Nếu dự luật an ninh mạng được thông qua? Thì đã sao? Chúng ta đang sợ hãi điều gì? Bất kể điều kinh khủng nào xuất hiện trong suy nghĩ của bạn cũng chỉ để chứng tỏ một điều “bạn chỉ đang quá phụ thuộc vào Internet” mà thôi.
Nếu bạn sợ mình sẽ bị khởi tố bằng luật hình sự khi vi phạm các điều luật trong đó. Cây ngay không sợ chết đứng. Chắc bạn cũng đang nung nấu một cuộc nổi loạn nên mới phải xoắn tít mình lên sợ hãi.
Bạn cho rằng một câu nói bâng quơ của mình sẽ bị kết tội kích động bạo loạn hoặc tuyên truyền chống nhà nước. Đã đến lúc bạn từ bỏ thói quen chém gió lang thang trên các trang cộng đồng mạng, chuyên lo tập trung vun đắp xây dựng chuyện nhà mình. Bạn có ban phát thêm một trăm câu nói bâng quơ vào các diễn đàn thì cũng chỉ là ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng. Nếu bạn yêu nước, muốn cống hiến cộng đồng, sao bạn không ứng cử vào bộ máy nhà nước? Lúc đó tiếng nói bạn chắc sẽ khả thi hơn. Hay bạn không tự tin vào trình độ của mình?
Bán hàng online giờ đây trở thành tội phạm nếu bạn không đăng ký giấy phép kinh doanh? Trong khi những người khác phải chi trả các khoản cho việc đóng thuế, thuê mặt bằng thì bạn ngang nhiên rao bán phá giá, bạn tự hào gào thét sản phẩm của bạn vừa đẹp về mẫu mã, chất lượng tốt mà giá thì rẻ hơn rất nhiều so với giá thị trường. Tôi đã thấy bao nhiêu tổ chức cá nhân kinh doanh đang phải phá sản chỉ vì sự ích kỷ đó.
Các công ty dịch vụ mạng nước ngoài phải bán đứng bạn cho nhà cầm quyền. Họ phải cung cấp toàn bộ thông tin riêng tư và mật khẩu của bạn cho công an, kiểm duyệt nội dung hoặc tống cổ bạn khỏi dịch vụ của họ theo ý công an, nếu họ muốn ở Việt Nam. Sau ngày luật ban hành, bạn không đủ tin tưởng với những người còn ở lại? Chỉ có những người sống gian dối hổ thẹn với bản thân mới lo sợ điều này. Bạn có thể không đủ cao thượng để tin tưởng nhân loại. Nhưng phải chăng bạn cũng đang nghi ngờ sự trong sạch về nhân cách của chính mình?
Bạn nghĩ mình là một người dùng Internet bình thường và không bao giờ bén mảng liên quan gì đến chính trị. Không sử dụng internet để kinh doanh. Nhưng cơ sở hạ tầng IT của Việt Nam không có gì để thay thế cho Facebook hay Google, Youtube… Và sẽ chẳng có công ty dịch vụ mạng nào ở mấy nước phương Tây đồng ý với những điều luật phản tiến bộ và thần kinh này, nên luật này ra chính là để dọn đường cho WeChat, Weibo hay Baidu của China vào thế chân? Vâng, bạn sẽ chết đi nếu cuộc sống của mình không được nuôi dưỡng bằng Internet sao?
Dự luật an ninh mạng chẳng có gì to tát. Vấn đề lớn nhất ở đây là mọi người xem Internet như nhu cầu hiển nhiên, nhưng không hiểu rõ mức độ ảnh hưởng của nó tới cuộc sống thường ngày. Phần lớn tiện ích trên Internet được thiết kế hỗ trợ con người giao tiếp. Chúng ta dùng nó để kết nối với bất kỳ ai, bất cứ nơi đâu và bất cứ lúc nào. Nếu không còn khả năng thực hiện chức năng đó, mọi người sẽ cảm thấy lo sợ. Đó chính là sự hai mặt của tất cả tiện ích. Điều gì càng tiện ích thì chỉ càng khiến chúng ta trở nên phụ thuộc vào nó. Thử nghĩ xem đã bao lâu rồi bạn không còn bước ra chợ, ra cửa hàng để mua một thứ bạn yêu thích? Đã bao lâu rồi bạn không cần phải có một cuộc hẹn hò ngoài quán cà phê chỉ bởi bạn đã có các phần mềm trò chuyện tiện ích?
Nếu dự luật này được thông qua và bạn cảm thấy lo sợ. Hãy tưởng tượng đến điều tệ hại nhất? Cùng lắm thì chấp nhận sống mà không cần đến Internet. Cuộc sống không có Internet thì đã sao? Có đáng sợ như bạn vẫn nghĩ?
Muốn tán ngẫu đừng lên mạng, hãy ra ngoài nói chuyện. Muốn lướt Facebook đọc tin, chi bằng hãy tới bảng tin chung của khu phố. Muốn mua sắm, hãy tới các cửa hàng tạp hóa, các cửa tiệm, đừng ngồi ở nhà gác chân lên ghế rồi lướt tay chọn mẫu nữa. Điều đó sẽ giúp bạn đánh giá chất lượng sản phẩm tốt hơn đấy. Chăm chỉ viết thư tay hơn là mãi cào phím qua mạng. Ở đây không có Google để hỏi thì đã sao, hãy giao lưu với những người xung quanh để học hỏi từ thực tế. Thay vì lên Wikipedia, hãy tới hỏi những người lớn tuổi. Có thể Wikipedia lớn tuổi hơn những ông cụ bà cụ trong xóm thật đấy, nhưng nó chẳng hài hước và kể chuyện sinh động hơn đâu. Đó cũng là cách để bạn tập thói quen thường xuyên vào các thư viện tra cứu sách. Những người tri thức ham tìm tòi kiến thức nhân loại chắc hẳn không phản đối với tôi rằng đọc sách luôn thú vị hơn rất nhiều so với những kiến thức trên mạng. Thay vì lướt báo mạng, báo giấy là lựa chọn khả thi nhất ở đây. Thử tưởng tượng một khung cảnh sáng sớm chạy ra đầu hẽm mua lấy một tờ báo về nhà gác chân ngồi mơn trớn từng câu từng chữ trong những trang giấy còn thơm mùi mới ra lò. Không thể nói chuyện giao tiếp trực tuyến thì đã sao? Quên hẹn hò ảo đi, ra ngoài gặp gỡ là thực tế nhất.
Hãy thử tránh xa điện thoại, tránh xa Internet một vài ngày mà xem. Bạn chắc chắn sẽ tập trung làm việc hiệu quả hơn rất nhiều. Thế giới sẽ chẳng bị hủy diệt nếu mất Internet. Chính vì thế mà Việt Nam cũng chẳng có ai phải chết đi nếu dự luật an ninh mạng được thông qua. Và nhiều khi con người còn trở nên thân thiện hơn.
Có thể Việt Nam sẽ quay lại thời kì đồ đá thật đấy, nhưng sống ở thời kỳ văn minh nhân loại này bạn có thực sự đang cảm thấy hạnh phúc?
Tác giả: Ni Chi

![[Sách] Cô bé Hạt Tiêu - Đi lên từ Triết Học Đường Phố cô bé hạt tiêu](https://content.triethocduongpho.net/wp-content/uploads/2023/11/co-be-hat-tieu-2.webp)
![[Sách] Cô bé Hạt Tiêu - Đi lên từ Triết Học Đường Phố cô bé hạt tiêu](https://content.triethocduongpho.net/wp-content/uploads/2023/11/co-be-hat-tieu.webp)
![[Sách] Cô bé Hạt Tiêu - Đi lên từ Triết Học Đường Phố cô bé hạt tiêu](https://content.triethocduongpho.net/wp-content/uploads/2023/11/co-be-hat-tieu-3.webp)
Ảnh:
Ảnh:
Ảnh:
Ảnh:
Ảnh:
Ảnh:
Ảnh:
Ảnh:
Ảnh: