12.9 C
Da Lat
Thứ Năm, 12 Tháng 3, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 184

Ngày không còn nhau

Featured Image: Danielle Nelson

 

Ngày không nhau ngày dài như niềm đau
em giờ xa ngút ngàn
tình không nhau còn đợi chi biệt ly
trách màu hoa chóng tàn
Tìm trong mây tình đầu xưa còn bay
đóa hồn nhiên sớm sầu
còn đêm sâu còn là còn khơi niềm đau
từng góc tối níu tiếng ngàn lau
còn nỗi nhớ khúc la đà ngày xưa
còn niềm đau mỗi khi nghe mưa về
Tìm trong gió cánh hoa chiều lặng đưa
cầm bặt âm lên đếm những đêm mưa
ngày nắng đã qua rồi
ngày mưa cũng xa rồi
phù dung xưa lơi buồn bên thềm trưa
về chốn cũ mong chờ
về nghe đêm hững hờ
giọt phong linh trôi lạnh trong ngời mơ..

Ngày chiêm bao tìm hoài đâu còn nhau
Nghe thời gian xóa nhàu
tà dương son lời hẹn trăng rằm xưa
còn tìm chi rêu cũ sờn phai
tìm trong gió tiếng em cười vọng đưa
Ngày hoang vu nhói tim câu chối từ
tìm trong gió khúc la đà còn vang
ngày rong xanh như đá núi sương khuya
ngọn gió níu u hoài
nhành mây che hiên ngoài
mình như trăng như gió biệt khơi
ngày nắng đã qua rồi
ngày mưa cũng xa rồi
còn tìm chi rêu cũ sờn phai.

 

Phương Uy

Con đường tạo dựng niềm tin!

Featured image: fredtougas

 

Yếu tố lịch sử?

Trong kho tàng văn hóa dân gian của Người Việt, tôi chú ý đến câu tục ngữ: “Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời.” Câu này có tính khích lệ, động viên một đại bộ phận dân chúng – những người nghèo, giúp họ không buông xuôi, nhưng đồng thời thể hiện rõ sự bất an trong đời sống xã hội và ít nhiều ảnh hưởng của triết lý phát triển mà tôi từng gọi là“tính phủ định Á đông” – “hợp rồi lại tan, tan rồi lại hợp”, chứ không tiến lên sau mỗi lần “phủ định” như người Phương Tây.

Nếu câu nói trên có thể giúp người nghèo nuôi hy vọng thì cũng cùng lúc mang lại sự lo âu và bất an cho kẻ giàu. Đành rằng đây chỉ là câu nói dân gian, phản ánh tiếng nói và ước vọng của người nghèo, nhưng cùng với hai câu cuối trong bài ca dao: “Bao giờ dân nổi can qua, con vua thất thế lại ra quét chùa.” Nó phản ánh một thực trạng có phần chua xót của lịch sử dân tộc ta – vốn được phản ánh qua các lớp trầm tích trong Hoàng Thành Thăng Long – sự phủ định gần như tuyệt đối của Triều đại sau so với Triều đại trước; thiếu tính kế thừa; và không có niềm tin vào sự thịnh vượng hay ổn định dài lâu của xã hội.

Trong xã hội quân chủ và chuyên chế ngày trước, do ảnh hưởng của Nho giáo nên tính “chính danh” thường được đề cao. Khổng Tử lúc còn sống chắc hẳn không lường trước được những “side effects” (tác dụng phụ) khi đưa ra tính chính danh trong học thuyết của mình. Để đảm bảo tính chính danh, khi tiến hành lật đổ hay thay thế triều đại cũ, nhà nước cũ, các triều đại mới luôn tìm cách xóa bỏ hoàn toàn “sự hợp lý, hợp thời” của thể chế này theo hướng không để lại những gì có thể gợi ý cho nhân dân nhớ về cái cũ nữa.

Điều này phản ánh rất rõ trong lịch sử Việt Nam, khi Phật giáo còn đang thịnh thì sự chuyển giao quyền lực của Nhà Đinh cho Nhà Tiền Lê, Nhà Tiền Lên cho Nhà Lý rồi Nhà Lý cho Nhà Trần tuy ít nhiều gây xáo trộn xã hội nhưng nó chỉ dừng lại trong phạm vi giai cấp Quý tộc chứ ít ảnh hưởng đến dân chúng. Sau khi Nhà Minh bên Trung Quốc xâm lược nước ta thì ảnh hưởng của Nho giáo bắt đầu lớn hơn và cũng từ đó tính phủ định trở nên quyết liệt hơn và triệt để hơn, đồng thời phạm vi ảnh hưởng không còn nằm ở tầng lớp trên nữa.

Thiếu hụt niềm tin

Trong lịch sử hơn 1000 năm tự chủ của mình, nước Đại Việt, Đại Nam hay Việt Nam có thể nói là ít khi được hưởng yên bình lâu dài để làm ăn. Nếu không vì nạn ngoại xâm thì cũng bị nạn “quan tham” làm cho bất ổn. Những yếu tố này đã dần dần tạo nên một tính cách theo tôi là bất lợi cho người Việt, đó chính là dễ hài lòng với bản thân khi có chút ít thành công và đa phần làm ăn theo kiểu cơ hội (đôi khi có thể gọi là chộp giật), ngắn hạn, vốn chỉ mong kiếm được càng nhiều càng tốt tại một thời điểm để cất giữ chứ không yên tâm đầu tư dài hạn với một tầm nhìn xa.

Không có số liệu chính thức, nhưng hiện chúng ta có rất nhiều công ty vốn được lập ra để làm sân sau cho các phi vụ hoặc tận dụng các chính sách ưu đãi của Nhà nước để kiếm lời chóng vánh rồi bị giải thể khi nhiệm vụ đã hoàn thành. Không chỉ vậy, tôi đã có dịp phỏng vấn những người đứng đầu của một số tổt chức làm về phát triển do người Việt thành lập và đa phần họ chỉ quan tâm đến hiện tại, có gì làm nấy, còn việc còn làm chứ ít có người xây dựng cho tổ chức của mình một tầm nhìn dài hạn và các kết hoạch gây quỹ theo kịch bản.

Thiếu tin tưởng vào sự ổn định dài hạn của xã hội đang làm chúng ta chảy mất rất nhiều nguồn lực và chất xám. Trong khi Samsung hay Nokia vẫn đổ hàng tỷ USD vào các nhà mày ở Bắc Ninh hay Thái Nguyên thì rất nhiều người Việt mang ngoại tệ đi cất tại các ngân hàng Thụy Sĩ hay đầu tự cho con cái học ở các trường có tên tuổi phương Tây để tạo dựng tương lai ổn định hơn cho thế hệ sau ở bên ngoài chứ nhất định không vì lý tưởng tự cường dân tộc- một khái niệm tương đối mơ hồ với phần đông dân chúng nhưng đối với tầng lớp sĩ phu thì dù đã cố nhưng chúng ta đã nhiều lần thất bại.

Chuyển đổi niềm tin trong bối cảnh mới

Thật khó để ai đó có thể kêu gọi người dân và bảo họ rằng bạn không được thiếu niềm tin, bạn cần phải tin tưởng vào điều này, điều nọ. Việc nhiều người trong chúng ta không có đủ niềm tin về sự ổn định xã hội – như đã nói, có nguyên nhân mang tính lịch sử. Để có thể tái định vị niềm tin, chúng ta cần nhiều hơn những giải pháp mang tính cổ xúy, vận động.

Trong chiến tranh vệ Quốc gần đây, chúng ta đã giành chiến thắng trước những kẻ ngoại bang hùng mạnh. Điều này không thể đạt được nếu mỗi con người và cả dân tộc thiếu niềm tin vào những gì mình đang làm và vào sức mạnh nội tại của dân tộc. Niềm tin đã giúp chúng ta có thể tạo nên những chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, nhưng khi đất nước đã có thái bình rồi thì “niềm tin” ngày trước đó lại không được chuyển hóa thành sức mạnh để xây dựng và phát triển đất nước – hay nói đúng hơn là rất nhiều người trong chúng ta không có hoặc mất hết niềm tin trong vấn đề này.

Sau khi mở cửa và đổi mới, anh nông dân gầy xác gầy xơ bắt đầu có đủ gạo ăn và ngơ ngác bước ra khỏi bản làng mình. Do lâu ngày không đi ra ngoài nên đối với anh cái gì cũng mới, cũng lạ và vì vậy cũng cần phải cảnh giác. Đôi lúc người khác thương anh, quý anh và muốn giúp đỡ anh tí chút nhưng anh không dám nhận vì ở nơi anh sống “không ai cho không ai cái gì bao giờ”. Qua năm tháng, anh “tỉnh” ra chút ít và cũng tự tin hơn chút ít. Anh mạnh dạn bắt tay làm ăn với Tây, thi đấu thể thao với Tây và ban đầu dù có thua thì anh vẫn vui vì dù sao cũng đang là giai đoạn giao lưu, học hỏi.

Đôi lúc có được một vài chiến thắng nho nhỏ (tuy không mang tính quyết định) anh ngây ngất, ngất ngây và lúc đấy anh đã mơ về một Nhật Bản, Hàn Quốc trong tương lai không xa. Ông trời thật không công bằng khi cho Hercules sức mạnh dời non nhưng lại không cho anh những gì anh muốn. Sức lực của anh chỉ đủ làm ra mấy chục triệu tấn gạo giúp nuôi sống một đàn con lít nhít và với chút kiến thức quản trị không được học hành chính thống đã khiến anh tuy không phải quay lại bản làng ngày trước nhưng lại bị mắc kẹt ở một hẻm núi đã mấy năm liền mà chưa tìm thấy đường hướng để đi tiếp.

Thực ra đường và hướng vẫn luôn có đối với những ai muốn đi và thực sự có niềm tin là nó sẽ dẫn họ đến sự thịnh vượng. Cái quan trọng hơn chính là anh có đủ niềm tin về khả năng của mình để bước trên con đường vốn đã đưa nhiều dân tộc khác đến thịnh vượng này hay không! Và khi đã có đủ niềm tin rồi thì anh có sẵn sàng cắt bớt tóc, cạo bớt râu và học cách lái xe cùng các luật lệ tiến bộ trên con đường đó không? Thật không hề đơn giản cho một người nông dân mới ra khỏi bản làng được có ít năm!

Anh có lẽ phải cần giao lưu nhiều hơn nữa để cảm nhận sâu sắc hơn cái thiệt thòi, cái yếu kém và cả “nỗi nhục” của mình, gia đình mình khi bị tụt hậu và thua kém so với người khác. Chỉ đến khi anh nào anh thấu hiểu được rằng, con cháu mình cần có một môi trường nơi chúng không mang nỗi sợ về sự bất ổn xã hội, về sinh kế và an sinh, nơi những thay đổi và cải cách ngày hôm nay luôn kế thừa và phát huy các giá trị của ngày hôm qua, nơi cả đại gia đình đồng lòng với niềm tin là “mình sẽ làm được”, thì lúc đấy mấy câu tục ngữ và ca dao ngày xưa ấy sẽ không đươc gọi là ca dao, tục ngữ nữa.

Liệu người nông dân có làm được không?

 

Tuấn Trần

Như những rong rêu

Featured Image: Cuba Gallery

 

Như hết mùa đông, như có mùa xuân
trạng nguyên bật máu
thắp lửa ngùi chiều nghe khói sang sông.
Đã hết ngày thu đã quá ngày đông
Đừng bắt anh chờ một ngày áo thắm
vỡ tiếng dương cầm
em có còn về căn gác lạnh câm?
anh đã liệm chôn một ngày mưa cũ
Xanh xao lời yêu tháng ngày phủ dụ
da thịt nồng nàn cũng hóa rêu rong.

Ngày có còn ngày đêm có còn đêm
đã hết mùa qua xuân về ngậm ngải
lạc lối chân anh địa đàng khóa trái
hương xưa bay ngược lên trời
anh vớt mình trong ký ức chơi vơi.

Như có mùa đông đã đến mùa đông
mùa náu yêu thương mùa vươn trổ hạt
một ngày em về rộn ràng câu hát
em cởi đoạn trường bằng hạt mân côi
anh cởi mùa phai dọn màu đất mới
trên lối phúc âm chút tình đón đợi
Ngọt ngào hương mới tinh khôi.

Phương Uy

Người tốt – Kẻ xấu

Featured Image: Paul Gustave Louis Christophe Doré

 

Sau một ngày bộn bề, đạp xe quay về ngõ nhỏ liêu xiêu, mở cửa ban công đón chiều tà, nhấp một ngụm trà, ta cùng bàn về chuyện tốt – xấu ở đời.

Về cơ bản, hiện tại quy chuẩn đạo đức của chúng ta từ lâu đã ăn sâu vào tiềm thức theo tôn giáo. Kẻ nào có trong tay tôn giáo, kẻ đó thống lĩnh thế giới. Tôn giáo phán xét về người tốt và kẻ xấu. Và bất cứ đạo giáo nào cũng vậy, từ Phật giáo, Thiên chúa giáo, Kitô giáo, Hồi giáo… Nhưng, hôm nay chỉ xin lấy cuộc chiến tôn giáo trong Kitô giáo làm ví dụ.

“Một sáng kia tôi thức dậy, như có tiếng phán từ trong tôi vọng ra, dẫn tôi đến một nơi hoang tàn. Nằm giữa đống gạch vụn, quyển sách thiêng chờ tôi đến nhặt nó lên. Và tôi được lệnh mang theo nó đi về phương Tây.”

— Gary Whitta, Cuốn sách của Eli

Theo thần thoại Kitô giáo, chiến tranh trên thiên đàng bùng nổ khi mà Tổng lãnh Thiên thần Lucifer lãnh đạo 1/3 các thiên thần trên Thiên đàng nổi loạn chống lại Chúa và các thiên thần trung thành với Người. Nguyên nhân sâu xa nhất dẫn đến việc Lucifer phát động cuộc bạo loạn này là sự sáng tạo ra loài người, và trên hết là việc Thiên Chúa ra lệnh cho toàn thể các thiên thần cúi mình trước loài người, đặc biệt là việc phải tôn thờ một vị Đấng cứu thế – một con người sẽ hiệp nhất cùng bản tính Thiên Chúa (Giê-su) – như chính Thiên Chúa.

Lucifer coi đây là một sự sỉ nhục và bất công, y muốn chính mình được hiệp cùng bản tính Thiên Chúa chứ không phải là một con người nào. Sau đó y bèn tập hợp các thiên sứ khác – những thiên sứ cũng coi việc cúi mình trước loài người là một sự sỉ nhục khi mà họ mới chính là tạo vật đầu tiên của Thiên chúa, và khởi động cuộc bạo loạn.  Với đầy sự ngạo mạn, Lucifer đưa ra một lời tuyên chiến rằng:

“Ta (Lucifer) sẽ ở trên thiên đàng; ta sẽ nhắc ngôi ta lên trên những vì sao của Thiên Chúa; ta sẽ ngồi trên vị trí lãnh chúa của mọi thứ, trên mọi đỉnh cao nhất của mọi ngọn núi linh thiêng nhất. Ta sẽ lên cao hơn các đám mây; ta sẽ như Đấng Tối Cao.”

Thiên Chúa cho Tổng lãnh thiên thần Michael chống lại Lucifer và bè lũ của y. Với quyền lực Chúa ban cho, Michael cùng các Thiên thần trung thành nhanh chóng chiến thắng Lucifer và bè lũ phản nghịch. Lúc đó, Lucifer được Michael đặt cho tên mới là Satan. Kết thúc trận chiến, Lucifer và tất cả các thiên thần theo y bị đuổi khỏi Thiên đàng như là một sự trừng phạt cho cuộc nổi dậy của chúng. 

Hiểu một cách nôm na, Satan đã thua trong cuộc chiến tôn giáo, và hắn trở thành kẻ tội đồ – kẻ xấu, và những thứ gắn với hắn, đương nhiên cũng là xấu. Và từ “ác quỷ” sinh ra để gắn với những điều tối tăm xấu xa nhất. Cũng theo một ý nghĩa nào đó, chúng ta được dạy dỗ từ thời tổ tiên rằng tránh xa và kinh tởm cái xấu. Chúa trời đã thắng, Người thành đấng cứu rỗi, thành điều tốt đẹp mà cả loài người cùng hướng đến.

Vậy, nếu đặt giả thuyết, Satan thắng cuộc chiến thì sao? Tôi đang nghĩ đến viễn cảnh, Satan sẽ dạy cho loài người sự ngạo mạn, những dối trá, âm mưu và lừa lọc, những suy nghĩ bẩn thỉu và đen tối, thế giới sẽ chìm đắm trong chiến tranh, trong biển lửa và máu, và đương nhiên: Chúng ta sẽ tôn thờ cái ác là lý tưởng của cuộc sống y như hiện tại chúng ta tôn thờ cái thiện.

Bạn sợ? Ôi đừng sợ, lúc đó, điều duy nhất chúng ta sợ là sự sạch sẽ và cái thiện. “Thắng làm vua, thua làm giặc”, vốn dĩ ranh giới giữa thiện – ác chỉ mong manh như thế. Và, cái gì cũng có tính hai mặt của một vấn đề.

Bạn hỏi tôi về người tốt – kẻ xấu. Tôi trả lời, chẳng có ai tốt trên đời này và cũng chẳng có ai xấu. Bạn đi chợ, bạn trả giá cho một món đồ, vậy là bạn đã tiết kiệm được cho bản thân mình, thậm chí gia đình mình một khoản, thế là bạn là một người tốt với gia đình bạn, nhưng theo một khía cạnh nào đó, bạn đã cắt xén đi một phần lãi lời của người bán, cắt xén đi một bát cơm của người ta. Theo khía cạnh đó, bạn đã xấu với người ta. Tôi lại hỏi lại bạn: Bạn tốt hay bạn xấu?

Một kẻ tội phạm giết người cướp của vì mưu sinh cho gia đình hoặc vì bảo vệ một ai đó. Hắn phải chịu tù, thậm chí là phải chết. Bạn thấy hắn đáng đời lắm. Nhưng ai đó lại thấy hắn là một điều tuyệt vời.

Tào Tháo có câu: “Giết một người là tội phạm, giết vạn người là vĩ nhân.” So với tội giết một người, giết vạn người thì vốn là một kẻ khát máu. Vĩ nhân ở đây, lại dùng từ theo một khía cạnh nào đó, chỉ là kẻ khát máu.

Rốt cuộc, suy cho cùng, chúng ta đang hướng đến điều gì? Tôi đã từng hoang mang nhiều lắm, hoang mang phải sống thế nào cho đủ. Và tôi nhận ra, chẳng bao giờ là đủ, chỉ cần mỗi ngày cố gắng đối xử thật tốt với những người mà tôi yêu quý, vậy là đủ. Hoặc như bạn yêu một ai đó, thiên hạ nói ra nói vào, người đó tệ lắm, xấu lắm, nhưng hãy nhìn lại, người đó đối với thiên hạ như thế nào không quan trọng, đối xử tốt với bạn là đủ.

Đừng cố gắng làm người tốt với cả xã hội, chỉ cần làm người tốt với cả tấm lòng. Đừng bị khái niệm tốt – xấu chi phối, chỉ cần tâm không hối hận.

Hà Nội, một buổi trà chiều chút ít xúc cảm, tặng cho những người tốt – kẻ xấu còn đang hoảng loạn giữa thời kỳ quá độ của đạo đức.

 

Thiên Thiên

 

9X – The lost generation

Featured image: imaginablyy

 

 

Thế hệ lạc lối? Thế hệ mất mát? Hay thế hệ biến mất?

Một thế hệ có quá nhiều và cũng không có gì.

Khái niệm “lost generation”, qua tra cứu một cách đơn giản trên trang mạng mở Wikipedia, là khái niệm được đưa ra bàn thảo lần đầu tiên bởi Gertrude Stein, người thầy, người bảo trợ của Ernest Hemingway – người phổ biến khái niệm này khi sử dụng nó trong một tác phẩm của mình. Ở thời điểm này, khái niệm “lost generation” được hiểu là một thế hệ những người tới tuổi trưởng thành khi xảy ra Đại chiến thế giới nổ ra vào năm 1914. Nghĩa là những thanh niên sinh từ 1883 tới 1900, dao động từ độ tuổi 14 tới 29, độ tuổi bắt đầu trưởng thành và lao động, nhưng bị đẩy vào giữa cuộc chiến bất đắc dĩ, cho dù gián tiếp hay trực tiếp và bước ra khỏi cuộc chiến, không nghề nghiệp, kỹ năng, tàn phế và thương tật, hoang mang và mất phương hướng. Lost trong trường hợp này không phải là mất đi, tiêu biến đi mà mang nghĩa “lạc lối, mất phương hướng”. Một thế hệ bước ra khỏi chiến tranh không chút định hướng cho tương lai.

Sau chiến tranh thế giới lần thứ nhất, khái niệm này được sử dụng rộng rãi tại Hoa Kỳ, Canada và Úc để chỉ tầng lớp thanh niên thượng lưu trong thập niên 20 của thế kỷ trước vào thời kỳ bùng nổ kinh tế, giai đoạn “Tiếng gầm thập niên 20” (Roaring twenties), kỷ nguyên vàng (Golden age) của kinh tế và văn hóa  đồng thời của ăn chơi trụy lạc tại những thành phố, kinh đô hoa lệ và giàu có bậc nhất thế giới. Một thế hệ có rất nhiều thành quả đóng góp to lớn cho xã hội từ văn hóa, kinh tế, xã hội, nhân quyền v..v.. nhưng đồng thời cũng đắm chìm trong xa hoa phù phiếm với rượu lậu, nữ quyền đi lên đồng thời mở ra thời đại của tình dục tự do, để khi cực thịnh đạt đỉnh điểm thì tiếp nối nó là Đại suy thoái.

Tùy vào thời điểm và địa điểm, khái niệm này cũng được định nghĩa lại đối với từng quốc gia. Tại Anh, “lost generation” là cụm từ người dân sử dụng để chỉ những con người, những thanh niên thuộc tầng lớp trên (trung lưu trở lên) thực sự đã hy sinh (lost, biến mất) trong chiến tranh, ám chỉ sự mất mát và bất lực trước việc đất nước bị tước đoạt đi một tương lai sáng, một thế hệ ưu tú. Hay tại Nhật Bản, trong 20 năm suy thoái kể từ 1994 – 2004, xã hội đã sản sinh ra một “lost generation” về mặt kinh tế. Thời kỳ này được gọi là “the lost two decades” (Ushinawareta Nijuunen) và sinh ra những người trong độ tuổi lao động không có khả năng được tuyển dụng chính thức bởi suy thoái kinh tế, do đó, bế tắc cả đời trong những công việc bán thời gian tạm bợ hoặc là nhân viên hợp đồng với những đãi ngộ kém hơn. Và hiện tại, các chuyên gia xã hội học đang e ngại rằng Nhật Bản sẽ tiếp tục sinh ra thế hệ “bế tắc” thứ hai khi hiện tượng xã hội Hikikomori (những người rút lui khỏi xã hội) đang trở thành vấn đề nổi cộm trong cộng đồng dân số già của đất nước này.

Vậy, câu hỏi ở đây là: Việt Nam có “lost generation” hay không?

Câu trả lời của tôi là: Có, Việt Nam có “lost generation” và tôi là một cá thể trong thế hệ đó.

Tôi sinh năm 1990.

Trong báo chí hiện đại, tôi hiện ra với khái niệm 9X, với rất nhiều ưu ái của xã hội mới mở cửa đồng thời là tai tiếng với những văn hóa nhập khẩu ồ ạt không chọn lọc.

Vậy, chúng ta là định nghĩa nào trong số những định nghĩa bên trên của khái niệm “lost generation”? Hay ngược lại, chính chúng ta, với tất cả những thành công và thất bại, ưu điểm và khuyết điểm, đang định hình cho khái niệm “lost generation” tại Việt Nam?

Theo như lời kể của bố mẹ tôi, những người trong làn sóng kinh doanh tự do khi Việt Nam xóa bỏ chế độ bao cấp khổ sở vào năm 1986 và bắt đầu mở cửa thị trường thì đó là thời gian kinh tế bùng nổ, gặp thời gặp vận con người từ tay trắng hoàn toàn có thể trở nên giàu có. Một thời điểm hỗn độn để làm giàu, làm kinh tế. Nói tóm lại, vào thời điểm tôi ra đời, con người nơi này sau chiến tranh đột nhiên trở thành những kẻ nông dân làm kinh tế, chỉ có lợi nhuận và lợi nhuận là hàng đầu. Hãy thử tưởng tượng việc trước đó một thời gian, nếu ăn một con gà, cả nhà phải đóng cửa, lông gà làm xong phải lén lút chờ tới nửa đêm đem đi thật xa để vứt, giờ mọi thứ đột nhiên trở nên thật dễ dàng. Cuộc sống của tôi, bởi vậy,  chưa từng một ngày phải biết tới những thứ như tem phiếu, đặt gạch xếp hàng, xuất phần, cái xe đạp chia ra từ cái săm tới cái pedal. Tôi sinh ra trong thời kỳ mà ở thành phố những người cha người mẹ đã bắt đầu có thể cho con ăn ngon, mặc đẹp. Và bố tôi thường nói: “Những quán café theo phong cách bao cấp bây giờ chỉ để giúp thế hệ của bố nhớ lại và cảm khái, không phải nhớ lại mà tiếc nuối. Đó không phải thứ đáng để tiếc nuối.”

