Nếu là người đã có gia đình, công việc, tôi sẽ nói rằng: “Các bác hài lòng với cuộc sống hiện tại vậy thực sự đã xác định mục tiêu cho tương lai bản thân, gia đình, xã hội chưa?” Nếu là các bạn trẻ: “Mình cũng như các bạn, cấm xe máy thì không biết lấy gì đi học, chắc chen chúc xe bus, nhưng mình nghĩ vấn đề không phải là ngoài xe máy ra còn phương tiện nào để đi, mà là cả đời này mình chỉ có mỗi xe máy để dùng hay sao?”.
Không phải đơn giản là mua ô tô đâu, tôi chắc chắn đấy mọi người.
Công việc, nói cho cùng là một thứ bạn làm để đổi lại một điều kiện cho cơ thể tồn tại và cho tinh thần tồn tại. Nó không có khả năng thay thế lại một cơ thể khỏe mạnh hay một tinh thần minh mẫn, mặc dù nó đóng vai trò không nhỏ trong việc duy trì trạng thái tốt của cơ thể và tinh thần.
Mẹ vẫn thế! vẫn một giọng nói ấm áp quen thuộc ấy, quen thuộc đến đỗi như là chính hơi thở của nó vậy. Cầm máy, Mẹ cũng vui kể cho nó nghe biết bao điều… hình như Mẹ con nó nhiều chuyện quá, Mẹ nhỉ? Nói chuyện với Mẹ mà hết cả tài khoản điện thoại, hết khuyến mãi rồi nhảy sang cả tài khoản gốc của nó luôn đó, như kiểu tình nhân yêu nhau không bằng ấy! Nhưng chừng đó thì ăn thua gì phải không Mẹ? Nó biết và mong sao Mẹ khỏe là lòng nó an tâm lắm luôn.
Bạn đổ lỗi cho vốn ngôn từ kém nên không thể diễn đạt hết tâm tư.
KHÔNG!
Chỉ có những cảm xúc gượng ép mới không thể diễn đạt bằng con chữ.
Chỉ có những giả tạo mới khó viết nên lời.
Chỉ có những lừa dối, phản bội mới khiến tâm can dày xéo rồi giam cầm con chữ trong ray rứt.
Còn mọi thứ tình cảm, mọi tâm tư suy nghĩ đều có thể trải hết ra mặt giấy.
Mấy tuần qua, thật trùng hợp là vài tác phẩm văn học dịch với giọng bông đùa và châm biếm bỗng nhiên xuất hiện cùng một lúc. Người đọc có thể gán cho chúng nhiều tính từ: ba hoa mà duyên dáng, lảm nhảm nhưng không se sua, từ nhắng đến siêu nhắng… nhưng có điểm chung là chúng thổi một sự “đùa nhẹ” vào không gian xơ cứng, gồng mình và quá nhiều chỉ bảo về đạo đức (dẫu cho đạo đức cũng phải thật đẹp!) của văn học nước nhà.
Tôi muốn một lần trong đời sinh viên được đứng trong nhà hát Lớn.
Tôi muốn được lang thang khắp các con đường nổi tiếng để ngắm hoa sưa, để ngửi mùi thơm hoa sữa hay chỉ là cảm nhận hương hoa sấu nhè nhẹ lan tỏa trong không khí và tận hưởng bốn mùa trong năm ở Hà Nội.
Tôi muốn được ăn tất cả những món ăn được viết trong "Miếng ngon Hà Nội", tại những nơi mà Vũ Bằng viết (nếu còn) để cảm nhận cuốn sách một cách chân thực nhất.
Giá như mỗi lần có ai đó nói với tôi rằng họ chuẩn bị viết một kịch bản mới, một phim bom tấn, thì tôi lại có thêm một đô la. Tất cả họ đều nói một điều như nhau: “Tôi có ý tưởng câu chuyện này… sẽ hoành tráng lắm đây”.
Thật đáng buồn là hầu hết những người đó không bao giờ chịu viết một từ nào. Những ý tưởng của họ co cụm lại trong tâm trí, bị lạc mất hoặc bị lãng quên. Do vậy, tất cả chúng ta đều phải bắt đầu từ đâu đó.
Chiều nay tôi đã xem bộ phim "Stuck in love", ấn tượng của tôi là hình ảnh người bố, tuy đã ly dị vợ nhưng luôn cố gắng hy vọng vợ mình sẽ quay về, vợ vẫn còn yêu mình, và vẫn luôn theo dõi cuộc hôn nhân mới của vợ cũ.. nhưng bà ấy có còn yêu ông ấy hay không, hoặc chuyện bà ấy tái hôn có là sai lầm hay không, không quan trọng, nhưng điều quan trọng là việc mà mọi người xung quanh ông nhận ra là ông đang đắm chìm trong quá khứ, mà không chịu tiến về phía trước. Sự cố hữu, hy vọng và đau đớn.
Những cơn mưa luôn đến bất ngờ nhưng đúng lúc và hợp lý, cứ ý như rằng mưa dành cho Nó, tiếng mưa cứ to dần, giọt mưa tí tách nhảy nhót như mở vũ hội trong tách trà hoa cúc , Nó - vẫn đứng đó, mặc cho mưa xối xả vào người, mưa theo từng sợi tóc buông xõa chảy vội rồi đọng lại thành từng giọt dưới chiếc cằm nhỏ xinh xắn, cảm giác này thật tuyệt, Nó như trở lại cái thời bé con tung tăng tắm mưa quanh xóm với lũ bạn, những tiếng cười giòn tan cả xóm quê nhỏ. Những cơn mưa luôn biết cách làm tan những mệt nhoài, hẳn là thế rồi.
Rượu là để thưởng thức cuộc đời
Không thể hoàn toàn phủ nhận cái câu nói vui của nhiều người rằng "uống mà không say thì phí rượu". Cái say nó rất vô cùng, uống mà quá chén rồi mất kiểm soát, ảnh hưởng sức khỏe thì chẳng quí hóa gì, nhưng mà uống vào thì nhất định phải hơi ... phê, chứ nếu không việc uống rượu cũng mất ý nghĩa. Khi rượu tác động lên hệ thống thần kinh ở giai đoạn đầu nó cho người ta nhìn thấy nhiều màu sắc mới của thế giới xug quanh, nhìn mỗi sự việc ở nhiều khía cạnh hơn và kích thích óc sáng tạo. Những sự kích thích này thực ra lại không mấy khi có cơ hội xuất hiện khi ngồi uống theo kiểu "đông vui" mà thường thì phát huy hiệu quả khi chỉ 2, 3 người với nhau, hay thậm chí là độc ẩm. Thế nên nhiều lúc tôi cũng thích ngồi uống một mình mà ngẫm nghĩ về những chặng đường đã qua, ngẫm nghĩ về thế giới.
Chợt nhớ hai câu thơ của Nguyễn Khuyến: