13.6 C
Da Lat
Thứ Bảy, 14 Tháng 3, 2026

PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN

Triết Học Đường Phố - PHÁT TRIỂN TOÀN DIỆN
Trang chủ Blog Trang 166

Giới trẻ và vận mệnh đất nước!

Featured image: Naive Project

Việt Nam sắp thua Lào và Campuchia?

Gần đây, các bài báo bắt đầu rộ lên thông tin chỉ vài ba năm nữa, 2 nước bạn Lào và Campuchia sắp vượt mình về GDP bình quân đầu người: Ngân hàng Thế giới (WB) vừa đưa ra khảo sát GDP bình quân đầu người năm 2013 của VN là 1.910 USD/người chỉ cao hơn Lào là 300USD/người và 900USD so với Campuchia. Thứ trưởng Bộ KHĐT Nguyễn Chí Dũng phải thừa nhận “Nếu vẫn phát triển như hiện nay các nước này chỉ mất 3-5 năm tới là vượt mình.”

Để 2 nước bạn vượt, điều đó có thực sự là không tốt?

Bấy lâu nay, dù đất nước nghèo đói, lạc hậu so với thế giới, dù dân trí thấp kém, chậm phát triển trong kinh tế, giáo dục…nhưng chúng ta vẫn luôn tự hào vì đứng “trên” 2 đàn em Lào và Camphuchia, vẫn là “Đầu tàu” phát triển kinh tế, giáo dục, khoa học kĩ thuật của khu vực Đông Dương. Chúng ta vẫn tự hào là nhà đầu tư số 1 tại Lào, vốn đầu tư sang Capuchia tăng mạnh trong những năm gần đây;  rồi tự hào về cả vị trí dẫn đầu trong những nước có du học sinh Lào theo học…

Ảo tưởng theo kiểu: “Nhìn lên thì không bằng ai, nhưng nhìn xuống thì không ai bằng mình” khiến chúng ta quên đi rằng đất nước vẫn đang xếp thứ nhất với những điều đáng xẩu hổ như:

  • Uống 3 tỷ lít bia/năm
  • Ăn 5 tỷ gói mì/năm
  • Giá thuốc lá rẻ nhất thế giới
  • Tỷ lệ nạo phá thai lớn nhất thế giới
  • Thịt lợn, thịt bò đắt nhất
  • Giá sữa cao nhất
  • Giá xe cao nhất
  • Phí bệnh viện cao nhất

Biết đâu, để 2 nước bạn vượt mặt, đó là một điều đáng mừng?

Đáng mừng là để chúng ta nhận ra mình đang ở đâu và cần phải làm gì; để chúng ta thấy rằng Lào, Campuchia họ cũng đi từ xuất phát điểm như thế, họ cũng đã vươn lên như thế, với tư tưởng của một đất nước nhược tiểu sẵn sàng học hỏi từ cộng đồng quốc tế chứ không như chúng ta lúc nào cũng nhìn xuống xem có bao nhiêu đứa không bằng mình rồi ngất ngưởng với những cái nhất không giống ai đấy!

Họ tuy không có “ Rừng vàng, biển bạc”, họ cũng biết rằng mình không có rừng vàng, biển bạc, chính vì thế họ sẵn sàng học hỏi, lao động, tìm tòi để làm giàu cho đất nước, dân tộc. Chúng ta có “Rừng vàng, biển bạc”, chúng ta biết và cũng luôn tự hào về sự giàu có của đất nước, thế nên ta đào, ta bán thay vì sản xuất, nuôi trồng…

Ta tự hào vì có nền giáo dục tiên tiến “hơn” họ, vì hàng năm cấp cho họ hang nghìn xuất học bổng tại các trường đại học lớn, vì hàng vạn học vị tiến sĩ để rồi để họ vượt mặt về chỉ số Năng xuất sáng tạo. Tiến sĩ “giấy” thì đâu thử được lửa đời!

Chúng ta đã làm gì để đất nước này đi lên?

1. Học

Từ nhỏ, chúng ta được dạy dỗ là “Phải cố gắng học tập thật giỏi, để góp phần xây dựng đất nước” rồi trong câu kết quen thuộc của những bài văn chẳng phải chúng ta vẫn thường viết: “Em xin hứa sẽ cố gắng lỗ lực học tập thật giỏi để sau này đem sức lực nhỏ bé của mình đi xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp”, thế là học sinh nhao nhao vào học tập, phụ huynh nhảy vào đầu tư cho con cái được học ở những trường tốt nhất, học nhiều nhất, kiểm tra điểm cao nhất.

Giáo dục nước nhà được chú trọng và đầu tư nhiều hơn bao giờ hết, hằng năm hàng ngàn tỉ đồng ngân sách được sử dụng cho hoạt động giáo dục, đại học, cao đẳng được mở ra ồ ạt, các dự án đổi mới chương trình dạy và học, dự án bồi dưỡng, đào tạo cán bộ được triển khai nhiều hơn bao giờ hết. Và…chúng ta đã thu lại những gì?

Chúng ta đã đào tạo ra một thế hệ thích hưởng thụ, sống lệ thuộc, thụ động. Thế hệ ấy thích ngắm hơn là đọc, đèn facebook lúc nào cũng sáng 23/24, các ảnh tự sướng, stt tâm trạng thì nhảy vào comment không ngớt; các bài báo, bài viết giá trị về tình hình đất nước, xã hội thì chẳng ai quan tâm.

Chúng ta đã tạo ra một thế hệ yếu kém về cả thể chất lẫn tinh thần. Sáng dậy, ra đường chỉ thấy các cụ già đi tập thể dục mà chẳng có một bóng thanh niên; trẻ em tiểu học phải dậy từ 6h sáng rồi đeo chiếc cặp vài ba kg tới trường, trong khi đó sinh viên thì 9-10h sáng vẫn nằm trùm trăn. Đi học đường xa một chút, trời lạnh một chút là lên facebook kêu ca này nọ; anh ca sĩ này mới có người yêu mới, chị diễn viên kia mới bị bồ đá…là biết ngay, nhưng về nhà nấu một bữa cơm cho mẹ chưa chắc đã làm được. Nghịch lý!

Còn đó cả một thế hệ thờ ơ, vô cảm với cuộc sống, xã hội, vận mệnh của đất nước và cả dân tộc. Nghe tin Trung Cộng có cái giàn khoan vào biển mình, thì cũng thay cái avata biển Đông cho nó có phong trào chứ có biết sự tình thế nào đâu. Đi coi bóng đá, đi chơi Noel, pháo hoa…thậm chí cả đi hưởng ứng cái vụ giờ Trái Đất là y như rằng sáng hôm sau rác thải đầy sân vận động, đầy đường phố. Lên báo thì cũng kệ thôi, cha chung không ai khóc, người ta vứt thì mình cũng vứt thôi, ai dại gì mà nhặt cho chúng nó cười!

2. Làm

Dân số Việt Nam đang phát triển trong thời kì mà bất kì quốc gia nào cũng mơ ước khi mà cơ cấu đang ở độ chín với độ tuổi lao động chiếm gần 2/3 trên tổng 90 triệu dân. Ở giai đoạn dân số Vàng này, lẽ ra phải là động lực để phát triển và đưa nền kinh tế đất nước đi lên thì thực tế lại cho thấy chiều ngược lại. Đâu đó người ta vẫn thường nhắc cái bài ca: “VN với lực lượng dân số đông, trẻ và giá nhân công thấp.” Người nước ngoài đầu tư ở nước ta, trả cho dân ta số tiền rẻ mạt và ta thấy tự hào?!

Nhưng cái gì cũng có giá của nó, bạn được trả lương vì tạo ra giá trị cho thị trường chứ không phải thời gian, tại sao người ta được trả tới 10$ cho một giờ làm việc mà chúng ta lại được trả chưa tới 1$? Rồi thì năng suất lao động Việt Nam chỉ bằng 1/18 năng suất lao động của Singapore, bằng 1/6 của Malaysia và bằng 1/3 của Thái Lan và Trung Quốc.

Đây là một câu chuyện nhỏ của bác Alan Phan trong bài viết Khi “dân số vàng” Việt Nam vẫn còn đang ngái ngủ.

 

Khi trò chuyện với mộtbạn trẻ đang làm việc tại Phòng Quản lý Tài nguyên và Môi trường ở một huyệnthuộc tỉnh Bình Dương (tỉnh được xem là một trong những địa phương có nền kinhtế năng động nhất cả nước), tôi mới vỡ lẽ chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó.

Bạn trẻ nàytâm sự và than vãn rằng lương tháng quá thấp (khoảng 1 triệu 9 trăm nghìn đồng,chưa đến 100 đô la Mỹ), công việc là đo đạc và kiểm tra đất đai. Khi được hỏicông việc có áp lực không, anh cho rằng chẳng có nhiều việc để làm, mỗi ngàytheo quy định là phải có mặt ở văn phòng lúc 8 giờ sáng và rời khỏi văn phònglúc 5 giờ chiều, thế nhưng chẳng ai quản lý giờ giấc, thậm chí là có nghỉ làm vàingày không xin phép cũng chẳng sao. Mỗi người một máy tính, tha hồ chơi game,xem phim và facebook. Anh cho rằng công việc ở đâylàm bạn phí thời gian nhưng khi được hỏi là tại sao không xin việc ở nơi khácthì anh nói trình độ và bằng cấp không có, công việc hiện tại là do gia đìnhquen biết và xin cho.

Đó chỉ là mộtví dụ ở một đơn vị hành chính công của Việt Nam, còn phía khối doanh nghiệp nhànước thì cũng không kém. Một người bạn của tôi đang làm ở phòng kinh doanh củamột doanh nghiệp nhà nước lớn (có khoảng hơn 30 công ty con) thì có cách thanvãn nhẹ nhàng hơn. Chả là mấy hôm nay tuyến cáp quang internet bị sự cố ngoàibiển, bạn bực mình vì chẳng thể download phim về xem được. Là con gái một sếp nhân sự ở doanhnghiệp này cho nên dù chỉ có tấm bằng tốt nghiệp phổ thông, chị vẫn được vàolàm ở đây.

Lịch trìnhhằng ngày của chị như sau: 8 giờ đến cơ quan điểm danh và mở máy tính, đọc báolướt web đến khoảng 9 giờ kém đi ăn sáng uống cà phê cùng đồng nghiệp, đến khoảng10 giờ về lại văn phòng và download phim trong lúc tiếp tục lướt web đến 11 giờhơn, 12 giờ nghỉ trưa nhưng vì là con gái nên chị tự cho phép mình về sớm mộttí và vào muộn một tí vào đầu giờ chiều. Thường là đầu giờ chiều các sếpđi ra ngoài tiếp khách hoặc làm việc riêng đâu đó nên chị cũng lơ là công việchơn buổi sáng một tí.

Hai trường hợp trên đây không phản ánh tất cả nhưng cũng cho thấy tồn tại một bộ phận đang lãng phí của công và ăn bám xã hội một dưới vỏ bọc “nhân viên văn phòng.”

 

Hồi tôi mới thi đại học, các bác, các cô, các chú đồng loạt khuyên thế này:

– Mày nên thi vào trường XYZ này này! Sau này ra trường dễ xin việc, mà làm nhà nước thì NHÀN!

– Trường đấy không được đâu cháu! Nhà mình không có quan hệ gì, cháu học đấy rồi sau này không xin được việc đâu!

– Cháu nhìn anh ABC kia kìa, học mấy năm được cái bằng, giờ làm nhà nước, ngồi máy lạnh mà tiền cũng dễ kiếm.

Chẳng phải trong gia đình tôi mà cả xã hội  bây giờ là thế, họ nói những điều ấy với cả những đứa mẫu giáo, cấp 1 rằng:

“Cháu ơi! Ráng lên mà học, sau này vào làm nhà nước nhàn nhạ mà rạng danh gia đình, dòng họ!”

Hóa ra, từ khi còn nhỏ, lực lượng lao động chính của đất nước ấy đã được dạy những điều cơ bản như: công việc nhàn, lương nhà nước, làm ít, ngồi máy lạnh, điều hòa… là mục tiêu tối thượng, là mong muốn của những người xung quanh nó.

Thế là mới có những câu chuyện kiểu như ngồi café nhậu nhẹt, 1 thằng nói:

– Tao vừa xin được việc chỗ này, lương tháng 5 triệu mà toàn ngồi chơi.

Thằng kia lập tức nói ngay:

– Ngon vậy!

Thay đổi là giải pháp

Thay đổi là con đường duy nhất giải quyết cho mọi vấn đề. Thời kì xã hội thông tin phát triển nhanh tới mức mà kiến thức sản sinh ra trong vòng 60s tới đủ để ta học đến năm 80 tuổi, thì không chỉ ở Việt Nam mà ở bất kì xã hội nào khác, nếu không thay đổi để bắt kịp xu thế thì việc bị bỏ lại phía sau là xu hướng chung.

Chúng ta đã đi sai đường, nhưng chưa hề muộn để thay đổi. Cái khó là chúng ta có dám dũng cảm để thay đổi từ tư duy, cách nghĩ đến cách lao động, làm việc, học tập.

Câu trả lời nằm ở chúng ta, những người trẻ-năng động và nhiệt huyết-những con người nắm trong tay vận mệnh của cả đất nước và dân tộc. Để cả đất nước thay đổi, thì chúng ta phải là những người cần thay đổi đầu tiên, bắt đầu từ tư duy:

Gieo suy nghĩ, gặt hành động
Gieo hành động, gặt thói quen
Gieo thói quen, gặt tính cách
Gieo tính cách, gặt số phận.

Chia sẻ bài viết này nếu bạn cảm thấy có ý nghĩa!
The more you share, the more you get!

 

Lê Ngọc Hưng

19 tuổi bạn đã…

Featured image:  Cara

 

19 tuổi bạn đã chọn cho mình một trường Đại học đúng tâm nguyện?
19 tuổi bạn đã thật sự yêu một ai đó bằng cả một con tim?
19 tuổi bạn đã bao giờ xách ba lô lên vai và đi bụi 1 lần?
19 tuổi bạn đã thật sự đốt mình trong đam mê của tuổi trẻ?
19 tuổi bạn đã vạch ra kế hoạch gì cho tương lai của mình?

Chưa. Đó câu trả lời của tôi, còn bạn thì sao?

Ta có thể nói cái tuổi 19 ấy…cái tuổi người lớn chẳng phải và con nít thì tất nhiên là không rồi. 19 cái tuổi chập chững tập làm người lớn với biết bao hoài bão và khát vọng. Bắt đầu từ cái tuổi này, tôi và bạn đều đứng ra cánh cửa của tương lai đón nhận mọi thứ để tự lập và trưởng thành, nó là những ngày tháng mưa giông, ngày nắng hồng đôi khi là những ngày gió bão giật cấp 15, 16 nữa đấy.

Khi tôi viết về cái tuổi 19 khi tôi đã bước sang tuổi 23, nhìn lại cái tuổi 19 đầy ngây dại vụng về, tôi chẳng hề tiếc nuối cái tuổi ấy đã đi qua, bởi lẽ cái tuổi 19 suy nghĩ thì nhiều mà làm thì ít 19 tuổi bạn không thể hoàn hảo mọi thứ từ suy nghĩ đến hành động đâu, bạn không nên có những yêu cầu quá khắt khe khi ở độ tuổi này. Hãy sống như kiểu con nít mới lớn, làm những gì mình thích và thích những gì mình làm. Nhớ nhé!

19 ạ, bắt đầu từ tuổi này bạn có khát khao và khao khát thực hiện ước mơ của mình lắm đấy, đó là ước mơ cho tương lai, hay một niềm đam mê nào đó ,nó cứ như ngọn lửa bập bùng cháy, âm ỉ cháy đôi khi bùng lên dữ dội làm ruột gan nóng như lửa đốt.

19 tuổi bắt đầu nếm được cái vị mặn của những giọt nước mắt nơi đầu lưỡi. Là giọt nước mắt tủi thân, giọt nước mắt buồn phiền và giận dỗi hay đôi khi đó là giọt nước mắt của sung sướng và hạnh phúc. Cuộc sống là phải trải nghiệm, trải nghiệm rồi mới hiểu được ý nghĩa đích thực của hai từ cuộc sống, theo bản thân tôi cuộc sống có nghĩa là một cuộc đấu tranh để dành lấy sự sống cho bản thân, nói hơi quá nhưng bản chất cuộc sống là vậy, họa may nó chỉ phủ một lớp tình người mỏng manh, che đậy nó mà thôi. Nhưng hiển nhiên tôi không phủ nhận giá trị nhân đạo của cuộc sống, nói ở đây là nói những cái góc khuất của xã hội, nhiều người lấy cái vỏ của đạo đức, mang danh đạo đức ra mà giúp người, nhưng thật sự là không phải thế, tác hại của họ gây ảnh hưởng cực kỳ lớn đến xã hội là suy giảm lòng tin của con người vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống.

19 tuổi, bạn sẽ thích tự lập bằng cách đi làm thêm, đi làm để lấy kinh nghiệm sống, đi làm để trang trải cho cuộc sống. Cái giá của sự tự lập là đắt lắm đấy. Tin tôi đi!

19 tuổi bạn chưa có gì để mất, suy cho cùng chỉ có thời gian và niềm tin , sự nhiệt huyết của tuổi trẻ. Vì thế hãy can đảm làm gì mình thích, đừng sợ thất bại, hãy đột phá và lội ngược dòng để thấy giới hạn của mình tới đâu.

Dẫu biết rằng sau mỗi lần vấp ngã là một bài học, thế nhưng mấy ai rút ra được kinh nghiệm cho bản thân – ở cái tuổi này. Hãy khóc đi bạn nhé, khóc xong rồi phải ngẩng đầu bước tiếp. Vì muốn thấy cầu vồng phải trải qua những cơn mưa.

19 ơi! Cố lên nhé.

 

Hà Trinh

Đừng lầm tưởng và đổ lỗi nữa…

Featured image: Asylum Art

Có chăng, chúng ta đang đổ lỗi lẫn nhau để rũ bỏ trách nhiệm của chính mình…

Ở xã hội hiện tại, các bạn có thấy rằng chúng ta đang đổ lỗi cho nhau, từ cá nhân, tổ chức, con người và cả xã hội nữa.

Nhà trường, thầy cô giáo đổ lỗi về sự hư hỏng của học sinh, trong khi đó học sinh đổ lỗi lại sự vô trách nhiệm của họ.

Ba mẹ đổ lỗi cho con cái khi bất lực về việc giáo dục hay bảo ban trong khi đó con cái lại đổ lỗi chính họ là nguyên nhân tạo nên tính cách của mình.

Sếp đổ lỗi cho sự yếu kém của nhân viên trong khi nhân viên đổ lỗi về sự bất tài trong cách lãnh đạo của sếp.

Bạn đổ lỗi cho bạn mình khi quan hệ trở nên xấu đi trong khi đó họ cũng nói xấu bạn để chứng minh họ là người bạn tốt trong mắt người khác.

Cảnh sát giao thông đổ lỗi cho ý thức của người dân trong khi người dẫn lại đổ lỗi về tệ nạn phong bì của chính họ.

Có chăng chúng ta đang đổ lỗi cho tác nhân khác mà không biết rằng tác nhân đó hình thành chính là do chúng ta?

Bạn đổ lỗi về tương lai của mình vì ba mẹ, trường học, giáo dục, … trong khi tương lai của bạn là do chính bạn quyết định.

Bạn đổ lỗi các báo lá cái viết linh tinh toàn tin thất thiệt, cướp, hiếp, giết… mà không biết rằng chính bạn lại là người có sở thích khoái chí đọc mấy tin đó.

Bạn đổ lỗi cho mấy nhân vật chuyện tạo scandal mà không biết rằng chính hành động phản đối của bạn lại càng gúp họ nổi tiếng.

Bạn đổ lỗi về sự yếu kém của mình là do môi trường, do… mà không biết rằng, vẫn là do nhận thức của bạn tạo lên.

Bạn đổ lỗi về chuyện tình yêu kém may của mình do số phận, do cuộc đời bất công, mà không biết rằng, việc bạn không có người yêu là do bạn chứ không phải ai khác – vấn đề này cũng tương tự với hạnh phúc, khổ đau, giàu sang… bạn thường đổ lỗi cho số phận, nhưng không biết rằng số phận là do bạn tạo nên.

Có chăng nhiều lúc chúng ta nghĩ rằng nếu có thứ này thì chúng ta sẽ đạt được thứ kia?

Tôi đã từng muốn học đàn và tôi nghĩ rằng chỉ cần có một chiếc đàn guitar là tôi sẽ học được, rất tiếc, tôi cũng chưa gảy hoàn thiện được một bài nào mặc dù đã mua tới tận 3 chiếc guitar.

Tôi đã từng muốn học tiếng Anh và ép mình học tiếng Anh bằng được, tôi nghĩ có nhiều sách là được, tôi mua hàng tá sách tiếng anh về, rồi cuối cùng chả đọc quyền nào cả.

Tôi nghĩ rằng kinh doanh là cần có vốn đầu tiên, vậy nên thương vụ kinh doanh đầu tiên tôi xin 20 triệu đồng, nhưng sau đó cũng nướng sạch trong vòng 2 tháng.

Tôi từng nghĩ rằng chỉ cần có một ý tưởng tốt và sự cố gắng là sẽ có thể thành hiện thực, tôi lao đầu vào suy nghĩ vẽ nên những tương lai đẹp đẽ, nhưng bản kế hoạch trong mơ, để rồi đến khi thực hiện thì mọi thứ trở về hiện thực.

Tôi từng nghĩ rằng tôi sẽ dùng smartphone thông minh để học tiếng anh, đọc ebook cũng như làm các công việc phụ trợ mình tốt hơn, tôi sắm một con smartphone 9 triệu đồng, tôi dùng nó được 6 tháng thì hỏng màn hình nên bán rẻ còn 2 triệu tư, sau đó dùng tiền để đầu tư, 1 tuần sau khi xài đen trắng thấy bất ổn thì tôi tậu lại cho mình một chiếc Blackberry 8900 với giá 450k, giờ thì tôi hài lòng về nó, bởi ngoài các tính năng cơ bản mà 2 điện thoại hỗ trợ rất tốt thì chiếc 9tr kia kiến tôi chơi game và xem phim nhiều hơn trong khi đó chiếc 450k kia giúp tôi tập trung đọc ebook tốt hơn.

Có thể khi bạn đọc thì đây là những thứ quá hiển nhiên và bạn cũng thấy thế, những ví dụ qúa vớ vẩn và lãng xẹt, nhưng những điều tôi viết trên đây không phải để bạn công nhận là nó đúng, mà giúp gợi cho bạn những thứ lãng xẹt đó đang có mặt trong cuộc sống của bạn. Tôi nghĩ những câu chuyện trên cũng giúp bạn liên tưởng và nhận ra được nhiều thứ, đặc biệt là đang sảy ra trong cuộc sống của bạn, còn tôi, tôi cũng chỉ có một điều muốn nói với bạn: Đừng lầm tưởng và đổ lỗi nữa.

Vì cuộc sống là của bạn, do bạn quyết định, và vì bạn quyết định cuộc sống của bạn, nên hãy để người khác quyết định cuộc sống của chính họ……

 

Jay Vuong

 

 

Làm thế nào để tự chữa bệnh lười

Featured image: Antocitta

 

Tôi đọc bài viết Đất nước của những kẻ lười biếng trên Triết Học Đường Phố và bài Tại sao người Việt lười biếng trên trang Góc nhìn Alan. Bài viết thứ nhất thẳng thắn chỉ ra vấn đề và bài viết thứ hai luận bàn về căn nguyên của của nó. Tôi đọc các bình luận về bài viết thứ nhất và nhận thấy đa số bạn đọc có vẻ như “ngộ ra” và công nhận là mình đang lười biếng thật. Ở bài viết thứ hai, những căn nguyên của bệnh lười là những yếu tố khách quan bên ngoài chứ không phải là từ chính chủ thể lười biếng: chúng ta lười lao động do cơ chế làm chủ tập thể, lười suy nghĩ do cơ chế bao cấp về tư tưởng, lười học do hệ thống giáo dục yếu kém và lười tập thể dục do môi trường bị hủy hoại.

Suy nghĩ về vấn đề được đặt ra, tôi không khỏi liên tưởng đến một mẩu chuyện về một ông bố nát rượu và hai người con trai mà tôi đã đọc đâu đó. Ông anh thì cũng nát rượu hệt như ông bố và sống một cuộc đời vô cùng bê tha trong tối tăm vô vọng. Ngược lại, người em rất nỗ lực vượt lên hoàn cảnh, tự tìm cách học hành và sau này rất thành đạt trong cuộc sống. Mọi người xung quanh rất ngạc nhiên và hỏi tại sao là anh em một nhà nhưng họ lại khác nhau đến thế. Câu trả lời mà họ nhận được từ hai người anh em đó giống hệt nhau: “Tại tôi có một ông bố nát rượu.”

Trở lại vấn đề lười biếng, điều nên bàn là khi ta đã biết ta lười, ta chỉ tặc lưỡi, “ừ, đúng là mình lười thật” rồi… thôi, ta sẽ chờ đợi những giải pháp vĩ mô cho những nguyên nhân đã được xác định trong bài viết thứ hai, hay ta nỗ lực tìm những giải pháp tự thân để ngăn không cho bệnh lười của mình trở thành mãn tính?

Việc lựa chọn một thái độ trước một sự việc nào đó có thể quyết định sự thành công hay thất bại. Theo tôi, nếu ta cứ để mặc mình trôi đi trong sự lười biếng hoặc trông chờ vào tha lực – cái có thể không bao giờ tới – khả năng rất cao là ta sẽ trở thành người anh nát rượu trong câu chuyện trên. Vậy tại sao ta không lựa chọn một thái độ tích cực hơn để trở thành người em giỏi giang thành đạt?

Do vậy, trong bài viết này tôi xin được đề cập đến một số giải pháp cho chính chủ thể lười biếng tự thực hiện.

Lười học – Hãy tự tìm cho mình một lối đi

Đừng đổ lỗi cho những cám dỗ vật chất như Internet, karaoke, Lotte hay Starbuck làm cho bạn trở nên lười học. Phim hay ư, cà phê ngon ư, bạn vẫn có thể thụ hưởng nó vào những ngày cuối tuần cùng bạn bè kia mà. Năm ngày đầu tuần bạn hãy ưu tiên cho công việc cần làm trong lứa tuổi của bạn là học, để hai ngày còn lại sẽ là thư thái an nhàn thay cho cảm giác uể oải và áy náy suốt tuần vì bỏ bê việc học.

Đừng đổ lỗi cho những kiến thức khó nuốt, áp đặt của một nền giáo dục nặng tính giáo điều đã làm cho bạn trở nên lười học. Bạn chán ngán nền giáo dục trong nước ư? Vậy bạn hãy tìm cách đi tị nạn giáo dục đi. Việt Nam đã ở thời mở cửa nên cơ hội cũng mở, miễn là bạn phải muốn tìm. Một số sinh viên của tôi không cần đến bố mẹ quá giàu mới được ra nước ngoài học đâu. Họ tự rèn luyện tiếng Anh để lấy những chứng chỉ với mức điểm yêu cầu của các nước họ muốn đến, rồi họ tìm các chương trình học ở các nước phát không thu học phí. Họ xác định rõ bố mẹ họ chỉ hỗ trợ ăn ở cho một vài tháng đầu tiên, và họ chấp nhận làm những việc chân tay để có thể duy trì việc học.

Nếu bố mẹ bạn không có khả năng chu cấp cho bạn một số tháng đầu ở nước ngoài, bạn hãy chọn con đường tự mình bồi dưỡng kiến thức cho mình ở trong nước vậy. Trong một bài tập tôi giao cho sinh viên hãy giải quyết bài toán cung (kiến thức/kỹ năng ở các trường đại học) và cầu (nhu cầu tuyển dụng của doanh nghiệp) không gặp nhau, dẫn đến tình trạng 174.000 cử nhân thất nghiệp ở Việt Nam tính đến quý 3/2014, các sinh viên của tôi đã đưa ra một giải pháp rất đáng khích lệ. Theo họ, khi vẫn đang ngồi ở trường đại học, bạn nên tìm hiểu các trang tuyển dụng để biết về yêu cầu của các công việc bạn muốn làm. Thay vì ngồi đó đổ lỗi cho nhà trường không dạy những kiến thức bạn cần, bạn nên chủ động ra ngoài tìm học những cái bạn thiếu. Thời đại công nghệ và dịch vụ phát triển, bạn có nhiều cách để tự phát triển kỹ năng chứ không phải chỉ dựa vào thầy cô và trường lớp.

Lười làm – Hãy trang bị cho mình tư duy “ông chủ”

Báo Tuổi Trẻ có đăng một so sánh của ông Vũ Ngọc Hoàng, ủy viên Trung ương Đảng, phó trưởng ban thường trực Ban Tuyên giáo trung ương:

“Cách đây bốn, năm mươi năm, Việt Nam và Hàn Quốc có trình độ phát triển tương đương. Sau mấy mươi năm, tôi rà lại tư liệu thấy Hàn Quốc hiện có khoảng 90.000 người sống tại Việt Nam và Việt Nam cũng có 90.000 người sống ở Hàn Quốc. Chỉ khác nhau ở chỗ hầu hết người Hàn Quốc tại Việt Nam làm ông chủ, làm quản lý, còn người Việt Nam ở Hàn Quốc thì chủ yếu làm ôsin.”

Tại sao đồng bào chúng ta đã từng “đầu ngẩng cao bất khuất” trong các cuộc chiến tranh, giờ lại phải tha hương cúi đầu làm nô bộc trong thời đất nước thái bình? Xin hãy đừng tìm câu trả lời từ bên ngoài mà hãy tìm nó ở tự thân.

Trước tiên, bạn hãy nuôi dưỡng và phát triển tư duy “ông chủ”, không phải là làm chủ người khác mà làm chủ chính vận mệnh của mình. Ta phải biết đấy là môt nỗi nhục khi đầu ta phải cúi xuống, mắt ta phải lấm lét xem mình có đang bị dò xét hay không để mà làm việc theo kiểu đối phó, và cái tư duy “nô bộc” đó sẽ biến chúng ta thành osin ngay trên đất nước của mình chứ đâu cần phải đi sang nước bạn. Tôi chắc khi bạn giải quyết được việc lười học, bạn sẽ không lười làm. Cái quá trình tự tìm con đường sáng cho cuộc đời của bạn qua con đường học tập tự thân nó đã là chăm làm, và quá trình đó cũng giúp bạn nuôi dưỡng lòng tự trọng, tự tôn của một “ông chủ” khi bạn thực sự đi làm việc về sau.

Lười suy nghĩ – Hãy chọn Con đường chẳng mấy ai đi

Đừng đổ lỗi cơ chế gò bó khiến bạn lười không muốn nghĩ, bởi cái chính là bạn tự quyết định bạn nghĩ cái gì. Chúng ta không chọn được vùng đất nơi chúng ta sinh ra, nhưng chúng ta chọn được vùng đất mà chúng ta muốn đến để thoải mái suy nghĩ hay có điều kiện tốt hơn để suy nghĩ, để từ đó những sáng kiến mới, những đóng góp mới vào túi khôn nhân loại sẽ ra đời. Nếu có khả năng, bạn hãy suy nghĩ như GS. Ngô Bảo Châu ở một môi trường phù hợp nào đó, rồi nhận một giải thưởng danh giá cho suy nghĩ của mình, sau đó trở về nước, gợi cảm hứng đổi mới tư duy cho lớp trẻ. Tôi chắc chắn rằng bạn sẽ được hân hoan chào đón, bởi thực tế đã cho thấy phụ huynh học sinh đạp đổ cả một cổng trường thực nghiệm tại Hà Nội năm 2012 chỉ bởi họ hy vọng GS. Ngô Bảo Châu sẽ giúp con họ có được một phương pháp tư duy tích cực.

Thật ra, ở bất cứ môi trường nào bạn cũng có thể suy nghĩ, miễn là bạn phải muốn nghĩ và muốn đi “những con đường chẳng mấy ai đi”. Nếu bạn nghĩ về những cái người ta đã nghĩ chán chê rồi thì lấy đâu ra những cá nhân kiệt xuất, những phát minh làm thay đổi cuộc sống? Đọc báo, xem truyền hình, tôi rất xúc động về các học sinh rất đỗi bình thường từ những vùng đất khó nghèo của làng quê Việt Nam đã biết suy nghĩ từ những mảng khuyết của thực tế cuộc sống để đóng góp thêm cho cuộc sống. Em Đinh Công Toàn, một học sinh nghèo lớp 9 ở một làng quê lúa ở Hà Tĩnh vì thương cha mẹ vất vả mà suy nghĩ cách phát minh ra máy quạt lúa. Đặng Thị Ngọc Ánh, học sinh 12 của một trường huyện ở Thừa Thiên-Huế vì thông cảm với nỗi nhọc nhằn với những người quét rác phải vất vả thu gom, đốt xác lá khô mà suy nghĩ ra công thức chế biến “giấy xanh” từ lá chuối, lá khô và thân tre. Đó chỉ là một vài ví dụ về cách suy nghĩ tích cực bắt nguồn từ “cái khó” để từ đó “làm ló cái khôn”.

Tôi dạy tư duy phản biện ở một trường đại học. Buổi đầu tiên giới thiệu về môn học, tôi vẽ một vòng tròn lên bảng và hỏi sinh viên của tôi nhìn thấy cái gì. Câu trả lời nhanh nhất và đồng loạt từ các em là một vòng tròn. Tôi khuyến khích các em nhìn tiếp, sau một lúc, một số em trả lời ngập ngừng rằng các em nhìn thấy cái lỗ, cái khoảng không trống rỗng bên trong vòng tròn. Đó là câu trả lời tôi mong muốn, bởi cái vòng tròn mà ai cũng thấy là điều quá hiển nhiên và tôi không cần đến sinh viên học tư duy phản biện trả lời câu hỏi đó. Để phát triển tư duy, các em hãy tập nhìn những điều chưa ai nhìn thấy.

Tôi khuyến khích các em suy nghĩ để tìm cách đặt lại vấn đề hoặc tìm cách đi những con đường mới chưa ai khai phá. Đến cuối khóa học, một sinh viên gửi cho tôi một bài viết rất thú vị trong đó em sưu tầm những trường hợp đặt lại vấn đề, ví dụ như Hình học phi Euclid dựa trên cơ sở phủ nhận ít nhất một trong số những tiên đề Euclid, được khởi xướng bởi Lobachevsky trong lĩnh vực hình học trừu tượng và phát triển bởi Bolyai, Gauss, Riemann. Em lấy những ví dụ này làm cảm hứng và nói với tôi cuộc hành trình của em với cách nghĩ “thoát hộp” hay “đạp đổ” nay thực sự bắt đầu. Tôi không có đủ kiến thức Toán học hay Vật lý để đồng hành cùng em trên con đường em đi, nhưng tôi vui biết bao khi em có động lực để suy nghĩ theo cách của riêng mình.

Lời kết

Lười biếng là một căn bệnh nguy hiểm bởi nó biến cuộc sống của chúng ta trở thành sự tồn tại nhàm chán cho bản thân và nhiều người lười biếng sẽ là một gánh nặng cho xã hội. Khi bạn biết mình lười, bạn hãy cố gắng thay đổi bằng cách chọn một thái độ phù hợp, một hướng đi đúng đắn để thay đổi và làm chủ cuộc sống của mình một cách có ý nghĩa. Chúc bạn thực hiện thành công những “nghị quyết năm mới” của riêng mình bằng nội lực thay vì chờ một “cú huých từ bên ngoài”.

Diệu Ngọc

“Có xấu thì mới tốt lên được”

  Ảnh: AER Wilmington DE

Có rất nhiều người mà tôi phải cám ơn nhưng nói chung thường được chia làm hai kiểu người. Kiểu người tôi yêu rất nhiều nhưng không yêu tôi, kiểu người yêu tôi rất nhiều nhưng tôi không yêu họ. Ai cũng có một thời yêu đơn phương ai đó mà không thể hiểu nổi lí do tại vì sao và cũng từng “bị” ai đó yêu đương phương mà chính mình cũng không thể hiểu nổi lí do tại vì sao, thật ra đến cuối cùng thì ta đều phải cám ơn cả hai.

Tôi thường hay nói rằng ai đó nên yêu thương bản thân mình, đến một thời điểm tình yêu của bạn đã quá nhiều và tự nhiên bạn sẽ muốn chia sẻ cho người khác, nhưng chỉ riêng điều đó thôi thì vẫn chưa đủ nếu ai đó chưa hiểu và chấp nhận phân nửa còn lại của chính mình. Ý tôi muốn nói là cái phần tối tối còn lại bên trong của mỗi người, nơi nuôi dưỡng những con quỷ mà chính bạn cũng không muốn nghĩ đến. Trước khi bạn nhìn thấy và chấp nhận phần còn lại của chính mình (vì bạn sẽ không muốn thấy và cũng không tự nhiên mà thấy đâu), sẽ có người giúp bạn làm điều đó, người yêu bạn hơn chính bản thân họ. Họ chắc chắn sẽ chấp nhận những con người thật của bạn mà chính bạn còn không thể nào chịu đựng nổi. Nếu bạn có bên cạnh một người như thế bạn nên giữ gìn và trân trọng họ như báu vật vì họ giúp bạn hiểu rõ chính mình một cách trọn vẹn nhất.

Thật ra, chính tôi lại không làm được như điều tôi vừa nói. Tôi không thấy anh có điểm nào tốt, anh không hề có điểm nào hay ho trong mắt tôi, không hề. Khi tôi chán, không biết làm gì hoặc không có ai, tôi gọi anh. Khi tôi vui vẻ, hạnh phúc, bận rộn với điều gì đó mới mẻ, tôi gọi bạn bè tôi. Khi tôi muốn đến nơi nào đó, lang thang đâu đó, tôi gọi anh. Khi anh muốn đi đâu đó với tôi, tôi thậm chí không trả lời tin nhắn hoặc để anh đến rồi về vì tôi đổi ý vào phút cuối. Điều tồi hơn là tôi nói cho anh nghe tất cả những điều trên, những điều mà tôi nghĩ về anh, lí do thật sự vì sao tôi lại cư xử tệ hại với anh, lí do vì sao tôi không yêu anh nhưng vẫn đi với anh, tôi thậm chí còn không muốn làm bạn với anh. Tôi bắt bẻ anh đủ mọi chuyện, tôi moi đủ mọi thứ để cho anh thấy rằng anh là người có lỗi, tôi đem lỗi của anh để phân tích, để vạch lá tìm sâu, để anh cảm thấy bản thân anh thực sự là người không xứng đáng.

Tôi nói cho anh biết tất cả mọi bí mật của mình vì tôi không quan tâm anh nghĩ gì về tôi vì tôi có quan tâm gì anh đâu. Tôi chỉ muốn nói vậy thôi. Đôi khi tôi đi xa đến mức nói với anh rằng tôi giữ mối quan hệ với anh là vì lợi ích của chính tôi, anh không nên đến gần tôi nữa. Tôi khuyên anh nên tin tôi, tôi hiểu bản thân mình khá rõ, rằng tôi sẽ không bao giờ yêu anh cho dù anh có yêu tôi hơn chính anh đi nữa. Nếu tôi yêu anh, tôi đã yêu ngay từ ban đầu, anh nên mặc kệ tôi mỗi lần tôi gọi anh vì đôi khi tôi cũng không tự chủ đến mức hoàn toàn rũ bỏ được cám dỗ. Tôi đơn giản chỉ không muốn nhìn thấy mặt anh, mỗi lần nhìn thấy anh là tôi không được vui. Tôi đẩy anh đi tới điểm giới hạn của sức chịu đựng, anh chỉ thể hiện rằng mình đang tức giận rồi im lặng, những lúc như thế tôi nghĩ anh thật là hèn, tôi nghĩ anh thậm chí còn không dám nói lên suy nghĩ của mình, anh có quyền làm điều đó vì sao anh lại không làm. Đối với người mà mình không thích thì họ làm gì mình cũng không thích, thường là vậy.

Đôi khi anh hỏi tôi vì sao tôi ghét anh đến mức chưa bao giờ tỏ ra dễ chịu với anh lấy một lần, tôi trả lời anh rằng có lẽ do tôi ghét chính mình đến mức không thể chịu đựng nổi nên đổ hết tất cả lên vai anh, đó là những lúc tôi biết mình đã đi quá xa khi xúc phạm đến lòng tự trọng của người khác. Lúc đó tôi đã có rất nhiều lí do để trả lời, đó là vì trong quá khứ anh đã không tốt với tôi, đó là vì con người anh khiến tôi khó chịu, vân vân (tôi không nhớ hết được vì chuyện cũng lâu rồi) nhưng cuối cùng tôi đành phải chấp nhận rằng chẳng có lí do nào cả. Tôi tồi tệ với anh chẳng vì lí do gì hệt như anh tốt với tôi cũng chẳng vì lí do gì, nó thuộc về bản chất. Ai cũng có những con quỷ và đó là những con quỷ của riêng tôi. Tôi thậm chí còn liên tục tổn thương anh bằng cách nhắc đi nhắc lại rằng tôi không hề thích anh chút nào bởi vì đôi khi tôi cảm thấy có lỗi (vì tôi thực sự rất quá đáng) và tôi tặng anh cái gì đó để chuộc lỗi, hoặc là cám ơn anh vì anh quá tử tế với tôi nhưng không có nghĩa là tôi có thêm thiện cảm nào đối với anh. Tôi phải giải thích mỗi một lần tặng quà gì đó cho anh để anh không hiểu lầm.

Đây cũng không phải là chuyện của riêng tôi, trước khi viết bài này tôi cân nhắc khá kĩ và tôi nghĩ mình nên viết vì tôi không hề có ý bêu xấu anh ngay cả với chính tôi mặc dù trông có vẻ là tôi đang tự bêu xấu mình. Tôi đơn giản chỉ muốn viết về những gì tôi đã trải qua và hi vọng ai đó hiểu cụ thể phải bắt đầu yêu thương chính mình từ đâu và như thế nào. Những gì đã trải qua, nếu không dùng nó vào việc gì đó thì thật là uổng phí vì cái giá phải trả thật sự không nhỏ.

Tôi cũng không có ý tự hào vì những điều tôi đã kể trên, những điều mà tôi vẫn thường nói rằng tôi không hề có ý làm tổn thương ai, tôi chỉ thể hiện con người thật của mình. Tôi không hề tự hào chút nào, tất cả những điều đó chỉ làm cho tôi hiểu rằng tôi chẳng là ai cả nhưng tôi phải để việc nó như là chính nó vì tôi không muốn mình bị mất trí, tôi không muốn làm người đạo đức giả, không muốn tự lừa dối mình rằng mình là người rất tử tế nhưng thật ra không phải như vậy.

Tôi không muốn giả vờ rằng mình là kiểu người tốt hay là ngược lại, rằng mình là người rất xấu bởi vì chẳng có ai chỉ là người tốt hay chỉ là người xấu, chúng ta có tất cả. Nếu tôi xử sự như thể tôi rất tốt thì thật ra tôi chỉ đang tự lừa dối chính mình. Nếu tôi xử sự như thể tôi rất xấu thì thật ra tôi đang rất ghét bản thân. Tôi chọn cách cư xử như tôi cảm thấy, một cách tự nhiên. Tôi không kêu gọi mọi người hãy xấu xa hết cả đi, không phải như vậy nhưng trước tiên bạn phải là chính mình rồi sau đó bạn mới có thể hiểu, thay đổi, chấp nhận và yêu thương bản thân.

Mọi người ai cũng hô hào với nhau rằng phải yêu thương bản thân mình nhưng thật ra họ không hiểu được phải yêu như thế nào. Họ không thể hiểu nổi vì sao họ vẫn không hạnh phúc khi họ yêu bản thân nhiều lắm rồi, yêu một cách ích kỉ, nhưng sao càng ích kỉ lại càng cảm thấy có lỗi. Đó là vì họ không yêu trọn vẹn con người họ, họ chỉ yêu vẻ đẹp của mình, phần còn lại họ từ chối xem như là không tồn tại, nếu có thì là có ở người khác. Cho nên thật sự may mắn cho ai có được một người yêu bạn hơn cả chính bản thân họ, vì họ đã làm thay cho bạn phần khó khăn nhất rồi, họ chấp nhận trọn vẹn con người bạn.

Điều đó không có nghĩa là bạn buộc phải yêu họ lại để đền ơn nhưng tôi nghĩ chúng ta nợ họ lời giải thích, lời cám ơn, lời xin lỗi, ít nhất cũng là những điều đó vì họ đã giúp ta nhận ra góc tối của mình. Nếu không phải là họ thì ai có thể làm được điều đó? Bản thân chúng ta vốn đã chối bỏ chúng ngay từ ban đầu, đặc biệt là từ ngày chúng ta đến trường. Và vì sao chúng ta phải hiểu được góc tối của chúng ta để làm gì? Có một câu đại khái như thế này, nếu bạn không tự lừa dối mình thì không ai có thể lừa dối bạn được. Bạn muốn hiểu hay không thì đó là sự lựa chọn của bạn.

 

Quyên Quyên

[Review] Phim The Hobbit 3: Đại chiến 5 cánh quân

 

Thú thật với các bạn là trước khi xem The Hobbit 3: Đại chiến 5 cánh quân, tôi không hề biết đến 2 The Hobbit trước đó, nghĩa là không hề biết đến các cuộc phiêu lưu của xứ sở người Lùn hay cuộc đại chiến Rồng Lửa. Tôi đồng ý như một sự tất yếu trước sự lựa chọn của người bạn đi cùng. Và cho tời giờ tôi vẫn thầm cảm ơn sự lựa chọn đó.

1. Sự kịch tính

Có ai ngốc nghếch như tôi không khi xem phim lại có chút hoài nghi về nhân vật chính. Sự thật là tôi băn khoăn không biết đâu là nhân vật chính thật sự, nhân vật chính nhất. Trái tim yếu đuối và nhiều mộng tưởng của tôi ban đầu cứ đinh ninh người anh hùng Bard trở về sau khi hạ gục được con rồng khổng lồ là nhân vật chính nhất, và tôi sẽ có một cuộc du hành cùng chàng và những cư dân của chàng. Đến khi gặp vị thủ lĩnh tai dài, mặt trắng với đội quân Tiên Tộc hùng hậu, tôi lại đinh ninh rằng một nhân vật chính – một anh hùng nữa là đây, còn vị vua Thorin kia chỉ là một nhân vật phản diện điểm vào. Cho tới khi cổng thành mở, vua Thorin Oakenshield lao mình vào cuộc chiến với cái ôm chầm với người em họ, tôi mới thực ra nhận ra những nhân vật chính nhất, chính của chính là anh chàng người lùn BilBo Baggins, vua Thorin Oakenshield, bộ tộc người Lùn của ông và phù thủy Gandalf.

Bên cạnh đó, những mâu thuẫn được lồng ghép hết sức tự nhiên. Tiền bạc và lòng tham xưa nay vốn luôn là những cái bẫy thử thách chết người, là nguyên nhân tạo ra những mâu thuẫn, và trong The Hobbit 3, vàng bạc châu báu đã làm mờ mắt những con người cao quý và quyền lực nhất. Tham vọng là cái hố không đáy làm kiệt sức con người trong nỗ lực bất tận tìm cách thỏa mãn nhu cầu mà không bao giờ chạm tới được sự thỏa mãn. Vua Thorin Oakenshield và vị thủ lĩnh Tiên tộc đều không thoát khỏi cái bẫy chết người, và họ chọn chiến tranh như một sự giải thoát, với cái bình phong như thể bảo vệ lòng kiêu hãnh của chính mình và dân tộc mình.

Ngoài ra, trong những bộ phim anh hùng cổ đại, không thể thiếu những con quỷ dữ, nếu không các anh hùng của chúng ta lấy đâu ra đất để trình diễn. Trong phim, những con quỷ dữ Orc như đội mồ sống dậy từ một quá khứ xa xăm nào đó, mang bộ mặt gớm ghiếc đi tìm để tiêu diệt kẻ thù không đội trời chung từ thuở xa xưa của mình.

Một bộ phim dù hoành tráng đến đâu cũng không thể thành công nếu thiếu những tiểu tiết đắt giá. The Hobbit 3 cũng không phải là ngoại lệ. Với những chi tiết đắt giá như hình ảnh quả tim núi Ankenstone, chiếc nhẫn kỳ lạ giúp hô biến tức khắc, đặc biệt hình ảnh vua Thorin quăng chiếc vương miện trên đầu đã thực sự ám ảnh tôi. Nỗi sợ hãi là những con hổ giấy. Điều khó khăn nhất là quyết định hành động, phần còn lại chỉ là sự bền bỉ. Vua Thorin căn bản không chỉ vượt qua được lòng tham mà đã chiến thắng nỗi sợ hãi của chính bản thân mình. Ánh hào quang của vua Thorin chỉ thực sự tỏa sáng khi chiếc ngai vàng “ngã” xuống.

2. Giá trị nhân văn hay tình người, sự cao quý là những điểm sáng

Ngoài những cảnh chết chóc, chiến tranh thì sự dũng cảm, tình người luôn có mặt và là tâm điểm xuyên suốt từ đầu đến cuối bộ phim. Tên phản bội hèn nhát Alfrid được người anh hùng Bard cứu năm lần bảy lượt, đến tận gần cuối phim, khi gã trốn chui lủi như con chuột nhắt trong bộ dạng của một mụ đàn bà lôi thôi lếch thếch, Bard vẫn để cho gã ra đi, anh còn tếu táo gọi với theo: “Lộ váy lót kìa” như một sự “không thèm chấp”.

Tinh thần chiến đấu quả cảm của những chiến binh, mà tiêu biểu nhất là vua Thorin Oakenshield, con trai Kili của Ngài, chú lùn Bilbo Baggins, người anh hùng Bard, phù thủy Gandaf… với những câu nói bất hủ như “Tôi không trốn đâu. Tôi không trốn sau tường đá trong khi mọi người phải chiến đấu vì chúng ta. Thứ đó không ở trong máu tôi.“(Kili)

Hay câu hỏi xoáy sâu vào tâm can của vua Thorin: “Nhưng một lần cuối thôi, mọi người có theo tôi không?” Và những người phụ nữ quả cảm: “Đàn bà cũng phải sát cánh với đàn ông khi sống và khi chết…” Tôi yêu người có thể cười trong nghịch cảnh, có thể tìm sức mạnh trong sự khốn cùng và trở nên can đảm nhờ suy nghĩ. Những tâm hồn nhỏ bé có thể chùn bước, nhưng họ – những con người có trái tim kiên định và được sự đồng thuận của lương tâm sẽ theo đuổi những nguyên tắc của mình cho đến chết.

Nhưng bộ phim có quá nhiều cái chết, nó khiến tôi cảm thấy nghiệt ngã. Chúa đã an bài để vua Thorin trở thành huyền thoại khi ngài và kẻ tử thù cùng chết, nhưng sao Chúa lại khiến con trai Ngài lại cũng phải ra đi? Tôi nghĩ phần đông sẽ khóc thương cho họ, dù đó là khóc thầm hay thành tiếng, và tôi cũng thuộc trong số đó.

3. Diễn xuất diễn viên và kỹ thuật

Hollywood mà đã hóa trang thì không còn gì để chê. Từ những con quỷ Orc gớm ghiếc, phù thủy, những bộ râu dài, trang phục… đều tuyệt vời. Các cảnh quay đánh nhau, sự nhịp nhàng đến rập khuôn khi giương cung chiến đấu của Tiên tộc… thật khiến người xem ấn tượng.

Vẻ đẹp oai nghiêm cùng sự rắn rỏi toát lên từ người anh hùng Bard, thủ lĩnh Tiên tộc; những cảm xúc của chú lùn Bilbo Baggins, và đặc biệt là sự chuyển hóa nội tâm của vua Thorin từ một kẻ tham lam, ích kỷ đến khi trở lại bản chất anh dũng vốn có đều được hiện lên một cách xuất thần.

Đây chỉ là những suy nghĩ cá nhân của tôi về phim Hobbit 3 nhưng đồng thời cũng là sự chia sẻ về quãng thời gian tuyệt vời khi tôi trải nghiệm cùng bộ phim. Bạn đã xem Hobbit 3 chưa? Nếu chưa, đừng băn khoăn với những sự lựa chọn khác nhau khi đứng trước rạp chiếu phim. Tôi cá là bạn sẽ không thất vọng.

 

Lê Hoài Thương

Từ “Je suis Charlie” cho đến sự trở về của vị vua

Featured image: Sky News

 

Sự kiện khủng bố tại Paris là tiếng súng bắn vào quyền lực thứ tư trong xã hội – tự do ngôn luận. Những gì diễn ra tại mọi nơi ở nước Pháp làm mình đi từ tò mò đến đồng cảm, và cuối cùng là khâm phục. Những con người với dòng chữ “Je suis Charlie” được nhìn thấy trên các phương tiện truyền thông cho thấy sự đoàn kết của người dân Pháp. Nhưng chỉ khi đứng giữa đám đông ấy, mình mới cảm thấy sức mạnh thật sự của sự đoàn kết đó. Khi mà ngay chiều tối hôm xảy ra vụ khủng bố, hàng loạt vụ tưởng niệm tại các tòa thị chính được tổ chức, mỗi người tham gia đều hô vang “Je suis Charlie” và tay của họ đập vào dòng chữ đó như muốn biến nó thành một phần trong cơ thể và tâm hồn họ.

Mỗi công dân, giờ đây như muốn trở thành một thành viên trong tòa báo, sẵn sàng đương đầu với bọn khủng bố, cho dù trên tay họ không một tất sắt, ngoài quyền được nói, được biểu đạt của tự do. Mình tìm đến buổi tưởng niệm chỉ vì hiếu kỳ và tò mò, nhưng nhìn thấy những giọt nước mắt long lanh trên khóe mắt của những người già cho tới trẻ. Mình mới cảm nhận thấy một phần nhỏ của nỗi đau lớn của một dân tộc. Giá trị duy nhất, sau hơn 3 năm ở Pháp, của xã hội này chính là sự nhân bản, luôn hướng tới và đảm bảo hạnh phúc của từng con người nhỏ bé trong một xã hội rộng lớn. Và lương tri của mỗi công dân chính là tiếng nói rõ ràng nhất và là nền tảng duy nhất cho sự nhân bản đó.

Cảm giác đứng giữa những công dân đầy tính nhân bản đó chỉ là sự xấu hổ khi nghĩ về những gì đã và đang xảy ra ở một nơi hạnh phúc nhất, nhì trên thế giới: những con người sẵn sàng quay mặt làm ngơ trước cái chết của những ngư dân trên biển cả; những thế hệ tương lai tung hô những người ngư dân không một chút trang bị tối thiểu phải đương đầu với những tàu chiến hạng nặng, trong khi việc đó là của cảnh sát biển và hải quân – đôi khi mình chỉ tự hỏi những lời tung hô đó có chứa đựng lương tri hay chỉ là sự cuồng tín đầy mê muội; một người đẹp chân dài sẵn sàng làm hàng trên sự mất tích và cái chết những hành khách trên chuyến bay xấu số – vậy đó là một người đẹp hay một con mụ phù thủy tán tận lương tâm.

Hơn hết, mình đã phì cười khi like trang page “Je suis Charlie” chỉ vài giờ sau vụ khủng bố với hơn 55 000 người, và hiện giờ có tới 5 trang “Je suis Charlie” với lượng người thấp nhất là 15 000 người và cao nhất gần 100 000 người. Tại sao mình phì cười? Vì mình nhìn lại con số ở page “những người bạn của” một nhà văn thì quá bi thương, với gần 4000 người. Mình tự hỏi những người đã nhận được tin tức đa chiều hơn, trong một nền báo chí tuyên truyền, lại không like nổi một cái như thể hiện sự đóng góp và đứng cùng người đã dành thời gian của cuộc đời để mang đến thông tin, kiến thức và tư duy cho bạn đọc.

Những tuyên truyền về đại đoàn kết toàn dân chỉ là một khẩu hiệu rỗng ruột, khi mà người dân sẳn sàng quay lưng với chính nỗi đau của cộng đồng. Họ không phẩn nộ, không lên tiếng hay bày tỏ quan điểm về vấn đề đó một cách công khai, ngoài sự im lặng và quan sát trong bóng tối. Matin Luther King từng nói: “Trong thế giới này, chúng ta không chỉ xót xa vì những hành động và lời nói của người xấu mà còn cả vì sự im lặng đáng sợ của người tốt.” Có ai đã từng tự hỏi rằng lương tri của xã hội còn hay đã mất?

Câu chuyện trong bài diễn văn của Wael Ghonim về Inside the Egyptian revolution, sự khác biệt về tôn giáo giữa Hồi Giáo và Thiên Chúa Giáo đã không làm cho họ tách biệt nhau ra, mà họ đã đoàn kết lại. Những người Hồi Giáo hành lễ thì những người Thiên Chúa Giáo bảo vệ họ và ngược lại. Vì sao họ có thể làm được điều đó? Vì “không hề có ai là người lãnh đạo, người lãnh đạo chính là mỗi cá nhân trên trang page đó”, vì “không ai là anh hùng, không ai là anh hùng, bởi vì mọi người đều là anh hùng”. Chính “những giọt nước mắt chảy ra từ đôi mắt cũng chính là từ tâm hồn chúng ta” là tiếng nói của lương tri trước nỗi đau của đồng loại và lực đẩy duy nhất để mỗi người bước qua sự sợ hãi của chính mình để bảo vệ lẫn nhau.

Hãy coi mỗi xã hội là một bàn cờ lớn và mỗi cá nhân là một quân cờ trên đó. Câu hỏi đặt ra là làm như thế nào để những quân cờ có thể bảo vệ nhau? Thì chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra rằng: Trong cờ vua, mỗi quân cờ được phân chia theo hệ thống cấp bậc với những vai trò khác nhau. Nhìn tương quan giữa 2 bàn cờ vua nhỏ và lớn, khi ta muốn lấy 1 con vua hay 1 con hậu ở bàn cờ nhỏ để vào chơi ở bàn cờ lớn hơn với vai trò một quân tốt, nhưng nhiều người hy vọng quân tốt này tạo nên sức mạng thần kỳ như ở bàn cờ nhỏ trước đó.

Tuy nhiên, nếu nhìn thấy trước rằng con tốt sẽ không bao giờ tiến đến ô cuối cùng để lại hóa thành hậu rồi đánh đổ vua, thì con tốt đó chỉ mang tính biểu tượng và vật thí trên bàn cờ lớn hơn. Giết gà dọa khỉ luôn là cái giá của mọi quân tốt ra đi trên bàn cờ lớn.

Trong khi đó ở cờ vây, mọi quân cờ đều bình đẳng chỉ có đen và trắng. Mọi quân cờ đều có thể xoay chuyển tình thế chỉ trong tích tắt mà không cần phải đạt một thứ bậc nhất định nào trên bàn cờ. Sức mạnh của mỗi quân cờ là những bước tiến đơn giản nhưng vững chắc để tạo nên vòng vây siết cổ kẻ thù. Khi đám quân nào hết khí thì sẽ bị loại ngay lập tức khỏi bàn cờ. Vì thế giá trị cờ vây nằm ở sự bình đẳng về quân cờ và hoàn toàn phụ thuộc vào nước đi của từng quân cờ một.

Vậy chúng ta nên tiếp tục chơi cờ vua để trông chờ và tìm ra ông vua mới, hay chuyển qua chơi cờ vây nhỉ? Các bạn chắc vẫn còn nhớ rằng The Lord of the Ring: The Return of the King là tập cuối cùng của một serie hấp dẫn phải không?

 

 Nguyễn Thanh Nghị

Bạn không nhất thiết phải đi du học đại học

Featured Image: Khánh Hmoong

 

Đã có khá nhiều bài viết về du học và các vấn đề liên quan trên Triết Học Đường Phố. Có lẽ nhiều bạn cũng sẽ quan tâm tới chủ đề: liệu chúng ta có nên đi du học hay không? Vì thế hôm nay mình muốn chia sẻ cách nhìn và quan điểm của mình. Để trả lời câu hỏi trên, việc đầu tiên chúng ta phải kể đến lợi ích của việc đi du học. Vậy đi du học có những lợi ích gì?

Môi trường học tập tốt hơn

Nếu nói về điều kiện học tập, có lẽ bạn sẽ nhận được rất nhiều lợi ích từ việc đi du học: thầy cô có chuyên môn tốt hơn, thư viện tốt hơn, bạn bè chăm chỉ học tập hơn, kỷ luật cao hơn. Hơn thế nữa, kiến thức bạn nhận được trong lớp học cũng thực tiễn hơn và có tính ứng dụng cao hơn.

Tính tự lập cao hơn

Khi bạn tách biệt với gia đình và sự yêu thương của bố mẹ, bạn phải tự thân vận động làm mọi thứ. Không có ai rảnh ngồi nấu cơm cho bạn ngày qua ngày như ba mẹ bạn đã làm. Bạn phải tự quyết định hôm nay làm món gì, lúc nào thì phải đi giặt quần áo, khi nào thì phải dọn phòng…

Có nhiều việc bạn sẽ không thể hiểu ý nghĩa của nó cho đến khi bạn phải tự làm và vấp ngã. Bạn không thể hiểu tầm quan trọng của việc học nấu ăn cho đến khi ngày nào bạn cũng ăn mì tôm, không thể hiểu tại sao phải chuẩn bị áo ấm khi trời lạnh – trước đây bạn hay phụng phịu khi bố mẹ bạn bắt bạn mặc nhiều đồ khi đi học.

Hiểu biết về sự khác biệt giữa các nền văn hóa

Có những điều bạn thấy đúng nhưng họ thì không. Bạn cảm thấy việc đến muộn trong một cuộc họp là bình thường nhưng đối với họ, đó là việc thiếu tôn trọng, bởi bạn đang làm lãng phí thời gian quý báu họ bỏ ra. Bạn không thích nhìn vào mắt người khác quá lâu, bởi nó làm bạn cảm thấy khó chịu, nhưng đối với họ, bạn đang lẩn tránh điều gì đó hoặc không hứng thú với câu chuyện họ đang kể…

Một cuộc sống hoàn toàn khác

Ở một vùng đất có ngôn ngữ khác, khung cảnh khác. Có nhiều điều mới mẻ và bạn có thể cảm nhận được những trải nghiệm trước đây bạn chưa từng có. Du học tạo lợi thế ngôn ngữ khi bạn được tiếp xúc nghe nói hằng ngày, và dễ dàng sử dụng khi quay về nước hơn.