Và chúng tôi, nhờ vậy, sinh ra trong sự đủ đầy. Vậy mà nghịch lý thay, thế hệ này đang dần trở thành thế hệ mất mát kiểu mới trong xã hội Việt Nam hiện đại. Một thế hệ có quá nhiều nhưng cũng không có gì. Một thế hệ chuẩn bị có cả đất nước hoặc sẽ không có gì cả.

Vì sao lại nói thế hệ này là thế hệ mất mát?

Vì nó hội tụ gần như đầy đủ tất cả những đặc điểm của khái niệm “lost generation” trong các hoàn cảnh và văn hóa khác nhau nêu trên. Thế hệ 9X Việt Nam được nhận nhiều và bị tước đoạt đi cũng nhiều. Một thế hệ không thể định nghĩa nổi rằng “họ đã được đầu tư thành công” hay “họ đã bị đầu tư hỏng”.

Việc chính phủ Việt Nam thực hiện kế hoạch hóa gia đình với quy định “Mỗi gia đình chỉ được có một hoặc hai con” (thay vì khẩu hiệu hiện nay là “Mỗi gia đình nên có hai con” khi Việt Nam có dấu hiệu giảm sinh như những nước có dân số già trên thế giới.), áp dụng đồng thời với những biện pháp trừng phạt khi vi phạm, gia đình hạt nhân tại Việt Nam thu nhỏ hẳn lại so với trước đây, do đó, điều kiện chăm sóc cho những đứa trẻ 9X tốt hơn hẳn so với thời kỳ ngay trước đó. Chúng tôi trở thành lứa đầu tiên của những đứa trẻ lồng kính, được bao bọc quá kỹ lưỡng khỏi xã hội xung quanh. Điển hình là tôi tới năm lớp 11 mới biết bơi chỉ vì bố mẹ cho rằng ra bể bơi bơi sợ bị chết đuối. Hình thức bao bọc này sinh ra một thế hệ được giáo dục kiểu bảo gì nghe nấy và câu thường xuyên được nghe đó là “Không cần con làm, con đi học bài đi.” Đây cũng là thế hệ mà theo tôi, khoảng cách giữa bố mẹ và con cái rất xa, khi những thứ văn hóa ồ ạt ập vào trong tuổi trưởng thành của chúng tôi gần như không có bất cứ mối liên hệ nào với thế hệ của bố mẹ chúng tôi. Không có một sự chuyển tiếp hay sàng lọc nào, lũ 9X chúng tôi được đem vứt ra để thử nghiệm mọi hình thức văn hóa/phi văn hóa, đạo đức/vô đạo đức, nghệ thuật/phản nghệ thuật mà được nhập khẩu về Việt Nam qua mọi nẻo đường chính thống/phi chính thống. Chúng tôi khổ sở ngụp lặn và chúng tôi dần lạc lối.

Hãy nhìn vào giáo dục

Chúng tôi vẫn được giáo dục theo kiểu cũ nhưng với những kiến thức mới. Vẫn là thầy dạy trò chép, tư duy thụ động trong khi những kiến thức mới rõ ràng yêu cầu chúng tôi động não. Và ý của tôi ở đây là thực sự động não với tương tác ngược lại với thầy và bạn. Nhưng không, chúng tôi không có được đặc quyền như vậy. Chúng tôi tiếp nhận cái mới bằng phương pháp cũ và do đó, không thể tiếp nhận hoàn toàn. Nó giống như việc tôi hỏi anh ý kiến về chiếc váy mới của tôi nhưng nằng nặc khăng khăng rằng anh phải nói nó đẹp vậy. Về phương cách giáo dục là vậy, nói tới phương châm giáo dục thì còn buồn thảm hơn. Chúng tôi đi học và trưởng thành trong hoang mang với suy nghĩ “Vậy thầy giáo là cha hay thầy giáo cũng chỉ là người bán chữ?” Chúng tôi được dạy dỗ để tôn kính nhưng xã hội sản sinh ra một loạt những kẻ bán chữ không đáng gọi là thầy. Một nền giáo dục thương mại hóa nhưng lại tuyệt vọng cố níu kéo những tư tưởng Nho giáo lạc hậu mà không dựa trên nền tảng tôn kính thực sự thì rất không bền. Sự không bền dẫn tới những bài báo, những thước phim, những ghi âm và những tranh cãi xung quanh “9X hỗn láo, mất dạy, thiếu tôn sư trọng đạo”. Thời điểm của chúng tôi không phải thời điểm như ngày xưa khi thầy giáo nọc cổ học sinh ra đánh mà học sinh vẫn thương thầy hay như bây giờ, thầy giáo nọc cổ học sinh ra đánh thì hôm sau bố mẹ học sinh lên nọc thầy ra cho một trận. Thời của chúng tôi, đó là sự giao thoa giữa tình và tiền. Và chúng tôi, dứt ra không được, vương lại không xong chỉ vì sự nửa nạc nửa mỡ ấy.

Hãy nhìn vào tinh thần

Đó là sự lạc lõng của những giá trị truyền thống và sự nhố nhăng của những giá trị cách tân. Bộ lọc của xã hội lúc này hình như đã bị đánh cắp hoặc bỏ quên ở đâu đó, mỗi 9X là một chiến binh nghiệp dư non nớt, tự mình phải tạo cho bản thân một bộ lọc hoặc chẳng có cái bộ lọc nào cả. Nếu may mắn thì sẽ có một bộ lọc tốt và trưởng thành từ giữa đống hoang tàn đổ nát của rất nhiều những giá trị bị đảo lộn còn không, sẽ mặc nhiên trở thành một trong số đông những kẻ bầy đàn. Tôi nghĩ chúng tôi đã bị bỏ rơi và bỏ đói trước những giá trị thật sự đúng đắn của những nền văn hóa khác nhau đang du nhập ngày một nhanh chóng vào đất nước. Hoặc cũng có thể, chúng tôi là bước đệm thử nghiệm để phát triển cho lứa tiếp theo hoàn hảo hơn. Cho dù nói thế nào thế hệ F1 này đang mất phương hướng và chịu đựng nhiều áp lực hơn hẳn trước những kỳ vọng phồn thịnh của cha mẹ và xã hội.  Và từ những áp lực đó, hệ quả là tạo ra một loạt những phiên bản lỗi trầm trọng trong hệ tư tưởng cũng như nhân sinh quan. Chủ nghĩa cá nhân lên ngôi ngay lập tức khi chủ nghĩa đoàn thể chưa kịp chắc chân hình thành. Nếu Nhật Bản là đất nước nổi tiếng với chủ nghĩa hòa hợp cộng đồng, cái tôi của cá nhân phải đặt dưới tập thể để tạo ra tập thể vững mạnh đưa tập thể đi lên nhưng đồng thời tạo ra bi kịch rằng những cá nhân đặc biệt không thể hòa hợp xã hội như hikikomori thì tại Việt Nam, cái tôi cá nhân đang được đề cao tới mức đáng sợ, khiến con người không phân biệt được giữa sự độc đáo của một cá nhân và sự lố bịch của việc bài xích những gì khác biệt với mình. Chúng ta đã hình thành một cơ chế bài trừ trước khi chúng ta kịp học chấp nhận, tôn trọng và dung hòa những khác biệt. Đó có lẽ là bước cản lớn nhất để bất kỳ cá nhân hay tập thể nào tiến lên phía trước.

Hãy nhìn vào một khía cạnh đặc sắc khác: Tình dục

9X chúng tôi được coi là một thế hệ hư hỏng. Điều đó đã khiến tôi trong thời gian dậy thì, trở nên đặc biệt chán ghét năm sinh của mình khi mỗi lần nhìn thấy một tiêu đề báo nói về những sự kiện “kinh thiên động địa” mà 9X nào đó đã làm liên quan tới vấn đề tình dục. Nếu thế hệ cha mẹ chúng tôi không được phép nói về tình dục công khai thì với sự phát triển của truyền thông, 9X là lứa đầu tiên bắt đầu khai phá mảnh đất màu mỡ này theo một cách hết sức… mò mẫm. Tôi còn nhớ như in bài học Giáo dục giới tính vào năm lớp 9. Chúng tôi được chia ra làm hai lớp riêng biệt, nam riêng nữ riêng và học về cấu tạo cơ thể người và bệnh lây nhiễm qua đường tình dục, mang thai và sinh con. Cái quan trọng, vô cùng quan trọng về tình dục đó là quan hệ tình dục, tình dục an toàn, vì sao con người ta quan hệ tình dục và giáo dục pháp luật về tình dục thì không có. Vậy là như thể họ mở hờ một cánh cửa đầy tính khiêu gợi, chúng tôi tò mò buộc phải tự mở nó. Và sai lầm là điều không thể tránh khỏi trong số hàng triệu những đứa thanh thiếu niên 9X đang trong giai đoạn nứng tình đến kinh khủng đó. Tôi không ưa giáo viên chủ nhiệm cấp 3 của mình lắm nhưng có một câu tôi nghĩ rằng thầy nói đúng về vấn đề này: “Thà vẽ đường cho hươu chạy đúng còn hơn là để nó chạy lung tung.” Mẹ tôi chưa bao giờ nói chuyện với con gái về tình yêu. Những trải nghiệm tự có, đương nhiên bao giờ cũng đầy va vấp và đau đớn.

Nếu đã hết về vấn đề tâm sinh lý, chúng ta có thể nói về đời sống, công việc, chính trị và những mối quan tâm hiện hữu ngày nay đối với thế hệ lạc lối, mất phương hướng này.

9X Việt Nam có quan tâm tới chính trị không?

Trong khi những ngày qua, Hồng Kông sục sôi trong phong trào biểu tình đòi dân chủ, những gì chúng ta thấy hiện trên newsfeed FB là gì? Kenny Sang và Quân Kun. Những vụ giật chồng. Thánh quẩy. V..v.. và v..v.. Tôi không cho rằng loại bỏ những thứ như vậy ra khỏi cuộc sống cập nhật tin tức của người trẻ là đúng. Những thứ như vậy luôn luôn có trong đời sống cho dù ở trong bất cứ xã hội nào và bạn cần có những thứ đó để nhìn ra những thứ tốt hơn nhưng có vẻ người trẻ đang dần trở thành những con người hết sức vô vị. Thông tin đến chỉ mang nhu cầu buôn chuyện thuần túy. Để phục vụ mục đích đào sâu và tư duy, chúng quả rất nghèo nàn. Tuy nhiên, dù đó là phần đông, đó vẫn không phải là tất cả. Và tôi biết những người vẫn đang trau dồi hết sức để tiến hóa mình theo một cách nhân bản và văn minh hơn. Những con người đó thì đang nằm trong diện “chảy máu chất xám”. Những con người có đủ khả năng và không ở lại để phải bị mất phương hướng như số đông.

9X Việt Nam, trong đó có tôi, đang mất phương hướng và lạc loài trong một xã hội lấy chúng tôi ra làm điển hình cho phần lớn những cái xấu. Nhưng khi ngồi đây và gõ những dòng chữ này, tôi tự hào tôi là một 9X, những kẻ khai phá. Nếu có thể hãy đọc nhiều hơn là nói, quan sát nhiều hơn là nhìn và xây dựng một bộ lọc cho chính mình.

Như đã nói bên trên, chúng tôi nhận được nhiều và bị tước đoạt đi cũng nhiều. Nếu sự phồn thịnh về kinh tế, sự nở rộ về văn hóa, sự phồn thực của tư tưởng là những thứ chúng tôi nhận được thì sự tước đoạt sức đề kháng trước những mảng tối của từng vấn đề cũng là một sự tước đoạt nhẫn tâm và lạnh lùng.

Bởi vậy, chúng tôi không cần nhiều, chỉ cần được nhìn nhận đúng đắn bởi chúng tôi đã và đang trải qua một thời kỳ giông bão hơn hẳn những gì xã hội có thể nhìn thấy.

[Có những lý do, điều kiện nhạy cảm khác ảnh hưởng tới một thế hệ như vậy nhưng trong khuôn khổ bài viết này, xin phép không bàn luận đến.]

 

Tương Nhi

Đừng có chuyện gì cũng gọi nhà nước

Featured image: fuckeverythingandsociety

 

Haivl bị đóng cửa. Chuyện bất ngờ, nhưng không lạ nếu bạn ở ý thức rằng chúng ta đang sống ở Việt Nam.

Việt Nam thì sao?

Việt Nam thì đến Facebook muốn hoạt động cũng phải đăng ký “đàng hoàng”. Mà đã đăng ký thì phải chờ duyệt, mà đã chờ thì có thể cứ phải chờ mãi, chờ xong có thể bị từ chối. Mà được cấp phép rồi thì phải đóng thuế, rồi cấp phép rồi lại có thể rút phép nếu không hiểu “bối cảnh chính trị và pháp luật” của Việt Nam.

Ấy thế nên suốt một thời gian dài, truy cập Facebook ở Việt Nam cũng y như thủ tục hành chính, nhiêu khê và lắm đường ngang ngõ tắt.

Nhà nước cứ như cha mẹ ta

Tôi cho rằng, sự áp đặt và yếu kém của nhà nước có nguyên nhân rất lớn đến từ việc nhân dân quá ỷ lại vào bộ máy của chính quyền.

Thức ăn có độc, gọi nhà nước.
Giáo dục chất lượng thấp, gọi nhà nước.
Thất nghiệp, gọi nhà nước.
Văn hóa phẩm đồi trụy, gọi nhà nước.
Tắc đường, gọi nhà nước.
Tham nhũng, gọi nhà nước.
Như một thói quen ăn sâu vào tiềm thức, chúng ta luôn kêu gọi trách nhiệm hàng đầu của nhà nước trong việc giải quyết các vấn đề trong xã hội, bất kể to nhỏ.

Thuế, cấm và ép

Giá xăng tăng: Thu thuế lập quỹ bình ổn giá.
Tắc đường: Thu thuế xây đường, xây tàu
Giáo dục chất lượng thấp: 34000 tỷ cải cách sách giáo khoa
Tai nạn giao thông: Ép đội mũ bảo hiểm

Có thể tóm gọn lại các giải pháp của chính quyền đối với mọi vấn đề chỉ tóm gọn trong ba việc: Thuế, cấm và ép.

Thu hồi giấy phép của 1 trang web là chuyện nhỏ, như thành phố Hà Nội còn cấm toàn bộ các cửa hàng kinh doanh sau 12h đêm, không kể sự ảnh hưởng to lớn của nó lên nền kinh tế của thành phố, Hà Nội đồng thời còn trở nên nổi tiếng vì sự khác biệt của nó so với hầu hết các thành phố lớn khác trong khu vực.

Người dân càng than thở với nhà nước về các vấn đề thì càng tạo nhiều áp lực để bộ máy vốn yếu kém này đưa ra nhiều chính sách áp đặt lên người dân. Lấy ví dụ về giáo dục, một chủ đề nóng được than thở nhiều trong vài năm trở lại đây. Kết quả là vụ đòi ép học sinh mua máy tính bảng giá cao chất lượng thấp, đề xuất đổi sách giáo khoa ngân sách khủng, gần đây nhất là việc bắt ép các giáo viên ghi hàng nghìn nhận xét mỗi tháng thay vì chấm điểm.

“Không thể bắt cả nước dùng chung một loại kem đánh răng”

Người dân cần nhận ra rằng, xã hội chúng ta rất đa dạng, vì thế các vấn đề cũng cần được giải quyết bằng những giải pháp đa dạng. Không thể tìm ra những phương án tốt nhất chỉ thông qua thảo luận của một vài “chuyên gia” (hay một vài chính trị gia). Hình thức áp đặt của số đông (mà thực tế chỉ là một số ít có tiếng nói to hơn) cũng không thể đưa ra được giải pháp tốt nhất, vì vốn cũng không có giải pháp tốt nhất.

Nét đẹp của nền kinh tế thị trường là thông qua sự tự do trao đổi, cạnh tranh, các giải pháp sáng tạo được tương thưởng và thúc đẩy, các giải pháp kém hơn bị đào thải. Thông qua hàng nghìn lần thử-sai, mọi sản phẩm đều có cơ hội tìm được vị trí của nó trong thị trường. Nhận xét thay vì chấm điểm đối với học sinh tiểu học không phải điều gì mới lạ trên thế giới, nếu xét một cách độc lập thì đây là một hình thức tiến bộ. Nhưng nếu xét cả đến các yếu tố như năng lực giáo viên, sĩ số mỗi lớp, tâm lý phụ huynh… thì việc cải cách chưa chắc đã tốt hơn không cải cách. Điều đáng nói ở đây là, khi một chính sách ban ra bởi nhà nước, nó được áp dụng một cách toàn diện và ép buộc trên toàn hệ thống, nói cách khác thì người dân buộc phải đóng thuế cho một giải pháp có thể không hoạt động tốt trong điều kiện cụ thể của họ.

Nói theo lời của GS Nguyễn Lân Dũng đối với vấn đề SGK thì “Không thể bắt cả nước dung chung một loại kem đánh răng”. Cái cách mà chúng ta đang đổi mới hiện nay dường như chỉ là đổi từ việc bắt “cả nước dùng chung 1 loại kem đánh răng” thành “cả nước dùng chung kem đánh răng của 1 nhà sản xuất”

Hãy tự đứng lên và giải quyết với nhau

Một bộ máy nhà nước hoạt động hiệu quả hơn, trách nhiệm hơn sẽ giúp cải thiện vấn đề, nhưng làm thế nào để có một nhà nước như vậy là điều mà tôi chưa tìm ra được. Bởi vì tự thân chúng ta, những người dân, chúng ta cũng chỉ có những hiểu biết nhất định trong phạm vi của mình. Chúng ta có thể góp ý, có thể nêu quan điểm, nhưng còn lựa chọn ra sao thì vẫn thuộc về quyết định của nhà nước.

Giải pháp thiết thực hơn là người dân nên cố gắng tìm cách tự thương thảo, hợp tác để tìm kiếm các giải pháp cho xã hội mình, thay vì yêu cầu nhà nước đưa ra các chính sách mới (mà phần lớn các chính sách này sẽ tăng thêm gánh nặng cho ngân sách). Xã hội dân sự, nơi người dân tự thành lập các tổ chức kiểm định chất lượng và bảo vệ người tiêu dùng, nơi các nguồn lực được huy động để giải quyết tất cả các vấn đề từ nghèo đói, sức khỏe sinh sản, bình đẳng giới, giáo dục … Điều duy nhất ngăn cản người dân tự giải quyết vấn đề của mình chính là các chính sách của nhà nước. Thực tế cho thấy việc huy động và quản lý nguồn lực, thậm chí là hệ thống truyền thông của xã hội còn mạnh mẽ hơn cả hệ thống chính quy của nhà nước. Trong khi đó, chính những chính sách áp đặt kiểu như các quy định về tuyển sinh, về chất lượng dịch vụ, về thủ tục cấp phép … của nhà nước lại ngăn cản các giải pháp của cộng đồng.

Ở Việt Nam, cái gì liên quan đến tự do, dân chủ đều dễ bị gắn mác phản động, chống chính quyền, diễn biến hòa bình… Ngược lại, nhiều người nhắc đến các sai lầm và áp đặt của chính quyền cũng đều đổ lỗi cho cộng sản, đảng… Trên toàn cầu, không có chính phủ nào là hoàn hảo, cho dù ở Mỹ hay Nhật thì sự tự do hoàn mỹ nơi “mọi người đều được làm điều mình muốn miễn là không gây hại tới ai” còn là quá xa vời. Chính vì vậy, thay vì tìm cách lật đổ một chính quyền bằng bạo lực (mà thường thì kết quả là chính quyền mới lên cũng chẳng tốt đẹp gì hơn), người dân nên học cách tự giải quyết các vấn đề của mình thông qua hợp tác, trao đổi và thương lượng.

 ***************

 

Khi người dân một nước đủ thông minh, bao dung và đoàn kết, thì khó mà có một chính phủ tồi tệ nào có thể cai trị được ở quốc gia đó, nó sẽ tự động trở nên tốt đẹp hoặc bị thay thế. Thế nên, hãy bắt đầu ngay từ hôm nay kêu gọi mọi người quanh bạn, cùng chung tay giải quyết vấn đề mà bạn thấy bức xúc. Trở ngại lớn nhất không phải là bạn nhỏ bé, mà là nhu cầu hưởng thụ chờ đợi người khác tới giải quyết vấn đề cho bạn. Mà nếu bạn đúng là người như thế, vậy hãy cứ chờ nhà nước tiến bộ hơn cũng được.

 

Hoàng Đức Minh
25/10/2014

Đêm cuối tháng mười

Featured image: kriptodepresija

 

 

Mùa tách vỏ lặng thầm
chảy máu dài trên gió đêm
dốc dã quỳ
đèn vàng – mù sương
rất chậm.

Sau kính cửa
điệu bolero ngập ngừng theo mùi cà phê loang vị đắng
mặt thèm hứng gió
nhớ môi ngoan.

Dốc đêm hoang buốt
túi áo khoác sau bậc cửa
nằm nhớ những ngày mười ngón ủ ấm cho nhau
thèm được úp mặt lên bờ lưng
nghe từng nhịp rộn
âm âm bài ca xưa.

Đoạn thơ rã rời gãy khúc
ngôn ngữ không cảm xúc biến dạng
méo mó trên từng nấc câm
mò mẫm băng qua những đêm tháng Mười
ánh mắt mộng du gai nhọn
cào xước trên từng phím chữ mù lòa
giữa những ám tượng buốt trắng
nghe lá trạng nguyên tóe máu gọi mùa
lần trên những bậc thang tối
tháng Mười vừa tự tận
rơi….

Phương Uy

Lời kẻ lạc đạo

Featured image: Wiki Commons

 

Khi tôi đặt bút… à! là đặt ngón tay. Vâng! khi tôi đặt ngón tay để đánh những dòng chữ này cũng có thể chính là lúc tôi làm cho những người được xem như anh em ở trần thế này gọi mình là kẻ lạc đạo. Nhưng tôi vẫn muốn viết, viết để mở ra một cái nhìn mới trong tâm hồn con người.

Mọi sự bắt đầu từ những dòng chữ thế này được ghi trong blog một người ngoan đạo:

“Bất cứ tình yêu nào trong nhân loại cũng không thể so sánh được với tình yêu Thiên Chúa, những tình yêu được xem là cao thượng và vĩ đại, nếu đem so với tình yêu Thiên Chúa thì chỉ là nhạt nhẽo vô vị. Vì tình yêu Thiên Chúa bền vững muôn đời, hơn nữa tình yêu Thiên Chúa luôn thắng mọi trở ngại.

Vì vậy tình yêu Thiên Chúa khác với tình yêu nhân loại, là thứ tình yêu ta có thể gửi gắm trọn vẹn đời sống chúng ta vào đó, và sẽ không bao giờ thất vọng. Ngay cả một tình yêu nhân loại mãnh liệt cũng trở nên vô hiệu khi đối diện cái chết, mọi tình cảm nhân loại đều vô hiệu trước cái chết, mọi cố gắng của ta đều vô hiệu trước cái chết của người ta yêu. Ngược lại tình yêu của họ chẳng ngăn cản cái chết đến với ta ngày giờ đã định…”

Tất cả mọi giáo lý của đạo Công Giáo chỉ nhằm thể hiện hai điều cốt lõi nhất đó chính là Kính Chúa và Yêu Người. Vậy vấn đề đặt ra là cái nào quan trọng hơn? Là Kính Chúa hay Yêu Người? Với một người Công Giáo thì câu trả lời luôn là Kính Chúa, đơn giản vì bản thân ta và mọi thứ trong trời đất này là tạo vật do Chúa dựng nên. Nếu trả lời Yêu Người thì chẳng khác nào bất kính với Chúa – vị chúa tể muôn loài.

Chúa Giê Su – con một Chúa Cha đã xuống thế làm người để cứu độ con người. Ngài đã làm gì để cứu con người? Ngài đã dạy ta phải biết yêu thương nhau – yêu thương thật sự chứ không bằng môi miệng bề ngoài. Chính vì những lời giảng dạy đó mà người phải bị đóng đinh để chịu chết, Ngài có thể tránh được cái chết nếu chối bỏ những gì đã nói, nhưng Ngài đã chịu chết. Và sau đó Ngài đã sống lại như một minh chứng cho việc Ngài đã làm. Chỉ có tình yêu mới mang lại sự sống đời đời cho con người – kẻ bị nguyền rũ là phải chết. Câu chuyện về đạo Công Giáo chỉ có thế, rất đơn giản.

Ta không thể phủ nhận tình yêu của Chúa là vô bờ bến, chết cho người mình yêu. Và cũng chính vì thế, vì những gì Ngài làm ta cũng yêu thương Ngài. Nhưng tôi lại không chịu được khi người ta so sánh tình yêu Thiên Chúa và tình yêu con người. Và trong sự so sánh đó tình yêu con người bị khinh khi một cách thảm thương. Làm sao ta còn có thể yêu người khi mà nhìn tình yêu đó “nhạt nhẽo vô vị”? Trong giới hạn của loài người thì ta biết tình yêu của Chúa là như thế nào mà nói? Có thể tình yêu của con người so với tình yêu đó rất nhỏ bé, thế nhưng tình yêu của con người đối với con người cũng vĩ đại vô bờ bến. Với một con người, không có gì quý giá hơn sự sống, nhưng với tình yêu thương, con người vẫn có thể chết vì nhau. Đừng mang 2 thứ vĩ đại ra so sánh rồi biến một thứ thành hèn mọn. Chúa Giê Su đã nói “Ai vác thập giá mà theo thầy thì là anh em thầy.” Ngài chưa bao giờ nói “ai vác thập giá theo thầy thì tình yêu đó cũng không bằng thầy.” Tôi không hiểu tại sao người ta yêu Chúa mà không hiểu điều Chúa nói.

Trong kinh Lạy Cha mà Chúa Giê Su dạy có câu “lạy Cha chúng con ở trên trời”, vậy Chúa trên trời chính là cha của chúng ta. Là cha chứ không phải là ông chủ hay vị chúa tể xa lạ nào đó đầy quyền uy, từ “Cha” thể hiện sự gần gũi và yêu thương. Vậy tôi muốn hỏi là bạn nhìn người cha đó như thế nào? Là một người cha tốt hay tồi tệ? Tôi biết hỏi như vậy là rất bất kính với Người nhưng vì Người là cha tôi nên tôi không sợ. Tất nhiên Người là một người cha tốt, vậy bạn nghĩ một người cha tốt, hy sinh người con cả của mình để dạy cho các đứa con khác của mình “phải biết yêu thương nhau” muốn điều gì? Bằng sự hy sinh của con cả, ông muốn những đứa con khác yêu thương ông hay muốn chúng yêu thương nhau?

Tôi không biết với bạn thì sao? Nhưng bản thân tôi, một người cha tốt không cần con cái yêu thương mình đâu! Người cha đó chỉ mong sao con mình nên người, học được điều hay lẽ phải, sống hòa thuận với nhau và hy sinh cho nhau. Một người cha thật sự chỉ muốn như vậy. Đó chỉ là hình ảnh về người cha tốt trong thân phận con người. Còn Thiên Chúa là ai? chẵng lẽ Ngài không vượt qua một người cha trong loài người hay sao? Ngài cần chúng ta yêu thương Ngài à? Ngài cần gì? chắc nói đến đây bạn cũng biết rồi.

Lại nói thế nào là một người con hiếu thảo? Trong kinh thánh cũng có nhiều câu chuyện nhắc tới điều này. Một người con hiếu thảo là người biết vâng lời cha mình chứ không phải chỉ biết vâng vâng dạ dạ tỏ ra hiếu thảo nhưng lại quên lời Người dạy. Hãy yêu người chính là yêu Chúa đấy. Nhưng với những gì người kia đã viết “nếu đem so với tình yêu Thiên Chúa thì chỉ là nhạt nhẽo vô vị” thì làm sao mà yêu người được đây? mà không yêu người thì có phải là yêu Chúa đâu chứ! Mà đã yêu Chúa thì phải biết tình yêu đối với người khác cũng là vĩ đại vô bờ bến.

Gửi gắm tình yêu vào Chúa và làm theo lời người dạy sẽ mang lại sự sống, và gửi tình yêu đó vào con người cũng mang lại sự sống, vì đó chính là điều mà Chúa Giê Su muốn chỉ cho ta thấy thông qua cái chết và sự sống lại của Ngài. Đoạn thứ 2 của người kia là viết bậy, không hiểu lời Chúa.

…………………….

Đoạn phân tích đã xong, giờ đến đoạn tự sự. Cách đây không lâu có một người bạn đã nói với tôi rằng “Chúa – Người – Ngài – Thượng đế không phải là Chúa trong tôn giáo, hay nói cách khác, Ngài vượt lên trên mọi tôn giáo, và tôn giáo là của con người, Ngài không tạo ra tôn giáo.” Câu nói ấy tôi không thể nào chấp nhận được, nhưng một phần trong tôi biết điều đó là đúng. Chúa cho con người những dấu hiệu, những lời dạy và qua những lời dạy đó con người hiểu theo cách của mình và sinh ra tôn giáo.

Cùng là thờ Chúa nhưng có Công Giáo, Tin Lành, chính thống Nga, chính thống Anh…cũng do sự hiểu khác nhau của con người mà ra. Vậy thì Công Giáo đúng, Tin Lành đúng hay chính thống Nga đúng? tôi Công Giáo tôi bảo tôi đúng, bạn Tin Lành bạn bảo bạn đúng, vậy ai mới thật là đúng đây? Khó mà kết luận được, nhưng trước khi giải đáp vấn đề này chúng ta đã quên một điều, đó là Chúa đã cho ta một món quà rất lớn chính là Trí Tuệ. Vậy bạn hãy tìm Ngài qua trí tuệ của chính bạn, Ngài không có ở trong những điều thuộc lòng mà người khác giảng dạy đâu. Sẽ có nếu bạn thật sự hiểu những lời dạy đó, sẽ không nếu bạn chấp nhận một cách máy móc.

Tuy nhiên cũng có lời chép rằng “phúc cho ai không thấy mà tin”, lời này không hề phủ định những gì tôi vừa nói. Vì khi tôi bảo bạn hãy tìm Ngài bằng trí tuệ của mình thì nghĩa là tôi đã tin có Ngài rồi, nhưng để tìm Ngài thì tôi phải tìm bằng trí tuệ của tôi chứ không phải bằng việc người khác chỉ cho tôi Ngài đang ở đâu. Tôi vẫn nghe những lời giảng về Ngài từ những người khác, tôi sẽ tìm Ngài trong sự chiêm nghiệm cuộc sống, trong sự biến đổi không ngừng của tự nhiên, trong mọi thứ. Và trong từng thứ ấy tôi sẽ tìm thấy một phần hình bóng của Ngài. Đó mới là Thiên Chúa thật, Thiên Chúa trong tôi, của tôi chứ không phải của người khác.

Lưu ý: Tôi không khuyến khích bất kỳ ai rời xa tôn giáo của mình, khi kết hôn tôi sẽ quay lại với tôn giáo để gia đình và con cái được trang bị những gì cần thiết trước khi tự bước đi tìm Ngài. Nhưng như câu chuyện ngụ ngôn về làm việc vào ngày Sabat thì ta phải hiểu rằng tình yêu vượt qua cả lề luật. Và bạn hãy dùng trí tuệ mình để tìm Ngài chứ đừng được dạy gì thì nghe nấy.

0h 1 phút, 25/10/2014
Mắt Đời

 

 

 

Giáo dục cũng là một sự đầu tư

Featured Image: Artist Banksy

 

Giáo dục, nhìn chung, cũng là một sự đầu tư.

Bao nhiêu người học cao vì thật sự muốn mở rộng tầm nhìn, mở mang kiến thức? Hay đa phần đơn thuần chỉ là muốn nâng cao cơ hội kiếm thêm thu nhập sau khi tốt nghiệp?

“Rất nhiều bậc phụ huynh sẽ làm bất cứ điều gì cho con cái của họ – ngoại trừ việc cho chúng được là chính mình.” — Bansky

Người người, nhà nhà thúc đẩy con cái học nhiều, học cao. Bản thân nhiều người cũng chỉ vì theo ba, theo mẹ, theo bạn, theo bè mà học nhiều, học cao. Ai ai cũng cắm cúi học, có người thành công, có người học rớt, rớt hoài vẫn ráng đắm đuối học lại. Rồi nếu lỡ có ai vô tình hỏi: “Ủa, học để chi vậy?” Thì hầu như cả xã hội hồn nhiên trả lời đúng có nội dung chính như này: “Cho bằng với người ta!”

Trời đất ơi, ai đời học chỉ để sáng mặt hai chữ “sĩ diện”? “Học”, thật ra , cũng đơn giản như việc “ăn uống”. Ăn cho hết đói, uống cho hết khát chứ đâu có ai tranh ăn, tranh uống cho bằng người nọ người kia để rồi có lúc chết ngất vì bể bụng? Học cũng y vậy thôi! Nhu cầu bản thân tới đâu thì học tới đó, chạy theo người khác là hoang phí thời gian và tiền bạc của chính mình!

Nếu bản thân nhìn nhận thực tế rằng giáo dục chính là một sự đầu tư thì tuyệt đối rất nên làm một bài toán kinh tế để nâng cao lợi nhuận cuối cùng một cách hiệu quả nhất. Dĩ nhiên, “học” là một sự đầu tư tốt, chẳng ai lại dại dột đội chữ “dốt” để ra đường làm ăn nhưng căn bản nên xét chừng đầu tư đến đâu là đủ!

Sự thông minh được chia thành 7 loại :

  • Thông minh ngôn ngữ
  • Thông minh logic
  • Thông minh không gian
  • Thông minh âm nhạc
  • Thông minh thể chất
  • Thông minh xã hội
  • Thông minh nội tâm

Thế nên, con người từ đó phân chia thành nhiều loại, có những người giỏi học không giỏi làm, có những người giỏi làm không giỏi học, cũng có những người giỏi cả học và làm. Mỗi người là một kết cấu khác biệt nên hãy giữ mình đặc biệt, chứ đừng chạy theo số đông. Khả năng mình tới đâu, bản thân giỏi cái gì, dở cái gì, cần gì và muốn gì, hãy trả lời đầy đủ những câu hỏi này trước khi quyết định có nên đi theo người khác hay không.

Nếu biết chắc bản thân không đủ giỏi trong việc xoay sở cùng mớ lý thuyết ở trường đại học, biết chắc mình có đậu cũng không thể nào cầm được tấm bằng ưu tú nhất và biết chắc rằng nếu không là ưu tú nhất thì có bằng cấp cũng sẽ rồi lang thang ngày tháng thất nghiệp thì tại sao lại vẫn đầu tư lỗ vốn?

Bận rộn trăn trở cùng những điều không là thế mạnh của mình thì tại sao không dùng thời gian đó đấu tranh cho những thứ mình biết mình có khả năng làm được giỏi hơn, tốt hơn những người khác? Đầu tư miệt mài cho những thứ chắc chắn khó lòng kiếm được lợi ích cho mình thì tại sao không xoay chuyển đầu tư để nâng cao kết quả gặt hái thành công?

“Nếu bạn đang phải sống một cuộc sống buồn chán, khổ sở vì bạn đã nghe lời mẹ bạn, bố bạn, thầy cô của bạn, hay một người nào đó trên TV thì bạn ĐÁNG BỊ NHƯ VẬY LẮM!” – Frank Zappa

Đừng mù quáng tranh đua vô nghĩa với người khác mà tự biến mình thành những cỗ máy xây dựng ước mơ cho ông này, bà nọ để rồi cho rằng ước mơ của mình là thứ xa vời, không thể với tới!

Hoang phí cuộc đời lắm.

 

KBee Deng

Những mối quan hệ

Featured Image: Live Life Happy 

 

Con người luôn cần những mối quan hệ..

Thế nhưng những mối quan hệ chưa chắc đã luôn cần đến chúng ta. Đôi lúc, trong một mối quan hệ với nhiều người khác, bạn cần phải là người luôn nằm trong tâm điểm của người khác; khi đó, bạn thấy mối quan hệ với những người này thật tốt, thật hòa hợp, thật vui vẻ. Thế nhưng bỗng nhiên có một ngày, bỗng dưng bạn không là tâm điểm của cuộc trò chuyện như mọi khi.

Chỉ một lần như thế, có khi nào bạn cảm thấy mối quan hệ này không như bạn vẫn nghĩ? Có khi nào bạn thấy, thật ra những con người này không thật sự cần mình? Có khi nào bạn thấy, trong câu nói “vắng mợ thì chợ vẫn đông”, bạn chính là nhân vật “mợ” đó hay không? À, nếu bạn là con trai, chắc là không phải đâu.

Những mối quan hệ luôn phức tạp. Mối quan hệ giữa hai người cũng phức tạp, ba người sẽ phức tạp hơn. Mối quan hệ nhiều người? Dĩ nhiên là phức tạp. Hai người, mối quan hệ được xem trọng nhất, nhưng không chắc rằng có quan trọng nhất và sẽ kéo dài hay không. Ba người, chắc chắn là khó kéo dài.

Nhiều người? Không chắc chắn lắm. Đẩm bảo đối xử công bằng với nhiều người là không thể. Thử đặt mình vào vị trí của người bị đối xử không công bằng đi, hiển nhiên bạn không muốn ở trong mối quan hệ đó lâu dài đâu.

Giống như một con mòng biển đang chao liệng trên bầu trời, lúc thấp lúc cao. Bạn cất tiếng gọi, chắc gì nó đã bay xuống đậu bên cạnh bạn. Bạn hét lên, đuổi nó bay đi, nó sẽ theo ý bạn mà bay thật xa sao? Những mối quan hệ cũng không khác gì mấy. Nhạc sĩ Nguyễn Nhất Nam than vãn: “Người đã ra đi sao em còn đợi chờ, người đứng bên em em đành để bơ vơ?”

Thực ra cũng đã mô tả gần như chính xác một cách hoàn hảo về những mối quan hệ. Bạn quý một người, chưa chắc người đó đã quý bạn. Ai đó thích bạn, chưa chắc bạn đã ưa người ấy. Cảm xúc là thứ vớ vẩn và khó định hình vô cùng, chưa kể đến những lúc bị ảnh hưởng bới thời tiết, sự vật, sự việc hay bất kỳ thứ gì khác. Nhưng bạn có QUYỀN và NGHĨA VỤ kiểm soát nó, bất kể nguyên nhân nào.

Có rất nhiều lúc bạn không thể để mọi chuyện xảy ra theo đúng ý của mình, dĩ nhiên. Bụt mình vẫn chưa được diện kiến. Tiên thì có gặp rồi, nhưng chảnh lắm, mình hỏi mà không có giải đáp những câu hỏi của mình. Nhân tiện nếu bạn muốn gặp thì ra chợ vào hàng chén đĩa, hỏi người bán hàng loại tô chén có cô Tiên ở trong ấy, nhiều vô kể luôn.

Quay lại vấn đề đang bàn, mình không tin sẽ có phép màu xảy ra, mọi thứ diễn ra ngoài sự tác động của bản thân còn phải chịu đựng tác động của hàng ti tỷ thứ không liên quan, huống hồ những mối quan hệ. Làm thế nào để giữ được những mối quan hệ bền vững à? Mình không biết, mình không có nhiều mối quan hệ, mình cũng không biết cách duy trì nó. Có bao nhiêu thì dùng bấy nhiêu vậy, vì nếu muốn duy trì nó, một mình bạn cố gắng là điều không thể.

Nếu có một ngày, một mối quan hệ nào đó của bạn đột nhiên biến mất, hoặc dần phai nhạt theo thời gian một cách rõ ràng, thì cũng đừng nuối tiếc làm gì cả. Bạn có thể tiếp tục níu giữ nếu muốn, nhưng kết quả có thay đổi hay không thì không ai rõ. Để mọi chuyện tự nhiên đôi lúc cũng tự dưng sẽ dẫn những mối quan hệ đến đúng nơi cần đến.

 

À, nhân tiện mời các bạn, nếu đang rảnh rỗi, nghe bài hát của Nhạc sĩ Nhất Nam mình đã đề cập phía trên.

Chúc ngủ ngon. Một ngày tốt lành, vui vẻ, hạnh phúc hoặc ít nhất là không buồn vu vơ.

 

[L.]