Featured Image: Ariff Ahmad Tajuddin
Khi AFF Cup diễn ra thì tất cả các ngóc ngách của Hà Nội, Sài Gòn đều dành cho… bóng đá! Cảm giác AFF Cup là… World Cup thì đúng hơn. Thậm chí World Cup ở Đức năm 2006 cũng không được sôi động như thế. Nhiều bài báo dịp World Cup 2006 cho thấy là dù có sự kiện lớn lao như vậy trên nước mình nhưng nhiều người Đức vẫn không biết hoặc biết rất ít! Còn với chúng ta sự kiện nhỏ như AFF Cup nhưng lại là…World Cup!
Thực tế AFF Cup chỉ là cái “ao làng” của vùng trũng nhất của nền bóng đá thế giới mà thôi! Nhưng các ngả đường với cờ xí, băng rôn… bóng đá sặc sỡ. Cảm giác như đây là ngày hội lớn của cả dân tộc không bằng (!?) Có trận đấu cả Thủ tướng (TT), nhiều Bộ trưởng trên khán đài! Trời ơi, thưa Thủ tướng CP, đây là trận đấu ở AFF Cup chứ không phải trận CK World Cup mà ông đến xem!
Đây là sự kiện nhỏ, rất nhỏ sao ông lại bận tâm đến vậy? Là Thủ tướng, suy nghĩ phải lớn lao chứ không nên suy nghĩ nhỏ nhoi tầm thường như thế. Nếu đây là trận đấu World Cup thì OK nhưng đây chỉ là trận đấu AFF Cup thôi ạ. Có TT đương nhiệm có tư tưởng nhỏ bé như vậy nên VN chẳng thể khá lên được là hiển nhiên. Là một công dân yêu nước, chúng ta rất buồn khi nhìn thấy Thủ tướng trên khái đài trận đấu này.
Buồn hơn nữa là khi chứng kiến cách biểu lộ cảm xúc của người Việt khi đội tuyển bóng đá nam Việt Nam thắng ở AFF Cup. Tất cả các con đường đều chật cứng, người người đổ ra đường, nhà nhà đổ ra đường… Tất cả đều hô to: “VN vô địch, VN vô địch!” Trời đất ơi, sao Việt Nam chúng ta lại tầm thường đến mức chỉ mới vô địch AFF Cup thôi mà cả nước đã đổ ra đường hô to: “VN vô địch, VN vô địch” như thế?
Thật nực cười. Đành rằng bóng đá là môn thể thao được nhiều người yêu thích, khi CLB yêu thích hoặc đội tuyển quốc gia nước mình thi đấu thì cảm xúc dâng trào. Mọi người có nhiều cách để biểu lộ cảm xúc của mình. Tuy nhiên nhìn cách thể hiện cảm xúc của chúng ta trong các dịp AFF Cup, SEAGAME mới buồn làm sao.
Đôi khi thể thao là cái cớ để người ta quên đi khó khăn hiện tại nhưng quá thổi phồng một sự kiện nhỏ như AFF Cup đến mức ấu trĩ như nhiều người đã làm là không thể chấp nhận được. Suy nghĩ của người Việt nhỏ nhoi quá. Mà nếu có vô địch ở cái vùng trũng này thì cũng có gì là oai. Nói thật là tôi coi thường những người có tư tưởng nhỏ bé như vậy, kể cả TT đương nhiệm!
Vì người dân có tư tưởng nhỏ bé như vậy nên
“Biết bao bất công trong xã hội đang diễn ra hàng ngày. Biết bao mảnh đời cơ cực, khó nhọc, lầm than còn nằm chình ình đó. Quyền tối thiểu của một công dân vẫn đang bị chà đạp, xâm phạm một cách trắng trợn, vậy mà cả dân tộc cứ bị cuốn hút theo trái bóng qua những giải đấu vô hồn. Họ sẵn sàng đổ xô xuống đường vì một bàn thắng nhưng lại hờ hững trước những giá trị căn bản của xã hội đang bị vứt bỏ.
Những tiếng nói phản kháng đang bị tù tội là kẻ thù của chế độ, là phản động, không đáng bận tâm bằng một trận bóng đá khu vực! Giá mà chỉ một phần nhỏ nhoi trong số hàng triệu người ấy (chỉ biết xuống đường, cầm cờ ca hát, vui mừng chiến thắng) cũng biết đắng đo trước tương lai của dân tộc.
Họ cũng cùng nhau xuống đường đấu tranh cho dân chủ, cho công lý của quê hương thì hay biết mấy và có lẽ tương lai của đất nước sẽ sớm được đổi thay” (Lâm Bình Duy Nhiên)
Hiện nay chẳng có mấy ai quan tâm rằng Việt Nam chúng ta hiện nay là “một thời đại đen tối nhất của xã hội và của quyền con người trên đất nước Việt Nam”
Nhân đây xin nhắc lại một câu hỏi xót lòng của ông cựu TT Phan Văn Khải trong một cuộc gặp SV: “Khi Việt Nam thua Thái Lan trong trận chung kết bóng đá nam tại SEAGAME thì có bao bạn trẻ khóc nhưng khi thấy Việt Nam còn là nước kém phát triển thì có bao người người Việt chảy nước mắt?”
Để xây dựng được một xã hội sáng tạo người ta tính toán phải mất khoảng ba thế hệ. Tuy nhiên, để sáng tạo được một suy nghĩ nhỏ nhoi “không qua ngọn cỏ” như trên thì chúng ta sẽ phải mất bao thế hệ đây?
Mạo hiểm, suy nghĩ lớn lao đi tìm những vùng đất mới (như thế Colombo mới tìm ra Châu Mỹ); mạo hiểm, suy nghĩ lớn lao trước những ý tưởng mới, “Chúng tôi chưa bao giờ dừng bước trước những trải nghiệm đỉnh cao” (Sony)… như thế nên họ mới tạo ra được giá trị nhân loại, thương hiệu toàn cầu, làm thay đổi thế giới, cuộc sống mới có ý nghĩa. Còn với suy nghĩ nhỏ nhoi, ấu trĩ kiểu “VN vô địch, VN vô địch” khi đội tuyển bóng đá nam Việt Nam thắng ở “ao làng” AFF Cup thì chúng ta hy vọng gì ở tương lai đây…
Phạm AQ