Vân vân và vân vân. Có rất nhiều điều khác nữa, nhưng mình chủ yếu liệt kê những ý mình cho là quan trọng.

Lợi ích quan trọng nhất: môi trường. Nhưng điều gì là hữu ích nhất cho du học sinh?

Theo mình, đó chính là môi trường học tập. Bạn đã bao giờ nghe câu: “Con người được hình thành bởi môi trường sống xung quanh.” Hay những câu tương tự như: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.” Ở một đất nước mà quay cóp đã trở thành lệ thông thường, chỉ có một thằng “ngu” mới ngồi nhà học bài cẩn thận cho tất cả các môn. Khi ngủ gật trên lớp là phổ biến, chỉ có thằng “dở người” mới ngẩng mặt lên chăm chú nghe giảng.

Ngược lại, khi cả lớp đang chăm chú nghe giảng, liệu bạn có dám gục mặt xuống bàn và ngủ?! Khi tất cả những người bạn của bạn đang cố gắng học tập, thâu đêm suốt sáng học bài, liệu bạn có khả năng mở mồm rủ họ đi uống rượu. Họ sẽ đánh giá bạn và nhìn bạn với một ánh mắt khác. Nhiều khi, điều đúng đắn không phải là điều nên làm mà là điều số đông đang làm. Môi trường sẽ rèn giũa bạn, giúp bạn thay đổi theo hướng tích cực một cách dễ dàng hơn.

Còn những điều khác chỉ là yếu tố phụ

Thầy cô có chuyên môn tốt hơn, nhưng hãy nhớ, thầy cô chỉ là người giúp việc hấp thụ kiến thức một cách dễ dàng hơn. Nhiều điều thầy cô nói đều được ghi lại trong cuốn sách giáo khoa. Nếu bạn có khả năng tự học, bạn hoàn toàn có thể lấy thông tin mà không cần đến giáo viên. Hơn thế nữa, nhiều khi bạn sẽ cảm thấy mình chẳng học được hơn gì từ giáo viên cả, bởi đại học nước ngoài khuyến khích tư duy tự học, giáo viên chỉ là người giải đáp khúc mắc khi cần.

Bạn hoàn toàn có khả năng tự lập đơn giản bằng việc tách biệt với gia đình. Chuyển từ quê lên thành thị học tập hay thuê một căn nhà nhỏ và thử tự sống một mình

Giữa người với người trong cùng một quốc gia cũng có sự khác biệt về văn hóa. Đã bao giờ bạn nghe đến 12 cung hoàng đạo, đó là một tiêu chí để đánh giá sự khác biệt về văn hóa giữa các cung khác nhau. Sự khác biệt này sẽ khó nhận biết hơn là sự khác biệt văn hóa giữa các quốc gia, nhưng nếu bạn muốn tìm hiểu, bạn sẽ hiểu sự khác biệt này thôi.

Còn về khung cảnh sống và ngôn ngữ? Bạn đã đi hết 64 tỉnh thành trong cả nước. Nếu bạn đang ở thành thị, hãy xuống nông thôn hay lên miền núi, sự khác biệt về cảnh vật và con người là rất rõ ràng. Còn ở khía cạnh ngôn ngữ, không phải tự nhiên mà những người đi du học có khả năng ngôn ngữ tốt hơn. Điều kiện cần của môi trường buộc họ phải cố gắng hơn trong việc học ngôn ngữ. Nếu bạn muốn thành thạo ngôn ngữ mới, bạn không nhất thiết phải đi du học. Nhiều bạn còn đưa ra lời khuyên rằng: hãy thành thạo ngôn ngữ trước khi du học chứ không phải đi du học để thành thạo ngôn ngữ.

Làm thế nào để vượt qua khó khăn về môi trường trong nước?

Như mình vừa đề cập, khó khăn lớn nhất có lẽ là môi trường học tập trong nước. Bởi vì môi trường điều khiển hành vi, cách nghĩ và cách sống. Vậy làm thế nào để có thể vượt qua khó khăn đó?

Khi tồn tại sự không hòa hợp giữa bạn và môi trường xung quanh, theo mình có 4 khả năng xảy ra:

  1. Bạn bị thay đổi – diễn ra phổ biến nhất.
  2. Bạn thay đổi môi trường – điều này cực cực khó, nhiều khi thay đổi chính mình còn khó, nói gì đến thay đổi mọi người xung quanh.
  3. Bạn tách biệt bản thân với môi trường – bạn chấp nhận sự cô đơn, sự khác biệt, hạn chế giao tiếp. Việc này tương đối dễ dàng với những người hướng nội, nhưng đối với những người hướng ngoại, đó như một sự tra tấn tinh thần
  4. Bạn chọn một môi trường khác – du học hay cố gắng tìm kiếm những người có cùng lý tưởng để cảm thấy mình bớt cô đơn và lẻ loi. Hãy nhớ rằng, bạn luôn có sự lựa chọn dù sự lựa chọn đó không phải là tối ưu.

Lợi ích của việc học tập trong nước

Nếu bạn có khả năng du học, đó ắt hẳn là một điều tốt. Nhưng nếu không, đừng lãng phí thời gian than thở hay đau buồn suy nghĩ. Điều bạn cần làm là tạo cho mình một môi trường học tập tốt và cố gắng nhiều hơn nữa. Hơn thế nữa, hãy nhớ rằng không đi du học cũng có những lợi thế không thể phủ nhận. Nếu như chịu khó lao động và học hỏi, bạn sẽ có những hiểu biết nhất định về xã hội và con người ở Việt Nam. Sự am hiểu văn hóa người Việt sẽ giúp bạn tiến xa trên con đường sự nghiệp. Sự tiếp xúc với văn hóa bên ngoài của du học sinh có thể khiến họ trở nên lạc lõng khi quay trở về đất nước và dễ mắc phải những sai lầm trong giao tiếp không đáng có.

Hơn nữa, học tập và làm việc ở Việt Nam tạo cho bạn mạng lưới quan hệ rộng khắp. Dưới văn hóa lòng tin dựa trên sự quen biết, các mối quan hệ sẽ giúp bạn dễ dàng tiến bước hơn. Hãy tận dụng tốt những lợi thế mình có và vượt qua những bất lợi như môi trường cũng như điều kiện học tập nếu như bạn không có khả năng du học. Du học được thì tốt nhưng nếu không được thì nó cũng không phải là một vấn đề quá lớn, điều duy nhất bạn cần là sự quyết tâm và kiên định.

P/s: Nếu bạn đã quyết định hay có khả năng du học, vậy liệu bạn có nên về Việt Nam sau khi học xong? Đây là câu hỏi mình sẽ giải đáp ở bài sau (đương nhiên là theo quan điểm của mình).

 

Nguyễn Đình Tùng

Hãy cứ tin đi, cuộc sống luôn có phép nhiệm màu!

Featured image: Cristalissed

 

“Giữa vùng sỏi đá khô cằn, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp.” Điều này khiến bạn nghĩ gì? Một thiên nhiên sinh tồn khắc nghiệt, một loài cây mạnh mẽ, kiên cường hay một sức sống khiến người ta phải thốt lên rằng “thật kỳ diệu”. Cuộc sống là thế, muôn màu muôn vẻ, muôn hình vạn trạng, hạnh phúc xen lẫn khổ đau. Và con người luôn trong tư thế sẵn sàng trên hành trình khám phá cuộc sống. Như Paustovsky đã nhận định: “Dù người ta có nói với bạn điều gì đi nữa, hãy luôn tin rằng cuộc sống là điều kỳ diệu và đẹp đẽ.”

Cuộc sống được tạo nên từ những mảng màu sáng tối hòa trộn với nhau. Nó không chỉ là nụ cười mà còn là nước mắt. Nhưng dù ai có nói với bạn điều gì, đó là những sóng gió, khổ đau, những nghịch cảnh hay nghịch lý trong cuộc đời, thì bạn đừng bi quan, hãy luôn tin rằng: cuộc sống còn có biết bao điều tốt đẹp, bao điều kỳ diệu đang chờ bạn khám phá. Niềm tin là sự kỳ vọng, đặt hy vọng của mình vào cuộc sống, vào con người bất kể các điều kiện, các tác nhân không tích cực bên ngoài. Một niềm tin tưởng đúng đắn là niềm tin đặt vào những gì tốt đẹp và có cơ sở.

Nó có thể là sự tin tưởng về những điều lớn lao và vĩ đại, sự tin tưởng về những việc nhỏ bé, thường ngày hay sự tin tưởng vào những điều kỳ diệu trong cuộc sống. Sự diệu kỳ trong cuộc sống có rất nhiều cách hiểu, cách cảm nhận tùy thuộc vào mỗi người. Người ta thường cho rằng, những ước mơ, những khát khao, những điều mong muốn tưởng chừng như không xảy ra trong cuộc sống là những điều đẹp đẽ và kỳ diệu. Thế nhưng, đôi khi điều kỳ diệu vẫn luôn tồn tại xung quanh chúng ta một cách bình dị và đơn giản nhất, Nhận định trên chính là tư tưởng được trích trong câu nói của nhạc sĩ E-đua Gri-giơ tặng cô bé Đanhi trong truyện ngắn Lẵng quả thông của Paustovsky. Đó cũng là món quà mà Paustovsky muốn gửi đến con người, giúp con người có thêm niềm tin vào cuộc sống, niềm tin vào sức mạnh kỳ diệu của cuộc sống dù không phải lúc nào nó cũng tươi đẹp.

Càng lớn lên tôi càng thấm thía rằng, hóa ra cuộc sống không chỉ có màu hồng như mình tưởng. Cuộc sống ngoài kia vẫn luôn có những nỗi buồn qua nhiều thế hệ do chiến tranh, do thiên tai, do bệnh tật,… gây nên. Và cuộc sống của những người xung quanh hay chính bản thân tôi cũng không hề đơn giản và bình lặng. Tôi chưa trải qua nhiều chông gai của cuộc đời nhưng phần nào đó, tôi đã cảm nhận được nỗi vất vả, trăn trở của ba mẹ để kiếm tiền nuôi bốn chị em tôi ăn học giữa cuộc sống ngày một khó khăn này, hay chính nỗi lo sợ của tôi trước việc chọn trường, chọn nghề dựa vào thực lực…

Nhiều khi, nhìn vào những mảng tối trong cuộc sống, tôi thấy buồn và chán nản thậm chí là mất niềm tin vào cuộc sống. Thế nhưng, có lẽ do quá chăm chú vào vết mức mà tôi quên rằng trên tờ giấy vẫn còn rất nhiều khoảng trắng. Nó cũng giống như việc chỉ biết nhìn vào những nỗi đau mà quên mất được sống là điều đẹp đẽ và kỳ diệu. Ngay từ khi là một bào thai lớn dần trong bụng mẹ, ta đã là một diệu kỳ của tạo hóa. Trong từng bước đường đời, có vô vàn điều kỳ diệu vẫn xảy đến xung quanh ta nhưng nó luôn tồn tại một cách lặng lẽ và cần thiết như không khí khiến ta dường như không nghĩ tới và hầu như quên mất.

Nhà văn Mỹ Helen Keller từng tâm sự: “Tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày.” Bên cạnh những nỗi đau con người phải gánh chịu, người ta vẫn có thể nhận ra những điểm tích cực của nó bằng một tâm hồn lạc quan, biết tin tưởng vào những gì đẹp đẽ của cuộc sống. Có niềm tin cuộc sống, dù chỉ một chút thôi, ta có thể nhận ra rằng, chính nhờ một tuổi thơ không bình lặng, ta trở nên cứng cáp và bản lĩnh hơn, chính nhờ lần ta bị ốm và phải nằm viện, ta làm quen được với một người bạn bị bệnh tim bẩm sinh nhưng luôn có những ước mơ đẹp đến nhường nào, đặt niềm tin vào những gì tốt đẹp, con người sẽ vượt lên hoàn cảnh của bản thân, có nghị lực để thay đổi hay sống cuộc đời hạnh phúc mà ta mong muốn.

Có lẽ không ai ngờ một người bị điếc như Beethoven lại có thể sáng tác nên những bản nhạc tuyệt mĩ lưu danh muôn đời, một người có thể vượt qua căn bệnh ung thư để chiến thắng những vòng đua nước Pháp như Lance Armstrong, một Andersen từng phải đi quét dọn và đóng những vai kịch tầm thường lại trở thành ông hoàng của truyện cổ tích… Một khi đã có thể tin rằng, cuộc sống này tươi đẹp, bạn sẽ dành nhiều thời gian hơn để quan tâm, chia sẻ với người khác. Bạn sẽ nhận ra rằng, hóa ra đứa bạn ngồi bàn trên luôn nói cười vui vẻ vẫn luôn phải vất vả đi làm thêm mỗi tối để trợ giúp gia đình. Bạn sẽ nhận ra rằng trước nay chỉ có bạn lãng tránh mọi người, còn mọi người vẫn luôn sẵn sàng giúp đỡ khi bạn cần hay những lúc bạn gặp khó khăn và cần họ bên cạnh. Phải chăng đó cũng là những điều rất nhỏ nhoi, rất ý nghĩa mà với cách nhìn cuộc sống trước kia bạn chưa hề nghĩ tới.

Cuộc sống của con người trước nay vẫn thế, đối diện với muôn mặt đối lập khác nhau. Nhưng nhờ những mặt khác nhau ấy, ta mới nhận ra cuộc sống đáng quý biết nhường nào. Cùng một vấn đề nhưng với điểm nhìn và cách giải quyết khác nhau thì sẽ tạo ra hệ quả khác nhau. Có thể cùng bị hỏng xe khi gần đến trường nhưng một người sẽ bực bội cả ngày hôm đó còn người kia vẫn vui vẻ vì nghĩ rằng, thật may khi nó không hỏng lúc rời nhà một đoạn. Thực ra, trước một trường hợp xấu xảy ra trong cuộc sống, theo bản năng con người sẽ buồn phiền, chán nản, thất vọng hay bực tức nhưng nếu bình tĩnh lại, ta có thể thấy những mặt tích cực của nó.

Để có thể gạt bỏ những gì người ta nói và có niềm tin vào cuộc sống kỳ diệu này, điều quan trọng hơn cả là cần tư duy và nhìn nhận sự việc theo hướng tích cực. Đôi khi cũng cần thoát ly sách vở, lý thuyết để tự mình cảm nhận cuộc sống đẹp đẽ đến nhường nào. Có lẽ khi đó, chỉ cần thấy tán bàng trước sân nhà dường như sau một đêm đã thay màu lá, cái mầm non ươm trồng ngày nào giờ đã trở thành cây xanh tỏa bóng mát, từng đàn chim én đã bay trở về khi mùa xuân ấm áp… Đó là lúc con người đã thấy được: “Cuộc sống thật diệu kỳ và đẹp đẽ.”

Nhưng cũng thật lạ, xã hội bây giờ điều kiện tốt hơn rất nhiều so với trước đây song số lượng người mắc bệnh trầm cảm và tự kỷ lại tăng lên rất lớn. Thay vì việc hy sinh tất cả để có quyền được sống, được tự do như trước kia thì không ít người đã, đang chìm đắm vào bi quan thái quá và tìm đến cái chết với nhiều hình thức. Phải chăng, đó là mặt trái của nền kinh tế thị trường khi con người ta chỉ lao đầu vào công việc mà quên dừng lại để dành một chút thời gian cảm nhận và tận hưởng những vẻ đẹp kỳ diệu từ cuộc sống. Nghệ sĩ áp lực vì công việc, thanh niên vì người yêu từ chối, học sinh vì bị không đạt được kết quả như mong ước hay con cái vì bị ba mẹ mắng chửi mà quyết định tự kết thúc cuộc đời mình,…

Giờ phút họ quyết định làm những việc như vậy, có lẽ họ đã quên mất rằng ở nhà vẫn có người chờ mong họ cùng ăn cơm và nghe họ kể về một ngày đầy trải nghiệm, vẫn có người vì một lời động viên của họ mà đang cố gắng thay đổi bản thân tốt lên, vẫn có một bờ vai sẵn sàng làm chỗ dựa khi họ mệt mỏi… Bên cạnh đó, cũng lại có những người đặt niềm tin vào cuộc sống một cách ngây thơ như truyện cổ tích.

Họ mong muốn sẽ đi du học, tìm hiểu và khám phá những vùng đất khác nhau trên thế giới mặc dù ngày hôm nay chẳng chịu bỏ ra 15 phút để luyện ngoại ngữ. Họ bàng quan với cuộc sống của tất thảy mọi người xung quanh mà vẫn đinh ninh rằng, khi mình gặp khó khăn không ít người sẽ giơ tay ra giúp đỡ. Thật tình cuộc sống này đều có nhân quả cả! Truyện cổ tích cũng vậy, Lọ Lem, Bạch Tuyết, Nàng công chúa ngủ trong rừng,… đều gặp được những bà Tiên tốt bụng hay vua cha, chàng hoàng tử vì họ là những cô gái xinh đẹp, tốt bụng, chăm chỉ, luôn sống hết mình vì một cuộc sống tốt đẹp.

Người nghệ sĩ Eđua Gri-gơ đã nhận ra những khoảnh khắc kỳ diệu trong cuộc sống khi gặp cô bé Đanhi 4 tuổi và quyết tâm viết một bản nhạc tặng cô bé sau mười năm, cô bé ấy cũng đã xúc động biết bao khi đã nhận nó vào năm 18 tuổi. Paustovsky không tặng riêng ai món quà kỳ diệu của cuộc sống. Nhưng ông khiến nhiều người nhận ra sự tồn tại của nó và biết đặt niềm tin vào nó. Đó thực sự là một điều đáng quý, đáng trọng.Những gì xuất phát từ rung cảm của trái tim và trải nghiệm của cuộc sống là những gì bền vững nhất.

Đối với tôi, gặp được gặp được câu nói này của Paustovsky cũng là một điều kỳ diệu. Có lẽ, nó không cho tôi cuộc sống đẹp hơn nhưng tôi sẽ có ý chí để sống tốt hơn. Tôi sẽ thôi buồn vì tuổi thơ tôi không đẹp như mấy đứa bạn tôi kể, sẽ không oán trách cuộc đời vì sinh ra không may mắn đươc giàu sang như chị họ của mình, sẽ không khóc vì một ngày trôi qua chẳng lấy gì làm suôn sẻ,…

Đôi khi, trong một hoàn cảnh không thuận lợi, sức sống của con người sẽ bền bỉ và mãnh liệt hơn. Chính tôi đây, nếu biến cố ngày ấy không xảy ra với tôi, thì giờ đây tôi đã không có gì để viết, để chia sẻ với các bạn. Tất cả những thử thách và khó khăn trong đời đều có thể trở thành điều kỳ diệu nếu chúng ta biết nhìn nhận một cách lạc quan và coi nó như là một nấc thang để nâng ta bước cao hơn.

Chẳng phải ngẫu nhiên mà Cantauzene nói rằng: “Hãy can đảm mà sống vì ai cũng phải chết một lần. Đừng đi qua thời gian mà không để lại dấu vết. Chúng ta hãy cố gắng để chỉ chết một lần thôi.” Được sinh ra trên cuộc đời này đã là một điều kỳ diệu, vì thế đừng sống đơn giản chỉ là tồn tại. Hãy sống để cảm nhận sự đẹp đẽ và kỳ diệu của cuộc đời để “khỏi thấy xót xa, tiếc nuối cho những ngày sống hoài, sống phí.”

 

Hana Nguyen

Nếu bạn muốn, thì hãy làm!

Featured Image: Cameron Gadner

 

Nếu bạn muốn làm một điều gì đó
Chẳng hạn như muốn viết một bài thơ
Và nếu bạn muốn theo đuổi một ước mơ
Đừng ngại ngần, hãy làm đi, bạn nhé!

Vì chúng ta chẳng có gì ngoài một tuổi trẻ
Tuổi trẻ qua đi, không trở lại bao giờ
Đừng để sau này ngồi nhớ lại ngày xưa
Mà ta thấy xót xa, rồi nuối tiếc…

Tuổi trẻ của ta có gì đây ngoài những nhiệt huyết?
Những trải nghiệm chẳng mua được bằng tiền
Cho dù phải đối mặt với biết bao những nỗi buồn
Thì những nụ cười vẫn ở đằng sau cuối…

Rồi sau này ta sẽ tiếc nuối
Nhưng là tiếc cho những gì ta đã chẳng dám làm!
Tuổi trẻ ơi, xin ta đừng hoang mang
Hãy đứng dậy, và làm đi, bạn nhé!

 

Một Đời Quét Rác