bể bánh xe giữa đường chẳng hạn, có thể bạn bị bể bánh xe thật, nhưng vấn đề nằm ở chỗ là đa phần thầy cô… không quan tâm. Ai mà biết được bạn bể bánh xe thật hay là bịa lý do lấp liếm cho việc… ngủ nướng tại nhà?

Than vãn với người khác liên tục cũng sẽ chẳng thay đổi được gì. Người xung quanh đã có quá nhiều những mối bận tâm khác cho riêng mình rồi, chẳng có ai thích nghe người khác than tới than lui hoài có mỗi một chuyện từ ngày này sang ngày khác. Quan trọng hơn, bạn cũng chẳng khá hơn được tí nào.

Chừng nào bạn còn vướng bận với hai thói quen trên, thì bạn sẽ còn phải chịu khổ dài dài chẳng thay đổi được gì. Nếu ví cuộc đời bạn là một cái xe, bạn đang vô tình để chìa khoá xe lại vôlăng để cho người khác muốn lái lúc nào thì lái.

Có thể bạn sẽ cảm thấy khó chịu khi đọc câu trên, nhưng đôi khi sự thật phải đi trước sự tế nhị. Chọn một cuộc sống hạnh phúc hay đầy rẫy thị phi, là hoàn toàn phụ thuộc vào mỗi người!

Mọi thứ, chỉ có thể bắt đầu từ chính bản thân chúng ta…

 

Nhật Niên

Yêu nhau để làm gì?

Photo: Amanda Mabel 

 

“But isn’t everything we do in life a way to be loved a little more?” – Celine, Before Sunrise

Cách đây không lâu, dư luận biết đến và xôn xao về vụ án thẩm mỹ viện Cát Tường. Người ta nói về đạo đức nghề nghiệp, về sự dã man của người bác sỹ và nói về người phụ nữ là nạn nhân xấu số. Nhiều người thương, nhưng cũng không ít người trách. Nhất là phụ nữ. Họ trách: “Xấu đẹp cũng thế rồi, trời cho như nào được như thế!” Một số lại suy đoán: “Chắc bà này đi bồ nên già thế mới đi phẫu thuật.” Đến cả phụ nữ cũng không thể thông cảm cho nhau.

Tình cờ tôi được biết một thông tin mà có lẽ không nhiều người biết. Chồng của người phụ nữ xấu số kia ngoại tình đã hơn một năm nay. Chị đã đăng thông tin này lên một diễn đàn để nhờ thầy xem số, giúp gia đình chị hạnh phúc trở lại. Giọng chị rất tha thiết mong thầy giúp. Vậy, chúng ta có quyền suy đoán: Chị đi phẫu thuật với hy vọng mong manh là giữ chân được chồng.

Cách đây chừng hai tháng, tôi đọc một quyển sách mà 7 năm trước cũng xôn xao dư luận không kém vụ Cát Tường. Đó là cuốn tự truyện “Yêu Và Sống” của Lê Vân. Trước đây khi thấy mẹ tôi đọc và đứng về phe “lên án” cùng với phần đông báo chí lúc bấy giờ, mặc nhiên tôi cũng đứng về phe ấy và tự nhủ sẽ chẳng bao giờ đọc cuốn sách được cho là “vạch áo cho người xem lưng”, viết bởi “người con bất hiếu” như thế. Thế rồi 7 năm sau, nhu cầu đọc lại “cơn sốt” lúc bấy giờ thôi thúc tôi lục tung tủ sách của mẹ và ngồi đọc một mạch hết hơn 350 trang sách trong chưa đầy một ngày.

Có lẽ đó là cuốn sách tôi đọc nhanh nhất từ trước đến giờ, bởi nhiều lý do. Dù không phải là cuốn hay nhất, nhưng thực sự, nó rất có giá trị. Đặc biệt với phụ nữ, và đặc biệt hơn là với phụ nữ Việt Nam. Tôi quá khâm phục Lê Vân, về cuộc đời, số phận, nhân cách và cả quyết định “vạch áo cho người xem lưng” của chị. Tôi nghĩ phụ nữ Việt Nam nên đọc nó, vì ít nhiều chúng ta đều sẽ tìm được hình ảnh của mình, với những tư tưởng truyền thống có, hiện đại có, một cuốn sách rất Việt Nam nhưng quan trọng hơn, hãy đọc nó để sau này đừng khổ như Lê Vân!

Gần đây tôi có tham gia một lớp học Kinh Dịch. Cô giáo tôi năm nay 74 tuổi, khỏe mạnh, minh mẫn, tinh thông nhiều lĩnh vực, lạc quan, vui vẻ. Cô không lập gia đình nhưng vẫn có “người yêu”, hai cụ yêu thương nhau nhưng cả hai đều không lập gia đình, hàng ngày vẫn gặp gỡ, quan tâm, chăm sóc cho nhau. Cụ bà, tức cô giáo tôi, lúc nào cũng say mê với công việc của mình và truyền cảm hứng cho học sinh tài tình lắm! Năm ngoái, trong chuyến du lịch cùng cả nhà, chúng tôi chung đoàn với một đôi bạn trẻ yêu nhau, lúc nào cũng tíu tít cưng nựng, ôm ấp, hôn hít, nhau trước mặt tất cả mọi người. Chính lúc ấy, ý tưởng về bài viết này đã nảy ra trong đầu tôi. Khi ấy, tôi muốn đặt câu hỏi:

Yêu nhau, để làm gì?

Khi ấy, không khó gì để có câu trả lời. Nếu như theo đôi bạn kia kìa, yêu nhau là để ôm, để hôn trước mặt mọi người và để abcxyz khi chỉ có hai ta. Thì rõ! Yêu nhau làm sao thiếu những liên kết về mặt thể xác như thế được. Khi yêu thì giữa hai người sẽ xảy ra liên kết “chemistry”, khiến cả hai lúc nào cũng muốn dính chặt vào với nhau, và abcxyz được coi là biểu hiện cao nhất của cái chemistry đó. Sách báo, phim ảnh và nói chung là một lượng khổng lồ các thông tin xung quanh chúng ta gián tiếp hoặc trực tiếp nói về chủ đề lúc nào cũng “nóng” ấy: Sex. Thế hóa ra yêu nhau chỉ vì sex? Tình yêu chỉ có vậy thôi sao? Thế hóa ra con người cũng chỉ đến vậy thôi ư?

Chắc chắn là không phải rồi

Khi yêu thì ai cũng muốn mình trở nên đẹp hơn trong mắt người yêu. Thế nên mới có nhu cầu make-up, rồi cao hơn là đi thẩm mỹ viện. Chúng ta muốn đẹp hơn vì muốn được yêu hơn. Tôi luôn có thắc mắc trong đầu là: “Giả sử tôi xinh thêm một tý thì có được yêu nhiều hơn một tý không?” Thậm chí tôi đã từng hỏi câu hỏi ấy. Các bạn đã từng hỏi chưa? Tôi mong bạn hãy hỏi để được biết câu trả lời. Xinh hơn một tý sẽ được ngắm lâu và nhiều hơn một tý. Nhưng yêu hơn một tý thì chưa chắc. Mà chính xác thì câu trả lời là: Không.

Vì thật ra tình yêu đâu phải thứ có thể đo đếm để biết được thế nào là “thêm một tý” hay “ít hơn một tý”. Đối với tôi tình yêu là cả một quá trình. Mà sự phản ánh của tình yêu, đối với tôi, không phải qua cách hai người thể hiện tình cảm với nhau, mà cao hơn cả, là cách nó phản ảnh qua bản thân mỗi người. “Tình yêu đó khiến bạn trở thành người như thế nào?” Mới nên là thước đo chính xác cho tình yêu. “Phía sau một người đàn ông thành đạt luôn có bóng dáng của người phụ nữ” nhưng theo tôi, đàn ông hay phụ nữ đều cần có một “người đứng sau” như thế. Người ta sẽ luôn đánh giá được “người đứng sau” thông qua “người đứng trước” và ngược lại.

Thế nên, một tình yêu chân chính là tình cảm mà nhờ có nó, mỗi người sẽ hoàn thiện mình và hài lòng với những gì họ có. Sẽ không có ai phải đi thẩm mỹ chỉ để giữ chân một người khác. Tôi muốn bạn đọc Lê Vân, để đừng phức tạp hóa chính cuộc đời mình. Phụ nữ sẽ phải đối mặt với nhiều nỗi lo lắm, và nỗi lo “giữ chồng” nếu không kiểm soát được sẽ trở thành một nỗi ám ảnh. Lê Vân khiến cho ba người đàn ông phải ly dị vợ, nhưng mỗi lần như vậy cô ấy phải chịu dằn vặt rất nhiều. Có một nghịch lý là những người vợ thường sợ chồng mình đi với nhân tình, hay mỉa mai hơn, đi với “ca-ve”. Còn những nhân tình đó thì thường khát khao được có một mái ấm yên bình, muốn được làm “vợ”. Một vòng tròn luẩn quẩn. Nếu chúng ta, cả người chồng và người vợ, biết tập trung vào cái mình có thì mọi thứ đã đơn giản hơn.

Mọi việc sẽ đơn giản hơn nếu ngay từ đầu chúng ta chọn được đúng người. Nhưng làm sao biết được người nào là đúng? Tôi không dám chắc người đúng đó sẽ đi cùng bạn suốt cuộc đời, nhưng hãy chọn người mà nếu chẳng may chia tay, cuộc đời bạn vẫn ổn. Tôi rất tâm đắc lời khuyên của John trong Người Thắp Sáng Tâm Hồn (Andy Andrews), ông nói rằng chúng ta có một hệ thống chọn lọc rất hữu ích ở bên, đó chính là gia đình, bạn bè và sở thích của chúng ta. Nhưng chúng ta thường mắc một chút sai lầm khi sử dụng hệ thống đó. Chúng ta chọn người thông qua đánh giá của gia đình, bạn bè.

Nhưng theo ông, chúng ta nên làm ngược lại. Hãy chọn người mà thông qua cách người đó đánh giá gia đình, bạn bè, sở thích của bạn. Họ có yêu quí gia đình và những người bạn của bạn không? Họ có khích lệ bạn theo đuổi sở thích và sát cánh cùng đam mê của bạn không? Nếu câu trả lời là Có, thì gần như bạn có thể yên tâm gắn bó với người ấy. Bởi ngay cả khi họ không còn bên bạn nữa, dù buồn, bạn vẫn giữ được những niềm vui khác bên mình. Hãy chọn người khiến bạn trở nên tích cực. Dù 74 tuổi, hãy cứ lạc quan như cô giáo Kinh Dịch của tôi!

Cuối cùng, tôi nghĩ mình đã có câu trả lời cho thắc mắc của mình. Tình yêu không thể được tính toán bằng những cái ôm, những nụ hôn, những bức ảnh, lượt like hay comment, bằng cái hào nhoáng người ngoài có thể nhìn thấy. Khoảnh khắc là cái đến và đi bất chợt, nên đừng buồn vì những khoảng vô hạn ta không thể ở cạnh nhau, mà hãy hạnh phúc đi đến tận cùng đam mê ở những khoảng hữu hạn ta đang có với nhau. Đơn giản, bình tâm, chân thành. Tôi chỉ muốn làm người bình thường, được ngồi chiêm nghiệm cuộc đời từ một khoảng rất xa, và có một người có đủ thiện tâm ngồi cạnh tôi để sẻ chia những khoảng bình yên tự tại ấy. Một người đứng sau. Một người ngồi cạnh.

Tôi viết bài này tặng cho người ấy!

 

Đỗ Thanh Thu

Theo đuổi đam mê? Nhấc mông lên và đi!

 Photo: Rifat Attamimi

 

Dạo này tự dưng rộ lên chủ đề này, cũng lâu không chắp bút, nhân dịp lễ, dôi ra đâu đó vài ba giờ rảnh rang nên lại gõ gõ vài ba dòng, mong là nó giúp được phần nào cho các bạn.

Đam mê là gì?

Đối với tôi, ngay trong từ đam mê nó đã giải nghĩa được phần nào, là những thứ khiến bạn “phát mê phát mệt” khi làm nó, dù không biết có nhận được cái quái gì không, tiền, bằng khen, địa vị? Cần gì, thích, là làm!

Theo ngôn ngữ học, từ passion (đam mê) xuất hiện lần đầu tiên vào thế kỷ 12. Được hình thành bởi các học giả đạo Cơ Đốc, nó có nghĩa là suffer (chịu đựng).

“Niềm đam mê không đơn thuần có nghĩa là sự chịu đựng; nó phải là sự chịu đựng đầy trong sáng và tự nguyện.” – Arthur

Nói đúng hơn, ý nghĩa thực sự của nó là sẵn sàng chấp nhận chịu đựng vì những gì mà bạn yêu thương. Khi khám phá ra những điều mà mình sẵn sàng trả giá để có được, chúng ta sẽ nhận biết được sứ mệnh và mục đích của cuộc sống.

(Trích sách Aspire)

Nghe hoành tráng và ý nghĩa quá chừng hén, mỗi tội “đời không như là mơ, tình không như là thơ”, còn cơm áo gạo tiền, xã hội, gia đình, nhà trường, bạn bè, hoàn cảnh, v…v… thì ai lo? Vậy cuối cùng là theo hay không theo?

Thực tế

Lời khuyên của tôi là: “Để nó qua một bên, nhưng đừng quăng nó đi!” Dù đam mê của bạn là gì, ý chí, quyết tâm của bạn đến đâu, nhưng phải công nhận một thực tế là mọi thứ chẳng bao giờ theo ý muốn của bạn.

Khi còn nhỏ, thậm chí ta còn không biết đến đam mê là cái khỉ khô gì, đó là lúc những người lớn bắt đầu định hướng cho chúng ta, theo cái hướng mà họ cho là tốt nhất với ta, và thế là chúng ta đi học.

Đến trường, người ta cũng cóc cần biết bạn thích cái gì, giỏi cái chi, cứ sáng đi chiều về, đứa giỏi hát cũng như đứa giỏi vẽ, cứ học toán lý hóa, văn sử địa, anh văn, thể dục, công nghệ, công dân, v…v… đi rồi tính. Lúc đó đứa nào cũng thầm nghĩ lớn cho nhanh, ra trường, được làm người lớn rồi thích làm gì thì làm.

12 năm sau, chúng ta quên bén đi những thứ mình thích, 12 năm mài đũng quần ở phổ thông và những định hướng của người lớn làm cho ta nhớ một thông điệp duy nhất: “Đi học, điểm cao, ra trờng, công việc ổn định, lương khá, còn lại tính sau!”

Lên đại học, ngắm xem sức mình thi được bao nhiêu điểm, nếu theo ngành kinh tế thì chọn cái ngành nào vừa đủ điểm đậu, tốt nhất là thấp hơn một vài điểm cho chắc ăn. Nếu học giỏi thì ráng cày xíu nữa, thi vào Đại Học Y hay những ngành hot, giỏi mà, điểm cao thì vào trường chọn điểm cao thôi. Ơ, còn cái mình thích thì sao? Mà làm mịe gì biết mình thích gì nữa mà chọn? 12 năm đứa nào cũng học như đứa nào, nên sở thích đứa nào… chẳng giống nhau? Trường ngon, lương cao, tiền nhiều, có tính là sở thích chung không? Đã không biết mình thích gì, thì chọn đại thôi, đại học là học đại mà…

Ra trường, người lớn rồi, phải biết lo sự nghiệp, lo tương lai, sau này còn có gia đình riêng, còn nuôi bố mẹ cho tròn chữ hiếu, đỡ đần cho anh chị em nữa, đâu phải dễ đâu? Tìm việc nhanh lên nào, công việc nào… lương cao cao ấy…

Ơ, thế còn giấc mơ, còn đam mê thì sao?

Làm gì để thoát khỏi cái vòng xoáy đó?

Nếu trước khi bước vào đại học, bạn tìm được thứ mình thực sự thích, đam mê về nó, xin chúc mừng, bạn thật may mắn. Còn nếu bạn chưa tìm được nó như đại đa số những sinh viên còn lại, hoặc tìm được thứ mình thích, nhưng không biết nó phải là thứ thích nhất không? Và kể cả là thứ mình thích, nhưng liệu nó có thực tế là có mang lại được đồng tiền bát gạo không là cả một vấn đề khác.

Tôi cho các bạn một vài góc nhìn của bản thân nhé:

1. Phải thừa nhận với nhau, lên đại học (hoặc cao đẳng) rồi, tuy vẫn có phần phụ thuộc vào gia đình, người lớn, nhưng thật sự các bạn tự do hơn 12 năm phổ thông nhiều, đúng không? Các bạn có quyền bước ra giao lưu với những trường đại học khác, tham gia club này, đội nhóm kia, thử những công việc này công việc nọ, thậm chí thử những thứ mà lắm người lớn cũng chưa bao giờ biết đến như chứng khoán, tìm hiểu về bất động sản, đi phượt, thử một vài công việc kinh doanh nhỏ như bán hoa, bán móc khóa, bán gấu bông, v…v…

Này bạn, nếu bạn cảm thấy sợ, ngại hay không dám thử những thứ trên, thì dừng ở đây đi, đừng đọc thêm nữa, lời khuyên chân thành đấy! Chỉ khi bạn thực sự làm một cái gì đó ra hồn, dấn thân mình vào nhiều lĩnh vực, công việc khác nhau, bạn mới có cơ hội biết được cảm xúc của mình lúc làm những thứ ấy là gì, đâu là thứ khiến mình “chết mê chết mệt”, làm mà bất chấp thời gian, cảm xúc rần rần nhất.

Còn nếu ngồi không ở nhà, ôm cái máy tính, lướt web và đọc những bài viết, xem những video “hướng dẫn tìm đam mê” thì xin thưa, bạn chẳng bao giờ chạm vào được nó luôn, thề. Còn nếu bạn chẳng cần nó, không cần một cái thứ khiến ta cảm thấy cuộc sống thực sự có ý nghĩa, mỗi ngày trôi qua đầy ắp năng lượng, không trôi lều bều trong cuộc sống, chết đi và không để lại bất cứ dấu ấn nào của mình trên cuộc đời, như chưa bao giờ tồn tại thì một lần nữa, dừng đọc đi thôi.

2. Lại một lần nữa phải thừa nhận, dù biết là có thích cái gì đó, nhưng cơm áo gạo tiền vẫn là thứ cần thiết, bởi không có nó thì chẳng nhẽ hít khí trời, uống nước lã và sống với đam mê à?

+ Nếu bạn đang là sinh viên, tôi khuyên bạn bớt những ngày ăn chơi với đám bạn lại, ăn khoai lang nói chuyện thế giới, ngồi cafe tán dóc để rồi ra về chẳng đọng lại cái quái gì cả.

Ngoài việc học của mình, hãy dành trọn thời gian để trải nghiệm, để phát triển những kỹ năng, để tìm kiếm các mối quan hệ. Nếu chạm được và tìm ra đam mê, theo đuổi nó cho đến những ngày cuối cùng học đại học đi! Nếu bạn bắt đầu “đi làm” ngay từ thời sinh viên, biết đâu đến lúc ra trường, bạn đã rất giỏi trong lĩnh vực mình đam mê, và lập tức có một công việc khá tốt về lĩnh vực đó thì sao? Đến lúc đó bạn vừa được tiếp tục làm thứ mình thích, nhưng vẫn bảo đảm được kinh tế, bởi dù cho ngành nghề nào, đến một mức độ nhất định, bạn vẫn có thể kiếm ra được tiền, chỉ là lúc bắt đầu sẽ có ngành dễ ngành khó mà thôi.

Mà kể cả bạn phải theo một ngành khác để có tiền đồ hơn, thì kinh nghiệm, mối quan hệ, kỹ năng giao tiếp, làm việc đội nhóm, kỹ năng quản lý, v…v… sẽ giúp bạn trội hơn những người cùng cấp, xác suất bạn thăng tiến sẽ cao hơn rất nhiều, đến lúc tài chính không phải lo, đêm nằm đỡ phải nghĩ thì lúc này bạn bắt đầu có cả tá thời gian để bắt đầu theo cái mình thích rồi đấy.

+ Nếu bạn đã đi làm, hãy thừa nhận với tôi là mỗi ngày bạn vẫn có thể dành ra 1 giờ để làm cái mình thích chứ? Vẽ tranh, đánh đàn, ca hát, viết blog, tập múa, thưởng thức rượu, v…v…

Này bạn, đam mê đâu có nghĩa là bạn phải ngay lập tức làm được nó ngay đâu, hoặc đâu có nghĩa là bạn phải có những thành tựu thật to lớn trong ngành mới được đâu? Chủ yếu là thỏa mãn cái sở thích của mình, cái cảm giác say mê khi được thực hiện những thứ mình thích. Và thực sự ta không nhất thiết phải thật sự giỏi trong một lĩnh vực nào đó mới thành công được. (các bạn có thể đọc thêm bài viết này)

Kết: Sống sót trước đam mê sau

Hãy cố tìm cách sống sót thật tốt với cái hoàn cảnh hiện tại của bạn, và dành mọi thời gian bạn có thể dành được để tìm kiếm và phát triển cái đam mê của mình. Nếu đi làm rồi, hãy nỗ lực nhiều hơn để sớm tự do về tài chính, để sớm khỏi phát sầu vì tiền bạc để bắt tay vào theo đuổi cái mình thực sự thích.

Theo đuổi đam mê, càng trẻ càng tốt, nhưng đâu có nghĩa là lớn tuổi một xíu thì không có quyền đâu? Còn nếu bạn đang là sinh viên, xin chúc mừng, bạn may mắn hơn khối người đấy, đừng phí phạm thời gian vào những thứ vô bổ nữa, ném mình vào cuộc sống, trải nghiệm và cảm nhận xem đâu mới là thứ khiến bạn thăng hoa đi nào.

Tin tôi đi, nếu bạn tìm được đam mê của mình và sống mỗi ngày với nó, bạn sẽ tiến bộ cực nhanh trong lĩnh vực đó, bởi bạn sẽ nghiêm túc, tập trung và dành mọi thời gian, nỗ lực cho nó, chẳng có lý do gì có thể ngăn bạn lại cả.

Còn cứ cuộn mình trong chăn, thì quên đam mê đi, thật đấy!

Nhấc đít lên, ném mình vào cuộc sống đi, ngay và luôn!

 

Lê Tiến Dương

Cho đi để nhận lại nhiều hơn

Photo: Kirstin Mckee

 

Con người ta, nhìn chung thì sẽ thích cho hơn hay là nhận hơn? Chắc là cái thứ hai. Ai cũng hướng tới sự đủ, sự sướng, sự thoải mái dễ chịu trong cuộc sống. Ai cũng muốn nhặt được tiền trên đường chứ không ai muốn làm rơi CHO người khác nhặt được. Ai cũng muốn sở hữu.

Cho đi, thực chất cũng là một cách nhận, nhưng nhận được những thứ tốt đẹp hơn gấp rất nhiều nhiều lần thứ bạn cho – đó là điều cực kỳ kỳ diệu..

Ví dụ như, cho bác xe ôm một cái bánh chocopie chẳng hạn. Với ý nghĩ tốt đẹp là bác không có cái nào và mình có nhiều cái, nên tôi đã cho, cho một cách hết sức đơn giản, tất nhiên không hề có ý định ỉ eo bác giảm tiền xe hoặc cái gì đó tương tự. Ngồi nghĩ lại, thấy cũng hơi hâm hấp so với phần đông, nhưng có sao đâu cơ chứ. Thực sự chính lúc này, tôi vẫn ngồi ngẫm nghĩ, không phải vì cái bánh – mà vì hành động của mình ngày hôm đó. Lúc đó tôi chỉ nghĩ một cách đầy đơn giản, là cho thì là…cho thôi…

Ví dụ như, tôi đã cho anh bán gas một quả thanh long, gây nên hiểu lầm hơi bị tai hại tí là tôi có tình cảm gì quá chi là đặc biệt, thực ra, quả thanh long có màu đỏ, và không giống bánh chocopie, nhưng cũng giống chocopie thôi mà :3

Tôi chẳng nhận được điều gì trực tiếp từ cái bánh và quả thanh long cả, bằng chứng là giá tiền xe ôm vẫn như cũ, giá gas vẫn như cũ, à, chắc là cuộc gọi điện của vài số điện thoại đầy kỳ lạ với mục đích mà tôi phải lăn ra cười ngất ngày hôm đó. Nhưng tôi lại luôn nhận được rất nhiều từ những người xung quanh mình, đặc biệt là từ rất nhiều…người lạ…

Có một người anh đầy xa lạ chỉ gặp một lần  đã đứng ra đỡ đòn cho tôi vào đúng hôm sinh nhật anh ấy, để mặc anh ấy bị oánh suýt gãy cả răng – phần này hơi bị phóng đại, chỉ vẹo quai hàm một tí thôi – mặc dù anh ấy bảo: “Biết thế để kệ em.” – Nhưng tôi vẫn vô cùng biết ơn anh ấy. Thật tai hại là giờ tôi đã trót quên anh tên mất rồi.

Có những đứa em chẳng quen  chẳng biết, đã inbox một cách rất ngọt ngào cho tôi về những bài viết của mình – rằng chị hãy cố gắng lên nhé, hãy tiếp tục nhé. Mặc dù tôi biết, những gì mình viết còn nhiều thiếu sót, và còn phải cố gắng thật nhiều, nhưng tôi biết có một ngày, tôi có thể viết tốt hơn, giàu cảm xúc hơn, và lan tỏa hơn. Chính là nhờ những lời động viện khích lệ của những người đầy xa lạ…

Một bác Thụy Điển đã cho tôi một cái ôm đầy ấm áp – một cái ôm giành cho cô bé Việt Nam hơi bị bé nhỏ và ngượng nghịu, mặc dù ngay sau đó, tôi có cà kê dê ngỗng với bạn mình rằng: “Mất mất cái ôm đầu rồi.” Nhưng trong lòng thì cảm thấy ấm áp đến vô cùng.

Tôi vừa xem một số Talk Việt Nam, nói về một bác đạp xe vòng quanh thế giới. Bác ấy bị ung thư, sau cái chết của người vợ thì mắc bệnh trầm cảm. Điều kỳ diệu đến với bác ấy là bác ấy bị ung thư giai đoạn cuối. Bác ấy nói rằng điều đó là kỳ diệu, vì nhờ điều đó – bác ấy đã không ngần ngại thực hiện chuyến đi vòng quanh thế giới của mình thêm một giây nào nữa. Tôi đã khóc – hãy thông cảm cho sự “xúc động vớ vẩn” của phụ nữ, khi xem clip ấy. Thật kỳ diệu. Bác ấy nói rằng, trước khi đi, bác ấy là một người ích kỷ, bác ấy cảm thấy thương hại cho bản thân mình, cảm thấy mình khổ. Nhưng khi đi rồi, gặp được những sự giúp đỡ của người – lạ, gặp được những vòng ôm khi mà bản thân phải xa gia đình và bạn bè – bác ấy cảm thấy vô cùng ấm áp.

Thật tuyệt. Và bác ấy có nói thế này (tôi không nhớ nguyên văn, chỉ nhớ ý chính): “Lúc nào cũng thấy thương hại cho bản thân mình, lúc nào cũng thấy mình là nạn nhân, thì sẽ không làm được gì cả. Thay vào đó, mở lòng ra, cho đi, sẽ nhận lại được rất nhiều.” Và sau chuyến đi, bác ấy đã biết yêu bản thân mình hơn, sống chia – sẻ hơn… Điều đó thật là tuyệt vời – có phải không.

Con người ta, hay hướng tới xu hướng phàn nàn, than thở, kể khổ, hơn là tự cảm thấy mình tự đủ đầy và hạnh phúc. Con người ta – thường tập trung vào sự thiếu thốn – chứ không hay nhận thức được thực ra mình rất dư thừa.

Tôi ngồi giữa nơi đây lộng gió, nhìn những vì sao trên trời, nhìn một chiếc máy bay lấp lánh đi qua, nhìn cái biển hiệu lúc nào cũng xanh le lét trên tòa nhà cao tầng, và hơn hết, nhìn vào bầu trời rộng lớn, xem xét lại những gì mình có, và tôi cảm thấy hạnh phúc vì mình là một cô gái thật giàu có. Tình yêu lúc nào cũng luôn luôn ở xung quanh tôi, gia đình, bạn bè, và thậm chí là cả những người lạ – cực nhiều người lạ – những người chỉ gặp một lần rồi đi, những đã trao cho tôi những nụ cười – cả già – cả trẻ – cả hiền từ – cả tươi mới – và cả rất nhiều…

Chính vì nghĩ tôi là một đứa giầu ụ, nên tôi rất thích cho. Thực ra, tôi cũng rất khôn ngoan, vì tôi thích tận hưởng niềm vui khi được cho đi, vì tôi biết cho đi một điều tốt đẹp, sẽ được nhận lại một điều tốt đẹp to lớn hơn. Thật hay ho.

Tôi biết, tôi chưa phải là một cô gái hoàn hảo. Có nhiều lúc tôi cũng gắt như mắm và cực kỳ ăn độc. Nhưng thật may mắn, nhiều lúc ấy là ít so với nhiều nhiều lúc tôi vui tươi, trẻ trung và lòng thì phơi phới. Tôi biết tôi còn nhiều thiếu sót, nhưng tôi sẽ hoàn thiện bản thân mình.

Cho đi, cũng là một cách hoàn thiện bản thân mình đấy. Để sống rộng lòng hơn, sống hào phóng, và sống hạnh phúc. Vậy nên, cho đi nhé. Để mọi thứ được “lây lan”!

 

Totto Chan

Họ cũng như tôi, chỉ là người dân bình thường thôi mà

Ảnh: Bé Thu Minh, học sinh lớp 1 ở Hà Nội vẽ

 

Đã gần bốn mươi năm, kể từ ngày 30 tháng 4 lịch sử. Một khoảng thời gian chưa gọi là dài so với tầm vóc thế giới, nhưng cũng không thể gọi là ngắn, vì bốn mươi năm cũng đã hơn nửa đời người. Vậy mà, dọc dài đất nước, vẫn còn những bãi bom mìn chưa rà soát hết được. Vậy mà, tận sâu trong những ngóc ngách núi đèo, vẫn chìm lấp những hài cốt chiến sĩ, tìm hoài, tìm hoài không hết. Vậy mà, lênh đênh giữa dòng đời, vẫn còn có nhiều lắm, nhiều lắm những gia đình, những thân phận đớn đau vì di chứng chiến tranh…

Hơn ai hết, người dân Việt Nam hiểu rõ cái giá phải trả của chiến tranh. Xương máu đổ ra, không những là xác người nằm xuống. Mà còn là cha mẹ già không nơi nương tựa, tóc bạc khóc mái đầu xanh, mỏi mòn năm tháng. Mà còn là cô vợ trẻ hụt hẫng, giấu giọt nước mắt, héo tàn tuổi xuân. Mà còn là đứa con thơ đêm đêm tìm cha qua cái bóng trên tường. Mà còn là những đổ nát hoang tàn không biết đến bao lâu sau đó mới vun gầy lại nổi… Và còn biết bao nhiêu điều không thể kể hết được.

Nơi tôi sống, không khí tĩnh lặng, trầm buồn, nên con người cũng lặng lẽ, chắc vì thế mà chưa có cuộc bạo động nào, và dĩ nhiên tôi không bao giờ mong điều đó xảy ra. Nhưng hôm nay, khi đi chợ, tôi chợt phát hiện gian hàng thịt quay của một người Hoa, chỉ toàn người Hoa mua mà thôi. Hẳn là những câu chuyện thời sự nóng bỏng cộng thêm những lời đồn thổi, đã khiến họ tự co cụm lại với nhau. Bên trong những đôi mắt ấy, tôi nhìn thấy sự e dè, lo âu; ẩn dưới sự điềm tĩnh bình thản ấy, tôi đọc được sự mơ hồ, cái mơ hồ mà chính tôi cũng cảm nhận được trong suốt cả tháng nay, không biết rồi sẽ ra sao, mơ hồ một nỗi lo, mơ hồ một tấc dạ, dù không nói ra thành lời, nhưng âm ỉ đâu đó…, những con sóng…

Nếu lỡ như… thì cả tôi lẫn họ cùng lao đao như nhau, cùng lầm than như nhau, họ cũng như tôi, chỉ là người dân bình thường thôi mà, lo mưu sinh cho bản thân và gia đình, đóng góp công sức nhỏ bé vào guồng quay chung của xã hội, họ có lỗi gì đâu?! Chính trị và người dân, gắn liền với nhau, nhưng lại độc lập riêng biệt với nhau. Tôi tin chắc, là cả họ và tôi đều mong hòa bình, đều muốn nhìn nhau một cách hào sảng, đều ước ao sau những mệt mỏi với cơm gạo áo tiền mỗi ngày, sẽ được bước chân về nhà, ấm áp với người thân của mình, thấy trẻ thơ trưởng thành và nhìn cha mẹ già đi trong sự mãn nguyện.

Thường dân không phải là chính trị gia, nhưng có lẽ một điều đơn giản mà ai cũng hiểu, vì nó quá dễ hiểu, là, khi chiến tranh nảy ra, luôn luôn có những kẻ muốn đục nước béo cò. Và cũng có một điều đơn giản không kém, là đâu có ai muốn mình trở thành con tốt thí. Những người yêu hòa bình, sẽ bằng mọi cách để giữ lấy hòa bình. Đây là lúc để trả lời câu hỏi: “Tôi đã làm gì cho quê hương.” Nhẹ nhàng thôi, bình tĩnh làm tốt, cực tốt công việc hàng ngày của mình, để người chấp pháp yên tâm làm việc của họ. Bởi, bạn ơi, chiến tranh, đâu phải trò đùa.

 

Gold

Not today (không phải ngày hôm nay)

Photo: Ibai Acevedo

 

Phương châm sống của Steve Jobs: “Hãy sống như không có ngày mai.” Tôi không biết đó đã thành phương châm sống của bao nhiêu người nhưng lần đầu đọc được nó, tôi cũng tự hỏi mình rằng nếu hôm nay là ngày cuối cùng của mình thì mình sẽ làm gì? Thực hiện ước mơ, bắt tay vào những việc mình chưa làm được bấy lâu? Không, nếu ước mơ hay những việc tôi muốn làm có thể thực hiện trong ngày một ngày hai thì tôi đã làm lâu rồi. Thể hiện tình cảm của mình với cha mẹ, người thân? Ok! Một ý tưởng hay đấy nhưng ngày nào cũng đi bày tỏ tình cảm của mình sao? Điên chắc? Gọi bạn bè và tụ tập? Không thể ngày nào cũng thế được. Sống như những ngày bình thường? Vậy thì chả có gì đặc biệt cả.

Vậy thì sao đây? Nếu thực sự hôm nay là ngày cuối của mình, tôi sẽ ích kỷ hoàn toàn chiếm lấy nó cho chính mình, có lẽ tôi sẽ gọi bạn bè đi đập phá một trận, tôi sẽ năn nỉ chúng đá cùng tôi một trận bóng, tôi sẽ về ăn với gia đình, hẹn người ấy đi chơi vào buổi tối. Và rồi, thời gian cuối, tôi sẽ giành cho chính mình, tôi sẽ nằm trên một ngọn đồi tận hưởng không khí trong lành với một bầu trời đầy sao. Tôi sẽ nghĩ bâng quơ gì đó về chính mình, tôi sẽ không nghĩ về những gì tiêu cực đâu, tôi sẽ nghĩ về những gì mình đã làm, những gì mình tạo ra và rồi nhắm mắt thanh thản.

Oh! Nếu ngày nào tôi cũng sống như thế, hoặc là với thái độ như thế thì sao đây? Vậy là tôi lại quên câu nói ấy trong một thời gian khá dài cho đến khi tôi xem được một đoạn trong phim giữa người thầy giáo dạy võ và cô học trò đang tỏ ra yếu đuối trước sự nguy hiểm tính mạng:

-Chúng ta thờ vị thần nào?

-Dạ, chúng ta thờ 9 vị thần …(bla bla)

– Sai rồi. Chúng ta thờ duy nhất một vị thần, biết là gì không?

– Không ạ.

– Thần Chết. Và chúng ta nói gì với Thần Chết?
– Con không biết.

– Not today (không phải ngày hôm nay)!

Nó hoàn toàn ngược lại với việc coi hôm nay là ngày cuối cùng của Steve Jobs. Nếu ta có ước mơ, giữa hai ý nghĩ đó, ý nghĩ nào sẽ giúp ta có ý chí hơn, ý nghĩ nào giúp ta sắn tay áo lên?

Tôi không biết bạn sẽ làm gì nhưng nếu không có ngày mai, tôi sẽ nản lắm, chắc cả làm được gì ra hồn cả đâu. Đối mặt với cái chết, con người ta yếu đuối vậy đó. Nhưng nếu nghĩ rằng mình vẫn còn trẻ, mình làm được nhiều việc, mình còn khối thời gian và cơ hội, tôi chắc chắn rằng mình sẽ lao đầu vào những gì mình thích như con thiêu thân lao vào ánh sáng vậy.

Tôi không có ý phản đối ý kiến của Steve Jobs. Đó cũng là một ý hay với ai đó, có người sẽ sử dụng được nó như cái cách của Steve Jobs. Họ có thể vì thế mà luôn sống hết mình từng phút trong mỗi ngày. Họ có thể thức khuya, dạy sớm, học tất cả những gì họ cần và làm được những gì họ muốn. Với họ thì cái chết đem lại một sức mạnh rất lớn.

Nhưng tôi không thuộc số những người đó. tôi không thể làm được giống họ. Và tôi không muốn phải sống mà cứ lo canh cánh rằng mai mình sẽ chết, nó mệt mỏi lắm. Tôi không thể làm được như Steve Jobs. Nhưng tôi có cách của tôi, tôi sẽ làm ngược lại với vị CEO vị đại đó, tôi có thời gian và tôi có cơ hội, tôi còn trẻ, tôi có đủ sức đứng dậy sau những thất bại, tôi có thể. Và tôi sẽ làm.

Nhưng cũng sẽ có người mang theo suy nghĩ giống tôi mà vì vậy họ chả làm gì cả, họ cứ nghĩ họ có nhiều thời gian, họ cứ chơi dài ngày này qua ngày khác. Họ lười nhác với ngay cả những việc họ muốn làm nếu có chút khó khăn nào đó và rồi thì họ chả làm được gì, họ lại tiếc nuối vì quãng thời gian trẻ tuổi mà họ đã lãng phí. Đúng là họ có nhiều thời gian thật đó nhưng nhiều mấy thì cũng phải có cái giới hạn của nó thôi, nó không thể là mãi mãi được. Rồi nó sẽ kết thúc thôi.

Tôi cược rằng một ngày nào đó, có lẽ tôi cũng sẽ suy nghĩ được như Steve Jobs. Có lẽ đó là khi tôi đã già rồi, không còn trẻ trâu như bây giờ nữa. Đó là lúc mà tôi phải chấp nhận sự thật rằng tôi không còn sống được bao lâu nữa. Tôi phải chấp nhận thôi. Nhưng đó không phải là ngày hôm nay. NOT TODAY!

Dù ý nghĩ, quan niệm có tác động lớn tới cuộc sống của ta nhưng suy nghĩ như thế nào thì thái độ và hành động mới mới là yếu tố quyết định có phải không? Và chúng ta sống ở ngày hôm nay chứ không sống ở ngày mai. Tôi không biết bạn thích suy nghĩ nào hơn, dù sao thì hãy sống thật hạnh phúc để có được thành công nhé!

 

FLY

Bạn lựa chọn đứng về phía nào?

Photo: Wikimedia

 

Hôm vừa rồi có một người bạn hỏi tôi: “Nếu bây giờ bạo loạn xảy ra thì mày đứng về phía nào?” Tôi xin phép chưa đề cập đến câu trả lời của mình lúc này.

Nói về tình hình gần đây, tôi không chắc về việc ai đứng sau những cuộc bạo động gần đây ở Bình Dương và Vũng Áng. Cho đến khi có đầy đủ bằng chứng, tôi không dám khẳng định cũng như phỏng đoán tổ chức nào đứng sau những vụ này, tôi nghĩ các bạn cũng nên như thế.

Tôi hay lướt đọc những thông tin và tranh luận về chính trị trên một số diễn đàn, tôi cảm thấy rằng một phần không nhỏ (nếu không nói là đa số) các bạn không dùng lý lẽ để tranh luận với nhau mà chỉ thấy người này chửi người kia “phản động”, rồi người kia phản bác lại: “Mày làm dư luận viên được trả bao nhiêu?” Tôi không dám khẳng định là có một lực lượng nào đó mang tên “phản động” hay không, có thể có, cũng có thể không. Tương tự như vậy với đội ngũ mà các bạn hay gọi là “dư luận viên”. Tôi chẳng có tư cách gì để khuyên nhủ hay dạy đời các bạn, tôi chỉ có đôi lời chân thành từ đáy lòng mình dành cho các bạn, với tư cách là một người Việt Nam, như các bạn.

Đối với các bạn bị gọi là “dư luận viên” vì lúc nào cũng cho rằng người này phản động, người kia phản động. Có thể rằng có một số thành phần chống phá nhà nước, tuy nhiên tôi không nghĩ rằng có một tổ chức nào có đủ “tiền” để lôi kéo được một lực lượng “phản động” đông đảo đến mức đi đâu bạn cũng thấy như vậy. Có thể dễ nhận thấy rằng lực lượng này đa phần đều là giới trí thức trẻ, đang là sinh viên các trường đại học, cao đẳng tại Việt Nam. Họ hoàn toàn có đầy đủ nhận thức để nhận biết cái nào là tốt, cái nào là xấu. Thêm vào đó chẳng ai dại gì đi công khai thông tin cá nhân của mình cho tất cả mọi người biết nếu như họ thật sự “phản động”. Nếu có rất nhiều người nói về một vấn đề nào đó một cách khác hẳn với những kiến thức mà bạn từng biết, ắt hẳn phải có lý do của nó. Hãy kiểm chứng thông tin đó trước khi phản bác lại người đưa ra nó và cho rằng họ “phản động”.

Đối với các bạn bị gọi là “phản động” vì lúc nào cũng đưa ra những thông tin trái ngược hoàn toàn với những gì mà các bạn “dư luận viên” từng được biết. Tôi rất cảm kích trước tinh thần tìm tòi của các bạn để khám phá ra những điều mà một ai đó đã cố giấu nó đi. Tuy nhiên, hãy chia sẻ thông tin mà các bạn có được một cách lịch sự và văn minh hơn. Tôi thấy nhiều bạn chửi người khác ngu, trong khi bản thân lại chẳng đưa ra được một dẫn chứng nào để thuyết phục người khác.

Thay vì chỉ trích người khác, các bạn hãy đưa ra dẫn chứng một cách lịch sự để cho người khác hiểu và như thế bạn có thể thuyết phục được họ. Nhiều bạn tự mãn với thông tin mà mình có được, cho rằng mình hơn người và có quyền chỉ trích người khác mặc dù trước đó các bạn cũng chẳng khác gì họ, tràn ngập trong một mớ thông tin được mặc định sẵn. Các bạn không chịu thông cảm cho người khác. Thử hỏi nếu bạn sống trong một xã hội mà tất cả mọi thứ đều được sắp đặt sẵn thì bạn có thể dễ dàng thoát ra khỏi nó hay không? Chỉ có một số ít may mắn thoát ra được, và sau khi thoát ra được, các bạn lựa chọn vùi họ vào đó sâu hơn thay vì kéo họ ra.

Cho dù bạn là “dư luận viên” hay “phản động”, tôi tin rằng nó đều xuất phát từ lòng yêu nước và mong muốn mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn. Và một cách để mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn là thay đổi cách mà các bạn tranh luận với nhau. Điều đó sẽ làm cho những sự thật được che giấu sớm muộn cũng sẽ bị phơi bày. Bởi vì vốn dĩ “chỉ có những gì bạn không làm thì người khác mới không biết”.

Điều khiến tôi sợ nhất là các bạn không tranh luận thẳng thắn với nhau mà thay vào đó là công kích lẫn nhau. Và khi tranh luận, nhiều bạn bị xoáy vào những câu nói mang tính kích động của một người mà bạn chẳng hề biết họ là ai cả. Hãy tranh luận một cách thẳng thắn và lịch sự với nhau, và chỉ tranh luận với những người mà các bạn có thể biết được họ là ai.

Mỗi con người trong chúng ta đều có một niềm tin riêng dựa vào những gì mà chúng ta tiếp xúc và nhận thức được. Vì vậy, đừng bắt một người nào đó phải từ bỏ ngay lập tức niềm tin của họ, điều đó là không thể. Thay vào đó, hãy chia sẻ với họ niềm tin của bạn, biết đâu họ sẽ đi theo bạn, có thêm một người bạn tất nhiên sẽ tốt hơn nhiều so với việc có thêm một kẻ thù.

Ngay lúc này đây, bánh xe lịch sử vẫn đang quay, như nó vốn vẫn quay hàng ngàn, hàng triệu năm nay vậy. Chúng ta không thể bắt nó quay chậm hơn hay nhanh hơn, cũng không thể bắt nó dừng lại. Nhưng chúng ta vẫn có thể (một phần nào đó) kiểm soát được hướng đi của nó theo hướng mà chúng ta mong muốn.

Lúc này không phải là lúc dành cho những hiềm khích và mâu thuẫn. Nó chỉ làm cho chúng ta yếu đi mà thôi. Bất cứ kẻ nào nhân cơ hội này để thổi bùng lên những hiềm khích, đều là kẻ thù chung của dân tộc.

Nếu bạn thắc mắc về việc tôi sẽ đứng về phía nào, tôi sẽ là một thằng “phản động” hay sẽ là một “dư luận viên”? Câu trả lời của tôi chỉ có một, tôi đứng về phía Tổ quốc. Và tôi hy vọng bạn cũng vậy.

 

Snowball

Chuyện “theo đuổi đam mê” và tấm ảnh chụp người yêu

Photo: Giang Phạm

 

Chiều thứ hai nắng. Tại quán “Clover & Crepes”, tôi gặp anh bạn cũ. Anh bạn cũng nổi bật. Anh thích đi, thích viết, thích chụp. Với tôi, anh chưa đến mức gọi là “influencer”, nhưng là người có những status đáng đọc. Mỗi bài anh viết đều có một giá trị để trân trọng. Anh tốt nghiệp rồi, chiều thứ hai lý ra anh phải đi làm, vậy mà lại chui vào đây, gọi cafe đen, lên mạng, gõ lách cách. Tôi thắc mắc, hỏi:

“Không đi làm hả anh?”
“Anh là freelancer em ạ. Chụp ảnh và viết bài.”
“Anh viết thế có đủ ăn không anh?”
“Không đủ em ạ.”
“Vậy cả viết, cả chụp ảnh có đủ tiền cà phê không?”
“Uhm… cũng được.”
“Vậy là ổn rồi” – Tôi cười. Anh cười. Chẳng biết cười vì vui hay buồn.

“Clover & Crepes” chiều hôm ấy thơm ngào ngạt mùi trà và matcha. Chúng tôi, những người rất trẻ, thừa hoài bão nhưng thiếu trải nghiệm, cứ ngồi im lặng trong quán. Tôi viết cái tôi thích (đó là bài “Cô giáo, đừng về Việt Nam!”). Anh viết cái anh muốn. Và câu nói “theo đuổi đam mê” cứ theo tôi suốt ngày dài. Khi chúng tôi còn chẳng biết quyết định hôm nay của mình, ngày mai trở đúng hay hóa sai.

Một lần khác cùng ngồi trong US Nguyễn Thị Minh Khai, anh gặp vài người bạn cũ. Họ vỗ vai thân mật, hỏi: “Dạo này mày đang làm ở đâu?” Anh trả lời: “Chẳng chỗ nào, đi làm tự do thôi.” Họ trố mắt lên: “Giỏi như mày sao lại không vào chỗ A, chỗ B…?” Chắc đây là lần thứ N anh bị hỏi vặn như vậy. Tôi nhe răng cười, thấy họ cũng giống tôi ngày xưa. Gặp một người trẻ măng 23 tuổi, không đi làm văn phòng, mà theo đuổi một thứ đam mê xa vời thì ngạc nhiên kinh khủng.

**

Tôi cho rằng, “theo đuổi đam mê” là một mỹ từ rất hay. Hay ở chỗ nó đánh vào cảm xúc. Hay ở chỗ nó dễ làm người khác ảo tưởng. Khiến đôi người mơ mộng rằng cứ “theo đuổi đam mê” rồi thì tiền sẽ tới ngay, kéo vào ùn ùn như thác lũ. Không có đâu. Trước lúc tiền tới là rất nhiều ngày vất vả. Cái chữ “vất vả” đó nó dài và nặng trĩu đến mức nào chính tôi còn chưa hiểu hết. Vì cái tôi đã, đang trải qua chỉ là một phần bé xíu xiu của cụm từ “theo đuổi đam mê”- viết thì hay mà làm thì khó nhọc ấy thôi. Rồi đôi khi ngồi cùng chúng ta lại hỏi nhau, với ý đùa cợt nhưng cũng có chút xót xa rằng: “Làm thế có đủ ăn không anh?”

Nhưng tôi biết làm sao được, bởi con người bị chi phối bởi cảm xúc. Tôi không còn lựa chọn nào khiến tôi vui hơn là đi theo đam mê. Và khi làm những thứ tôi yêu, bất chấp nó xấu xí thế nào, tôi vẫn thấy hạnh phúc. Giống như một bài viết nhỏ của anh – Giang Phạm – về bức ảnh vụng về của hai người đang yêu nhau:

“Sài Gòn, 11/3/2014
Chụp người yêu,

Tôi thấy họ, trên một cây cầu bên kia thành phố, trong một buổi tối đẹp trời có gió thổi lồng lộng từ sông và có ánh đèn đường vàng vọt chạy dọc đại lộ.

Chàng trai đang chụp hình người yêu mình, một chiếc máy Canon DSLR cho người mới bắt đầu với ống kính “kit” – ống kính đi với máy, dĩ nhiên cũng thường dành cho người chụp nghiệp dư mới làm quen với máy ảnh ống kính rời. Chàng cứ say mê xoay vặn rồi chụp, nàng cứ mải miết làm dáng rồi cười. Một mô-tip điển hình: hai người quen nhau, chàng dùng số tiền mình để dành (hay xin gia đình) mua máy ảnh xịn để chụp cho người yêu nhằm lưu giữ những kỉ niệm đẹp.

Tôi có nhìn lỏm hình mà chàng trai chụp, không khác gì những tấm hình tôi chụp khi mới bắt đầu. Với ánh sáng như vậy, tôi và nhiều người chụp lâu năm khác có thể chụp được những tấm tốt hơn. Anh bạn đi cùng nhìn vào cái máy của chàng trai rồi nhận xét: “Nhìn cái ống kính và cách cầm là biết chất lượng ảnh như thế nào rồi.”

Nhưng khi nhìn cách chàng trai chụp cô gái và cách họ xem lại hình cùng nhau, tôi tuyệt nhiên tin rằng những bức ảnh ấy sẽ chắc chắn rất đẹp, chí ít là theo cảm nhận của hai người ấy. Bất luận dùng máy ảnh nào, trình độ nào, chỉ cần chụp hình người bạn yêu thương, thì bức ảnh đó chắc chắn là sẽ đẹp.”

Giống như câu chuyện này vậy. Tôi viết ra, tuy không ai cho tôi một xu một đồng nào, nhưng tôi vẫn thấy hạnh phúc.

 

Đỗ Thanh Lam